“Em iu Koma-nee nhứt trên đời~♡”
“Rồi rồi. Chị biết rồi nên thả chị ra được chưa?”
“Hổng chịu! Em muốn mãi ở bên Koma-nee cơ!”
“Xin mày luôn đó, an dưỡng đi cho chị nhờ cái. Bộ không nghe Khố Nhã-sensei dặn hay gì?”
“Hổng chịu hổng chịu! Có Koma-nee ở cạnh là em khỏe liền à! Đúng rồi, đút táo cho em ăn đi! Mấy miếng Villhaze gọt sẵn cho kia kìa!”
“Gọt cho rồi thì tự lấy mà ăn đi chứ…”
“Aaaa.”
“Mày có há miệng như gà con chờ mớm nữa thì…”
“Aaaaa!! Aaaaa đó chị!!”
“R-Rồi biết rồi! Đút thì đút!!”
Tôi vừa đưa miếng táo vào miệng Lolocco, con bé liền buột ra một câu cảm thán “Ngon ghê đi à~! Vị ngon y như Koma-nee vậy đó~!” nghe đến là vô nghĩa.
Hiện chúng tôi đang có mặt trong phòng riêng của Lolocco tại dinh cơ Gandesblood.
Sau khi bị một tên Ngu Giả Thiên Văn Đài—— Thú Nhân chuột túi Lumine hành xác, Lolo và Dvanya cần phải an dưỡng trên giường một thời gian. Trích lời Khố Nhã-sensei lặn lội từ Yêu Tiên Hương tới chữa trị: “Vết thương không sâu lắm, cứ an dưỡng rồi sẽ lành ngay thôi.”
Nói là thế chứ tôi sao đã dám vuốt ngực thở phào ngay được.
Vết thương của Lolo và Dvanya là do Thần Cụ gây ra, không thể trông mong vào tác dụng hồi phục của Ma Hạch, thành ra chúng tôi phải cẩn thận hết mức trong quá trình điều trị.
Lại nói, chẳng hiểu kiểu gì mà con bé Lolo này tự nhiên lại bám tôi như sam. Nào là “Thay đồ cho em đi”, nào là “Đánh răng cho em đi~”, nào là “Vào tắm với em đi!”, nào là “Kỳ cọ cho em đi chị~!” Nói chung là đủ thứ yêu sách.
Chưa hết, cứ hễ có cơ hội là con bé này lại ôm ghì lấy tôi, còn dùng trán dụi lấy dụi để. Cái cách nó ghì chặt không buông làm tôi tưởng đâu hình trái tim đang tới tấp phi ra từ khắp người nó nữa kìa. Con bé này là hiện thân sống của cụm “cả thèm chóng chán”, chắc hôm nay phải gió thế nào chuyển sang chế độ dere rồi.
Mà nghe ra chế độ dere này hơi bị ảo ma thái quá.
“Koma-nee, hôm nay mình ngủ chung đi chị! Cứ lấy em làm gối ôm chặt vào nha!!”
“Đến chịu. Hôm nay chị sẽ chiều mày hết nước luôn.”
“Hoan hô! A, nhưng mà nhưng mà! Không được nhân lúc em ngủ mà chui khỏi giường đâu nhé! Phải ở bên em tới sáng nhớ chưa!”
“Còn mày thì cấm được bày trò lúc chị ngủ nghe chưa?”
“Ì hì hì~♡ Em iu Koma-nee nhứt~♡”
“Gật đầu hộ chị cái coi!”
Khỏi nói cũng biết, Lolo thành ra thế này là bởi vụ việc tại khách sạn.
Qua một phen thập tử nhất sinh cỡ đó, con bé có thèm làm nũng người khác cũng chẳng phải chuyện lạ.
Chà, thôi dù gì cũng là phận chị lớn, phải cho con bé này thấy tấm lòng bao dung độ lượng ở mình mới được––– Khi tôi còn đang ôm chầm lấy Lolo rồi miên man trong dòng suy nghĩ, thì bỗng…
“Tiểu thư có vẻ thân thiết với Lolocco-sama quá nhỉ.”
Một giọng nói cất lên phía sau lưng khiến tôi ngoảnh lại.
Đập vào mắt tôi là hình ảnh nhỏ hầu phồng mang trợn má, không cả giấu đi vẻ bất mãn.
“Vill? Làm sao đấy?”
“Em mới làm xong chút việc vặt thôi ạ——Tiện đây, thưa Komari-sama, em xin phép có đôi lời khiếu nại. Tiểu thư rõ là rất kỵ ngủ chung với em, mà hà cớ gì Lolocco-sama yêu cầu lại đồng ý dễ dàng đến vậy?”
“Ờ thì, Lolo là em gái ta mà.”
“Đúng rồi đó~? Em gái thì phải khác chứ!”
“Không công bằng, em cũng muốn làm em gái Komari-sama cơ. Koma-nee~!”
“Cút ra kia!!”
Thấy nhỏ em gái bán tháo hàng chợ kia vồ vập xông tới, tôi vội đẩy nhỏ ra chỗ khác.
“Không thể nào…!” – Bị đẩy đi, Vill bỗng hét lên cùng đôi mắt ầng ậc nước – “Tại sao… Tại sao hầu gái và em gái lại khác biệt đến nhường này cơ chứ…?! Em với Lolocco-sama cũng là đại đồng tiểu dị, chỉ chực chờ thời cơ để chòng ghẹo Komari-sama thôi mà?!”
“Cũng tự biết cơ đấy.”
“Kìa kìa Villhaze~? Em đây nào có trêu chọc Koma-nee bao giờ~?”
“Còn mày thì tự biết tội ngay cho chị nhờ.”
“Em có làm gì đâu!”
Lolo mỉm cười tỏa nắng rồi ôm chầm lấy tôi.
“Trời ạ.” – Trông cảnh này, Vill khẽ buông tiếng thở dài rồi nhún vai cái nhẹ – “… thôi hôm nay em xin nhường Komari-sama cho tiểu thư vậy. Lolocco-sama, kính mong tiểu thư hãy chơi đùa với Komari-sama điều độ và tập trung nghỉ ngơi để bồi bổ sức khỏe.”
“Hổng cần chị phải nói~ Kome-nee là đồ chơi của em mà!”
“Té ra vẫn coi chị là đồ chơi hả?!”
Gì thì gì, tôi vẫn mong Lolo có thể yên tâm an dưỡng.
Con bé mà khỏe lại sớm được nữa thì càng tốt—— Đang nghĩ đến đây, bỗng Vill nắm chặt lấy viên khoáng thạch truyền tin trong tay, sắc diện sa sầm nhìn tôi gọi “Komari-sama.”
“Ta vừa được triệu tập ạ.”
“Triệu tập gì? Lại họp hành nữa hả?”
“Thưa không, đây là…” – Vill hơi ngắc ngứ, mãi mới nói được đến hết – “Là Millicent Bluenight. Cô ả vừa liên lạc, yêu cầu được gặp tiểu thư trên đài quan sát Cung điện…… Ý tiểu thư thế nào ạ?”
Yêu cầu thật ngoài dự đoán, làm tôi có chút sững sờ.
Nhưng chẳng có lý do gì để từ chối cả.
Đến tôi cũng có hàng tá chuyện muốn hỏi cậu ta mà.
☆
Màn đêm buông xuống. Vầng trăng thanh mảnh, treo lơ lửng trên bầu trời đã đổi sang sắc chàm.
Vừa thấy tôi sửa soạn lên đường, Lolocco đã mè nheo sướt mướt cái gì mà “Koma-nee đừng đi nữa~!!” Phải vật lộn mãi tôi mới dỗ được con bé rồi rời phòng, cùng Vill hướng đến đài quan sát nơi Millicent hẹn gặp.
Cung điện Mulnight đang chìm trong cảnh đầu tắt mặt tối, bận rộn triền miên.
Theo báo cáo của Vill, trong số năm tên Ngu Giả Thiên Văn Đài còn đang hoạt động, ngạc nhiên chưa, chúng tôi đã bắt giữ được ba tên lận. Lala Dagger thuộc chủng Hấp Huyết, Wadrya Leskov thuộc chủng Thương Ngọc, và Tsuki Lancepart thuộc chủng Tiễn Lưu. Tôi thì tôi chưa gặp tên nào trong số bọn này, nhưng dám chắc là phải hung hãn gấp cả tỷ lần đám khủng long thời tiền sử là ít.
Khi đi dọc dãy hành lang Cung điện, hội quân nhân bước ngang qua chúng tôi đều đồng loạt vỗ tay và reo vang “Đại tướng quân Gandesblood lại lập được chiến công vang dội!!” ba chấm ba chấm. Coi bộ bọn họ đang chúc mừng chuyện tôi bảo vệ thành công người dân khỏi tia sáng hủy diệt do cô Thú Nhân chuột túi ấy bắn ra. Khách sạn đã bị tàn phá chanh bành, được cái là không có thương vong gì về người. Kết thúc viên mãn là đây chứ đâu.
“Tốt quá rồi nhỉ, Komari-sama. Cả Lolocco-sama và Dvanya-dono đều được giải cứu kịp thời.”
“Cũng đúng. Chỉ ước là ta đến sớm hơn chút nữa…”
“Tiện đây em xin đề cập, công trình Blood Hotel mà Komari-sama vừa phá sập ấy là khách sạn sang trọng bậc nhất tại Đế quốc Mulnight. Komari-sama mà nghe về tổng thiệt hại, e là sẽ phát rồ phát dại rồi chạy loăng quăng như đứa dở người đấy ạ. Tiểu thư muốn nghe chứ?”
“Điên mà nghe! Với cả lỗi là do má chuột túi kia chứ phải ta đâu!!”
Theo như Lolo thuật lại, cái cô chuột túi ấy có tên là Lumine Kagami. Vào lúc chùm sáng dội xuống như mưa, Lumine-san này đã nhân lúc hỗn loạn để chuồn biến khỏi hiện trường. Giá mà bắt được cả cô ta nữa thì tốt, nhưng thôi, tất cả đều an toàn đã là mừng lắm rồi.
Và kết quả này đạt được, phần nhiều là nhờ công lao của Millicent. Nhờ có cậu ta can thiệp vào phút chót mà thương vong đã được hạn chế đến mức tối thiểu.
Qua đó tôi đã xác tín: Millicent vẫn là đồng minh của chúng tôi.
“Ái chà, chẳng phải Gandesblood-dono đây sao?”
“Komari-san! Chị thấy trong người thế nào rồi ạ?”
Từ trong màn đêm, hiện ra hình bóng hai con người tôi quen biết, Helldeus và Sakuna. Họ cũng nhận lệnh từ Hoàng đế và chạy đôn chạy đáo khắp Đế đô, mới rồi còn lập chiến công hiển hách là bắt được Tsuki Lancepart-san.
Sakuna bước lại hỏi han tôi, thấy chừng lo lắng lắm. Tôi cười giả lả, vẫy tay trấn an cậu ấy.
“Tớ ổn cả rồi. Khố Nhã-sensei cũng bảo không cần phải lo nữa.”
“Em nghe nói chị đã liên tiếp thi triển ma pháp hoàng cấp kia mà…? Dù có phát động 【Phủ Tuất Cô Hồng】từ trước đi chăng nữa, sao tránh khỏi gánh nặng lên cơ thể…”
“Sakuna nói không sai. Hy vọng ngài đừng gắng sức quá.” – Helldeus cũng tiến lại, nụ cười hiền hậu nở trên môi ông – “Năng lực Giải Phóng Liệt Hạch càng uy mãnh, cái giá phải trả lại càng nặng nề tương đương. Với loại dị năng cho phép thi triển ma pháp hoàng cấp liên hồi kỳ trận, khó mà nghĩ điều kiện đánh đổi chỉ dừng lại ở phải hút máu để phát động. Ắt hẳn vẫn còn một điều kiện đánh đổi khác khủng khiếp hơn mà ta chưa biết đến.”
“Ô-Ông nói thật hả?”
“Ngài ấy nói phải đấy ạ.” – Vill đưa tay lên cằm, đăm chiêu suy nghĩ – “Mỗi lần phát động Giải Phóng Liệt Hạch, Komari-sama sẽ bị rút cạn ma lực rồi ỉu ra như bún thiu. Nói là vậy, nhưng những ngày gần đây tiểu thư đã ít bị ngất xỉu hơn rồi ạ, phỏng chừng là nhờ ý chí lực đã được tăng cường đáng kể…”
“Chính vì không thể mặc sức phát động nên mới được gọi là tuyệt chiêu tối hậu. Ngay cả Giải Phóng Liệt Hạch của tôi cũng tồn tại không ít hạn chế. Hoặc đơn cử như【Khoảnh Sao Hồi Chuyển】của Sakuna, không giết người thì không phát động được, còn năng lực nhìn thấu tương lai của Villhaze-dono phải để đối phương hút máu mới phát động được đúng không nào? Rồi là những người được coi là mạnh nhất Đế quốc hiện thời, như Hoàng đế Bệ hạ và Calamaria-dono cũng không phải ngoại lệ——”
“Heaven-dono. Tại sao ngài lại biết thông tin cá nhân của tôi?”
“Tôi từng quen thân với tổ phụ cô, Clovis Dodrens, từ thời còn là Thất Hồng Thiên. Đã được nghe ông kể rấấấấấấấấất là nhiều chuyện về Villhaze-dono đấy nhé!!”
“Cái…?!”
Vill trợn tròn mắt, chết điếng người vì kinh ngạc.
Liền sau đó, nhỏ nâng độ cảnh giác lên mức tối đa, rồi nguýt sang lườm Helldeus.
“…… ngài không nghe phải chuyện gì kỳ quái đấy chứ?”
“Ha ha ha, để bảo đảm quyền riêng tư của mỗi người, tôi xin được phép giữ im lặng.”
“……………………………”
Tự dưng thấy thèm tán phét với ông của Vill ghê. Được mà hỏi ra cách nào kiềm chế nhỏ hầu này thì càng tốt.
“Tựu trung lại, rất mong ngài hãy chú ý giữ gìn sức khỏe. Sử dụng Giải Phóng Liệt Hạch quá độ gây suy giảm tuổi thọ—— không hẳn là chuyện hiếm gặp đâu.”
“T-Tôi biết rồi. Sẽ khắc cốt ghi tâm.”
“Komari-san! Em hứa sẽ bắt được hết quân khủng bố Thiên Văn Đài! Nên là chị cứ nghỉ ngơi cho tốt vào nhé!”
Sakuna cười nói, đoạn nắm lấy tay tôi. Người đâu mà xinh quá trời quá đất à, không khéo tôi khóc thật mất.
“Cảm ơn nha Sakuna…! Trăm sự nhờ cậu đó!!”
“Vâng! Em sẽ tìm cách trừ khử con ả chuột túi đó trước tiên ạ!!”
“Chuẩn luô…… Hửm? Trừ khử…?”
“Ôi em nhầm mất. Phải là bắt sống chứ. Ì hì hì.”
Chuẩn luôn. Cái ngữ phá sập cả khách sạn như thế, phải bắt lại sớm được ngày nào hay ngày ấy. Nhờ vậy tôi càng thêm vững dạ, rằng Sakuna là mỹ thiếu nữ tràn trề tinh thần chính nghĩa xứng đáng để tôi đặt trọn niềm tin.
“Tiện hỏi, hai vị đang đi đâu vậy?”
“Chúng tôi đi làm việc, đang tới buồng giam cầm Wadrya Leskov.”
“Để moi thông tin từ hắn ta ư?”
“Phải. Ban nãy chúng tôi đã thẩm vấn Tsuki Lancepart, khổ nỗi cô ta được huấn luyện kỹ quá, miệng kín như bưng. Thường thì đây sẽ là lúc dùng tới Giải Phóng Liệt Hạch của Sakuna đấy——”
“Nhưng các Ngu Giả-san lại không đăng ký với Ma Hạch, đâm ra em không dùng【Khoảnh Sao Hồi Chuyển】được…”
Sakuna cau mày, trông đến là phiền não. Tôi thì vẫn cứ ù ù cạc cạc—— Hửm? Ơ kìa? Trên quân phục của Sakuna có vết gì đỏ đỏ thế kia? Do ánh trăng hơi yếu nên nãy giờ không để ý lắm, cơ mà sao tôi thấp thoáng thấy mấy cái đốm li ti nom như giọt máu bắn lên vậy nhỉ? Còn thoang thoảng thứ mùi tanh tưởi nữa chứ…
“Không thể đăng ký Ma Hạch cho bọn chúng sao?” – Vill nghiêng đầu hỏi.
“Phải,” – Sakuna quả quyết – “mình đã thử hiến máu bọn họ xuống Ma Tuyền, nhưng không ăn thua. Mình nghĩ, nguyên nhân là do bọn họ từng nắm quyền quản lý Ma Hạch.”
“Tôi hiểu rồi. Vạn nhất lại để bọn chúng chết mất thì chỉ khó cho bên ta thôi nhỉ.”
“Đ-Đúng đó! Mình cũng sợ lắm chứ bộ!!”
“Vậy nên chúng tôi đang tới để ‘hỏi chuyện’ hai kẻ còn lại. Dù chẳng muốn dùng tới biện pháp mạnh chút nào, nhưng bằng mọi giá phải moi được thông tin từ bọn chúng, đặc biệt là về các Tiêm Diệt Ngoại Trang.”
“Tôi hiểu rồi. Xin chúc hai vị may mắn.”
“A, Komari-san! Komari-san thì phải nghỉ ngơi đầy đủ vào nhé!”
“Ừm…? Sakuna cũng cố lên nha, đừng cố quá là được.”
“Vâng ạ!”
Sakuna và Helldeus vẫy tay, rồi cùng nhau rời đi.
Tôi vẫn còn lơ tơ mơ lắm, nhưng nhìn chung đã hiểu được rằng hai người họ đang gồng gánh một công việc rất ư là hệ trọng.
Đã vậy thì tôi cũng phải cố gắng lên mới được. Bước đầu là nói chuyện cho ra môn ra khoai với Millicent.
☆
“Cuối cùng mày cũng tới. Làm tao đợi dài cả cổ, tưởng đâu chết đến nơi rồi cơ chứ.”
Tường thành của Cung điện tạo cho tôi ấn tượng giống trạm canh gác hơn là đài quan sát.
Đứng lặng trên một góc nhỏ với tầm nhìn bao quát được cả khu vực thành thị dưới chân, là một thiếu nữ ẩn hiện trong ánh trăng hư ảo—— Millicent Bluenight.
Lâu lắm rồi mới có dịp giáp mặt nhau đàng hoàng, báo hại lưng tôi nó cứ thẳng đều tăm tắp. Thấy vậy Vill đứng sau mới đặt hay tay lên vai tôi mà nói khẽ “Cứ đường hoàng bước lên thôi ạ.”
Vill nói đúng. Nói chuyện với cậu ta, cứ phải cứng cứng lên tí mới chuẩn.
Huống chi bữa nay tôi còn mang theo một món vũ khí bí mật, nhằm giúp cho buổi trò chuyện được thuận buồm xuôi gió hơn.
Tôi lục lọi túi áo, lấy vật ấy ra và nói:
“Để cậu phải chờ lâu rồi, Millicent. Đền cậu cái này nhé.”
“… gì đây?”
“Quà lưu niệm từ Thường Thế, móc khóa Yêu tinh Cơm trứng cuộn đấy.”
“…………”
Tên sao vật vậy, đó là một yêu tinh có hình đĩa cơm trứng cuộn mọc đủ bộ tay chân. Vẻ ngoài trông rõ gớm, nhưng cũng chính cái nét gớm ghiếc ấy lại tạo cho nó một vẻ hấp dẫn lạ kỳ.
Thế mà vừa thấy cái móc khóa, nét mặt Millicent bỗng đanh hẳn lại.
Ơ? Không phản ứng gì luôn á? Nhớ ngày trước cậu ta từng bảo thích cơm trứng cuộn lắm mà nhỉ?—— Đang lúc những mối lo này ngổn ngang trong lòng tôi, “Hừ.” – Millicent chợt nhếch mép cười khẩy.
“Mày qua Thường Thế là để ăn chơi nhảy múa đấy à?”
“A-Ai bảo cậu!! Tử chiến cứ phải gọi là liên tu bất tận ấy chứ có phải đùa đâu!!”
“Thế cơ.”
Millicent hờ hững đáp, đoạn giật lấy cái móc khóa từ tay tôi rồi nhét thẳng vào túi. Ấy, chịu nhận luôn kìa.
“Komari-sama. Tiểu thư không cần thiết phải làm thân với nhỏ Ma Cà Rồng này đâu ạ.” – Vill kéo áo tôi – “Millicent Bluenight vẫn còn đang thuộc diện tình nghi phản quốc. Tuy chưa rõ tại sao cô ta còn được lảng vảng trong Cung điện, nhưng em xin cam đoan, rằng bắt giữ và trừng phạt cô ta ngay tại đây sẽ đem lại lợi ích rất lớn cho toàn thế giới đấy ạ.”
“Ô kìa, Villhaze đây mà. Mày ở đây hồi nào thế?”
“Từ đầu rồi. Nhiệm vụ của tôi là luôn kề cận bên Komari-sama mà.”
“Hì hì. So với ba năm trước—— à không, so với bốn năm trước, mày cũng thay đổi kha khá đấy nhỉ.”
Millicent nhoẻn miệng cười nham hiểm, dợm bước lại gần chúng tôi. Ngược lại, Vill thì mặt nhăn như khỉ ăn ớt, lườm Millicent tóe khói.
Cậu ta, vừa cố tình nhắc tới mốc “bốn năm trước” đấy à?
Tôi biết là cậu ta không có ác ý (vì tôi đã đặt trọn lòng tin vào cậu ta), nhưng đã khơi lên chủ đề nhạy cảm để đe dọa Vill thì tôi không thể bỏ qua được.
Tôi vội bước lên, tự thân đón đầu với Millicent.
“Bày trò quá đáng là tôi giận đấy nhá. Tin tôi giành lại Yêu tinh Cơm trứng cuộn không?”
“Tiểu thư nói đúng đấy. Cô mà lại gần Komari-sama thêm bước nữa thì đừng trách sao tôi lại biến cô thành cơm trứng cuộn.”
“…… tao biết. Tầm này rồi, bọn mày có ra sao tao cũng mặc.” – Millicent chán nản lùi lại một bước – “Hôm nay tao tới không phải để gây sự, mà kết thân với mày thì càng không.”
“Lại nói cái gì rồi. Thất Hồng Thiên với nhau cả, thân nhau tí có chết ai.”
“Đứng ở vị thế kẻ bị chà đạp thì có muốn quên cũng chẳng tài nào quên được. Lý tưởng nhất là tao với mày không bao giờ can hệ với nhau nữa, thế mà—— không thể tin nổi mày lại đi chủ động rút ngắn khoảng cách với tao. Trần đời tao chưa từng gặp đứa nào lạ đời như mày đâu, Terakomari ạ.”
Mặc xác tụi yêu râu xanh còn đang lởn vởn ngoài kia xong lại gán cái mác “lạ đời” cho tôi? Quân giết người có khác, đến cảm quan cũng chẳng giống ai.
Dẫu là vậy, tôi vẫn muốn được hòa thuận với Millicent trong chừng mực có thể.
“…… cảm ơn nhé, Millicent. Nhờ có cậu mà vụ hôm nay tôi đỡ được biết bao nhiêu.”
“Ai thèm đỡ mày. Tao chỉ thăm dò thực lực của bọn Thiên Văn Đài thôi.”
Tsundere?—— Tôi thầm nhủ, nhưng thôi chớ dại xổ ra miệng. Nói ra phát khéo thân trên thân dưới mỗi nơi một chỗ quá.
“Dù thế thì tôi vẫn muốn cảm ơn cậu—— Mà này, suốt thời gian qua cậu đã làm gì vậy? Ai cũng lo cho cậu hết đấy. À còn con dao lấy từ Lala Dagger đâu rồi? Có ai nổi đóa với cậu không? Hoàng đế chẳng hạn? À tí quên, sao cậu điều khiển được mớ obi của Luxmio—— Họe!!”
“Hỏi gì hỏi lắm.”
Millicent búng trán tôi một cái.
Vill thấy thế thì hét lên thất thanh, xông tới ôm chặt lấy eo tôi.
“Komari-sama! Komari-sama có sao không ạ?! Em biết lắm mà, phải gọi Memoirs-dono tới biến con ả Ma Ra Rồng này ra thành thịt băm ngay thôi!!”
“Đ-Đã bảo ta không sao! Phản xạ bình thường thôi mà, nói vặc ấy!! Millicent nhở?!”
“Thật. Có thế mà đã xồn xồn lên thì tao cũng chịu mày. Nhắc trước, một ngày nào đó tao sẽ giết Terakomari đấy nhé.”
“Đằng này thì tuyên bố giết người thản nhiên như ruồi!!”
“Komari-sama, ả khủng bố này cuối cùng cũng lòi mặt chuột. Quả nhiên Millicent Bluenight vẫn là phần tử nguy hại. Không cần mượn tay Memoirs-dono nữa, để em hạ độc cô ta ngay tại đây…”
“Gượm phát gượm phát gượm phát gượm phát!!”
Thấy Vill rút ra viên thuốc tròn vo bí ẩn từ trong túi áo, tôi mới cuống cuồng cản nhỏ lại.
“Buông em ra! Là vì Komari-sama cả thôi ạ!!” – Vill quẫy đạp loạn xạ. Biết được nhỏ rồ dại lên là vì nghĩ cho mình tôi cũng vui lắm, nhưng cứ thế này thì còn chuyện trò cái khỉ gì nữa.
“X-Xin lỗi nhé Millicent. Nhỏ này chưa thông câu đùa của cậu ấy mà…”
“Tao đùa lúc nào cơ?”
“Hả? Thế là định giết tôi thật á?”
“Ai biết.”
Millicent mỉm cười đầy thâm ý. Nhớ cái đợt ở Lehysia cậu ta cũng bảo cái gì mà “Tao sẽ giết mày” thì phải. Cùng dạng người khủng bố với Flöte rồi ha. Ừm.
Lại nói, phải đối mặt với cậu ta thế này tôi mới cảm thức được rõ nét—— Millicent không giống Sakuna, Spica hay Fuyao, phong thái cậu ta toát ra có gì đó rất khác. Nói thế này nghe hơi sáo mòn, nhưng trong cậu ta như hiện diện cùng lúc cả hai mặt sáng và tối vậy.
“…… vậy trả lời theo thứ tự nhé. Suốt thời gian qua cậu biệt tăm biệt tích làm gì?”
“Tao đi giăng bẫy Thiên Văn Đài. Mà cũng chẳng phải tao chủ ý biệt tăm biệt tích, tại quên báo cho Thất Hồng Phủ thôi.”
“Nghĩa là cậu không gia nhập Thiên Văn Đài?”
“Lại chẳng. Đừng có gộp tao chung mâm với rạp xiếc tụi nó.”
“Vậy bằng cách nào cô lại điều khiển Tiêm Diệt Ngoại Trang thuần thục đến thế?”
Vill hỏi, vẻ cảnh giác đã được nâng lên cực độ.
Millicent xoắn tóc, đánh mắt đi.
“…… đồ nhặt được thôi. Lúc tiếp cận Lala Dagger, tao thuận tay thó luôn.”
“Theo thông tin từ Memoirs-dono, Lala Dagger thuộc Thiên Văn Đài đang tìm kiếm người tương thích với《Phược》. Có thể kết luận rằng cô ta đang lựa chọn một Ngu Giả mới để thế chỗ Lưu Luxmio.”
“Tình cờ thế nào tao lại tương thích thôi. Còn lằng nhằng nữa là tao giết đấy nhé.”
Vill nhìn Millicent, ánh mắt vẫn chưa bớt vẻ nghi hoặc.
Thật vậy, vẫn còn quá trời điểm khó hiểu.
“Còn con dao găm thì sao? Chắc cậu vẫn đang cầm chứ?”
“《Khắc》ấy hả? Tao dùng để nhử Lala Dagger ra. Đến lúc không cần nữa thì quẳng xuống sông rồi.”
“Ơ kìa…”
“Tầm này chắc Hoàng đế với các bá quan đang đỏ mắt tìm lại đấy nhỉ? Tội nghiệp làm sao.”
Millicent bật cười khúc khích.
Cứ như đang nói chuyện với bức tường vậy. Dù biết rõ cậu ta không phải kẻ địch, nhưng động cơ cội rễ thì vẫn cứ như làn sương sớm mai, không sao mà nắm bắt được.
Mà không—— bảo không nắm bắt được thì không phải.
Chỉ cần xâu chuỗi mọi hành động của cậu ta từ trước tới giờ, sớm muộn gì tôi cũng sẽ nhìn ra được cái đích mà cậu ta đang hướng tới.
“Này Millicent. Mục tiêu của cậu là gì vậy?”
“Về việc này…” – Millicent hơi ngập ngừng – “Tao gọi mày ra đây cốt là để nói về việc này. Cho đỡ bị làm phiền.”
“Ý cậu là sao…?”
“Còn nhớ chuyện hồi năm ngoái chứ? Cái ngày mày dần tao ra bã ấy?”
“À…”
Là cái hồi tôi mới nhậm chức Thất Hồng Thiên chưa lâu——
Cậu ta bất thình lình xuất hiện trước mặt tôi, gây ra đủ điều hỗn loạn. Cả tôi lẫn Vill đều bị thương tích nặng nề, nhưng cũng nhờ thế tôi mới dứt bỏ được quá khứ và bước sang một trang mới. Có mà quên bằng niềm tin.
“Từ cái ngày bại trận dưới tay mày, tao đã luôn trăn trở. Rằng mình nên sống thế nào mới được đây.”
“Hành hạ Komari-sama đến thế mà cũng bày đặt băn khoăn trăn trở cơ đấy.”
“Vill, hẳn cậu ta phải có sự tình riêng. Cứ nghe cậu ta nói hết đã.”
“Hừ. Nhân từ đến phát mửa.”
Millicent quay phắt mặt đi, tiếp lời.
“…… từ nhỏ tao đã luôn được dạy rằng phải ‘thật mạnh mẽ’. Tao cũng từng mơ về hình tượng hào kiệt như Thất Hồng Thiên Đại tướng quân rong ruổi khắp thế gian. Có điều, giấc mơ phi thực tế đến vậy thì sao mà thành hiện thực được nhỉ.”
“Cậu cứ nghĩ thế nào ấy. Có gì mà không được. Cậu lên làm Thất Hồng Thiên rồi đấy thây…”
“Komari-sama, em cũng nghĩ cô ta không thể làm được đâu ạ.”
“Nhỏ hầu hiểu chuyện rồi đấy—— Phải khi gia nhập hàng ngũ Thất Hồng Thiên, tận mục sở thị tác phong của mày mà tao mới vỡ lẽ. Lối sống này không hề phù hợp với tao. Tung hoành ngang dọc khắp mọi nơi trên thế giới, được tất thảy chủng tộc tung hô ngút trời, đều là những vĩ nghiệp chỉ Terakomari Gandesblood mới thực hiện được.”
Câu nói ấy ẩn chứa hàng hàng lớp lớp các tầng cảm xúc nặng trịch.
Nghe vừa giống khen ngợi, lại vừa giống gièm pha.
Tôi chẳng biết nên đáp sao, chỉ đành ngậm hột thị.
“Chỉ có Komari-sama mới thành công được đến vậy thôi. Ai thèm tham gia Tiếng gọi Millicent làm gì.”
“Đứa nào có gan bày trò đấy, tao giết tại chỗ.”
“Ơ-Ờm, thế tựu trung lại ý cậu là…?”
“Tao quyết định sẽ sống theo một cách khác.”
Làn gió đêm thổi bay mái tóc Millicent.
Không chừng, đây là cách để cậu ta phân định rạch ròi.
Nhìn thái độ kia là biết, cậu ta đã hạ quyết tâm từ lâu.
“Tao vẫn sẽ hoàn thành chức trách của một Thất Hồng Thiên. Nhưng đồng thời, tao cũng sẽ làm những công việc mày không thể nhúng tay vào được. Thế rồi, một ngày nào đó tao sẽ khôi phục lại gia tộc Bluenight.”
Tuyên bố ấy hàm chứa cả một ý chí kiên định.
Tuy vậy, tôi vẫn lần ra được chút ít hương vị dối trá.
“…… cậu nói thật đấy à?”
“Thật chứ. Tạm thời cứ cho là vậy đi.”
“Không phải là tôi không hiểu, nhưng mà…”
“Tước hiệu của gia tộc Bluenight đã bị tước mất sau sự kiện bốn năm trước. Nên mục tiêu đầu tiên của tao là khôi phục lại cái địa vị vốn có của gia tộc.”
Gia tộc Bluenight.
Tiếng là một trong những dòng họ danh giá nhất Đế quốc Mulnight trong hơn một ngàn năm qua, vào bốn năm về trước, họ bị kết tội phản quốc và bị trục xuất khỏi đất nước này. Tuy không rõ sau cánh gà có lẩn khuất âm mưu gì khó nói, nhưng ngắn gọn mà nói, gia tộc Bluenight đã mất đi tước hiệu và rơi vào cảnh lụi tàn.
Tuy nhiên, tôi không tin đến giờ này Millicent vẫn còn đi câu nệ ba cái hình thức sáo rỗng như địa vị gia tộc. Dứt khoát cậu ta còn có toan tính gì khác. Phải rồi, từ đầu tới giờ quanh đi quẩn lại cậu ta chỉ toàn nói về phương tiện, còn dùng những phương tiện ấy để đạt tới cái gì thì lại chẳng thấy đả động đến.
Vill lại lườm Millicent, ánh mắt đong đầy vẻ ngờ vực.
“Cô lưu luyến thứ địa vị thế tục đến vậy sao? Tôi cứ ngỡ cô phải hành động vì mục tiêu gì đó vừa thanh cao lại vừa thâm độc hơn cơ.”
“Thế tục với chẳng thanh cao, làm như tao quan tâm. Mấu chốt là, chỉ khi phục hưng gia tộc Bluenight, tao mới thật sự được giải phóng khỏi mọi ràng buộc và hành động tự do tự tại.”
Millicent mỉm cười.
Không phải dối trá, nhưng cũng không hẳn là nói hết sự thật.
Riêng cái chuyện cậu ta nỗ lực phục hưng gia tộc Bluenight thì chắc là thật tâm.
“…… hiểu rồi. Nếu thế thì tôi sẽ ủng hộ cậu.”
Tôi gật đầu cho có lệ.
Dẫu biết là vẫn còn một tầng ý nghĩa nữa ẩn giấu tận sâu bên trong, nhưng hỏi mà cậu ta không trả lời thì cũng thế. Đành phải tự luận ra vậy.
“Thế hành động lần này có liên quan gì? Hay đúng hơn là cậu đã làm những gì? Tôi hiểu cậu đã làm gì đó dính líu đến Thiên Văn Đài, nhưng cụ thể là làm gì để phục hưng được gia tộc Bluenight?”
“Tao gọi mày ra đây là để giải thích chuyện này. Chỉ mình mày là tao thấy phải nói trước cho hay.”
Tôi giật thót. Cậu ta chịu nói ư? Cứ tưởng là định giấu giếm đến cùng chứ.
Có khi nào, thực tế cậu rất tin tưởng tôi——
“Chậc!” – Millicent tặc lưỡi, lừ mắt nhìn tôi – “Đừng có mà hiểu lầm. Tao nói rõ từ đầu là để cho mày bớt ăn dưa bở thôi.”
“Hớ?”
“Im lặng mà nghe cho kỹ. Mọi thứ tao đang làm là để——”
Millicent từng bước tiến lại gần.
Gió đêm lại thoảng qua.
Kế hoạch của cậu ta được dệt lại bên tai tôi qua những lời thì thào khe khẽ, làm tôi thấy hơi nhồn nhột.
Đến khi nghe xong, tôi chỉ còn biết đứng đơ như tượng vì kế hoạch ấy thật vượt quá dự tưởng.
“Hì hì hì.” – Millicent lùi lại, đôi môi nhoẻn thành nụ cười yêu kiều – “Cấm mày được cản đường đấy nhé. Cũng không được bép xép với người khác luôn.”
“Chờ——” – Tư duy đã hoạt động trở lại – “Chờ cái coi?! Việc đấy ai mà chấp nhận được cho nổi?!”
“Mọi bên liên quan đều đã chấp thuận cả, không ai có quyền phàn nàn hết. Đã giữ cái chức Thất Hồng Thiên này được hơn một năm, chắc mày cũng phải hiểu đất nước tên Mulnight này hoạt động thế nào rồi chứ nhỉ?”
“T-Thì cũng hiểu đấy, cơ mà…”
“Đây mới là bước chuẩn bị thôi. Cứ nhìn theo tao mà học hỏi đi.”
Millicent quay gót, cơ hồ muốn nói “Tao hết việc với mày rồi.”
Tôi đứng lặng, nhìn theo bóng lưng cậu ta mà không thốt được thêm lời nào.
Không ngờ cậu ta lại dám nghĩ đến chuyện như vậy.
Cũng có nghĩa, Thiên Văn Đài đối với Millicent chỉ là——
Không không. Chưa chắc đó đã là thật tâm. Cùng lắm là phương tiện phục vụ cho phương tiện khác, chứ dã tâm của Millicent thì vẫn còn chìm trong bí ẩn.
Giây phút ấy, mái tóc xanh lượn sóng nhẹ nhàng bay ngược lại.
“——Amatsu-sensei bảo, rằng đã từng tồn tại một tương lai tao với mày là bạn thân của nhau.”
“Amatsu-sensei? Bạn thân…?”
“Có buồn cười không cơ chứ. Mà rốt cuộc cũng chẳng thành sự thật được. Giờ mới thấy, cứ vậy có khi lại tốt hơn. Nhờ thế mà tao mới tìm ra một con đường khác cho riêng mình.”
Suýt quên, tôi còn chưa hỏi tại sao Millicent lại bắn Amatsu bán sống bán chết.
Chắc hẳn phải xuất phát từ một mối nhân duyên ngoài sức tưởng tượng——
“Đêm mai, bọn Thiên Văn Đài sẽ tiến hành tấn công. Nhớ cẩn thận vào, đừng có để mất mạng đấy.”
“A, Millicent! Chờ chút đã!!”
“Gặp lại sau. Chúc mày có một giấc mơ đẹp.”
Lờ đi tiếng gọi của tôi, Millicent nhảy xuống khỏi đài quan sát.
Tôi vội chạy ra lan can tường thành, nhoài người nhìn xuống đất, thì thấy cậu ta tiếp đất nhẹ tênh như mèo, rồi mất hút vào màn đêm. Là tôi khéo phải gãy mấy cái xương rồi chứ chẳng chơi.
Mà không, vấn đề đâu có nằm ở đấy.
Kế hoạch của Millicent. Một kế hoạch tàn bạo đậm chất Đế quốc Mulnight.
Tôi cũng muốn ủng hộ cậu ta lắm chứ, phải tội, trên cương vị là một Ma Cà Rồng chính nghĩa chuộng hòa bình, tôi lại thấy mình nên ngăn cản thì hơn. Ừm hừm hừm. Khó nghĩ thế nhỉ, nhức hết cả đầu.
“Komari-sama. Hay chúng ta báo lên cho Bệ hạ?”
“Ừm…” – Sau cỡ năm giây trầm mặc, tôi đáp – “… thôi, khoan hãy báo. Cậu ta tin tưởng nên mới kể hết cho ta. Ta mà phản bội, có ngày lại bị cậu ta đồ sát thì khốn.”
“Komari-sama vẫn còn non dạ quá. Dù rằng đó là điểm tốt của tiểu thư…”
“Lo gì. Chẳng may có chuyện thật thì Vill sẽ cứu ta thôi mà.”
Nghe vậy, Vill ngơ ngác nhìn lại tôi.
“Vâng.” – Thế rồi nhỏ bật cười – “Bất kể có xảy ra chuyện gì, em cũng sẽ bảo vệ Komari-sama. Đó là sứ mệnh bất diệt của hầu gái em đây.”
“Ừm. Trông cả vào ngươi đấy.”
“Chỉ hiềm, khi nãy bị Millicent nguýt lườm làm em run quá đi mất. Phải ôm Komari-sama thật chặt em mới bớt run mà ngủ được, nên đêm nay em xin phép ngủ chung giường với tiểu thư được không ạ?”
“Hả? Tối nay ta phải ngủ với Lolo mất rồi…”
“Vậy phiền tiểu thư thuyết phục Lolocco-sama giùm em. Bằng không là em sẽ co giật toàn thân rồi kiệt sức mà chết mất…… Ưaa…… ƯAAAAAAAAAAAAAAA!!!”
“T-Ta biết rồi!! Tối nay cả ba ngủ chung luôn!!”
“Nếu không tiện thì thôi để đêm mai cũng được ạ.”
“Linh hoạt dữ?!”
Do Vill cứ làm mình làm mẩy lên, thành ra tôi phải dỗ dành nhỏ một lúc rồi mới rời đài quan sát.
Tôi thừa biết mấy lúc lên cơn này toàn là nhỏ diễn kịch, càng thêm thấm thía rằng nhỏ làm như thế là vì nghĩ cho tôi. Thỉnh thoảng chiều theo yêu sách của nhỏ cũng không tệ lắm, dù gì cũng là thượng cấp mà ha. Nói thế chứ, nhỏ mà giở trò đồi phong bại tục là tôi tống cổ ra liền.
Quay lại chuyện chính, về Thiên Văn Đài và Millicent.
Điều tôi cần để tâm nhất lúc này, chỉ có trận quyết chiến ngày mai mà thôi.
☆
“——Khốn nạn! Đám đó bị gì vậy không biết!!”
Tại một phế tích nọ, Ngu Giả 02 – Lumine Kagami đang đấm thùm thụp vào thùng gỗ hòng trút sạch cơn phẫn uất ra ngoài.
Trong trận chiến tại Blood Hotel—— chỉ còn chút nữa là cô đã dồn Terakomari Gandesblood đến bước đường cùng rồi, vậy mà kết cuộc lại không thể kết liễu được.
Đều là do Millicent Bluenight mà ra.
Thời khắc《Ánh》phát động Giải Phóng Tối Hậu, Lumine đã được Ngu Giả 03 – Nita Kaiten ôm lấy và rút lui khỏi hiện trường.
Liền sau đó, Blood Hotel cũng sụp đổ hoàn toàn, và Terakomari cũng theo đó bị thiêu thành tro bụi—— hay lẽ ra phải được như vậy.
“Thứ người gì đâu mà dai như đỉa đói!! Chặn được cả Giải Phóng Tối Hậu của bà mày, từ hồi Tịch Tinh đến nay chưa từng gặp bao giờ!!”
“Thương vong bằng không. Đối thủ đáng gờm đấy.”
Kaiten vừa lật báo vừa cười khẩy. Cái bộ điệu ấy, Lumine nhìn mà phát bực.
“Thong dong gớm nhỉ? Có biết tình hình đang nguy ngập thế nào không đấy?!”
“Biết chứ. Cả Lala, Wadrya và Tsuki đều đã bị bắt, Ngu Giả còn lại chỉ còn tôi với Lumine. Đã vậy Luxmio còn thảnh thơi nghỉ dưỡng ở Yêu Tiên Hương nữa—— Ngõ cụt rồi đấy nhỉ. Ngoài cười ra còn làm được gì khác đâu.”
“Ở đấy mà cười! Từ xưa đến nay, chẳng lúc nào thấy ông căng thẳng hết!!”
Lumine đấm thùm thụp vào ngực Kaiten.
Thiếu niên vận trang phục nhẫn giả lại không hề biến sắc, chỉ lảng mắt đi.
“Căng thẳng chứ sao không. Nhưng là kiểu căng thẳng ngọt ngào khi giáp mặt với kẻ địch hùng cường cơ. Quả nhiên đám người phá hoại chẳng có nét nào giống người bình thường, làm huyết quản tôi sôi lên sùng sục rồi đây.”
“Chậc! Quên mất ông cũng là loại cuồng chiến y như Tsuki!”
“Tsuki là loại đam mê tra tấn, còn tôi thì không cuồng chiến. Chỉ thấy hưng phấn khi cầm chắc phần thắng thôi.”
Kaiten nhoẻn miệng cười tới tận mang tai, đoạn ném tờ báo sang một bên.
Thắng được ư? Ta có thể lật ngược thế cờ ư?—— Cảm nhận được tia hy vọng le lói, Lumine ngẩng mặt lên nhìn Kaiten.
“…… có kế hoạch gì à?”
“Cho tới nay, điều làm ta đau đầu nhất là không xác định được vị trí của kẻ địch. Bình tĩnh mà xem xét, rõ ràng việc chạy đôn chạy đáo lùng sục ả vốn dĩ đã là sai lầm—— họa từ tính vô tri mà ra.”
“Lòng và lòng vòng, chả hiểu gì hết!! Có kế hoạch thì nói lẹ coi!!”
“Theo lời Lala, Millicent Bluenight đã chỉ định mốc thời gian ‘đêm ba ngày sau’ ngay từ đầu. Cũng chính Millicent đã ám chỉ rằng trong ba ngày này, ta sẽ bó tay chịu chết, không thể làm gì hơn. Tựu trung lại, ngay từ đầu phía chúng ta chỉ được động thủ đúng vào thời gian định sẵn. Biết thế ta nên dành ba ngày này ra để chuẩn bị——”
Nói đến đây, Kaiten chợt nghiêng đầu.
“…… sao đấy?”
“Không, không có gì. Chắc tại tôi cả nghĩ.”
“Nãy giờ ông cứ bắn một tràng mà chẳng để tôi hiểu gì hết!!”
“Tôi cũng không hiểu lắm. E là ta đã rơi vào một cái bẫy nào đó—— Dù có được cho thời gian chuẩn bị, ta lại không hề biết đến ma pháp—— đến【Á Không Tạc Đạn】, nên mới dẫn tới hành động mù quáng. Hệ quả là Lala, Wadrya và Tsuki đều bị bắt. Tình huống này, ắt cả Millicent cũng chẳng hề ngờ được.”
“Hả?”
“Hộp sọ thiếu não của Thú Nhân, muốn hiểu cũng khó.”
“Ê, coi thường nhau vừa thôi nhá!! Lại còn phân biệt chủng tộc!! Cũng dẻo mỏ ghê nhỉ đồ nhẫn giả u ám chết tiệt!!”
Kaiten uyển chuyển như cành liễu, để những lời nạt nộ của Lumine thoang thoảng lướt qua mình.
Lumine còn cảm nhận được, tên này đang nhếch mép cười khinh mình đằng sau lớp mặt nạ kia.
“Chúng ta vô tri, song kẻ địch cũng thiếu tri thức về Tiêm Diệt Ngoại Trang. Millicent xem ra định ứng chiến trong Cung điện Mulnight, nhưng cậu nghĩ kiểu đánh cố thủ ấy lại có tác dụng với Thiên Văn Đài hay chăng?”
“Biết đâu đấy. Đối phương còn có đủ thứ ma pháp ta chưa biết cơ mà.”
“Điểm này ta không cần phải lo. Giới hạn của ma pháp hiện đại đã được kiểm chứng sau vụ ở khách sạn rồi.”
Lumine sực nhận ra.
Ngay cả ma pháp chướng bích của Terakomari cũng không chặn được một đòn từ Giải Phóng Tối Hậu của Tiêm Diệt Ngoại Trang 02 –《Ánh》. Nói vậy há chẳng phải, chỉ cần bắn thẳng vào Cung điện từ xa là có thể giải quyết mọi chuyện chỉ trong một đòn hay sao?
Ngặt nỗi, vẫn còn sót lại một vấn đề cần xem xét.
“Này, nhất thiết phải là đêm mai hả?”
“Nhất thiết. Để lỡ thời điểm này,【Á Không Tạc Đạn】sẽ thổi tung《Khắc》thành tro bụi.”
“Nói chứ… vậy là chỉ được sạc năng lượng mặt trời trong một ngày thôi ấy hả? So với đòn bắn vào khách sạn sẽ yếu hơn nhiều đấy nhá.”
“Cậu nói phải.” – Kaiten mỉm cười. Từ lúc nào không hay, cậu chàng đã cầm trong tay một chiếc phi tiêu nhỏ—— Tiêm Diệt Ngoại Trang 03 –《Hồi》.
“——đây sẽ là lúc cần tới tôi. Tôi sẽ bù đắp phần thiếu hụt đó cho cậu.”
“K-Kaiten! Ông cứ……!!”
“Để hết vào tay Thú Nhân, muốn yên tâm cũng không nổi.”
“Ngứa mồm chêm câu cuối vào làm gì!!”
Lumine nhảy lên nhảy xuống để tỏ ý phẫn nộ.
Dẫu vậy, nhờ Kaiten mà cô đã thấy được ánh sáng hy vọng.
Các Ngu Giả Thiên Văn Đài là một đại gia đình. Không thể để mất thêm một ai nữa. Sáu người họ phải chung tay duy trì trật tự của thế giới—— đó là cách duy nhất để báo đáp công lao của <<Ngân Bàn>> (InSaint) quá cố.
“Nào, triển khai chiến dịch giải cứu thôi nhỉ.”
Kaiten bình thản tuyên bố. Lumine gật đầu thật lực.
Cứ như vậy, cuộc phản công cuối cùng của Thiên Văn Đài đã chính thức khai màn.
0 Bình luận