Quyển 12: Mở đầu Ngân Bàn Chiến

Chương 0: Phần kết (1)

Chương 0: Phần kết (1)

06f0474d-959e-4f74-a7a4-f13a25fdb084.jpgThời báo Lục Quốc, ngày 28 tháng Sáu, số buổi sáng

TỔ CHỨC KHỦNG BỐ MỚI TOANH?! HÀNH TUNG CỦA THIÊN VĂN ĐÀI

Vào ngày 27 vừa qua, chính phủ Đế quốc Mulnight đã đưa ra thông cáo tuyên bố khai màn cuộc chiến toàn diện đối đầu với tổ chức khủng bố mới nổi Thiên Văn Đài. Được biết, Thiên Văn Đài là một nhóm gồm năm thành viên không rõ xuất thân với âm mưu ám sát Thất Hồng Thiên Đại tướng quân Terakomari Gandesblood và Lục Đống Lương Đại tướng quân Prohellya Zutazutasky. Vào buổi tối cùng ngày, Thiên Văn Đài đã tập kích vào Cung điện Mulnight, gây ra không ít thương vong và thiệt hại về tài sản. Dù đã bị đẩy lùi nhờ khí thế ngoan  cường của tướng quân Gandesblood và các Thất Hồng Thiên khác, tổ chức này vẫn chưa bị áp chế. Người dân rỉ tai nhau rằng nhóm khủng bố này đã hứng trọn ma pháp hoàng cấp của tướng quân Gandesblood và bốc hơi đúng nghĩa mặt chữ, nhưng thực hư ra sao chúng tôi vẫn chưa xác định được. Hiện toàn Lục Quốc đều nhất trí sẽ đoàn kết một lòng truy bắt Thiên Văn Đài, hứa hẹn ngày một đẩy mạnh thêm chiến dịch truy quét khủng bố. Vấn đề tuy hẵng còn ngổn ngang, nhưng trước nhất, tôi xin được dành một tràng pháo tay nồng nhiệt để tán tụng công lao trời bể của tướng quân Gandesblood.

   

   

Từ sau trận chiến tại Cung điện, đã một đêm trôi qua——

Buổi sáng, ngày 28 tháng Sáu.

“Koma-nee~! Em đút chuối cho chị ăn nè~!”

“Thôi thôi! Chị mày ăn thế đủ rồ—— HỌE!!”

Giả mù giả điếc, con bé Lolo cứ thế nhét nguyên quả chuối chưa bóc vỏ vào miệng tôi, vừa phá lên cười “Ni ha ha ha ha!!” vừa vỗ tay bôm bốp.

Khỏi phải nghi ngờ gì nữa, nhỏ em quý hóa nhà tôi đích thị là đồ quỷ sứ. Mới hôm kia còn bám tôi như keo, ngọt như mía lùi, mà nay đến cái thái độ tôn trọng người chị này cũng không cánh mà bay luôn, chả hiểu kiểu gì.

“Thưa Lolocco-sama. Xin tiểu thư đừng làm phiền Komari-sama thái quá.”

“Koma-nee có phiền đâu? Được đứa em gái dễ thương nũng nịu, mừng còn chẳng hết nữa là.”

“Mừng cái đầu mày! Nũng nịu thì làm sao cho dễ thương hơn coi!!”

“Em yêu Koma-nee nhứt trên đời~!”

Lolo ôm chầm lấy bụng tôi, dụi lấy dụi để.

Diễn lố phát ớn. Nhỡ nó nhét nhện hay cái gì vào áo mình thì chết dở, phải cẩn trọng hơn mới được—— đang nghĩ đến đây thì con bé bất chợt buông tôi, rồi chìa hai tay ra ngang ngực.

“…… giơ tay ra chi?”

“Chị chẳng bảo ‘muốn được em gái nũng nịu’ là gì! Em vừa thực hiện rồi đó! Phí thực hiện là 50.000 mel nha!!”

“…──”

Hờ hờ hờ, con bé này quả là thiên tài trêu ngươi người khác.

Khỏi nói cũng biết là cơn giận trong tôi đã vượt xa cả mức núi lửa phun trào.

“——cút ra kia!! Thích chơi thì đi mà rủ Dvanya ấy!!”

“Kya~! Koma-nee dữ như la sát ý~!!”

Con nhỏ chuồn một mạch ra cửa, chẳng ngoái lại phát nào.

Bố khỉ, láo nháo quen thân đi. Lại còn với mỹ thiếu nữ trăm triệu năm có một như tôi nữa chứ.

“Hay là mình lén ăn hết đồ ăn vặt của nó nhỉ? Nhớ là trong tủ lạnh vẫn còn.”

“Tiểu thư mà làm vậy là có ngày bị trả đũa đấy ạ.”

“Gừ hừ hừ… đến chịu, nay tha cho nó vậy.”

“Tạm gác chuyện này sang một bên. Komari-sama, tiểu thư thấy trong người thế nào rồi ạ?”

Vill lo lắng hỏi han, cái tay dẻo quẹo định luồn vào áo tôi.

“Thì, đại để là vẫn ổn.” – Tôi phẩy tay nhỏ cái bốp như đập ruồi, rồi ngả người xuống giường – “Cử động cũng không thấy gượng gạo gì. Khố Nhã-sensei cứ nói quá lên.”

“Nhưng kỳ thực cơ thể tiểu thư đã bị tê liệt một thời gian. Như Komari-sama hiện tại, hẳn tiểu thư phải hiểu rõ rằng cứ lạm dụng【Phủ Tuất Cô Hồng】thì sẽ phải trả giá đắt đến mức nào rồi phải không ạ?”

Tôi ngẫm lại về trận chiến đêm qua.

Lúc bị dồn vào chân tường trong Cung điện Mulnight, đám Ngu Giả đã dùng một chiếc phi tiêu lạ hoắc để nới rộng khoảng cách với chúng tôi, rồi phát động ma pháp thạch【Chuyển Di】để dịch chuyển sang khu vực rừng rậm thuộc Lãnh Thổ Hạt Nhân. Về phần mình, tôi thi triển ma pháp để truy vết bọn chúng, rồi thiêu rụi nguyên khu rừng thành biển lửa chỉ trong một đòn.

Phải tội, đến lúc về được Mulnight, tôi bỗng thấy cơ thể tê dại hẳn đi, có muốn cũng chẳng động đậy được.

Phỏng chừng là dư chấn từ cái lần tôi đỡ chùm sáng cực đại từ Lumine hôm nọ.

Đó cũng là lúc tôi thấm thía bằng cả thân thể, về độ nguy hiểm của số vũ khí mang tên Tiêm Diệt Ngoại Trang.

“Em xin lỗi.” – Bỗng nhiên, Vill cúi đầu – “Em đã để Komari-sama phải gánh vác quá nhiều. Lẽ ra em nên chủ động chiến đấu hơn mới đúng.”

“Có sao đâu mà.”

“Trên cương vị hầu gái thì đây là sai lầm chí mạng. Em mà hành động nhanh hơn, không chừng ta đã bắt được bọn Ngu Giả rồi.”

Không sai. Đám Ngu Giả đã biệt tăm cùng khu rừng nọ.

Biệt tăm, chứ thăng thì chưa chắc. Nhớ lúc ấy tôi vẫn còn cảm nhận được phản ứng ma lực mà (dù rằng lúc này năng lực cảm thụ ấy nó biến đâu rồi không biết), nên khả năng cao là chúng đã chạy thoát. Quân đội Đế quốc vẫn đang ráo riết truy lùng bọn này, song đến giờ vẫn chưa tìm ra manh mối nào cả.

Nói thế để làm rõ, kết quả này không phải lỗi do Vill. Có cái là, bảo mỗi câu “Thôi đừng bận tâm nữa” nghe nó không hay cho lắm.

“Không phải lỗi của ngươi đâu. Nếu vẫn thấy áy náy thì mau làm cơm trứng cuộn cho ta đi.”

“Em xin tuân lệnh. Nhưng chỉ vậy thôi là chưa đủ, nên nhân lúc Komari-sama còn đang kiệt sức, em xin phép được chăm sóc tiểu thư thật chu toàn ạ. Đầu tiên ta cần tắm rửa nên phiền tiểu thư cởi đồ ra nhé.”

“Xéo ngay! Không ta báo cảnh binh giờ!!”

Thấy con nhỏ biến thái kia có dấu hiệu được nước làm tới, tôi vội vớ lấy chiếc gối ôm hình cá heo đập cái bốp vào mặt nhỏ.

Khốn nạn thay, nhỏ lại lấy má cọ lên cọ xuống con cá heo, còn lảm nhảm cái gì mà “Ôi mùi hương của Komari-sama!!” Bỏ mẹ, biến thái giai đoạn cuối rồi. Học hỏi Sakuna với Linh Tử nhiều hơn đi chứ nhỏ hầu kia.

“Phải rồi.” – Vill thốt lên như sực nhớ ra điều gì – “Do Ngu Giả 05 đã biệt tích, nên Zutazuta-dono sẽ trở về Liên bang Bạch Cực. Cả Dvanya-dono cũng về theo ạ.”

“A, thế hả? Ở lâu thêm chút nữa có chết ai đâu.”

“Không cần hai người đó phải ở lại đâu ạ—— Vả lại, Zutazuta-dono cứ đao to búa lớn gì mà ‘Ta sẽ bảo vệ cô!’, kết cuộc lại chẳng lập được công trạng gì đáng kể. Người đâu mà chỉ được mỗi cái miệng.”

“Ơ hay, ta thấy công trạng vậy là ngon quá rồi còn gì.”

“Tiểu thư nói đúng. Với nhân vật nền thì chỉ cần vậy là ngon quá rồi.”

Cô nàng thì nhân vật phụ cái nỗi gì. Từ mỗi cái phong thái thôi đã thấy ba chữ “nhân vật chính” tổ bố cắm trên đầu rồi ấy chứ, đúng như đương sự phát biểu luôn.

Nói gì thì nói, tôi vẫn muốn được tìm hiểu thêm nhiều điều về Prohellya (còn chưa hiểu mô tê gì về quan hệ của cô nàng với Dvanya nữa). Nhưng thôi, họ đã muốn về thì tôi cũng chẳng ép. Tổ chức buổi tiệc tối tiễn biệt là được rồi ha.

“Liên bang Bạch Cực vẫn đang tích cực truy tìm bọn Ngu Giả đấy ạ. Chuyện này là em nghe Gandesblood-kyou thuật lại thôi, nhưng có vẻ Tổng Bí thư bên họ đang hết lời bắt khoan bắt nhặt chúng ta. ‘Đã để Dvanya phải đau đớn mà còn không bắt được bọn Ngu Giả là thế nào đây?’—— Nội dung chính yếu đại loại là như vậy ạ.”

“Nói thế thì phân trần bằng niềm tin à…”

Phải thú thật, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ ngọn ngành vụ náo loạn lần này.

Chạy ngược chạy xuôi Đế đô cùng Prohellya, chuyện trò đủ thứ cùng Millicent, giải cứu Lolo với Dvanya bị bắt cóc, sau đó là nghênh chiến đám Ngu Giả tập kích Cung điện.

Mỗi sự kiện riêng lẻ thì tôi nhớ rõ, còn bức tranh tổng thể thì vẫn rối mù.

Giả dụ như lý do Dvanya bị bắt cóc này, tôi có biết đâu.

Để cho chuẩn thì nên nói là “đầu óc tôi đang bị nhồi nhét đủ thứ chuyện”.

Nào là Thiên Văn Đài, nào là Lolo, nào là Prohellya với Dvanya, nghe bảo Linh Tử cũng gặp rắc rối gì đó nên tôi cần dành thời gian tới hỏi thăm. Lại thêm cả Amatsu mấp mé cửa tử, chẳng biết giờ đã lành lại chưa nữa. Lát thử hỏi Karla xem sao.

“Hừm hừm hừm… tóm lại mục đích của Thiên Văn Đài là gì nhỉ.”

“Hình như là chúng muốn giết Komari-sama ạ.”

“Cái đấy thì ta biết rồi… Mà không, chả muốn biết gì hết.”

“Chà, nói cho cùng thì…”

Vill ném chiếc gối ôm hình cá heo lên giường.

Tôi rối rít chụp lấy.

Nhỏ nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, rồi nói:

“E rằng mọi chuyện chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay Millicent Bluenight. Ngay cả toán Ngu Giả, cũng chỉ như những quân cờ bị cô ta đem ra đùa giỡn.”

“…………”

Millicent Bluenight.

Lúc diễn ra trận chiến tại Cung điện, cậu ta có bảo: “Công cuộc tàn sát của mày, tao sẽ phụ một tay” làm tôi chắc mẩm cậu ta sẽ cùng tôi chiến đấu, thế mà xong xuôi đâu đấy rồi vẫn chẳng thấy mặt đâu.

Lúc sau tôi mới nghĩ, chắc cậu ta thấy “trận chiến cỡ này không nhất thiết phải giúp nữa” nên mới đổi ý cũng nên. Lực lượng có mặt trên chiến trường lúc đấy áp đảo đến vậy cơ mà.

Nhưng quan trọng hơn——

“——Komari-sama, có chuyện này đêm qua em chưa kịp báo lại cho tiểu thư.”

“Chuyện gì?”

“Hay đúng hơn, lúc đó Komari-sama đang bất tỉnh nên có muốn báo cũng chẳng được…”

“Lắm chuyện, ta hỏi có chuyện gì?”

“Hoàng đế Bệ hạ bị ám sát rồi ạ.”

Tôi giật mình cứng họng.

Bởi đây đích xác là kết cục tôi hằng lo ngại.

“Có thật không…?”

“Vâng. Và kẻ ra tay là Millicent Bluenight ạ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!