Ngoại truyện Nhân vật (Đã hoàn thành)

04 - John

04 - John

*Trans+Edit: Lắc

“Hây ya!”

Một cậu bé khoảng chừng mười tuổi giơ cao thanh kiếm gỗ, miệng bật ra một tiếng hô rồi bước lên chém xuống.

“Cốp!”

Cậu bé có độ tuổi xêm xêm ở đối diện vung kiếm đỡ đòn. Hai kiếm va chạm, làm vang lên những âm thanh trầm đục.

Dưới ánh nắng bỏng rát, hai cậu bé mồ hôi nhễ nhại, những giọt nước men theo gò má chảy xuống cổ. Nhưng ngay cả như vậy, cả hai vẫn nghiến chặt răng, thần thái chăm chú mà luyện tập kiếm thuật.

Trên bậc thềm cạnh đó, một người đàn ông tóc vàng mắt nâu khẽ gật đầu, tỏ ra hài lòng với việc luyện tập của hai đứa trẻ. Vẻ ngoài của cậu trẻ trung tuấn tú, khí chất trưởng thành vững chãi, khiến người khác thật khó để phán đoán chính xác tuổi tác.

Nhưng lúc này, ánh mắt của cậu lại hơi thẫn thờ, tựa như đang xuyên qua những đứa trẻ trước mặt mà nhìn về một nơi xa xăm nào đó.

“Anh đang nghĩ gì vậy, John?” Sau lưng cậu, một mỹ nhân cao ráo, mảnh mai đi tới. Cô có khí chất dịu dàng, đằm thắm, đồng thời sở hữu một mái tóc vàng và đôi mắt xanh, trông khác hẳn với phong cách phổ biến của Holm.

Ánh mắt John sáng trong trở lại. Cậu quay đầu rồi mỉm cười nói với vợ mình, Kailin: “Nhìn bọn trẻ tận tâm luyện kiếm như vậy, anh lại nhớ đến hồi mình còn nhỏ. Dạo ấy, anh và Lucien cũng đấu luyện như thế này, đấu luyện ở trong một khu đất trống tại khu ổ chuột của Aalto. Chỉ có điều, cơ thể cậu ấy không khỏe bằng anh, lại không được ăn uống bồi bổ, đâm ra lần nào cũng bị anh đánh rơi kiếm gỗ…”

Kailin đứng sau lưng, hai tay ôm lấy eo cậu rồi nhã nhặn cười nói: “Ai mà ngờ được, hai đứa trẻ trong khu ổ chuột Aalto năm ấy, một người đã trở thành bá tước của Đế quốc, Hào quang hiệp sĩ, đoàn phó Chân lý Kiếm Hiệp sĩ Đoàn; người kia thì còn đáng sợ hơn: Á Thần, Grand Arcanist, thân vương của Đế quốc, đại nhạc sĩ…”

“Phải, cuộc đời đúng là giống như một vở kịch vậy.” John vừa vỗ nhẹ lên cánh tay đang ôm mình của vợ, vừa có phần cảm khái nói: “Ban đầu anh cũng chỉ muốn trở thành một hiệp sĩ chính thức để thay đổi cuộc sống của người thân và bảo vệ bọn họ, chứ chưa từng vọng tưởng đến Hào quang hiệp sĩ, càng chưa từng dám mơ đến việc có một người vợ như em.”

Nghe những lời này, Kailin tựa cằm lên vai John, đôi môi không kìm được mà nhoẻn một nụ cười nhè nhẹ.

John nhìn về phía trước, ánh mắt lại trở nên lơ đãng, nét mặt phảng phất nụ cười: “Lucien lại càng không ngờ được bản thân sẽ có thành tựu như ngày hôm nay. Khi ấy, mong muốn lớn nhất của cậu ấy chỉ là có thể trở thành một người dân bình thường với thu nhập ổn định mà thôi. Vận mệnh đúng là thần kỳ, đến cả những chiêm tinh sư cũng khó mà dự liệu được. Anh còn nhớ, anh và Lucien vẫn thường hay đứng bên ngoài Thánh vịnh Thính phòng, ảo tưởng về việc sẽ có một ngày được vào trong nghe hòa nhạc. Haha, anh đã có chút quên dáng vẻ của Thánh vịnh Thính phòng rồi…”

“Anh nhớ Aalto à?” Kailin nhạy bén hỏi.

John điềm tĩnh cười nói: “Ừ. Anh nhớ Thánh vịnh Thính phòng, nhớ căn nhà cũ ấy, nhớ khu rừng đen nơi anh huấn luyện hiệp sĩ, nhớ những người hát rong và nghệ sĩ đường phố có thể bắt gặp ở bất cứ đâu… Haha, đúng là người có tuổi thường hay nhớ về quê hương, nhớ về tuổi thơ mà.”

“Có tuổi á? Ý anh là em cũng già rồi à? Em chỉ kém anh có vài tuổi thôi đấy.” Kailin cố ý hờn dỗi nói. “Có phải anh hối hận vì đã không chọn lãnh địa gần Aalto mà vẫn tiếp tục ở lại Rentaro không?”

Khi trở thành bá tước, John đã có một cơ hội lựa chọn lãnh địa thế tập.[note90156] Ở thời điểm ấy, Natasha, người đã kiêm nhiệm cả đại công tước Orvarit, có thể phong cho cậu lãnh địa ở gần Aalto, nhưng cuối cùng cậu đã chọn ở lại bên này eo biển Bão Táp.

John không đáp mà vỗ tay ra hiệu cho bọn trẻ dừng lại, sau đó dặn dò chúng vài câu rồi dắt Kailin đi lên tầng trên biệt thự.

“Anh phải đi tuần tra định kỳ rồi.” John không nhanh không chậm nói.

Kailin gật đầu: “Em đã chuẩn bị đầy đủ trang phục hiệp sĩ và mũ giáp cho anh rồi.”

Lúc đi ngang qua đại sảnh, John kéo Kailin rồi chỉ vào bên trong: “Em nghe kìa, tiếng nhạc du dương thế kia, mẹ lại đang tổ chức salon rồi.”[note90157]

“Vâng.” Kailin không hiểu lắm ý của John. Mẹ vẫn thường mời các phu nhân quý tộc tới dự salon mà. Chuyện này thì có gì lạ?

John lại chỉ vào vị trí thư phòng trên tầng: “Cha chắc hẳn đã đến Hiệp hội Âm nhạc rồi.”

“Vâng.” Kailin vẫn không hiểu.

John mỉm cười nói: “Rentaro có máy hát ma thuật, có điều hòa ma thuật, có tivi gia đình, có tủ lạnh ma thuật, có xe hơi giả kim, có rất nhiều vật phẩm giả kim đã thay đổi cuộc sống, là nơi đi đầu của sự phổ cập hóa ma thuật. Mà cha, mẹ đều đã quen với cuộc sống này, đang hưởng thụ cuộc sống này, đồng thời cũng đã có sở thích riêng. Giờ mà bắt họ quay về Aalto thì đúng là giày vò họ. Hơn nữa, hiện giờ đã có tàu bay đi thẳng, cho dù không dùng dịch chuyển trận thì cũng chỉ mất vài ngày là tới được Aalto để nghỉ dưỡng. Vậy nên, anh chưa bao giờ hối hận về lựa chọn của mình.”

Cuối cùng, cậu lại bổ sung thêm một câu: “Đối với anh, nơi nào có cha mẹ và mẹ con em thì nơi đó chính là nhà. Mọi người thích ở đâu, anh đương nhiên sẽ chọn nơi đó. Vừa rồi anh chẳng qua chỉ là hoài niệm thời thơ ấu, hoài niệm quãng thời gian đã qua mà thôi, chứ không phải là nhớ Aalto.”

Sắc mặt Kailin khẽ ửng hồng. Cô không nói gì mà kéo John trở về phòng ngủ chính ở tầng hai, sau đó giúp cậu thay quần áo.

“Bùm!”

Trong lúc John đang đứng trước gương toàn thân và chỉnh trang lại quần áo, từ bên đầu kia của hành lang bỗng truyền đến một tiếng nổ nặng nề.

Cả John lẫn Kailin đều không có phản ứng gì khác lạ, cứ như thể đây chỉ là một việc bình thường như đóng mở cửa.

“Thí nghiệm của Iven lại xảy ra sai sót nhỏ nào đó rồi…” John nghiêng tai lắng nghe. Khi nghe thấy tiếng bước chân có người đi lại trong phòng thí nghiệm, sau đó cảm nhận được hơi thở sự sống của Iven, cậu khẽ thở dài đầy bất lực: “Phải dựa vào ma dược hỗ trợ mới trở thành được pháp sư bậc hai, vậy mà nó cứ chẳng chịu chuyên tâm nghiên cứu arcana gì cả.”

Iven tính tình phá cách, không quá hứng thú với nghiên cứu arcana và ma thuật khô khan, thay vào đó lại đeo đuổi những thần chú biến hóa đa dạng với những vật phẩm giả kim phổ cập hóa muôn màu muôn vẻ. Dùng lời của Lucien mà nói, thì Iven giống một nhà phát minh hơn là một Arcanist.

Kailin an ủi John: “Iven rất thông minh, chẳng qua hứng thú của cậu ấy nằm ở các vật phẩm giả kim phổ cập hóa mà thôi. Đợi đến khi hiểu ra rằng nếu không có nền tảng arcana và ma thuật vững chắc thì sẽ không thể tiến hành cải tạo hiệu quả, cậu ấy sẽ phải nỗ lực thôi.”

Bản thân Kailin là một Arcanist cấp hai, pháp sư bậc bốn.

“Ừ.” John gật đầu rồi mặc vào mảnh giáp cuối cùng.

……

Trên bầu trời của rừng Stroop, John cho các hiệp sĩ cấp dưới ngồi phi cơ tản ra tuần tra, còn bản thân thì đi giữa không trung, quan sát tình hình trong rừng một cách chăm chú và nghiêm túc.

Vì đã có không ít elf hòa nhập vào xã hội loài người, vậy nên việc canh giữ khe nứt Vực thẳm hiện do Vương đình Elf, Hội đồng Trưởng lão Druid và Ma pháp Nghị viện cùng nhau đảm nhận, còn những đoàn hiệp sĩ lớn của Đế quốc thì phụ trách xử lý các sinh vật bị ma hóa hoặc những ác ma lọt lưới trong khu rừng xung quanh.

Trên thực tế, việc xử lý khe nứt Vực thẳm này vẫn luôn đầy tranh cãi. Các elf hy vọng có thể phong ấn nó triệt để, cả các quý tộc và bình dân ở mấy quận xung quanh cũng vậy. Suy cho cùng, việc canh giữ cho dù nghiêm ngặt đến đâu cũng có kẽ hở. Không chỉ diện tích rừng bị ô nhiễm đang từ từ lan rộng, mà còn cả một vài sinh vật ma hóa hoặc ác ma trốn thoát đã tiến vào làng mạc, thị trấn hoặc thành phố nữa. Dù rằng lần nào cũng đều giải quyết kịp thời, chưa gây ra ảnh hưởng nào quá lớn, song vẫn có người tàn tật hoặc tử vong vì việc này.

Tuy nhiên, phần đông các pháp sư và hiệp sĩ lại hy vọng giữ nguyên khe nứt này, giữ nguyên thị trấn Người Vô Danh, bởi nơi này hạn chế thực lực của ác ma xâm nhập, không cần lo lắng về những tồn tại đáng sợ như Quân chủ Ác ma hay Công tước Ác ma. Đây là địa điểm rèn luyện khá lý tưởng để thu hoạch nhiều nguyên vật liệu cao cấp, tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với việc trực tiếp tiến vào Vực thẳm mạo hiểm.

Theo những gì John biết, Hội đồng Tối cao đã đưa ra nghị quyết thành lập một tổ nghiên cứu với mục tiêu là tách rời hai giới, đồng thời giữ lại một vùng đệm ở tầng thứ nhất của Vực thẳm để thuận tiện cho việc khám phá và rèn luyện.

“Aaaaah!”

Trong tai nghe truyền tin của John vang lên một tiếng kêu đau đớn. Vẻ mặt tức thì trở nên nghiêm trọng, cậu lao xuống phía dưới như thể đại bàng.

Trong rừng, mấy hiệp sĩ đang tựa lưng vào nhau và chống đỡ những đòn tập kích của một người phụ nữ xinh đẹp. Trên trán cô ta mọc một cặp sừng ác ma nhỏ nhắn, dễ thương, một phần thân thể thì được bao phủ trong lớp vảy đen nhạt, thân hình ngực nở eo thon, yểu điệu quyến rũ. Đây rõ ràng là một succubus mạnh mẽ.

Mấy hiệp sĩ kia ai nấy trên người đều có vết thương. Vừa rồi bọn họ bị tấn công bất ngờ, có người đã trọng thương sắp chết, cần được cứu viện khẩn cấp.

Tay cầm roi da mọc đầy gai ngược, ả succubus này tấn công với tốc độ cực nhanh, các loại phép thuật thiên phú lan tỏa ra thành những màn sương hoặc hồng hoặc đen.

Đột nhiên, một thanh trường kiếm với luồng sáng đen nhàn nhạt quấn quanh từ trên trời chém xuống, chỉ trong tích tắc đã xua tan màn sương mù, khiến các loại hiệu ứng phép thuật mà ả succubus yểm lên đều biến mất sạch sành sanh.

John không hề chuyển hóa cơ thể thành dạng nguyên tố hay ánh sáng, mà cả người đều chỉ bình thường như một Đại hiệp sĩ phổ thông, nhưng trường kiếm của cậu hướng tới đâu, mọi năng lực phi phàm đều hóa thành bình phàm đến đấy!

‘Huyết mạch Loại Bỏ!’ Succubus kia trong lòng kinh hãi, bèn vỗ mạnh đôi cánh sau lưng rồi quay người bỏ chạy.

Có điều, tốc độ của ả đã giảm đi đáng kể, chẳng mấy chốc liền bị John đuổi kịp và chém ngã xuống đất.

“Không, đừng giết tôi! Tôi có thể phụng sự ngài như chủ nhân của mình. Tôi sẽ ký khế ước và hầu hạ ngài thật tốt!” Ả succubus cố ý uốn éo thân hình mê hoặc để đổi lấy cơ hội sống sót.

“Lúc tấn công các đội viên của ta, ngươi đâu có nghĩ đến việc không giết người đâu.” Ánh mắt John không đổi, trường kiếm hạ xuống, ả succubus lập tức bị chém chết.

Biểu cảm kinh ngạc của ả đông cứng trên khuôn mặt, còn mấy hiệp sĩ bị tấn công ở phía sau thì lại đầy vẻ tiếc nuối.

“Ầm ầm ầm!”

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội, khiến các hiệp sĩ thiếu chút nữa đã không đứng vững nổi.

“Chuyện gì vậy?” John ngạc nhiên nhìn về hướng chấn động truyền đến, để rồi chỉ thấy một vùng đồng bằng màu máu mờ ảo hiện ra nơi chân trời. Không gian phía trước nó vặn vẹo xoắn vào nhau, sau đó hình thành nên một khe nứt kỳ quái và dữ tợn, còn phía sau thì hiện hữu tầng tầng lớp lớp những cảnh tượng Vực thẳm khác nhau.

Phía trước khe nứt vực thẳm vừa hiện ra kia, một người đàn ông trẻ mặc suit đen dài hai hàng khuy đang lơ lửng ở đó. Cậu thắt nơ cổ màu đen, mắt phải đeo kính độc nhãn, dáng vẻ trông đầy tuấn tú và lịch thiệp. Xung quanh cậu, bóng tối bao phủ, vặn vẹo hỗn loạn tựa như Vực thẳm.

“Lucien?” Nhìn thấy hình bóng quen thuộc đó, John thốt lên đầy kinh ngạc.

Đúng lúc này, Lucien vươn hai tay về phía trước, toàn thân trở nên mơ mơ hồ hồ như thể đang ở một thế giới khác, không thể chạm vào, không thể tiếp cận. Sau lưng cậu, bầu trời sao vô tận, mênh mông bát ngát và rực rỡ lóa mắt hiện ra.

“Ầm!”

Xung quanh khe nứt dày đặc sương đen, không rõ bên trong đã xảy ra những biến chuyển gì. John chỉ thấy không gian xung quanh sụp đổ, đồng bằng màu máu cùng với Vực thẳm phía sau từ từ tách ra khỏi khe nứt!

Cùng lúc đó, một cơn bão khủng khiếp quét qua đồng bằng màu máu và bao trùm lấy nó hoàn toàn. Những tia sét khổng lồ và dày đặc như rừng cây chia cắt hoàn toàn nơi này khỏi tầng thứ hai vốn đang liên kết của Vực thẳm.

Cứ thế mà đẩy bay cả Vực thẳm đi ư?

Nhìn Lucien tựa như thần linh trên cao, John hồi lâu không nói nên lời. Một nỗi buồn man mác bỗng dấy lên trong lòng cậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Lãnh địa thế tập: là lãnh địa cha truyền con nối của quý tộc, có tính kế thừa, có quyền sở hữu vĩnh viễn và có quyền tự trị cao. Nếu John được ban lãnh địa thế tập, con cháu cậu sau này cũng sẽ nghiễm nhiên là chủ nhân của vùng đất đó mà không cần sự bổ nhiệm lại từ hoàng thất.
Lãnh địa thế tập: là lãnh địa cha truyền con nối của quý tộc, có tính kế thừa, có quyền sở hữu vĩnh viễn và có quyền tự trị cao. Nếu John được ban lãnh địa thế tập, con cháu cậu sau này cũng sẽ nghiễm nhiên là chủ nhân của vùng đất đó mà không cần sự bổ nhiệm lại từ hoàng thất.
[Lên trên]
Salon: một buổi tụ họp mang tính xã giao, như salon âm nhạc, salon văn học, v.v..
Salon: một buổi tụ họp mang tính xã giao, như salon âm nhạc, salon văn học, v.v..