Ngoại truyện Nhân vật

03 - Maskelyne

03 - Maskelyne

Ánh đèn trần sáng choang hắt xuống, phản chiếu lên những bức tường trắng lờ nhờ, mang đến cảm giác lạnh lẽo nhưng sạch sẽ. Mặc trên người bộ quần áo rộng rãi có sọc trắng xanh, Alvin cẩn thận lại gần cửa rồi nhìn ra hành lang xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, vẻ mặt tràn đầy cảnh giác và đề phòng.

Thấy ngoài hành lang chỉ có những người mặc bộ đồ giống hệt như mình đang hoặc ngồi hoặc đứng hoặc đi tới đi lui, ánh mắt Alvin vụt sáng. Hắn quay người đi tới bên một chiếc giường khác trong phòng rồi vỗ vỗ vào người đàn ông đang ngủ trên đó, miệng khẽ gọi: “Clement! Clement!”

Người đàn ông kia theo phản xạ liền rụt về sau, trong đôi mắt tựa như có ngọn lửa bùng cháy của hắn nhìn Alvin với vẻ phòng bị: “A-Anh định làm gì?”

Hắn nói năng líu ríu, hệt như một đứa trẻ con mới bập bẹ tập nói.

“Đừng giả vờ nữa, Clement, bên ngoài không còn ai giám sát đâu. Giờ chúng ta phải bàn xem làm sao để thoát khỏi chỗ này, làm sao để khôi phục sức mạnh nữa.” Hắn nhìn người cộng sự trước mặt với vẻ thành khẩn và gấp gáp. Sau lưng hắn, một đôi cánh trắng muốt vươn ra từ cái khe được đặc chế trên áo rồi sải rộng khắp phòng.

Người đàn ông có đôi mắt như ngọn lửa kia lộ ra vẻ chán ghét. Hắn líu ríu nói: “Tôi… Tôi không phải là Clement! Tôi đã bảo anh rất nhiều lần rồi! Bọn họ, bọn họ bảo tôi, tôi là McLeod, là một pháp, pháp sư xuất sắc, một giả kim thuật sư vĩ đại, là người được định sẵn là sẽ tạo ra kỳ tích!”

Xem chừng vì đã lặp lại câu này quá nhiều lần, nửa sau của hắn trôi chảy hơn hẳn nửa đầu.

“Ngài!” Alvin vừa kinh ngạc vừa giận dữ: “Không phải ngài đang giả vờ sao? Sao ngài có thể quên đi thân phận cao quý và thiêng liêng của mình chứ! Chúng ta là các thiên thần của Người! Là sinh mệnh gần với Chân Thần nhất! Là những người cao quý có thể hủy diệt hoặc cứu rỗi thế giới này!”

Hắn nhất thời không khống chế nổi âm lượng của mình.

Người tự xưng là McLeod kia bị tiếng gầm này dọa sợ, bèn thu mình vào góc giường như một đứa trẻ: “Tôi, tôi không nói chuyện với anh nữa đâu. Anh, anh xấu lắm!”

Nhìn vị thiên thần trưởng thành, anh tuấn lại lộ ra biểu cảm “trẻ con ngây thơ” này, Alvin không giấu nổi sự thất vọng cùng cực trong lòng. Hắn lắc đầu đầy thương cảm nói: “Các ngài, các ngài thực sự đã quên hết rồi sao… Tại sao lại thành ra thế này? Chẳng lẽ chỉ còn mình ta là vẫn nhớ đến Thần, nhớ những vinh quang xưa cũ và muốn quay trở về Núi Thiên đường ư…”

Càng nói càng đau lòng, hắn bèn đẩy cửa phòng bước ra hành lang, sau đó đi tới đi lui để giải tỏa tâm trạng.

Sự kiêu ngạo vốn có của một Seraph khiến hắn chẳng mảy may để tâm tới những kẻ lạ mặt xung quanh. Hắn đã từng cố gắng trốn thoát khỏi nơi bọn họ bị giam cầm này, nhưng toàn bộ thực lực của hắn đã bị một thứ sức mạnh khủng khiếp khó lòng tưởng tượng phong ấn, thành thử bị các pháp sư canh gác bắt trở lại rất dễ dàng.

Đúng lúc này, một người đàn ông tóc vàng cũng mặc bộ đồ sọc trắng xanh tiến tới, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh bốn phía. Lúc lướt ngang qua, gã nhỏ giọng nói một câu với Alvin: “Thần.”

Tim Alvin giật thót một cái, thế rồi niềm vui sướng điên cuồng lập tức trào dâng. Bọn họ vẫn còn nhớ đến Thần ư? Bọn họ là những tín đồ ngoan đạo của Thần bị đám pháp sư bắt giữ sao?

Thế là Alvin nhẹ nhàng gật đầu, coi như đáp lại người đàn ông kia.

Người đàn ông kia khẽ trỏ ngón tay phải về phía trước, một cử động nhỏ đến mức gần như không thể phát hiện, và ra hiệu cho hắn đi theo.

Alvin quan sát xung quanh rồi đi theo người đàn ông kia vào trong một căn phòng khác.

“Ngài vẫn còn nhớ đến Thần sao?” Hắn đóng cửa phòng lại rồi vui mừng hỏi.

“Hahahaha!” Gã đàn ông tóc vàng rũ bỏ vẻ thận trọng rồi hai tay chống nạnh cười lớn: “Ta đã tin chắc là vẫn còn có người nhớ đến ta mà! Ta chính là Chân Thần độc nhất vô nhị, ta thống trị cả trời và đất. Và hôm nay ta sẽ truyền Đạo của ta cho ngươi!”[note89711]

Alvin kinh ngạc nhìn gã, thế rồi lập tức bừng bừng phẫn nộ: “Tên điên!”

Sức mạnh thể chất của hắn vẫn còn khá mạnh, thế nên hắn liền đẩy gã đàn ông kia vào tường rồi quay trở lại hành lang. Trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi tê tái, buồn thương và chán chường khôn tả. “Hỡi Thần, bọn họ đều đã quên người cả rồi ư? Phép màu của người sẽ không bao giờ được ban phát xuống đại địa nữa ư?”

“Suỵt.” Một người đàn ông tóc đen đang run rẩy ngồi xổm trong góc đưa ngón trỏ lên môi.

Hắn cũng mặc bộ đồ có sọc xanh trắng.

“Ngài còn nhớ Thần không?” Alvin thuận miệng hỏi mà không ôm chút hy vọng nào.

Người đàn ông kia sợ hãi nhìn dáo dác, sau đó thì thầm: “Nhớ. Ta là tín đồ ngoan đạo của Thần. Ta bị bắt đến đây để tra khảo bí mật lớn. Suỵt, đừng nhìn ta như vậy, đám pháp sư tà ác ở đây đang trốn quanh quan sát đấy.”

Cơ thể hắn run rẩy ngày càng dữ dội, cứ như thể chỉ cần bước ra khỏi cái góc này là sẽ bị các pháp sư bắt đi tra tấn ngay lập tức.

“Ngài nhớ thật à?” Alvin kinh ngạc hỏi lại.

Người đàn ông kia trịnh trọng điểm thánh giá trước ngực: “Chỉ có sự thật mới tồn tại mãi mãi!”

Cảm thấy trước mắt mình phủ một tầng sương mỏng, Alvin cũng vẽ hình thánh giá với vẻ vô cùng trang nghiêm, thần thánh: “Cầu cho người dạo bước nơi trần thế như dạo bước trong vương quốc của mình.”

Người đàn ông tóc đen ngoắc tay ra hiệu cho Alvin lại gần: “Vì chúng ta đều là tín đồ ngoan đạo của Thần, ta sẽ nói cho ngài biết một bí mật lớn. Ngài tìm cách thoát ra đi rồi quay lại cứu ta.”

Alvin vẻ mặt nghiêm trọng ngồi xổm xuống cạnh hắn rồi nhỏ giọng hỏi: “Liệu có bị đám pháp sư nghe thấy không?”

Người đàn ông kia đắc ý cười nói: “Góc này đã được ta thiết lập ma chướng mạnh nhất, đỉnh nhất thế giới rồi. Đây là nơi an toàn nhất, thế nên ta mới trốn ở đây!”

Alvin ngơ ngác nhìn bốn phía trống không xung quanh. Sao ta chẳng cảm nhận được sự tồn tại của ma chướng nào nhỉ? Sức mạnh bị phong ấn đâu có nghĩa là năng lực thiên phú của ta cũng biến mất đâu!

Người đàn ông kia mặc kệ mà ghé sát tai hắn nói: “Ta sẽ nói bí mật đó cho ngài biết.”

“Được.” Không còn thời gian nghĩ về chuyện ma chướng nữa, Alvin chăm chú lắng nghe.

Người đàn ông tóc đen đè giọng xuống hết mức: “Thật ra… Thật ra ta chính là Thần Chân Lý!”

Hả? Alvin ngẩn tò te nhìn hắn, trong khi biểu cảm của gã tóc đen bỗng trở nên đầy xót thương và thánh thiện: “Ta giáng trần là để cứu rỗi thế giới ô uế này. Ngươi là phàm nhân đầu tiên biết được thân phận của ta, ta sẽ sắc phong cho ngươi làm thiên thần của ta…”

Hắn còn chưa dứt lời, hai người đàn ông mặc áo choàng ma thuật màu đen đã tiến lại gần, một trái một phải kẹp chặt gã tóc đen rồi lôi đi.

“Mau nghĩ cách thoát ra rồi đến cứu ta!

Ta sẽ tự thiêu trên cây thánh giá để cứu rỗi cái thế giới ô uế này!”

Alvin vẫn đứng đó ngơ ngẩn. Một trong hai pháp sư kia thi triển thần chú cho gã tóc đen im lặng, sau đó lạnh lùng nói: “Đến giờ uống thuốc rồi.”

‘Điên rồi, ở đây toàn một lũ điên!’ Alvin vừa đau khổ vừa phẫn nộ nghĩ. ‘Lũ pháp sư khốn kiếp, dám giam cầm những thiên thần thánh khiết như bọn ta cùng một chỗ với lũ điên này! Thật quá đáng! Thật quá báng bổ!’

Đúng lúc này, hai pháp sư khác đi tới, mỗi người một bên giữ chặt lấy hắn: “Quý cô Rachel muốn gặp ngài.”

Hắn không chống cự, bởi hắn biết có làm vậy cũng vô ích.

Đang đi, hắn vô tình đạp phải một người đàn ông đang nằm trên mặt đất. 

Tuy nhiên, người đàn ông cũng mặc bộ đồ sọc trắng xanh này lại chẳng thèm kêu một tiếng nào, mà thay vào đó vẫn cố gắng giữ nguyên tư thế cũ.

“Xin lỗi.” Alvin lịch sự xin lỗi, nhưng người kia lại chẳng hề phản ứng.

Trong lúc Alvin còn đang hoang mang, pháp sư ở bên cạnh nhỏ giọng cười nói: “Kệ người đó đi, xác chết thì không biết nói cũng chẳng biết đau đâu.”

“Hắn là tử linh?” Alvin cảm thấy chẳng giống chút nào. Rõ ràng là người sống sờ sờ mà!

Pháp sư nọ cười khẩy một tiếng: “Hắn tự nhận mình là một cái xác thối rữa, không có trí tuệ, cho nên…”

‘Đám người này rốt cuộc là loại người gì thế!’ Alvin cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi.

Băng qua những dãy hành lang phức tạp, Alvin bị đưa vào một căn phòng được bài trí trang nhã, bên trong có một người phụ nữ dung mạo bình thường nhưng lại luôn toát ra vẻ tươi tắn, tràn đầy sức sống.

Người phụ nữ ngồi sau bàn làm việc ngẩng đầu lên, đôi mắt màu lanh nhìn Alvin rồi khẽ cười nói: “Dạo này ngài thấy thế nào?”

“Không ổn cho lắm.” Bị cố định trên chiếc ghế đối diện, Alvin dè chừng đáp.

Với huy hiệu pháp sư trên ngực giờ đã trở thành chín vòng tròn đen, còn huy hiệu arcana cũng có tám ngôi sao bạc, Rachel gật đầu nói: “Thế là bình thường. Ngài vẫn giữ được ký ức ban đầu, thế nên không thể trực tiếp xóa bỏ tất cả ký ức, sau đó đắp nặn lại nhân cách dựa trên những tài liệu lịch sử như Ngài McLeod và những vị kia được, vì như vậy rất dễ xóa sạch luôn cả ký ức gốc của ngài. Cho dù có là Ngài Evans đích thân thực hiện đi chăng nữa cũng không chắc chắn được.”

“Các ngươi xóa ký ức của họ!” Alvin vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.

Rachel nghi hoặc cau mày: “Đây chỉ là quy trình nghiên cứu và phục hồi bình thường thôi. Trên thực tế, khi ngài hồi phục đến một giai đoạn nhất định, Ngài Evans sẽ chắc chắn hơn trong việc xóa bỏ nhân cách và ký ức của Alvin mà không làm tổn thương đến ký ức gốc của ngài. Chờ chút, hiện tại ngài gọi là gì?”

“Ta là Alvin! Đám Pháp sư tà ác các ngươi, không chỉ giam cầm những thiên thần bình thường và thánh khiết như bọn ta cùng với lũ điên mà còn muốn xóa sạch ký ức của ta nữa!” Alvin ra sức giãy giụa, nhưng chiếc còng sắt ma thuật đã trói chặt lấy hắn.

Rachel nhẹ nhàng gõ gõ bàn: “Xem ra phương pháp của liệu trình trước có vấn đề nên gây tái phát rồi. Hừm, Maskelyne, không, Alvin, lát nữa hãy hợp tác uống thuốc nhé.”

“Maskelyne…” Dáng vẻ như bị sét đánh, Alvin đầu óc loạn cả lên, tựa hồ còn có một bản thể khác đang vật lộn với chính mình trong thâm tâm.

“Mặc dù nguyên nhân gây ra hiện trạng của ngài ấy rất ‘siêu nhiên’, nhưng bệnh tình không phức tạp đâu, chỉ là chứng phân liệt nhân cách điển hình thôi. Khi đến lúc, tôi sẽ trao đổi kỹ với Maskelyne, xem ngài ấy muốn giữ lại việc dung hợp này hay là trực tiếp loại bỏ tận gốc.” Rachel bình thản nói.

‘Ta… Ta là người điên ư?’ Alvin cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.

Đúng lúc này, một vài pháp sư bước vào, trên tay cầm những lọ thuốc có màu xanh da trời. Rachel khẽ gật đầu rồi nói với các pháp sư: “Nhớ, thuốc của ngài ấy không được dừng đâu.”

Alvin ngơ ngẩn uống thuốc, ánh mắt bỗng chạm phải bảng tên trên bàn của Rachel: “Sở Nghiên cứu thứ Năm Ma pháp Nghị viện – Trung tâm Phục hồi Thanh Sơn.[note89712] Sở phó…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thằng điên này đã đổi xưng hô từ 我 (tôi, ta bình thường) sang một đại từ có vị thế cao hơn là 吾 (Trẫm, lão phu, bổn tọa), nhưng mình vẫn sẽ để là “ta”.
Thằng điên này đã đổi xưng hô từ 我 (tôi, ta bình thường) sang một đại từ có vị thế cao hơn là 吾 (Trẫm, lão phu, bổn tọa), nhưng mình vẫn sẽ để là “ta”.
[Lên trên]
Ở Trung Quốc, Thanh Sơn là tên một bệnh viện tâm thần rất nổi tiếng ở thành phố Nam Xương, tỉnh Giang Tây.
Ở Trung Quốc, Thanh Sơn là tên một bệnh viện tâm thần rất nổi tiếng ở thành phố Nam Xương, tỉnh Giang Tây.