Vol 01 - Thành phố của thánh ca (1-135)

Chương 03 - Đêm khuya

Chương 03 - Đêm khuya

*Trans+Edit: Lắc

Đến cả chuyển sinh cũng còn xảy ra rồi, thế thì việc trong đầu có thêm một cái thư viện cũng chẳng phải là chuyện gì hiếm lạ cổ quái đến mức không thể chấp nhận nổi, thế nhưng không ngờ sách trong đầu cậu hầu hết lại không thể mở được. Không đọc được nội dung, Lucien cực kỳ nghi hoặc.

Cố gắng giữ bình tĩnh để cho thư viện trong đầu không vì cảm xúc dao động mà trở nên khó “chạm vào”, cậu lật từng cuốn sách, đồng thời ghi nhớ xem cuốn nào mở được, cuốn nào không.

‘Sách loại lịch sử, đều mở được.’

‘Sách kinh tế học, không vấn đề gì.’

‘Sách loại nghệ thuật, cũng có thể mở.’

‘Sách loại toán học, vật lý, hóa học, sinh học, có cái mở được, có cái không.’

‘Lẽ nào là vì quy luật thế giới khác nhau nên mới không thể mở? Nhưng lúc mình thử nhớ lại những kiến thức tương tự đã học thì ít nhất vẫn có thể nhớ được những kiến thức ở trình độ đại học mà, đâu có bị khóa đâu.’

Những cuốn sách có thể mở được chủ yếu là ở trình độ trung học. Có điều, thư viện tổng hợp của trường đại học chắc chắn sẽ không lưu trữ tài liệu trình độ phổ thông, cho nên đây chỉ là vài tài liệu nghiên cứu sư phạm lẻ tẻ và luận văn về thời Trung Cổ ở trình độ tương đương để dành cho sinh viên tham khảo mà thôi.

Sách trong thư viện có rất nhiều. Lucien chỉ mới lật xem được một phần nhỏ đã phát hiện những vấn đề này, thế nhưng cậu chưa dám khẳng định chắc chắn, cũng không hiểu được nguyên nhân do đâu.

Vừa mới khỏe lại sau một trận ốm nặng, thân thể Lucien lúc này rất yếu nhược, ngay cả trạng thái tinh thần cũng không tốt. Sau khi liên tục lật xem không ít sách, đầu óc cậu đã xây xẩm hết cả, cũng không thể cảm nhận được thư viện nữa.

Gắng gượng lết về giường, Lucien nặng trĩu ngủ thiếp đi. Chỉ có nuôi dưỡng đủ tinh thần, hồi phục lại sức khỏe, cậu mới có sức để đối mặt với ngày mai. Cậu nào có thể quên bản thân chỉ còn đúng một ổ bánh mì đen, mà sinh tồn thì vĩnh viễn là ưu tiên số một.

Đang mơ mơ màng màng, những tiếng kêu “chin chít” và tiếng gặm gỗ kèn kẹt chối tai bỗng vang lên, đánh thức Lucien khỏi giấc mơ về sơn hào hải vị và chăn ấm đệm êm.

‘Chuột?’

Đang buồn ngủ rũ rượi, cậu mơ màng trở mình, định bụng ngủ tiếp. Nhưng tiếng lũ chuột mài răng kèn kẹt trên gỗ đá cứ ngày một lớn, ngày một chối tai, khiến cho Lucien, người vì đêm khuya thanh vắng mà giác quan trở nên nhạy bén, cứ trở mình trằn trọc, không sao ngủ tiếp được.

Đợi thêm một lúc rất lâu, tiếng gặm nhấm vẫn không dừng lại, cậu đành phải kéo chăn lên bịt tai, nhưng cái thứ tiếng kia cứ như thể có sức xuyên thấu vậy. Nó truyền đến từ bốn phương tám hướng, khiến cậu căn bản không thể giữ được môi trường yên tĩnh để ngủ nữa.

“Đây rốt cuộc là cái cuộc sống kiểu mẹ gì thế!” Lucien bực bội, bèn không nhịn được mà văng tục. Cậu cảm thấy tinh thần mình đã bắt đầu có chút kiệt quệ. Thức ăn cậu ăn là thứ khó nuốt nhất, bánh mì đen mà hệt như dùng mùn cưa để lên men; quần áo cậu mặc là loại vải lanh tệ nhất, nó cọ xát vào da thịt gây đau rát; chiếc chăn len cậu đắp thì không giữ nổi ấm, nhìn không ra chất liệu ban đầu là cái gì. Đã vậy, ngay đến cả giấc ngủ vốn có thể giúp cậu tạm quên đi mọi phiền lo cũng không được yên nữa. Chít chít chít, chít chít chít, cứ như có đến cả nghìn, cả vạn con chuột vậy.

Tức giận nghiến răng kèn kẹt, Lucien bèn cẩn thận lắng nghe hướng tiếng chuột truyền đến. Đã không ngủ được, chẳng thà vùng dậy tìm đám chuột này rồi xiên chết một, hai con để dọa chạy những con khác còn hơn. Cùng lúc đó, cậu âm thầm thề với chính mình:

‘Nhất định phải mau chóng thoát khỏi cái cuộc sống này!’

Nghiêng tai lắng nghe, Lucien cố gắng phân biệt hướng của những tiếng gặm nhấm.

Chít chít chít, chít chít chít… Hức hức hức, hức hức hức…

Vừa mới tập trung tinh thần, cậu liền phát hiện thứ mình nghe thấy nào có phải là tiếng chuột phát ra, mà rõ ràng là những tiếng khóc rưng rức đầy âm u, lạnh lẽo.

Hức hức hức, hức hức hức…

Trong đêm khuya tĩnh mịch không còn tiếng chuột kêu hay tiếng cắn gặm nữa, mà chỉ có tiếng khóc bi thảm, ai oán truyền ra.

Tim Lucien đột nhiên đập bình bịch dữ dội, máu dồn cả lên não, cảm quan trở nên nhạy bén hẳn, tưởng chừng có thể nghe thấy cả tiếng gió đêm mát lạnh thổi qua khe cửa. Còn tiếng khóc kia thì tựa như một khúc ca hư ảo, mơ hồ xa xăm.

Trở mình bật dậy khỏi giường, cậu theo bản năng mở cái thùng gỗ lớn ra, cầm lên ổ bánh mì đen còn lại, coi nó như vũ khí tự vệ. Dù sao đi chăng nữa, nếu xét về độ cứng, nó vẫn đủ sức đánh ngất một tên trộm.

Thình thình thình, hức hức hức… Thình thình thình, hức hức hức…

Lucien cảm thấy kỳ quái, không biết những tiếng “thình thình” kia là cái gì, nhưng rồi ngay lập tức nhận ra đó là tiếng tim mình đập. Nhịp tim cậu đập dữ dội đến mức có thể nghe rõ mồn một trong tai mình.

Tiếng gió âm u thổi qua, Lucien tay lăm lăm ổ bánh mì đen, trong lòng nhịn không được trào dâng nỗi sợ hãi: ‘Đây là thế giới có ma thuật và thần thuật, vậy lẽ nào thực sự có hồn ma hay oán linh?’

May mắn thay, nhờ đã từng kinh qua việc chuyển sinh, lại thêm trải nghiệm kinh hoàng khi tận mắt chứng kiến thần thuật cùng với cảnh một con người bị thiêu sống lúc ban ngày, cậu mới không đến nỗi chân tay mềm nhũn, đầu óc rỗng tuếch trong bầu không khí đáng sợ này. Giữa thời khắc tinh thần căng thẳng hiện tại, cậu chầm chậm hít thở, cố ép bản thân phải trấn tĩnh.

Dịch từng bước về phía cửa, Lucien cố gắng phân biệt hướng tiếng khóc rưng rức truyền đến.

Tiếng khóc này tràn ngập sự bi thương. Trong đêm khuya tĩnh lặng, nó nghe rõ ràng đến như vậy, thế nhưng toàn bộ những người hàng xóm xung quanh lại như đã chìm sâu vào giấc mộng, không ai phát ra dù chỉ là một chút động tĩnh.

‘Tiếng khóc này… hình như phát ra từ bên phải bức tường.’ Lucien càng đến gần cửa, tiếng khóc càng rõ ràng. ‘Từ từ, bên phải nhà mình… Đấy chẳng phải là nơi ở của nữ phù thủy đã bị thiêu chết kia hay sao?’

Cậu tức thì sửng sốt: ‘Chỗ ở của cô ta không phải đã bị giáo hội thiêu rụi rồi ư? Lẽ nào vẫn còn hầm ngầm hay mật thất ẩn cất giấu oán linh và những đồ đạc khác của cô ta?’

Nghĩ đến mật thất ẩn, Lucien, người đã đọc qua rất nhiều tiểu thuyết, ngay lập tức nghĩ đến những từ như “cơ duyên”, “kho báu”, “sổ tay ma thuật”. Một chút tham lam khó nén xuất hiện trong lòng cậu.

Hức hức hức, hức hức hức…

Tiếng khóc tựa hồ có phần thê lương hơn, khiến Lucien không tự chủ được mà rùng mình, đầu óc trong chớp mắt liền tỉnh táo trở lại: ‘Cho dù có kho báu hay sổ tay ma thuật đi chăng nữa thì chúng cũng nằm trong sự bảo vệ của oán linh đang khóc kia.

Mình chỉ là một người bình thường vừa mới khỏi một cơn bạo bệnh, lại chẳng biết oán linh trong thế giới này mạnh đến mức nào hay có nhược điểm gì, dựa vào đâu mà đòi đối phó với nó chứ?

Chưa biết chừng còn bị oán linh mê hoặc, giết chết rồi chiếm hữu nữa!’

Sau khi tỉnh táo lại, Lucien bắt đầu phân tích tình cảnh của bản thân, càng nghĩ lại càng sợ. Nếu như để cho tham lam che mờ đi tâm trí, bị “cơ duyên” lấp đầy đầu óc mà liều lĩnh đi tìm kiếm, thì trong mười phần sẽ có tám, chín phần cậu chôn thây vùi xác ở đó.

‘Nhưng cũng không thể cứ đợi thế này được. Ai mà biết oán linh kia có chạy tới đây không chứ.’ Não bộ cậu suy nghĩ như bay để tìm đối sách.

Bất chợt, trong đầu Lucien nảy ra một ý. Cậu nghĩ đến lực lượng có thể nhờ cậy, thế là bèn cẩn trọng từng li từng tí men về phía cửa, sợ rằng oán linh kia sẽ tự dưng nhảy xổ ra từ sau lưng hoặc trước mặt. Ổ bánh mì đen trong tay cậu giờ đã ướt đẫm mồ hôi.

Cánh cửa gỗ từng chút một được kéo ra, trán Lucien túa đầy mồ hôi lạnh.

Cửa hé mở, màn đêm bên ngoài tối om, gió lạnh thốc vào.

Cậu nhón từng bước một ra khỏi phòng, và rồi nhìn thấy xa xa có một ánh đèn.

Trước sau trái phải trên dưới đều không có oán linh nào xuất hiện. Hơn nữa, từ sau khi ra khỏi phòng, tiếng khóc của hồn ma kia đã trở nên nhỏ đến mơ hồ. Lucien thầm thả lỏng một chút, sau đó hít một hơi thật sâu, rồi lại hít một hơi thật sâu nữa, cuối cùng lớn giọng hét lên:

“Có ma! Có ma hại người!”

Âm thanh lớn đến mức ngay cả chính Lucien cũng bị dọa cho giật nảy mình, không ngờ bản thân dùng toàn lực để kêu lên lại hiệu quả như vậy.

“Gâu gâu gâu!” Đám chó hoang bị dọa cho sủa nhặng lên.

Vừa nghe thấy những âm thanh này, cậu liền vội vàng lao về phía giáo đường Aderon. Việc thanh tẩy oán linh đương nhiên là phải để chuyên gia ra tay!

Hơn nữa, với tư cách là hàng xóm của phù thủy, rất có thể cậu vẫn đang bị giáo hội để mắt tới. Nếu là Lucien trước kia thì đương nhiên chẳng hề gì, nhưng cậu lại đang cất giấu bí mật chuyển sinh, chỉ hơi lơi lỏng một chút thôi là sẽ lộ sơ hở ngay. Lần này chủ động tìm giáo hội nhờ giúp đỡ, lại là về chuyện của phù thủy kia, vừa hay cậu sẽ gột rửa được hiềm nghi, tạo dựng được lòng tin của giáo hội, chẳng cần phải lo bị họ để ý nữa.

Lucien cũng đã tính đến khả năng người của giáo hội nổi lòng tham với báu vật của phù thủy mà giết cậu diệt khẩu rồi vu oan giá họa, vậy nên cậu mới hô hoán lên có ma để đánh thức tất cả mọi người.

Trong lúc vội vã, cậu chỉ mới nghĩ ra được vài điều như vậy, chưa thể nào tính toán chu toàn, trọn vẹn mọi mặt được.

Giáo đường Aderon ở cách đó không quá xa. Chẳng mấy chốc, Lucien đã thấy một tòa kiến trúc có ánh nến vàng le lói hắt ra.

Đứng trước cổng giáo đường là hai lính gác khoác trên mình giáp lưới màu bạc. Thấy Lucien hớt hải chạy tới, một người vươn tay ngăn cậu dừng lại, người kia thì rút trường kiếm ra chừng một nửa, vào tư thế sẵn sàng ra tay. Đêm hôm khuya khoắt luôn đem đến cho người ta cảm giác nguy hiểm.

“Ngươi tới giáo đường làm gì?” Tên lính gác vươn tay ra kia mở miệng hỏi.

Lucien lộ ra vẻ căng thẳng mà chẳng cần phải giả vờ: “Có hồn ma! Tôi nghe thấy tiếng khóc của hồn ma. Nó phát ra từ chính căn phòng của nữ phù thủy đã bị thiêu chết hôm nay ấy!”

Tên lính gác nghe xong cũng lộ ra vài phần hoảng hốt. Gã không hề nghi ngờ lời của Lucien, bởi chuyện như thế này không phải là thứ mà một cận vệ hiệp sĩ tập sự như gã có thể phân định được. Thế là gã để cậu đứng yên tại chỗ cho tên lính gác còn lại canh chừng, còn bản thân thì quay người đi vào giáo đường để thông báo cho mục sư trực đêm nay. Tiếng giáp xích va chạm cứ ngày một xa dần rồi từ từ nhỏ đi.

Vài phút sau, một mục sư trẻ toàn thân áo choàng trắng cùng lính gác bước ra khỏi giáo đường.

Anh ta tóc vàng đầy đầu, mặt mũi gầy sọp, mỗi bước đi đều giữ một tiết tấu rất riêng, từ đó toát ra vẻ rất tao nhã. “Ta là mục sư Benjamin. Cậu kể lại chuyện về hồn ma đó một lần nữa đi.”

Trước mặt mục sư Benjamin, hai lính gác chỉ đứng im lặng, không dám có bất kỳ cử động nào, sợ âm thanh do mũ giáp của mình phát ra sẽ làm phiền việc truy hỏi của ngài Benjamin.

Lucien kiên nhẫn kể lại một lượt, rằng làm sao cậu phát hiện tiếng khóc của hồn ma, làm thế nào cậu nghĩ đến giáo hội và cậu đã xử lý ra sao bằng thái độ thành khẩn, cung kính.

Nghe xong, khuôn mặt Benjamin lộ ra một nụ cười ôn hòa: “Tốt lắm. Cậu không tệ chút nào. Có thể khắc phục nỗi sợ hãi để tới giáo hội báo cáo, điều đó đã chứng tỏ lòng thành kính với Thần của cậu rồi.”

Khen ngợi Lucien vài câu xong, anh ta quay đầu nói với lính gác: “Thomson, kêu bốn người bọn Gary, Paul ra đây. Ả phù thủy kia chỉ là pháp sư học việc, không cần phải kinh động đến ngài giám mục đâu.”

“Vâng, thưa ngài.” Thomson cung kính đáp. Mặc dù Benjamin chỉ là một mục sư sơ cấp nhưng anh ta vẫn có khả năng giải quyết những cạm bẫy hoặc thần chú do một pháp sư học việc để lại. Giữa một mục sư chính thức và một người học việc có một khoảng cách rất lớn.

Benjamin hỏi tên Lucien và dừng trò chuyện khi bốn hiệp sĩ khác đến; họ cũng mặc giáp xích, nhưng trông oai nghiêm hơn nhiều so với hai lính gác kia.

Một đám đông tụ tập cách một khoảng trước căn nhà gỗ bị đốt trụi của phù thủy. Ánh nến lung linh tựa những ngôi sao rải rác như đang đồng hành cùng vầng trăng trên bầu trời.

Lucien phát hiện ra mặt trăng ở thế giới này có màu bạc.

Mọi người ngừng xì xào khi Benjamin xuất hiện. Đám đông đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm và bắt đầu vừa trò chuyện vừa tiến lại gần căn nhà gỗ của nữ phù thủy.

“Tôi có nghe thấy gì đâu.”

“Đúng hay không mà chả được, thanh tẩy ở đây cũng chả có hại gì.”

Nhưng Lucien vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc. Cậu nghĩ thầm. ‘Tại sao những người này lại không nghe thấy?’

Benjamin, như thể biết cậu đang nghĩ gì, bình tĩnh trả lời Lucien: “Ừ. Đúng là có ma hiện diện ở đây.”

Vị mục sư đã nghe thấy một cách rõ ràng và bốn người lính gác cũng gật đầu đồng tình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!