Vol 01 - Thành phố của thánh ca (1-135)
Chương 02 - Thứ theo mình tới đây
27 Bình luận - Độ dài: 2,822 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Ánh hoàng hôn xuyên qua những đám mây đỏ rực chiếu xuống quảng trường giáo đường Aderon yên tĩnh. Mặt trời nhỏ trên tay vị giám mục đã mất đi ánh sáng và giờ chỉ còn được ông ta treo trước ngực. Sau đó, ông ta quay người bước vào trong giáo đường.
Ở trung tâm quảng trường, nữ phù thủy xinh đẹp trong bộ đồ đen đã bị thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi. Tuy nhiên, tiếng cười điên cuồng và những lời nguyền rủa của cô ta dường như vẫn còn đọng lại ở đó. Nhiều người rùng mình sợ hãi nhìn quanh quất, sau đó đi theo giám mục và các mục sư vào trong giáo đường để xưng tội và cầu nguyện dưới ánh mắt của Thần.
Ánh sáng trắng chói lòa tựa như vẫn còn hiện hữu trước mắt, sức mạnh thiêng liêng, hùng vĩ mà nó chứa đựng dường như cũng vẫn còn có thể cảm nhận được. Trước cơn choáng ngợp này, Lucien đã chấp nhận thân phận của mình, chôn vùi mọi ký ức quá khứ trong lòng, không dám để lộ ra bất cứ điều gì khác thường.
‘Sức mạnh thần thuật đó ghê gớm thật. Không biết mình có cơ hội nào học được không nhỉ?’
Lucien trong lòng chấn động nghĩ, không hề có sự kinh sợ mà người thường đáng ra phải có. Đột nhiên, một luồng sức mạnh khổng lồ đập vào vai trái cậu, khiến cậu không tự chủ được mà ngả về bên trái, suýt chút nữa là không giữ được thăng bằng.
“Ôi, Evans bé nhỏ tội nghiệp của dì! Cuối cùng thì con cũng ổn rồi. Tất cả đều là nhờ ơn Thần che chở. Dì cứ tưởng con sẽ giống cha con, bệnh một lần là không thể đứng dậy được nữa chứ. Cảm tạ Thần đã để một chàng trai tốt bụng như con được sống.”
Lucien bị cú vỗ này lay tỉnh khỏi cơn chấn động thất thần. Cậu nhìn thấy một người phụ nữ trung niên tóc nâu, to gấp đôi người bình thường đang đứng bên cạnh mình. Bà vừa lau nước mắt, vừa liên tục vỗ vào vai cậu bằng bàn tay phải mạnh mẽ có thể sánh ngang với lực đánh của chân gấu.
Khẽ né sang một bên để khỏi bị vỗ cho thổ huyết, Lucien mở miệng, nhưng rồi lại phát hiện đến một câu mình cũng không thể thốt ra, bởi: ‘Bà thím này phải xưng hô thế nào đây? Hình như tên đầy đủ của mình là Lucien Evans, phải không nhỉ?’
Thấy Lucien né, bà thím kia càng thêm đau lòng: “Evans bé nhỏ đáng thương của dì, con hẳn là bệnh đến mụ mị cả người rồi. Con xem mặt con kìa, gầy đến độ trơ cả xương ra rồi…”
Giữa những tiếng lải nhải của bà thím nọ, Lucien bối rối không thôi. Cậu chuyển sinh tới đây, ngoài việc có thể nghe hiểu và nói được ngôn ngữ của nơi này thì chẳng được kế thừa chút ký ức nào. Nếu phản ứng sai, rất có thể cậu sẽ bị người ta hiểu nhầm là ma quỷ nhập thân. Đương nhiên, nếu xét theo một nghĩa nào đó thì Lucien đúng là đang bị ma quỷ nhập hồn thật.
May mắn thay, đúng lúc này, một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh người phụ nữ liền an ủi, vỗ về bà: “Alisa, nhóc Evans chỉ vừa mới bình phục thôi, nhất định là còn yếu lắm. Bà đừng có quấy nhiễu thằng bé. Iven, đỡ mẹ con rồi về nhà thôi.”
Người đàn ông này có dáng người gầy gò, lưng hơi khom về phía trước, mái tóc ngắn màu vàng lốm đốm bạc, trên gương mặt nhuốm phong sương thời gian của ông có thể phảng phất thấy được sự anh tuấn thời trai trẻ.
Nhưng trong mắt Lucien, người đàn ông trung niên này lại hệt như một thiên thần mang theo vầng hào quang trắng tinh khiết, một thiên thần đã giải vây cậu khỏi cảnh bối rối, căng thẳng.
“Cảm ơn dì Alisa. Con ổn, chỉ còn hơi chóng mặt chút thôi.” Lucien cẩn thận đáp, tránh để lộ ra sơ hở.
Cậu bé Iven, người đã kéo Lucien đến đây xem nữ phù thủy, vừa nửa đỡ nửa dìu mẹ mình vừa làm mặt hài hước: “Anh Lucien không phải kiểu yếu đuối đến mức ốm cái đã lăn ra chết đâu. Có mỗi mẹ cứ nghĩ anh ấy vẫn là một đứa trẻ luôn cần được chăm sóc thôi.”
Dì Alisa lau nước mắt nói: “Evans bé nhỏ, nhìn con khá hơn thế này là dì yên lòng rồi. Tất cả là lỗi của ả phù thủy tà ác chết tiệt đã xuống địa ngục kia!”
Được Iven dìu đỡ, bà vừa đi vừa cằn nhằn: “Lúc mới chuyển đến gần chỗ con ở, ả ta trông thùy mị xinh đẹp biết bao nhiêu, điềm đạm nhã nhặn biết bao nhiêu. Dì còn nghĩ nếu John bé nhỏ có thể lấy được một cô gái như vậy thì đúng là ân huệ Thần ban. Nhưng… Nhưng ả lại là một phù thủy! Lại còn ra nghĩa địa đào bới rồi cướp đi những gì còn lại của người chết để thi triển ma thuật tà ác nữa chứ. May mà vinh quang của Thần soi sáng hết thảy, lúc ấy kẻ gác đêm của Tòa Thẩm Giáo[note54360] lại có mặt ở nghĩa địa, thế là liền trực tiếp tóm ả luôn. Nếu để ả ta chuẩn bị xong thứ ma thuật độc ác kia, khu Aderon của chúng ta chẳng biết sẽ chết mất bao nhiêu mạng nữa…”
Cùng đi ở phía sau với người đàn ông trung niên, từ những lời lải nhải của dì Alisa, Lucien đại khái đã hiểu được sự tình vừa qua. Nữ phù thủy kia đã bị kẻ gác đêm của giáo hội bắt khi đang lẻn vào nghĩa địa để đánh cắp thi thể. Còn cậu, vì là hàng xóm của cô ta nên cũng bị giáo hội tìm đến thẩm vấn. Trong quá trình ấy, có lẽ họ đã sử dụng một vài phương thức thần thuật nào đó để loại bỏ hiềm nghi ở Lucien thật, nhưng đồng thời cũng khiến cậu ta phải chịu tổn thương về tinh thần hoặc thể xác, kết quả là bệnh nặng rồi chết. Nhờ vậy, cậu mới có thể chiếm lấy thân thể này.
Thấy Lucien không nói gì, người đàn ông trung niên bèn vỗ vai cậu rồi nhỏ giọng an ủi: “Alisa là như vậy đấy. Con cứ coi như không nghe là được.”
Lucien không biết nên nói gì, đành gật gật đầu.
Nhìn bóng lưng dì Alisa, người đàn ông trung niên lặng lẽ thở dài: “Haiz, Alisa ngày trước là một cô gái xinh đẹp, thuần khiết và nồng nhiệt lắm, nhưng từ sau khi sinh nhóc John thì cứ như bị ma nhập vậy, chỉ trong vẻn vẻn có một năm ngắn ngủi mà đã thành ra cái bộ dạng này.”
Ông ánh mắt thâm trầm, dáng vẻ như thể đang cảm khái nhân sinh, sau đó ngừng lại một chút rồi nói: “Chú không đọ lại nổi bà ấy nữa rồi.”
Vừa mới chuyển sinh tới đây, lại tận mắt chứng kiến và cảm nhận uy lực của thần thuật, Lucien phải nhận đả kích lớn, trong lòng vẫn chưa yên. Bởi vậy, cậu chỉ cố gượng cười chứ không đáp. Hơn nữa, cậu vẫn chưa biết phải xưng hô thế nào với ông chú này.
Có lẽ do quá mải mê hồi tưởng, ông chú kia đã không để ý khống chế giọng mình. Dì Alisa bèn hừ một tiếng: “Còn Joel, một người hát rong trẻ tuổi từng tràn đầy lý tưởng và đam mê, trải qua trăm cay nghìn đắng để đến Aalto theo đuổi giấc mơ âm nhạc, không phải cũng đã trở thành một con sâu rượu cả ngày chỉ biết say xỉn hay sao.”
Joel cười trừ: “Aalto là thành phố của thánh ca, mỗi ngày đều có không biết bao nhiêu người trẻ tới theo đuổi giấc mơ âm nhạc, nhưng người có thể thực sự thành công trong số đó thì được mấy ai chứ? Vả lại, Alisa, từ khi nhóc John bắt đầu tập luyện cho đến nay, chẳng phải là tôi đã bỏ rượu rồi sao?”
Dì Alisa quay đầu trừng mắt lườm ông một cái: “May nhờ Thần phù hộ, ông vẫn còn biết hy vọng của chúng ta đều đặt cả vào John và Iven. Nếu không phải John bé nhỏ ngày ngày rèn luyện thì làm sao có thể được Tước sĩ Wayne chọn trúng, sau đó đưa về trang viên của mình để được tiến hành huấn luyện hiệp sĩ chính quy. Nếu đánh thức được ‘Thần ân’ trong huyết mạch và trở thành hiệp sĩ thực sự, thằng bé có thể sẽ được Đại Công tước phong làm huân tước, sẽ trở thành một quý tộc tôn kính đấy.”
Cái nhìn hằm hằm kia khiến Joel rụt cả vai lại, nhưng Alisa rất nhanh liền để ý thấy Lucien đang thẫn thờ ở bên cạnh: “A, dì xin lỗi nhé, Evans bé nhỏ. Dì không cố tình nói đến chuyện này đâu. Con cũng rất tài năng mà, chỉ là… chỉ là không bắt đầu rèn luyện từ nhỏ thôi…”
Nhận ra mình càng nói càng xát muối vào vết thương lòng của Lucien, Alisa vội vã ngậm miệng lại rồi dùng ánh mắt ra hiệu bảo Joel lên tiếng.
Joel bật cười ha hả rồi lại vỗ vỗ vào vai Lucien: “Nhóc Evans của chúng ta làm sao có thể yếu đuối được. Thằng bé là người đàn ông sẽ kế tục giấc mơ trở thành nhạc sĩ của chú Joel này mà.”
Tinh thần đang rối ren không yên, Lucien chỉ đành nhếch mép nặn ra một nụ cười: “Phải rồi. Ước mơ của con là trở thành nhạc sĩ…”
Thấy Lucien không có trạng thái nào khác lạ, Alisa lại tiếp tục lải nhải đủ loại chuyện, giúp cậu hiểu thêm được một chút về thành phố này.
Nơi này là một thành phố lớn có tên Aalto, tọa lạc gần Dãy núi Hắc ám, được mệnh danh là thành phố của thánh ca, là nơi phồn hoa, ngập tràn cơ hội.
Còn nơi cậu sống phía trước là khu Aderon, nơi tập trung dân nghèo ở Aalto. Mà cậu, hình như vì bị bệnh nặng mấy ngày trước nên đã mất công việc cố định là khuân vác hàng hóa ở khu chợ.
Chẳng mấy chốc, bốn người đã về đến trước cái lán nhỏ của Lucien.
Dì Alisa vốn dĩ muốn mời cậu qua nhà ăn tối, nhưng Lucien, người đang rất cấp thiết cần sự yên tĩnh, đã khéo léo từ chối bà.
Lúc chia tay, Iven len lén hỏi Lucien đầy tò mò: “Anh Lucien, anh muốn trở thành nhạc sĩ từ khi nào thế?”
“Vừa xong.” Lucien vô thức mấp máy môi.
Iven “ồ” một tiếng thật dài.
Vào trong nhà, khóa cửa lại, Lucien thừ người ngồi xuống, khuỷu tay đặt lên chiếc bàn gỗ, còn đầu thì vùi sâu vào trong cánh tay.
‘Mình thế mà lại chuyển sinh luôn ạ!
Lại còn là một thế giới có sức mạnh phi phàm nữa chứ.
Vớ vẩn là bị cho lên giàn hỏa thiêu thiêu sống đến chết chứ chẳng đùa.’
Những cảm xúc phát sinh khi chứng kiến kết cục thê thảm của nữ phù thủy ban nãy, phải đến khi không còn ai khác thì cuối cùng mới bùng nổ. Lucien vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi, vừa hoảng hốt.
Đương nhiên, như vậy đã là rất khá đối với một kẻ chưa từng trải qua nhiều chuyện lớn nhỏ trong đời như Lucien. Tuy có chút hướng nội và dễ hoang mang khi gặp biến cố, nhưng dưới áp lực khủng khiếp ấy, cậu không ngờ lại vẫn có thể giữ được bình tĩnh, mãi đến khi trở về mới không kìm nổi nữa.
Không thể không nói, hoàn cảnh và trải nghiệm chính là thứ rèn giũa con người ta tốt nhất.
Thời gian trôi đi, đêm từ từ buông xuống. Lucien cũng đã quen dần với nỗi sợ hãi và bình tĩnh trở lại. Chuyển sinh thì cũng đã chuyển sinh rồi, có khủng hoảng, lo âu, sợ hãi cũng chẳng giúp ích gì được, chỉ đành cẩn thận tùy cơ ứng biến thôi. Lần này mà lại chết nữa thì chưa chắc đã có chuyện được chuyển sinh lần thứ hai đâu.
Khôi phục lại tâm tình, đè nén những nhớ mong và lo lắng về cha mẹ, bạn bè xuống, vừa mới định lên kế hoạch cho cuộc đời, Lucien liền cảm thấy cơn đói cồn cào ập tới. Trong dạ dày cậu giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, nước bọt cứ tiết ra không ngừng.
Việc nước sôi lửa bỏng nhất lúc này là lấp đầy cái bụng. Nuốt nước bọt, Lucien dừng suy nghĩ rồi đi về phía cái thùng duy nhất có thể trữ đồ trong căn phòng này.
Bên trong cái thùng tồi tàn, ngoại trừ một vài bộ quần áo, cậu nhìn thấy có hai thứ đồ ăn đen đen hình dạng trông giống bánh mì, cùng với đó là bảy xu đồng lấp loáng ánh kim loại.
Dạ dày lấp não, cậu chẳng còn dư hơi sức đâu để mà nghĩ đến chuyện khác nữa, bèn cầm một ổ bánh mì đen lên rồi cắn xuống.
Một tiếng “rắc” vang lên, Lucien vội lấy tay che miệng, răng thiếu điều rụng đầy đất. Thứ này rốt cuộc là bánh mì hay là gậy gỗ?
Ngửi ngửi một hồi, cậu mới miễn cưỡng xác định thứ này đúng thực là bánh mì, chỉ là nó cứng đến mức đủ để đập bất tỉnh một người trưởng thành.
Cố nén cơn đói cồn cào, cậu lại lục ra từ trong chiếc thùng gỗ một viên đá đánh lửa. Sau vài lần thất bại, cậu cuối cùng cũng nhóm được củi dưới bếp lò rồi bắt đầu nướng bánh mì một cách tử tế.
“Thịt kho, cánh gà cay, bò hấp bột gạo, gà Cung Bảo…” Vừa nướng bánh mì, Lucien vừa lẩm bẩm đọc tên những món ngon, nước bọt không ngăn được mà ứa ra.
Ổ bánh mì đen chỉ vừa mới mềm hơn một chút, cậu đã không kìm được mà bắt đầu gặm. Cái mùi vị kinh tởm này thật là giống mùn cưa mà.
Thế nhưng, Lucien vẫn ăn ngấu nghiến. Vừa ăn, cậu vừa không nhịn được mà thở dài ai oán: ‘Nếu ngày nào cũng phải ăn cái thứ này thì thà chết quách đi còn hơn. Không được, nhất định phải kiếm tiền, nhất định phải thoát khỏi cái kiếp sống bần hàn này.
Giá mà có thể học được thần thuật rồi trở thành một giám mục hay mục sư nhỉ…’ Giữa những dòng tưởng tượng vô tận, cậu nghĩ tới những giám mục và mục sư áo quần tươm tất mà cậu từng thấy ở trước cổng giáo đường, nghĩ tới sức mạnh phi phàm và địa vị cao quý nhờ nó mà có của bọn họ, tim liền không nhịn được mà đập thình thịch. ‘Nhưng tình cảnh mình thế này mà tới giáo hội thì chẳng phải tự tìm đường chết à? Không biết còn con đường nào để đạt được sức mạnh phi phàm khác không nhỉ? Như cái thần ân chẳng hạn?
Nếu không thể có được thứ sức mạnh ấy, thì liệu những gì mình đã học có chỗ để dùng trong thế giới này không nhỉ?’
Sau khi đã ngăn được cơn đói, Lucien bắt đầu cẩn thận phân tích đường sống cho mình. Nhưng ngay khi vừa ngẫm lại những kiến thức đã học, cậu bỗng phát hiện trong đầu mình hình như có thêm thứ gì đó.
Cẩn thận cảm nhận kỹ hơn, Lucien không kìm được trợn to hai mắt: ‘Đây chẳng phải là sách trong thư viện sao? Chúng cũng theo mình tới đây?’
Không ngờ trong đầu cậu lại có toàn bộ sách của thư viện tổng hợp. Chúng không giống ký ức, mà thay vào đó lại tựa như hình chiếu hơn, từng cuốn, từng cuốn một đều được sắp xếp, phân loại cẩn thận để cho cậu lật giở.
Lucien tò mò bèn tùy tiện lật xem một cuốn, để rồi nghi hoặc nhận ra mình thế mà lại không thể mở được hầu hết sách.
27 Bình luận
Buzz
Buzz