Cứ ngỡ là mình chết chắc rồi.
Không thể nói nên lời, cũng chẳng thể làm gì được.
Trước sự bùng nổ sức mạnh áp đảo của vị 『Dũng Giả』 đang run lên vì cơn thịnh nộ thực sự, tôi hoàn toàn không thể kháng cự, chỉ còn biết chết lặng đi mà thôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như thoáng thấy bóng dáng Souma-kun vung kiếm lên. Ah, quả không hổ danh là Dũng Giả, tư thế cầm kiếm thực sự rất ra dáng.
“Momokawa! Ngươi, dám giết Reina——”
Tiếng thét phẫn nộ của Souma Yuuto bị cắt ngang lưng chừng bởi một âm thanh kim loại kinh hoàng. Keng! Tiếng va chạm chói tai vang lên, âm thanh đặc trưng của lưỡi kiếm nghiến vào nhau, thứ âm thanh mà nếu sống trong cái Dungeon này đủ lâu, bạn sẽ trở nên quen thuộc.
Ngay trước mắt tôi, những tàn lửa lớn bắn ra tung tóe. Trong phút chốc ngớ ngẩn, tôi lại lỡ nghĩ rằng nó thật đẹp.
“Vút.”
Một luồng gió mạnh ập vào tôi. Mái tóc tôi bị thốc ngược ra sau, áp lực gió tát vào mặt khiến tôi phản xạ nhắm nghiền mắt lại.
“——Kotaro-kun.”
Và rồi, khi mở mắt ra lần nữa, cô ấy đã đứng đó.
“...Mei-chan?”
“Ừ, Kotaro-kun, tớ đến cứu cậu đây.”
Là nụ cười của một thiên thần, không, phải gọi một nữ thần mới đúng. Nụ cười nở trên môi một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, ánh mắt ngập tràn từ bi ấy, chỉ hướng về duy nhất mình tôi. Tôi cảm thấy như mình đã hiểu được tâm trạng của những kẻ tin vào thần linh. Ah, vào cái lúc thế này, mà lại được nhìn thấy gương mặt ấy, thì ai mà chẳng muốn tin tưởng từ tận đáy lòng chứ.
Thế nhưng, cô ấy không phải là vị thần toàn tri toàn năng, cũng chẳng phải nữ thần cai quản sắc đẹp.
“Ah, may quá... Tớ đã đợi cậu đấy, Mei-chan.”
Futaba Meiko. Thiên chức 『Cuồng Chiến Binh』. Trong số tất cả những người tôi từng gặp, cô ấy là người đồng đội duy nhất mà tôi có thể tin tưởng từ tận đáy lòng.
“Futaba-san, cậu định làm cái gì vậy!”
Giọng nói sắc bén của Souma Yuuto vang lên.
Tôi vừa suýt bị Souma-kun chém chết. Cậu ta nhìn thấy xác của Reina, và đinh ninh rằng tôi là thủ phạm. Mà cũng chẳng phải đinh ninh hay gì, sự thật đúng là như vậy.
Và rồi, có lẽ định chém tôi xong sẽ dùng 『Phản Hồi Sát Thương』 để tự sát theo Reina, nhưng ngay giữa lúc cậu ta vung kiếm lao tới, Mei-chan đã hành động. Cô ấy vung cây kích đen khổng lồ trên tay, nhắm thẳng vào lưng Souma-kun với ý định giết chết cậu ta thực sự.
Nhưng quả không hổ danh Dũng Giả, cậu ta cảm nhận được nguy hiểm, ngay trước khi lưỡi kiếm kịp hạ xuống đầu tôi, cậu ta đã xoay người lại đỡ đòn tấn công từ phía sau. Dù phòng thủ thành công, nhưng do không ở trong tư thế hoàn hảo để đỡ đòn, cậu ta không thể trụ vững. Cơ thể thuộc hàng cao lớn của Souma-kun lãnh trọn cú đánh của Mei-chan và bị hất văng đi một đoạn xa. Tuy nhiên, việc cậu ta vẫn tiếp đất một cách hoàn hảo thì đúng là năng lực thể chất đáng nể.
Dù sao thì, nhờ diễn biến đó mà tôi đã giữ lại được cái mạng này.
Souma-kun không lập tức lao vào chém tôi lần nữa là vì Mei-chan đang đứng chắn ngang, bảo vệ tôi ở phía sau lưng. Tay phải cô ấy cầm kích, tay trái mang theo tấm đại khiên màu đen khổng lồ. “Rầm”, cô ấy dọng mạnh tấm khiên xuống đất, che chắn hoàn toàn cơ thể tôi.
Nhờ việc yên vị ở nơi an toàn nhất cái Dungeon này, phía sau lưng Mei-chan, bộ não vốn bị đóng băng bởi nỗi sợ hãi đột ngột của tôi cuối cùng cũng bắt đầu khởi động lại, xác nhận chính xác tình hình hiện tại.
“Futaba-san! Cậu quả nhiên định phản bội chúng tôi sao!”
“Khoan, khoan đã, Yutuo-kun, cả Futaba-san nữa, bình tĩnh lại đi!”
Ah, những giọng nói có chút hoài niệm đang vang lên. Chỉ cần liếc qua một cái, tôi đã xác nhận được tất cả đều bình an vô sự.
Có vẻ như sau khi tôi bị bỏ lại, tổ đội của Souma không thêm cũng chẳng bớt một ai, vẫn giữ nguyên đội hình đó mà đi được đến tận đây.
Souma Sakura đang nhìn Mei-chan và tôi, kẻ đang được che chở phía sau, bằng ánh mắt như nhìn kẻ thù giết cha. Và người đang tuyệt vọng kêu gọi Souma-kun đã rút kiếm cùng Mei-chan cũng đang lăm lăm vũ khí, thật là, vẫn là cô nàng lớp trưởng chuyên đóng vai hòa giải đầy khổ tâm như mọi khi. Hình như mặt mũi cô ấy hơi hốc hác đi thì phải? Có ổn không đấy? Có ăn uống đầy đủ không, lần tới tôi sẽ mời món lẩu thịt heo rừng nhé.
Thêm nữa, phía sau Sakura và lớp trưởng, vì bãi chiến trường đẫm máu đột ngột nổ ra, Takanashi Kotori và Natsukawa Minami đang run rẩy nép vào nhau như những con thú nhỏ.
Và còn có cả bóng dáng của Kenzaki Asuna, hung thủ đã phạm tội giết người chưa đạt khi đẩy tôi khỏi vòng tròn dịch chuyển. Nhìn thấy Mei-chan đã vào tư thế sẵn sàng chiến đấu, mặt cô ả có vẻ tái mét. Có vẻ như chấn thương tâm lý sau khi bị Cuồng Chiến Binh tẩn cho một trận nhừ tử vẫn chưa được khắc phục.
Nhưng mà, đã gặp lại tôi thế này, thì phải có lời nào cần nói trước tiên chứ nhỉ? Kiểu như “Xin lỗi”, “Tôi sai rồi” hay “Tôi sẽ không làm thế nữa”. Mà thôi, dù có xin lỗi thì tôi cũng chẳng đời nào tha thứ đâu.
“Ở đằng kia là Ueda, Nakai và Shimokawa hả... Cả bọn cũng hùa vào với tên này giết Reina sao!”
Có cả Yamada-kun nữa đấy. Đừng có bỏ quên cậu ta chứ.
Với lại, bọn họ vô tội mà! Bọn họ đã nỗ lực hết mình để đánh thức tên NEET rác rưởi này. Họ đã cược cả mạng sống để cầm chân Linh thú đấy. Đổ lỗi cho họ là hoàn toàn sai lầm rồi.
Nếu muốn hận, thì cứ hận một mình tôi thôi!
Mà, việc biện hộ đó cứ để sau đi.
Một khi đã có người rút hung khí với sát ý rõ ràng, thì việc thương lượng coi như chấm dứt. Khi họng súng, à không, lưỡi kiếm đã chĩa vào nhau, thì lời nói chỉ còn là những lời đe dọa suông. Mang bạo lực ra giải quyết nghĩa là như thế đấy.
“K-Không phải tụi tao!”
“Đúng vậy, bọn tao vì muốn cứu Reina-chan nên——”
“Này, hay là bọn mình chạy đi thì hơn...”
Shimokawa-kun, chuẩn luôn. Mấy kẻ này, một khi đã điên lên thì cơ bản là chẳng nghe ai nói gì đâu.
Tuy nhiên, với sự thật rành rành là Reina đã chết, thì dù có viện cớ thế nào cũng vô dụng.
Chắc chắn, nếu để những kẻ như Souma Sakura nói, thì tôi lẽ ra phải tuyệt đối cứu được Reina, và việc tôi vì mạng sống của bản thân bị đe dọa mà giết Reina theo kiểu phòng vệ chính đáng là điều không thể chấp nhận được. Nếu phải đến mức đó, thì thà mày chết đi còn hơn. Cô ta là loại người có thể thản nhiên nói ra những lời như vậy. Mạng của Reina lớn hơn, bức tường không thể vượt qua, mạng của tôi. Trong mắt con nhỏ đó, thang giá trị là như thế.
Thế nên, dù tôi có thực sự rơi vào thế buộc phải hành động, dù phòng vệ chính đáng có được tòa án công nhận đi chăng nữa, anh em nhà Souma cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.
“Không tha thứ... Ta tuyệt đối, không tha thứ cho ngươi!”
Đấy, thấy chưa, Souma-kun cũng bảo không tha thứ kìa. Cái không khí này là sắp sửa phóng 『Thánh Kiếm Ánh Sáng』 đến nơi rồi.
Dù vậy, việc tôi vẫn còn bình an vô sự và có chút dư dả để suy nghĩ thế này, tất cả là nhờ ơn Mei-chan đang bảo vệ.
Chắc chắn từ góc nhìn của cô ấy, cũng thừa hiểu rằng tôi đã giết Reina. Vậy mà không chút do dự, cô ấy sẵn sàng chĩa mũi nhọn vào Souma-kun đáng lẽ ra là đồng đội để đứng về phía tôi, chỉ đơn giản vì Mei-chan tin tưởng tôi. Đúng vậy, chỉ riêng cô ấy, là người duy nhất trên thế giới này giữ quan điểm: mạng của tôi lớn hơn, bức tường không thể vượt qua, mạng của Reina.
Haa, thật sự, sự tin tưởng của đồng đội thật tuyệt vời.
Gặp phải mấy kẻ có công lý nửa vời, chắc giờ này bọn nó đang tung ra mấy câu lệnh thuyết phục vô dụng kiểu “Hãy ra đầu thú và chuộc tội đi?” rồi.
Có được người đồng đội tuyệt vời thế này. Nếu không vượt qua được nghịch cảnh này thì đúng là chuyện đùa.
“À ừm, trước mắt thì, tớ muốn giải thích sự tình, nên mọi người bình tĩnh lại chút được không? Việc Ayase-san chết là một tai nạn bất hạnh và——”
“Sao ngươi dám mở mồm nói ra những lời đó hả! Momokawa, việc giết Reina là không thể chối cãi đâu!”
“Lớp trưởng, làm ơn bảo Souma-san im lặng chút được không? Thế này thì làm sao mà bình tĩnh nói chuyện được.”
“Momokawa, xin lỗi nhé, nhưng ta không còn ý định nói chuyện gì nữa đâu...”
Souma-kun nhìn tôi bằng đôi mắt hằn học căm thù. Ah, đáng sợ quá. Nếu không có Mei-chan bảo vệ, sát khí đó đủ khiến tôi sợ đến vãi ra quần mất.
So với Sakura, tôi cứ tưởng cậu ta điềm tĩnh hơn và có thể nói chuyện được—— nhưng xem ra, cái chết của cô bạn thuở nhỏ Reina có sức công phá đủ để thổi bay lý trí của cậu ta vô cùng dễ dàng.
“Chết tiệt, thật đáng ghét... Chết rồi mà vẫn còn ngáng chân tao à...”
Tôi lỡ buột miệng thốt ra lời oán trách, vì quả thực tôi hận Reina không chịu nổi. Tại đây, nếu chúng tôi có thể hội quân ở Quảng Trường Tinh Linh phía trước, thì đã có thể thống nhất lời khai, coi như sự tồn tại của Reina chưa từng có, và chỉ việc vui mừng vì sự an toàn của nhau.
Reina đã dùng mạng sống của mình để hoàn thành vai trò khiến 『Dũng Giả』 Souma Yuuto căm thù tôi. Chuyện này có lẽ đã thành một mối nghiệt duyên, gọi là lời nguyền cũng chẳng sai. Một Chú Thuật Sư như tôi mà lại bị nguyền rủa, đúng là chuyện nực cười.
Nhưng mà, việc đụng độ vòng chuyển dịch đúng vào thời điểm tồi tệ nhất này... không thể nghĩ là ngẫu nhiên được. E là đã bị nhắm tới. Có kẻ nào đó như trùm cuối đang nắm rõ tình hình công phá Dungeon của chúng tôi, hoặc giả là một vị thần thực sự đang quan sát. Nếu bảo rằng thần của Tinh Linh Thuật Sư vì muốn trả thù cho cái chết của Reina mà can thiệp vào sự dịch chuyển của tổ đội Souma để đẩy tôi vào đường cùng, thì giờ tôi cũng tin.
“Dù cho có bất cứ lý do gì đi nữa, ta... ta cũng không thể tha thứ cho kẻ đã giết Reina là ngươi!”
Thôi, thay vì suy nghĩ về tên trùm cuối chưa biết có tồn tại hay không, tôi phải giải quyết tình thế ngặt nghèo trước mắt đã. Sát ý của Souma-kun là hàng thật. Hơn nữa, cậu ta còn tuyên bố thẳng thừng là đếch thèm nghe tôi giải thích.
Đã đến nước này thì chẳng ai cản nổi nữa rồi.
À không, Tendo-kun thì chắc làm được nhỉ. Kiểu như nói “Mày bình tĩnh lại chút đi”, rồi đấm cho cậu ta một phát.
Liếc. Quả nhiên, chẳng có vòng dịch chuyển mới nào kích hoạt cả.
“Vậy ý cậu là tôi nên chết đi mới vừa lòng sao? Tôi đã bị cô ta tấn công nghiêm túc, suýt chút nữa là bị giết đấy. Đó là phòng vệ chính đáng.”
“Câm mồm! Ta không muốn nghe mấy lời ngụy biện đó.”
“Chờ đã, làm ơn bình tĩnh lại đi! Chúng ta đánh nhau ở đây thì được tích sự gì chứ!”
“Ryoko, không còn gì để bàn bạc nữa đâu. Momokawa đã giết Reina. Đó là bản chất thật của hắn ta.”
“Ai mà thích thú gì chuyện giết người chứ... Tao giết người chỉ để tao được sống sót thôi! Nếu có gì bất mãn thì sao bọn mày không đến cứu Reina sớm hơn đi! 『Dũng Giả』 với 『Thánh Nữ』 mà lại hùa nhau đùn đẩy trách nhiệm cho người khác à! Đừng có hận tao, hãy hận sự bất lực không cứu được Reina của chính bản thân bọn mày ấy!”
Đằng nào thì đàm phán cũng tan vỡ. Vốn dĩ còn chưa ngồi được vào bàn đàm phán cơ mà. Nếu nói gì cũng chỉ để câu giờ, thì cứ nói cho sướng mồm đi.
“Làm ơn đi, Futaba-san. Tránh ra đi. Để tôi báo thù cho Reina.”
“Chính Souma-kun mới phải thu kiếm lại ấy. Kotaro-kun đã nói rồi mà, Ayase-san chết là chuyện không thể tránh khỏi. Kotaro-kun không làm gì sai cả.”
“Dù có là như thế... thì tôi cũng không thể tha thứ cho Momokawa. Tôi tuyệt đối không tha thứ cho hung thủ đã cắm dao vào ngực Reina.”
“Dừng lại đi, Souma Yuuto. Reina-san không mong muốn sự trả thù đâu?”
“Kugh!”
Cậu ta câm nín không phải vì cảm động đâu. Chắc chắn trong đầu Souma Yuuto không hề hiện lên hình ảnh Reina thì thầm mấy câu ngọt ngào kiểu “Yuu-kun, đừng vì tớ mà tranh đấu nữa”.
Đổ thêm dầu vào lửa rồi. Mày là đứa không có tư cách nói câu đó nhất đấy, chính mày đấy.
Chỉ là giận quá nên nghẹn lời thôi.
“Nếu chúng ta đánh nhau nghiêm túc ở đây... ba người kia sẽ bị cuốn theo đấy? Vì một người đã chết mà định hủy hoại mạng sống của những đồng đội quan trọng còn sống sao? Thế thì tàn nhẫn quá đấy.”
Mô phỏng trường hợp xảy ra hỗn chiến thực sự, Đầu tiên, tôi dùng 『Phản Hồi Sát Thương』 kéo theo một người chết chung. Sau đó, Mei-chan nổi điên, tiêu thụ toàn bộ Thuốc Thử X, bật chế độ Cuồng Chiến Binh thật sự và quậy tưng bừng. Chắc chắn sẽ giết hoặc làm bị thương nặng ít nhất hai người. Nếu may mắn, có khi giết sạch được tất cả ngoại trừ Souma Yuuto cũng nên.
Cơ mà, theo kịch bản đó thì cả tôi và Mei-chan đều tèo, nên tuyệt đối không làm đâu.
“Futaba-san, đây là lần cuối cùng. Tránh ra. Nếu không—— tôi sẽ đả thương cô để giết Momokawa đấy.”
“Kotaro-kun là do tôi bảo vệ. Nếu cậu làm hại cậu ấy, thì Souma-kun cũng là kẻ thù... Kẻ thù thì phải giết. Tôi không thể nương tay đâu nhé?”
Tình hình ngàn cân treo sợi tóc. Có thể ngay khoảnh khắc tiếp theo, một trận chiến sinh tử không khoan nhượng sẽ nổ ra ngay tại Quảng Trường Tinh Linh này cũng không chừng.
Nếu vậy, tôi sẽ hành động trước.
“Mừng chuyến đi về cõi chết, nguyền rủa xác thân phơi bày. Huyết đen. Nhục bùn. Đầu rỗng tuếch. Giờ đây xác thân chẳng còn linh hồn, chỉ khắc ghi tàn dư ô uế thành trái tim giả tạo. Hãy trườn, hãy bò, hãy sống lại—— 『Hình Nhân Tử Thi Oán Hận』.”
Chủ yếu là tiêu hao thể lực, nên ma lực chắc vẫn đủ. Kìa, chẳng phải ngay đó đang có một cái xác mới toanh sao.
Reina, nếu mày chết rồi mà vẫn nguyền rủa tao, thì tao sẽ nguyền rủa luôn cả cái xác chết của mày. Nào, vì tao, để tao được sống sót, tao sẽ bắt mày phải làm việc!
“Đừng cử động, bước thêm một bước nữa là tao cắt cổ con nhỏ này đấy.”
Cái xác của Reina lồm cồm bò dậy, đứng bên cạnh tôi. Và rồi, tôi rút con dao bướm của Higuchi mà mình đã cất đi lúc nãy ra, kề lưỡi dao vào khuôn mặt của Reina giờ đã hóa thành 『Hình Nhân Tử Thi Oán Hận』.
Nở một nụ cười hết sức có thể, tôi nói,
“Ngay cả xác chết thì cũng không muốn bị trầy xước đâu nhỉ?”
“Momokawaaaaaaaaaaaaaaaa!”
Souma Yuuto gào lên một tiếng đầy phẫn nộ. Cô em gái cậu ta cũng trưng ra vẻ mặt như vừa nhìn thấy thứ gì đó kinh tởm không thuộc về thế giới này.
Nhưng mà, họ không cử động. Không ai dám cử động. Dù chỉ là một cái xác, nhưng đối với họ, nó thừa giá trị để làm con tin.
Tốt quá rồi nhé, Reina. Mày chết thành xác rồi mà vẫn được coi trọng ghê chưa.
Nhờ phước của mày mà tao giữ được cái mạng này đấy.
“Nếu cứ để bọn tao đi như thế này, thì cái xác của Reina sẽ được để lại nguyên vẹn xinh đẹp. Nhưng nếu tao thấy có dấu hiệu của Tinh Linh hay thứ gì đó bám theo, thì tao không đảm bảo chất lượng đâu nhé. Nếu không muốn cô bạn thuở nhỏ đáng yêu bị phẫu thuật thẩm mỹ thành con quái vật xấu xí, thì liệu hồn mà đứng im.”
Con tin Reina không có sơ hở. Bởi lẽ, kẻ đang điều khiển cái xác này lúc này là bề tôi trung thành của tôi, con búp bê bùn dễ thương đáng yêu, Rem.
Rem đã hiểu rõ ý đồ của tôi. Thế nên, sẽ không có chuyện con tin tự tìm sơ hở để trốn thoát. Vì chính con tin đang thông đồng với thủ phạm mà, nó sẽ cẩn thận hết mức để không lộ ra bất kỳ sơ hở nào. Thậm chí nếu Souma Yuuto có lao vào chém, thì chính Rem sẽ lao ra đỡ đòn cho tôi.
Nhờ sự hợp tác tận tụy đó của Rem, dù tôi có kè kè con tin bên người, việc di chuyển vẫn diễn ra mượt mà.
“Đi thôi, Mei-chan. Lại trở về hai người rồi, xin lỗi nhé.”
“Không sao đâu. Tớ chỉ cần có Kotaro-kun ở bên là đủ rồi.”
Cô ấy nói những lời đánh thẳng vào trái tim đàn ông thế đấy. Chắc tôi yêu cô ấy mất thôi. À không, yêu rồi chứ. Cảm giác như không thể rời xa được nữa, muốn dựa dẫm vào cô ấy đến mức phát sợ.
Bình tĩnh lại, giữ vững lý trí nào. Trước mắt, không được lơ là cho đến khi thoát khỏi nơi này đã.
“Shimokawa-kun, xin lỗi nhé, dùng 『Thủy Vụ』giúp tớ.”
“Hả.”
Bị gọi tên bất ngờ, Shimokawa giật bắn người. Tỉnh táo lại đi, sau khi tớ đi rồi, người gánh vác tổ đội là cậu đấy.
“Mọi người không có lỗi, người giết Reina là tớ. Nếu đi theo tớ, các cậu sẽ bị bọn họ hận lây đấy. Thế nên, chia tay ở đây nhé. Cảm ơn vì tất cả thời gian qua.”
Thật lòng thì tôi cũng muốn họ đi theo như những đồng đội quý giá, nhưng với kẻ đã giết Reina và hoàn toàn gây thù chuốc oán với tổ đội Souma như tôi, họ đi theo chẳng có lợi lộc gì. Việc biện hộ khéo léo để giải tỏa hiểu lầm, hay là vì quá khó xử mà bỏ trốn, thì cứ để họ tự do quyết định vậy.
“T-Thế sao được, Momokawa... Thật sự, như thế ổn chứ?”
“Không sao, tớ có Mei-chan đi cùng rồi. Nếu sau này có gặp lại, hãy lại hợp tác nhé.”
“Hiểu rồi... Bảo trọng nhé, Momokawa! 『Thủy Vụ』!”
Trong màn sương bắt đầu lan tỏa mờ ảo, tôi và Mei-chan bước ra khỏi Quảng Trường Tinh Linh.
“Momokawa... Ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngươi.”
“Tôi thì lúc nào cũng tha thứ cho Souma-kun. Cầu mong lần tới gặp lại, cậu sẽ nguôi giận để chúng ta có thể nói chuyện trong hòa bình.”
Ánh nhìn rực lửa của Souma Yuuto và ánh nhìn lạnh lẽo của tôi giao nhau trong khoảnh khắc. Rất nhanh, màn sương đã bao phủ khắp quảng trường, che khuất hình bóng của nhau.
Và thế là, bước ra con đường dẫn đến khu vực tiếp theo, tôi và Mei-chan, hai người, à không, tính cả Rem đang nhập vào xác Reina nữa là ba chứ nhỉ. Với đội hình thành viên thực sự hoài niệm này, chúng tôi bắt đầu bước tiếp vào sâu hơn trong Dungeon.
7 Bình luận