Giờ thì, khi tất cả đã đồng ý tham gia vào kế hoạch của tôi, hãy cùng tiến hành các bước chuẩn bị cụ thể nào.
“Quả nhiên, khó nhằn nhất vẫn là việc cầm chân dàn hảo thủ Linh Thú nhỉ.”
“Ừ, nói thì dễ, nhưng chỉ cần đánh nhau theo kiểu bình thường thôi là lũ đó đã nguy hiểm vãi ra rồi.”
“Đối đầu với Linh Thú thì ngay cả chuyện bỏ chạy cũng chua lắm chứ đùa.”
Cặp đôi tiền vệ Ueda và Nakai nói với vẻ mặt khá nghiêm túc.
Chuyện đó cũng phải thôi. Chính tôi cũng đã từng tận mắt chứng kiến sức mạnh của Linh Thú. Đặc biệt là đòn hơi thở đã thổi bay Rem được trang bị tận răng bằng nguyên liệu xin từ Tendo cùng con Arachne quý hiếm về hư vô chỉ trong một nốt nhạc; đòn đó thực sự cực kỳ nguy hiểm.
Nếu đang quay lưng bỏ chạy mà bị dính đòn đó thì coi như chấm hết. Kể cả trúng trực diện, tôi cũng nghi ngờ liệu Yamada có chịu nổi hay không.
“Này, dụ Linh Thú vào một căn phòng nào đó để cầm chân thì được rồi, nhưng làm thế thì 『Thủy Vụ』 của tao cũng chẳng có tác dụng mấy đâu. Nếu làm bọn tao mất tầm nhìn rồi chúng nó quay đầu chạy về chỗ em Reina thì Momokawa chết chắc đấy.”
“Nếu là giai đoạn chúng ngừng truy đuổi và quay về thì tớ không sao đâu. Nhưng để thực hiện kế hoạch, chúng ta phải chạy làm sao để đảm bảo chúng chắc chắn sẽ đuổi theo.”
Về đội hình khi rút lui: Đầu tiên, Yamada sẽ bọc hậu với vai trò Tanker. Tiếp đó là Shimokawa, người có thể dựng ma pháp phòng ngự làm vật cản, và Rem với khả năng sử dụng cung tên.
Phía trước là Ueda và Nakai, những người không có nhiều phương án tác chiến khi đang chạy; và đi đầu sẽ là bản sao giả mạo của tôi được tạo ra từ 『Song Ảnh』, cưỡi trên lưng Raptor.
“Tạm thời, ngoài đội hình ra, tớ cũng định đặt vài cái bẫy để làm chậm bước tiến của Linh Thú, nhưng chắc cũng không chuẩn bị được gì quá to tát đâu.”
Thực ra, điều nan giải nhất chính là bản chất trống huơ trống hoác của khu vực Mây Trắng này. Nếu là khu vực Rừng Nhiệt Đới trước đây, cây cối đá sỏi đầy ra đó, muốn chế tạo gì thì nguyên liệu cũng không thiếu. Nhưng ở đây chỉ toàn là thứ vật liệu mây trắng xốp mềm. Quái vật xuất hiện cũng chỉ có mỗi gã người mây kia, nên chẳng thu thập được nguyên liệu quái vật nào. Đành phải xoay xở với những gì đang có trong tay thôi.
“Thế, Momokawa này, giả dụ như chạy thoát trót lọt đi, thì mày định dụ chúng vào phòng nào?”
“Nếu là chỗ rộng rãi từng có bẫy khí gas thì có vẻ dễ chiến đấu hơn đấy.”
Nếu định dùng chiến thuật chính quy để cầm chân chúng, thì đúng như Nakai nói, nên chọn đại sảnh đó. Tuy nhiên, ngay từ khoảnh khắc tình huống trở thành một trận chiến thông thường, phe ta đã gặp bất lợi rồi. Không nên nghĩ đến chuyện đối đầu trực diện.
“Tớ định nhốt chúng lại tại Quảng Trường Tinh Linh ở đây.”
“Đùa à Momokawa, lối vào làm gì có cửa, không phải là bất khả thi sao?”
Quả nhiên đến Yamada cũng nhận ra điều đó, hay là tôi đã coi thường cậu ta quá rồi nhỉ?
“Thứ nhất, tớ muốn kéo chúng ra xa khỏi Ayase-san hết mức có thể.”
“Nhưng đi xa đến thế, liệu chúng có cảnh giác mà quay đầu lại không?”
“Khi đó thì hủy bỏ kế hoạch. Tớ sẽ thông qua phân thân để xác nhận Linh Thú đã đến Quảng Trường Tinh Linh rồi mới đi đến chỗ Ayase-san. Cho nên, dù giữa chừng chúng có rút lui thì cũng không sao.”
Ở giai đoạn này nếu kế hoạch thất bại, chỉ cần chọn một phòng khác và thử lại là xong. Đến bước này thì rủi ro không lớn lắm.
“Thứ hai, lý do tớ chọn nơi này là vì nếu muốn bịt lối vào, thì cái Quảng Trường Tinh Linh này là khả dĩ nhất.”
“Rồi định bịt bằng cách nào?”
“Đầu tiên, chúng ta sẽ giả vờ như bị dồn vào đường cùng và chạy hết tốc lực vào quảng trường. Đợi Linh Thú đuổi theo vào trong, Shimokawa sẽ tung toàn lực triển khai 『Thủy Vụ』. Trong lúc tầm nhìn bị che khuất, mọi người sẽ rút ra ngoài. Căn thời điểm tất cả đã thoát ra, tớ sẽ phong tỏa bằng 『Đại Thủy Thuẫn』[note87483]. Cùng lúc đó, mọi người dùng tường gỗ để lấp kín lối vào.”
So với việc đối đầu trực diện với ba con Linh Thú, thì việc thi gan đẩy nhau qua một bức tường vẫn an toàn hơn chán.
Trong số bọn chúng, loại có sức mạnh cơ bắp chỉ có mỗi Engarde. Con Ramudain dạng chim ưng thì bản thân động tác đẩy tường đã khó, còn Souma thì không nghĩ là nó có nhiều sức mạnh vật lý đến thế. Chỉ cần không thua cú húc của Engarde, chúng ta chắc chắn có thể giữ chặt lối vào.
“Nếu tớ nhớ không nhầm, nếu có sẵn nước thật, cậu có thể dùng nó để kích hoạt thủy ma pháp dễ dàng hơn hoặc gia tăng lượng nước đúng không?”
“À thì, tao cũng chưa thử nhiều lắm, nhưng nếu để duy trì khiên chắn thì có sẵn nước sẽ nhàn hơn hẳn.”
“Nhưng mà, tường gỗ thì đào đâu ra?”
“Chỗ này đâu còn là rừng rậm nữa.”
“Cây cối xịn sò thì chẳng phải đang ở ngay đây sao?”
Nói rồi, tôi chỉ tay vào những hàng cây Hồ Đào Tinh Linh đang đứng sừng sững như một con đường rợp bóng.
“Hả, chặt mấy cây đó có ổn không đấy?”
“Cảm giác như sẽ bị trừng phạt hay sao ấy?”
“Với lại, chặt rồi thì lấy đâu ra quả óc chó mà ăn nữa.”
Mọi người do dự trước việc chặt cây Hồ Đào Tinh Linh đến mức bất ngờ. Có lẽ vì Quảng Trường Tinh Linh đã bảo đảm an toàn cho chúng tôi suốt thời gian qua, nên mọi người tự nhiên sinh ra tâm lý thần thánh hóa nơi này. Bản thân tôi cũng chẳng muốn chủ động chặt cây, phá đài phun nước hay làm hoang tàn cái quảng trường này đâu.
“Chỉ lần này thôi, chúng ta hãy xin lỗi cô Tiên Nữ vậy.”
Đang ở ranh giới giữa sống và chết mà. Xin hãy rộng lòng lượng thứ cho chúng con. Tôi chắp tay cầu nguyện qua loa với bức tượng tiên nữ trên đài phun nước với tâm thế như vậy.
“Hơn nữa, dù kế hoạch thành công hay thất bại, đằng nào chúng ta cũng không thể nán lại đây lâu. Không cần lo chuyện quả óc chó đâu.”
Việc có vượt qua được Reina hay không sẽ quyết định đường lui tiến của chúng tôi.
“Vậy thì, bắt tay vào chuẩn bị và diễn tập kế hoạch ngay thôi nào.”
Ngay khi tiếng Ok đầy khí thế vang lên, thì đồng thời...
“Tớ về rồi đây~”
Một giọng nói ngớ ngẩn vang vọng khắp quảng trường.
Chủ nhân của giọng nói đó, là tôi.
Một tên lùn mặc đồng phục Gakuran đang cưỡi trên lưng Raptor. Ánh mắt xấc xược, gương mặt nữ tính ở một đẳng cấp vi diệu. Một thằng con trai có ngoại hình dễ gây hiểu nhầm như thế này, trong lớp không có, mà tôi cũng chưa từng thấy ở đâu khác.
“Mừng cậu trở về.”
Và thế là, tôi ra đón tôi.
Tôi bước xuống từ Raptor và đi về phía tôi. Rồi khi đứng trước mặt tôi, cậu ta lập tức hóa thành làn sương đen và tan biến như thể một ảo ảnh.
Chính xác hơn thì, cậu ta chỉ trở về làm cái bóng của tôi thôi.
“Chà, nhìn lại mới thấy, phân thân trông ghê thật đấy.”
“Thế á? Quen rồi thì thấy thú vị lắm, như game vậy.”
Trong lúc giải thích kế hoạch cho mọi người ở quảng trường, tôi đã tranh thủ luyện tập điều khiển phân thân bằng cách sử dụng 『Song Ảnh』, nguyền chú mới và cũng là mấu chốt của chiến dịch lần này.
『Song Ảnh』: Phản chiếu bản thân, bóng hóa thành hai. Không khác gì bản thể, biết nói, biết đi, biết cảm nhận, hiện hữu ở đó, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là cái bóng.
Vẫn như mọi khi, phần mô tả chỉ là mấy dòng flavor text khó hiểu, nên tôi đành phải thử thực tế xem hiệu năng của phân thân thế nào.
Kết luận là, thằng này đúng chuẩn là phân thân. Hay phải gọi là ảnh phân thân nhỉ.
Ý thức của tôi chỉ có một. Nhưng khi kích hoạt 『Song Ảnh』, tầm nhìn sẽ tách làm hai, cơ thể để điều khiển và cái miệng để nói chuyện cũng trở thành hai.
Lần đầu tiên phân thân xuất hiện, cái mặt ngáo ngơ của tôi khi tự nhìn chính mình thật không bút nào tả xiết.
Ra là vậy, quả đúng như mô tả: “biết nói, biết đi, biết cảm nhận, hiện hữu ở đó”. Cảm giác đột nhiên bị tách làm đôi lúc đầu khiến tôi bối rối, nhưng mà... Ah, tóm lại cái này giống hệt như đang điều khiển nhân vật trong game vậy. Sau khi nhận ra điều đó, cảm giác kỳ lạ liền biến mất.
Là tôi, nhưng không phải tôi. Tôi điều khiển, nhưng đó không phải là tôi. Chính xác là một nhân vật game mà tôi đang nắm chặt tay cầm để điều khiển.
Chiêu 『Song Ảnh』 này cho phép điều khiển bản sao một cách trực tiếp và cảm quan hơn nhiều so với tay cầm chơi game, nên độ tự do của nó... có khi nào, tôi đang trải nghiệm một thế hệ game mới vượt xa cả những trò VR tối tân nhất hiện nay không chừng!
Ôm ấp niềm cảm động khó hiểu đó, tôi tạm thời hài lòng với hiệu năng vượt ngoài mong đợi của 『Song Ảnh』. Thế này thì tôi có thể vừa cưỡi Raptor ngon lành, vừa hoàn thành tốt vai trò chim mồi của bản thân rồi.
Song song với việc chuẩn bị cùng mọi người, tôi cũng nỗ lực làm quen với ảnh phân thân. Tôi cho nó cưỡi Raptor, đi đi lại lại từ đây đến gần khu vực quảng trường của Reina.
Nếu chỉ điều khiển phân thân thôi thì không vấn đề gì, nhưng để vừa cử động bản thân vừa điều khiển nó cùng lúc thì lại khá khoai. Bắt tay phải và tay trái thực hiện hai chuyển động khác nhau đã khó rồi, nên độ khó của việc thao tác song song cao là chuyện đương nhiên.
Hiện tại, tôi có thể vừa nói chuyện vừa cho phân thân đi bộ. Nhưng để cả hai cùng đi bộ một lúc thì vẫn chưa mượt lắm.
May thay, trong kế hoạch lần này, phân thân mồi nhử chỉ cần về đích tại Quảng Trường Tinh Linh là hết vai. Sau đó chỉ còn tôi, bản gốc, lo phần quyết chiến với Reina. Không có thời điểm nào bắt buộc tôi và phân thân phải hành động cùng lúc cả.
Dẫu vậy, chẳng ai biết trước chuyện gì sẽ xảy ra, và nghĩ đến tương lai thì thao tác song song là kỹ thuật tôi nhất định muốn học được. Chắc sẽ tốn kha khá thời gian để làm quen, nhưng tôi cảm giác nếu cố gắng thì sẽ làm chủ được nó.
Vì lẽ đó, tôi đang vùi đầu vào luyện tập, nhưng nếu chỉ có thế thì phí phạm thời gian và thể lực quá.
Tận dụng việc có thể chia sẻ tầm nhìn, tôi quyết định dùng phân thân làm trinh sát luôn.
“...Quả nhiên, hôm nay ả vẫn nằm ườn ra đó không chịu nhúc nhích.”
Nhắm mắt lại, tôi có thể tập trung vào thị giác của phân thân. Ngược lại, nếu mở mắt ra và không chú ý đến phía phân thân thì cũng không bị ảnh hưởng mấy.
Hiện giờ, phân thân của tôi đang ở trước Quảng Trường Tinh Linh nơi Reina cố thủ, lén lút nhìn vào bên trong qua cánh cửa đang mở. Nếu đứng hiên ngang trước cửa thì chắc chắn sẽ bị lộ, nên nó đang nấp ở khúc cua gần quảng trường nhất, chỉ thò mỗi cái đầu ra. Khu vực Mây Trắng này toàn ngoại thất trắng xóa bồng bềnh, nên chỉ cần một cái đầu tóc đen thôi cũng rất dễ bị phát hiện, vì thế tôi đã ngụy trang cẩn thận.
Lợi dụng việc có thể dễ dàng xé lấy vật liệu mây trắng, tôi đã chế tạo một bộ đồ Ghillie Suit lần đầu tiên kể từ hồi ở khu đầm lầy độc của Basilisk. Cấu tạo đơn giản thôi, chỉ là túm đống mây trắng lại rồi buộc vào tóc đen. Nhưng khoác cái này lên rồi ép mình vào tường thì đố mà tìm ra dễ dàng.
Nhờ ơn bộ Ghillie Suit Mây Trắng, hôm nay tôi vẫn đang thực hiện nhiệm vụ giám sát một cách trót lọt.
Trong tầm nhìn của phân thân, ở phía xa bên kia lối vào quảng trường, vẫn tại một góc đài phun nước, tôi thấy bóng dáng Reina đang được Linh Thú Souma ôm ấp. Con ả nằm yên đến mức tôi tưởng nó đang ngủ, nhưng thấy miệng mấp máy nên có vẻ là đang mải mê trò chuyện.
Tôi tự hỏi liệu cuộc đối thoại có thể thành lập đến mức nào với một Souma hàng giả, nhưng vốn dĩ tên quái mây kia đã dùng ký ức của người khác để dụ dỗ con mồi trong thế giới mộng mơ mà không gây chút cảm giác sai lệch nào. Đương nhiên, Souma cũng sẽ sử dụng năng lực tương tự, chỉ đáp lại những lời mà Reina muốn nghe nhất.
Quên béng mất đây là Dungeon nguy hiểm, Reina cười nói vui vẻ cứ như đang ở trong lớp học. Nên coi đó là sự thong dong của kẻ mạnh sở hữu sức mạnh tuyệt đối của Linh Thú? Hay nên coi đó là một thiếu nữ đáng thương đang trốn tránh hiện thực đây?
Mà, sao cũng được. Reina, đối với cô, đây là sự bình yên cuối cùng rồi. Dù chỉ là hư cấu mộng tưởng, thì cũng tranh thủ mà tận hưởng đi.
Thôi, gác chuyện giám sát định kỳ Reina sang một bên, tôi cũng phải tiến hành công việc của mình.
“Nào, mọi người chú ý, giờ tớ sẽ giải thích về cái bẫy.”
Tôi gọi nhóm tiền vệ đang đổ mồ hôi sôi nước mắt chặt cây Hồ Đào Tinh Linh như những người đàn ông đích thực để làm tường gỗ chặn cửa. Tôi phụ trách lao động trí óc nên không làm chân tay đâu nhé. Người ta gọi là dùng người đúng việc đấy, hiểu không?
“Chó thật, Momokawa, mỗi mày là mặt tỉnh bơ.”
“Thôi nào, đừng nói thế chứ Yamada-kun. Xong cái này tớ sẽ phụ một tay mà.”
Muốn trốn việc nặng thì tất nhiên là có rồi, nhưng chuyện tôi có những việc ưu tiên chỉ mình tôi làm được cũng là thật, nên làm ơn đừng có hễ tí là chê bai tôi khôn lỏi hay keo kiệt nữa đi.
“Đầu tiên, nhìn cái này đã.”
Tôi trải cuốn vở ra giữa vòng tròn mọi người đang ngồi trước đài phun nước.
“Đây là lược đồ đường rút lui. Và chỗ đánh dấu này. Là điểm đặt bẫy.”
Khác với lần công phá pháo đài của Goma, lần này địa hình nơi chúng tôi chiến đấu đã rõ như ban ngày. Hầu hết là đường thẳng, không có yếu tố gây lạc đường, nhưng việc vẽ ra bản đồ để xác nhận và khắc sâu vào đầu thế này cũng sẽ có ích ít nhiều. Khi bỏ chạy, chạy trên con đường mình đã biết rõ cũng sẽ tự tin hơn.
“Gọi là bẫy chứ chắc cũng chẳng làm được gì to tát đâu nhỉ.”
“Cùng lắm là đầm lầy độc của Momokawa thôi chứ gì?”
Ban đầu tôi cũng chỉ định rải rác vài vũng đầm lầy thối rữa, câu giờ được chút nào hay chút nấy thôi... nhưng cái ý tưởng chợt lóe lên khi làm thử lại thành công ngoài mong đợi, tạo ra được một cơ chế khá là ra gì và này nọ. Là đàn ông thì phải có gan, cái gì cũng phải thử mới biết được.
“Shimokawa-kun, cho họ xem cái bẫy của chúng ta đi.”
“Rõ rồi.”
Kẻ trốn việc chặt cây không chỉ có tôi, mà cả Shimokawa nữa. Nhờ sự hợp tác của nhóm hậu vệ chúng tôi mà cái bẫy này đã hoàn thành. Nào, hãy rửa mắt mà xem, đây chính là ma pháp hợp thể giữa Chú Thuật Sư và Thủy ma thuật sư――
“――『Toan Thuẫn』!” [note87482]
Từ vũng đầm lầy thối nhỏ được triển khai sẵn, bề mặt nước độc sền sệt cuộn trào dữ dội như thể gã tóc đỏ buộc đuôi gà vừa nhảy vọt ra, rồi dâng lên đột ngột.
Dòng nước độc gầm gừ bay lên không trung, tụ lại một điểm như bị hút vào. Nó nhanh chóng hóa thành một khối lớn, và trong khoảnh khắc tiếp theo, một tấm khiên chất lỏng có hình dạng y hệt ma pháp phòng ngự 『Thủy Thuẫn』 của Thủy ma thuật sư đã hoàn thành.
Thế nhưng, tấm khiên này không phải là nước trong suốt, mà được hình thành từ dung dịch axit độc hại của đầm lầy thối rữa của tôi. Nói cách khác, thứ này là một khối axit cực mạnh, chỉ cần chạm vào là thịt nát xương tan.
“Tớ đã tạo ra 『Thủy Thuẫn』 của Shimokawa bằng đầm lầy độc của tớ đấy.”
“Haa~, tao cũng không ngờ là nó lại mượt đến thế này.”
Trước thành phẩm ưng ý, cả tôi và Shimokawa đều không giấu nổi nụ cười.
Trái lại, nhóm tiền vệ thì kiểu “Hừm, thế à”. Thật tình, đúng là mấy gã chiến binh đầu to óc quả nho, nhưng thôi bỏ qua phản ứng nhạt nhẽo đó đi. Để tạo ra kỹ năng hợp thể trông thì giản dị này, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều.
Đầu tiên là việc Thủy ma thuật sư có khả năng điều khiển chất lỏng nói chung chứ không chỉ riêng nước. Nước thì điều khiển được, nhưng thành nước nóng lại không được, nó không cứng nhắc đến mức đó. Tôi biết được điều này là nhờ thấy Shimokawa dùng nước nóng trong bồn tắm để chơi trò súng phun nước.
Giữa nước lạnh và nước nóng không có sự khác biệt rõ ràng nào được thiết lập trong Thủy ma pháp. Nói rộng ra, nước muối hay nước đường cũng có thể điều khiển giống như nước. Nếu muốn, Shimokawa còn có thể điều khiển cả nước dùng nồi lẩu mẫu đơn mà tôi nấu.
Và kết quả là, cậu ta đã chứng minh được việc điều khiển cả dung dịch độc của Đầm lầy Thối Rữa, một sản phẩm của chú thuật, vốn chẳng phải nước cũng chẳng phải dung dịch nước thông thường, nhưng nói chính xác thì không hẳn là vậy.
Lần thử đầu tiên hoàn toàn không điều khiển được. 『Đầm Lầy Thối Rữa』 là chú thuật, có lẽ nó không được nhận diện là chất lỏng có thể thao tác bằng Thủy ma pháp.
Nhìn mặt nước độc hại im lìm không chút phản ứng và dáng vẻ ngớ ngẩn của Shimokawa khi giơ tay phải lên cố sống cố chết truyền ma lực, tôi chợt nảy ra ý tưởng. Cái này, nếu trộn nước vào đầm lầy độc thì có khi điều khiển được không nhỉ?
Kết quả là thất bại. Chỉ trộn nước thôi thì không động đậy. Nếu đổ một lượng nước lớn đến mức làm loãng độc tính thì đúng là điều khiển được, nhưng ở giai đoạn đó thì nó không còn là đầm lầy độc nữa mà là nước pha độc. Nước độc loãng toẹt chỉ làm rát da chút đỉnh thì có ý nghĩa gì đâu.
Nước không được thì thử trộn cái khác xem sao. Sau khi thử nghiệm đủ thứ, kết quả mỹ mãn nhất lại là trộn thêm máu của Shimokawa.
Lúc tôi định lấy máu, Shimokawa giãy nảy lên từ chối, nhưng trực giác của một Chú Thuật Sư trong tôi gào thét rằng máu của chính người thi triển là thứ nhất định phải thử bằng mọi giá, nên tôi đã cưỡng chế lấy máu cậu ta.
Dù bị Shimokawa lườm bằng ánh mắt đẫm lệ đầy oán trách, nhưng khi cậu ta niệm Thủy ma pháp... 『Toan Thuẫn』 đã chính thức ra đời.
Nhờ vậy, tôi đã có một phát hiện mới đầy bất ngờ: 『Đầm Lầy Thối Rữa』 có thể được điều khiển bằng Thủy ma pháp nhưng có điều kiện đi kèm. Làm được điều này có lẽ cũng nhờ Shimokawa có tài năng của một Thủy ma thuật sư. Mà, trình độ của Thủy ma thuật sư bình thường thế nào thì tôi cũng đếch quan tâm.
Dù sao thì đây cũng là điều cực kỳ hữu ích cho chúng tôi hiện tại. Vui thì vui thật, nhưng lật lại vấn đề, đây cũng có thể trở thành điểm yếu cho đầm lầy thối rữa của tôi.
Nếu sau này Shimokawa trở thành kẻ thù, hoặc xuất hiện kẻ địch là Thủy ma thuật sư, tôi sẽ phải cẩn thận.
“Trong lúc bỏ chạy, Shimokawa-kun sẽ vừa triển khai 『Thủy Thuẫn』 thường, vừa trộn lẫn cái 『Toan Thuẫn』 này và giăng khắp hành lang.”
Nếu chỉ dựng mỗi một tấm 『Thủy Thuẫn』, khả năng cao là sẽ bị cú húc của Engarde phá vỡ ngay, không thể kỳ vọng nó làm vật cản được bao nhiêu. Nhưng nếu là tấm khiên lao vào là dính độc này, có thể chúng sẽ do dự đôi chút, hoặc dù có bất chấp lao vào thì cũng sẽ phải chịu sát thương kha khá.
Liệu dịch độc từ đầm lầy thối của tôi có tác dụng đến đâu với Linh Thú thì vẫn là ẩn số, nhưng đây là cái bẫy, hay nói đúng hơn là mánh khóe hiệu quả nhất mà tôi có thể chuẩn bị trong tình hình hiện tại rồi.
Không, nói là hết mức thì cũng không hẳn. Kỹ năng hợp thể giữa đầm lầy thối rữa và Thủy ma pháp này có vẻ còn nhiều tiềm năng lắm.
“Để kế hoạch thành công, phải chuẩn bị bất cứ thứ gì có thể cản chân chúng dù chỉ một chút. Solo tay đôi với Linh Thú thực sự là giải pháp cuối cùng thôi.”
“Ừ, đúng thế thật.”
“Bọn tao cũng chẳng muốn đánh nhau với Linh Thú tí nào.”
“Vì lẽ đó, bọn tớ sẽ tập luyện ma pháp thêm chút nữa.”
“Gì vậy, rốt cuộc việc chân tay vẫn là bọn tao phải làm à?”
Dù có càm ràm, nhưng Yamada cũng không phản đối gì thêm.
“Nào, cũng không còn nhiều thời gian đâu, mọi người quay lại làm việc đi.”
Nhìn những người bạn ngoan ngoãn đáp “Ok” rồi bắt tay vào việc, trái tim tôi nhói lên một chút cảm giác tội lỗi. Họ đang cố gắng hết sức vì tin rằng đây là kế hoạch để cứu Reina. Lợi dụng tình cảm đó để bắt họ làm những công việc lao động này, thậm chí bắt họ chiến đấu cược cả mạng sống, tôi có lẽ đúng là một tên đại gian ác. Có khác gì tên Higuchi đe dọa Katsu để biến cậu ta thành nô lệ đâu chứ.
Nhưng, giờ này không phải lúc để do dự hay dằn vặt vì chút lương tâm cỏn con đó.
Nếu tôi không nói gì, họ chắc chắn sẽ tự ý thực hiện kế hoạch giải cứu Reina. Có khi họ sẽ làm ra cái hành động tự sát ngu ngốc chẳng thể gọi là kế hoạch, kiểu như cứ thế lao vào gọi tên Reina cũng nên.
Để một Chú Thuật sư như tôi có thể tiến bước trong Dungeon này, sức mạnh của những người đồng đội này là cần thiết. Đơn thuần là vì kinh nghiệm đã cùng nhau kề vai sát cánh, và cả cái tình nghĩa khiến tôi không muốn họ chết uổng phí.
Dù là về mặt lý trí hay tình cảm, tôi cũng không được để họ chết ở đây. Tôikhông thể chấp nhận thêm bất kỳ sự hy sinh nào của đồng đội nữa. Huống hồ là vì cái loại đàn bà khốn kiếp như Reina.
“Tao nhất định sẽ bắt mày phải trả giá.”
Lửa hận thù đang bùng cháy là thật. Thế nhưng, tận sâu trong lòng, tôi cảm thấy rằng việc căm ghét một ai đó thực sự đang giúp tôi khỏa lấp đi nỗi đau mất mát những người bạn trân quý.
1 Bình luận