Web Novel SS (hậu vol 1)

Chương SS7 - Buổi Tụ Hội Otaku

Chương SS7 - Buổi Tụ Hội Otaku

Trans: HK.

_____

Ngày hôm đó, tôi đã hoàn toàn “chết xã hội”.

“Theo cháu, ở khung tranh này… nếu là một nữ chính trong tình huống được giải cứu thì thông thường, cô ấy sẽ được miêu tả bằng biểu cảm ngạc nhiên hoặc vui mừng đến rơi lệ… nhưng sensei đã cố ý vẽ cô ấy với biểu cảm cực kì “dere”. Cháu đọc đến cảnh này và cảm nhận được ngay, rằng lúc đó, cô ấy đã quên mất hoàn cảnh của mình mà hoàn toàn bị chồng mình hớp hồn, và có thể còn đang nghĩ gì đó như… “Chồng mình ngầu quá điiii!!!” chẳng hạn.”[note84792]

“Đúng thế, có lẽ con bé đang nghĩ “Em yêu chồng em thế này lắm luôn…” không chừng đó ha.”

“Uwaaaaaaaa! Cách suy nghĩ của chúng ta rất giống nhau, cảm ơn sensei rất nhiều ạ!”

“Xin lỗi.”

“Ở cảnh sau, cô ấy vẫn được miêu tả với gương mặt như vậy một lúc… nghĩa là suốt khoảng thời gian đó, cô ấy đang ở trong trạng thái phấn khích đến mức muốn lăn lộn ngay tại chỗ sao ạ?”

“Cháu nói đúng, ta nghĩ con bé thậm chí còn muốn tự khen bản thân vì đã không thực sự làm thế.”

“Cháu cũng nghĩ thế đó ạ!!!!”

“Xin lỗi!”

Kazuha-chan hào hứng nói với hơi thở nặng nhọc và đôi mắt lấp lánh, còn bà thì đáp lại bằng 1 nụ cười.

Nhìn sơ thì đây là 1 khung cảnh cực kì ấm áp.

“Hai người có thể ngừng suy diễn cảm xúc của tôi ngay trước mặt tôi có được không vậy!?”

Nhưng với tôi, nó chẳng khác gì địa ngục.

Phải… những gì mà họ bàn nãy giờ chính là về bộ manga mà bà tôi đã vẽ.

Cái hồi mà Shuu-kun đã đến để “bắt” tôi đi.

“Yuika.”

Thấy tôi đỏ mặt vì xấu hổ, bà khẽ mỉm cười.

“Bộ manga này là hư cấu. Nó hoàn toàn không liên quan đến cá nhân hay tổ chức có thật nào cả.”

“Bà nghĩ nói thế là thoát khỏi trách nhiệm rồi đó hả!?”

“Với tư cách là một tác giả, ta chỉ đang cố miêu tả về 1 câu chuyện đã xảy ra ở đâu đó trên thế giới vào thời điểm nào đó thôi.”

“Bà đang nói cứ như thể mình là một nhà văn nổi tiếng vậy…! Nhưng rõ ràng đó là chuyện xảy ra ngay trong chính ngôi nhà này mới một thời gian trước thôi…!”

Và tại sao tình huống hiện tại lại xảy ra?

Chuyện bắt đầu cách đây một thời gian ngắn.

***

***

“R-… rất vui được gặp ngài ạ, thưa họa sĩ thần thánh! Cháu là One Leaf ạ! Là nguồi-người theo dõi của ngài đây ạ.”[note84793]

Kazuha đang có vẻ bồn chồn khác thường, cúi đầu thật sâu chào bà.

Nơi chốn là ở nhà bên ruột của tôi.[note84794]

Một bộ ấm trà và bánh kẹo đang được đặt trên bàn, tạo cảm giác giống như một bữa tiệc trà nhỏ.

“Ừm, rất vui được gặp cháu ở đời thực, One Leaf-chan.”

Bà mỉm cười và gật nhẹ đầu.

Lúc đầu, bữa tiệc trà này là do bà tổ chức… và khi tôi kể cho bà nghe về Kazuha-chan, bà đã nói rằng lúc nào đó muốn gặp cô bé.

Rồi khi tôi nói với Kazuha-chan về chuyện đó, cô bé rất vui mừng và tỏ ý muốn tham gia, rồi thế là giờ chúng tôi đang ở cùng nhau.

“Cảm ơn cháu và đã luôn share và quảng bá giúp ta nhé.”

“K-không có gì đâu ạ! Tác phẩm của họa sĩ thần thánh đây nên được phổ biến đến toàn thể nhân loại mới đúng! À, và xin chúc mừng sensei đã đạt 200.000 lượt share ạ!”

“Cảm ơn cháu. Tất cả là nhờ có mọi người.”

“Không, tất cả đều là nhờ vào tài năng của ngài họa sĩ thần thánh đấy ạ!”

“Ừm…”

“Thưa ngài họa sĩ thần thánh, không biết ngài đã có kế hoạch gì cho tác phẩm tiếp theo của mình chưa ạ?”

“Ừm, bà đang nghĩ đến việc tối nay sẽ đăng nó đây.”

“Uwaaaaa! Cháu không thể chờ đợi để được thưởng thức tác phẩm mới của họa sĩ thần thánh nữa! Cháu sẽ hóng nó trong khi “trần trụi với thiên nhiên” luôn ạ!”[note84795]

“Này nhé…”

“Vậy nên thưa họa sĩ thần thánh! Họa sĩ thần thánh thì…”

“Này!”

Cả hai đều phấn khích ngay khi vừa mới gặp nhau... hay đúng hơn, bằng cách nào đó mà tôi đã phải xen vào cuộc trò chuyện giữa Kazuha-chan đang phấn khích và người bà thản nhiên chấp nhận việc đó của mình.

“Chị thắc mắc ngay từ đầu rồi… ờm, từ “họa sĩ thần thánh” là 1 thuật ngữ chung để chỉ những người giỏi vẽ đúng không? Chị không rõ bà có phải là một họa sĩ thần thánh hay không, nhưng gọi bà ấy như thế thì chẳng phải hơi lạ sao…?”

“Không, không phải vậy đâu chị dâu.”

“Hả, vậy à…?”

Khi tôi đang thắc mắc bộ còn cái văn hóa otaku nào mà mình chưa biết đến hay sao thì…

“Họa sĩ thần thánh-sensei là một nghệ sĩ thần thánh có tên tài khoản là “Kami Eishi” cơ.”[note84796]

“Sao nghe nó cứ lằng nhằng…”

Cơ mà quan trọng hơn.

“Nói lại thì, bà tự nhận mình là họa sĩ thần thánh luôn cơ á!? Thật báng bổ! Bà không thấy ngượng à!?”

“Hồi đầu lúc tạo tài khoản, ta chỉ định dùng nó làm tài khoản nghịch ngợm tí thôi. Nhưng khi ta bắt đầu đăng tải hình vẽ và manga lên, lượng người theo dõi cứ tăng dần và giờ thì không thể thay đổi được nữa.”

“Đó là lời của những tác giả và họa sĩ minh họa chuyên nghiệp hay nói mà…!”

“Bình tĩnh lại đi chị dâu… Mà khoan, trong tình huống này thì em có nên gọi chị là “cháu gái của thần thánh” không nhỉ?”

“Không nhé!!! Đừng có gọi chị như thế, nghe cứ như mùi của một câu chuyện nào đó sắp bắt đầu ấy!”

Tôi không chắc hiện tại Kazuha-chan đang đùa hay nghiêm túc… Nhưng có những lúc con bé nghiêm túc nói về 1 cái gì đó mà tôi không thực sự hiểu cho lắm…

… Dù sao thì.

“Bộ manga đó có 200.000 lượt xem rồi á…!?”

“Không, không phải vậy đâu chị dâu.”

Phù, hú hồn con chồn… Chắc em ấy chỉ phát âm sai về 20.000 hay gì đó thôi ha…?”

Cơ mà như thế vẫn khá là nhiều.

“Cái đó là số lượt chia sẻ thôi… Nếu xét về số lượng người xem, em nghĩ tối thiểu cũng vài triệu rồi.”

“Ngang với mức dân số của 1 thành phố được xem là lớn luôn còn gì…!”

“Cũng có một sự góp phần không nhỏ từ các tình nguyện viên đã xin phép họa sĩ thần thánh để dịch ra nhiều thứ tiếng khác nhau và được đồng ý nữa.”

“Trò hề của mình đang bị phơi bày ra toàn thế giới sao!?”

“Không, không phải vậy đâu chị dâu.”

Cái mẫu câu chết tiệt này!

Chắc chắn tiếp theo là 1 sự thật còn kinh hoàng hơn sẽ được tiết lộ chứ gì?

“Là “emo” của anh trai và chị dâu đang… lan tỏa đến trái tim mọi người trên khắp thế giới đó ạ.”[note84797]

Hừm…!? Không biết cái này có tính là tệ không nữa…!

Mà khoan, sao mặt em nghiêm túc dữ thần vậy Kazuha-chan…?

“M-mà hơn nữa, đừng có cho phép mấy thứ như thế chứ bà!”

“Yuika.”

“V-vâng…”

Khi bà nheo mắt nhìn tôi, lưng tôi bất giác thẳng lên theo phản xạ.

“Nãy giờ cháu la hét nhiều rồi đấy, và cũng cư xử rất tệ trước mặt khách của chúng ta nữa. Đây là một buổi gặp offline đặc biệt đó.”

“Còn cháu thì trước giờ cũng toàn “gặp offline” không mà…”

“Cảm ơn chị đã mời em đến hôm nay ạ.”

“Sao lúc này mà em lại…?”

“Vậy thì, mừng buổi gặp mặt hôm nay… cạn ly!”

“Cạn ly… ạ!”

“Tiệc trà bắt đầu như thường lệ…”

Và thế là, hai người họ dường như đã hoàn toàn ăn ý với nhau, còn lời nói của tôi thì có vẻ như không đến được tai họ.

Cuối cùng, có quá nhiều thứ tôi muốn góp ý đến nỗi đã lỡ mất cơ hội để nói rằng: “tên tài khoản của Kazuha-chan chẳng phải là liên quan trực tiếp đến thông tin cá nhân sao?”[note84798]

***

***

Và bây giờ, sự căng thẳng của Kazuha-chan đã hoàn toàn lắng xuống.

“Dù cháu có xem bao nhiêu lần đi nữa thì cách sensei vẽ biểu cảm trên khuôn mặt khi chị ấy nhận ra sự hiểu lầm của mình thật sự rất tinh tế, thưa sensei...!”

“Đoạn đó ta đã vẽ với tất cả khí thế mà, nên cái vẻ ngượng ngùng chắc hẳn cũng thấm ra hết rồi đúng không?”

“Vâng! Chỉ nhìn mỗi tấm đó thôi là đủ cho cháu ăn 3 bát cơm rồi ạ!”

Tôi đã hoàn toàn hiểu được thế nào là “chết trong lòng”.

“Cái cảm giác khi hình tượng của người mà mình đã luôn nghĩ là phản diện dần dần thay đổi… cũng tuyệt lắm luôn ạ…”

“Thì kẻ xấu nào cũng có động cơ và lý do của riêng mình mà.”

…Ờm, nhưng mà.

Không chỉ Kazuha-chan vô cùng phấn khích mà bà trông cũng có vẻ vui hơn bình thường.

Nếu nghĩ về việc tôi có thể đóng vai trò kết nối những người bạn cách xa nhau về mặt tuổi tác thì…  có lẽ sự xấu hổ này của tôi cũng đáng giá rồi.

Với tôi thì chính là như vậy.

“Nếu được, cháu rất mong một ngày nào đó sensei sẽ kể thêm về những câu chuyện thuở nhỏ của hai người nữa ạ…!”

“Phải ha, hướng đó thì có khá là nhiều “tư liệu” nên chắc cũng đáng để thử đấy.”

“Oa, cháu rất mong chờ ạ!”

Bởi nếu không nghĩ thế, tôi không tin mình có thể chịu nổi.

_____

HK: Tội bé Yuika, thôi về nhà làm nũng cho chồng dỗ dành đi =))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Móe em nó đoán ngay chóc thực tế luôn =))
Móe em nó đoán ngay chóc thực tế luôn =))
[Lên trên]
Khúc này Kazuha đang nói đến tên trên mạng xã hội của cô bé, còn chữ “nguồi” kia là tui biến chế sang tiếng Việt kiểu Kazuha đang lắp bắp mà phát âm sai ấy.
Khúc này Kazuha đang nói đến tên trên mạng xã hội của cô bé, còn chữ “nguồi” kia là tui biến chế sang tiếng Việt kiểu Kazuha đang lắp bắp mà phát âm sai ấy.
[Lên trên]
Ý là nhà ruột bên vợ/chồng ấy, tui cũng không biết dùng từ sao nữa.
Ý là nhà ruột bên vợ/chồng ấy, tui cũng không biết dùng từ sao nữa.
[Lên trên]
Vâng, ý em nó chính là theo nghĩa đen thứ mà mấy ông đang nghĩ luôn đấy =))
Vâng, ý em nó chính là theo nghĩa đen thứ mà mấy ông đang nghĩ luôn đấy =))
[Lên trên]
“Họa sĩ thần thánh” trong tiếng Nhật đọc là “Kami Eishi”. Tức là bà già này bả tự phong thần khi đặt tên nick luôn :D
“Họa sĩ thần thánh” trong tiếng Nhật đọc là “Kami Eishi”. Tức là bà già này bả tự phong thần khi đặt tên nick luôn :D
[Lên trên]
“Emo” này mang nghĩa “cái sự ngọt ngào / cảm xúc dễ thương / rung động mà hai người họ tạo ra, kiểu “đáng yêu đến mức tim tan chảy” ấy nha ae.
“Emo” này mang nghĩa “cái sự ngọt ngào / cảm xúc dễ thương / rung động mà hai người họ tạo ra, kiểu “đáng yêu đến mức tim tan chảy” ấy nha ae.
[Lên trên]
Tên kanji của Kazuha là Nhất Diệp – Một chiếc lá, còn tên tài khoản là One Leaf. Chỉ là đổi ngôn ngữ thôi, chứ tên thì vẫn là tên thật :v
Tên kanji của Kazuha là Nhất Diệp – Một chiếc lá, còn tên tài khoản là One Leaf. Chỉ là đổi ngôn ngữ thôi, chứ tên thì vẫn là tên thật :v