Tập 03

Chương 70 mọi người ở hộp đêmmmm!

Chương 70 mọi người ở hộp đêmmmm!

“Này Ryuichi, hội thao sắp tới mày tính làm gì?”

“Hả? Chắc tao chỉ nằm ườn ra đó hoặc đi tán tỉnh mấy em gái trường khác thôi.”

“Đúng ngựa quen đường cũ.”

“Im đi.”

Ryuichi bật cười khi nhớ lại cuộc đối thoại này vào kỳ hội thao năm ngoái. Nhìn lại mới thấy thật khó tin khi trước đây cậu từng là một kẻ lăng nhăng cuồng dục đến vậy, nhưng rồi cậu lại thấy bản thân về cơ bản vẫn thế, nếu xét đến những gì cậu đang làm với Shizuna và những người phụ nữ khác.

“Ryuichi-kun?”

Shizuna, người đang ngồi bên cạnh, khẽ nghiêng đầu thắc mắc.

Hiện đang là tiết thể dục, và vì hội thao đang đến gần nên mỗi học sinh đều đang trong quá trình rèn luyện thể chất. Ryuichi cũng vừa mới chạy xong cùng Makoto và Kaname; cậu đang tập bứt tốc vì sẽ tham gia nội dung chạy cự ly ngắn.

“…Ryuichi-kun. ♪”

“Chắc tôi không cần phải hỏi đâu, nhưng... có chuyện gì vậy, công chúa?”

Shizuna gọi tên Ryuichi với đôi mắt lấp lánh. Ryuichi, hiểu rõ cô đang nghĩ gì, hỏi câu đó trong khi vẫn để tâm đến ánh nhìn của những người xung quanh. Tiết học còn khoảng 30 phút, nhưng các bạn học khác người thì vẫn đang tập luyện, người thì đang nghỉ ngơi.

“Tớ ngồi xích lại gần cậu một chút được không?”

Như đã nói, Ryuichi vừa mới tập luyện cường độ cao, cộng thêm việc đang là cao điểm mùa hè nên cậu đang đổ mồ hôi đầm đìa.

Ánh mắt Shizuna thể hiện sự năn nỉ, Ryuichi thì đầy mồ hôi, và cô ấy muốn lại gần... Ryuichi thừa biết cô đang nghĩ gì.

“…Cậu thích cái mùi mồ hôi nồng nặc đó đến thế sao?”

“Vâng. ♪ Với tớ thì nó không phải mùi 'hôi' đâu, mà là mùi 'hương' đấy.”

“…Tôi chịu cậu luôn đấy.”

Cũng không có gì lạ khi cậu không thường ngửi thấy mùi mồ hôi của chính mình; lần duy nhất cậu ngửi thấy là khi đưa khăn hay quần áo vừa thay lên gần mũi. Đó chẳng phải là một mùi dễ chịu gì cho lăms, nhưng dù vậy, Shizuna dường như vẫn rất thích nó.

“Thưởng thức thôi nào.”

Cô dịch chuyển cơ thể, ngồi sát đến mức vai gần như chạm vào cậu. Sau đó cô xoay người về phía cậu và hít hà mùi hương đó, đôi má dần trở nên đỏ rực. Trong đôi mắt cô hiện lên vẻ say sưa kín đáo, cô chậm rãi đưa tay ra chạm vào cánh tay Ryuichi.

“Nó cứng và to quá... Tớ thích lắm.”

Những lời này nếu tách riêng ra thì rất dễ gây hiểu lầm. Ở một khía cạnh khác, khi bộ manga về thế giới này ở kiếp trước của Ryuichi hoàn thành, một cuộc khảo sát đã được thực hiện để tìm ra câu nói nào của Shizuna khiến độc giả phấn khích nhất. 

Và những lời mà một Shizuna vốn ngây thơ đã thốt ra với gương mặt mê đắm sau khi bị tha hóa, chính là những lời cô vừa nói lúc nãy, đã giành chiến thắng tuyệt đối.

“Nó cứng và tooo quá... Em thích lắm~. ♪”

Biểu cảm của cô trong manga và biểu cảm lúc này rất giống nhau, và chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để kích thích Ryuichi.

“Cậu dâm đãng quá đấy.”

“Chẳng phải chính cậu là người đã khiến tớ trở nên như vậy sao?”

Ngay cả trong lời đáp, cô cũng chọn những từ ngữ trêu ngươi trái tim đàn ông và tung ra đầy chuẩn xác. Có thể coi đây là sự trưởng thành của Shizuna, hoặc là kết quả của sự thay đổi... và Ryuichi chính là tác nhân.

“Nhưng cậu biết không, tớ nghĩ việc mình là con gái của mẹ cũng đóng một vai trò trong chuyện đó đấy.”

“…À~.”

Nghĩ lại thì đúng là vậy, cậu thầm nhớ đến vẻ đẹp của Sakie, người rất giống Shizuna. Cô ấy cũng có khía cạnh phục tùng, cuồng mùi hương và cơ bắp, nhưng đồng thời lại có sự bao dung, dịu dàng và nội lực giống hệt Shizuna. Shizuna đã thừa hưởng cả điểm tốt lẫn điểm chưa tốt từ cô, đúng là mẹ nào con nấy.

“Này Ryuichi-kun, chúng mình ra chỗ bóng râm được không?”

“…Tôi có nên mạn phép hỏi cậu định làm gì ở đó không?”

“Làm gì á? Ở đấy thì chỉ có một 'trò' để chơi thôi mà, đúng không?”

Cô nở nụ cười đầy ẩn ý và khẽ thè lưỡi. 

Shizuna chắc hẳn chỉ đang trêu đùa, vì cô cũng không thể làm điều gì liều lĩnh khi đang trong giờ học. Thực tế, họ đã quyết định không làm những chuyện đó ở trường ngay từ đầu, nên đây hẳn là một lời nói đùa.

Cô ấy thực sự đã trở nên gợi dục rồi nhỉ? Mình biết là cô ấy đùa, nhưng Shizuna của ngày xưa sẽ không bao giờ nói những câu như vậy.

Dường như theo một cách nào đó, Shizuna thực sự có thiên chất với những tính cách như vậy. Dẫu vậy, cậu nghĩ cô cũng có ý định trêu chọc cậu không hề nhỏ, nên việc cậu đáp lễ cũng là lẽ tự nhiên.

“………”

Lợi dụng lúc không ai để ý, cậu kéo mạnh cánh tay của Shizuna khi cô vẫn đang mỉm cười thản nhiên. Với một tiếng kêu khẽ, cô ngã gọn vào lồng ngực Ryuichi. Cậu định trêu cô thêm chút nữa, nhưng cô lại bắt đầu hít hà mùi hương của cậu một cách mãnh liệt.

“…Haaaah. ♪”

“………”

Ryuichi dừng trò đùa lại và chậm rãi tách ra khỏi Shizuna. Sau đó, cậu và một Shizuna với ánh mắt đầy tiếc nuối tiếp tục chạy cùng các bạn cùng lớp.

“Có chuyện gì vậy, Shizuna?”

“…Không có gì cả.”

“Không có gì mà lại thế kia sao... Ồ, haha~.”

Shizuna liếc nhìn Ryuichi rồi nhanh chóng đảo mắt đi chỗ khác. Thấy cảnh này, hội bạn của cô ngay lập tức biết đã có chuyện gì đó xảy ra giữa hai người, và họ hướng những ánh nhìn "ám muội" về phía Ryuichi.

“Này Shishido-kun, một đứa em khóa dưới của tớ có vẻ đang để ý cậu đấy. Nếu cậu thấy ổn, hay là lúc nào đó gặp em ấy—”

Đang nói dở thì nữ sinh đó bỗng im bặt vì sát ý mà Shizuna đang tỏa ra.

Và thế là tiết thể dục đầy biến động kết thúc. Thời gian trôi qua, giờ đã là sau giờ học.

“À, Shishido.”

“Gì thế?”

Sohei tiến lại gần khi cậu đang chuẩn bị ra về. Mối quan hệ của họ đã cải thiện đến mức cậu ta có thể trò chuyện thân thiện với Shizuna cũng như Ryuichi, dù Shizuna đang ở ngay bên cạnh.

“Cậu làm thêm ở chỗ 'đó' đúng không?”

“Ừ. Trùng hợp là hôm nay tôi cũng có ca.”

“Tôi hiểu rồi... Hôm nay tôi đến đó chơi được không?”

“…Hê, cậu đâu cần phải xin phép tôi đâu chứ?”

“À, vậy tớ cũng sẽ đến nữa.”

Cả hai cùng nhìn Shizuna, và có vẻ mọi chuyện đã được quyết định. Sau đó họ tạm biệt Sohei, Ryuichi thay thường phục rồi cùng Shizuna đến nhà cậu.

“Tớ không ngờ Sohei-kun lại nói như vậy luôn đấy…”

“À thì, nghĩa là cậu ta cũng đã thay đổi rồi.”

“…Đúng vậy. Nhưng mà.”

Có lẽ điều Shizuna lo lắng là mẹ của Sohei sẽ phát hiện ra. Mẹ của Sohei có vẻ khá nghiêm khắc và chắc chắn sẽ không đời nào cho phép con trai mình đến một nơi như vậy. Tuy nhiên, lý do Sohei quyết định đến chơi có lẽ là vì sự tử tế, ấm áp của quản lý, Mihara và những người phụ nữ ở đó.

“Nói thẳng ra là tớ lo cậu ấy sẽ bị mấy người không đúng đắn trong đó lừa gạt hay chơi xỏ thôi.”

“…À, tôi chắc là cậu ta sẽ ổn thôi.”

Cậu tin rằng Sohei có thể phân biệt được tốt xấu, vả lại nhân viên ở câu lạc bộ nơi Ryuichi làm việc đều là những người thực sự tốt, nên chẳng việc gì phải lo... Dù chắc chắn có những người bị cuốn vào những cuộc gặp gỡ đó, nhưng cậu tin Sohei sẽ ổn.

“Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu.”

“Chào.”

Sohei gia nhập cùng họ, và cả ba hướng về phía câu lạc bộ. Shizuna và Sohei ngồi ở quầy bar nơi họ có thể nhìn thấy người quản lý, còn Ryuichi thì bận rộn làm việc bên cạnh ông.

“…Sao tôi cứ có cảm giác mình đang bị quan sát nhỉ?”

“Không sao đâu. Nhân tiện, chú rất vui vì cậu đã đến chơi đấy, chàng trai.”

“C-Cảm ơn chú ạ.”

Sohei có vẻ vẫn còn lo lắng. Tiến lại từ phía sau Sohei là một nhân viên, chính là Mihara, người đã từng đi cùng cậu ta trước đây.

“Chào em, Sohei-kun.”

“C-Chào... chị Mihara.”

Cậu ta hơi lắp bắp, nhưng cũng khó trách được vì đột nhiên bị cô ấy ôm từ phía sau. Trong trường hợp này, Mihara đang đứng còn Sohei đang ngồi, nên nói đúng hơn là cô ấy áp sát cơ thể vào cậu ta. Cô vòng tay qua người Sohei từ phía sau, và vòng một của Mihara chạm trực tiếp vào phía sau đầu cậu ta.

“Còn trẻ mà đã tới những nơi thế này, thật là một cậu bé hư hỏng.”

“Này, đừng có gọi là 'nơi thế này' chứ.”

Người quản lý thản nhiên buông một câu chỉnh đốn. Sau đó, Ryuichi và Mihara ngồi xuống để phục vụ Shizuna và Sohei.

“Ra vậy. Vậy là sắp đến hội thao rồi nhỉ?”

“Vâng. Hôm nay em đã chuẩn bị rất nhiều, và—”

Khi đã quen với bầu không khí, Sohei dần nói chuyện lưu loát hơn, cậu ta thực sự đang hòa nhập với nơi này. Điều đó đáng yêu, hay nên gọi là kỳ lạ và đặc biệt đây? ...Ryuichi và Shizuna đang nhìn chằm chằm vào cậu ta thì người quản lý bỗng thốt ra vài lời.

“Mihara từng có một đứa em trai, nhưng cậu bé đã qua đời từ lâu rồi.”

“Hả?”

“Vậy sao ạ?”

Người quản lý gật đầu.

“Có lẽ cô ấy nhìn thấy hình bóng em trai mình ở cậu bé này. Chà, chúng ta cứ chờ xem mối quan hệ giữa họ sẽ tiến triển thế nào, nhưng chú hy vọng điều tốt đẹp sẽ đến với cả hai.”

Dù người quản lý nói một cách lấp lửng như vậy, nhưng Ryuichi và Shizuna đều hiểu ý ông. Họ nghĩ về việc sẽ tuyệt vời biết bao nếu điều đó trở thành sự thật, và những nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt họ.

“Sếp êi, cho bọn này ít nước cam được không?”

“Được thôi... À, hết sạch rồi.”

“Vậy là không còn nước trái cây à...”

“Hết nước rồi sao...”

“...Chú sẽ đi mua ngay.”

Người quản lý quán bảo họ đừng rời khỏi chỗ ngồi, và họ đã cười hết cỡ để ngăn ông ấy khỏi tâm trạng ủ rũ.

****

Trans: kiệt r...nghỉ dưỡng dài đây

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!