[note50796][note50797]“Chuyện... là chuyện gì thế ạ? Nhanh không? Đâu có liên quan gì đến tôi đâu há!? Mà xin lỗi, có khi do tôi thật!"
Biết tỏng là sắp có chuyện lôi thôi, nên tôi quyết định chơi bài đánh phủ đầu luôn cho lẹ.
“...Ngài đã nghe về chuyện của Mii chưa? Trong chuyện này, Mii đã gây rắc rối cho ngài, Yuuta-sama không làm sai điều gì cả.”
“Hể?”
“Dù tôi không thể thay mặt cho Mii, nhưng tôi muốn xin lỗi Yuuta-sama.”
“Gi, gì gì vậy—”
Xin lỗi nhé, tôi diễn đơ quá rồi. Coi bộ kiếp này tôi không làm diễn viên chính trong Act*Age[note50799] được rồi.
Ban đầu tôi cũng tính giả ngu cho qua chuyện đấy, nhưng mà diễn kịch thêm chắc cũng bằng thừa thôi.
“Tình trạng của Kurebayashi-san ổn chứ? Không nguy hiểm đến tính mạng chứ?”
“Con bé hơi yếu một chút, không ảnh hưởng đến tính mạng đâu ạ. Cảm ơn ngài đã quan tâm.”
“À, không. Là tôi[note50800]... do tôi[note50801] vì đã không suy nghĩ thấu đáo, để Kurebayashi-san rơi vào tình trạng như vậy, tôi thực sự xin lỗi.”
“Ngài thực sự không cần để tâm đâu.”
Thật ra tôi chỉ hỏi cho có lệ thôi, nhưng nghe được câu trả lời y như lời Kimura-san nói lúc nãy, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi cũng đâu có ngờ là mình bơ đi một cái mà cổ lại quỳ ở đó cả đêm đâu. Chứ lỡ có mệnh hệ gì thì tôi lại áy náy chết mất.
“Mà nói đi cũng phải nói lại, Kurebayashi-san... cô ấy có bị làm sao không ạ?”
Tôi không có ý tự bào chữa cho mình đâu, nhưng tôi không thể không hỏi câu này.
“...”
“Tôi[note50800]... tôi[note50801] có lỗi khi để mặc cô ấy như thế, nhưng mà việc dogeza cả đêm ở nơi không có ai suốt cả đêm thì đúng là…”
“...Con bé nó.”
Khuôn mặt của mẹ Kurebayashi-san trông đau khổ, như thể không muốn nhớ lại.
“O, nếu như bác không muốn nói thì cũng không cần phải gượng ép đâu.”
“Nó bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế.”
“...Hẻ?”
“Thật ra, tôi nghĩ mình cần phải nói cho Yuuta-sama một số chuyện…”
Dù tôi đã cố gắng đề phòng, nhưng cuối cùng vẫn không tránh được rắc rối này. Thua vậy.
Well, nếu có thể, tôi thực sự không muốn dính líu đến Kurebayashi-san, nhưng cứ để mẹ của cổ mang cái vẻ mặt này mãi thì cũng khó chịu thật.
Mà.
Rốt cuộc đã có chuyện gì khiến mẹ cô ấy dù không muốn nhớ lại, nhưng vẫn muốn kể cho tôi nghe?
—— Vì sao Kurebayashi-san lại trở nên kỳ lạ như thế?
―・―・―・―・―・―・―
Sau đó, tôi thực hiện thủ tục để huỷ việc xin thôi học ở văn phòng trường, rồi cùng mẹ của Kurebayashi-san tìm một nơi khác để nói chuyện.
Sau khi dạo quanh ngôi trường mà tôi chưa quen thuộc lắm, chúng tôi chọn một quán cà phê tên Aegi Cafe trong khuôn viên trường. Nhưng vì còn sớm, quán vẫn chưa mở cửa, hai người đành ngồi ngoài ghế của quán.
Sau khi chúng tôi ngồi xuống ghế.
“...Tôi thật lòng xin lỗi vì việc Mii đã làm tổn thương Yuuta-sama khi còn học cấp hai.”
Mẹ của Kurebayashi-san đột nhiên cúi đầu thật sâu.
Khoan, vị mama này biết được bao nhiêu vậy?
“Ơ, ờ, tôi không hiểu lắm, bác đột nhiên xin lỗi thế này… không biết là xin lỗi chuyện gì ạ?”
“Mii đúng là một đứa ngu ngốc. Dù đang hẹn hò với Yuuta-sama, con bé đã bắt cá hai tay, thậm chí còn có những hành vi không phù hợp với lứa tuổi học sinh cấp hai, cuối cùng đã đá ngài đi, đúng không?”
“Ừ, đúng vậy, dù không hay ho gì, nhưng chuyện là thế thật.”
“Tất cả … là do Mii làm sai.”
Ò ò ó?
Làm sao mẹ của Kurebayashi-san biết rõ chuyện yêu đương của con gái mình vậy? Cả chuyện riêng tư cũng biết luôn?
Hổng lẽ cô ta cũng kể chuyện này mẹ cô ta luôn? Ảo thế?
Mẹ của cô ta có vẻ đang chờ tôi phản ứng, thôi thì tôi cũng hùa theo vậy. Leo lên giường thì thành ngoại tình, nhưng hùa theo câu chuyện lúc này chắc không sao đâu.
“Chuyện là thế nào dattebayo?”
“Ngài có biết về cậu bạn thuở nhỏ của Mii không?”
“Ừ, tất nhiên. Đó là người mà Kurebayashi chọn phải không? Hình như tên Andou?”
“Ừ… Vậy, ngài có biết giữa chúng nó còn có một con bé còn có một người bạn thuở nhỏ nữa. Một cô bé senpai lớn hơn một tuổi, cậu có biết không?”
“Hả!?”
Không thể tin được, đến giờ này mà vẫn còn có thông tin mới về vụ án năm năm trước được hé lộ.
Cơ… mà.
Theo tôi nhớ về chuyện Kurebayashi hồi đó.
Cái tên bạn thuở nhỏ đó mãi không chịu để ý đến cô ta, nên cô ta mới nửa buông xuôi mà chấp nhận lời tỏ tình của tôi.
Có lẽ nào, cái tên bạn thuở nhỏ đó…
“Không lẽ tên Andou đó , thích cái cô senpai bạn thuở nhỏ kia ạ?”
“Đúng vậy. Đúng vậy. Nhưng cô senpai đó lại chẳng hề để ý đến Ando-kun. Vì cô bé đã có người mình thích rồi.”
À rồi, quan hệ tam giác một chiều nha. Bảo sao Kurebayashi-san lại chán đời rồi cặp với tôi.
“Tôi hiểu rồi, Nhưng tại sao Andou đột nhiên quay lại tán tỉnh Kurebayashi-san?”
“...Tôi nghĩ Andou-kun chỉ đơn giản muốn ‘làm’ với con bé.”
”Ò hó—”
“Andou-kun ngày đó hình như mỗi ngày hai lần. Ham muốn tình dục của cậu bé cấp hai thật đáng sợ.”
“Khoan, đúng là tên Andou là không thể khinh thường thật, nhưng làm thế quái nào mà một vị mama lại biết rõ về lịch thẩm du thằng bạn của con gái vậy!?”
“Ngài không nên khinh thường mạng lưới quan hệ giữa các phụ huynh đâu há!"
Ok, hiểu, không thể khinh thường bất cứ ai.
Tại sao tính cách các vị mama lại đều funky thế này zậy?.
22 Bình luận