[note47971]Dù không muốn nói điều này, nhưng cô tự làm tự chịu mà, không, đúng hơn là cô đang thủ dâm tinh thần nhỉ?
Phải rồi, có lẽ do cô quá tuyệt vọng nên mới tự thủ dâm như thế này để an ủi chính mình nhỉ? Nhưng cô lên đỉnh cũng vừa vừa thôi, ai là nạn nhân vậy nè? Là tôi cơ.
Cô muốn để tôi đồng tình cô à? Thưa Kojima-san.
…………
Ừm, hình như vào hồi cấp 3 thì Kojima-san đã luôn là một kẻ cô độc của câu lạc bộ sân thượng. Cô luôn một mình như thế nên chắc Giáng sinh cũng một mình.[note47972]
Vậy nên đến Giáng sinh cô cũng một mình không có ai để nói chuyện, ừm, cũng có nghĩa cô không thể chia sẻ gì với gia đình được.[note47973]
Do đó cô mới làm cái trò ngu xuẩn như tự tử nhỉ?[note47974]
“Vậy cô giờ chạy thoát rồi nhỉ?”
“... Hiện tại có giấu cũng chẳng làm gì nữa, thật ra tớ đã từng thử chạy trốn khỏi thế giới này.”
“Ừ.”
“... Chỉ vậy thôi?”
“Chứ cô muốn tôi nói gì?”
Xin lỗi nhé, nhưng chuyện này tôi đã nghe từ Mitsuhide hôm qua rồi, nên bất ngờ nỗi gì.
Nhưng việc cô ta lôi chuyện đó ra ngay lúc này cũng đủ để tôi mường tượng ra kịch bản. Chắc chắn là đã giấu nhẹm lý do, nhưng nếu có thứ gì khiến cô ta phiền muộn đến mức đó, thì chắc là định chơi bài "thay đổi môi trường sống" đây mà.
Do cô đã làm trò liều mạng để ép như thế nên tên anh kế kia không còn lựa chọn nào khác mà uống vào[note47975]. Tôi đoán rằng hắn vì thỏa mãn dục vọng cá nhân cũng đã ép cho cô uống khá nhiều, theo nghĩa tình dục.
"…Tớ đã từng nghĩ, chỉ cần bốn năm, chỉ cần sống xa nhau, là tôi sẽ quên được hết. Thế mà… tớ lại không ngờ được, không thể ngờ Yuuta lại ở đây…"
“Là lỗi của tôi à?”
“Không, là tớ đã lựa chọn sai.”
“...”
Kojima-san co người lại, ngồi bó gối như một đứa trẻ đang buồn bã. Từ góc của tôi thì chẳng thấy gì nên cũng kệ, cơ mà cô mặc váy ngắn mà ngồi như thế không có vấn đề gì à?
"Thật sự… lúc đó, tớ đã hối hận… vì đã không chọn Yuuta."
“Cô đần à?”
Tôi không thể im lặng được nữa, buột miệng thốt ra.
"Cái chuyện đó ấy, kể cả cậu có chọn tôi, thì rồi Kojima-san cũng sẽ lại hối hận thôi. Lại tự dằn vặt rằng, 'tại sao lúc đó mình không chọn nii-san cơ chứ'."
“...”
“Cô sẽ không tiếp tục phải hối hận nữa đâu. Yên tâm đi, tôi sắp biến khỏi cái trường đại học này rồi.”
“... Hả.”
“Bỏ quách cái trường này cho xong. Tôi cũng giống cậu thôi, chỉ muốn quên đi những vết sẹo trong quá khứ để được hạnh phúc, nên mới chọn cái thành phố này, cái trường này, nơi chẳng có ma nào biết mình. Thế quái nào mà ở đây tôi lại bị bắt phải bóc lại vết sẹo lòng chứ?”
“... Thật?”
"Tôi đâu phải loại cắm sừng trơ tráo, lật lọng như ai kia. Nói đùa chuyện này làm gì."
Sắc mặt Kojima-san tái mét đi trong phút chốc.
Rõ ràng hồi nãy còn nói vì có tôi ở nơi này gì gì đó. Rốt cuộc Kojima-san cô có muốn muốn tôi thôi học hay không thế?
Thật tình, Kojima-san bị cái giống gì vậy?
Trong quá trình gặp gỡ rồi dần dần thân thiết giữa cô và tôi ở sân thượng,tôi đã tưởng cô là một đứa con gái biết điều hơn thế. Đồ lừa đảo, tôi muốn khởi kiện.
"Mà, tôi đi rồi, thì cái bóng ma quá khứ mà cậu không muốn nhớ tới cũng sẽ biến mất. Sau đó thì cứ từ từ mà nghĩ lại đi."
"…Hả?"
"Nghĩ về một tương lai mà không cần phải chọn lối thoát tồi tệ nhất là cái chết ấy."
Nói xong, tôi ném cái lon Coca rỗng vào một thùng rác ở gần đó.
Vang lên một tiếng ‘Cách’, lon rỗng đập vào mép thùng rác, sau đó văng ra.
“Chậc:”
Cái chặc lưỡi này cho việc không ném trúng vào thùng rác hay do bực bội với Kojima-san đây?[note47983]
Bản thân tôi cũng không rõ.
Tôi đứng lên.
“Cô dọn dẹp mấy lon rỗng đi, còn tôi giờ phải lên phòng giáo vụ, tạm biệt.”
Sau khi nói xong, tôi chẳng thèm nhìn Kojima-san, rời đi chỗ đó.
Kojima-san vẫn ngồi nguyên tại đó một lúc, không biết cô ta đang nghĩ gì nữa.
Tôi chẳng thể nào hiểu được suy nghĩ của bitch, cũng như cách để làm cho chỗ đó ướt[note47976].
Đối mặt với quá khứ và suy nghĩ tích cực[note47977], ai thật phiền ah.
………………
"Hả!? Em mới dự lễ khai giảng xong mà? Thôi học ngay lúc này thì có hơi sớm quá không?"
“Không sao cả, em đã quyết định rồi.”
“Thầy có thể hỏi nguyên nhân thôi học của em được không?”
“Để giữ cho em có trạng thái tinh thần khỏe mạnh ạ.”
“... Hả?”
Tiếp đó, tôi nộp cái đơn xin thôi học cất sẵn trong túi áo cho nhân viên ở quầy, bắt đầu một màn đối đáp vô nghĩa.
“... Thầy sẽ tạm thời giữ đơn này ở đây, nhưng thầy thấy tốt nhất thì em vẫn ên suy nghĩ kỹ lại một chút.”
“Em đoán là mình sẽ không thay đổi, em xin cảm ơn thầy đã giúp đỡ, tạm biệt thầy.”
“Ha…”
Sao hôm nay lắm chuyện vô bổ thế không biết?
Tôi mất kiên nhẫn nên đã cắt ngang và chấm dứt cuộc trò chuyện, sau đó xoay người rời đi.
Nhưng ngay lúc tôi chuẩn ra khỏi toà nhà của phòng giáo vụ.
“Ah —! Yuuta-kun! Cậu làm gì ở đây vậy? Làm thủ tục chọn lớp à?”
Phát sinh chạm mặt[note47978] với BSSR Kimura Airi.
Dù đã lên đại học mà mặt vẫn búng ra sữa như ngày nào. Nhưng cũng chính là gương mặt này ở trên giường ngơ ngơ mà duỗi tay nha. Chậc.
“Nè, cậu đã quyết định học môn nào rồi à? Nếu được, thì chúng ta có thể cùng nhau học…”
“Ha, không biết đó là cô học hay là phô diễn ‘kỹ thuật dùng tay’[note47979]? Nhưng chúc may mắn nha, giờ tôi phải rời khỏi đây rồi.
“... Sao?”
“Vận mệnh gì gì đó của tôi, chẳng khác nào như hạt bụi trước mặt cái rắm bay tới…”
“Chờ, chờ một chút, Yuuta-kun?”
“Tạm biệt, Kimura-san mamma mia!”
Nói chuyện thật mệt mỏi aii.
Thôi thì, nhiệm vụ hàng ngày là nộp đơn thôi học cũng đã hoàn thành, về nhà dọn đồ sớm còn hơn. Bai bai.
Vào buổi tối ngày hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ đang ở quê.
Thằng khứa nhân viên phục vụ[note47981] chết bằm, dám đi mách lẻo.


59 Bình luận