Tôi Đã Hôn Em Gái Người Y...
Misora Riku Sabamizore
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02

Chương 20.3

0 Bình luận - Độ dài: 678 từ - Cập nhật:

Sau khi dựng xong lều và ăn một suất yakisoba xa xỉ nhưng no căng ở nhà hàng ven biển, cả bọn kéo nhau xuống nước.

Lâu lắm rồi tôi mới xuống biển, hóa ra vui đến vậy. Chỉ nhảy ùm xuống nước thôi mà tim đã phấn khích lạ kỳ. Đua nhau bơi ra mỏm đá ngoài xa cũng đầy hấp dẫn. Cùng đám con trai liếc tìm xem đâu là bộ đồ tắm nóng bỏng nhất thì càng sôi nổi.

Cuối cùng, chúng tôi tụ tập trên bờ chơi chuyền bóng hơi.

Luật chơi khá đơn giản, sáu người đứng vòng tròn, chuyền bóng trong lúc gọi tên nhau. Ai làm rơi thì thua. Và thua thì phải đãi cả bọn ăn kem đá bào.

Tôi là đứa cuống nhất, vì tiền đã dồn sạch mua thịt nướng để dụ chị Torako làm tài xế rồi, giờ mà thua nữa thì toi.

6961cded-0127-40e5-8ea0-3da345043cfe.jpg

“Chị Torako!”

“Rồi, đến… Hiromichi.”

“Kuh, Takeshi!”

“Hiromichi này!”

“Sh-shigure!”

“Tiếp Hiromichi nhé~”

“Oáiiii!”

Đúng là số phận nghiệt ngã.

“Hiromichi thua rồi! Kem bào cho tất cả mọi người.”

“Không công bằng! Rõ ràng các cậu toàn nhắm vào tớ thôi.”

“Trong game thì dĩ nhiên phải nhằm vào kẻ yếu nhất rồi. Cảm ơn trước ha.”

“Tớ chọn vị Blue Hawaii.”

“Cho tớ dâu tây.”

Gừ… bọn này đáng ghét thật.

Nhưng thua thì chịu.

Tôi chán nản rời sân chơi, định đi mua kem thì…

“Để tớ đi cùng cậu, Hiromichi. Một mình cậu mang sao xuể.”

Haruka đi với tôi. Tim tôi tan chảy trước sự ngọt ngào của cô ấy.

Cổ là người duy nhất không cố tình nhắm vào tôi hồi nãy.

“Cảm ơn nhé, có cậu giúp thì đỡ lắm.”

“Ừm… Hiromichi này, hay là trước khi mua cho cả bọn, mình ăn riêng một phần trước đi? Kem bào ấy.”

“... Hả?”

“Mọi người bắt nạt cậu quá mà. Trốn một chút cũng chẳng sao.”

Haruka nói khẽ, cười tinh nghịch.

Đương nhiên là tôi đồng ý ngay. Điều ước được ở riêng với Haruka đã thành hiện thực.

Chúng tôi ghé quán, mua hai phần, rồi ngồi ở một bàn gần đó.

“Ui~ lạnh quá.”

“Nó phải lạnh thì mình mới ăn chứ.”

“Biết mà.”

Haruka bớt ngại ngùng hẳn sau khi chơi bóng cùng chúng tôi. Cổ vừa ăn vừa nhíu mày, trông tự nhiên vô cùng.

Thấy cô ấy vui vẻ một cách tự nhiên như thế, lòng tôi cũng vui lây. Haruka đáng yêu khi ngượng ngùng thật, nhưng tôi thích nhất là khi cô ấy rạng rỡ thế này.

Trong lúc tôi còn ngẩn ngơ, gõ gõ muỗng vào ly đá bào, Haruka bỗng nhìn chằm chằm vào tay tôi.

“Í!”

“Hửm? Sao thế?”

“Tớ thấy vị trà xanh của cậu cũng ngon đó.”

“Vậy thì tớ chia cho cậu. Này.”

Tôi múc một thìa đưa sang. Nhưng Haruka lại khựng lại, có vẻ lúng túng.

… À! Ra thế. Đây là cái muỗng tôi đang ăn. Tức là… một nụ hôn gián tiếp.

Tôi thoáng ngập ngừng, định rút muỗng lại. Nhưng rồi ý tưởng nảy đến.

Chúng tôi đã hôn nhau thật sự rồi kia mà. Việc này có gì phải ngại?

“Nào, a~”

“…!”

Haruka tròn xoe mắt, nhưng khi thấy tôi đưa muỗng gần thêm, cô ấy cuối cùng cũng mở miệng đón nhận.

“Amu…”

“Ngon… chứ?”

“… Tớ hồi hộp quá nên chẳng biết vị gì nữa… cơ mà.”

"Cơ mà sao?”

“… Khá là kích thích đó ❤”

Haruka đỏ mặt, khúc khích cười.

Tôi đang ngẩn ngơ ngắm nhìn vẻ đẹp ấy thì cổ cũng xúc một thìa, đưa thẳng vào miệng tôi.

“Trả đũa nè~”

f2e63ca4-aa72-4357-8908-1ee5cd16a26e.jpg

Tôi sững người vì không ngờ Haruka cũng làm điều tương tự. Nhưng vì chính tôi khởi xướng, nên chẳng thể từ chối.

“Vị thế nào?”

“… Cũng… kích thích.”

“Yeah!”

So với nụ hôn đầy nhiệt huyết với Shigure, chuyện này chỉ như trò đùa.

Vậy mà chẳng hiểu sao, tôi vẫn thấy kích thích vô cùng.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận