Arc 3

Chương 127: Con À, Đến Lúc Rồi

Chương 127: Con À, Đến Lúc Rồi

Hai năm sau, tại Thành phố Rosa, Liên bang Thương nhân Rosa.

Trong một văn phòng mang đậm dấu ấn lịch sử, đang ngồi sau chiếc bàn làm việc là một người đàn ông trung niên tóc hung đỏ. Trước mặt ông, đứng ở chính giữa căn phòng là một cô gái tóc nâu đỏ với đôi mắt ngọc lục bảo.

Người đàn ông đó là Bruce Soyofya và cô gái chính là con gái ông, Charlotte. Họ là cặp đôi cha con nổi tiếng nhất tại Rosa này. Mối quan hệ của cả hai được biết đến là rất thân thiết, nhưng bầu không khí hiện tại trong phòng cảm giác hơi chút khác thường.

“Cha à, cha gọi con về với lý do gì vậy?”

Charlotte không hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Bruce đã gửi cho cô một lá thư sử dụng phong bì ưu tiên cao để triệu tập cô trở về từ Vùng đất Hỗn loạn. Kiểu phong thư ưu tiên cao này chỉ được dùng trong những tình huống mà gia tộc đang gặp phải vấn đề nghiêm trọng, khiến Charlotte phải hoảng hốt khi nhận được lệnh triệu tập. Không chần chừ, cô lao thẳng về nhà, gần như không nghỉ ngơi chút nào trên cả chặng đường, chỉ để trả lời những câu hỏi vu vơ tầm phào về đủ mọi chuyện của Bruce suốt nửa giờ qua.

Bruce cũng đã nhận thấy sự bối rối của Charlotte, và ông chỉ đành tự thở dài với bản thân. Ông biết rằng mình đã vòng vo tam quốc quá lâu, và giờ đến lúc phải đi thẳng vào vấn đề.

“Charlotte, con nghĩ gì về nhà Ascart?”

“Nhà Ascart? Cha đang nhắc đến gia tộc đang cai trị vùng lãnh thổ Ascart láng giềng của chúng ta?”

“Ừ, là họ. Ta muốn nghe đánh giá của con về họ.”

“Hmm… Lãnh thổ Ascart bản thân nó có rất nhiều tiềm năng, nhưng dường như vị lãnh chúa của nó cho đến nay lại chẳng có mấy năng lực.”

Lời đánh giá ‘xúc phạm’ này khiến Bruce phải nhíu mày lại, nhưng trước khi ông có thể cất lời, Charlotte đã bắt đầu chứng minh cho đánh giá của mình bằng hàng loạt số liệu thống kê, như tiến độ phát triển của vùng đất chỉ chạm được đến ngưỡng 40%, đường xá hư hỏng xuống cấp, địa hình đồi núi khó tiếp cận, mức thuế biên giới thấp khiến khó mà bù đắp được cho chi tiêu, vân vân.

Tóm lại, quả là điều kỳ diệu khi mà lãnh thổ Ascart vẫn xoay sở để tồn tại được trong suốt một ngàn năm qua.

Bài thuyết trình dài dằng dặc khiến Bruce phải cảm thấy cơn đau nửa đầu dữ dội ập đến.

“Thôi được rồi. Ta đã hiểu về quan điểm của con về lãnh thổ nhà Ascart rồi, không cần phải nói thêm nữa đâu.”

Với một cái vẫy tay, Bruce ra hiệu cho Charlotte ngừng bài phân tích của cô lại. Ông nhận thấy rằng ông đã chọn sai câu hỏi, và điều đó càng khiến ông bối rối không biết nên tiếp cận chủ đề như thế nào.

Nhà Sorofya là một gia tộc thương nhân. Cho dù đã từng phải tạm rời bỏ hoạt động kinh doanh mang tính cốt lõi, thì họ cũng không từ bỏ gốc rễ của mình. Ngay cả Liên bang Thương nhân Rosa, mà họ chiếm vị trí trung tâm, cũng phát triển thông qua việc mở rộng sức mạnh kinh tế của nó. Vì lý do đó, họ thường đánh giá những kẻ khác thông qua tình hình tài chính và mức độ phát triển của đối phương.

Nhà Ascart, cho dù có nắm giữ vị thế cao ngất trong suốt cả thiên niên kỷ vừa qua, thì lại tỏ ra cực kỳ yếu kém khi xét đến nền kinh tế của họ. Mà thực ra, thời kỳ suy thoái của họ còn chiếm mất một nửa thời gian, điều dẫn đến việc họ cứ ở trong tình trạng trì trệ mãi trong nhiều năm. Vì vậy, không khỏi trách tại sao người Rosa lại đánh giá họ thấp đến vậy.

Tộc trưởng nhà Soyofya, Bruce, tuy nhiên lại có một suy nghĩ khác. Lãnh địa nhà Ascart đúng là một mớ hỗn độn chẳng đạt được bất cứ tiêu chuẩn nào dưới góc nhìn của một thương gia, nhưng sức mạnh quân sự của họ lại rất đáng gờm.

Mỗi một lãnh địa có điểm mạnh và điểm yếu riêng tùy theo chuyên môn của họ. Rosa đã chọn con đường phát triển thương mại, và đó là lý do vì sao họ cực kỳ thịnh vượng. Ngược lại, Ascart đã chọn phát triển năng lực quân sự, và đó là lý do cho sự ổn định của họ.

Theo quan điểm của một người cai trị, Bruce thực ra có đánh giá khá cao về lãnh địa nhà Ascart. Hoặc ít nhất thì, đối phương là một người hàng xóm đáng để duy trì một mối quan hệ bằng hữu thân thiết.

Và may mắn là, dựa theo những sự kiện gần đây, ông đã có được vài luận điểm để phản bác ý kiến của Charlotte.

“Charlotte, con đã từng nghe về Roel Ascart chưa?”

“Roel Ascart? Cha đang nhắc tới người con trai độc nhất của Hầu tước Carter à? Con được nghe rằng cậu ta là một tên bạo chúa khét tiếng khi còn nhỏ, nhưng dường như cậu ta lại khá thân thiết với công chúa của Thánh quốc, Nora Điện Hạ.”

“Khụ khụ. Thôi giờ đừng nói về quá khứ của cậu ta nữa. Dạo gần đây con đã bận rộn đối phó suốt với những vấn đề của Vùng đất Hỗn Loạn, nên thông tin của con không khỏi có hơi lạc hậu. Hãy xem bản báo cáo này trước đã.”

Bruce nhặt lên một tập tài liệu mà ông có trên bàn rồi chuyển cho Charlotte. Cô nhận lấy tập tài liệu rồi bắt đầu lướt qua chúng. Dần dà, đôi mắt cô bắt đầu mở to ngạc nhiên.

Bruce nhìn phản ứng của cô con gái và môi ông cong lên thành một nụ cười.

Quả thực, nội dung của bản báo cáo điều tra liên quan đến lãnh địa nhà Ascart thực sự chấn động. Mọi con số mà họ ước tính được quá mức vô lý dựa theo những gì mà ông đã biết trước đó, đến mức ông phải cử đi một đội khác để xác nhận lại tính xác thực của bản báo cáo do đội đầu tiên viết ra.

Sự hứng thú của Charlotte rõ ràng đã được khơi dậy khi cô lật qua từng trang của bản báo cáo. Cô cẩn thận đọc qua các chính sách khác nhau mà lãnh thổ nhà Ascart đã áp dụng trong hai năm vừa qua, và càng đọc, thì cô lại càng cảm thấy chúng thật tài tình.

Đầu tiên, họ đã khởi động một chiến dịch được gọi là ‘Quét sạch đám sâu bọ ra khỏi đường phố’, huy động nguồn lực quân sự của thái ấp để truy quét tất cả những kẻ bất lương. Tiếp theo đó, họ tiến hành xây dựng đường giao thông quy mô lớn với nhiệm vụ kết nối các thành phố và thị trấn khác nhau trong lãnh thổ, nhờ đó cải thiện khả năng tiếp cận của vùng.

Tỷ lệ tội phạm thấp cùng hệ thống đường xá được nâng cấp đã cải thiện đáng kể quan điểm của các nhà đầu tư về thái ấp, và điều đó lại càng được củng cố bởi nhiều chính sách khác nhau được áp dụng nằm thúc đẩy việc kinh doanh.

Nhưng, cái khiến Charlotte ngạc nhiên nhất là chính sách mang tên ‘Hỗ trợ người nghèo.’

Chính sách này cũng là một sản phẩm trí tuệ khác của Roel Ascart, và đúng như cái tên của nó, mục đích là nhằm hỗ trợ những ngôi làng nghèo nàn cải thiện tình hình tài chính của họ. Chính sách hoạt động bằng cách thái ấp Ascart sẽ cử đến một vài thương nhân đến từng ngôi làng để giúp đỡ họ trong việc phát triển kinh tế, bao gồm tìm kiếm các cơ hội kinh doanh và thiết lập quy trình hoạt động.

Trên hết, những hoạt động kinh doanh đó cũng được chính quyền hỗ trợ bằng cách cho vay vốn để nhanh chóng mở rộng hoạt động, và các khoản nợ có thể được hoàn trả dần trong suốt một thập kỷ. 

Chính sách ‘Hỗ trợ người nghèo’ này ban đầu bị các lãnh chúa khác cười nhạo. Họ cho rằng Roel Ascart chỉ đang phung phí tiền bạc một cách vô ích nhằm nâng cao danh tiếng. Tuy nhiên, chỉ trong vòng một năm, kết quả của chính sách đó đã khiến những vị lãnh chúa kia phải nuốt lại lời của họ. Không cường điệu hóa chút nào, quy mô sản xuất của thái ấp Ascart đã tăng lên gấp nhiều lần.

Và, đó chỉ mới là năm đầu tiên.

Dựa theo báo cáo nội bộ được biên soạn bởi nhà Sorofya, họ ước tính tốc độ phát triển thần tốc này sẽ còn tiếp tục trong ít nhất là 5 năm nữa.

“Thế nào, Charlotte? Con còn nghĩ Roel Ascart là một kẻ kém cỏi không?”

“Nếu cậu ta thực sự là người nghĩ ra được những ý tưởng này, thì cậu ta quả là một nhân vật đáng gờm. Mà thậm chí có lẽ, cậu ta là một thiên tài,” Charlotte đưa ra lời khen.

Bruce thở ra nhẹ nhõm, và cuối cùng ông cũng tung ra miếng mồi nhử cuối cùng.

“Nhà Ascart gần đây có đưa ra một đề xuất hợp tác phát triển với chúng ta. Khu vực mà họ đang nhắm tới trải dài từ vùng biên giới phía Bắc của họ cho đến khu vực biên giới phía Nam Rosa của chúng ta. Ta nghĩ đề xuất này đáng để chú ý tới. Con nghĩ sao?”

“Nếu nội dung trong bản báo cáo này là đúng, thì có nghĩa rằng lãnh thổ nhà Ascart sẽ nhanh chóng phát triển kinh tế trong nhiều năm tiếp theo. Con tin rằng chúng ta nên xem xét đề xuất của họ với một quan điểm thuận lợi.”

“Con cũng nghĩ vậy à? Vậy… con nghĩ sao nếu thay mặt chúng ta đàm phán về việc hợp tác lần này?”

“Con ư?”

“Ừ. Quá trình phát triển của Vùng đất Hỗn loạn không mấy suôn sẻ với con trong hai năm qua rồi. Ta nghĩ lúc này tốt hơn hết là để con hướng sự chú ý sang một thứ khác.”

Khuôn mặt nghiêm nghị của Bruce khiến Charlotte rơi vào im lặng. Cô cân nhắc một lúc rồi cuối cùng gật đầu đồng ý.

“Con hiểu. Xin hãy giao lại chuyện này cho con.”

“Xuất sắc. Ta chờ được nghe tin tốt từ con. Với cả, còn một chuyện nữa ta muốn báo cho con hay liên quan đến Roel Ascart.”

“Là gì ạ?”

“Chà…”

Đối mặt với đôi mắt ngọc lục bảo đang lấp lánh ánh tò mò của cô con gái, Bruce chật vật mất một lúc lâu rồi mới gom hết sức mà rặn ra được một nụ cười trên mặt.

“… thằng bé thực ra là chồng chưa cưới của con.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!