“Anh Roel, em có thể ngủ cùng anh tối nay không?”
“Ah? … Không được đâu Alicia.”
Sau khi kết thúc bữa tối, Alicia quay sang Roel với cặp mắt cún con trong khi đưa ra lời đề nghị khiến anh trai cô phải khó xử.
Trong hai năm qua, dưới sự van nài của Alicia, Roel dần cảm thấy việc chăm ăn ngày càng thưa thớt cho đến thời điểm mà cậu đột nhiên nhận ra mình đã bị cự tuyệt. Nhưng dù sao thì, Roel vốn đã dự tính trước điều này khi mà Alicia đã lên 10 tuổi.
Trong thế giới này, mana trong bầu khí quyển không chỉ ảnh hưởng đến quái thú và còn với con người. Con người trưởng thành sớm hơn, khi chỉ mới 14 tuổi, độ tuổi được phép kết hôn. Theo tiêu chuẩn đó, Alicia vốn đã đủ tuổi để không cần bất kỳ sự chăm sóc nào nữa.
Tuy nhiên, để đổi lại, Roel bắt đầu nhận được đủ loại yêu cầu kỳ lạ từ cô. Đầu tiên, Alicia thích chui vào giường của cậu, với ba kiểu lý đo sau:
“Huuu, anh Roel, câu chuyện trong quyển sách đáng sợ quá!”
“Anh Roel, em gặp ác mộng.”
“Anh Roel, em nhớ anh quá.”
Ít nhất hai lý do đầu còn cho thấy nỗ lực để lý do lý trấu, nhưng cái thứ ba thì hoàn toàn để cho có.
Không cần phải nói rằng Roel buộc phải từ chối cô bé.
Cậu đã 12 tuổi vào năm nay, và cậu đã bắt đầu trưởng thành như một người đàn ông. Sẽ là không phù hợp nếu cậu tiếp tục chiều chuộng cô như trước đây.
Dù sao thì, nói dễ hơn làm. Mỗi khi cậu xốc lại tinh thần để từ chối con bé, cô gái tóc bạc lại bắt đầu rơi nước mắt.
“Anh Roel, anh không còn thương em nữa à? Em có phiền phức lắm không?”
Chỉ cần nhìn thấy Alicia khóc lóc thảm thiết đã khiến Roel cảm thấy như thể ngực bị đá tảng đè lên khiến cậu nghẹt thở. Có một lần Roel cho rằng cậu không thể cứ tiếp tục nuông chiều Alicia như vậy, do đó cậu đã thu hết ý chí và đuổi cô ra khỏi phòng.
Nhưng suốt buổi tối hôm đó, cứ mỗi khi cậu nhắm mắt, hình bóng tuyệt vọng của cô gái tóc bạc lau nước mắt khi rời khỏi phòng lại nổi lên trong tâm trí. Cuối cùng cậu trằn trọc cả đêm và không thể chợp mắt được một chút nào.
Và cậu nhận ra tâm mình hoàn toàn không đủ cứng để từ chối một Alicia đang khóc lóc.
Nhưng cậu cũng không thể tiếp tục để con bé làm mọi thứ mình muốn. Nhờ vào huyết thống của cô, Alicia ngày càng xinh đẹp hơn trong hai năm qua. Tệ hơn là họ không chung dòng máu, không cần phải nói rằng có chuyện gì đó sẽ xảy ra trong tương lai nếu họ cứ tiếp tục ngủ chung giường như vậy.
“Alicia, em đã lớn rồi. Anh không nghĩ việc chúng ta ngủ chung là đúng đắn đâu.”
Roel cân nhắc một lúc lâu trước khi trả lời. Alicia ngước mắt lên nhìn vào đôi mắt vàng của Roel một cách im lặng và nhẹ nhàng hỏi.
“Vì giờ anh Roel đã có hôn thê phải không?”
“Hm? Việc này thì liên quan gì đến chuyện anh có hôn thê?”
“Em chỉ là em gái nuôi trong khi quý cô Charlotte mới là hôn thê của anh. Cô ấy là người sẽ đi cùng anh suốt cuộc đời …”
Càng nói, giọng của Alicia càng trở nên kích động. Cô hít thở sâu hai lần trước khi quay mặt đi khỏi Roel đang sững sờ, như thể cố che giấu sự yếu đuối và nỗi bất lực của mình trước cậu.
Roel nhìn cô gái tóc bạc đứng trước mặt mình, và cậu chợt nhận ra cậu đã quá chú tâm vào việc nhổ bỏ lá cờ chết của Charlotte đến mức bỏ bê Alicia. Nếu Alicia mới là người bị đính hốn, cậu chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ. Chỉ nghĩ về việc có một gã khác động tay vào Alicia đã khiến lửa giận bùng cháy trong cậu.
Như mình nghĩ, tất cả mọi cuộc hôn nhân chính trị đều độc hại, là khối ung thư của xã hội. Hôn nhân phải là sự kết hợp của hai người yêu nhau. Mình không cho phép Alicia phải chịu sự bất công như vậy. Điều tối thiếu mình có thể làm là đảm bảo rằng con bé được tự do hẹn hò và kết hôn với bất kỳ ai con bé thích…
… mặc dù không cần phải nói rằng gã đó phải vượt qua vòng sơ tuyển của Roel trước rồi mới được phép hẹn hò với cô bé.
Roel nhanh chóng thoát khỏi suy nghĩ của mình bằng cái ho. Cậu cố hết sức ngoảnh mặt khỏi cái thực tế rằng cậu là một tên siscon bằng cách tự nhủ rằng đây là nghĩa vụ phải làm với tư cách một người anh trai.
Dù sao thì, cậu cũng hướng sự chú ý của mình quay về với Alicia và khẽ thở dài. Rốt cuộc thì cảm xúc của cậu luôn chiến thắng lý trí.
“Thôi được. Tuy nhiên, anh muốn nói rõ rằng từ nay anh chỉ cho phép mỗi tháng một lần.”
Ngay khi Roel đồng ý, nụ cười ngay lập tức quay trở lại trên gương mặt Alicia khi cô nhảy khỏi ghế và lao vào vòng tay Roel.
“Cảm ơn, anh Roel!”
“Haa. Em đã lớn rồi, mà vẫn cư xử như trẻ nít vậy.”
“Tuổi tác thì có làm sao. Con gái luôn cư xử như trẻ con trước người họ thích thôi mà.”
“Rồi rồi. Anh hiểu rồi.”
Roel không khỏi đỏ mặt trước câu nói của Alicia và cảm thấy nhột nhạt trong lòng.
Sau khi kết thúc bữa tối, hai anh em nắm tay đi vào thư phòng, dành thời gian đọc sách và trò chuyện vu vơ. Đọc sách đã là sở thích của Roel sau khi chuyển sinh đến thế giới này đơn giản vì không còn gì tốt hơn để giết thời gian. Nhưng kể từ khi cậu có được Thuộc tính Khởi nguyên Vương miện, nó đã tiến hóa từ một sở thích đơn giản thành phương tiện để cậu phát triển mạnh hơn.
Nghiên cứu về lịch sử là một cách để nâng cao thuộc tính Vươn miện, dù rất chậm.
Trong hai năm qua, Roel đã tìm hiểu được một chút về quy tắc liên quan đến sự phát triển của Thuộc tính Khởi nguyên Vương miện. Đầu tiên, cậu phải đọc một trích đoạn chính xác của lịch sử để hấp thụ một lượng lớn mana vào trong cơ thế và nâng cao mức độ đồng bộ hóa. Các hiệu ứng sẽ càng được khuếch đại nếu cậu đọc về chiến tranh, chính trị, triều đại và các chủ đề liên quan.
Sự kiện mà cậu nghiên cứu càng mang tính quan trọng và hệ quả của nó càng lớn, thì càng giúp phát triển Thuộc tính Khởi nguyên Vương miện.
Đối với những đoạn lịch sử giả tạo, hiệu quả cũng tùy thuộc vào mức độ bịa đặt. Lượng mana hấp thụ được thường sẽ thấp hơn đáng kể, khoảng 30% so với việc đọc một trích đoạn lịch sử chuẩn xác.
Tóm lại, lịch sử càng bịa đặt, hiệu quả càng sụt giảm. Quá nhiều dối trá, và thuộc tính Khởi nguyên Vương miện càng khó phát triển.
Phát hiện này khiến Roel nhận ra lý do vì sao các bậc tiền nhân của mình lại thường dấn thân vào những cuộc phiêu lưu. Rất có thể, đối mặt với quá nhiều sai lệch trong các bản ghi lịch sử khiến tốc độ phát triển của họ trở nên chậm như rùa bò. Cuối cùng, họ không thể chịu nổi và quyết định tự mình giải quyết vấn đề.
May mắn là cấp độ Khởi nguyên của Roel lúc này vẫn còn thấp, và tổ tiên của cậu đã để lại một kho tàng lịch sử khổng lồ. Trên hết, cậu cũng đã “thó” được vài xe chất đầy sách từ Thư viện Hoàng gia, nên cậu vẫn còn rất nhiều thứ để đọc.
“Anh Roel, anh nghĩ cuốn sách này thế nào? Nhìn nó khá hấp dẫn.”
Trong thư phòng, Alicia, người đã phát triển thói quen đọc sách sau những năm đồng hành cùng Roel, giờ lên một quyển sách có tên “Bí mật của Quái biển”. Chỉ cần nhìn lướt qua tiêu đề là đủ để xua tan sự quan tâm của Roel.
“Đó là một ghi chép lịch sử, nhưng toàn giả tạo thôi. Đừng quan tâm làm gì, anh không hề có chút cảm ứng nào khi đọc lướt qua nó trước đó.”
Roel nói những lời có thể dễ dàng bị hiểu nhầm là một lời ám chỉ.
Cuốn sách, “Bí mật của Quái biển”, chứa đựng chủ yếu là các suy đoán, vì vậy hầu như không có bất kỳ nội dung cụ thể nào trong đó. Thay vì là một cuốn sách lịch sử, nó giống như một cuốn tiểu thuyết giả tưởng kinh dị hơn.
“Vậy ư? Vậy Quái biển chỉ là thần thoại không hơn?”
Đánh giá của Roel đã làm giảm đáng kể sự quan tâm của Alicia. Cô thản nhiên lật từng trang, cảm thấy có chút hối hận vì những tưởng tượng của mình chỉ là hư cấu. Ngạc nhiên thay, người anh trai tóc đen của cô lắc đầu đáp lại.
“Không, Quái biển có tồn tại. Đã có những ghi chép về những lần nhìn thấy ở quần đảo phía Bắc.”
“Ah? Có thật không? Có những nàng tiên cá xinh đẹp trong những câu chuyện mà anh kể cho em không?”
Roel chợt nhớ lại câu chuyện cổ tích mà cậu từng kể cho Alicia trong lúc tùy hứng, và cậu nhanh chóng rút lại lời mình.
“Những câu chuyện anh kể cho em đã được cổ tích hóa. Những sinh vật Quái biển không xinh đẹp như thế, và chúng có bản chất khá hung dữ. Chúng có thể xem là một giống loài cổ xưa trên lục địa Sia, vậy nên sẽ rất khó để nhìn thấy chúng.”
Roel nhớ lại những ghi chép lịch sử mà cậu đã đọc và những câu chuyện mà cậu có với Grandar, cậu không thể không cảm thấy chút bất thường khi quá nhiều thứ đã thay đổi so với thời đại trước kia.
Theo Grandar, tiên cá và những sinh vật tương tự khá phổ biển ở thời đại của ông, và ông đã từng gặp một tiên cá ở bờ biển. Thuật ngữ Quái biển là để chỉ tất cả các sinh vật thông minh sống ở biển, nhưng phạm trù rộng lớn này có thể chia nhỏ thành nhiều loài khác nhau. Một đặc điểm đáng chú ý của Quái biển là họ có tập tính lãnh thổ, do đo hầu hết các vùng biển lớn đền có kẻ cai trị.
Sức mạnh của Quái biển là không thể xem thường. Trong đại dương rộng lớn, có những quái thú đại dương sở hữu sức mạnh sánh ngang với những vị thần, khiến đại dương nguy hiểm hơn nhiều so với đất liền.
Tuy nhiên, thời gian dần trôi, Quái biển dần biến mất. Loài người đã không thể khám phá hết vùng đất ở phía tây Sia trong hang ngàn năm qua kể từ khi họ di cư, chứ đừng nòi đến việc khám phá đại dương.
“Em hiểu rồi. Hm? Đây là gì vậy?”
Alicia đang nghe Roel giải thích trong khi lật từng trang của quyển sách thì đột nhiên dừng lại. Cô từ từ lấy ra một phong thư kẹp giữa các trang và đánh giá nó cẩn thận. Chậm rãi, môi cô bé cong lên.
Cô quay sang Roel, vòng tay quanh cổ cậu, và tựa cằm lên vai. Rồi, với giọng rụt rè, cô bắt đầu đòi phần thưởng.
“Anh trai, xem em tìm được gì này.”
“Hm? Một phong thư? Nó từ đâu ra vậy?”
“Nó được kẹp giữa những trang sách mà anh nói là giả tạo ấy. Nhìn như nó đã trải qua nhiều năm rồi.”
“Thực vậy. Giấy đã ố vàng rồi.”
Roel đánh giá phong thư trong tay Alicia trước khi gật đầu đồng ý. Cậu cẩn thận lấy nó từ tay cô rồi nâng lên trong ánh sáng để cố gắng nhìn xuyên qua.
“Giấy chặn ánh sáng xuyên qua và hơi chuyển sang màu xanh lục … Đây là giấy Barke của thời đại trước. Nó được biết đến bởi khả năng phục hồi, nhưng chi phí sản xuất quá cao. Anh tin rằng nó đã bị ngừng sản xuất từ cách đây 300 năm trước.”
Roel đi đến kết luận nhờ vào kho kiến thức khổng lồ mà cậu tích lũy được trong hai năm qua. Trái tim cậu giật bắn khi nhận ra phong thư thực sự là đồ cổ, và hành động của cậu lập tức trở nên cẩn thận hơn trước đó.
Alicia thực sự đã nhặt được một gói EXP lớn cho cậu.
Roel biết đây là một cơ hội tốt cho mình. Thông qua việc đọc đủ loại ghi chép lịch sử, cậu đã đạt được đến cấp độ 5 trong vòng 2 năm. Tuy nhiên, cậu sớm nhận ra mình đã đến nút nghẽn cổ chai; thuộc tính Nguồn gốc Vương miện đã ngừng phát triển trong nửa năm nay.
Grandar đã thúc giục cậu thực hiện một cuộc phiêu lưu để tìm kiếm động lực cần thiết nhằm tạo bước đột phá. Tuy nhiên, với số phận mà những tổ tiên gặp phải đè nặng trong tâm trí, Roel không dám hành động liều lĩnh.
Nhưng, phong thư cổ này có thể là thứ cung cấp động lực cần thiết cho cậu.
Một vật thể có 300 năm lịch sử có thể được coi là có giá trị đáng kể với nhà Ascart, và nội dung của nó cũng quan trọng không kém.
Roel kiểm tra con dấu trên phong thư, và cậu nhận thấy nó là một huy hiệu khá thú vị.
“Một mỏ neo và một bông hồng? Chờ chút, nó là sáp bằng vàng? Thật xa hoa!”
“Sáp vàng? Vậy nó sẽ giải thích được màu của con dấu. Có vẻ họ đã trộn vàng vào trong đó.”
Phân tích của Roel cũng khiến Alicia tò mò. Hai người cẩn thận mở phong thư và lấy ra một lá thư hơi ngả vàng bên trong trước khi trải nó ra trên bàn. Lá thư ngắn ngon một cách đáng ngạc nhiên, chỉ có duy nhất 1 câu.
Chỉ là …
“Anh Roel, những từ này khác với ngôn ngữ chúng ta đang dùng.”
“Đây là ngôn ngữ của đế chế Austine cổ đại. Nó được sử dụng trước năm 378 của Kỷ nguyên thứ 3, và nó nổi tiếng là một ngôn ngữ trang nghiêm dành riêng cho giới quý tộc. Tuy nhiên, vì quá phức tạp, nó dần dần không còn được sử dụng trước khi trở nên lỗi thời.”
“Em hiểu. Vậy anh có thể đọc được lá thư không?”
“Ừm, cũng tàm tạm.”
Đôi mắt Alicia lấp lánh ánh sao khi nghe câu trả lời của Roel. Đột nhiên, cô cảm thấy anh trai của mình trở nên quyến rũ hơn nữa.
Mặt khác, chàng trai tóc đen khúc khích nhẹ nhàng trước phản ứng của cô trước khi nghiêm túc giải mã nội dung bức thư.
1 Bình luận