Arc 1-2

Chương 124: Nhà Sorofya

Chương 124: Nhà Sorofya

“Cha tôi bảo ngài phải báo cho ông ấy biết nếu nhà Sorofya cử người đến?”

Ngồi bên đống lửa trại, Roel nhìn Dirk đầy bối rối.

Chuyện gì vậy? Từ khi nào mà nhà Ascart mình lại dính dáng tới nhà Sorofya rồi?

Hơn nữa, để mà thực sự yêu cầu Dirk thông báo ngay lập tức nếu nhà Sorofya có cử người đến, thì chắc chắn phải là chuyện gì đó nghiêm trọng. Có khi nào là… Carter vay mượn tiền của họ hồi còn trẻ không?

Roel cảm thấy ớn lạnh dọc khắp sống lưng. Không phải là trí tưởng tượng của cậu đang bay cao bay xa… Chà, mà nghe cũng hơi xa vời thật, nhưng mà cũng chẳng trách cậu được! Đơn giản là có quá nhiều quý tộc nợ tiền nhà Sorofya!

Phát triển thái ấp đòi hỏi một dòng tiền và nguồn tài nguyên khổng lồ, và có rất ít gia đình quý tộc có năng lực tài chính ổn định đủ để cáng đáng tất cả cùng lúc.

Theo một nghĩa nào đó, chuyện này cũng tương tự như cách mà người ta mua nhà trong kiếp trước của Roel. Chỉ những vị đại gia mới có thể đơn giản thanh toán dứt điểm luôn một lần, còn lại phần lớn không có cách nào khác ngoài việc vay mượn rồi trả dần theo từng đợt.

Ngân hàng là nơi chủ yếu cung cấp dịch vụ tín dụng như vậy trong kiếp trước của cậu, nhưng ở thế giới này, việc đó được đảm nhiệm bởi các hiệp hội thương nhân. Hầu hết các lãnh chúa đều phải đảm bảo xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp với những hiệp hội thương nhân lớn nhằm có được nguồn tài trợ khi cần cho những dự án quan trọng.

Nói một cách đơn giản, các hiệp hội thương nhân sẽ cho các lãnh chúa vay tiền, và các lãnh chúa sẽ phải thanh toán khoản vay kèm lãi suất trong suốt nhiều năm hoặc thậm chí là nhiều thập kỷ bằng số tiền thuế mà họ thu được.

Giải thích đơn giản hóa cho dễ hiểu thì là vậy. Còn thực tế thì, có rất nhiều thứ để đề cập đến trên bàn đàm phán.

Ví dụ, một vùng lãnh thổ có thể thu được lợi ích từ các mối quan hệ và lĩnh vực công nghệ chuyên sâu mà hiệp hội thương nhân sở hữu, như tuyển dụng nhân công và mua sắm các công cụ để xây dựng các cơ sở hạ tầng tiên tiến.

Tương tự, hiệp hội thương nhân có thể yêu cầu các điều khoản có lợi cho hoạt động của họ trong vùng lãnh thổ đó, như thuế suất thấp hoặc một số ưu đãi có lợi khác về luật. Thậm chí chỉ cần đơn giản là sự chứng nhận của lãnh chúa cũng có thể đem lại lợi ích to lớn.

Nhìn chung, sự phát triển thành công của thái ấp có thể sẽ mang lại lợi nhuận to lớn cho cả lãnh chúa lẫn những hiệp hội thương nhân tham gia vào. Nhưng dĩ nhiên, lợi nhuận cao đi kèm rủi ro lớn. Có nguy cơ các khoản đầu tư đổ vào sẽ không thể đem lại khoản lợi nhuận tương xứng, và nó sẽ giáng một đòn nặng nề cho cả vị lãnh chúa lẫn hiệp hội thương nhân.

Vị lãnh chúa thất bại trong việc phát triển lãnh địa của ông ta sẽ rơi vào cảnh bần hàn, làm vị thế và tầm ảnh hưởng của ông ta suy yếu đi đáng kể. Tuy nhiên, hiệp hội thương nhân sẽ còn thê thảm hơn, trong khi những nhà đầu tư nhỏ lẻ sẽ mất đi toàn bộ khoản vốn góp của họ, thì những nhà đầu tư chính có nguy cơ phá sản khi dòng tiền của họ bị gián đoạn.

Nhà Sorofya là hiệp hội thương nhân lớn nhất tại lục địa Sia này, và họ đã hợp tác với rất nhiều lãnh chúa để phát triển lãnh địa. Nhà Sorofya có xu hướng rất nhạy bén với lợi nhuận, nên hầu hết các dự án mà họ tham gia đều thành công. Tuy nhiên, cũng có một số người thất bại để rồi đổ nợ với nhà Sorofya.

Liệu có khi nào cha cậu đã từng thử phát triển lãnh thổ nhà Ascart trước đây khi ông còn trẻ, để rồi thua lỗ trầm trọng và chìm trong nợ nần?

Chỉ nghĩ đến thế thôi cũng đã khiến mặt Roel tái mét.

Khỉ thật, mình đã nợ sẵn đến nửa triệu đồng vàng rồi! Nếu mình còn phải cáng đáng cả khoản nợ của cha nữa, khéo mình phải bán thân cho Nora để chuộc nợ mất thôi!

“Lãnh địa của chúng ta gần đây có dự án phát triển lớn nào không?” Roel hỏi đầy lo lắng.

Dirk chớp chớp mắt rồi bật ra một tràng cười hiếm hoi.

“Hahaha! Thiếu gia, làm sao mà lãnh địa Ascart của chúng ta lại có thể có dự án phát triển lớn được cơ chứ?”

Cái khỉ gì vậy? Sao trông anh tự hào thế?

Roel cạn lời với phản hồi kỳ lạ của Dirk. Đột nhiên, cậu cảm thấy rằng các bậc tổ tiên nhà mình quả là có tài. Họ thực sự có thể khiến người dân cảm thấy tự hào với việc họ là những kẻ duy nhất cóc thèm quan tâm tới việc phát triển vùng đất của mình!

Làm thế quái nào mà họ làm được vậy?

Roel xoa xoa thái dương và chân thành tin rằng việc nhà Xeclyde giao mảnh đất khổng lồ này cho nhà Ascart cách đây cả ngàn năm đúng là một sai lầm lớn. Họ có lẽ sẽ không thể tưởng được rằng mỗi một thế hệ tộc trưởng nhà Ascart đều là những kẻ nổi loạn, thà tự lập bằng chính sức mình còn hơn là kế thừa công ty gia đình (thái ấp).

Không có lấy một thế hệ bận tâm tới việc phát triển thái ấp của mình, chẳng trách sao nhà Ascart cứ luôn đứng dưới cùng trong Ngũ Đại Gia Tộc, cho dù có là đồng minh thân thiết với hoàng gia.

Như kiểu tổ tiên của mình toàn là những kẻ máu nóng chỉ muốn gia nhập quân đội để khoe mẽ sức mạnh.

Nhưng đương nhiên, cậu cũng cảm thấy an lòng phần nào đó khi nghe câu trả lời của Dirk. Dường như không phải là họ nợ tiền nhà Sorofya… có nghĩa là mọi thứ vẫn ổn!

Thẳng thắn mà nói thì, trong khi nhà Sorofya có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn trên khắp lục địa Sia, thì nhà Ascart cũng chẳng phải kẻ dễ chơi. Danh hiệu là một trong Ngũ Đại Gia tộc đâu phải chỉ để trưng. Nếu nhà Ascart đã chọn ẩn náu bên trong Thánh quốc, thì nhà Sorofya khó mà làm gì được.

Với suy nghĩ đó, Roel cuối cùng cũng bình tâm trở lại. Cậu không thích việc phải trở thành kẻ hành xử vô lý. Miễn là Carter chưa ký bất kỳ thỏa thuận hay hiệp ước nào với nhà Sorofya, thì Roel chỉ cần phớt lờ họ thôi.

Ấy là còn chưa kể đến việc Roel là người đã bán cho họ ngọn Trấn Hồn Đăng quý giá nữa cơ. Với sự giúp đỡ mà cậu đã làm cho họ, thì họ nên cảm thấy biết ơn cậu mới phải.

“Nhưng nói về nhà Sorofya, thì mình nhớ rằng trong game…”

Roel lẩm bẩm một mình khi nhớ lại người con gái với mái tóc nâu vàng cùng đôi mắt ngọc lục bảo trong tâm trí.

Charlotte Sorofya.

Cô là trưởng nữ của nhà Sorofya, và cũng là một trong bốn nữ chính cần chinh phục trong tựa game Đôi mắt Biên niên sử.

Cho đến nay, trí nhớ của Roel về tựa game đã bắt đầu trở nên mờ nhạt, nên cậu chỉ có thể nhớ rất ít về người con gái này. Thứ duy nhất mà cậu nhớ lại được đó là cô cũng là một nữ hoàng băng giá, mặc dù nét ‘lạnh lùng’ của cô khác với của Alicia.

Sự lạnh lùng của Alicia là nội tại của cô bé, gợi nhớ đến một đóa hóa không thể chạm đến trên đỉnh ngọn núi băng, tự nhiên tạo ra khoảng cách giữa cô và những người khác. Ngược lại, sự lạnh lùng của Charlotte chủ yếu đến từ thái độ của cô.

Có một đặc điểm tính cách kỳ lạ được di truyền từ đời này sang đời khác trong gia tộc Sorofya – phân biệt đen-trắng rõ ràng. Điều này có thể dễ dàng thấy được trong lịch sử gia tộc của họ.

Một khi họ đã quyết định căm ghét ai đó, cho dù đó có là Đế quốc Austine đi chăng nữa, thì họ cũng không ngần ngại dốc hết sức chống lại, thậm chí cả khi phải diệt vong vì điều đó. Ngược lại, với những người mà họ yêu mến, họ lại có xu hướng tin tưởng và bảo vệ.

Charlotte đương nhiên cũng thừa hưởng những đặc điểm đó từ tổ tiên cô. Với những người mà cô ghét, cô sẽ không do dự dùng mọi nguồn lực để nghiền nát đối phương từ trong bóng tối. Nhưng với những người mà cô thích, cô sẵn lòng làm mọi thứ vì họ.

Thành thực thì, Roel muốn tránh tiếp xúc với người phụ nữ đó nếu có thể, khi mà cậu không thể đảm bảo được rằng mình có thể xuyên qua được lớp vỏ bọc cứng chắc và chạm được đến trái tim cô. Nếu cậu mà lỡ sảy chân rồi khiến cô có ác cảm, thì sẽ cực kỳ khó khăn để xoay chuyển được tình thế.

Với cả, trong số bốn nữ chính đã dồn Roel đến chỗ chết trong trò chơi, Charlotte là người ít tham gia vào nhất trong quá trình rớt đài của cậu. Thực ra, cô hầu như chẳng có hành động gì mấy.

Roel không rõ lý do tại sao, nhưng cậu xem đó như một gợi ý rằng giữa Charlotte và cậu vốn không có mối hận thù nào lớn. Do đó, cậu cảm thấy rằng sẽ ổn thôi nếu cậu tránh được việc dính líu đến cô.

“Thôi quên đi, mình chẳng nên dây vào cô ta làm gì. Dù sao giữa chúng ta hiện giờ cũng chẳng có vấn đề gì. Mình cũng là một người đàn ông bận rộn mà…”

“Anh ơi, nãy giờ anh lẩm bẩm gì vậy?”

“Hà? Không có gì đâu, đừng để ý làm gì. Hahaha.”

Đối mặt với con mắt tò mò của Alicia, Roel nhanh chóng che đậy bằng một tràng cười rồi tiếp tục cuộc trò chuyện với Dirk.

Trong buổi nói chuyện của họ, Roel biết được rằng Dirk đã từng được triển khai đến vùng biên giới phía đông. Hồi đó anh vẫn còn trẻ và hấp tấp, và một khoảnh khắc nhiệt huyết đã thôi thúc anh đi đến tận Thánh đô và gia nhập quân đội.Tuy nhiên vì thiếu đi mối quan hệ cũng như kém may mắn, sau khi hoàn thành khóa huấn luyện, anh bị cử đến Pháo đài Tark làm nhiệm vụ canh gác.

Mặc dù là một trong những thành trì quan trọng nhất của nhân loại để chống lại đám deviant cũng như các mối đe dọa khác từ bên ngoài, nhưng thành Tark lại cực kỳ nhạt nhòa trong thời bình. Gần như không có bất kỳ hoạt động nào khác diễn ra tại đây, mà cũng chẳng có dịp nào để mà khởi xướng cả. Tọa lạc tại một vùng đất hoang cằn cỗi, không có bất kỳ tiềm năng gì để phát triển, và cái thực tế là không thuận tiện gì để tiếp cận về mặt địa lý lại càng làm mọi thứ tồi tệ hơn.

Không có ai lại muốn đến đó chịu khổ mà không có lý do cả.

Thánh quốc cũng hiểu rõ chuyện này, nên để tránh việc thành trì tối quan trọng này rơi vào tình trạng suy sụp, họ chọn cách liên tục luân chuyển. Binh lính sẽ thường ở đó trong vòng 5 năm trước khi được luân chuyển, và mức lương của họ cũng cao hơn bình thường.

Dirk đã học được khá nhiều điều trong 5 năm triển khai tại thành Tark, và anh cũng là một siêu việt có năng lực. Ngay khi được trở về, anh đã được thăng chức và đặt dưới sự chỉ huy trực tiếp của Carter, từ đó tạo dựng nên mối quan hệ với vị lãnh chúa của mình.

Trong thời đại mà việc di chuyển vẫn cực kỳ bất tiện như này, con người ta thường hay hướng về nơi mà họ sinh ra và lớn lên. Thế nên dễ hiểu tại sao Dirk lại rất phấn khích với ý tưởng được phục vụ trực tiếp dưới quyền chính vị lãnh chúa của vùng đất quê hương, và điều đó khiến anh làm việc chăm chỉ hơn bất cứ ai khác. Sự chăm chỉ của anh đã được đến đáp bằng sự phát triển nhanh chóng, và rất nhanh Carter đã để mắt đến anh.

Không may là, chẳng có mấy cơ hội để kiếm được thành tích quân sự trong thời bình, điều này lại khiến bằng cấp càng trở nên quan trọng. Bất chấp năng lực của Dirk, việc anh chưa từng được đào tạo trong học viện quân sự lại khiến anh khó mà được thăng chức.

Tình cờ thay lúc đó Carter đang tính xây dựng một đội quân riêng cho lãnh địa nhà Ascart. Dưới những lời hứa hẹn đầy hấp dẫn mà Carter đưa ra, cũng như cơ hội được làm việc tại quê nhà nơi mà gia đình và bạn bè anh đang sinh sống, Dirk cuối cùng cũng chọn nhảy việc.

“Thiếu gia, tôi biết ngài đang lo lắng chuyện gì, nhưng tôi phải nói rằng những lo lắng của ngài là không cần thiết. Tôi đã tận mắt chứng kiến Pháo đài Tark, và tôi có thể đảm bảo với ngài rằng nó gần như bất khả xâm phạm.”

Để có thể xoa dịu nỗi lo lắng của Roel, Dirk cuối cùng đã nói nhiều hơn so với anh thường ngày. Theo như anh nói, cho dù khu vực mà Thánh quốc đảm nhiệm trải khá dài, nhưng hầu hết là vùng đồi núi. Sự khó khăn khi phải di chuyển ở vùng địa hình như vậy khiến những kẻ xâm lược không thể nào hạ gục được thành trì.

“Hiện nay, vùng khó bảo vệ nhất ở biên giới được đảm nhiệm bởi Vương quốc Hiệp sĩ, Pendor. Đó là vùng đồng bằng, và không có bất kỳ ưu thế địa hình nào để dựa vào. Đó là nơi mà thành trì lớn nhất của loài người, thành Thánh Karon, tọa lạc. Nếu có chuyện gì xảy ra, tất cả các quốc gia sẽ phải cử lực lượng đến để tiếp viện. Ba trong số bốn cuộc xâm lược được biết đến ở Tây Sia đều diễn ra tại đó.”

Những lời đó khiến Roel cảm thấy an tâm hơn hẳn. Cậu cố nhớ lại bất kỳ chi tiết nào trong trò chơi có liên quan đến sự kiện lần này, nhưng không nhớ ra gì cả. Trò chơi bắt đầu với việc nhân vật chính ghi danh vào Học viện Thánh Freya, nên có rất ít chi tiết liên quan đến những sự kiện diễn ra trước đó.

Tuy nhiên, cân nhắc đến việc nhân vật chính vẫn có thể tham gia học viện trong thời bình, thì dường như không cần phải lo lắng về vấn đề xâm lược của đám deviant. Hoặc ít nhất thì, cũng không có kết cục nào đem lại hậu quả lâu dài.

Biết rằng đó không phải là một cuộc chiến quy mô lớn, và rủi ro liên quan với thành Tark cũng thấp, cũng như cha của cậu đảm nhiệm Cục Hậu Cần, Roel cảm thấy rằng cậu không cần phải quá lo lắng trong chuyện này. Với việc mọi mối lo được gạt bỏ sang một bên, cậu cuối cùng cũng có thể tập trung vào việc phát triển năng lực siêu việt cũng như thái ấp.

Nhìn vào hơn 200 ngàn điểm Thiện cảm mà cậu đã tích lũy được cho đến nay trên Hệ thống. Roel quyết định rằng đã đến lúc mua sắm thỏa thích.

Mục tiêu đầu tiên dưới cương vị lãnh chúa của mình sẽ là tiêu cho bằng sạch đống điểm Thiện cảm này!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!