Tập 04: Cơn bão mùa hè (2)

Chương 6: Please Insert Coin!

Chương 6: Please Insert Coin!

“Hầy, đau đầu vãi.” Sharon vừa ôm đầu vừa than thở, dáng vẻ nằm dài trên bàn của cô ấy trông vừa thương mà vừa hài. “Cái quái gì vừa mới xảy ra vậy trời, cảm giác như tôi vừa mới bị thôi miên xong vậy.”

“Cảm ơn thần linh vì chúng ta vẫn còn sống đi.” Buông một cái thở dài, tôi quay sang nhìn người đang ngồi đối diện mình.

“Vậy bây giờ, cô hãy giải thích một lời cho chúng tôi được không, cô vệ sĩ?”

Sau màn trình diễn chấn động của Martin theo đúng nghĩa đen, Sharon và tôi may mắn được bước ra nguyên vẹn khỏi cái đống đổ nát của căn biệt thự kia. Cô vệ sĩ kia cũng thoát ra cùng với chúng tôi. Và thay vì giúp đỡ chủ nhân của mình hay thu gom những thứ quan trọng trong căn biệt thự, cô ấy lại ngỏ lời muốn đi chung với chúng tôi để rời khỏi hiện trường càng nhanh càng tốt. Hiện tại, bốn người chúng tôi- tính cả ông già nhà tôi luôn- tôi ngồi nghỉ chân ở một cửa tiệm trò chơi điện tử cách đó không xa.

“Tôi cũng không ngờ là Pidaf lại chơi lớn đến vậy.” Cô vệ sĩ cầm ly milkshake của mình lên và hút một ngụm, trông mất hết cả vẻ ngầu lồi lúc bọn tôi vừa gặp nhau. “Cơ mà tôi được trả một khoản lương cho 4 năm sau luôn rồi, nên kệ đi cũng được. Chắc đi du lịch đâu đó trong một năm rồi từ từ kiếm việc lại.”

Tiếng nhạc từ khu trò chơi vốn ồn ào nhưng giờ đây lại khiến cho tôi cảm thấy an tâm hơn. Nếu phải so sánh thì thì chỉ là thứ tạp âm so với những bản nhạc mà Martin chơi ban nãy trong căn phòng kia. Nhưng đúng là cái thứ âm thanh đến từ thiên đường kia mang bọn tôi đến gần với Chúa thật. Rất gần luôn ấy chứ!

“Đau đầu quá…” Cô bạn tóc vàng của tôi tiếp tục rên rỉ bằng giọng uể oải.

Sharon có vẻ như đã kiệt sức sau khi trải qua cú sốc ban nay. Tôi cũng hơi váng váng đầu nhưng sau khi uống vài ngụm nước và ngồi nghỉ một lúc thì cũng đã thoải mái trở lại. Mà kể ra thì đây chắc là lần đầu tiên tôi nhìn thấy có người nào đó được chết trong chính đam mê của mình. Con mụ Pidaf ấy chắc khác nào một tên ích kỉ, chính mụ ta đã ép chết Martin vì biết bản thân mình chẳng thể tiếp tục ở bên cạnh cậu ta. Cái gì mà “cậu ấy chẳng muốn sống” hay “nỗi đau trong bản nhạc chứ”, rõ là mụ muốn đem báo vật quý giá nhất của mình theo thế giới bên kia mà.

Tỏ ra cao thượng á? Nhảm nhí thật.

“Rồi nào, bây giờ đến lượt của cô đấy, cô vệ sĩ. Tôi sẽ vào thẳng vấn đề luôn, cô biết thuốc ức chế ở đâu không?”

“Thuốc gì cơ?” Silvia khẽ liếc mắt sang bên cạnh mình. “Mà… anh có thể bảo bác này đừng có dí súng vào người của tôi nữa được không? Nó chẳng an toàn tí nào cả?”

“Ba à…”

Tôi thở dài, bàn tay vỗ nhẹ lên bàn khi nhận ra ông già của mình vẫn đang chĩa khẩu súng trong túi áo khoác của mình vào phần eo của Silvia. Bên ngoài ông trong vẫn vui vẻ lắm, miệng vẫn nhoẻn cười nhưng sâu bên trong, tôi biết rõ là ba tôi đang cực kỳ khó chịu sau những gì vừa xảy ra ban nãy. Mà tôi cũng nào biết ổng lén vắt theo khẩu súng lục ở thắt lưng của mình.

“Thôi nào Hung, không sao đâu. Chỉ là cách mà quân nhân chào nhau thôi ấy mà.”

“Nhưng mà đừng có…”

“Nè.” Ổng gằn giọng, sau nó ném về phía tôi một ánh lườm. “Ba chưa có hỏi tội của mày đó nha.”

“Dạ không có gì đâu ạ, cứ tự nhiên.”

Ổng đang giận thật rồi và tôi cũng không đủ liều để mà chọc thêm vào lúc này. Mọi khi thì tính cách của ổng có thể hơi ngáo ngơ thật nhưng đụng vào những chuyện liên quan đến người trong gia đình thì ba tôi sẽ trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều. Có vẻ vụ sập nhà ban nãy đã chạm vào cái công tắc đó bên trong của ông ấy. Cũng phải công nhận là thân thủ của ổng cũng nhanh nhẹn thật, ngay khi bọn tôi vừa mới bước ra khỏi căn phòng vừa sụp đổ kia thì ba tôi đã bất thình lình xuất hiện sau lưng của Silvia và khống chế cô ta. Nếu không có tôi và Sharon đứng ra ngăn cản thì có khả năng là cô ta đã bị xử luôn rồi.

“Cô chịu khó như vậy nha.” Tôi thở dài, có lẽ việc thuyết phục ông già nằm ngoài khả năng của tôi rồi.

Silvia gật đầu sau đó lại cầm ly nước của mình lên và hút mạnh, cô ta trông chẳng có vẻ gì là đang lo lắng cả.

“Mà tôi nói thẳng luôn là trong biệt thự chẳng có thuốc gì cả. Chính Pidaf cũng đã nói với tôi như vậy nên tôi khuyên mọi người là đừng có quay lại tìm làm gì cho mất công.”

“Hờ… cái gì cơ.” Vẫn với bộ dạng uể oải, Sharon ngước mặt lên nhìn về phía Silvia. “Thôi xử con nhỏ này luôn đi bác trai. Cháu hoàn toàn ủng hộ.”

“Nào, hông được đâu nha.” Tôi vội đưa tay ra cản. “Đây là khu vui chơi cho những đứa trẻ mà. Chúng ta không thể để những tâm hồn trẻ thơ kia bị vấy bẩn bởi máu được.”

Song, ngoài chúng tôi ra, khu trò chơi arcade này hoàn toàn chẳng có một vị khách nào khác. Người nhân viên đang đừng ở quầy trò chơi xem chừng cũng đã mệt sau một ngày làm việc vất vả rồi, anh ta chỉ đứng yên một chỗ, thỉnh thoảng lại xem thời gian trên chiếc đồng hồ đeo tay của mình và nhịp chân theo điệu nhạc của chiếc loa. Chỗ bọn tôi ngồi khá gần với sân khấu, ngước qua bên phải là có thể thấy bốn dãy bàn với hàng chục chiếc ghế và ly được được sắp xếp ngay ngắn cùng với một tấm biển lớn với dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật bảy tuổi, Adrian”, có vẻ như chúng được chuẩn bị cho bữa tiệc vào ngày hôm sau.

Càng nhìn, tôi lại càng chẳng thể nào hiểu được, làm sao mà mấy chỗ thế này làm ăn có lãi được nhỉ? Tiền điện thì rõ tốn rồi còn mấy chiếc máy chơi game kia thì không còn được mấy đứa nhỏ ưa chuộng nữa. Mấy đứa nó khi còn nhỏ thì đã được tiếp cận với điện thoại thông minh và máy tính bản rồi nên chắc cũng chẳng mê mấy cái chỗ này như tôi hồi còn nhỏ. Cơ mà chẳng hiểu sao người chủ lại cho quán này mở suốt cả đêm nhỉ? Hay là rửa tiền nên mới kinh doanh như thế này?

“À, nhưng mà bà Pidaf cũng có dặn dò tôi một số việc về cái thuốc ức chế này.”

“Hả? Thật á?”

Sharon lập tức bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn với vẻ mặt đầy phấn khởi. Giờ tôi cũng không chắc là ban nãy con nhỏ mệt thật hay chỉ đang diễn nữa.

Vẫn với điệu bộ từ tốn, Silvia uống thêm một ngụm milkshake nữa, mặc cho Sharon đang nhìn chằm chằm về phía cô ấy với điệu bộ hớn hở.

“Pidaf để lại cho tôi một mẫu tin nhắn và chỉ đưa nó cho những người nào ở lại đến cuối cùng của buổi trình diễn của bà ấy. Chính bản thân tôi cũng không biết nội dung bên trong của nó là gì vì nó được hẹn giờ để mở ra.”

Phiền thiệt chứ…

“Vậy khi nào là đến giờ? Bọn tôi không thể chờ được lâu đâu.”

“À, từ ba mươi phút trước là mở được rồi. Tại mọi người không hỏi tôi thôi.”

Và Silvia tiếp tục hút thêm một hơi nữa.

Bình tĩnh nào… Không được đánh phụ nữ. Không được đánh phụ nữ.

Mà có đánh thì tôi cũng chả có đánh lại cái bà lực điền này. Cô ta chắc là người phụ nữ to lớn nhất mà tôi từng thấy, với cái bắp tay đó mà đánh nhau thì… một vả là nằm rồi.

“Vâng, vậy cô Silvia cho bọn tôi xem đoạn tin nhắn đó với nhé.”

“Hầy… mặt anh nhìn nham hiểm quá đấy Yongo.” Sharon lên tiếng nhưng tôi chẳng bận tâm về chuyện đó lắm.

“Từ từ, để tôi lấy ra cho anh xem.” Vừa nói, Silvia vừa đưa tay vào trong túi áo khoác của mình. “À, phiền chú để súng cách xa ra thêm một tí được không? Dí sát quá khó lấy đồ lắm.”

Con mụ này phiền chẳng khác nào mấy đứa ở nhà tôi. Mà thôi, ráng nhịn một tí nữa, mò được thông tin rồi thì đường ấy nấy đi thôi. Tôi cũng chả mong gặp lại con Silvia này đâu.

Ngay khi chiếc điện thoại được lấy ra khỏi túi, cả tôi và Sharon đều lập tức chồm người lên và nhìn chằm chằm vào nó. Cả hai người bọn tôi đã mất quá nhiều thời gian và công sức để có thể đến được đây và sự thật về loại thuốc kia chỉ còn cách một cái màn hình nữa.

“Nè, hai người lúi xuống được không?” Silvia vội rụt tay của mình lại khi thấy bộ dạng hăm hỏ của hai người bọn tôi. “Dù gì cũng là bảo mật cá nhân của tôi mà, để tôi mở khóa rồi vào trong phần tin nhắn đã.”

Tôi nói thật… nhìn cái bộ dạng “thiếu nữ tuổi mới lớn thẹn thùng che màn hình điện thoại vì sợ bị người khác nhìn thấy” của Silvia trông rất ngứa mắt.

“À vâng, xin lỗi ạ.” Tôi cố nhịn cơn giận vào trong mà nở một nụ cười.

“Yongo, mặt anh nhìn lạ quá đấy!”

Silvia vừa cầm điện thoại trong tay, vừa liếc mắt lên nhìn chúng tôi. Và đoán xem, thứ gì diễn ra tiếp theo. Cái con nhỏ này nhập mã sai năm lần và bị khóa màn hình một phút.

“Chờ chút nha.” Cô ta nói bằng giọng tỉnh queo và tiếp tục uống ly nước của mình như thể chưa có gì xảy ra.

Và ly nước đó cũng chính là do tôi phải trả tiền.

“Ba ơi. Bắn đi ba.”

Tôi mỉm cười rồi quay sang nhìn ông già mình. Bản thân tôi đã không thể kìm chế được mà nói ra những suy nghĩ trong đầu của mình.

“Bình tĩnh nào con trai, con đang cười gian lắm đấy.”

“Nhìn anh cười chẳng khác nào Akio khi ổng chuẩn bị xử đám người định làm phản trong băng…” Sharon cũng hùa theo.

“Vậy cô Silvia à. Mở điện thoại cho cẩn thận nhé.”

“Ừ. Để tôi nhớ lại cái mật khẩu cái đã.” Cô ta gác tay lên trán, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. “À.”

“Cô nhớ ra mật khẩu rồi à?”

“Không phải.” Silvia chỉ tay về phía hình con Mascot của khu Arcade này, vốn là một con chuột lông xám mặc áo khoác sọc xanh dương, vàng, với hai chiếc răng cửa trắng hếu. “Cái con đó vừa mới nghiêng đầu kìa.”

“…”

Tôi cạn lời.

Cái sự vô lý của Silvia chắc phải ngang hoặc hơn cả JJ nhà tôi. Và việc nhìn con mụ đó cứ lảng tránh đi việc quan trọng khiến cho tôi vô cùng bực mình.

“A, mở khóa được rồi nè.” Cô ta reo lên rồi bắt đầu thao tác mở thư mục tin nhắn của mình. Bàn tay của Silvia lớn hơn người bình thường nên chiếc điện thoại trong tay của cô ấy trở nên nhỏ bé dù cho nó to hơn cái mà tôi đang dùng.

Ngay lập tức, tôi và Sharon chồm người dậy, ánh mắt hướng về phía chiếc điện thoại kia. Và một cái bóng đen khác cũng xuất hiện trên mặt bàn, che đi ánh sáng từ chiếc đèn trần.

“Anh né ra chút đi Yongo, tôi không nhìn được.”

“Tôi đâu có che gì đâu.”

Vào ngay khoảng khắc đó, tôi chợt cảm thấy có gì đó không ổn và linh tính mách bảo tôi nên lùi về phía sau.

Ầm.

Chiếc bàn chúng tôi đang ngồi đột nhiên bị thứ gì đó đập mạnh xuống và khiến nó bị lật sang bên phải. May mắn là cả tôi và Sharon đều đã kịp thụt lùi về phía sau để tránh.

“Cái gì vậy?”

Thứ tấn công chúng tôi là… cái con Mascot hình chuột kia.

“Cút ra!” Sharon đột nhiên thét lên, nhảy bổ về phía con Mascot và rướn bàn tay của mình ra.

Trông khoảnh khắc ấy, tôi nhìn lướt thấy được đôi mắt của cô ta đã dần chuyển sang ánh đỏ.

Năng lực đã được kích hoạt.

Bùm.

Chỉ với một cái chạm tay vào phần đầu của con Mascot, cô ấy đã khiến nó phát nổ và văng ra phía sau. Vụ nổ ấy không lớn nhưng sức nóng phát ra từ nó khiến cho da mặt của tôi trở nên nóng rát, dường như đã có một vài tia lửa xẹt qua gò má. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức khiến cho tôi còn không kịp phản ứng.

Và bất ngờ thay, khi chiếc đầu kia văng ra phía sau, chúng tôi đều nhìn thấy rằng phía trong của con mascot hoàn toàn không có người. Nó trống rỗng.

“Yongo! Đó là… Ê!!!!”

Sharon còn chưa kịp dứt lời thì đã bị bàn tay vươn ra từ phần thân của con Mascot tóm lấy và ném về phía sau. Thao tác của nó nhanh và vô cùng dứt khoát. Và ngay lập tức, cô ấy ngã vào đống bàn ghế được chuẩn bị cho bữa tiệc sinh nhật kia.

Đoàng. Đoàng.

Hai tiếng súng dứt khoát vang lên, thẳng vào phía phần thân của con Maskot kia khiến cho nó ngã về phía sau. Nó đến từ ba của tôi dù cho nét mặt của ông ấy vẫn trông vô cùng sửng sốt trước những gì vừa xảy ra. Silvia thì hoàn toàn bất động, ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm về phía ly đồ uống của mình vừa rớt xuống sàn.

“Nó ngon như vậy mà…”

“Ệ Sharon có gì đang diễn ra vậy.” Tôi nhanh chóng đứng bật dậy, gọi to.

“Uầy, đau vãi…” Giọng cô ấy nghe như tiếng rên rỉ, tay gạt đi những thứ trên bàn để cố gắng đứng dậy. “Khốn nạn! Là dị nhân đó Yongo. Ném một cái đau quá!”

Ngay lập tức, tôi rời khỏi bàn của mình, ánh mắt đảo một vòng quanh khu trò chơi và nhìn về phía con Mascot trống rỗng kia, chẳng có một ai ở bên trong nó cả.

Vậy làm sao nó có thể cử động được.

“Ba, canh chừng nó. Con chạy qua chỗ Sharon một tí.”

“Ok.”

Nhưng ngay khi vừa nâng chân lên, cánh tay của con Mascot chợt vươn ra từ bên dưới khiến cho tôi bị vấp và ngã thẳng mặt xuống sàn. Nếu không kịp chống tay xuống thì đã sưng mặt rồi.

“Chơi xấu vậy!”

Rầm.

Nhưng chẳng cần đến phiên tôi ra tay đánh trả lại. Một chiếc bàn đã bay thẳng về phía chỗ con Mascot đang nằm và đè bẹp nó xuống đất. Và chủ nhân của đòn đó chẳng ai khác ngoài Silvia. Cô ta nâng chiếc bàn nặng nề kia lên và ném thẳng nó xuống như thể một món đồ chơi.

“Đang uống ngon thì bị phá!” Gương mặt của Silvia trông vô cùng phẫn nộ và tôi có hơi sợ khi nhìn thấy vẻ mặt đó.

Và tin tốt là chẳng còn thứ gì có thể cản tôi chạy đến chỗ Sharon và đỡ cô ấy đứng dậy.

“Ay… cẩn thận. Đau lưng lắm đấy!”

Mặt Sharon có chút nhăn lại khi tôi chạm vào người cô ấy.

“Sao yếu vậy, lúc trước thấy cô chiến hăng lắm mà.”

“Mấy cái vết thương lúc trước đánh với bạn của anh vừa chưa lành nữa đấy Yongo.” Rồi cô ấy liếc nhìn xung quanh với ánh mắt còn đang đỏ rực của mình. “Cẩn thận đấy, kẻ kia vẫn còn ở đây.”

Lúc ấy, sóng lưng tôi trở nên lạnh buốt, cảm giác hệt như những lần đầu tôi chạm mặt với JJ và Sharon. Như một áp lực vô hình nào đó đang cố bóp nghẹt lấy tôi vậy.

“Vậy cô có biết cái năng lực kia là gì không?”

Sharon không trả lời, cô ấy chỉ mở to mắt và chỉ tay về phía sau lưng tôi. Và khi tôi quay mặt lại thì… một cái ghế đang bay lơ lửng giữa không trung.

“À, ra là vậy.”

Và cái ghế kia lao thẳng vào mặt tôi.

Bùm.

Tôi chỉ kịp nhìn lướt qua khi đưa tay lên che mặt của mình theo phản xạ nhưng có vẻ như Sharon đã kịp ném thứ gì đó về phía chiếc ghế kia và khi vật đó phát nổ, nó thổi bay luôn chiếc ghế về phía ngược lại.

“Giật cả mình… năng lực điều khiển vật thể bằng tâm linh à.”

Đó là thứ duy nhất nảy số được trong đầu tôi và cảnh vật diễn ra ngay sau đó khiến cho tôi cảm thấy sởn cả gai óc. Không chỉ một, hai mà có đến cả chục vật thể đang bay lơ lững giữa không trung, khung cảnh này trông chẳng khác nào một buổi lễ trừ tà trong những bộ phim kinh dị.

“Giỡn hả trời…”

Trong lúc hỗn loạn ấy, tôi nhìn thấy tay của Sharon đang mò mẫn thứ gì đó ở phía sau lưng, và rồi cô ấy vớ phải một chiếc lọ bằng sứ.

“Ê khoan, khoan.” Tôi vội rướn người, đưa tay ra cản lại. “Nó mà nổ là văng mảnh ra đâm chết người luôn ấy.”

Đang trong tình thế nguy cấp như thế này thì sức mạnh của Sharon chẳng khác nào một con dao hai lưỡi khi quả bom mà cô ấy tạo ra có thể tiễn cả đồng minh và kẻ thù đi cùng một lúc.

“Coi chừng!”

Vừa thét lên Sharon vừa ôm lấy eo tôi và lách sang trái khiến cả hai ngã xuống mặt sàn. Ngay sau đó, hàng loạt những tiếng đổ vỡ vang lên ở phía trên. Sau khi tiếp đất ê cả lưng, tôi dần mở mắt ra thì thấy Sharon đang nằm phía trên mình, đằng sau cô ấy là một lộn xộn đồ vật trên bàn khi chúng bị ném vế phía chúng tôi. Phần lớn bọn chúng đã nằm lại trên bàn những vẫn có vài vật đã va thẳng vào lưng của Sharon khiến cho cô ấy nhăn mặt đầy đau đớn.

“Ay… đau quá.” Giọng cô ấy rên rỉ.

Thì ăn nguyên một cái ghế lên lưng luôn mà, người bình thường có khi đã ngất lịm rồi.

“Cảm ơn…”

“Anh phế quá vậy!” Giọng cô ấy bất chợt chuyển sang giận dữ. “Do có anh mà tôi không thể đánh thẳng tay được đấy, tự dưng chạy qua đây làm gì.”

Thế là từ biết ơn, tôi chuyển sang cảm thấy khó chịu với con nhỏ này. Mặc dù Sharon nói chẳng sai nhưng cũng nên lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau chứ… Cơ mà, trong số ba người ở đây thì chắc là tôi sẽ chọn đi cùng với Sharon vì đằng nào cô ấy cũng là người có khả năng bảo vệ tốt. Silvia thì chẳng đáng tin còn nếu tôi mà chụm lại ở chung với ông già thì cũng khó khi cả hai cũng chỉ là người thường nên khó nói lắm.

“Hai đứa ổn chứ?”

Giọng của ba tôi vọng lại ở phía sau. Đổ đạc trong phòng thì hiện đang bay tứ tung rồi. Một phần vì năng lực của đứa dị nhân kia, một phần vì Silvia cũng đang ném đồ đạc lung tung cả lên. Tình cảnh khi này là vô cùng hỗn loạn. Và càng tệ hơn khi chúng tôi vẫn chưa biết kẻ tấn công đang ở đâu. Tình hình thế này thì tốt nhất là nên kiếm một chỗ để tránh trước đã.

“Tạm lánh cái đã.”

Tôi hít một hơi thật sâu, nắm lấy tay của Sharon và cùng cô ấy chậm rãi bò về phía cánh của kéo bên dưới sân khấu. Cũng may là có dãy bàn bên trên cùng với hai hàng ghế che hai bên, nên chúng tôi cũng thuận lợi mà bò đến một vị trí tạm lánh nạn giữa chốn hỗn loạn này. Khi đã tạm thời an toàn phía dưới của sân khấu biểu diễn, tôi mới nhìn lại về phía cô bạn mình, người vẫn đang xoa xoa cái lưng với vẻ mặt đầy đau đớn.

“Thốn tới vậy à…”

“Anh hay quá! Ăn nguyên cái ghế nặng vào lưng thử mà xem, đã vậy còn bị quăng quật nạy giờ nữa chứ.”

Thấy Sharon vẫn còn sức để chửi lại mình thì tôi cũng phần nào an tâm hơn. Mà cứ nấp thế này mãi cũng không phải là cách, việc của chúng tôi bây giờ là phải tìm được cái đứa dở người đang spam chiêu ném đồ vật bên ngoài. Hoặc là đàm phán với nó, hoặc là tìm cách nào đó để vô hiệu hóa nó. Nhưng việc tìm kiếm bây giờ cũng không phải là dễ khi không một ai biết vị trí của đối phương ở đâu.

Phải chí có JJ ở đây… con nhỏ đó mà đi chung với bọn tôi thì chuyện này dể rồi.

“Có cách nào rút lui không nhỉ?”

Tôi quay sang Sharon để hội ý.

“Rút?” Cô ta đáp lại cùng với ánh mắt ngùn ngụt sát khí. “Anh nghĩ tôi để cho con nhỏ đánh lén này được yên à? Tôi mà không khô máu với nó thì không phải là người nữa.”

Thì cô cũng có phải là người đâu… Đó chỉ là suy nghĩ trong đầu của tôi thôi, chứ Sharon trước mặt thì đang máu chiến lắm rồi, tôi cũng không dám cản cô ta đâu.

Mà mấy đứa nữ tôi quen, sao ai cũng có tính hơn thua vậy nhỉ. Hết JJ, Mandy rồi cả Sharon, ai trong số bọn họ cũng thuộc loại “chơi khô máu” nếu bị chọc giận. Chắc trừ lúc gặp Lauren là hơi hèn thôi.

Bụp.

Chỉ một khoảnh khắc, bóng tối lập tức bao trùm lấy không gian xung quanh và mọi thứ chìm trong tĩnh lặng. Tôi chưa bao giờ thích những tiếng nhạc của mấy cái máy chơi game nhưng khi nó tắt đi thì mọi thứ nhanh chóng chìm trong sự im lặng đến đáng sợ.

Điện của khu trò chơi đã bị ngắt, tôi không rõ là do đứt dây hay do ai đó đã động chạm vào cầu dao tổng.

Tôi nuốt nước bọt, cố gắng nheo mắt lại để điều chỉnh việc nhìn trong bóng tối. Sự tĩnh lặng khiến cho sự căng thẳng như leo thêm một nấc, tiếng tôi nuốt nước bọt xuống cổ họng và tiếng cười khẽ của Sharon bên cạnh.

Phải. Cô ấy đang cười.

“Tắt cả điện à. Cũng biết khôn đấy.”

Một tiếng cười khàn vang lên giữa bóng tối. Giọng của cô ấy đã thay đổi, một cách chậm rãi và ma mị hơn.

Cô ta ngồi cách tôi không xa, bóng dáng chỉ còn là một mảng đen lờ mờ giữa không gian đã mất hết ánh sáng. Nhưng giọng nói thì rõ ràng đến đáng sợ.

“Cắt điện luôn à?” Sharon lẩm bẩm. “Được. Chơi vậy cho dễ. Yongo nè…”

“Vâng.” Tôi khẽ đáp lại khi nghe cô ấy gọi tên mình.

“Tốt nhất là anh nên tìm cách rút đi nhé. Bom đạn không có mắt đâu.”

Một cơn lạnh chạy dọc từ chân lên đến đỉnh đầu tôi. Giờ đây, thứ đe dọa lớn nhất không còn là người bí ẩn kia nữa. Mà là quả bom trước mặt tôi.

Rẹt.

Một cái ghế nhựa bị kéo lê trên sàn, trượt mạnh qua khu bàn tiệc sinh nhật. Tiếng nhựa cào vào gạch vang lên chói tai, như móng tay cào lên bảng đen.

Khi mắt đã dần quen với bóng tôi, tôi mới khẽ khàng nhìn ra bên ngoài để tìm kiếm một lối thoát. Ở cạnh cái trái bom di động này thì rõ là lành ít dữ nhiều rồi.

Ầm!

Lần này là một cái máy bắn cá bị ném mạnh vào tường phía xa. Cú va chạm đủ mạnh để làm rung cả nền nhà. Bụi trần rơi xuống lả tả, bám đầy tóc và vai áo tôi.

“Chết tiệt…” Tôi chửi thề.

Ngay lúc đó, một bóng người xé bóng tối lao qua.

Silvia.

Cô ta không hề né tránh và cũng không có ý định tìm chỗ nấp như tôi. Cái thân hình cao lớn ấy lao thẳng vào khu vực đang hỗn loạn nhất, hai tay trần, vung loạn xạ lên.

“Phiền chết đi được!” Silvia gầm lên. “Tao đang uống ngon lành!”

Vì quá tối nên tôi chẳng thể nhìn thấy rõ được gương mặt của cô ấy nhưng rõ là đang vô cùng phẫn nộ.

Một cái máy game khác bị nhấc bổng khỏi mặt đất, lơ lửng chưa đầy một giây và nó lao nhanh dần về phía của cô ta.

RẦM.

Silvia chộp lấy nó giữa không trung.

Tôi nghe thấy tiếng kim loại bị vỡ vụn khi bàn tay cô ta siết lại. Cái lực đó mà nắm vào tay người thì… chậc… chắc muốn nghĩ đến cảnh đó nữa.

“Xuống!”

Cô ta gằn giọng, rồi đập thẳng cái máy xuống sàn. Nó vỡ tan ra thành từng mảnh, phần nhựa bung bét ra, một vài mảnh văng đến chỗ sân khấu tôi đang nấp. Mặt sàn gạch gần như nứt toác ra. Máy móc vỡ vụn, linh kiện điện tử bay tứ tung. Silvia đá mạnh cái xác kim loại sang một bên như đá một cái thùng rác.

“Cô ta không phải người thường đâu…” Tôi lẩm bẩm.

Ở phía sau, tôi thấy ông già đang đứng lấp ló ở dãy tường. Cũng khó mà gọi ổng là hèn được (tôi hèn còn ba tôi thì không) khi cái đám đang đánh nhau ở đây có sức hủy diệt quá lớn. Có tuổi như ổng rồi, lại còn tối như thế này nữa, nếu lỡ dính phải cái gì đó thì cũng mệt.

“Rút ra ngoài đi!” Tôi nghe giọng của ba vọng về phía mình.

“Từ từ đã, kẹt rồi.”

“Ờ, vậy ba ra ngoài trước đây. Ở lại cẩn thận nhé.”

Thế là ổng thản nhiên, mở cánh cửa chính rồi đi ra ngoài một cách dễ dàng.

Tình cha quả thật là cao cả mà.

Ầm

Ầm

Những âm thanh đổ vỡ ngày càng dày đặt hơn, máy móc trong tiệm bắt đầu bay loạn xạ và phần lớn chúng tự va đập vào nhau mà ngã xuống. Tôi thấy cái dáng người của Silvia ngã vật ra đất sau một tiếng va đập lớn. Cô ấy cũng nhanh chóng đứng dậy nhưng điều đó cũng cho thấy rằng kẻ giấu mặt kia đang phần nào áp đảo chúng tôi.

Chính khoảnh khắc ấy, một bóng dáng lướt ngang qua tầm mắt, cùng với một mùi hương quen thuộc.

Mùi của thuốc súng.

Sharon chậm rãi bước ra ngoài, dáng vẽ thong dong như đang dạo bước trong một công viên vắng người. Không còn vẻ mặt đau đớn hay bộ dạng mệt mỏi của lúc trước nữa. Chỉ có điều… ánh mắt của cô ấy.

Nó đỏ rực.

Nó không chỉ là một màu đỏ thông thường khi dị nhân bắt đầu kích hoạt năng lực nữa. Mà đó là một ánh đỏ điên cuồng, đôi mắt của cô ấy như thể một ánh đèn neon nhỏ trong không gian tối. Nó lập lòe và đầy ma mị

Và rồi, chính bàn tay của cô ấy cũng đang dần đỏ ửng lên.

“Ê khoan.” Tôi vội lên tiếng. “Cô định làm cái trò gì vậy?”

“10.”

“Sao lại đếm số? Cô định làm gì vậy Sharon?”

“9.”

Tim tôi ngay lập tức bị hẫng một nhịp khi con số kia dần giảm đi.

“8”

“Ôi vãi chưởng ạ!”

Không suy nghĩ nhiều nữa, tôi nhanh chóng bò ra ngoài mà mặc kệ cho những cái vật thể đang bay tứ tung trong căn phòng này.

Kệ đi, mấy cái đó bay thẳng vào người thì cùng lắm là gãy xương hoặc bầm thôi. Chứ đụng đến con nhỏ kia thì…

Những kí ức trong buổi đầu gặp mặt tại Casino dần quay lại trong đầu tôi.

Nổ banh xác.

“5.”

Từ thế đang bò, tôi vội đứng lên và bị một cái ghế nhựa va ngay vào mặt. Vẫn còn đang choáng váng nhưng…

“4.”

Choáng cái gì mà choáng nữa, tôi vận hết sức bình sinh mà chạy đến chỗ bức tường sau lưng sân khấu.

“3.”

Mò mẫn một lúc, tôi chạm được vào một tay nắm cửa và vội vã vặn nó để lao nhanh vào phía trong. Trước lúc chạy, tôi vẫn kịp hét to:

“Chạy nhanh đi Silvia. Con nhỏ kia lo được!”

“2”

Xong xuôi, tôi nhận ra căn phòng mình đang ở có một lối ra thông bên ngoài. Và đó cũng là con đường trốn thoát duy nhất vào lúc này.

“1.”

Rướn hết sức, tôi cắm đầu chạy thật nhanh ra. Phải chạy! Chạy!

Bằng không thì.

“0.”

Bùm!

Một tiếng nổ vang ra từ bên trong cùng với đó là âm thanh đổ vỡ tan nát của hàng loạt những cửa kính trong khu trò chơi. Dù đã kịp chạy ra bên ngoài nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ được lực đẩy từ vụ nổ của Sharon.

“Có sao không vậy.”

Ông già tôi đã đứng sẵn bên ngoài, ổng vội đến vã đỡ tôi đứng lên.

“Chơi thật rồi.” Ánh mắt tôi vẫn dán về phía cửa tiệm trò chơi hỗn loạn trước mặt.

Lần này, Sharon thật sự sẽ chơi tất tay rồi.

Một quả bom lớn hơn, sẽ chuẩn bị phát nổ.

(Đoạn này trở đi sẽ chuyển sang góc nhìn thứ ba để miêu tả những gì diễn ra bên trong)

Sau vụ nổ là một sự tĩnh lặng, những chiếc máy đang bay lơ lửng ban nãy đã nhanh chóng đáp đất. Chúng văng ra xa, tạo nên một khoảng trống ở giữa vụ nổ ban nãy. Mặt sàn đã nứt ra, khói bụi bay mù mịt và duy chỉ một bóng người vẫn đang đứng bất động.

Sharon thở hắt, bàn tay vẫn không ngừng run rẩy sau vụ nổ lớn ban nãy. Nhưng cùng với nổi đau bỏng rát trên lòng bàn tay là những khoái cảm đang chạy dọc khắp người. Chúng len lỏi qua từng mạch máu của cô, như một chất kích thích.

Khóe miệng của Sharon nhoẻn lên một nụ cười, cô đã kịp nhìn thấy anh bạn Yongo của mình kịp lúc chạy ra ngoài khi đang đếm ngược thời gian. Thật là, đúng là cô đã dọa cho anh chết khiếp rồi! Vì cái màn đếm ngược đó…

Nó chả có quan trọng đâu. Chỉ khi anh đã an toàn rời khỏi nơi này, cô mới sẵn sàng để bung hết sức.

“Rồi. Không còn gì vướng bận nữa…” Sharon hít một hơi thật sâu, ngửa mặt lên trần nhà mà hét to. “Giờ tao sẽ biến mày thành thịt băm!”

Bàn tay của cô ấy nắm chặt lấy một viên gạch trên sàn và ném mạnh nó lên trần nhà. Như một quả lựu đạn được rút chốt, viên gạch ấy vỡ tung ra sau một vụ nổ lớn khiến cho một phần trần nhà bị sập xuống, kéo theo một lớp bụi xi măng rơi xuống mái tóc vàng óng của Sharon.

“Khụ.. Khụ. “

Cô ấy chỉ khẽ ho lên vài tiếng, sau đó lại điều chỉnh tư thế, quệt bàn tay đang dính đẫm máu của mình lên chiếc áo đang mặt. Cũng đã lâu rồi tay của cô ấy mới bỏng nặng đến mức này, nhưng đã đánh nhau thì phải đổ máu mới đã chứ!

Và rồi, những cỗ máy đổ nát xung quanh bắt đầu động đậy trở lại. Một mô hình xe mô tô bắt đầu lơ lửng trên không trung, nó trông rất nặng, chắc phải đến 40-50 cân nếu muốn nhấc bổng lên. Nhưng chỉ với một lực đẩy, con xe ấy lao thẳng về phía Sharon. Cô cẩn thận lách người, sau đó chạy thẳng lên phía trước. Cùng lúc đó, vô vàn đồ vật bắt đầu lao về phía cô. Tốc độ của chúng tuy không nhanh nhưng đã hình thình một vòng để vây chặt lấy Sharon. Có vẻ kẻ tấn công định dùng chúng để bóp vụn đối thủ của mình.

Cô ta dần tăng tốc. bàn tay đã bắt đầu nóng đỏ rực lên. Chân của Sharon đạp lên đống đổ nát trước mặt, bàn tay áp xuống bề mặt phẳng của một chiếc máy nhảy Audition.

Bùm.

Lực đầy từ vụ nổ phóng người cùa Sharon lên đến tận trần nhà. Cô đặt một tay lên che đầu của mình, va đập vừa đủ để xuyên qua phần ván lót phía trên để bay thẳng lên gác mái.

Vào chính khoảnh khắc đó, kẻ tấn công đã lộ diện, người từ ban đầu đã ở trên gác mái này và dùng năng lực điều khiển vật thể để phục kích cả bọn.

“Chào, tính ra cũng không đi quá xa được ha.” Sharon nhoẻn miệng cười, bàn tay cô ấy nắm lấy thanh xà gỗ trên đầu để cố định, vị trí, tay còn lại thì đưa vào túi quần.”Ban đầu thì tao định vào đây chơi một chút cho thư giãn, nhưng mày đã phá hỏng mọi thứ rồi.”

Những đồng xu trò chơi dần rơi ra từ tay của Sharon, chúng lăn một cách chậm rãi về phía người đang mặc hoodie đen trước mặt. Hình dạng kim loại dần trở nên méo mó, những ánh lửa phát ra từ đó và…

“Bùm.”

Sharon buông tay khỏi thanh xà gỗ bên trên, khi cô vừa rơi xuống, hàng loạt vụ nổ xảy ra trên gác mái khiến cho phần lớn ván lót nứt ra và đổ xuống bên dưới. Kéo theo đó là kẻ mặc áo hoodie cùng rơi xuống.

Những mảnh ván lót từ gác mái rơi xuống như một cơn mưa của gỗ mục và bụi xi măng. Tiếng rắc rắc vang lên liên hồi khi khung đỡ phía trên không chịu nổi sức ép từ hàng loạt vụ nổ ban nãy. Bụi từ gách đá, vụn thạch cao và mùi gỗ cháy trộn lẫn vào nhau, tạo thành một lớp sương mù đục quánh bao phủ toàn bộ khu arcade đã bị xé nát.

Giữa đống hỗn độn đó, hai bóng người rơi thẳng xuống.

Sharon tiếp đất trước.

Cô xoay người giữa không trung, hai chân chạm đất nặng nề nhưng vững vàng, lòng bàn tay trầy xước đập xuống sàn để giữ thăng bằng. Cơn đau bỏng rát lan dọc cánh tay, nhưng trên gương mặt bị xé rách của cô lại chỉ có một thứ cảm xúc duy nhất: phấn khích đến tột cùng

Người mặc hoodie đen rơi xuống sau.

Cơ thể hắn bị hất văng sang một bên, đập mạnh vào đống máy game đổ nát tạo ra những tiếng lạo xạo. Chiếc mũ trùm đầu rơi khỏi mặt, để lộ ra một gương mặt tái nhợt, trẻ hơn Sharon tưởng rất nhiều. Một cậu trai, có lẽ chỉ trạc tầm tầm mười bảy, mười tám tuổi. Ánh mắt hắn hoảng loạn, hơi thở gấp gáp, hai bàn tay run lên bần bật.

Không hề giống với một sát thủ dị nhân mà Sharon tưởng tượng trong đầu. Cậu ta chỉ giống như một đứa trẻ vừa nhận ra mình đã đi quá xa.

Sharon nghiêng đầu nhìn hắn, nụ cười trên môi càng rộng hơn. Ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh

“Ồ…” Cô khẽ nói, giọng kéo dài như muốn chế nhạo. “Thì ra là một thằng nhóc. Tính giở trò ảo thuật à?”

Cậu trai lồm cồm bò dậy, lưng tựa vào đống đổ nát phía sau. Những mảnh kim loại xung quanh hắn bắt đầu rung lên, từ từ lơ lửng giữa không trung như bầy côn trùng bị kích động. Hắn nuốt nước bọt, giọng run run nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi. Ánh mắt nhìn chằm chằm về phía của Sharon:

“Đừng có lại gần! Không thì đừng trách.”

Sharon bật cười. Tiếng cười của cô vang lên khàn đục, méo mó, trộn lẫn với tiếng lửa lép bép và những mảnh vỡ kêu răng rắc dưới chân.

“Xem một đứa đánh lén nòi gì kia. Mà coi bộ giống cầu xin hơn là đe dọa ha.”

Cô bước một bước về phía trước. Bàn tay giơ ra cùng với những ánh đỏ bậm bùng báo hiệu cho năng lực phát nổ vừa được kích hoạt.

Ngay lập tức, hàng loạt vật thể lao về phía Sharon, ghế nhựa, mảnh kính, thanh sắt cong, thậm chí cả một cánh cửa kim loại bị xé khỏi bản lề một cách thô kệt. Chúng xoáy tròn trong không trung, hợp lại thành một bức tường vật chất nhằm nghiền nát cô ngay tại chỗ, đồng loạt hướng về phía trước.

Sharon không né. Cô lao thẳng về phía nó những một mũi tên rời khỏi dây cung.

BÙM!

Vụ nổ đầu tiên phá vỡ lớp tấn công, hất bay những vật nặng nhất ra xa khỏi tầm mắt. Sharon lách người qua một chiếc bàn đang lao tới, dùng khuỷu tay đập nát một màn hình vỡ, rồi tiếp tục tiến lên như thể mọi thứ xung quanh chỉ là những món đồ chơi. Thao tác vô cùng dứt khoát, cô không chạm vào chúng quá lâu để tạo ra một vụ nổ lớn mà chỉ đủ lực để đẩy ngược hướng

“Đừng có coi thường tao, nhóc con!” Sharon hét lớn, giọng đầy hưng phấn. “Muốn giết tao thì mày phải còn cố đến kiếp sau nữa đấy!”

Cậu trai nghiến răng, dồn toàn bộ sự tập trung, hai cánh tay giơ về phía trước và đan vào nhau như thể một kiểu kết ấn tay từ phương Đông. Những mảnh kim loại sắc nhọn từ trần nhà bị xé xuống, xoay tròn với tốc độ tăng dần đều như thể những mũi khoan. Bằng năng lực của mình, hắn ta đã tháo rời những thanh kim loại ra khỏi khung cố định và hướng chúng về phía của Sharon mà đẩy.

Lần này cô buộc phải tránh. Chỉ cần dính một trong những mũi khoan đó, cô sẽ ngay lập tức bị loại ra khỏi trận chiến này.

Sharon cúi thấp người, ánh mắt thận trọng quan sát những thanh kim loại phía trên. Khi chúng bắt đầu phóng xuống như những mũi tên, cô canh chuẩn thời gian và lăn qua một bên. Một mảnh kim loại cắt sượt qua vai cô, để lại một vệt máu dài. Nhưng may mắn thay, cú lách ấy vừa để đế tránh chỗ hiểm và những mũi khoan kia đã cắm sâu xuống nền nhà.

“Cũng được đó…” Sharon xuýt xoa, tay chạm nhẹ vào vết thương còn đỏ máu trên vai của mình. “Mày thật sự muốn đánh tới chết ha!”

Cô cúi xuống nhặt một miếng kính vỡ, ném thẳng về phía đối thủ.

Giữa không trung, mảnh kính đó nổ tung, biến thành một đợt mảnh vụn nóng đỏ bắn thẳng về phía cậu trai. Hắn hoảng hốt dựng một bức tường đồ vật để chặn lại, nhưng vụ nổ vẫn đủ mạnh để hất hắn lùi về sau.

“Khốn kiếp…” Hắn lẩm bẩm.

Sharon không cho hắn thời gian thở.

Cô lao tới với tốc độ gần như liều mạng, dẫm lên mọi thứ trên đường đi – gạch vỡ, máy móc cháy đen, dây điện rối tung. Mỗi bước chân là một vụ nổ nhỏ đẩy cơ thể cô tiến nhanh hơn.

Cậu trai cuống cuồng kéo một chiếc tủ sắt chắn trước mặt mình.

BÙM!

Chiếc tủ bị thổi bay, đập thẳng vào tường phía sau. Trước khi hắn kịp phản ứng, Sharon đã đứng ngay trước mặt.

Khoảng cách chỉ còn vài chục centimet.

“Bắt được mày rồi!” Cô nhe răng, ánh mắt hoang dã, bàn tay chạm nhẹ lên má.

“Aaaaaaa!!!”

Hắn hét lên, theo bản năng đẩy toàn bộ năng lực về phía trước. Một cú phát lực đầu bất ngờ khiến cho đối phương chẳng có cơ hội phản ứng kịp thời.

Mặt sàn giữa hai người bị xé toạc, một luồng áp lực vô hình phóng ra như búa tạ. Sharon bị hất văng về sau, lưng đập mạnh vào cột trụ. Máu từ vết thương trên mặt chảy xuống cằm, hòa với bụi bẩn thành một thứ hỗn hợp nhầy nhụa. Khi chúng chảy đến khóe miệng, cô thản nhiên đưa lưỡi ra và nếm chút. Mùi vị tanh và đắng, nhưng cơn đau ấy cũng đủ để báo hiệu rằng, cô vẫn còn sống và tỉnh táo.

Sau vài ba giây bất động, Sharon chống tay đứng dậy, thở hổn hển. Những đầu ngón tay còn lại run rẩy, cháy xém, gần như mất cảm giác. Toàn thân cô đau đến mức đáng lẽ phải ngã quỵ từ lâu. Máu me đã bê bết khắp cả người, cô hoàn toàn hiểu rằng, việc có thể đứng được vào lúc này đã là một kì tích rồi.

Thế nhưng khoái cảm kỳ lạ ấy vẫn chạy dọc khắp người. Trận này cô phải đánh, có thứ gì đó bên trong thôi thúc cô phải làm vậy.

“Hay thật…”Sharon lẩm bẩm, ánh mắt càng điên dại hơn. “Mấy cái trò biểu diễn đó coi bộ cũng đau thật ấy nhỉ.”

Cậu trai nhìn cô với ánh mắt hoảng sợ thật sự.

“Cô… cô là cái quái gì vậy?!”

Sharon nhún vai, bàn tay đưa lên mặt để vặn lại cái mũi bị gãy của mình sau cú va đập ban nãy, một tiếng “rắc” vang lên giòn giã giữa bầu không khí tĩnh lặng.

“Đồng loại của nhau thôi.”

Từ túi áo, cô rút ra vài đồng xu trò chơi còn sót lại, xoay xoay chúng trong lòng bàn tay.

“Nhìn này, tao vẫn còn vài thứ để chơi đấy.”

Những đồng xu bắt đầu nóng lên, méo mó, tỏa ra ánh cam đỏ.

Cậu trai lập tức nhận ra nguy hiểm. Hắn vung tay, kéo một loạt vật thể che chắn trước mặt mình.

Nhưng Sharon không ném. Cô đập mạnh tay xuống đất.

BÙM! BÙM! BÙM!

Những vụ nổ liên tiếp vang lên dưới chân đối thủ, phá vỡ hoàn toàn thế phòng thủ của hắn. Sàn nhà sụp xuống từng mảng, kéo theo cả cơ thể cậu trai rơi vào khoảng trống vừa tạo ra. Một đòn bất ngờ khiến cho lớp phòng thủ kiên cố mà cậu ta xây dựng ban nãy trở nên vô dụng.

Sharon bị rơi xuống theo, những ngón tay gần như đứt lìa sau khi cô đã cố vận sức nổ lên chúng. Thông thường, những vụ nổ lớn sẽ kèm theo thời gian vận sức kéo dài nhưng Sharon có thể vận chúng theo một hướng nhanh hơn, đổi lại, sự tổn thương từ vụ nổ lên cơ thể sẽ lớn hơn.

Cả hai lăn lộn giữa đống đổ nát, đấm đá, vật lộn như hai con thú hoang. Không còn chiến thuật, không còn kỹ năng, chỉ còn bản năng sinh tồn.

Cậu trai dùng toàn bộ năng lực đẩy Sharon ra xa lần cuối. Một luồng áp lực cực mạnh ép thẳng vào ngực cô, hất Sharon bay ngược lại vài mét.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Sharon bật cười.

“Xong rồi nhé.”

Cô thả rơi những đồng xu cuối cùng khỏi tay vẫn đang nắm chặt từ nãy giờ của mình

“Bùm..”

Ánh sáng trắng xé toạc không gian.

Một vụ nổ dữ dội nuốt chửng toàn bộ phần còn lại của khu arcade. Một phần trần nhà phía trên đã sập xuống, những mảng tường cuối cùng cũng không chịu nổi mà đổ xuống như domino.

Khi bụi mù dần lắng lại, chỉ còn một khoảng trống khổng lồ ở giữa đống đổ nát.

Những mảng tường còn sót lại kêu răng rắc giòn giã, phần khung trơ trội của trần nhà phía trên lắc lư yếu ớt. Cả khu arcade giờ chẳng khác nào một xác tàu vừa bị đánh chìm, nó trông méo mó, đổ nát và đầy mùi khói cháy

Sharon đứng giữa khoảng trống vừa được tạo ra bởi chính những vụ nổ của mình. Hai vai cô run lên theo từng nhịp thở, lồng ngực phập phồng nặng nề. Máu từ vết rách trên mặt nhỏ giọt xuống nền gạch nứt nẻ. Rất nhiều màu đã đổ trong trận chiến này, đủ nhiều để khiến cho một người đánh theo lối liều mạng như Sharon phải thấy hoa mắt, chóng mặt.

Cô tưởng rằng trận này đã xong.

Nhưng nó chưa, có gì đó vẫn còn đang động đậy. Và tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Trước khi Sharon kịp quay lại, toàn bộ đống đổ nát xung quanh bắt đầu chuyển động đồng loạt. Những tấm sắt cong, những khối bê tông nặng, thậm chí cả một phần máy game khổng lồ đều bị nhấc bổng lên không trung.

Cậu trai mặc hoodie giờ đã dính đầy bụi bặm, mặt mũi bê bết máu. Hắn ta loạn choạng đứng dậy, tay chống lên gối. Ánh mắt hắn không còn hoảng loạn nữa. Chỉ còn sự thù hận in sâu bên trong.

“Đến lượt tao.” Hắn thì thầm.

Ngay lập tức, hàng loạt vật nặng lao thẳng về phía Sharon.

Chúng không phải để tấn công mà là khống chế.

RẦM!

Một khối tủ sắt đập mạnh vào lưng cô, ép Sharon dính chặt vào bức tường phía sau. Trước khi cô kịp phản ứng, thêm hai mảnh bê tông lớn đã chèn vào hai bên vai, giữ chặt cánh tay cô không cho cử động. Có lẽ lượng máu mất đi đủ nhiều để khiến cho cơ thể không còn cử động theo cách mà cô muốn nữa.

“Khốn kiếp!” Sharon gầm lên, cố vùng vẫy. Cô cố gắng vận sức lên tay để kích hoạt một vụ nổ nhưng dưới dừng ép của hàng lớp vật liệu kia thì hoàn toàn vô ích.

Nhưng lần này đối thủ không còn hoảng nữa. Hắn học rất nhanh từ cuộc chiến và đã tìm ra cách để đối phó lại.

Một tấm biển quảng cáo nặng trịch ép thẳng vào ngực Sharon, khóa chặt hơi thở của cô. Thêm một chiếc máy game bị kéo tới, đè lên hai chân. Chỉ trong vài giây, Sharon bị đóng đinh vào tường bằng chính đống đổ nát mà cô tạo ra.

Cô thở dốc, mồ hôi và máu hòa vào nhau chảy dọc gò má bị rách.

Cậu trai bước tới.

Từng bước một, chậm rãi. Máu lã chả rơi xuống từ mũi và hốc mắt của hắn báo hiệu rằng cơ thể của gã cũng đã đến giới hạn chịu đựng.

Chậm rãi. Cẩn trọng. Hắn bước đến như một người thợ săn đi kiểm tra con thú dữ vừa bị bẫy.

“Cuối cùng cũng bắt được rồi,” Hắn nói, giọng run nhưng đầy khoái trá. “Không ngờ lại phải vận sức đến mức này đấy!”

Sharon không trả lời. Cô chỉ nhìn hắn. Ánh mắt không hề sợ hãi.

“Đau chứ?” Hắn hỏi, đứng cách cô chưa đầy một mét. “Cảm giác bị đè bẹp thế nào? Nãy còn nói là sẽ cho tao thành “thịt băm” cơ mà, giờ xem ai chuẩn bị thành thịt băm này.”

Sharon khẽ bật cười.

Một tiếng cười rất nhỏ, khàn khàn, gần như không thành tiếng.

“Cũng tạm…” Cô thì thào.

“Đừng có tỏ ra cứng cựa!” Hắn gằn giọng. “Mày thua rồi. Thứ phế phẩm như mày chẳng là gì so với bọn tao cả.”

Hắn bước sát hơn.

Gần hơn nữa.

Quá gần.

Và đó chính là sai lầm.

Từ nãy đến giờ, bàn tay còn lại của Sharon, bàn tay không bị kẹp, đã âm thầm làm một việc mà không ai để ý.

Tự gây thêm đau đớn cho chính mình.

Trước đó, trong lúc bị đè ép, Sharon đã đưa ngón tay cháy xém chạm sâu vào bên trong miệng, áp thẳng lên niêm mạc đang mềm và nhạy cảm. Làn da vốn đã bỏng nặng của cô cọ xát với thịt non trong khoang miệng, tạo ra một vết thương bỏng sâu đến mức máu lập tức trào ra. Giờ trong miệng của cô, đầy là máu.

Không phải tai nạn. Đó là sự tính toán

Sharon ngẩng mặt lên nhìn hắn. Và nhấn ra đối phương đã ở tầm của mình.

Rồi cô phun mạnh.

Một búng máu đặc quánh bắn thẳng vào ngực áo hoodie và mặt của ta.

Hắn giật mình, luống cuống lùi lại theo phản xạ.

“Cái quái gì?”

Nhưng đã quá muộn cho kẻ bất cẩn. Những giọt máu nóng bắt đầu sủi bọt.

Sharon nở một nụ cười méo mó, để lộ hàm răng nhuộm đỏ.

“Bắt được mày rồi, nhóc.”

BÙM!

Vụ nổ đầu tiên bùng lên ngay trên ngực hắn, hất cậu trai bay ngược ra sau. Chưa kịp chạm đất, những vệt máu còn bám trên tay áo và cổ áo hắn đồng loạt phát nổ, liên tiếp như một chuỗi pháo.

BÙM! BÙM! BÙM!

Áp lực khủng khiếp thổi bay hắn xuyên qua một mảng tường còn sót lại. Năng lực tâm linh lập tức mất kiểm soát; những vật nặng đang ép Sharon rơi rầm rầm xuống đất.

Cô trượt dọc theo tường, ngã khuỵu xuống sàn.

Nhưng trận chiến… đã kết thúc.

Cậu trai nằm bất động giữa đống gạch vụn, hoàn toàn ngất lịm.

Sharon ngồi đó, lưng tựa vào bức tường nứt nẻ, thở dốc từng hơi dài. Bàn tay cô run lên dữ dội. Toàn thân đau như bị nghiền nát.

Nhưng thứ đau nhất lại đến từ bên trong. Một cơn đau kinh khủng đến mức khiến cho cô bị bất tỉnh trong vài giây.

Khoang miệng của cô bỏng rát khủng khiếp. Máu trào ra liên tục, nóng hổi, mang theo mùi khét đặc trưng của thịt bị đốt cháy. Mỗi lần nuốt nước bọt là một lần cảm giác như có than hồng chà xát trong cổ họng. Cô ấy đã biến máu của mình thành một dạng chất nổ lỏng, một trái bom giữ kín trong miệng phòng cho trường hợp bất trắc xảy ra.

Sharon nhổ thêm một ngụm máu xuống đất.

“Khụ… khụ…”

Cô cười khẽ, dù nụ cười làm môi nứt toác thêm. Đó là cái giá phải trả cho đòn này, vì khi kích nổ, nó là đồng loạt, kẻ cả khi dính trên người của bản thân hay đối thủ.

“Đau thật đấy…” Cô lẩm bẩm. “Nhưng mà… đáng.”

Cô nhìn về phía lối ra nơi Yongo đã thoát khỏi từ trước.

“Thấy chưa,” Sharon nói với chính mình, giọng khàn đặc. “Tao vẫn thắng.”

Rồi cô chậm rãi đứng dậy giữa đống đổ nát, máu chảy từ miệng nhỏ giọt xuống áo.

Một chiến thắng điên rồ.

Một cái giá cũng điên rồ không kém.

Cô đưa bàn tay trái ra, khẽ nhìn nó rồi lắc đầu. Sau đó nằm lấy phần nón áo của đối thủ mà kéo lê hắn ra bên ngoài.

Yongo và mọi người đã chờ sẵn. Khi thấy một dáng người bước ra từ đám bụi, cả bọn lập tức chụm lại để thủ thế. Mãi đến khi nhận ra đó là Sharon thì cả bọn mới nhanh chóng tiến lại gần.

Cô buông thỗng cánh tay, thả rơi tên mặt áo hoodie xuống đất. Sau đó bước đến gần Yongo, miệng cố nở một nụ cười dù đang bê bết máu.

Lại nhìn xuống bàn tay trái đã cháy xém của mình, Sharon chỉ biết thở dài. Một cách dứt khoát, cô dùng tay còn lại, bứt ra ngón út và áp út đã cháy đen của mình, lìa khỏi bàn tay như thể bẻ một mẫu bánh quy. Xong xuôi, Sharon nhìn ngắm nó một lúc, sau đó đưa về phía của Yongo, ra hiệu cho anh ấy chìa bàn tay của mình ra.

“Giữ…”

Đó là câu nói cuối cùng, Sharon nhoẻn miệng, nở một nụ cười trên môi ra ngã đầu vào ngực áo của người đàn ông đang đứng sững sờ.

Cô đã cố hết sức rồi…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!