Mùa thu trượt dài trên những trường đồi, mới đây thôi tiết trời còn nóng nực phát sợ, vậy mà giờ đây đã hong hong hơi lạnh thế này rồi.
Hình như vừa mới mưa xong, tôi nhớ rồi, lúc đó tôi đang đứng trên nóc bệnh viện ở chốn cũ của gia đình, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật sang trang mới.
Chỉ có ở nơi đây là tôi tìm được sự bình yên của riêng bản thân, khi đó, tôi còn là một học sinh cấp ba.
Vì em trai tôi nằm viện ở đây, nên tôi thường xuyên thăm cái chốn này, riết cũng phải ngắm mọi người xung quanh. Lâu dần cái trở thành khách quen ở đây luôn.
Dẫu sao thì, lần đó tôi đang đi cùng ba mình.
“Học hành ra sao rồi?”
“Ba thực sự không còn câu nào khác để hỏi con hả?”
Tôi tặc lưỡi, tôi vẫn đang trong thời kỳ nổi loạn của mình. Tuy vậy, thái độ cộc lộc ấy cho đến hiện giờ vẫn chưa thay đổi, nhất là với ba, tôi ghét ông ấy là có lý do.
“Nói sao nhỉ…” Ba tôi có phần hơi ngại ngùng trước câu đuổi khéo của tôi, người ba cố hàn gắn với đứa con trai của mình à, cũng cố gắng lắm đấy. “Con dạo này sao rồi?”
“Vẫn ổn… Chắc vậy…”
Tôi cũng ngại theo, chắc vì đây là lần đầu tôi nghe thấy điều như vậy thốt ra từ miệng ba mình.
Tôi luôn có nhận thức rằng mình đã tự nuôi lớn bản thân bằng chương trình ti vi và các lớp học trên trường, liệu có phần nào trong đó là từ ba mẹ không? Muôn đời tôi cũng không nghĩ mình trả lời được câu hỏi này.
Những câu hỏi càng đặt thêm thì chỉ khiến cuộc sống này sinh thêm vấn đề thôi, tôi tự nhủ với bản thân như vậy. Rồi nhìn cảnh vật thêm một lần nữa.
Chắc đây là mùa thu thứ ba tôi ở đây rồi. Xuân hạ thu đông rồi lại xuân, số phận rồi sẽ đưa chúng ta đi tới đâu đây?
“Hehe.”
“Sao vậy?”
Tôi bỗng nhớ lại một trò rất buồn cười trên mạng, mà… tôi lại quên mất rồi…
***
Ánh mắt của Javota đầy sắc bén, hệt như dao cạo, anh ta chỉ hướng về phía trước và dường như những gì anh ta biết chỉ có nhiêu đó.
Suốt đoạn đường đi, Javota vẫn cứ nắm chặt lấy tay tôi. Thoắt cái đã đi xuống mặt đất.
Khắp xung quanh, người dân đứng thành những gian hàng hệt như một khu chợ đông đúc. Chia thành: quần áo, đồ ăn, thức uống và cả trang sức. Có người đứng có người ngồi, đều đủ cả.
Thế nhưng ngay khi thấy Javota đi ngang qua, ai nấy đều bỏ công việc đang dang dở mà tụ tập lại. Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên như quang cảnh một khu chợ bình thường, trừ việc trung tâm của câu chuyện là về chúng tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi rời khỏi căn chòi của Javota, vậy mà lại phải tham quan đường xá trong tình huống này.
Mặt tôi đỏ lự lên, kể cả những đứa con nít ngang tuổi tôi cũng nhìn vào tôi như thể đang chứng kiến một con vật lạ.
Bỗng, Javota dừng lại ở một thân cây khổng lồ, hệt như cái ở nhà bọn tôi. Rồi anh ta ẵm tôi lên, phóng cái đùng lên những bậc thang đính trên đó.
Ghoul cũng như bao loài linh trưởng khác, có một đôi chân được thiết kế với phần ngón cái lòi ra ngoài với móng vuốt đủ sắc nhọn để hỗ trợ cho việc leo cây. Đấy là chưa kể đến cái đuôi linh hoạt ở đằng sau, tôi chưa rõ lực nắm của nó thế nào nhưng rõ ràng ngày thường Anna vẫn có thể bắt lấy đồ vật bằng đuôi như một cái tay thứ ba trong khi nấu ăn. Vậy nên độ linh hoạt của thứ đó hẳn rất cao.
Kể cả trong tình huống này, Javota nhấc bổng tôi lên, rồi leo từ đoạn dây này lên đoạn dây khác trong khi dùng đuôi nắm lấy các mẫu dây leo đậu ở xung quanh.
Tôi không thể nói với bạn rằng tôi không chóng mặt được, vì đó sẽ là một lời nói dối, nhưng sớm tôi đã làm quen với việc này rồi.
Sau một hồi loay hoay, cả hai chúng tôi dừng lại tại một cây cầu treo.
“Ôi!”
Javota đáp cái rầm xuống mặt tấm gỗ, làm toàn bộ cây cầu rung chuyển dữ dội trong khoảnh khắc.
Từ đầu bên kia có một căn nhà, như được thông báo từ âm thanh rùng beng vừa rồi, một vài người đi ra khỏi thân cây.
Nhanh chóng, họ liền nhận ra danh tính của Javota. Anh ta gật đầu lấy lễ, rồi đặt tôi xuống.
“Con ở đây đợi, ba có chút việc.” Javota nói, rồi ngưng bặc như vừa liệu chuyện gì đó. “Mà con mới ba tuổi thì làm sao ở một mình được nhỉ?”
Nói đoạn, Javota tiến lại căn nhà rồi kéo tay anh chàng trẻ nhất trong đám đó tới chỗ tôi.
“Đây là Quạ, lính mới ở chỗ ba, con nhớ lịch sự với anh.”
“Vâng ạ.”
Giả bộ bàng quan trước mặt người lạ trong khi vừa tác động vật lý với con mình không nương tay, giống ai đó quá nhỉ…
Chàng Ghoul trẻ tên Quạ đứng trước mặt tôi, cậu ta cao kều, có hai bên xương má to, mũi lại bành ra và đôi môi lúc nào cũng cười cợt vô cùng đê tiện. Đây chính xác là con Ghoul trông giống khỉ nhất tôi từng thấy tới giờ! Tôi nhớ lại những đứa đực rựa tôi từng gặp trong đời mình, nếu hàm lại tầm 10 đứa thì khéo phải hơn 2 đứa tôi gặp trông như này rồi.
Thông thường tôi sẽ chọc ngay là “trông anh giống khỉ thế” nhưng mà ổng là khỉ còn gì? Hơn nữa, nếu phải ăn thêm một đấm nữa của Javota, răng sữa của tôi sẽ rơi ra khỏi hàm mất.
Thôi thì…
“Em chào anh!”
“Anh chào em!”
Chưa gì đã vụng về thế này rồi…
Ba tôi thấy thế cũng bỏ vào trong, giờ chỉ còn hai anh em tôi đứng đây chẳng biết tiếp gì với nhau.
“Vậy là… bị papas đánh hả?”
Quạ bắt đầu nói.
“Đúng rồi, sao anh biết vậy?”
“Má bây đỏ thế kia cơ mà!”
Giờ thì nó sẽ đỏ hơn vì sự xấu hổ của tôi, không thể tin được tôi phải trải nghiệm lại cảm giác này khi đã 22 tuổi đầu rồi.
“A không sao đâu, đừng khóc!”
“Em không có khóc.”
“Nhưng mặt em ướt nhẹp kìa…”
Đúng là hồi nãy tôi có khóc một chút thật, nhưng không phải bây giờ, mà đời nào tôi nói ra chuyện đó.
Thấy tôi im lặng, Quạ nhìn tôi bằng một đôi mắt thương hại, vẫn với nụ cười kiêu ngạo trên môi, anh ta nói:
“Anh cũng từng bị đánh, em biết đó.”
“Thật sao?” Hẳn rồi. “Khi nào vậy?”
“Mới tối qua, anh tính xin vô làm vệ quân của làng, cuối cùng lại bị nhầm là đột nhập trái phép và bị mấy ông già cọc cằn đó đánh ra bã.”
“Đó đâu tính! Phải là bị ba mẹ đánh mới giống với em chứ!”
Tính ra cha này ngồi bàn chuyện đời với một thằng nhóc ba tuổi, cũng có thể gọi là đáng thương được rồi nhỉ?
Nhưng rồi tôi thấy có một tí méo lệch trong cái điệu cười cợt của anh ta.
Một sự im lặng dài kéo ra, cả tôi và người đàn ông này cùng ngắm nhìn những bản làng được dựng trên các thân cây khổng lồ, nối liền trên những đốt cây là những cây cầu treo, hệt như cái ở dưới chân tôi lúc này.
Ngắm được lúc lâu, tôi nghĩ cuối cùng mình cũng hiểu được quy hoạch của nơi này. Khu chợ lúc nãy tôi đi ngang qua là toàn bộ cơ sở hạ tầng dưới mặt đất, có vẻ người dân nơi đây sinh sống trên cao và buôn bán giao thương ở dưới đất, chắc hẳn buổi tối có rất nhiều thú dữ vây quanh.
Dựa trên những gì tôi trông thấy từ Javota, chắc hẳn thế giới này phải có những thứ đáng sợ cỡ như Zombies, người xương bắn cung hay mấy con xanh xanh phát nổ chẳng hạn.
Bỗng, tôi chợt nhớ lại mấy con quái trong Genshin Impact, ban đầu tôi đã so sánh chủng tộc của mình với bọn chúng đúng không? Nghĩ về chuyện này, làm tôi có chút đồng cảm với đám npc ấy, tối thì phải bảo vệ con khỏi bọn quái vật khác, sáng thì bị con người đút kiếm vào lưng tới chết cả triệu lần chỉ để lấy điểm kinh nghiệm.
Mà không biết ở thế giới này có tồn tại con người không nữa?
“Em biết không…”
Hửm? Anh Quạ đột ngột quay sang nói với tôi.
“Anh không biết mặt ba mẹ mình.”
“Hả?”
“Trên thực tế, anh đang trên đường đi tìm họ. Anh sinh ra trong một khu ổ chuột, bị vứt bỏ thì đúng hơn, tất cả những gì anh biết là những người để anh ở đó đã đi mất rồi.”
“Anh có manh mối gì không?”
“Anh không chắc nữa.” Quạ vẫn tiếp tục mỉm cười. “Trong lúc vẫn còn gia đình thì em hãy trân trọng đi nhé!”
“Vâng ạ…”
Trời ạ, chuyển sinh sang thế giới khác rồi mà vẫn bị người ta dạy đời. Khổ quá!
“À mà anh hỏi nè. Khi nãy có một cột khói đen xuất hiện ở nhà em, chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Nói đến chuyện này, tôi có hơi phân vân, nhưng nghĩ lại thì mình có gì để phải giấu đâu. Tôi quyết định thành thực trả lời:
“Em trai của em, John, té khỏi ban công, nên ba em đã dùng ma thuật để cứu nó, em cũng không chắc nữa, đây là lần đầu tiên em thấy…”
“Khoan!” Quạ đặt một tay lên môi tôi. “Em nói là ma thuật hả?”
Sao vậy? Tôi không nên nói ra điều đó sao?
“Đúng vậy ạ, có một con quái vật màu đen phóng ra từ lưng ba em, chính nó đã cứu lấy em trai em.”
“Ra vậy…”
Quạ tỏ vẻ trầm ngâm, đặt một tay lên miệng mình. Đôi mắt của anh ta nhíp lại, như thể mắt của một con mèo. Tôi đã làm gì sai sao?
Đoàng! Một tiếng như pháo hoa nổ ra.
“Gì vậy?”
Chưa biết được nguồn gốc của âm thanh đó, tôi xoay đi xoay lại như một chiếc chong chóng. Quạ nắm lấy vai tôi, rồi nói “Đằng kia!” Nhìn theo hướng ngón tay của anh ấy, tìm về phía những âm thanh xì xào ầm ĩ, tiếng súng đến từ…
Trời đất! Là khu trợ!
Tôi nhón người ra, cố dòm coi có chuyện gì đã xảy ra, nhưng vô dụng hoàn vô dụng. Tuy tôi vẫn có thể xác định được kẻ đang cầm súng, nhưng dưới tình cảnh hết sức hỗn loạn hiện tại, khó có thể biết được chuyện gì đang xảy ra.
“À Shunya, cảm ơn vì chuyện lúc nãy nhiều nhé!”
Quạ thì thầm vào tai tôi, tôi quay lại, anh ấy vẫn đứng đó nở một nụ cười niềm nở.
“Dạ?”
Mà… sao anh ta biết tên tôi?
Miệng Quạ mấp máy, dường như đang muốn cười thật lớn, nhưng cuối cùng lại dừng lại. Anh ta nói:
“Và xin lỗi nữa nhé!”
“Xin lỗi gì ạ…”
Hai chân tôi mất thăng bằng, và rồi tôi té khỏi cây cầu.
Gì vậy?
Quạ vừa đẩy tôi, anh ta vừa đặt tay vào ngực tôi và gần như là lỡ tay, anh ấy đẩy, nhưng chắc chắn đó không phải là lỡ tay, không phải là lỡ tay…
Quạ cười thật to, rồi xoay chân bước đi.
***
Khúc dạo: Cuộc họp của Javota
Javota rung đùi theo nhịp ba bốn, kể cả khi anh ta chẳng biết tí gì về âm nhạc. Javota đếm đi đếm lại trong đầu, xem coi đã bao nhiêu lần mình cảm thấy sợ hãi trong đời.
Đếm xong rồi, kết quả là 0! Một con không tròn chỉnh, chẳng lần nào trong đời anh cảm thấy lo sợ hết, mấy lão già này đời nào có thể phá vỡ được kỷ lục đó?
Đang có ba bốn con mắt nhìn chằm chằm vào Javota lúc này, tất cả đều có vẻ trách cứ. Kể cả trưởng làng, người giành sự tôn trọng đặt biệt với Javota cũng lắc đầu mà nhìn anh với một con mắt nghiêm nghị.
Trưởng làng cất lời:
“Tôi rất tôn trọng cậu, Javota ạ. Cậu là người cuối cùng trong làng này vẫn giữ khế ước với linh hồn, cũng là người đầu tiên biết cách sử dụng ma thuật. Nhưng tôi mong là cậu biết mình đã làm sai điều gì.”
“Tôi hiểu.” Javota đáp.
“Nếu cậu hiểu thì tại sao cậu vẫn làm?”
“Tôi đã nói với ông tất cả rồi. Chẳng lẽ ông muốn tôi trơ mắt đứng nhìn con mình đi đời sao?”
“Đó không phải là cái cớ…”
Rầm! Một người trong đám đó đập thật mạnh vào bàn. Chen ngang lời của trưởng làng, ông ta quát tháo:
“Mày đã vi phạm những lời thề thiêng liêng. Theo lẽ thường tao đã chặt đầu mày trước bàn dân thiên hạ rồi!” Rồi gã ta quay sang trưởng làng. “Trưởng làng, tôi không nghĩ mình cần phải nghe bào chữa gì thêm từ tên này, cứ làm theo luật đi ạ, thanh đao của tôi cũng khát lắm rồi!”
Nói đoạn, gã đó nâng kiếm lên như để hù dọa Javota, ánh sáng từ màu bạc long lanh khắp căn phòng.
Đồ hèn nhát, đao sáng bóng sạch sẽ chính là biểu hiện cho việc nó còn mới. Một kẻ chỉ biết chém đầu người khác thì nghĩ sao có thể đánh thắng Javota?
Hắn ta, không, cả căn phòng này, chỉ cần mười giây là đủ để một mình anh hạ gục.
Vậy nên kể cả khi trưởng làng có tuyên án chết cho Javota, thì anh chẳng có lý do gì để run sợ.
Biết rõ điều đó, trưởng làng thở dài. Bộ râu dài thườn thượt của ông ta rung chuyển trong khoảnh khắc.
“Không…” Cuối cùng lão nói. “Chúng ta vẫn rất cần Javota, anh ta chính là ác chủ bài của ngôi làng này…”
“Ác chủ bài sao? Nghe thú vị đấy!” Một giọng nói lạ hoắc đột ngột chen vào cuộc nói chuyện.
Tiếng cộp cộp của những đầu dây phát lên ở phía bên kia của tấm rèm cửa.
Tiếng cười ha hả vang lên, và cứ tiếp tục như vậy, cho đến khi kẻ ấy bước hẳn vào bên trong.
“Tôi có thể nghe thêm về ác chủ bài của mọi người không?”
Là thằng Quạ vừa mới xin gia nhập vào tối hôm qua.
Trong lúc Javota còn tính bảo sao anh không trông con tôi, thì hắn bỗng nói tiếp.
“À mà xuất hiện dưới nhân dạng này thì khó nói chuyện quá nhỉ? Tại tôi cũng không thể hiện được tí biểu cảm nào.” Tên Quạ đặt tay lên mặt, một ánh sáng phát ra, và toàn bộ da trên mặt hắn nhão ra như bùn, cho đến khi sụp đổ hẳn và biến mất vào vô định.
“Ngươi…” Tên đao phủ khi nãy cất lời. “Một tên Elf?!”
Thằng nhóc Quạ trước mắt sớm đã biến thành một hình dạng nhỏ con hơn, nhưng với làn da trắng và hai vành tai nhọn. Rõ ràng đây là một Elf.
“Con tôi đâu?” Javota liền đứng dậy hỏi.
Nhưng Quạ chỉ đáp lại anh một cách dửng dưng.
“Anh nên lo cho mình trước đấy ngài ác chủ bài!”
“Mày nói đủ rồi đấy tên khốn!” Tay đao phủ gào lên, rồi rút đao chuẩn bị chém hắn ta ra làm đôi.
Những người khác cũng theo đó mà xung trận.
“Bọn khỉ các người đúng là vội vã quá mà.”
Quạ thở dài, nhướng mày đầy khó chịu.
Bỗng dưng, tay đao phủ lảo đảo khắp sàn, hệt như hắn đang múa một điệu kỳ quái nào đó, nhưng mọi thứ đã kết thúc ngay khi hắn ta ngã uỳnh xuống. Cái đầu thì lăn lóc ở một bên.
Đồng loạt, những người khác cũng ngã theo, thủ cấp văng ra như những quả pháo, máu loang lổ đổ khắp sàn.
Và ngay khi tên Elf tiến tới chỗ của trưởng làng, Javota đứng chắn ngang đường của hắn.
“Ngươi….” Anh nói.
Chát! Một tiếng chém đi ngang qua, và tầm mắt Javota đã bị lấp đi bởi một bàn tay đen tuyền.
Hú hồn, nếu anh không kích hoạt linh hồn đen tối kịp. Thì lúc nãy đầu của Javota đã rời khỏi cổ rồi. Tên Elf này quả nhiên là một con quái vật.
“Ngươi là… Ma Pháp Sư sao?” Javota nhìn thẳng vào kẻ đang đứng trước mắt.
“Không hổ danh là Tinh Linh Thuật Sư đã đạt cấp Thánh. Ta tôn trọng ngươi như một đối thủ. Ta tên là Krow Allgeris Bale của quốc gia thần thánh Royce Roina vùng trung tâm.”
“Javota từ làng Ace vùng trung tâm.”
Javota trả lời một cách thận trọng, trong khi chuẩn bị tiến vào tư thế chiến đấu. Điều đầu tiên anh cần làm là xác định được tầm đánh của đối phương. Nhưng theo những gì được tận mắt chứng kiến, hắn không những thi triển phép rất xa mà phạm vi tấn công còn dày đặc như vũ bão.
Javota nuốt nước bọt, đây là lần đầu anh thực sự biết “sợ hãi” là gì.
0 Bình luận