Tập 1: Abyss

Chương 2: Ma thuật

Chương 2: Ma thuật

Thật sự thì… chuyện quái gì đang xảy ra thế?

Thường thì đây là câu khởi đầu cho một tình huống kỳ quặc nào đó đúng không? Đáng tiếc thì đó lại là suy nghĩ vào mỗi sáng của tôi.

Cứ mỗi lần mở mắt ra, mặt đối mặt với trần nhà. Không phải trần nhà quen thuộc của nhà tôi, cũng không phải cái của bệnh viện, mà là cái trần xám ngắt được lớp bằng lông vũ, quay đầu ra thì thấy rừng núi bạt ngàn cũng những cây cầu treo nối với nhau như thể cảnh quan của Sumeru trong Genshin Impact. Cứ mỗi lần như vậy là lại một lần tôi tự hỏi bản thân:

“Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?”

Đây không phải Sumeru, cũng không phải trò chơi chết tiệt nào cả.

Tôi lúc này đây chẳng khác nào quái vật con cấp thấp, ra chặn đường chỉ để bị nhân vật chính chém cho chết.

“Um…” 

Chết rồi, tiếng ai vậy? Tôi chui đầu ra khỏi chăn, ra đó là tiếng của em trai tôi. May quá thằng bé không khóc toáng lên. 

Bởi vì mái nhà của chúng tôi được xây dựng ở một nơi rất cao, mà nhà cửa lại bố trí rất thoáng mát, thành ra Anna phải ngủ chung với chúng tôi. 

Nhưng nhiều lúc tôi lại sợ Anna hơn, nếu bạn đã từng nuôi chó hoặc đặc biệt là Hamster, bạn sẽ hiểu vì sao.

“Được rồi, ngủ ngoan đi nhé!”

Tôi dùng đôi tay nhỏ bé của mình nhẹ nhàng vỗ lấy đầu thằng bé. Em trai tôi tên là John, cùng chữ cái đầu với cha của bọn tôi, sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh bình thường. Thoắt tí là đã biết bò, dù cũng không sớm được bằng tôi.

Tính đến nay tôi đã cứu nó được 8 lần, khi mà John cứ liên tục bò khỏi nhà, mắc nghẹn, chết đuối dưới cái thau nước… Không đếm xuể, tụ chung lại thì John khá là năng động.

Nếu xếp trẻ sơ sinh hạng từ 1 tới 10 thì chắc thằng em tôi cũng là thiên tài như tôi. Thành ra bao công sức để chiếm lấy Nana làm của riêng giờ đều đổ sông đổ biển. 

Nghĩ tới đó, tôi liền nhéo thật mạnh vào má nó. 

Đồ thiên tài chết tiệt!

Cũng may là nó không tỉnh dậy, hẳn lực nắm của một đứa bé hai tuổi cũng không mạnh tới thế. 

Tôi đưa tay xoa lấy má nó, John đã bắt đầu mọc một đoạn râu trên cằm. 

Nhìn kỹ vào khuôn mặt phổng phao trên tay, tôi nghĩ mình phải nói điều này, thật sự thì tôi ở kiếp trước cũng không phải dạng đẹp đẽ gì đâu, nhưng sao thằng em của tui nó xấu quá vậy?

Hay là đứa nhỏ Ghoul nào cũng trông như vậy? 

Được rồi, chuyện này có hơi mơ hồ với các bạn vào lúc này, bởi vì thang đo sắc đẹp của Ghoul và con người về cơ bản là khác nhau đúng không? 

Nhưng nghe tôi này, suốt cuộc đời hai tuổi rưỡi của tôi, tôi đã gặp năm người phụ nữ tộc Ghoul, và một người đàn ông - ba tôi - còn gọi là Javota.

Cho tới hiện tại thì không nghi ngờ gì nữa, cả năm người phụ nữ ấy đều được cho rằng rất xinh đẹp, tôi không nghĩ là có người phụ nữ nào là xấu xí. Nhưng Javota, qua mắt thường cũng có thể thấy được ông ấy có một cơ thể rất cường tráng, để làm rõ hơn thì nếu là tinh tinh trong vườn thú, thì ông ấy sẽ là con tinh tinh bị nhốt lại vì quá đô con.

“Con đã dậy rồi hả?” Một giọng nói phát ra làm tôi giật cả mình, đó là giọng của Nana. Lập tức, cô ôm chầm lấy tôi, giọng vẫn có phần ngái ngủ. “Trời ạ, con có khuôn mặt đẹp trai như anh ấy vậy!”

Bạn thấy đấy, có rất nhiều người nói rằng Javota rất đẹp trai. Ví như ông ấy có một khuôn mặt góc cạnh và hai cặp mày lúc nào cũng nghiêm nghị chẳng hạn, hoặc là răng nanh của ông ấy rất quyến rũ và mạnh mẽ.

Có nhiều phần trong đó tôi hiểu được, mà có nhiều phần tôi lại không hiểu. Nếu xét theo góc nhìn của riêng tôi, thì da của em tôi lại quá sẫm so với một con khỉ bình thường, mặt mày lại nhăn nhúm lại như một ông già. 

Quay trở lại hiện tại, càng ngày dì Nana càng siết tay lại.

“Con hãy lớn lên thật mạnh mẽ nhé Shunya…”

“Cacas đang bóp chặt quá đó ạ!”

“Cacas xin lỗi nhé! Làm con đau sao?”

Hửm? Tự dưng tôi có ý nghĩ thế này: Có khi nào… Nana đang phân biệt đối xử với John không? Chỉ vì nó dung mạo của nó không được đẹp á?

Không không, cô nhầm rồi Nana ạ! Con nít lúc nhỏ với lúc lớn trông như thế nào đâu có biết được! 

“Cacas ơi!” Tôi liền đánh tiếng.

“Sao vậy con?”

“Về em John…”

“Hả?”

“Hình như…”

“Khò…”

Cô Nana?

Cô ấy ngủ rồi.

Quái gì thế này? 

Được rồi, thay đổi kế hoạch thôi. Bắt đầu từ ngày mai tôi phải làm cô Nana có cảm tình hơn với thằng em trai của tôi, bởi nếu không, tôi sẽ tự tay tạo nên kẻ thù tương lai của mình mất.

Sống với một thằng em khó ưa ở kiếp trước đã khổ rồi, tôi không muốn trở thành thằng anh trai khó ưa ở kiếp này đâu!

***

Nói vậy thôi chứ đã mấy tháng trôi qua rồi mà tôi vẫn chưa làm gì. 

Đừng trách tôi, không giống mấy bộ chuyển sinh thông thường, bạn có biết có nít ngủ rất nhiều không? Một ngày tôi có thể ngủ tới 5 lần, mà giấc ngủ là thứ tôi rất rất thiếu ở kiếp trước, nên kiếp này tôi mới trân trọng đến vậy.

Cuộc sống ăn uống, nghe Nana tám chuyện rồi lại đi ngủ cứ thế diễn ra. Vậy mà thoắt tí đã ba bốn tháng trôi qua.

“Chuyện gì đang xảy ra thế này!”

“Anh Shun, chơi, ném đi! Ném đi!”

Giọng vừa rồi là của John, dạo gần đây nó đã biết đi và tập nói, nhưng khác với tôi, người đã làm hoàn hảo từ đầu, John chỉ có thể bập bẹ vài câu có nghĩa. Thành ra Javota với Nana rất lo về nó, nhưng cuối cùng kết luận lại đứa có vấn đề là tôi.

“NÉM ĐI! NÉM ĐI!”

Ngoài ra thì như bao đứa sơ sinh khác, John la rất to, tới khi nào được như ý mình muốn thì thôi. Ít ra thì nó không khóc nhiều như tôi.

“Được rồi, được rồi.”

Tôi nhặt lấy trái bánh, cong chân mình lên, gồng cơ đít hít cơ mông, đây chính là tư thế ném banh trong môn bóng chày! 

Và trong lúc thằng em còn trầm trồ trước kiểu dáng này của tôi, tôi ném.

Trái banh lao đi trong không khí, rít cả gió. 

Tôi bỗng nhớ lại lý do ban đầu mình lên chiếc máy bay ngày hôm ấy, tất cả về chuyện đi fes hay gặp bạn bè đều là để cho vui.

Thế nhưng niềm vui đó chẳng được bao lâu, đã hoá thành một thảm hoạ. Và giờ tôi mắc kẹt trong thân xác này.

Nếu bạn hỏi tôi tất cả những hồi tưởng này để làm gì? Tôi cũng chẳng biết, có lẽ là vì cái kịch bản đó sắp diễn ra một lần nữa.

Quả banh xoáy mạnh trong không khí, và ngay trước mắt tôi, nó bay khỏi căn nhà. 

Thằng John ngu ngơ thấy thế cũng chạy theo, vì là một con Ghoul nên nó đi rất nhanh.

“Khoan đã! John!”

Tôi kêu lên, nhưng những lời đó lúc này đã trễ rồi. 

John trượt chân, ngã người ra khỏi ban công. 

Với độ cao này chắc chắn nó sẽ trở thành cà chua dập với một tốc độ nhanh đến không tưởng, mắt nó sẽ lồi ra, trước đó tay chân nó sẽ bị nghiền nát bởi trọng lực. 

Cảnh tượng toàn bộ máu trong cơ thể John bé nhỏ tuôn hết ra khỏi cơ thể hiện lên trong đầu tôi, với nước da nhợt nhạt cùng toàn bộ cơ thể bị vặn xoắn với những mảnh xương lòi ra khỏi da thịt, nó chắc chắn sẽ tìm đến tôi trong cơn mơ và ám ảnh tôi. Chuyện như thế, tôi không thể để nó xảy ra một lần nữa.

Tôi chạy theo nó, nếu bây giờ mà có cơ may tôi bám kịp lấy John, thì với cơ thể yếu nhớt này rõ ràng tôi không thể giữ cho cả hai cùng đứng ở trên được. Chắc chắn tôi sẽ ngã theo. Nhưng tôi không có thời gian suy nghĩ nữa.

Cánh tay John đang ở đó, con Ghoul đen xì đó đang đợi tôi bắt lấy cánh tay mình.

Tôi giơ tay mình lên, ánh mắt của John nhìn tôi trong giây lát, và tôi thấy mình lùi về sau. 

Chuyện gì thế này?

Một đôi tay đặt trên vai tôi. Và rồi trước khi kịp nhận ra, tôi thấy mình lộn mèo ra sau, lưng đập thật mạnh vào tường.

Đó là Javota, chắc anh ta tính cứu John. Nhưng lúc này đã trễ rồi, John đã cách xa nhà của chúng tôi hẳn hai mét. 

“Chết tiệt…” Javota cắn chặt vào môi mình.

Và rồi tôi thấy con khỉ ấy giơ tay của mình lên, ánh sáng vàng rực hiện lên trong tay anh ấy.

Trong khoảnh khắc, một tiếng nổ đùng đoàng chặn lấy tai tôi, và một màn sương đen phủ lấy xung quanh.

Cả căn nhà đã chìm vào bóng tối đen xì. 

Tôi sờ tay xuống sàn, vẫn nơi này, tại căn nhà của Javota, nhưng anh ta đâu thì tôi không biết.

“J- John đâu rồi?” 

Tôi kêu lên, mò mẫm lấy xung quanh và sờ trúng một đôi tay, không… một đôi chân.

Khói ở xung quanh dần biến mất, và tôi thấy đứng trước mặt mình là Javota. Ánh mắt của anh ta nhắm nghiến, hơi thở mệt mỏi nhưng lại vô cùng ổn định. Rồi hàng mi ấy mở ra, nhìn thẳng vào tôi, một áp lực vô hình đang đè tôi xuống.

“Mọi người ơi!”

Một tiếng kêu vang lên ở đằng xa, là Anna. Cô ấy đang đi qua cây cầu treo.

Thấy thế, Javota cũng nhìn theo.

Lạy Chúa, nếu cô ấy chậm trễ hơn tí nữa thì tôi đã bị tên quái vật này ăn sống rồi.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Anna gần như quát vào mặt Javota, vẻ rất kinh hãi. 

“Không có gì đâu…”

“Không có gì… Anh tưởng em mù hả? Sao anh lại sử dụng ma thuật?”

Hử?

Ma thuật?

Có phải đó là thứ mà tôi đang nghĩ tới không?

Nghĩ lại thì bỗng dưng lúc đó bàn tay của Javota phát sáng lên, rồi một làn sương đen mọc từ đâu ra che lấp tất cả mọi thứ. 

Một quả cầu lừa ư? Phép này xài ống pô đời cũ hay gì mà nhiều khói thế?

Hử? Mà Javota phóng cầu lửa vào John làm cái quái gì?

Đúng rồi, thằng John đâu?

“Tạm thời em giữ John hộ anh được không?” Javota nói

“…”

Chưa gì mà Anna đã im bặt rồi. Thoáng nhìn qua có thể thấy cơ cấu gia đình tôi là Anna sẽ quát tháo vào mặt ba chúng tôi mỗi ngày, nhưng thực chất là ngược lại, bởi xung quanh Javota lúc nào cũng có một bầu không khí ớn lạnh ve vuốt sống lưng ta.

Ở trên cao, một cánh tay màu đen xì đang ẵm John bé nhỏ, đó là một con quỷ hay một thể loại vô diện nào đó không rõ. Nó mọc lên từ sau lưng Javota, và ngay khi Javota ngẩng đầu lên, nó đưa nhóc John cho anh, và anh đưa lại cho Anna.

Tôi sững sờ trong giây lát, không nói cũng biết cằm tôi đã há to đến thế nào.

Rồi trong khi mà tôi vẫn đang kẹt ở tư thế đó, John thì đang ngon giấc trong vòng tay của Anna và Anna đang toác cả mồ hôi hột nhìn tôi rồi lại nhìn Javota, con ma sau lưng anh ta cũng rút lại vào trong xương sống chừa chỗ cho lời tiếp theo được nói ra:

“Anh cần nói chuyện với Shunya…” Javota phán một câu xanh rờn, rồi quay sang phía tôi, vẫn với ánh nhìn đáng sợ ấy.

Nhưng tôi có sợ gì anh ta.

“Papas à…” Tôi cười ngượng, chỉ tay vào vai của Javota. “Đó là thứ gì vậy?”

Chắc chắn anh ấy hiểu điều mà tôi đang nói đến, bởi vì giây tiếp theo, anh ta vung tay, đánh vào mặt tôi. Một tiếng “pặc” phát ra nghe như tiếng dây rút thắt lưng đánh xuống đất.

“Anh à…” Nana chạy lại, nhưng bị phớt lờ.

“Em là phụ nữ, thường mềm yếu, nên tránh sang một bên.”

Javota liếc nhìn tôi, rồi bắt lấy tay tôi, kéo đi.

Hay lắm, vừa đánh con vừa phân biệt đối xử với phụ nữ. Ông ta mà sống ở thời của tôi là biết mặt với các chị em nhé! 

Hẳn trong đầu của gã đó lúc này đang nghĩ tôi là kiểu anh trai ghen tuông với em mình hoặc là thái nhân cách gì đó, tìm cách thủ tiêu nó để độc chiếm tình cảm của ba má. Tôi mới chỉ ba tuổi thôi đó đồ ngốc! Nếu không phải là người chuyển sinh như hiện tại thì sao mà tôi ranh mãnh được tới vậy?

Nước mắt chảy thành dòng trên má tôi, cũng bình thường thôi, đó là cách trẻ em kêu gọi sự chú ý mà. 

Javota dắt tôi đi trên cây cầu treo, trong một ngày u ám và buồn tẻ đến kỳ lạ.

Tôi đã không nhận ra đó là điềm báo cho hành trình một đi không trở lại của mình, với tư cách là một kẻ chuyển sinh sang thế giới khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!