“Vì sao ta luôn một mình ?”
Nhiều năm trước, trong căn phòng đầy lọ hóa chất, dụng cụ dao kéo y tế, giường bệnh nhân và một tấm kính thủy tinh dày. Bên kia là khung cảnh các sinh vật biển lai vãng bơi qua lại – như một thủy cung nhỏ nơi đáy vực.
“Ta xin nói lại lần nữa, các ngươi nên biết điều hơn đi. Cho dù là nhà ngươi có lấy được ghế trong hội đồng thì đã sao ?”
“Nếu cái kế hoạch của Mẫu Thân ta thành công, vậy thì sao nào ?”
“Điều đầu tiên trong cai trị là gì, bộ ngươi vẫn không rõ sao ?” giọng cô gái chua chát, tức giận cùng khinh thường.
Ở trong phòng, một vài lính kỵ sĩ và một bá tước thanh lịch thuộc tộc Kỳ Lân Biển, ngài mặc một bộ vest sang trọng, kín đáo. Mái tóc xanh dương nhạt vuốt gọn ra sau, có vài lọn tóc mái xõa ra trước, mắt ngài xanh ngọc bích đang tức giận nhìn cô gái mãng xà.
Đầu ngài có một cái sừng dài màu vàng, khắp người đều có họa tiết vảy cá, trên cổ có tấm lông trắng mịn bao quanh và buông xuống vai, bên ngực phải có vài huy hiệu sáng bóng.
“Cô cũng nên biết điều đi, Basilika, đừng nghĩ ở đây thì không ai quản được cô.” Basilika khẽ liếc nhìn ngài Bá tước, đôi bên không ai chịu nhường ai.
“Điều đầu tiên trong cai trị là phải có vương quốc riêng mình.” ngài bá tước nói
“Sai, đó là phải có tín niệm từ dân, điều mà ta hay cái nơi tan hoang đó chả còn.” Basilika đáp trả lại.
Đôi bên không ai chịu nhường bước, ngài bá tước nhìn Basilika một lúc, ngài hướng mắt đến nơi khác trên cô, Basilika khẽ tặc lưỡi một cái nhẹ tênh.
“Thân là Hoàng tộc, lại còn là Nữ Vương, mà lại tự để nhan sắc héo úa trong cái lồng này, cô không thấy lãng phí sao ?” Ngài Bá Tước cưa cẩm cô.
“Sao ta phải quan tâm việc đó, nếu ngươi có ý định gì thì ta từ chối, hơn nữa, lễ độ ngươi để đâu rồi hả ?”
Ngài bá tước nở nụ cười vui với cô, sau đó quay bước rời đi, hai anh lính cũng rời đi cùng, trước khi bước ra khỏi cửa, anh quay lại nhìn cô.
“Cô nghĩ sao nếu hai ta thành hôn và làm chủ một lúc nhiều quốc gia ?”
Basilika không trả lời, chỉ có một tấm lưng khoác áo blouse trắng, cùng mái tóc đen bóng xõa dài thướt tha đối diện ngài bá tước. Tất cả cứ thế chìm vào im lặng, ngài bá tước cũng hiếm khi quay lại gặp cô, nhiều năm sau, mọi thứ dần thay đổi.
Nhiều năm sau, trong căn phòng đó, Basilika gặp mặt Lyudmila, một quý cô Thủy Long ăn mặc tối màu. Cô hành lễ cúi chào, cô để tay mình lên ngực phải từ từ cúi người xuống – phong cách chào đặc trưng trong văn hóa của hoàng gia tộc Thủy Long.
“Kính chào Nữ Vương điện hạ, gặp Người đêm nay là vinh dự cho thần.”
“Không ai theo ngươi chứ ?” Basilika ra hiệu miễn lễ.
“Xin Người cứ yên tâm, đám người theo sau đều bị thần xử gọn cả rồi.”
“Tốt lắm.”
Basilika dọn gọn gàng đồ phẫu thuật và mấy lọ hóa chất lại, cô vỗ tay vài cái, làn sương bắt đầu lan tỏa khắp phòng, bao kín tấm kính lớn.
“Đừng lo, ta không hại cô đâu, đây là để tránh dòm ngó bên ngoài. Cơ chế sương này ta tự chế, cản được cả âm thanh ra ngoài nữa.”
“Giờ trước khi vào việc chính, ta muốn biết một chuyện.” Basilika tới gần cô gái hơn.
“Ngươi có dám phản lại cả nơi này không ?”
Một khoảng thời gian ngắn trôi qua, không rõ câu trả lời ấy là gì, chỉ có Basilika đang cười một cách hài lòng.
“Vậy từ giờ, ta muốn ngươi bán tình báo về nơi này cho Nữ Hoàng Selena biết.”
“Hãy hợp tác với phe đó, ngươi sẽ biết mình cần gì và phải làm gì tiếp theo.”
“Và đặc biệt chú tâm tới một con nhỏ công chúa tộc Sylph, tên cô ta là…” Basilika thì thầm vào tai cô gái.
“Thần sẽ không phụ lòng Người đâu thưa Nữ Vương.” Cô kính cẩn hành lễ cúi đầu chào rồi rời đi, sương cũng dần tan đi, để lại Basilika trong phòng một mình.
Basilika ngắm nhìn khung cảnh biển sâu bên ngoài, khẽ nở một nụ cười hứng thú. Bên kia tấm kính, chẳng gì hơn ngoài sự im lặng và hoang vắng của biển sâu.
“Sớm thôi, cô và ta sẽ lại quậy tung nơi này như trước kia, Celeste.”
Trong thang máy đã hoạt động lại, khi đến nơi, hai lính canh ngẩn ngơ khi thấy bên trong trống trơn.
“Hả, sao lại không có ai vậy, người đâu ?”
“Cậu thử liên lạc lên bên trên xem sao đi.”
“Dạ, tuân lệnh.”
Tại một nơi khác, sâu trong một con đường tối, mùi thuốc sát trùng, hóa chất, cùng sự ẩm thấp hòa với nhau làm một cái mùi khó tả, một ngọn lửa xanh rực sáng, tôi cùng Charlotte nhảy ra.
“Vậy đây là cảm giác khi Phượng Hoàng dịch chuyển à, may mà váy em không cháy… ah, váy khô luôn rồi.”
“Mùi chỗ này khó chịu thật đấy, chị luôn phải chịu cái mùi này à.” Charlotte vội che mũi lại.
“Ráng làm quen đi em, bệnh viện biển sâu là thế đấy.”
“Váy em không cháy được đâu, đừng lo quá.” tôi cười với Charlotte.
Charlotte chỉnh trang lại bộ váy trong sự bất ngờ của những tên lính Thủy Long đang tuần tra ngang qua.
“Các… các ngươi vào đây cướp ngục à, mau bắt chúng lại.”
“Có bạn tới kìa em.” tôi vui vẻ nhìn mấy tên lính cầm thương, giáo lao về phía mình.
“Gọi thêm vài đám nữa đi, như này hơi dễ quá đấy.” Charlotte thản nhiên bước đi.
Tôi đứng gọn một góc nhìn Charlotte chơi đùa với tất cả, cô mở ra vòng phép lấy ra tên lính lúc trước cùng hoa Little Angel, trong khi né đòn đâm từ mũi thương nhẹ nhàng như đang đùa giỡn với họ.
“Đây, hàng cho mọi người.” cô khẽ thổi đóa hoa trắng.
Charlotte ném tên lính trong tay vào phía đám lính cho họ đỡ lấy trong bối rối. Đóa hoa trắng cài trong miệng tên lính tỏa hương khiến tất cả đều lần lượt lăn ra ngủ.
“Được rồi, giờ gặp Silika thôi, nốt đoạn ngắn này là đến.” tôi nói, tay tạo vòng phép lấy cây kiếm Swan Lake ra cầm theo.
Tôi cùng Charlotte đi thêm một đoạn nữa, phía trước là một cánh cửa kim loại lớn. Không có ai ở đây cả, hoặc ít nhất là tôi thấy vậy.
Charlotte dùng phép thuật lên cửa, sau vài phút, tiếng cơ quan vang lên, cánh cửa mở ra, bên trong là căn phòng làm việc quen thuộc của Basilika.
“Silika, cô có ở đây không ?”
Cả hai bước vào trong, nhìn thấy thiết bị dùng để đốt cháy vẫn còn lưu dấu vết đã dùng qua. Tôi đoán đã có vài con cá xấu số bị cô đem nấu ăn sáng, không khí trong phòng gần như là trong sạch, dễ thở trái ngược với bên ngoài.
“Wao, có rắn bay trên trần nhà kìa chị.”
Vừa ngước nhìn lên, cây thương Serpent Bone xám pha đen, lưng thương đầy dây leo gai góc sắc bén bay tới nhắm thẳng vào ngực.
“Quả là Silika, xem ra hôm nay cô có nhã hứng đi săn.”
Lưỡi thương giao thoa với đường kiếm trong khoảnh khắc, vang lên âm thanh gió rít gào đầy quen thuộc, bao trùm lấy toàn bộ tôi.
Sau một cú gạt tay, tôi nắm lấy cây thương, ngọn lửa xanh rực rỡ bùng lên từ lòng bàn tay, đốt cháy toàn bộ. Tôi bay lên trên cao, ném trả thương về phía cô.
“Trò vặt vãnh này mà là nhã hứng gì chứ, cô khiến ta chờ quá lâu đó, chim xanh à.” Silika cười với tôi, một nụ cười đầy sự tức giận xen lẫn khó chịu.
Basilika gẩy nhẹ tay, một tấm khiên gió chặn đứng mũi thương lao vào cô, ngọn lửa xanh bao trùm lấy xung quanh như muốn ôm lấy cô, một quả cầu gió màu xanh dương xuất hiện bên cô.
“Vẫn nóng rực như ngày đầu, tốt đấy, độc được chuẩn bị trên ngọn thương vơi đi kha khá rồi.”
Cô gẩy thêm phát nữa, Serpent Bone bị đánh bật, ngọn gió đưa cây thương về tay, cô từ từ bước xuống dưới đất.
“Wao, vậy đó là Nữ Xà Chúa Basilika, pha đó quả là chí mạng quá.” Charlotte cười đùa với Basilika, tôi liền cốc đầu con bé rồi kéo váy cúi chào Basilika.
“Nhà ngươi là… ra vậy, thú vị thật, xem ra nơi này giờ ai cũng vào được rồi.” Basilika nhìn ngắm Charlotte một lúc rồi buông ra câu đùa.
“Được rồi Charlotte, màn chào hỏi xong rồi, em canh bên ngoài đi.”
Với một nụ cười vui vẻ rạng rỡ, Charlotte bước ra bên ngoài, để tôi ở lại một mình với Basilika, khi nhìn lại, tôi thấy cô đã nhìn Charlotte hơi lâu.
“Vậy, con nhóc đó thực sự là…”
“Phải, cô cũng biết chuyện đó à ? Tính ra đây là lần đầu cô gặp con bé đấy.” tôi đáp lại nhẹ nhàng với Silika.
“Ha… có gì mà ta không biết chứ.” Silika cất thương đi, thoáng cười khẩy.
Basilika dọn dẹp căn phòng, từ trong tủ đồ, cô lấy ra một cuộn giấy to, trải lên bàn làm việc, trên giấy là hình một loài quái thú đen to, kỳ dị, chi có màng, nhiều thứ tua tủa ra như rong biển đen, thân hình đã bị biến đổi rất nhiều.
Một thể loại quái mà tôi chưa từng gặp qua trước đây, có nhiều điểm chú thích trên cơ thể nhưng phần lớn là miêu tả bên ngoài và nhiều câu hỏi.
“Đám Siren tiến hóa rồi sao, Silika ?”
“Ha… vậy thì ta nhờ cô làm gì, chim xanh.”
“Thứ cô thấy trước mắt là căn nguyên vấn đề của ta bao năm nay – một nạn nhân của đánh ghen, Scylla.”
Tôi nghe xong liền ngây người ra không hiểu gì, may mà Charlotte ở ngoài rồi, tôi đoán chắc em ấy sẽ cười đùa vụ này rất nhiều.
Thực tế thì tôi cũng đang có cảm giác đấy, Basilika khẽ liếc nhìn nên tôi bèn nuốt xuống họng.
“Cấm cô cười, chim xanh, mọi chuyện này là sự trùng hợp mà do tộc cô gây ra đấy.”
“Thấy vết nứt trên bầu trời tại Realms này chưa ?”
“Sự kiện đó xảy ra vào ngày ta gặp bệnh nhân này, và kẻ nào đó đã xé to chuyện lên thành như bây giờ.” Basilika thoáng khó chịu.
Nghe xong, tôi không còn cười nổi, ngày trận chiến lớn đó xảy ra. Dù chúng tôi đã ngăn chặn tối thiểu hệ quả có thể xảy ra, nhưng xem ra đối phương vẫn để lại được hậu quả ngầm nhiều hơn, và tôi nhớ ra một người liên quan…
“Hắc Phượng Hoàng, hoặc ít nhất là vậy, cô ta đã tới muộn. Chắc chắn do cô ta hoặc do mười ba kẻ đó gây ra.”
“Thú vị đây, tôi có nghe qua tin tức rồi, đám đó không hẹn mà đến cùng một ngày. Có chòm Cassiopeia không ?” tôi lắc đầu, Basilika liền nhếch mép cười.
“Cassiopeia là một kẻ giỏi trốn, tôi biết bà ta ở đâu, sau cùng thì, bà ta vẫn là nguyên nhân sau tất cả.”
“Nghe cho kỹ nè, chim xanh, ta sẽ kể cho cô mọi thứ, và khá dài đấy.” Basilika khoanh tay, nở nụ cười đắc ý.
Basilika nhìn ra phía bên ngoài cửa, dòng nước xanh cùng đàn cá nhỏ đang bơi lội. Đuôi cô ngoe nguẩy nhẹ, một thoáng im lặng trôi qua, cuối cùng cô cũng mở lời.
“Vào hôm ấy, bầu trời Realms này bị oanh tạc bên ngoài – bởi một kẻ bên ngoài vũ trụ kia gây ra.”
“Đồng thời, đã có sự kiện bầu trời có Mặt Trăng và Mặt Trời cùng hiện hai bên.” Basilika quay người về phía tôi.
Sự kiện mà Basilika nói, sự kiện đó, tráng lệ, kỳ vĩ, tôi không ngờ ảnh hưởng mà Nữ Hoàng Selena và em họ tôi, Nữ Hoàng Patricia Luminous tạo ra đã ảnh hưởng lớn tới vậy.
Vết Nứt Xâm Thực của Dystopia Realms…, hậu quả thật sự là quá lớn… tôi thoáng buồn.
“Hiện tại Cổng Sao nơi này đã đóng để ngăn xâm thực, ta rất tiếc, chim xanh.” Basilika hạ giọng, tới vỗ nhẹ vào vai tôi.
Basilika quay lại bàn làm việc, cô ngắm nhìn bức hình trên giấy một lúc rồi nói tiếp:
“Cùng sự kiện đó, Scylla đã bị đầu độc con chim đen đó muốn dùng lại câu chuyện cũ để gây chuyện.”
“Thông tin lần cuối xuất hiện là gần nơi này, tại Chợ Tàu Đắm, sau đó thì không biết nữa.”
Chợ Tàu Đắm, mỏ vàng đầy huyên náo của hải tặc à, hmm…
Tôi đến gần bàn, xem xét kỹ hơn cơ thể Scylla, thoạt trông như cấu trúc sinh học của Siren, xấu xí, tay có màng lớn, màu da tối, có tính bảo vệ lãnh thổ rất cao và rất bạo lực.
Nhưng có nhiều phần lại không như vậy, mang thở, đầu và tay, nửa thân trở xuống lại có nhiều cấu trúc hỗn loạn, làm tôi nhớ tới thời trang chắp vá của mấy tay mơ mới vào nghề may.
“Hai sự kiện đó, cộng thêm tin tức lan khắp nơi này, đã khiến cư dân ở đây tin là do tộc cô gây ra.”
“Vấn đề của cô ấy, là do hai điều kiện, nguyền rủa và độc, vế đầu nghiêng nhiều hơn.”
“Khi Scylla còn là người, là một quý cô kiêu hãnh, độc lập, ghét cưới yêu.”
Basilika ngừng lại một lúc, hít lấy một hơi rồi lại nói tiếp:
“Và sau khi xảy ra chuyện, cô ấy bị tất cả… hoặc là do tự cô ấy biến bản thân thành như vậy.”
“Sau vụ đó, thêm việc trống ghế hội đồng do tộc Lam Phượng của cô rút hết nên là… mẹ ta đã nhảy vào.” Basilika ngập ngừng một lúc khi nhắc đến mẹ của cô, có chút ghét bỏ thoáng trong lời của cô.
Basilika không nói nữa, cô ngả người ra ghế, tay vuốt ve cái đuôi rắn đen to dài trên chân.
“Phần sau tôi hiểu rồi, Silika. Cảm ơn cô rất nhiều, xin lỗi vì đã không thể giúp cô ngay.”
“Tôi buộc phải ở lại, để giúp bầy đàn phục dựng vương quốc và ổn định tinh thần họ.”
Tôi ngồi xuống ghế, có chút hoài niệm về ngày đó, rất nhiều cảm xúc đan xen, buồn bã vì tổ hỏng, vui vẻ vì chiến thắng, mông lung vì tương lai.
“Sao nào, chiến tranh là thế đấy, khác hẳn ngồi bàn kế sách đúng không ?”
Basilika cười vui với tôi, cô đùa nhẹ, nhưng làm tôi lại nhớ tới Mẫu Thân Seraphina, người đã đi qua những lần chiến loạn liên miên trong thời trẻ. Càng ngẫm nghĩ, tôi lại càng kính nể Người hơn.
“Khác thật, mọi thứ đều rất đau, theo một cách nào đấy.”
“Theo cách mà… sau tất cả, tôi lại có thể ở đây… cười thoải mái, trong lòng bình thản như chả có gì to tát cả.”
Tôi cứ cười, cứ nói, nhưng rồi tôi cứ thế đau buồn, hối hận và trách cứ bản thân. Trong một cảm giác không thể giải thích được, quá bình thản tới mức phi lý, tôi cảm nhận được Basilika đang vỗ về mình.
“Không sao, cô không có tội gì hết, nhớ những gì cô từng nói không ?”
“Rằng sẽ cứu hết tất cả, hãy làm điều đó đi, nếu vẫn muốn ta tiếp tục chơi với cô.” Basilika dịu giọng lại như một người bạn.
Một lúc sau, tôi bình tĩnh lại, cảm thấy trong lòng đã nhẹ nhõm hơn phần nào. Mùi của bột giặt trên áo Basilika phảng vào mũi tôi, xen lẫn những mùi thuốc hóa chất khác, khiến tôi phải đẩy nhẹ cô ra.
“Hửm…, nè Silika, sao cô xõa tóc tôi ra vậy.”
Basilika cười đầy thích thú, cô cầm vài lọn tóc tận hưởng, tay kia cô vuốt cả mái tóc của tôi, chiếc đuôi rắn trơn láng trườn trên cơ thể khiến tôi run sợ khắp sống lưng.
“Tôi thích thế đấy, trước giờ cô thích khoe mẽ mái tóc của mình lắm mà.” Basilika thoải mái trêu đùa tóc tôi.
“Làm gì có…” Chưa chờ nói hết, Basilika đã giành trước, cô tặng một nụ hôn, đuôi cô quấn quanh người tôi.
Tim tôi đập nhanh hơn, tôi cảm nhận có dư vị buồn trong nụ hôn của cô, khóe mắt cô rơi lệ, dường như cô có nhiều điều giấu trong lòng, nhưng không sao, rồi Basilika sẽ nói thôi.
“Celeste, tôi… muốn cô… giữ báu vật này, nụ hôn đầu đời của tôi.”
“Cứ kể cho… Yurikka biết, đừng giấu giếm, nhưng đừng quên cô ấy đi.” Basilika ngập ngừng nói trong cơn say tình.
Tôi ôm lấy Basilika, cảm giác này, cái tên đó, người con gái hồ ly Yurikka đấy, tôi vẫn nhớ cô ấy, cô ấy là tình yêu của tôi.
“Ừ, nếu cô muốn…, tôi sẽ nói cho cô ấy biết.”
“Yên tâm, tôi hiểu cô có ý muốn tốt, Silika, cảm ơn cô nhiều.”
“Nhưng lúc này, hãy chỉ hai ta thôi, tôi cô đơn lắm, Celeste.” sau câu nói đó, Basilika và tôi tiếp tục hôn nhau nhiều hơn.
Ở bên ngoài, Charlotte vẫn đang canh cửa, cô chọc tay vào má đám lính Thủy Long nằm một góc cạnh mình. Mặt họ bị vẽ đủ hình thù, còn Charlotte vẫn đang vui cười.
“Ha… hít tý sương mà ngủ sâu quá vậy, nè dậy chơi với tôi đi.”
“Chị nói chuyện lâu quá, bao giờ mới xong thế ?”
Tại một nơi khác, sau khi lính Thủy Long đi lên phía trên để kiểm tra, nhưng kỳ lạ sao, khi nhân viên kiểm tra thông tin, anh lại nhận được điều khác.
“Thôi nào, lý do gì đây, Miria, do thang máy chờ lâu quá nên nhân viên đi đường khác á ?”
“Đúng vậy, Auda, anh không nghe nhầm đâu.” Miria thản nhiên đáp lại.
“Lần sau, Miria, cô hãy bảo họ vài câu đi, đây không phải trò đùa với lính trực ban chúng tôi đâu.” Auda thở dài.
Sau đó, Auda rời đi, ở một nơi khác, trong phòng ban quản lý, một quý cô với những sợi tơ cước mỏng ở tay, bộ móng tay cô được tô son tím đen so ke nhau đầy nổi bật, mái tóc dài đen nhánh đầy mê hoặc xõa tung sau lưng.
Đôi mắt cô đen long lanh hút hồn cùng đường eyeline tím huyền bí, mặc một bộ vest đen công sở hiện đại, trên bàn là một cái mũ vành lớn màu đen, chán nản nhìn màn hình hiển thị.
“Charlotte thật là, làm việc lộ liễu quá, may mà có mình can thiệp.”
“Chán thật đấy, mọi thứ đều đã xong, rời khỏi nơi này thôi.”
Cô thu cước tơ, để màn hình hiển thị về bình thường, trên đường đi khỏi phòng, ai cũng cúi chào cô đầy tự nhiên.
“Không biết các thành viên khác hôm nay thế nào nhỉ ?”
“Có nhiêu đây mà cũng cần Puppeteer này.”
Tại một nơi khác, sâu trong một cung điện pha lê ẩn trong Cõi Mộng, thế giới song song với Chanson de lune. Một người mặc áo choàng trắng kín người, che đi danh tính và thân phận, người ấy tiến gần đến chiếc ngai pha lê bị bỏ trống, bàn tay lau đi lớp bụi bám trên đó.
“Thật là hoài niệm làm sao, chiếc ngai này, vinh quang sẽ lại sáng lần nữa.”
“Mong câu chuyện này sẽ thăng hoa rực rỡ. Mong Đóa Hoa Trong Mộng mãi trường tồn.”
Tại nơi bầu trời đỏ như máu ở Dystopia Realms, dưới thánh đường tang tóc, một cô gái tóc đỏ hơi tối dài miên man, nhan sắc cô đẹp tuyệt trần. Bộ tu nữ mang sắc đỏ cùng các họa tiết Golden Baroque, bước đi đầy yêu kiều, một cô nở nụ cười đầy kiêu hãnh.
“Ái chà, ái chà, vậy là chúng nghĩ vụ đấy là do ta gây ra sao ?”
“Phải Seraphina, dù sao cũng không quan trọng lắm. Cô tính can thiệp không ?” một tên mặc áo kín người cất tiếng, giọng hắn chậm và đầy khí chất quân vương.
“Chưa cần, để thêm đi, ta muốn tận hưởng cái nhan sắc này thêm đã, thật là đẹp quá mà.” cô tận hưởng mái tóc đỏ dài, tự luyến nhan sắc của chính mình.
“Ah, cái cảm giác này khiến ta không kìm được, thật là quá kích thích.” cô nói trong cơn mê nhan sắc.
Một người khác đến gần, anh ta cũng ăn mặc như bao kẻ khác trong phòng, anh nhìn cô một lúc rồi cất tiếng.
“Sao lại là cô ta, không thích Selena sao ?” giọng anh ta khá bình thản, nhưng lại như đang giễu cợt.
“Đó là ý hay, ta có nghĩ qua, nhưng ta thấy nên để cô ta vâng lời thì thú vị hơn.” Seraphina cười một cách thản nhiên và hoang dại khi nói về điều bất kính ấy.
“Ý hay.” anh thoáng cười, một nụ cười đầy sự ủng hộ tới lạnh gáy.
Sau đó, kẻ mang chất quân vương ấy bước lên bục cao nơi giáo hội, Seraphina cũng dừng hành động mà bước đi, mười ba kẻ tề tựu quanh thành một cái quan tài to bằng một cái bàn, phía sau tất cả, một chiếc đồng hồ chạy ngược dòng.
“Hãy để “ Nghịch Đảo ” xâm chiếm, hãy vì “ Her Excellency ” mà khuấy đảo thiên đường kia.”
“Vì một “ Bức Tranh “ lớn hơn đang dang dở, để Nghịch Đảo nuốt trọn tất cả, và chiếm lấy “ ■■ ” cho riêng mình.”
Tất thảy mười ba kẻ cùng đồng thanh nói tạo ra bản tuyên ngôn vang khắp thánh đường, Mười Ba Vị Nghịch Quan Phản Giới đã chính thức can thiệp.
Ở bên ngoài, đám quái vật, kỵ sĩ giáp đen, rồng xương… đủ loại binh lính xếp hàng dài ngay ngắn, âm thanh chúng cất lên tựa như âm hưởng chiến trường, cùng reo hò cho sự trọng đại này.
“Vì Dystopia Realms vạn tuế, vì Mười Ba Vị Nghịch Quan Phản Giới anh minh.”
“Vì Dystopia Realms vạn tuế, vì Mười Ba Vị Nghịch Quan Phản Giới anh minh.”
“Vì Dystopia Realms vạn tuế, vì Mười Ba Vị Nghịch Quan Phản Giới anh minh.”
0 Bình luận