Tại bờ biển trong xanh Mare Star Palatium, tiếng sóng rì rào vang lên như bản hòa ca, những cơn sóng đập mạnh vào những mỏm đá, tiếng cười đùa, ca hát của tiên cá vang lên dưới ánh nắng dịu dàng.
“…Nè nè, tên bạn là gì vậy ?” một giọng nữ vui tươi vang lên.
“…Chúng ta làm bạn nhé ?” cô gái chìa tay ra với một nụ cười tươi rói tựa ánh mặt trời ấm áp.
Bất chấp lời can ngăn đừng tiếp chuyện của các lính Thủy Long đứng gác ở đầu cổng, cùng ánh nhìn hơi khó chịu của cô gái đối diện. Cô vui cười hồn nhiên, ngây thơ, một khuôn mặt rạng rỡ, một đôi cánh xanh còn chả buồn giấu.
“Mình là Celeste Sylphid, mình mới đến nơi này, chúng ta làm bạn được không ?”
Tỉnh dậy trên chiếc giường bệnh nhân trong căn phòng rộng thênh thang. Mùi hóa dược thoảng trong căn phòng, bên cạnh là một cái áo blouse trắng được treo gọn và một cái tủ đồ nhỏ.
Cô lay người mệt mỏi, dư âm vẫn còn đọng lại, tiếng thở dài thoát ra khỏi môi, đuôi mãng xà đen bóng trườn theo, đổ xuống mặt đất.
“Tại sao… con chim xanh đó lại muốn làm bạn với rắn cơ chứ ?”
Tại bờ biển Chanson de lune, bước đi trên dòng cát vàng hòa cùng ánh nắng rực rỡ, gió mang mùi muối mặn vào đất liền. An tâm, thư thái, dễ chịu, hy vọng, hoài niệm, những cảm giác từ từ lướt qua tâm trí, đôi cánh giãn rộng ra, thoải mái tận hưởng khoảnh khắc này.
“Biển đẹp thật, không khác nhiều so với trước kia.” tôi vén gọn mái tóc xanh tung bay trong gió.
“Chị đẹp thật đó, mà chị từng đến đây à, lại còn nói được tiếng ở đây nữa.” một cô bé tóc nâu, mắt nâu, mặc váy trắng hình hoa hướng dương, tầm mười tuổi cười vui vẻ.
“Ừ, chị từng đến vài lần, em tên gì, chị là Celeste Sylphid.” tôi cười đáp lại cô bé.
Cô bé hào hứng đáp lại với giọng ngọt ngào:
“Em là Claire Joseph, chị đặc biệt ghê, tự nhiên xuất hiện từ ngọn lửa xanh, vậy mà không sao cả.”
“Em chưa từng thấy ai như vậy cả, chị còn có cánh nữa, lạ ghê…” nghe xong, tôi liền vui vẻ xoa đầu cô bé.
“Em bất ngờ lắm à, sau này sẽ còn nhiều bất ngờ nữa đấy, chị sẽ ở lại đây nữa.”
“Em thích bất ngờ, sau này chị nhớ kể thêm nhé.”
Claire cười với tôi, khuôn mặt ngây thơ, hồn nhiên, trong sáng, dù cho vừa vô tình thấy một sự kiện hay một sinh mệnh đặc biệt, sự vô tư này – cũng như tôi ngày đó với cô ấy.
“Claire nè, cha mẹ em đâu, sao ở một mình này ?.”
“Bố mẹ bận việc hết rồi ạ, nhà em gần đây nên em ra.”
“Ở nơi này rất tuyệt, luôn có sẵn một bãi cát rộng để tha hồ chơi.”
Tôi dắt tay Claire đi dạo bờ biển, vườn hoa nhỏ gần biển đang khoe sắc. Ngọn hải đăng phía trước sừng sững đang ngủ quên giấc sáng, vài em hải âu đang trò chuyện trên các mỏm đá gần đó.
Bầy hải âu này thú vị thật đấy, may mà chuyện của chúng không ai hiểu. tôi ngại thầm.
“Claire nè, bây giờ chị có chút chuyện cần đi, em hãy về nhà nhé.”
“Chị phải đi sao, đi đâu ạ ?” Claire ngước mắt lên nhìn.
“Chị đi có việc, ngoan nhé, ta ngoắc tay nào, từ giờ chúng ta là bạn của nhau.” tôi cúi xuống đưa tay ra, cả hai cùng vui vẻ ngoắc tay nhau.
Tôi dẫn Claire vào vườn hoa đứng, tiến về phía bờ biển, tôi tung cánh ra khoe cho cô bé nhìn. Đôi mắt nâu mở tròn xoe đầy kinh ngạc, tôi vô tình bật cười trước khung cảnh ấy, ngoái nhìn cô bé chút để an tâm rồi bay đi.
“Chị Celeste tuyệt ghê, mình muốn được bay lên trời cao kia.”
“Mình phải kể chuyện này cho các bạn, cha mẹ nghe mới được.” Claire lập tức chạy về phía thành phố với khuôn mặt rạng ngời.
Trên phía trời cao, tôi bay đi giữa nơi biển cả mênh mông, những cơn gió lùa qua người, chơi đùa với tôi. Một lúc sau, trên quãng đường bay, khi gần đến Mare Star Palatium, tôi bất ngờ trước một vết nứt lớn dọc ngay trên bầu trời, tôi thậm chí còn thấy vũ trụ ngoài kia.
“Cái này là thật ư, sao không ai báo về Tổ vậy ?”
“Firmament Qliphoth – rãnh nứt xâm lấn của Dystopia Realm và cây Qliphoth… tại sao xảy ra được nhỉ ?” một cơn lo lắng trào dâng trong lòng tôi.
“Phải chụp lại ngay, rồi mình hỏi Nữ Hoàng Selena sau.” tôi mở vòng phép, lấy ra một cái máy ảnh, sau khi mở ống kính, căn chỉnh góc rồi chụp liền mấy bức.
Sau khi kiểm tra các bức ảnh trong máy ảnh, tôi cất gọn vào trong vòng phép. Ngắm nhìn bầu trời một lúc, nỗi buồn cứ dâng trào trong lòng. Mới sáng nay, tôi còn trò chuyện với Nữ Thần Sylphid, vậy mà lúc này đây… bầu trời của Sylphira Realms đang tổn thương.
“Nữ Thần Sylphid ơi, làm sao con có thể khâu lại vết thương hở này cho Người đây ?”
Ngay lúc đấy, giọng nữ thanh tao lại vang lên trong gió, vẫn dịu dàng như ban đầu.
“Con không cần quá lo, Celeste, ta hoàn toàn ổn. Chưa cần khâu lại vết thương đó đâu con.”
“Đừng vội vàng, mọi chuyện đều có thời điểm cho mình, bình tĩnh lại đi con à.”
Tôi im lặng lắng nghe, làn gió khẽ xoa dịu tâm hồn, sự yên bình dần lan tỏa khắp người, tựa như vừa được ngồi vào chiếc tổ êm ái, sau khi trấn tĩnh lại, tôi liền vui vẻ đáp lại:
“Dạ, nếu Người đã nói vậy, con cảm ơn rất nhiều, Nữ Thần Sylphid.”
“Quay trở lại lộ trình thôi, gần đến nơi rồi, hy vọng mình thu thập được thêm thông tin hữu ích ở đó.”
Đập cánh một cái, tôi bay nhanh giữa bầu trời, lúc ngắn sau, hiện ra trước mắt là Mare Star Palatium – hoặc phần nổi của nơi này. Những lá cờ đại diện bốn loài bay phấp phới trong gió, lần lượt là Tiên Cá, Thủy Long, Xà Vương, Kỳ Lân Biển.
Lạ thật, Kỳ Lân Biển ư…, mình nhớ trước kia là…
“Công Chúa Celeste, mừng Người đến Mare Star Palatium.” chưa kịp đợi tôi suy nghĩ xong, những binh lính Thủy Long mặc giáp xanh với hoa văn vảy rồng đã cúi chào, mở thương ra cho tôi bước vào.
Xem ra, biển nơi này mạnh lên thật rồi.
Tôi cứ thế bước đi vào trong, vượt qua hàng lính đầu, trước mặt là cảnh người dân qua lại tấp nập. Mare Star Palatium vẫn không đổi thay, vòi phun nước vẫn nhảy vũ điệu nước đều đặn, mặt đất luôn ẩm ướt, có hơi trơn, các hồ nước trong thành phố vẫn trong xanh, các lá cờ biểu tượng treo khắp nơi.
Có nhiều gương mặt mới, các cửa hàng có nhiều mặt hàng mới hơn trước, trang sức mới trên trang phục mới. Hồi trước kia toàn hàng đến từ biển như san hô, ngọc trai… Bây giờ là đá quý, pha lê, dải dây vàng đeo chéo người, thậm chí là ô loại mới có thể chảy nước liên tục.
Mare Star Palatium mới có mối làm ăn mới ở đâu vậy nhỉ ?
“Xin lỗi, thưa quý cô, làm ơn cho tôi hỏi các món đồ mới này được tiệm lấy ở đâu vậy ?”
Tôi lại gần hỏi ngọt một quý cô Thủy Long sang trọng đang ngắm nhìn các món đồ trong một cửa hàng bán trang sức.
“Cô là khảo sát viên à, hay là cảnh vệ thế ?”
Quý cô giữ khoảng cách, mắt cô liếc nhìn đôi cánh xanh sau lưng tôi, mọi người xung quanh liếc nhìn tôi, không phải vì nhan sắc tôi...
. Tốt, dấu hiệu thật rõ ràng làm sao. Họ nên diễn tốt hơn thế này mới phải.
“Không đâu thưa quý cô, tôi là một người thích trang sức đẹp thôi.”
“Lâu rồi mới ghé thăm lại nơi này nên có hơi lạ lẫm, mọi thứ khác trước quá.” tôi cười vui với quý cô.
Quý cô khẽ nhếch mép cười, nghiêng người đáp lại:
“Cô có con mắt tốt đấy, nơi này vừa được tặng nhiều thứ mới từ sau khi tộc Kỳ Lân Biển tới.”
“Họ xem ra thật hào phóng, cảm ơn quý cô nhiều. Tôi là Celeste Sylphid, chúc cô một ngày tốt lành.”
“Ừ, cho dù cô không nói hay khoe bộ cánh đó ra thì tôi cũng biết rồi, Reverie Seamstress ạ.” quý cô nở nụ cười đắc chí nhìn tôi, cố ý nói rõ cho mọi người chú ý.
Tôi cười vui vẻ, lùi lại bước tạo khoảng cách, quý cô thấy thế liền nhếch mép đắc thắng, mọi người xung quanh dần chú ý nhiều hơn với tôi.
“Cảm ơn cô đã chú ý tới thời trang và tên tuổi của tôi, mà trước khi đi, tôi có thể biết tên cô không ?” lời vừa dứt, đã có hai lính Thủy Long tới ngay sau tôi, một nam một nữ.
Thật đúng ý mình, kế hoạch hoàn tất nửa đầu.
“Tôi tên Lyudmila, cô có thể giỏi lấy lòng người khác, nhưng đây khác xưa rồi, Công chúa à.”
Lyudmila nhấn mạnh câu từ cuối cùng với giọng trưởng thành của mình như một sự dạy bảo của kẻ thắng thế. Nở nụ cười tạm biệt Lyudmila, hai lính canh cũng áp giải tôi đi, vài lời thì thầm của người dân cũng vang bên tai rõ hơn, các cửa tiệm cũng dọn dẹp ngay lập tức như phản ứng domino vậy.
“Coi kìa, là công chúa đó, nhìn đi, đúng là tội đồ.”
“Cô ta trốn lui trốn lủi mấy năm tháng qua, tới giờ mới chịu tới nơi này, đồ chim ma quỷ.”
“Bầu trời Sylphira Realms này vỡ rồi, tộc cô ta đã đầu độc nước của chúng ta.”
Những lời dèm pha dần biến thành ác ý, dù đã chuẩn bị tinh thần sẵn nhưng đúng như Lyudmila nói, nơi này đã khác xưa rồi. Nữ lính canh lập tức đập cây thương xuống, cắt ngang lời đàm tiếu của mọi người.
Kỳ Lân Biển xuất hiện và can thiệp vào hội đồng, mặt hàng mới, đầu độc nguồn nước… xem ra mình có hai cá nhân cần thẩm định.
“ Xin tất cả hãy giữ lễ độ, cô ấy cho dù làm sai thì cũng là người của Hoàng Gia Sylphid. Mọi chuyện hãy giao cho Hội Đồng xét xử. ” nữ lính canh nói vang cho tất cả nghe, sau đấy không còn ai lên tiếng nữa.
Mà khoan, cái giọng này quen quen…
Ngay khi cô lính nói hết, tôi nhận ra một sự quen thuộc từ nữ lính canh này, mặc cho bề ngoài của cô tương đồng với binh lính nơi này. Tóc đen nhánh búi gọn gàng, mặc bộ đồ kỵ sĩ xanh dương, cầm giáo dài, che kín mặt bằng mũ giáp, điểm khác biệt duy nhất là không có sừng.
“Xin lỗi Công chúa, cảm phiền Người theo chúng tôi tới Hội Đồng.” nam kỵ sĩ nói nhỏ với tôi.
“Ta biết rồi, cảm ơn hai người.” tôi bước đi, tất cả không nói thêm câu nào nữa.
Một lúc sau, tại đại sảnh trước Tòa Thị Chính Charybdis, nằm tại trung tâm thành phố, thiết kế mái vòm gai góc vẫn như cũ, tựa như một cái vương miện đầy gai vậy.
Nhiều quan chức lai vãng quanh đây, tôi nhìn quanh nhưng không tìm thấy ai thuộc tộc Kỳ Lân Biển, chỉ có Thủy Long, Tiên Cá, lác đác một vài người thuộc nhánh Xà Vương, có vài người trẻ hơn chắc là mới vào làm.
Lạ thật, theo như những gì mình biết, họ luôn ở quanh những nơi như này mới phải chứ ?
Bước vào bên trong, căn phòng rộng thênh thang, những nhân viên tiếp tân đang nghỉ ngơi tại chỗ. Vài câu chuyện không đầu không cuối thoát ra khỏi môi những người quan chức, nhân viên đi lại quanh đây, người thì vui vẻ, người thì than thở.
Quen thuộc thật, cứ như mấy ngân hàng ở quê nhà và Kinh Đô Hoàng Kim vậy.
Có vẻ có chút tiến bộ ở nơi này, thú vị đấy.
“ Chúng tôi đang thi hành nhiệm vụ áp giải người có tội xuống dưới, vui lòng tất cả tránh ra. ” nữ lính nói vang khắp phòng, ngay lập tức tất cả đều làm theo.
Tôi cứ thế theo hai kỵ sĩ bước sâu vào trong, bỏ lại hết ánh nhìn của mọi người, trong thang máy dẫn xuống dưới thành phố.
Người lính nữ lấy ra đóa hoa trắng với nhụy thẳng đang tỏa hương khói màu hồng, đưa qua lại khiến nam lính Thủy Long ngất tại chỗ, cô mở vòng phép màu cam ra và vứt thẳng anh ta vào trong rồi đóng lại.
Hoa Mê Phấn • Sương Mộng và hoa Little Angel
tôi cười thầm, nhẹ nhàng che mũi lại để không hít phải khói, đồng thời cũng đứng gọn vào một chỗ.
“Em biết chị muốn gặp hội đồng, chị họ của em, nhưng sao ta không đi đường tắt luôn nhỉ ?” Cô gái lên tiếng, giọng cô vui tươi, đầy sức sống pha thêm sự đùa giỡn đặc trưng.
“Hai… ah…, mặc bộ đồ này khó chịu quá, sao lính ở đây chịu nổi vậy. Lại còn cứ ẩm ướt, bộ họ không sợ bị nấm quần áo sao ?”
Cô cởi mũ và giáp ra vươn vai, đồng thời xài phép đổi màu tóc đen thành màu cam dài gợn sóng ngang lưng. Cô đổi sang bộ váy cam vàng cùng hình hoa thiên điểu trên thân váy, đôi mắt vui tươi của cô như đá hổ phách dưới ánh mặt trời.
“Em đợi chị hơi lâu đấy, thiệt tình à, Nữ Hoàng Selena đã bắt em nằm vùng nơi này từ hôm qua á.” tôi xoa vai vỗ về em họ.
“Được rồi, chị nhận ra em lâu rồi, Charlotte, vất vả cho em nhiều rồi.”
“Dân ở đây chán thật đấy, em đã đi một vòng quanh khu phía trên thám thính, nhưng chả được gì nhiều.”
Charlotte đứng than thở, khi thang máy xuống dưới biển, cảnh vật lung linh trước mắt đã làm cô hứng thú trở lại.
Một Mare Star Palatium nhộn nhịp dưới biển, nhiều kiến trúc độc đáo xây đan xen với san hô, vỏ ngọc trai, cùng nhiều phân khu trong thành phố, một nhà ngục giam tù nhân quá đỗi đẹp đẽ làm sao.
“Chị nên thu cánh và đuôi lại đi chị gái, thu hút quá là cả hai bị bắt đấy” Charlotte trêu đùa, đồng thời đứng quay lưng về phía khung cảnh phía sau để che tôi đi.
“Chị biết rồi, mà em mượn ngoại hình của ai hoạt động thế ?” tôi xài phép thu cánh và đuôi vào trong cơ thể.
Xõa tung mái tóc xanh dài của mình ra, đổi sang kiểu tóc búi om, dây buộc tóc ngọc trai đeo vào tay như trang sức.
“Một nữ lính cảnh vệ cấp cao, thêm bộ đồ bên ngoài là không mấy ai nhận ra à, mà cái này cho chị.” Charlotte lấy ra một tờ giấy từ trong vòng phép màu cam đưa cho tôi.
Tôi cầm lấy tờ giấy, cùng lúc ấy, Charlotte ngừng thang máy lại, tôi đứng nhìn dòng chữ đẹp đẽ trong tờ giấy, khá bất ngờ rằng người viết là Lyudmila, tôi ngó mắt lên định hỏi thì Charlotte liền ra dấu đừng nói gì.
Gửi Reverie Seamstress, tên cô khá nổi rồi đấy. Hiện tại Mare Star Palatium đã đề phòng sự hiện diện của cô.
Thật nực cười làm sao, cái lý do được dùng lại quá là hợp lý và đầy buồn cười, chắc cô còn nhớ Basilika – Nữ Xà Chúa hiện tại nhỉ ?. Phải rồi, đúng thế đấy.
Đừng cố hỏi danh tính và công việc của tôi, mong cô hiểu cho, vụ việc này quá nhiều người liên can lắm rồi.
Ngay cả nơi này, bề ngoài ổn, bên trong đang chia phe, đám Kỳ Lân Biển nhảy vào rồi.
Nhưng họ không ở đây hay Hội Đồng, nếu cô muốn câu trả lời, hãy gặp Basilika.
Tôi đọc bức thư một cách cẩn thận, sau một hơi hít thở sâu, tôi cất bức thư vào trong vòng phép. Nghiêm túc nhìn vào khung cảnh lộng lẫy bên ngoài, một chút buồn thoáng qua trong lòng, Charlotte vẫn nở nụ cười thoải mái.
“Gặp Silika chắc chắn là bẫy, cô ấy và chị quá thân nhau. Chị cần em đảm bảo không ai đến gần nơi cô ấy ở, bên trong chị sẽ tự xử lý.”
“Xem ra ta không thể chơi nhanh lần này, nhưng mà…, Charlotte, chị muốn hỏi em một câu.” tôi hướng mắt nhìn Charlotte.
“Em đang nghe đây chị.”
“Em thấy Mare Star Palatium hiện tại là nơi như nào ?”
Tại một nơi khác, Lyudmila đứng một mình ngắm nhìn biển cả vùng vẫy ngoài xa, tiếng sóng hùng vĩ đập vào bờ, bên tai cô vang một giọng nữ khác.
“Vậy là cô đã quyết định, chơi nhiều phe quá có hại lắm đấy.”
“Chẳng phải đó là điều mà chúng ta vẫn làm hay sao ?” Lyudmila đáp lại.
“Phải, và không hẳn, cái họ muốn và cái ta muốn là hoàn toàn khác nhau.”
“Sau cùng thì, cô nên biết mình đang làm gì đi, lãnh đạo các Nanh khác đang có dự định lớn đấy.”
Sau đấy, bên tai Lyudmila chỉ còn tiếng sóng biển và âm thanh đã ngắt đoạn, sau một lần hít thở sâu, cô khoanh tay nhìn vào khoảng không xa vời vợi kia.
Dự định lớn sao, ta tự hỏi đó là gì…, thống nhất sao ?.
Mà cho dù là gì, các nanh vẫn chờ không nhảy vào…, thật kỳ lạ.
Thời điểm hiện tại quá đẹp rồi, trừ khi…
Lyudmila đứng ngẫm nghĩ một lúc, một loạt hình ảnh lướt qua tâm trí, cô khẽ nở nụ cười.
Có quá nhiều vấn đề, bao gồm cả Xà Chúa và con nhỏ tộc Sylph đó…, được rồi, vậy ta sẽ ngồi ngoài chờ thêm.
0 Bình luận