Sau bữa sáng đầy vui vẻ với cả gia đình, những món ăn ngon vẫn còn đọng lại trong vòm miệng. Tôi đã vẽ đen hết mặt hai anh và chị gái mình, tất cả đã cười rất nhiều.
Ở trong phòng riêng, trên giường là vài bộ váy nhẹ, một viên ngọc Sylph màu xanh với khung pha lê bao quanh kèm theo ruy băng xanh. Chính giữa là hình vương miện công chúa, vốn là báu vật của cả tộc và tạo tác của Nữ Thần Sylphid.
Tôi cầm lấy kiếm của mình, bao kiếm được trạm khắc tinh xảo những đường hoa văn sang trọng từ bao tới tay cầm. Lưỡi kiếm rút khỏi vỏ, trong xanh tựa mặt hồ yên ả cùng cảnh sắc nên thơ bên trong.
Hồ Thiên Nga – đó là cái tên tôi đã đặt, tác phẩm tự tay tôi tạo ra ở lò rèn trong thành phố. Là kết tinh của rất nhiều điều mà tôi đã học được khi rèn kiếm, không thể gãy hay sứt mẻ vì có lông cánh của tôi bên trong.
Lưỡi kiếm vẫn sắc như ngày đầu, tốt lắm. tôi chém kiếm về phía trước, tiếng gió sắc vang lên trong không khí.
Việc may vá để gác lại vậy, gặp Marinette mình sẽ tham khảo thêm, lớp học may xem ra tạm đóng rồi.
“À đúng rồi, Marinette, phải cho em ấy ít quà.”
Tôi bất chợt nhớ tới Marinette, cô bé mèo cưng của mình, liền gọi hầu gái. Ngay lập tức, hai hầu gái xuất hiện.
“Công chúa cho gọi chúng em ạ ?” hầu gái cúi đầu.
“Hai em chuẩn bị cho ta vài bộ vải cấp cao mới, vài hộp quà mang vào đây đi.” tôi vui vẻ cười với hầu gái.
“Dạ, chúng em sẽ đi lấy ngay.” hai hầu gái liền lập tức rời đi.
Quấn ngọc Sylph vào cổ, cất kiếm vào trong vòng phép, kiểm tra nguyên tố. Ngọn lửa xanh nhảy múa trong lòng bàn tay, rực rỡ đầy thu hút, tiếc là bản thân lại chả cảm thấy gì. Tôi nắm bàn tay lại, ngọn lửa liền biến mất.
“Công chúa, đồ Người yêu cầu mang đến rồi ạ.”
“Tốt lắm, ta tự làm được rồi, các em không cần phụ đâu.” tôi cười nhẹ với hầu gái, sau cái cúi chào nhẹ, họ liền lập tức rời đi.
Cùng lúc ấy, hầu gái mang đến những bộ vải thượng hạng đủ màu sắc, những chiếc hộp quà cao cấp, bày biện gọn gàng trên bàn gỗ gần đó.
Ngắm nhìn những món quà, kiểm tra từng bộ vải, cảm giác mượt mà, trơn lướt của từng lớp vải lan trên da. Cầm từng mảnh vải được gấp gọn lên thử, không có tiếng động nào cả, tôi xếp gọn vào trong hộp cùng sự hài lòng.
Marinette chắc sẽ thích lắm đây. tôi cười thầm khi cất hết quà vào trong vòng phép.
Lúc sau, tôi rời phòng, nghĩ đến vẻ mặt hí hửng của Marinette, đôi mắt sáng như ánh sao, tôi không ngừng cười thầm trong lòng được.
Không biết em ấy còn mắc kẹt trong mấy cuộn len không ta ?
Không có Marinette ở đây, thấy cũng hơi thiếu thật.
Tôi vừa bước đi vừa hoài niệm về quãng thời gian trước kia, bên cạnh tôi luôn có em ấy, một người bạn, học trò, một bé mèo đi khắp cung điện, tính tình rất kiêu, nhưng lại cực kỳ tình cảm.
Khoảng thời gian ấy thật đẹp biết bao, nhớ ngày nào còn dụ em ấy chải tóc cho mình để nói chuyện, còn cùng mọi người trong lớp nói về đủ loại thiết kế trang phục. Vậy mà giờ tôi lại bước đi một mình, còn em ấy đã về quê nhà Chanson de lune lập nghiệp.
Thời gian… trôi nhanh thật. Marinette, hy vọng em sẽ làm cô giáo này tự hào.
Không biết em ấy có chàng mèo nào để ý chưa nhỉ ?
Tôi cứ thế bước đi một mình trong cung điện rộng lớn, trong lòng vừa buồn vừa vui. Thật nhớ hồi đem em ấy về, rất nhiều chuyện vui nhưng cũng buồn, mèo và chim mà, sao trách được. Nhưng mà, Marinette đã khiến loài của em ấy tự hào rất nhiều.
Một lúc sau, khi ra tới Đại Sảnh, tôi bắt gặp mọi người đang đứng ở đó sẵn. Chưa chờ tôi đi ra hẳn, chị Saphira đã đến đưa cho một tờ giấy ghi chú nhỏ, mực vẫn còn hơi mới.
“Chị biết em sắp đi, nhưng đừng quên lời hẹn tối qua đấy.”
“Những con số này… chị có ăn gian không đấy ?.” tôi nhìn những vòng đo rồi nhìn qua chị Saphira đang tươi cười đầy tinh nghịch.
“Chị vừa mới đo mà, có Mẫu Thân làm chứng.”
Vua Cha, Mẫu Thân và các anh trai cùng cười, tôi vui vẻ cất gọn tờ giấy bỏ vào trong vòng phép.
“Nếu chị kê khai sai vòng nào thì em không chịu hậu quả đâu.”
“Mà nếu bộ đồ có làm sao, thì coi chừng em đấy.” tôi đe dọa nhẹ chị Saphira.
“Chị biết rồi mà, ây dà, cứ động vào mấy cái này là Celeste đáng sợ lắm cơ.”
Tất cả cùng cười với nhau, những hầu gái gần đó cũng cười, tiếng vui đùa vang khắp Đại Sảnh.
“Celeste, có việc này ta muốn nhắc nhở con.” Giọng Mẫu Thân vang lên, mọi người cũng dừng theo.
“Dạ thưa Mẫu Thân, Người cứ nói ạ.”
“Về chuyện lá thư sáng nay, con không được phép để Nữ Hoàng Selena, hay bất kỳ ai khác chờ đợi phản hồi của mình.”
“Như vậy tức là con không tôn trọng người đối diện. Mà với một Nữ Hoàng, thì còn quan trọng hơn. Không được phép đùa giỡn.”
Nghe xong, tôi lập tức khép nép mình vào một góc, Mẫu thân không mắng, không giận, nhưng Người lại khiến tôi thấy sợ.
“Hãy nhớ lấy và đừng tái phạm, con có thể chờ nhưng người khác thì không.”
“Con thành thật xin lỗi Mẫu Thân, con không có lời biện minh nào cho hành động của mình.” tôi cúi đầu xin lỗi.
Mẫu thân xoa đầu, cười với tôi, giọng Người cũng dịu đi, tay người thật thanh thoát, móng tay khá sắc. Sự dễ chịu lan tỏa khắp người, tôi dần bình tĩnh lại dưới sự dịu dàng nơi tay Người, cũng vì một phần là do tôi thích được xoa đầu.
“Hãy làm Hoàng Gia Sylphid được rạng danh lần nữa, Celeste. Và nhớ cho ta biết tình hình ở đó.”
“Nữ Hoàng Selena rất quan trọng với chúng ta, Người cũng nhiều khổ tâm lắm con à.”
“Dạ, con sẽ báo lại đầy đủ.”
Anh trai cả Sylphid Albedo tiến tới, anh ngắm nhìn tôi một lúc, từ đầu tới chân anh rất gọn gàng, sang trọng, lịch thiệp. Anh mặc bộ vest đen, bên trong là áo sơ mi trắng, giữa ngực là vải cape mỏng ngắn để gọn gàng, mắt anh mang màu đen pha sắc đỏ nhẹ nhàng.
Nhiều người đánh giá tính cách anh ấy và anh trai của Vua Cha rất giống nhau.
“Celeste, anh sẽ không dài dòng đâu. ”
“Dạ anh trai, anh cứ nói đi ạ. ” tôi vui vẻ đáp lại.
“Em có kế hoạch gì cho việc này chưa ?”
Tôi liền vui vẻ đáp lại anh Albedo bằng một nụ cười nhẹ nhàng:
“Em có kế hoạch, nhưng có lẽ mọi người không thích nghe đâu.”
“Em chỉ cần một vài món đồ ở chính nơi đó thôi, đừng lo, em thông thạo cấu trúc nơi đó lắm.”
Ngay lập tức, mọi người đều ngây ra không hiểu, tiếng “ Hả ” thoát ra khỏi miệng anh Albedo, anh liền ngay lập tức bác bỏ kế hoạch của tôi.
“Vua Cha, Mẫu Hậu, con thấy việc này không khả thi và thực tế. Để con qua đó đàm phán với họ xem sao.”
“Ta không phản đối, nhưng chuyện này nên do con bé xử lý, Albedo.”
Mẫu thân vừa cất lời, anh Albedo liền lập tức đứng gọn một bên, tôi chắc anh cũng hiểu. Anh Albedo thực tế vậy đấy, dù sao cũng là một người thừa kế và chiến binh chính trị. Thực tế thì, tôi biết nếu nói hết ra, tôi sẽ bị cho ở lại cung ngay.
“Anh chỉ là muốn biết em chuẩn bị sao rồi thôi. Dù sao cũng không thể đi không như vậy. ” anh cười với tôi.
“Không sao đâu mà, anh cứ để em lo.” tôi nháy mắt với anh trai.
“Ây da, anh cả cứ lo à, Celeste lớn lắm rồi. Đừng quên em ấy cũng từng lên nhiều kế hoạch đã dọn cả chiến trận chứ.” anh hai và anh ba cùng nhau đùa, tôi với chị lén cười, cả hai liền bị anh trai cốc đầu.
Tôi tiến đến với hai anh trai Seraphim và Luca trêu nhau chút. Hai anh ấy đều rất thích đùa vui với mọi người trong cung, nhờ vậy mà chúng tôi chưa từng cảm thấy chán nản.
Tôi đến trước cửa cung điện, cầm hai bên váy lên theo dáng công chúa, ngoảnh mặt lại vui cười trước khi tung cánh bay đi. Đứng trước cửa cung điện ngắm con gái mình bay đi, Seraphina tựa lưng, nhìn ngắm trong nỗi buồn.
“Khung cảnh đó, em từng thấy trong mơ. Dù đã qua thời gian rất dài, em vẫn thấy buồn… một cách khó tả, đẹp… một cách kỳ lạ.”
“Em đừng buồn, Seraphina. Khung cảnh đó là một lời tạm biệt đẹp đẽ, nhưng vẫn còn rất lâu nữa.” Sylpharion xoa nhẹ vai vợ mình.
Sylpharion và Seraphina đứng ngắm nhìn Celeste đằng xa đang vui cười với người dân, Sylpharion khẽ cười vui, những đứa con cũng đến gần an ủi.
“Mẫu Thân đừng lo, đó là Celeste, em ấy luôn khiến mọi người mê đắm trong một khoảnh khắc.” Saphira nói ngọt với Mẫu Thân.
“Mà Mẫu Thân không định nói cho rằng đêm qua, chính Người đã nghe cuộc trò chuyện và vẽ lên mặt em ấy sao ?”
“Ha… sao ta phải nói điều đó ra chứ.” Seraphina bật cười, ngắm nhìn phía xa rồi vui vẻ rời đi đầy kiêu hãnh.
Tối qua, sau khi Celeste chìm vào giấc ngủ, Saphira nhìn ngắm dáng vẻ hạnh phúc của em gái mình. Seraphina từ sau cửa bước vào.
“Mẫu thân, em ấy không có ý gì đâu, Celeste mà, luôn thích chút bất ngờ cho người khác.” Saphira nói nhỏ vừa đủ cho Seraphina nghe.
“Trông hạnh phúc quá ha, thư của Selena mà con bé này dám nói vậy.” cô nhìn ngắm Celeste đang ngủ ngon lành, cô khẽ cười nhẹ.
“Để sáng mai ta sẽ dạy lại con bé, còn lúc này thì…” Seraphina lấy ra một cái bút tô lên mặt Celeste hình con mèo, Saphira thấy thế vừa che miệng vừa cười.
Celeste khẽ nhíu mày khó chịu nhưng không để ý gì cả, Seraphina âm thầm rời đi, Saphira cố gắng cười không ra tiếng.
“Ngủ ngon nha em gái, hihihi… Sáng mai sẽ rất vui cho xem.”
Tại phía thành phố, khi tôi đang bay đi trên bầu trời, những chàng trai, cô nàng thiếu nữ, những người đã lớn tuổi vẫy tay, chào đón tôi đầy vui vẻ.
“Công chúa Celeste, chúc Người ngày mới tốt lành.”
“Công chúa à, khi nào Người trình diễn bộ sưu tập mới thế ?”
“Công chúa Celeste, cảm ơn Người vì tất cả.”
Tôi vui cười với tất cả, từng lời của họ khiến tôi vừa vui lại vừa buồn man mác, những chiếc tổ được xây lại đẹp hơn. Nhiều khu vườn nhỏ, cây cối lớn trước kia giờ đã thay đổi tươi mới hơn, tất cả đều đã khác so với mấy trăm năm trước, thời mà tôi vẫn còn nhỏ.
Tất cả đều dần khác đi theo thời gian, mọi người cứ đến rồi lại đi.
Đập cánh một cái, tôi bay đến cổng chính của Thánh Quốc, những kỵ sĩ gác cổng lập tức thu cây thương lại, cúi đầu chào.
“Công Chúa Celeste, Người có dự định đi ra ngoài sao ạ ?.”
“Phải, ta có chính sự cần đi sang Sylphira Realm.” tôi ra lệnh nhẹ.
“Thần chúc Người đi đường an toàn.” các kỵ sĩ không nói nhiều, lập tức hành lễ cúi đầu chào tạm biệt.
Tôi tiến gần đến mép rồi nhảy xuống khoảng không phía dưới, bay xuyên qua những đám mây. Sau những đám mây trắng, những mặt hồ trong xanh hiện ra, cùng đàn cá, cua nhỏ bơi lội, có vài cây Lily Calla mọc gần mặt nước.
Có vài bé chim nhỏ đang tắm trên hồ, một vài chú chim khác thì bay gần đó kiếm cá ăn làm đàn cá tản ra khắp nơi.
“Hahaha… vui thật đó.” tôi vỗ cánh bay ngang qua trêu chọc, tất cả náo loạn một phen khiến tôi bật cười.
Men theo dòng nước chảy tới hồ, tôi bay nhanh qua khu rừng, cánh rừng này đã hàng trăm năm tuổi, vẫn tràn trề sức sống như thuở nào, thậm chí, theo kể lại thì khu rừng này còn lớn tuổi hơn cả Nữ Hoàng Selena nữa.
“Rừng già đẹp ghê, nhớ thời còn đùa với các chị em trong đây ghê.”
Âm thanh bầy động vật ẩn trong rừng vang bên tai, một bản hòa ca tự nhiên, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối cất lên ngẫu hứng.
“Mấy đứa này thật là… chẳng bao giờ hết chuyện để nói cả.”
Tôi bay đến một hòn đảo bên kia rừng, trước mặt là căn nhà quý tộc màu cam sang trọng như ánh hoàng hôn.
Phía trước cửa, nhiều loài sinh vật đang chơi ở thảm cỏ trước nhà: vài con Sư Tử Gai đang trêu đùa nhau, ôm ấp, vồ lấy nhau, lăn tròn trên thảm cỏ, một con Điểu Sư lông xám tro đang nằm lười, quan sát xung quanh.
Một con rồng đen đang trò chuyện với cô gái tóc đỏ buộc đuôi ngựa đầy rực lửa, vài lớp vảy đỏ bóng loáng trên da và sừng rồng trên đầu. Cô mặc váy trắng pha đỏ hơi cháy xém một bên tà, cái đuôi đỏ đang ngoe nguẩy theo câu chuyện.
Đó là Crimson Flare, nữ Hỏa Long lai giữa loài rồng Scarlet và Crimson, cũng là phụ tá của Charlotte – người rất là nóng tính, dễ nổi quạu nhưng là nửa còn lại đắc lực của Charlotte – em họ tôi.
Flare sở hữu dạng người là nhờ công Charlotte dạy em ấy – con rồng duy nhất học Hóa Hình Thuật. Còn con rồng đen kia, là người tình đấy.
“Flare, Dark'kar, lâu rồi không gặp mọi người, tất cả vẫn khỏe chứ ?.” vừa thấy tôi đáp đất, tất cả liền lập tức cúi chào, Dark'kar gầm lên một tiếng chào mừng.
“Công chúa Celeste, mừng Người đã đến, bọn em lẫn bầy thú vẫn khỏe lắm.”
Sư Điểu đến gần, tôi cúi đầu sâu xuống chào, Sư Điểu kêu vài tiếng hài lòng, kiễng một chân và cúi đầu sâu xuống.
“Lâu rồi không gặp, Laula, sao nào, theo sống với Charlotte vui không ?.” tôi đến gần ôm chầm lấy, vuốt ve bộ lông mềm mại, vang bên tai là những tiếng kêu đầy hạnh phúc.
“Ừ, chị hiểu mà, chị cũng nhớ em lắm.”
Dưới chân tôi bỗng nhiên vang lên những tiếng kêu nhỏ bé dễ thương, tôi cúi xuống thì thấy một đàn năm đứa Sư Điểu nhỏ đang gọi mẹ, Laula cúi xuống trò chuyện với con của mình.
“Laula, em đã làm mẹ, chúc mừng nhé.”
Nhìn thấy khung cảnh ấy, tôi vui mừng khôn xiết, Laula cũng như các Sư Điểu khác, là bạn của cả tộc tôi. Khi chúng làm mẹ, đẻ trứng, cũng là điều vui với bầy đàn.
“Quý cô này đã đẻ trứng vào hai tháng trước, thưa Công Chúa. Một đàn ba cái, hai đực đầy khỏe mạnh.”
“Chồng Laula – Griffion đang bay bên ngoài kiếm ăn. Dù em đã bảo rồi nhưng ngang quá nên bay đi rồi.” Flare đến gần vuốt ve Laula, có chút khó chịu trong lời của cô.
“Flare nè, đừng cãi nhau đấy, Laula hay Griffion không ngại chiến đấu đâu. Sư Điểu là biểu tượng văn hóa của cả quốc gia ta đấy.”
“Dạ thưa Công Chúa, em cũng không ngại.” nghe xong, tôi chỉ biết thở dài bất lực, Dark'kar cười vang sảng khoái.
Tôi nhìn ngắm Laula chơi với con mình một lúc, bước vào trong căn nhà, ấn tượng ngay vào mắt là phòng khách rất rộng. Rất nhiều món đồ trang trí trưng trong phòng, những cành cây để chim bay đậu, đồ chơi để thú cưng chơi, nhiều loài cây cảnh trồng trong nhà.
Mùi gỗ táo, đủ loại mùi động vật thoảng trong nhà, căn nhà có rất nhiều cánh cửa có ghi chú khác nhau. Dù cửa sổ đã mở hết ra, mùi hương vẫn lưu lại – như một khu rừng được gói gọn vậy, mỗi khi tôi đến gần hơn, căn nhà lại mở rộng thêm.
Thuật Mở Rộng Không Gian sao, thú vị thật.
“Flare nè, Charlotte có hay về nhà không em ?”
“Thi thoảng chị Charlotte có về, với rất nhiều lý do cùng đủ món đồ khác nhau.”
Flare thở dài, ngoe nguẩy cái đuôi của mình, có chút hơi khó chịu xen lẫn điều gì đó thú vị trong lời của cô, hơi thờ ơ, ghét nhưng lại không hoàn toàn ghét hẳn.
“Em biết tại sao Công Chúa Celeste tới đây, thật bất tiện làm sao khi Cổng Sao bị đóng, phải không ?.” cô thoáng đùa.
Flare tạo ra vòng phép màu đỏ, lấy ra một chiếc chìa khóa vàng. Cô dừng trước một cánh cửa cổ điển mang sắc cam gỗ táo – thứ màu đặc trưng của Charlotte, nổi bật trong căn nhà. Phía trên có một bảng vòng màu đủ loại, mũi tên màu đang chỉ vào màu vàng.
Sau tiếng cạch nơi ổ khóa cửa vang lên, Flare mở cửa ra, phía sau khung cửa là một căn phòng ngủ sang trọng, màu vàng ngà ngọt ngào như ly cà phê sữa.
“Công Chúa Celeste, chiếc chìa khóa và cánh cửa này là một tác phẩm ngẫu hứng do chị Charlotte tạo ra – Cửa Du Ngoạn.”
“Cho Người cái này, quan trọng lắm đấy. Mất là không tìm thấy cửa đâu."
"Sau khi qua cửa thì nhớ khóa lại lần nữa.” Flare cầm lấy tay tôi để vào trong lòng là chiếc chìa khóa.
“Xem ra Charlotte vẫn còn khỏe lắm. Ta sẽ giữ thật kỹ, cảm ơn em nhiều nhé Flare.” tôi cười vui.
Cất chìa khóa vào trong vòng phép, tôi nán lại nhìn căn phòng rồi ngoái lại nhìn Flare, căn phòng đó có hơi giống nhà người khác hơn là cái gì đó thật Charlotte.
“Sẽ vui hơn nếu Người cứ qua đó đấy ạ, vòng màu và cánh cửa này không chỉ sai đâu.” tôi chưa kịp mở lời đã bị Flare giành mất.
“Em biết Người sẽ nói gì, bảo em đừng nóng tính nữa. Nhưng ở đây lại cần nóng tính đấy ạ.”
Tôi bất ngờ, đứng hình một lúc, còn chưa kịp nói gì mà Flare đã biết, cô nở một nụ cười vui với tôi. Chỉ trong một buổi sáng, đã có hai người bị đọc thấu liên tục, thật là...
Mình đã dễ đoán hơn rồi sao ?
“Tuy ta có phương châm là không ép ai thay đổi, nhưng cáu giận không tốt đâu nhé, nhỡ cháy nơi này thì sao ?.”
“Không cháy được đâu ạ, em thử rồi… trong một tai nạn.” Flare ngó lơ ra ngoài.
Xem ra mình cần phải nói chuyện với Charlotte. tôi cười trừ.
Tôi tạm biệt Flare, bước qua cánh cửa, khi cánh cửa dần khép lại, một cảm giác mơ hồ thoáng qua bên tai, dường như Flare đã nói điều gì đó nhưng tôi nghe không rõ.
Cánh cửa đóng lại, tôi khóa kỹ cửa, nhìn quanh một vòng, giờ bản thân đã ở nơi khác, hương nắng nhẹ dễ chịu lan tỏa trong căn phòng.
Căn phòng rộng hơn mình tưởng, hoa thiên điểu… vậy đúng rồi. tôi thấy trên bàn thủy tinh là một lẵng hoa yêu quý của Charlotte đang nở rực rỡ dưới ánh nắng.
Tôi đến gần ban công, phía trước căn phòng cao mấy tầng này là những căn nhà liền nhau. Bầy bồ câu trắng, xám, đen bay khắp nơi phía dưới, bóng dáng người dân đi khắp nơi, tiếng chuyện trò, cười đùa với ngôn ngữ đặc trưng vang lên vui vẻ trong các cửa tiệm.
“Đúng là Chanson de lune thật rồi.”
“Mà nhìn kỹ, tòa nhà này có hơi lớn quá, nhìn như là khách sạn thật.”
Tôi bước quanh căn phòng, trên kệ sách là những bức hình của Charlotte với các chị em và tôi. Có hai cô gái tóc trắng song sinh trong bức ảnh Charlotte cười toe toét, một người công chúa hơi trầm, người kia là nữ tu hiền từ – họ là hai chị họ của tôi, cũng là con gái của Nữ Hoàng Selena – Luna và Arianna.
“Khoảng thời gian ấy… thật hoài niệm. Em ấy vẫn luôn trân trọng chúng.”
Tôi ngắm những khung ảnh, dù thời gian đã thay đổi, những bức ảnh vẫn thật mới. Cứ như ngày hôm qua, tất cả còn cười đùa với nhau, giờ đều đã lớn hết thành thiếu nữ rồi.
Không biết hai chị giờ sao rồi nhỉ, không biết Cổng Sao ở đây mở không ?
Cất lại bức ảnh vào chỗ cũ, tôi đến gần cửa ra vào, khi định mở cửa ra, chợt nhận ra một điều…
Mình đang ở trong một căn nhà, ra lúc này là bị nghi ngờ vào trộm phòng ngay.
Giờ thì mình hiểu câu nói “ Sẽ vui hơn… ” của Flare rồi… tôi cười trừ.
“Xem ra đành phải vậy rồi, mong căn phòng này không sao.”
Hít một hơi sâu rồi thở ra, tôi đốt cháy bản thân, ngọn lửa xanh bao phủ khắp người, cảm giác dễ chịu dần lan tỏa, trong nháy mắt, tôi tan biến vào trong không khí.
0 Bình luận