Tập 1

Chương 5. Chuẩn bị

Chương 5. Chuẩn bị

Loài người rõ ràng và vốn dĩ không phải là sinh vật thống trị tất cả, họ chỉ là một trong số vô vàn các chủng tộc có tri giác khác trong vũ trụ bao la rộng lớn mà thôi.

Kể từ sau khi cuộc Thanh trừng đỏ tàn khốc, đã có rất nhiều nền văn minh sụp đổ, số khác lại vươn lên. Có rất nhiều hành tinh đã trở thành thuộc địa, cư dân nơi ấy thì trở thành nô lệ, được cai trị bởi các nhà độc tài từ các nền văn minh khác cao cấp hơn.

Số khác thì liên minh lại với nhau để bảo vệ lẫn nhau; cũng có những chủng tộc quyết định ngao du khắp thiên hà, liên kết với các thế lực khác để có thể xin nhờ một sự vị tha, một nơi nương tựa sau khi quê nhà của họ bị tận diệt. Đó chính là tự nhiên, có sinh ắt có diệt, kẻ mạnh sẽ chiến thắng còn kẻ yếu sẽ gục ngã, cá lớn sẽ nuốt đi con cá bé và yếu đuối nhất trong đàn cá, một quy luật khó mà có thể xoay chuyển, một định mệnh đã được an bài với dân tộc đó ngay từ khi họ đã sống và tồn tại.

Để rồi tất cả sẽ bị lãng quên vào dòng chảy của thời gian cùng sự vô thường bất biến của vũ trụ.

Đó chưa phải là tất cả. Một con cá nhỏ bé cũng có thể thoát khỏi số phận sẽ bị ăn thịt, quy luật của tự nhiên chỉ khó chứ không phải là tuyệt đối không bị xoay chuyển.

Đã có một chủng tộc rời bỏ quê hương bị tàn phá của mình, họ ngao du trên một chiếc phi thuyền vĩ đại, to lớn và cục mịch. Hành tinh của họ đã bị một thế lực nguy hiểm chiếm đoạt, chúng tàn sát tất cả, đẩy dân tộc ấy đến bờ vực của sự diệt vong. Họ đã chiến đấu bằng tất cả những gì họ có, nhưng họ nhanh chóng bị áp đảo bởi sức mạnh tuyệt đối.

Không có một kế hoạch thiên tài nào có thể cứu được họ, chắng có mánh khỏe lừa bịp nào đủ sức đẩy lui được kẻ thù. Vì vậy, sau bốn năm kháng chiến, họ quyết định rời đi, bỏ lại quê hương, kí ức, cùng số mạng người đã chết lên tới hơn bảy tỷ sinh mệnh.

Họ chính là những người Chalester. Một chủng tộc người có nền văn minh tân tiến, họ đã đạt được khả năng của một nền văn minh loại ba trước khi bị xâm lược và mất đi tất cả. Giờ đây họ đi khắp nơi, gặp gỡ với những người chung hoàn cảnh như mình, lập ra một liên minh để tiếp tục kháng chiến.

Đi khắp muôn nơi bằng phi thuyền mẹ vĩ đại Miteria Pliopon. Sứ mệnh duy nhất của họ đó là tìm ra được Xephon, vị thần huyền thoại được tương truyền trong tôn giáo, các câu chuyện dân gian của họ, được lưu truyền cả ngàn đời thông qua thứ được gọi là “Giai thoại của thần Xephon”. Là một tuyển tập những câu thơ và lời văn cổ, được nhiều người tương truyền. Trong đấy có đoạn:

“Phích lịch khai thiên thành vạn tượng.

Từ tâm hữu thế diệt yêu ương.

Huyết dung thần cốt quy hư tịnh.

Linh hóa nhân hình độ tịnh dương.”

Một đoạn khác là một đoạn văn ghi lại rõ ràng hơn, chi tiết hơn:

“Đất trời khi thuở hồng hoang chưa thành hình, vạn vật trống rỗng tựa hỗn mang. Thần Xephon từ trời cao giáng sinh, tỏa sét đánh tạo nên muôn loài. Ngài đắp đất, dựng trời, tạo sông. Ngài yêu muôn dân, thú vật, trừ diệt gian ác. Có sao chúng bay lại hung ác, cố gắng vùi chôn đấng sinh thành.

Giao chiến với vạn quân tà tâm, sông cạn, núi đổ, một mình vẫn không lui; kiên cường bất khuất dẫu lửa thiêu thân thần. Sau cùng ngã xuống hồn tan vào sông Ngân. Tái sinh phàm nhân vẫn xót thương tục trần, nguyện mai trở lại, cứu độ chúng sinh.”

Có thể thấy, đây không chỉ là một câu thơ, lời văn ngẫu hứng. Thực tế nó đã phản ánh chính xác tình hình hiện tại của dân tộc Chalester hiện giờ. Họ đã mất đi quê hương, giờ phải đi tìm lấy vị thần của họ mong được cứu giúp.

Họ đã lập nên nghi thức, tìm ra được người xứng đáng, một người được chọn để đi tìm lấy vị thần của họ. Người đấy được mọi người gọi là Dark Fate, tức là hắc mệnh, để chỉ lấy số mệnh bi thương của họ, bị đầy đọa kiếp nhân sinh.

Sau một thời gian dài tưởng chừng như vô tận, họ đã có thể tìm ra được Xephon. Địa điểm họ tìm được là ở một hành tinh có tên là “Trái Đất”. Vui mừng chưa được bao lâu, họ không thể tiến tới một cách nhanh chóng chỉ vì động cơ chính để thực hiện bước nhảy không gian đã hỏng nặng, nên họ chỉ có thể liên lạc với tổ đội gần khu vực đó nhất để tiến hành thu hồi.

Đó chính là nhiệm vụ của tổ đội ba, phân đội bốn, tập đoàn quân số tám của lực lượng kháng chiến do thiếu tướng Dentow trực tiếp dẫn đầu.

Ở mốc thời gian tính từ hôm thứ hai theo giờ Trái Đất. Sau khi Dark Fate tìm thấy Xephon. Một người lính đang chạy xồng xộc, anh ta trông rất căng thẳng tiến tới phía trước một cánh cửa, nhấn mật khẩu và khi cánh cửa mở ra, anh lính bước vào.

“Thưa chỉ huy!”

Một giọng nói thất thanh hét lên.

Có chuyện gì thế người lính?”

“Chỉ huy! Hộc hộc,” người lính thở dốc nhưng cố nén lại. “Tàu mẹ, tàu mẹ! Ngài Dark Fate thông báo rằng đã tìm thấy Xephon rồi ạ!”

“Vậy à? Ta biết điều đấy rồi.”

“Thế ạ?”

“Ừ! Thông báo đấy được gửi khẩn cấp cho mọi bộ phận chỉ huy từ quân đoàn đến thấp nhất là các đại đội đầu tiên.”

“Vậy thế chỉ huy! Chỉ huy đã có dự định gì chưa ạ-” Chưa kịp nói hết câu thì đội trưởng đã chặn miệng cậu người lính.

“Gọi ta là Dentow, người lính! Tên cậu là gì, hẳn cậu là lính mới nhỉ?”

“À vâng, tôi là,” người lính ấp úng. “Tôi tên là Mahol. Tôi được giao phó xuống tổ đội ba để làm thực tập sinh, mong chỉ huy chiếu cố ạ!”

“Nào nào, chẳng phải ta đã bảo hãy gọi ta là Dentow rồi sao? Đây là lần đầu chúng ta gặp nhau nhỉ? Có vẻ như tuy là cùng một thuyền nhưng cậu có vẻ khá ít xuất hiện.”

“Thưa ngài Dentow! Tôi được giao nhiệm vụ đặc biệt ở đội thông tin, rất ít ra khỏi phòng nên có chút khó xử...”

“Không cần phải rụt rè thế, ta không phải là ngài ấy.”

“Dạ vâng!”

“Thế... Mahol nhỉ? Nãy cậu định bảo ta chuyện gì ấy nhỉ? Cậu có thể nhắc lại không?”

“Dạ vâng!”

Giọng người lính trẻ dường như đã tự tin hơn.

“Tôi định nói rằng là, liệu ngài đã nhận được thông tin rằng phân đội của chúng ta sẽ đến Trái Đất chưa ạ?”

“À phân đội của ta sẽ đến Trái Đất à... Hả!? Cái gì cơ!”

Dentow không kiềm được mà hét lên.

“Cái gì? Đội của chúng ta được phái tới...”

Giọng của Dentow dần run hơn.

“Tới đó và gặp... gặp Xephon á!? Trời ơi, ta không thể tin được, thề với Xephon rằng ta chưa bao giờ có thể nghĩ đến việc gặp ngài, đấng tối cao, ngài Xephon! Vậy ra là truyền thuyết ấy không phải là hoang đường! Thật hạnh phúc biết bao, cuối cùng thì cả đời của ta phục vụ cho dân tộc cũng đã được đáp lại. Nhanh! Mahol! Hãy thông báo lại cho toàn bộ thành viên của đoàn, chúng ta sẽ đi, địa điểm là Trái Đất.”

“Tuân lệnh! Thưa chỉ huy.”

“À này, trước khi cậu đi, Mahol, hãy cho ta biết cậu tốt nghiệp ở trường quân sự nào và quê nhà ở đâu?”

“Tôi tốt nghiệp ở trường đại học quân sự Bantelahoth, khóa thứ ba mươi hai. Quê quán của tôi là ở làng Manchel, tỉnh Anterlock.”

“Được rồi, cậu có thể đi rồi.”

“Tuân lệnh.”

Khi bóng dáng người cậu tân binh trẻ tuổi khuất đi khi cánh cửa máy đóng lại. Dantow, người chỉ huy đã gửi thông tin về cho tổng bộ, nhận chỉ thị. Sau đó tọa độ chính xác của thứ được coi là Xephon đã đến được tay của đại đội. Đứng trước những tọa độ, dãy số hiển thị, nước mắt đã tuôn rơi trên gò má của Dantow. Cả đời của người đàn ông này đã đóng góp hết mình cho sứ mệnh, cho quân đội giờ đây đã có thể được đền đáp xứng đáng sau bao năm tháng. Những giọt nước mắt hạnh phúc đó chính là minh chứng cho việc họ đã bước thêm một bước tiến đến rất gần trong việc giải phóng dân tộc.

“Tệ thật, có sạn trong mắt mình.”

Dentow lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc. Phi thuyền hướng thẳng đến Trái Đất.

ⅠⅠ

Saphir trở về nhà. Cô nhanh chóng vào phòng của mình rồi khóa trái cánh cửa lại. Treo chiếc túi sách thêu hình con ếch đáng yêu lên một chiếc móc dán tường rồi cởi bỏ áo khoác, quẳng nó xuống mặt giường một cách thô thiển.

Cô đứng tựa lưng vào tường, tiếp đấy cô rút chiếc điện thoại của mình lên, gọi một cú điện thoại. Ít giây khi bài nhạc chuông điện thoại bản nhạc lofi cất lên được một hồi rồi bỗng ngắt quãng nửa chừng, từ đầu giây bên kia một giọng nói trầm chứa đựng chút sự mệt mỏi của một người phụ nữ trung niên cất lên.

“Alô?”

“Là cháu đây!” Saphir nói, giọng trầm xuống nghiêm túc. “Sự chuẩn bị tiến triển đến đâu rồi vậy thưa cô?”

“Ô! Hóa ra là cháu! Mọi thứ đại khái đã xong rồi thưa tiểu thư! Giờ thứ chúng tôi cần là địa điểm và thời gian cụ thể mà thôi.”

Giọng người phụ nữ bỗng chốc phấn khích lạ thường, như thể tan biến đi hết sự mệt mỏi khi chỉ cần nghe thấy giọng của người mà họ quý mến từ lâu.

“Dạ. Về địa điểm thì sẽ là ở năm trên năm cung đường từ trường dẫn tới nhà cháu, thời gian triển khai sẽ từ khoảng từ sáu giờ tối đến chín giờ tối, mỗi đường một phân đội, đề phòng bất trắc. Vậy cô đã nhận được dữ liệu cháu gửi cho cô rồi chứ?”

“Chúng tôi đã nhận được và xác nhận được rồi, thưa tiểu thư! Chúng tôi đã cho vài người theo dõi chúng!”

“Dạ.”

“Vậy còn chi phí? Tiểu thư sẽ tính sao?”

“Xong xuôi cháu sẽ trả cho cô, Sirvine!”

“Tôi hiểu rồi. Nghe này, Saphir, tôi biết cháu muốn thực hiện việc này đến cùng nhưng cháu không cần trả tiền vội, tôi có thể ghi nợ cho cháu trả từ từ; dù sao thì chúc cháu một buổi tối tốt lành, thưa tiểu thư!”

“Vâng! Cô cũng vậy.”

Saphir tắt máy. Vừa xong có tiếng gõ cửa vang lên. Saphir né người ra để mở cánh cửa đang khóa trái. Người bước vào phòng cô không ai khác là Emer, anh trai của cô.

“Mọi việc tiến triển tốt chứ em gái?”

“Ổn rồi anh ạ! Cô ấy đã chuẩn bị xong!”

“Tốt! Vậy thì... Anh đoán linh cảm của chị ấy là đúng nhỉ?”

“Dạ phải.”

“Và em gái anh đây đang gặp rắc rối với một nhóm du côn ở trường?”

“Phải, nó thật phiền phức!”

“Vậy. Em tính sao với cậu chàng đó?”

“Ai? Ý anh là Kiệt?”

“Phải, là cậu ta. Giờ cậu ta có thể sẽ là mục tiêu bị nhắm đến bởi đám du côn kia và rồi sẽ trở thành cuộc đánh ghen lớn nhất mà anh từng thấy mất!”

“Dạ vâng, đó là lí do em mới lo lắng cho cậu ấy...”

“Em lo lắng cho cậu ấy? Hừm... đừng nói với anh rằng em đang nảy sinh tình cảm với người ta nhé?”

Emer mỉm cười, tay khoanh lại, lưng dựa góc phòng. Saphir thì bất chợt đỏ mặt khi nghe thấy hai chữ “tình cảm”.

“Em không có!”

“Vậy à? Mà cái đồ cài tóc hình đá quý kia là sao? Cậu ta tặng à?”

“Phải...”

“Cũng đẹp, hợp với em lắm đấy ‘nho khô’.”

“Đó không phải là một cái tên kì quặc anh lại nghĩ ra để gọi em đấy chứ Emer?”

“Ha ha! Không hề, nó rất dễ thương để gọi đứa em gái nhỏ của mình.”

“Được rồi. Sao cũng được.”

“Thế những thông tin anh đã cung cấp cho em và để em đưa cho Sirvine phải chứ?”

“Phải. Mà anh này...”

“Có gì cứ nói.”

“Em... cứ tưởng anh chỉ là một kẻ bất tài, nghiện game và thích xem hoạt hình Nhật Bản thôi chứ?”

“Ha ha!” Cậu không thể nào kìm nén được tiếng cười mà bật thành tiếng lớn. “Ôi trời, nói thật anh khá buồn khi bị em gái mình nghĩ vậy đấy. Nhưng mà cũng đúng vì anh toàn thể hiện điều đó ra trước mắt mọi người.”

“Vâng... Dù sao thì cảm ơn anh!”

“Vì điều gì?”

“Vì đã giúp đỡ em.”

“Thôi nào, em là em gái anh, anh là anh trai em, chúng ta là một gia đình! Việc người thân giúp đỡ nhau là điều hiển nhiên. Anh thề với chúa rằng anh sẽ phanh thây thằng khốn tên Đăng đó ra nếu hắn hay bất kì thằng khốn nào dám làm bị thương khuôn mặt đáng yêu này của em gái mình.”

Emer nói nhưng mặt của anh biến sắc sang sự giận dữ, một tay anh ta véo má Saphir, tay còn lại anh ta nắm chặt nắm đấm như chuẩn bị đấm ai đó vậy.

“Vâng, em hiểu rồi.” Saphir miễn cưỡng gạt tay Emer ra.

“Giờ anh có thể đi được rồi.”

“Cũng phải, anh không nên nán lại phòng của một thiếu nữ. Dù sao thì em hãy có thể yên tâm về Kiệt.”

“Vì sao?”

“Cậu ta đang được người của anh và Sirvine theo dõi và bảo vệ.”

“Thật?”

Saphir thốt lên ngạc nhiên.

“Thật!”

Emer khẳng định lại một lần nữa.

“Khoan! Vậy là, đừng nói là người của hai người theo dõi tụi em suốt cả tối đấy nhé?”

“Chuẩn rồi!”

“Ôi trời...”

“Một nửa quãng thời gian thôi; để đảm bảo an toàn, bởi nếu em quan tâm cậu ta thì cậu ta cũng sẽ là đối tượng để tụi anh bảo vệ.”

“Cảm ơn anh!”

“Nhưng có vẻ là thừa thãi rồi, chẳng có động tĩnh gì xảy ra cả. À còn nữa. Cậu ta cũng chính là người nhờ bọn anh bảo vệ em!”

“Thật ư?”

“Phải, cậu ta là một học sinh ưu tú của lớp, có nhiều mối quan hệ ngoài xã hội thì sao lại không biết tới bọn anh được chứ?”

“Cũng phải, anh nói đúng.”

“Cơ mà cậu ta chỉ được gặp người của anh thôi.”

“Tức là cậu ấy không biết anh?”

“Phải! Cương vị là kẻ nắm giữ nhiều mối quan hệ và thông tin nhất trường, anh và bọn anh phải hoạt động bí mật. Bên ngoài thì chỉ là học sinh bình thường nhưng những vụ giao dịch thông tin ngầm được bọn anh thông qua từ một bên trung gian. Đó cũng là cách anh lấy được thông tin từ Kiệt và đám du côn đó từ khóa dưới bởi bạn của em, hình như là Stelia nhỉ.”

“Cậu ấy đã nói cho anh?”

“Phải, Stelia là một đồng minh tuyệt vời vì sức ảnh hưởng của con bé ở phạm vi khối dưới là khá lớn. Tuy nhiên cũng phải đến khi chị ấy nói thì anh mới bắt đầu hành động.”

“Và Venus đã nói cho anh linh cảm của chị ấy.”

“Đúng vậy, cộng với dữ liệu từ trước đó nên anh mới biết em gặp rắc rối mà chẳng cần em nói. Dù sao thì... Thật tốt khi em đã nhờ anh.”

“Phải. Đến khi anh nhắn cho em một đống dữ liệu và hỏi em một cách dồn dập trên maylo, em mới biết rằng anh đứng sau các hoạt động trao đổi thông tin của toàn trường.”

“Đáng lẽ anh nên nói với em sớm hơn. Ngay sau đó em đã liên lạc với Sirvine đúng chứ?”

“Cô ấy là người em có thể tin tưởng.”

“Cô ấy là bạn của cha chúng ta nhỉ, nếu anh không nhầm.”

“Vâng! Có lẽ anh biết cô ấy dù chưa gặp cô ấy bao giờ...?”

“Thực ra là anh biết nhưng không nhiều, có khi chỉ là những ký ức lờ mờ mà thôi, cơ mà anh đoán là có thể tin được.”

“Dù sao thì em cũng đã nhắn với cô ấy rằng phe của anh cũng là đồng minh nữa để tránh bị hiểu lầm.”

“Tốt lắm, anh cũng định nói vậy khi tay em bấm lia lịa vào điện thoại. Dù sao thì đó là những gì chúng ta có thể làm bây giờ. Ngủ ngon nhé em gái!”

“Vâng... Anh cũng vậy.”

Cửa phòng đóng lại. Saphir lấy trong túi ra hộp tai nghe không giây và mở một bài nhạc trước khi chìm vào giấc ngủ.

ⅠⅠⅠ

Tính tới thời điểm này. Hoạt động của cả hai bên chưa thực sự rõ ràng, hay chính xác hơn là phía bên kia chưa có một động thái nào được coi là có sự nỗ lực trong các hoạt động có tính chất đeo bám hoặc gây nguy hiểm.

Nhóm của Đăng hầu như không có biểu hiện thực tế gì, đó có thể là hành động cơ bản và thường thấy nhất của tất cả những kẻ du côn tuổi vị thành niên, đó là tự tin đến thái quá. Trong mắt chúng, chúng có những gì? Đó là quyền lực và phạm vi ảnh hưởng từ các mối quan hệ xã hội. Bọn chúng đã làm đi làm lại rất nhiều lần các hành vi phạm pháp như đe dọa cá nhân, tổ chức tấn công có chủ ý gây thương tích và còn hơn nữa, đó là gia sản của một số cá nhân là không hề tầm thường hoặc có quyền lực lớn.

Điều đó khiến chúng ta kết luận được điều gì? Từ những điều trên ta có thể thu thập được từ trước tới nay chứng minh rằng việc chúng tự tin vì coi rằng mình ở cửa trên là chính xác và đúng đắn; thứ hai, điều này sẽ tạo ra cho chúng những sơ hở lộ liễu vì hạ thấp cảnh giác, hình thành từ sự khinh địch. Vậy nên chúng mới không tỏ ra các hành động lộ liễu; đủ thông minh để tránh tai mắt của cơ quan chức năng và đủ tỉnh táo để không gây ra một vụ ẩu đả quy mô lớn.

Tuy nhiên, các thông tin Emer có thể thu thập được là các đoạn tin nhắn ở hội nhóm ẩn trên mạng xã hội được lấy từ việc hack hoặc là mua chuộc, tạo nội gián trong thời gian ngắn để có thể có được nhiều thông tin nhất có thể. Có một điều rất may mắn rằng, nữ sinh tên Anh Thư là bạn gái của một trong những kẻ có mối quan hệ thân thiết với nhóm của Đăng, kẻ tấn công Anh Thư cũng là một trong những người ở trong hội nhóm của Đăng.

Vậy là ta đã có đồng minh, bởi vì một người trong nhóm đã gây nên vụ cưỡng bức với bạn gái của một thành viên còn lại, từ đó đã tạo ra một điểm vỡ trong mạch máu của chúng. Người này đã tuồn hết thông tin mình biết cho Emer theo nhiều cách, từ tin nhắn, hỏi, đến các video...

Còn về phía Sirvine, họ đã thu thập được các thông tin của các cá nhân mà được tạm thời dự đoán là sẽ tham gia vào vụ ẩu đả sắp tới. Đồng thời cũng đã chuẩn bị đủ nhân sự.

Giờ là thời điểm tấn công, liệu sẽ diễn ra vào đúng ngày diễn ra lễ hội hay không mà thôi. Saphir tin rằng đây là thời điểm tốt để dụ chúng vào bẫy. Vì sao? Vì đó là cơ hội tốt để chúng hành động.

Thời gian từ bây giờ đến tối thứ năm là đủ để chúng chuẩn bị xong. Không ngoại trừ chúng sẽ chuẩn bị xong sớm hơn và sẵn sàng động thủ kể từ thứ tư, đó là điểm ta cần lưu ý, vì không nắm được các hoạt động của chúng. Các thông tin ta nhận được từ đồng minh đã bán đứng mọi người vì bạn gái đều là thông tin về các hành vi vi phạm pháp luật được che giấu, không phải là thông tin sẽ hành động vào thời gian nào, thời điểm nào.

Nhưng sao Saphir vẫn tự tin đến vậy? Đăng là một kẻ tuy bốc đồng nhưng cậu ta  không dễ gì mà tin người ngay, vậy nên việc lan truyền thông tin “bạn trai/bạn gái của Saphir/Kiệt” sẽ được đảm nhận bởi Emer, Stelia, Kiệt và cả cô, công bố đủ để cho nhiều học sinh tin vào điều đó nhất để tạo lòng tin cho đối phương rằng hai người họ thực sự yêu nhau. Lúc này tên Đăng sẽ thực sự tin vào điều đó và tiến hành các bước về sau.

Đăng có cái tôi rất lớn, cậu ta là một kẻ thượng đẳng, có tính chiếm hữu, tự tin và không ngại sử dụng bạo lực khi cần thiết để ép buộc.

Loại trừ đi. Thứ ba là cuộc cãi vã và ẩu đả đầu tiên xảy ra vào buổi trưa. Thứ tư sẽ là một cuộc lan truyền thông tin truyền thông lớn bởi thực tế, Saphir không phải là người vô hình và không ai quan tâm, cô có rất nhiều bạn, có bạn và chơi chung với nhiều nhóm ở tất cả các lớp khối mười một, cũng như thành tích đáng ấn tượng. Còn Kiệt, tuy không nổi trội bằng nhưng cũng có chỗ đứng nhất định, học giỏi, có năng lực thực sự. Điều này sẽ tạo ra hình ảnh “công chúa và hoàng tử” khiến tên Đăng khó chịu ra mặt.

Vậy chúng ta còn gì? Thứ năm sẽ là sớm nhất và thứ sáu sẽ là muộn nhất để tham gia cuộc chơi. Từ đấy về sau tỉ lệ sẽ còn thấp hơn cả. Thứ năm sẽ là đòn chốt hạ khi Kiệt sẽ cùng Saphir khiêu vũ trước hội trường, điều mà tên Đăng không bao giờ làm được khiến cái tôi và sự ghen tuông của cậu ta đạt cực đỉnh, càng củng cố thêm cậu ta sẽ hành động. Điều này phải làm sao cho cậu ta phải thấy trực tiếp.

Sau đó sẽ là một bữa tiệc được đón chờ. Saphir đã thay đổi chiến lược, cô không chỉ muốn loại tên Đăng ra khỏi cuộc sống của cô nữa, giờ cô muốn là chấm dứt tất cả kể cả tàn dư còn lại. Cô đã thay đổi mục tiêu nhưng lại chẳng nói cho Kiệt biết, quan trọng đó là chỉ được nói đúng một nửa sự thật.

Saphir đã nắm hết toàn bộ thông tin cần có để sẵn sàng đưa tất cả vào vòng pháp luật, riêng tên Đăng cô sẽ ép cậu ta chuyển trường bằng mọi giá, điều dễ nhất là một cuộc nói chuyện với chính gia đình của cậu ta.

Và cô cũng đã có thông tin đấy, tất cả đều đang rất thuận lợi.

Câu hỏi phải là, nếu cậu ta không hành động thì sao? Thì cô vẫn sẽ làm, thông tin đã có đủ, chúng không hành động gây tổn hại lên cho Kiệt thì đó là điều tốt để cô đảm bảo an toàn cho Kiệt, ngược lại chúng gây thương tích cho Kiệt kết hợp với những gì đã có thì tội càng thêm tội. Không khoan nhượng là từ rõ ràng nhất để miêu tả quyết tâm lúc này của Saphir.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!