Tập 1

Chương 4. Hợp tác

Chương 4. Hợp tác

Bãi đậu xe của trường có vẻ như đã vơi đi khá nhiều, tiện lợi để có thể lấy được xe của mình. Saphir vừa đi vừa cặm cụi nhìn điện thoại, cô dường như chẳng để ý gì đến xung quanh cho đến khi có tiếng gọi của một người con trai đã khiến cô dừng lại.

“Này! Bạn gì ơi!”

Saphir theo phản xạ tự nhiên mà quay đầu về hướng âm thanh vọng đến. Đó là Quốc Kiệt, người mà cô vừa gặp hồi nãy đang vẫy tay và chạy hồng hộc về phía cô.

“Cậu làm gì ở đây vậy?” Saphir hỏi. “Tôi tưởng cậu phải về cùng những người kia rồi chứ?”

Lúc này Kiệt mới có thể dừng chân. Cậu nói.

“Phải, đáng lẽ ra lúc đấy tôi phải về rồi nhưng mà...”

“Nhưng mà?”

“Về chuyện ban nãy...”

“Cứ nói tiếp đi, tôi vẫn đang nghe mà.”

“Cậu có nhờ tôi đóng giả cái vở kịch chỉ vì cậu lỡ miệng. Vậy nói cho tôi xem chúng ta phải làm gì?”

Saphir nhìn Kiệt, thoáng thấy vẻ bối rối của cậu. Cô điềm tĩnh đáp.

“Xin lỗi vì đã đường đột và nhận vơ như thế, tôi lỡ kéo cậu vào rắc rối mà đáng lẽ nó là của riêng tôi rồi, thật lòng xin lỗi.”

Saphir cúi người xuống thể hiện sự hối lỗi mà cô đã vô tình gây ra cho một người cô mới quen. Nhưng phản ứng của Kiệt có vẻ khác, cậu ta hoảng hốt.

“Ấy từ từ, cậu ngẩng mặt lên đi! Thực ra nó chẳng phải vấn đề gì to tát lắm, phải không? Người ta nhờ mình giúp thì mình có thể giúp dựa trên năng lực của bản thân thôi, giúp được đến đâu thì giúp, miễn sao là chúng ta phải giúp đỡ nhau, phải chứ?”

“À ừ, phải rồi... Nhưng mà cậu không thấy phiền chứ?”

“... Thú thật, nếu bảo có phiền không thì không sẽ là một lời nói dối. Cơ mà tôi cũng bất bình và khó chịu với thái độ, lời nói và hành động của tên kia mà thôi, cũng như cậu vậy. Và hơn hết tôi cũng muốn tên đó phải nhận lấy sự đáp trả xứng đáng với những gì hắn gây ra chứ, phải không?”

“Phải. Và tôi cũng muốn hắn phải chấm dứt việc cứ bám theo tôi và làm phiền tôi nữa. Tôi không biết nữa, phải nhờ cậu vậy.”

Saphir bỗng chốc quay mặt sang một bên để tránh ánh mắt của Kiệt nhưng dường như Kiệt không để tâm đến. Thái độ từ hoảng hốt, bối rối dần chuyển mình sang sự điềm tĩnh nhưng khôi hài của Kiệt đã khiến Saphir để ý, dẫu vậy Kiệt vẫn hăng hái nói và yêu cầu Saphir lập một kế hoạch cho việc này.

Sau khi suy nghĩ một hồi, cô quyết định rằng cả hai sẽ giả vờ làm người yêu hờ trong một khoảng thời gian từ giờ đến hết một tuần, cô biết nghe nó thật chẳng ra làm sao nhưng cô đã lỡ tuyên bố như vậy rồi.

Đăng là một tên khốn và thù dai, cậu ta sẽ chẳng dễ dàng mà bỏ qua được chuyện này, việc bị làm nhục trước bao nhiêu người, lại còn như thể bị tước đoạt đi người mình thích. Điều đấy khiến một kẻ thù dai như cậu ta khả năng rất cao sẽ làm điều gì đấy tệ hại. Là bạn cùng lớp, Saphir ít nhiều cũng nghe và biết được nhiều chuyện mà cậu ta làm, từ đơn giản đến những chuyện lớn. Đó là điều cô lưu ý, kế hoạch mà cô nghĩ tới có thể thừa thãi với đa phần mọi người vì họ rồi sẽ lựa chọn bỏ qua hoặc nói xấu ác ý chứ không đủ sức thúc đẩy một cá nhân sẽ sử dụng bạo lực để trả thù.

Nhưng Phạm Hà Đăng thì không. Cô hiểu cậu ta và cô chắc chắn ít nhất 90% sẽ có ẩu đả, thế nhưng người sẽ phải chịu tất cả những điều này vô tình lại là Kiệt.

Cô có cảm thấy hối lỗi không? Rõ ràng là có, chỉ vì phát ngôn nhất thời của cô lại vô tình lôi một người bạn mới quen vào chuyện chẳng đâu cho dù thái độ của Kiệt lại rất là muốn hợp tác. Từ sâu thẳm, cô muốn cậu đồng ý giúp và muốn có một cộng sự, vì chính cô biết đây có thể là điều hiếm hoi để loại bớt một kẻ phiền phức ra khỏi cuộc sống của mình.

Vì thế cô sẽ hành động với không sự nhân nhượng, cô muốn chấm dứt những chuỗi ngày mà cậu ta làm phiền đến cô, một lần và mãi mãi.

Sau khi nghe Saphir trình bày cùng một số lưu ý nho nhỏ, Kiệt vui vẻ đồng ý, đặc biệt phải kín tiếng không công khai sự thật với bên ngoài và giả vờ làm người yêu một cách thật nhất để tạo ra hiệu ứng đám đông. Saphir tin rằng cách này, bước đầu có thể khiến một người như tên Đăng có thể từ bỏ việc theo đuổi mình, song song với đấy là tạo ra hiềm khích giữa cả hai người Kiệt - Đăng nhằm thúc đẩy kế hoạch. Trước khi cả hai rời đi sau khi thống nhất kế hoạch, Kiệt bất chợt hỏi.

“À quên nữa, tôi vẫn chưa biết tên cậu và cả phương thức liên lạc với cậu nữa?”

“... Tôi quên mất, may mà cậu có nhắc. Thứ lỗi nhé, tôi thật tệ khi còn chưa cho cộng sự mới biết tên của mình. Tôi tên là ‘Nguyễn Huyền Thanh Ngọc’ nhưng đó chỉ là...”

“Đó là tên tiếng Việt của cậu nhỉ?” Kiệt ngắt lời.

“Nghe này Kiệt, cậu không nên ngắt lời người khác khi đang nói vậy chứ?”

Saphir bĩu môi cằn nhằn, rằng nó không đúng đâu.

“Tôi xin lỗi.”

“Ừm, dù sao thì cậu nói đúng đấy, đó chỉ là tên Việt Nam của tôi khi tôi sang đây cách đây khoảng hơn sáu năm trước thôi, chính tôi đã chọn cái tên ấy. Nhìn qua cậu cũng thấy tôi trông khá giống người Châu Á các cậu nhỉ, đơn giản lắm, tại mẹ tôi, bà ấy là người Mỹ gốc Việt mà. Đừng hỏi gì về mái tóc nhé, nó tự nhiên đấy không phải nhuộm màu đâu. Dù sao thì cậu cũng có thể gọi tôi là Saphir, Quarter G Saphir là họ tên đầy đủ của tôi khi ở Mỹ nhưng gọi ngắn gọn là Saphir thôi.”

“Tôi hiểu rồi. Mà tóc cậu của cậu, trông độc đáo thật, nó đẹp theo một cách riêng của nó.”

Kiệt dường như khó xử khi tiếp nhận một lúc nhiều thông tin vậy trong một câu nói. Còn Saphir, cô phản ứng nhẹ với lời khen của Kiệt.

“Cảm ơn. Còn đây là số điện thoại của tôi, cậu có thể tìm tôi thông qua Maylo, có gì hãy nhắn nhé.”

Saphir viết số điện thoại của mình ra một mẩu giấy và dúi nó vào tay Kiệt.

“Cảm ơn. Mà cái tên Saphir của cậu...”

“Hửm? Nó làm sao à?”

“Không có gì nghiêm trọng đâu chỉ là, nếu theo tiếng Anh thì Saphir sẽ phải gọi là sapphire chứ nhỉ, Saphir hình như là theo phiên âm tiếng Pháp, dịch thuật ra tiếng Việt sẽ là lam ngọc đúng chứ?”

“Hiểu biết đấy. Nhưng mà nếu cậu có hỏi sao họ tên tiếng Việt của tôi lại là ‘Thanh Ngọc’ thay vì ‘Lam Ngọc’ cho sát nghĩa tên gốc thì do tôi thích thôi, chí ít tôi đã học ngôn ngữ của người Việt song hành với Tiếng Anh nên việc tôi hiểu và đọc lưu loát cũng là điều bình thường. Vậy nên ‘Lam Ngọc’ nghe sẽ không thuận mồm bằng ‘Thanh Ngọc’ dù trước sau gì cũng chỉ gọi là Ngọc.”

“Ok.”

“Vậy nếu không còn câu hỏi nữa thì tôi về đây. Có gì hẹn cậu vào bảy giờ tối nay. Nhớ kế hoạch chứ.”

“Tôi nhớ.”

“Vậy thì chào nhé cộng sự.”

“Được rồi, về cẩn thận đấy.”

“Cậu cũng vậy.”

Cả hai tạm biệt nhau rồi đường ai nấy về, sẵn sàng cho một kế hoạch mà hai người đã lên, nhưng trong đó là một ý định cá nhân đầy tính toán.

ⅠⅠ

Không khí se lạnh của tháng mười một này khiến lòng người lại càng trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết, trông thật u sầu và buồn bã làm sao. Tiết trời đông của bắc bộ Việt Nam vốn đã rất lạnh mỗi khi gió mùa đông bắc tới lại như một bức tranh phản ánh tâm trạng vốn đã ảm đạm của Saphir. Cô thực sự không muốn về nhà lúc này bởi sức sống của căn nhà ấy giờ cũng chẳng khác gì tâm trạng của cô bây giờ là bao.

Saphir lái trên mình chiếc mô tô. Dù rất tự tin vào khả năng chịu rét tốt của mình khi thậm chí cô còn đang mặc váy ngắn nhưng cũng phải cảm thấy rùng mình vì những luồng gió se qua đôi chân trần không chút vải của bản thân. Nghĩ thấy chán, cô ghét mùa đông... Không phải do những cơn gió rét mà là màu sắc của mùa đông thường vô cùng u ám, ảnh hưởng tiêu cực đến tâm trạng của cô nhiều hơn là sự tích cực nó đem lại.

Đã vậy, dòng đời lại đưa đẩy như thể đang muốn trêu ngươi cảm xúc của cô, thật tệ cho cô khi lại gặp kẻ mình chẳng hề thích lại đem lòng yêu mình đến mê muội mà làm những hành động thật chướng mắt,  thậm chí là tởm lợm và thái quá, điều đấy chẳng có cô gái bình thường nào có thể chịu được.

Càng nghĩ, Saphir lại càng thấy khó xử với chính cảm xúc của mình, cô chưa từng nghĩ mình sẽ phải làm điều này vì điều cô sẽ làm tuy không hại đến kẻ cô ghét nhưng nó sẽ là một cú đạp không khoan nhượng đẩy hẳn kẻ đó ra khỏi cuộc đời cô. Giờ thì sự đã rồi, đâm lao rồi thì phải theo lao, khó mà quay đầu được.

Cứ vậy mà lạc trong dòng suy nghĩ, Saphir cũng đã dường như quên đi cảm giác se lạnh ban đầu và cũng chẳng biết từ khi nào, cô đã về tới nhà.

Đứng trước cánh cửa mà cô đã ra vào cả ngàn lần, Saphir bỗng khựng lại. Cô muốn vào nhà nhưng mà chẳng biết từ đâu, một sự vô hình nào đấy đã ngăn cô mở cửa. Saphir biết chính xác nó là gì, phải rồi, đó là sự cô đơn...

Bây giờ cô chỉ có đi học về, hầu như mọi lúc sẽ ở nhà một mình và chỉ có thế, anh trai cô hôm nay sẽ ở nhà bạn một lần nữa, chị của cô thì đã ra ở riêng và chỉ về nhà vào cuối tuần, còn cha của cô... Ông ấy sẽ chẳng về, ít nhất là vào lúc này.

Cô tự trấn an bản thân và cố gắng lảng tránh điều đó rồi cầm lấy tay nắm cửa nhưng trước khi cô kịp xoay thì nó đã nhanh hơn cô một nhịp, cảnh cửa đột ngột mở ra và người đang đứng trước mặt cô không ai khác đó là chị của cô, Venus.

“Chị? Sao chị lại ở đây?” Saphir ngạc nhiên. “Em tưởng chị đang đi làm và về đây vào mỗi cuối tuần chứ?"

“Tới gặp cô em gái bé nhỏ của mình mà phải cần lí do sao?”

Venus bĩu môi rồi dang tay ôm chặt Saphir vào lòng.

“Hôm nay chị được nghỉ phép do công ty có bận một số việc riêng, mà về khu nhà trọ cũng chán vì chẳng có gì nên chị qua đây thăm em.”

Bị ép chặt vào bộ ngực cỡ khủng của chị gái, Saphir cảm thấy khó thở, cô đẩy chị mình rời khỏi người nhưng thật ra là cô chỉ đang ghen ăn tức ở với cái cỡ ngực đó mà thôi.

“Đừng gọi em là ‘cô em gái bé nhỏ’ chứ, em đâu còn trẻ con nữa đâu!”

Saphir tỏ vẻ hờn dỗi.

“À... vậy à, em gái chị cũng sắp mười bảy tuổi rồi nhỉ, nhưng mà thưa tiểu công chúa ạ! Dù em có ngàn tuổi đi chăng nữa thì em vẫn là cô em gái bé nhỏ của chị mà thôi!”

Venus cười phá lên và véo má Saphir.

“Chị! Đừng làm em xấu hổ nữa mà!”

“Ha ha. Rồi rồi chị dừng đây.”

“Chậc.”

“Sao thế Saphir? Nhìn em có vẻ không vui, không phải do chị đùa quá trớn đấy chứ?"

“Dạ không, không phải do chị. Em rất vui vì chị tới đây thăm em nhưng dạo gần đây có một số chuyện xảy ra khiến em hơi sầu não thôi ấy mà.”

“Thế à? Vậy thì kể cho chị nghe đi. Nhưng trước tiên em nên vào nhà đã, hôm nay nhà mình cũng có khách nữa mà.”

Venus quay lưng tiến vào bếp và Saphir bám theo sau.

Trong bếp, Saphir bỗng nhận thấy có một thiếu nữ trẻ trạc tuổi chị của cô nhưng trái với thái độ luôn tươi cười, vui vẻ của người chị thì cô thiếu nữ này dường như có phần trưởng thành và trầm lặng hơn. Cô quan sát người thiếu nữ qua cách đối phương cầm quyển sách đang đọc dở lấy sợi chỉ ghi chú để đánh dấu trang cẩn thận rồi đặt xuống bàn.

Tiếp đấy, cô quan sát và nhận thấy rằng đối phương có ánh mắt sắc bén lanh lợi tựa như một sinh viên thủ khoa dưới tròng kính vuông màu đen, càng thêm nữa, sắc thái thay đổi nhẹ khi người thiếu nữ nở một nụ cười dịu dàng khi thấy mình đã khiến bản thân cô vô cùng ấn tượng, rằng đây là một người trững trạc, trưởng thành, tốt bụng, hoàn toàn an toàn để làm quen.

Cô thiếu nữ trẻ ấy diện một chiếc áo len màu da người có hoạ tiết cây thông Noel ở trước ngực, chiếc váy xếp ly dài đến quá đầu gối xuống tới sát bàn chân màu nâu. Đôi mắt màu xanh dương sáng trầm lắng yên bình tựa như mặt biển Thái Bình Dương. Khuôn mặt thì càng được tô điểm thêm đôi môi mềm mại cùng gò má ửng hồng toát lên sự trẻ trung năng động trái với sắc thái điềm tĩnh trững trạc đang hiện diện. Mái tóc màu nâu hạt dẻ dài được búi lại thành kiểu tóc đuôi ngựa bằng một chiếc chun buộc tóc màu đen. Tất cả đều trông thật giản dị và tao nhã làm sao.

“Chào em!”, người thiếu nữ trẻ cất tiếng trước.

“Chị là bạn cùng phòng của Venus, tên chị là Lara Sanchez, chị là người gốc Mỹ. Chắc hẳn em là cô em gái mà Venus thường hay nhắc đến nhỉ?”

“Dạ vâng! Em chào chị. Em tên là Quarter G Saphir nhưng chị có thể gọi ngắn gọn là Saphir ạ!”

“Chào em Saphir. Ngồi xuống đi, đây là lần đầu chúng ta gặp nhau mà đúng không? Mình có thể bắt đầu tìm hiểu về nhau từ đây, sở thích của em là gì?”

“Cũng chẳng có gì nhiều đâu chị, chủ yếu là em sẽ dành thời gian cho việc đọc sách, nghe nhạc, chơi game online, nuôi cá hoặc là chơi các trò chơi có tính vận dụng trí thông minh. Vậy còn chị thì sao Lara, lúc thời gian rảnh chị sẽ làm gì?”

“Nghe có vẻ thú vị.”

Lara nhận xét. Bỏ qua việc tại sao cô ấy có thể nói tiếng Việt lưu loát đến vậy thì dường như cô ấy không đề cập gì tới việc mình có tên tiếng Việt. Điều này khá kì lạ nếu Lara là một người Mỹ định cư ở đất Việt. Cho dù Saphir có hỏi nhưng cô ấy lại lảng tránh câu trả lời mà lái sang chuyện khác.

“Vậy chị thì sao? Sở thích của chị là gì?”

“Chị cũng thích đọc sách, thường chị sẽ dành thời gian ra để đọc những cuốn sách liên quan tới lịch sử hoặc chính trị của thế giới. Ngoài ra còn là các cuốn tiểu thuyết mang chủ đề và nội dung kinh dị, giải đố và phiêu lưu. Cơ mà chị lại thích công nghệ thông tin hơn cả, nó khiến chị thỏa mãn theo cách riêng của nó, do sự logic và khô khan nên khiến Venus nhận xét rằng chị là một con người tẻ nhạt và có phần cứng nhắc.”

“Đúng rồi, cậu là một con người trầm tính, tẻ nhạt, đanh đá, cứng nhắc mà ha ha! Ui da! Này, đau quá, dừng lại đi!”

Venus buôn lời nhận xét châm chọc người bạn của mình thì nhận lấy một cái nhéo tai từ Lara như một đòn trừng phạt.

“Chí ít thì tớ không tăng động như khỉ là được. Cậu đấy, trời ban cho cái vẻ đẹp thánh nhân nhưng người người đâu biết ẩn bên trong cái vẻ đẹp tuyệt trần ấy là một đứa nghịch như quỷ, quậy như giặc đâu!”

“He he! Cậu thấy ghen tị à?”

“Không hề nhé!”

“A! Đau quá, dừng lại đi mà, đừng nhéo tai tớ nữa mà!”

“Rút lại lời nhận xét của cậu đi thì tớ dừng lại.”

“Còn lâu nhé, nó là sự thật mà...”

“Đến chịu cậu.”

Thời gian thấm thoát trôi, bây giờ đã là giữa chiều. Ngoài trời, cơn mưa phùn rả rích đã dừng hẳn từ lúc nào mà nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt ẩn mình trên những đám mây dày đặc. Saphir nhồm người khỏi giường, cô nhìn về hướng cửa sổ, Không gian từ căn cửa sổ phòng ngủ trông ra phía ngoài, dãy phố nhà cô là dãy đô thị cao cấp, vậy nên nơi đây chẳng có mấy xe qua lại, rất vắng vẻ.

“Cộc cộc cộc!” - Đột ngột một tiếng gõ cửa vọng đến, theo sau đó là một giọng nói cất lên.

“Saphir! Chị có thể vào được chứ?”

Cánh cửa dần mở ra và Venus bước vào trong.

“Có chuyện gì không chị?”

“À! Chị chỉ muốn thông báo rằng chị và bạn chị sẽ phải rời đi bây giờ.”

“Thật vậy ạ? Dạ vâng...”

Giọng Saphir trầm xuống.

“Chị biết em không vui khi chị rời đi.”

Venus mỉm cười.

“Vậy nên chị có thứ này muốn đưa cho em.”

“Nó là gì vậy ạ?”

Venus rút từ trong túi áo ra, đó là một chú cá trê nhồi bông mini, mình màu da người cùng các đốm đen và móc khóa. ở bên dưới chú cá còn có cả đường khóa kéo. Tiếp đó cô đưa cho Saphir một tờ giấy, trên đó ghi một số kí tự nhưng khá nhỏ. Mẩu giấy ghi rằng: Mật khẩu của thiết bị là: 48, 49, 0110011, 55. Hãy tự chuyển đổi chúng.

“Em cảm ơn chị nhưng mà tờ giấy này, nó là cái gì vậy chị?"

“Em có thể cho rằng đó là một câu đố nho nhỏ của chị đi, chị mong em có thể giải được nó trong nay đây và ngày mai.”

“Lại một câu đố giải mã nữa à...”

Saphir nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu. Đây không phải lần đầu tiên chị gái cô lại đưa ra các câu đố mật mã như thế này để cô có thể giải chúng và nhận được phần thưởng xứng đáng mỗi khi cô hoàn thành câu đố. Saphir cầm lấy con cá trê nhồi bông lai với túi khóa, chăm chú nhìn nó rồi co lôi từ trong bụng chiếc móc khóa ra một cái điện thoại mini chỉ bé bằng ba ngón tay, trên đó chỉ có khung hiển thị “hãy nhập mật khẩu” và bốn ô.

Điều này chỉ phù hợp với những hoàn cảnh đáp ứng đủ thời gian để nhập mật khẩu và gọi, trong các tình huống quá cấp bách thì thứ này dường như là không thể sử dụng.

“Chiếc điện thoại này em nhìn qua có vẻ là vô dụng, nhưng nó thực tế là một quả bom choáng có thể được sử dụng trong lúc cần chạy trốn hoặc đánh lạc hướng kẻ thù nhằm câu kéo thêm thời gian. Thiết bị cũng có các chức năng như đèn pin, la bàn, lịch, đồng hồ, quay phim chụp ảnh, ghi chú và một quyển bách khoa toàn thư trực tuyến, nó cũng có thể phát ra âm thanh cao để thu hút sự chú ý nữa.”

Venus nói.

“Cảm ơn chị nhưng mà... Điều này có nghĩa là gì? Em đâu có gặp nguy hiểm hay các vấn đề mà cần đến nó chứ...”

“Ồ, nó có thể nối máy trực tiếp tới chị, cha và Emer để yêu cầu hỗ trợ, có thể bổ sung thêm đường dây nóng nếu cần thiết. Nó có mật khẩu để đăng nhập nhưng ngoài ra còn là quét khuôn mặt, đấy là bảo mật hai lớp. Ngoài ra nó cũng có thể bảo mật thông tin cuộc gọi tốt hơn là chiếc điện thoại thông minh phổ thông tốt nhất bây giờ.”

“... Chị nghĩ em sẽ cần nó trong tương lai sao? Rằng em có thể gặp nguy hiểm?”

“Rất có thể, linh cảm của chị mách bảo vậy. Kể cả không phải bây giờ hay nay mai nhưng chị nghĩ nó vẫn sẽ có ích cho em về sau. Nhớ bổ sung thêm số của công an, cứu hỏa và cứu thương vào đó nữa đấy nhé, để cho chắc chắn thôi.”

“Em hiểu rồi. Em cảm ơn... Chị có thể cho em mật khẩu của nó là gì được không?”

“Ồ! Vậy thì nó sẽ không còn là một trò đố vui nữa. Chiếc điện thoại này không rẻ như em nghĩ và nếu thành công, em sẽ có nó như là phần thưởng.”

Một phần thưởng là một chiếc điện thoại có chức năng hạn chế hơn nhiều so với một chiếc điện thoại phổ thông. Này trông khác nào như đang định hướng bản thân cô trở thành một điệp viên như trong phim Điệp viên 007 đâu. Dù sao đây cũng là một món hời.

“...”

“À! Và đừng nghĩ tới việc sử dụng internet để giải câu đố, tuy nó đơn giản nhưng làm vậy thì lại thảm hại quá. Nếu sức em tự tin có thể giải nó thì hãy chứng minh đi nhé! Chị về đây!”

“Em chào chị...”

Cánh cửa dần đóng lại và bóng dáng người chị khuất đi sau đó. Saphir đặt tờ giấy lại lên bàn học, cô ngẫm nghĩ một hồi, nhưng cô cũng chẳng thực sự hiểu được các dãy số kỳ lạ trong mẫu giấy nói lên điều gì và nó là loại mật mã gì. Bốn ô hiển thị trong chiếc máy điện thoại nhỏ, cùng dòng nhắn “hãy nhấn những con số em đã giải vào điện thoại mini” vậy chắc chắn rằng các dãy kí tự số nhìn chẳng liên quan gì tới nhau kia phải có mối quan hệ nào đó.

“Cái gì mà thảm hại... Mình sẽ chứng minh cho chị ấy thấy câu đố này thật tầm thường. Tuy nhiên...”

Saphir nhận ra rằng chị của cô dường như đã linh cảm được điều gì đấy không hay sắp xảy đến. Làm những điều như này không đơn thuần chỉ là một trò đánh đố, cũng chẳng phải lời khích tướng ấy là để bản thân cô khó chịu mà dừng phụ thuộc vào internet.

Bốn ô chữ tương đương với bốn con số, bốn kí tự hoặc bốn con chữ; dãy số 48, 49, 0110011, 55 và “hãy tự chuyển đổi chúng”; “Rất có thể, linh cảm của chị mách bảo vậy. Kể cả không phải bây giờ hay nay mai nhưng chị nghĩ nó vẫn sẽ có ích cho em về sau”.

Nó là để bảo vệ Saphir. Mật mã này nếu không có kiến thức sẽ không thể xác định đây là thứ gì, nó không quá khó khăn để giải nếu biết nó là thuộc bảng mã gì, và biết thì cũng đơn giản là đưa nó lên trình duyệt web để giải hộ. Nó quá đơn giản nhưng Venus vẫn làm vậy? Vì sao? Vì nó không dành cho người có nhận thức tốt hay có năng khiếu, nó dành cho đối tượng đần độn hơn thế nhiều để nếu có vô tình rơi vào tay những kẻ này, việc bẻ khóa sẽ khó hơn chúng nghĩ. Chúng sẽ dễ dàng bỏ cuộc hơn vì không xác định được rõ đây là loại mã nào.

Thể nhưng, các trình duyệt web có thể xác định đây là loại mã gì nếu như dán nó vào thanh tìm kiếm, vẫn có thể bị phá giải... Trừ khi đây là một mã phòng hộ. Ở thời đại này, mã phòng hộ có thể vô hiệu hóa được các trình duyệt web để bảo mật thông tin bằng việc sao lưu chúng trong máy chủ, nó sẽ tự động nhận diện dòng mã được thông hành và đánh sập bất kì trang web nào cố gắng giải mã nó.

“Nếu nó là mã phòng hộ, vậy thì web này sẽ bị sập... Quả nhiên là vậy. Vậy thì thứ này có thể dễ dàng cho người có năng khiếu và kiến thức giải đáp như một trò chơi nhưng đối tượng nhắm đến lại là những kẻ đần độn phụ thuộc vào sự tiến bộ công nghệ thay vì động não. Chị ấy thực sự khích tướng mình rằng nếu mình không giải được nó, thì mình cũng chỉ là kẻ đần độn.”

Không chỉ có như vậy...

“Chị ấy biết mình gặp chuyện gì tệ chỉ cần thông qua biểu cảm, trạng thái cảm xúc và lời nói của mình từ lúc gặp nhau ở cửa? Mặc dù ở bàn ăn mình đã tỏ ra thoải mái nhất có thể nhưng... Ghê thật! Mình hiểu rồi, đó là lí do chị ấy mới có chủ ý đưa mình thứ này và dường như đang thúc giục mình ở câu nói ‘nay đây và ngày mai.’ Chị ấy biết mình sẽ gặp chuyện gì đó nay đây và ngày mai sao? Nó vẫn quá vô lý vì mình chẳng nói chuyện đó cho chị cả, nhờ trực giác sao...?”

Saphir nhìn lại một lần nữa qua đoạn mã. Cô dã nhận ra, nó chính là mã ascii. Sau đó quan sát, Saphir nhận ra rằng nó là loại ký tự ascii in được bởi sự xuất hiện của số 48, 49 và 55 thuộc hệ thập phân. Khi hiển thị ra được, nó sẽ hiện thị các con số là 0, 1 và 7. Chỉ còn lại một dãy số 0110011, nó là 011 0011 nhưng bị cố tình viết liền vào nhau, chỉ là một mánh lừa nhỏ bởi nó vẫn là nằm trong hệ in được vì nếu là viết liền thì có thể là loại mở rộng nhưng loại mở rộng lại có tám số, đây chỉ có bảy. Theo đấy, con số cuối cùng của mã 011 0011 sẽ 3. Dãy số đã được nhập vào trong chiếc điện thoại, “0137” và nó là đáp án cuối cùng.

Cô đã thành công giải nó trong thời gian khá ngắn, chỉ gần một nửa của một phút.

Bên trong máy thực sự có đầy đủ các tính năng cần thiết và mã ra lệnh nhận diện bằng lời nói, tương đối ổn với một thiết bị phòng thân. Cô gọi lại cho chị của mình và nhận được lời khen sau đó, đúng như lời hứa, chiếc điện thoại này sẽ là của cô.

ⅠⅠⅠ

Đồng hồ đã hiển thị sáu giờ tối. Chiếc điện thoại của Saphir rung lên liên hồi theo đợt bởi thông báo tin nhắn. Cô mở chiếc điện thoại lên và cảm thấy thật phiền phức nhưng cô nhanh chóng nguôi đi vì đấy là tin nhắn của Kiệt.

“Ê! Kiệt đây. Cậu chưa nói với tôi điểm hẹn để gặp nhau. Tôi cũng không rõ nữa nhưng tôi đề xuất việc chọn cổng trường làm nơi hẹn tại cả hai đứa đều thừa biết. Khoảng bảy giờ kém mười lăm thì tôi sẽ có mặt ở đó. Có gì nhắn lại với tôi nhé!”

“Chọn trường làm điểm hẹn có vẻ là ý tưởng hay! Tôi sẽ sớm đến đó thôi.” Saphir đọc rồi nhanh chóng hồi âm.

“Ok! Cậu có định đi xe không?”

“Không! Tôi tính đi xe buýt đến đó.”

“Xe của cậu đâu?”

“Tôi không thích lái.”

“Thế à.”

“Cậu đèo tôi được chứ?”

“Cậu ổn với điều đó chứ? Thường con gái ai lại kêu bạn mới đèo mình ngay từ lần hẹn gặp đầu tiên đâu? Với cả, sao cậu không đi thẳng xe buýt đến điểm hẹn?”

“Tôi biết cậu sẽ không làm gì xấu đâu nên mọi thứ ổn. Phần còn lại thì là sẽ tốn quá nhiều thời gian để đi bộ sang bến mới.”

“Ok...”

“Cảm ơn.”

Saphir sau khi chuẩn bị xong, cô đi xe buýt để tới điểm hẹn lúc bảy giờ năm phút, kém mười phút so với dự tính vì giao thông còn ùn tắc. Khi cô tới nơi thì Kiệt đã ở đấy rồi. Kiệt mặc một chiếc áo len đen ở bên trong, khoác bên ngoài là áo khoác bomber đen trắng in chữ “sky fall” lớn kiểu chữ old english. Nó loại áo thường thấy của giới trẻ. Cậu ta mặc quần dài đen bó sát làm tô điểm nên cặp giò thon gọn, tổng quan thì Kiệt nhìn cân đối.

Saphir lần này diện một bộ đồ đơn giản. Cô mặc một chiếc áo len trắng cổ cao dài kiểu nữ. Chiếc váy cô đi dài quá đầu gối màu da người. Bên dưới gót chân lộ ra chiếc tất chân màu nâu nhạt cùng giày trắng. Cô cũng mặc một chiếc áo khoác ngắn đơn giản để tránh gió và khăn len quàng cổ tím. Phụ kiện mà Saphir mang là chiếc túi sách thủ công hình con ếch xanh lá.

“...”

“Sao thế? Mặt tôi dính gì à?”

“Không có gì. Mà cậu thấy sao?”

“Thấy gì?”

“Bộ đồ này ấy.”

“À! Hợp với cậu lắm!”

“Hửm?”

Saphir bỗng phồng má.

“Sao thế?”

“Không có gì, chúng ta đi thôi.”

“Ừ!”

“Ban nãy cái biểu cảm phồng má đấy là sao? Chẳng lẽ cô ấy muốn nhận lời khen khác hay sao? Liệu mình có làm cô ấy thất vọng hay không?” - Kiệt suy nghĩ, mặt cậu đỏ bừng nhưng dường như Saphir không để ý đến.

Sau một hồi. Cuối cùng cả hai đã đến được trung tâm thương mại thành phố Hà Nội cơ sở một. Đây là điểm đến tuyệt vời đối với các gia đình hoặc các cặp đôi, bạn bè, tới đây không chỉ là mua các vật dụng thiết yếu mà còn cả những khu vui chơi, ăn uống đáp ứng các nhu cầu của khách hàng với dịch vụ tốt nhất. Tiến vào trung tâm thương mại, cái ấm cúng của nó đã nhanh chóng làm xua tan đi cái lạnh mùa đông của Hà Nội.

“Vậy giờ chúng ta sẽ làm gì thêm?” Kiệt hỏi. “Và sao cậu lại chọn nơi này vậy?”

“Tôi muốn cả hai được tìm hiểu thêm chút về nhau, có thể là bàn về kế hoạch nữa xong tôi đã nghĩ đến nơi này đầu tiên,” Saphir nói tiếp. “Với cả tôi cũng cần mua vài món đồ nữa.”

“Vậy à. Thế điểm đến đầu tiên là gì?”

“Để tớ nghĩ...” Saphir nghĩ, chợt một ý tưởng lóe lên trong đầu cô. Cô thốt lên.

“Hiệu sách! Nghe nói bộ tiểu thuyết ‘Cái Nôi Của Rắc Rối’ đã ra tập mới, tôi cũng muốn mua cả truyện ‘Black Wind’ nữa vì tôi đang thiếu vài tập trong số đó. Tôi xin lỗi! Lỡ nói nhiều quá à...”

“À không! Tôi không có nghĩ thế, trái lại là đằng khác.”

“Tôi tưởng là cậu cũng như nhiều người khác, ít hứng thú với việc đọc sách và đọc truyện... Tôi đôi khi bị coi là kẻ lập dị trong lớp vì cái sở thích này lắm nên có đôi phần xấu hổ.”

“Không đâu! Đó cũng là một sở thích thú vị mà. Thực ra tôi cũng có sở thích tương tự. Tôi thích đọc sách văn học của Việt Nam cũng như thế giới, và còn nhiều nữa. Tôi có thể thức hằng đêm để đọc tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Nam Cao, tiểu thuyết ‘Tắt Đèn’ của tác giả Ngô Tất Tố, đặc biệt tôi thích cả những cuốn tiểu thuyết nhẹ tình cảm học đường pha một chút yếu tố kì ảo. Tuy rằng bây giờ đều phải coi trên kho lữu trữ văn học nhân loại.”

Kiệt nở một nụ cười. Đối với cậu, văn học luôn và mãi trường tồn với thời gian. Các tác phẩm truyện tranh, tiểu thuyết, các bài thơ, luận văn và hơn nữa... chúng vẫn sẽ mãi còn đó. Chỉ rằng xu hướng của giới trẻ qua từng giai đoạn sẽ thay đổi song những tác phẩm văn học sẽ và luôn ở đấy, chờ đợi một trí thức.

“À! Xin lỗi nhé, tôi nói nhiều quá à? Mong là cậu không thấy phiền.”

“Không!” Tôi không thấy phiền đâu. Thực ra cậu nói thế này vẫn còn ít đấy, kém xa so với nhỏ bạn thân của tôi.”

“Ý cậu là Hà Huyễn Kim á?”

“Phải, cậu cũng có thể gọi cậu ấy là Stelia, tên đầy đủ là Stelia Vania.”

“Ừ! Tôi có biết tên mẹ đẻ của cậu ấy.”

“Vậy cậu muốn biết nó có nghĩa gì không?”

“Hỏi vậy là gây tò mò đấy. Thế nói đi, nó có nghĩa là gì vậy?”

“Stelia thực ra không có nghĩa, nhưng có một từ gần giống thế khi viết ra là Stella, điều này cậu ấy đã nói với tôi từ lâu và nó xuất phát từ một loại tiền xu của Hoa Kì tên là Stella. Nếu tôi nhớ không nhầm thì ngày xưa nó có giá trị bằng bốn đô la, còn bây giờ nó được sử dụng như là một món đồ sưu tầm vì giá trị cổ của nó ở thế giới hiện giờ.

Còn Vania thì là xuất phát gốc là từ vanilla, đó là một loại hương liệu chiết xuất từ loài lan thuộc chi vanilla, ‘Vania’ chỉ là thay từ cuối ‘lla’ bằng mỗi chữ ‘a’ thôi. Một sự thật nho nhỏ rằng tôi khá thích các món ăn vặt như kem, trà sữa có hương liệu vani.”

“Ồ! Nghe thật thú vị. Cậu thật là người có kiến thức đáng ngưỡng mộ.”

“Không! Thực ra tôi chẳng hiểu biết nhiều đến thế. Nếu cậu nói tôi là một người có kiến thức đủ để cậu cảm thấy đáng ngưỡng mộ ở cái đẳng cấp này chỉ nên được gọi là có tí hiểu biết mà thôi, bằng không thì cũng sẽ có cả tỉ người trên thế giới là người sẽ y vậy mất!”

“Xin lỗi nhé.”

“Có gì đâu, cậu đâu cần phải xin lỗi. Dù sao cũng cảm ơn lời khen của cậu”

Saphir mỉm cười.

“Gì đây? Cái vẻ mặt tủm tỉm cười đó là sao?” Kiệt cũng không dấu được sự phấn khích mà cười nhẹ.

“Không có gì đâu. Chúng ta mua đồ nhanh rồi tiện tạt qua mấy quán ăn xong bàn chuyện thôi.”

Trong thời gian tìm đồ và thanh toán, Kiệt nhận ra rằng dường như Saphir đang để ý đến một món đồ nào đấy ở gian kệ. Thấy làm lạ, cậu xách túi đồ rồi tiến tới. Hóa ra là Saphir đang nhìn chằm chằm vào một cái kẹp tóc hình đá quý màu xanh dương đậm.

“Cậu thích cái này à?”

“Không, tôi chỉ tò mò thôi, nó bằng nhựa thôi mà.”

Bỗng Kiệt cầm lấy chiếc kẹp tóc rồi cậu qua thanh toán.

“Cậu mua cho ai vậy?”

“Cho một người bạn, người mà tôi đủ để cảm thấy quý mến và coi trọng.”

“Tôi tự hỏi đấy là ai vậy ta? Có phải người mà cậu thích không?”

“Không hẳn nhưng...”

Saphir nhíu mày, cô nở một nụ cười như thể đang muốn ăn tươi nuốt sống người khác vậy. Hành động thì đang dí lại sát mặt của Kiệt khiến mặt Kiệt bỗng chốc đỏ bừng.

“Gần quá...”

“Thế thì sao?”

“Không sao nhưng mà!”

“Đồ của cậu thanh toán xong rồi ạ!” - Lời của chị nhân viên cất lên cắn ngang cuộc trò chuyện. Nhưng với Kiệt đó là sự may mắn để ngăn sự đùa dai của Saphir.

“Nhìn mặt cậu kìa Kiệt, đỏ ửng hết cả lên rồi, trông như quả cà chua ấy! Ha ha.” Saphir đột nhiên phá lên cười.

“Ơ! Không có mà! Thực sự không có!”

“Ha ha! Xin lỗi vì đã trêu cậu. Chúng ta đến nơi rồi này.”

Cả hai dừng bước trước cửa tiệm của một quán cà phê mèo duy nhất trong trung tâm thương mại. Là nơi tuyệt vời để âu yếm các bé mèo, vừa có thể trò chuyện. Saphir nhanh chóng kéo tay Kiệt vào trong.

Trong lúc đợi đồ uống được mang ra. Cô và cậu ngồi nép mình trong góc của quán vì muốn được yên tĩnh để bàn bạc. Tại đây cô cũng biết được sở thích đọc truyện trinh thám của Kiệt, một sở thích cũng rất giống mình. Kiệt giơ lên cuốn tiểu thuyết mà cậu đã mua ra khoe. Cuốn tiểu thuyết tên là “Case” tức “Vụ án”, một cái tên rất đơn giản nhưng chỉ cần có vậy là đủ để biết chủ đề chính mà cuốn tiểu thuyết hướng đến là thể loại trinh thám xen lẫn là yếu tố kinh dị, hành động.

Hoặc đấy là ít nhất là Saphir nghĩ vậy. Rất nhanh thôi, đồ uống của cả hai đã được mang ra, Kiệt gọi một cốc sôcôla với trân châu, còn Saphir là một cốc matcha latte.

“À mà tôi có thể hỏi cậu một số thứ được không?”

“À ừ được! Cậu hỏi đi!”

“Cậu thấy tôi là người như thế nào?”

“Ý cậu là ấn tượng đầu tiên?”

“Ừ.”

“À thì... Tôi thấy cậu là  một người con gái mạnh mẽ, có chính kiến và lập trường riêng của bản thân.”

“...”

“Ngoài ra cũng xinh đẹp nữa... Tôi nghĩ vậy. Trông cậu thực sự nổi bật luôn ấy.”

“Như nào? Ý là tôi xinh đẹp với hấp dẫn ra làm sao ấy?”

Saphir tủm tỉm cười. Cô thích được người khác khen ngợi, thực ra ai cũng thích được khen cả thôi.

“Cậu có mái tóc đẹp, nổi bật hơn cả khi có màu hồng trên đỉnh, xuôi dần về phía dưới là màu xanh dương nhạt tạo cho đối phương sự ấn tượng mạnh ban đầu. Ngoài ra đôi mắt, đôi mắt của cậu sáng sủa, màu xanh dương sáng hơn, không quá đậm và cũng thể hiện sự năng động, thông minh? Tôi không biết nữa.”

“Vậy à...”

“Ừ tạm thời tôi chỉ có thể nói vậy.”

“Không sao. Cảm ơn vì lời nhận xét.”

“Trông cậu có vẻ thất vọng nhỉ?”

“Nhìn tôi giống vậy lắm hả?”

“Không, tôi chỉ nghĩ vu vơ vậy thôi...”

“Làm gì có, tôi đâu có thất vọng, mà thôi kệ đi, chúng ta vào việc chính.”

“Vậy cậu nghĩ rằng Đăng, cậu ta sẽ hành động như thế nào?”

“Tôi không chắc chắn tuyệt đối rằng cậu ta sẽ đánh cậu, cái này chỉ được lập ra để bảo vệ cậu mà thôi, để đề phòng khi điều đó xảy ra, trước đó tôi có nói rồi mà nhỉ?”  “Ừ, cậu có nói.”

“Theo căn cứ vào nhiều chuyện trước đây, tôi nắm được cách hành động của bọn họ rồi, nó khá đơn giản thôi.”

“Đơn giản như thế nào?”

“Cách phổ thông nhưng thêm chút kì công.”

“Nói rõ hơn đi? Cậu nói mập mờ khó hiểu quá.”

“Bình thường nếu có một lũ tính đánh cậu, cậu sẽ nghĩ họ đánh ở đâu?”

“Chỗ vắng vẻ? Ngoài môi trường học đường?”

“Chính xác! Nhưng đấy là đa phần. Khi đã quen với việc bị phát hiện và trải qua các hình thức xử phạt của pháp luật rồi thì ắt sẽ rút ra bài học và nâng cấp các hành động lên, như là...”

“Là?”

“Tấn công cá nhân, bạo lực mạng.”

“...”

“Có nhiều chuyện xảy ra rồi. Những nạn nhân của bọn chúng chỉ có thể giấu đi sự thật và im lặng, không thể kêu cứu hay tin tưởng bất kì ai, bị đe dọa cả về thể xác lẫn tinh thần, cô lập rồi cố gắng vùng vẫy trong chiếc giếng của sự tuyệt vọng.”

Cái này không mới nhưng chúng áp dụng khá tốt với nhiều trường hợp nạn nhân yếu đuối, nếu nạn nhân không dễ khuất phục thì sẽ chuyển sang cô lập hoặc các hình thức bạo lực hơn là chỉ tung tin đồn đơn thuần.”

“Họ sẽ cố bẻ gãy tinh thần của mình sao?”

“Chính xác, đấy là cách chúng có thể tự tung tự tác như vậy đến giờ. Tên Đăng không phải kẻ tầm thường, cậu ta có mối quan hệ rất rộng ngoài xã hội, chủ yếu là cùng những tên giống cậu ta. Họ có các hội nhóm trên mạng xã hội, có thể bao che lẫn nhau như một thể thống nhất, nhiều người trong số đấy trước đây còn dính vào các vụ án hình sự, một số còn từng đi trại cải tạo.”

“Sao cậu biết?”

“Tôi có thông tin nhanh mà, cậu nghĩ tôi chỉ đơn giản là ngồi yên thôi hả?”  Quả thực, đối với Saphir, việc nắm thế chủ động là điều cần thiết để chiến thắng bất kì ai. Trước khi có thể đưa ra các kế hoạch tiếp theo, cô cần thêm thông tin.

“Từ ai?”

“Người quen, cậu không cần phải để ý mấy tiểu tiết đó đâu.”

“Ồ...”

“Điều chúng ta cần làm là phải đi trước bọn chúng một bước.”

“Cậu sẽ làm sao để khiến cho bọn chúng vừa phải bỏ ngay ý định đánh tôi, vừa phải chấm dứt các hành động bạo lực này vậy?”

“Cái ý đầu thì tôi có thể, cái đằng sau thì chưa chắc; mục đích thứ hai của tôi không phải là chấm dứt các hành động bạo lực ấy mà là để đẩy tên Đăng ra khỏi cuộc sống thường nhật của tôi.”

“Bằng cách nào?”

“Tôi có kế hoạch rồi, cậu chính là chiếc lười còn tôi là ngư dân, chúng ta sẽ đánh một mẻ cá lớn vào vài ngày nữa... A!”

Bỗng một con mèo Anh lông ngắn màu xám nhảy lên đùi Saphir rồi nằm xuống. Dường như nó đang rất thoải mái và không có tí phản kháng nào, có thể nó đã coi Saphir như một người đáng tin tưởng nên mới hành động như vậy vì mèo vốn là loài nhạy cảm và khó gần.

“Ôi chà! Xem chúng ta có gì này? Một cậu bé bự dễ thương chưa kìa~”

“Chẳng hiểu sao mỗi khi tôi định giơ tay ra vuốt ve nó thì nó lại dùng chân đánh vào tay tôi nữa? Tôi kém hứng thú với động vật đến vậy à?”

“Hẳn rồi nhỉ?”

“Tệ bạc...”

“Thôi đừng buồn nữa, cậu sẽ có một bé mèo khác để âu yếm thôi, sao cậu không thử tìm xem sao?”  “Thôi, tôi hết hứng thú rồi.”

“Vậy à, tiếc nhỉ, chúng rất đáng yêu mà.”

“Cần gì, tôi có thứ khác để ngắm rồi.”

“Vậy à? Đấy là cái gì vậy?”

Saphir chợt nở một nụ cười ranh mãnh, cô muốn trêu chọc cậu như mấy lần vừa rồi. Kiệt chỉ nhìn cô rồi nhanh chóng đảo mắt để tránh ánh mắt cô, tay thì cầm lấy cốc nước của mình rồi uống một hơi hết sạch.

“Ôi! Quý ngài Choco lại đang ở cùng với một vị khách sao! Còn nằm lên đùi để được vuốt ve nữa chứ!”

Một chị nhân viên đi ngang qua, bỗng dừng lại mà không ngừng cảm thán, thể hiện sự ngạc nhiên lẫn thích thú, trìu mến.

“Chú mèo này tên là Choco ạ?”

“Phải! Quán chị nhận nuôi nó cách đây hai năm trước, trong thời gian sống và sinh hoạt ở đây, Choco chưa một lần nào tiếp khách hay để cho khách chạm vào người. Mọi người lo rằng nó là một con mèo khó tính và khó gần nhưng dường như lại được các con mèo khác ở đây tôn trọng, giống như một vị thủ lĩnh vậy.

Việc Choco để khách vuốt ve mà không kháng cự, thậm chí chủ động tiếp khách như này hẳn em phải là người đặc biệt lắm đấy cô gái trẻ.”

“Vậy ạ...”

“Vậy thôi, có gì thì cứ kêu chị nhé.”

“Dạ! Em cảm ơn ạ.”

Hai người ngồi nói chuyện phiếm tới gần chín giờ tối mới bắt đầu ra về. Kiệt đèo Saphir tới bến xe buýt để cô có thể tự ra về. Không phải do Saphir không tin tưởng Kiệt mà là đã muộn, cô muốn tự về hơn và tránh làm phiền tới bạn mình.

“Tôi về nhé?”

“Ừ, cảm ơn cậu hôm nay, nó thực sự vui đấy, cậu cảm thấy chứ?”

“Phải! Thật vui khi được làm quen với cậu, Saphir! Thú thật thì ban đầu tôi có hơi bối rối và lo lắng khi chấp nhận tham gia nhiệm vụ lần này, chưa kể là nó đến một cách bất ngờ nữa.”

“Cậu đã bối rối và lo lắng sao?”

Saphir nghiêng đầu.

“Ừ! Không lo lắng mới lạ ấy. Trước khi nhận lời đi chơi với cậu, tôi cũng toát mồ hôi hột vì không biết mình phải làm gì cho phải.”

“Ha ha.” Saphir bỗng bật cười khúc khích. “Có gì mà phải lo lắng đến thế chứ? Cậu ngốc thật!”

“Có gì mà buồn cười chứ? Này!”

Kiệt đỏ mặt cố gắng thanh minh lại.

“Ha ha! Xin lỗi nhé. Thực ra việc cậu lo lắng tôi cũng đoán ra được rồi nên không có gì phải nghĩ nhiều đâu.”

“Khoan? Cậu đã đoán được ư? Bằng cách nào?”

“Ồ! Chỉ đơn giản là điều hiển nhiên thôi, tự dưng thành mục tiêu bị nhắm đến ai lại chẳng lo lắng cơ chứ.”

“Vậy à. Mà Saphir này!”

“... Gì thế?”

“Cậu có lo lắng không?”

“Cậu có nghĩ tôi có không?”

“Tôi nghĩ là có!”

“Vì sao cậu nghĩ vậy?”

“Nhìn vào đôi mắt cậu, ẩn sâu trong đôi mắt màu xanh dương sáng sủa ấy là một nỗi lo lắng không thể diễn tả mà cậu đang gắng che giấu. Tôi nói đúng chứ?”

Bất ngờ rằng phản ứng của Saphir chỉ đơn giản là mỉm cười. Cô nói.

“Phải đấy Kiệt ạ! Tôi cũng cảm thấy lo lắng, vô cùng là đằng khác. Tôi không lo lắng cho bản thân tôi mà là về cậu, Kiệt! Cậu và tôi đang phải đối mặt với nhóm học sinh cá biệt có số nhất trường và chắc chắn cậu sẽ bị nhắm đến. Cậu và tôi đều đang đi trên một con đường hẹp và tôi sợ rằng điều tồi tệ sẽ xảy đến với cậu, hơn nữa bọn chúng là một lũ manh động.”

Nhưng trước khi Saphir có thể nói nhiều hơn thì Kiệt đã lấy ngón tay đặt lên môi, cậu muốn mình được nói và mong rằng Saphir có thể bớt lo lắng hơn để cho kế hoạch sẽ diễn ra suôn sẻ. Với cậu, đây là người vừa mang rắc rối đến cho cậu nhưng lại là người chịu đứng ra để bảo vệ cậu khỏi rắc rối đấy thay vì chỉ tặc lưỡi cho qua một cách vô trách nhiệm.

Hơn nữa, cậu hoàn toàn có thể cảm nhận được Saphir đang thực sự muốn giúp cả hai vượt qua chuyện này và rằng cô muốn bảo vệ cậu. Đây không phải nói dối, cậu biết và hoàn toàn hiểu.

“Nghe này! Từ khi tôi nhận cái vở kịch này cùng cậu tôi đã biết cả tôi và cậu đều đang đi trên một con đường hẹp rồi. Thế nhưng ngay khoảnh khắc tôi chấp nhận làm cộng sự của cậu thì đồng thời tôi cũng đã chấp nhận rủi ro, với cả không có nghĩa là tôi sẽ chịu để yên nếu nhóm của tên Đăng có ý định mờ ám gây hại lên tôi hoặc cậu. Vậy nên hãy yên tâm đi nhé?”

“... Tôi hiểu rồi!”

“Vậy thì tôi về nhé! À quên nữa, tôi nghĩ cậu quên cái này, chờ chút nhé, tôi để nó trong cốp xe.”

“Ừ! Nhưng mà tôi nhớ tôi có quên gì đâu? A!”

Kiệt mở chiếc hộp đen từ trong cốp xe ra và giơ nó trước mặt Saphir. Đó là một phụ kiện cài tóc hình đá quý màu xanh dương ở chính giữa thình thoi, được bốn cạnh nhọn chéo nhau cùng màu nhưng nhạt hơn tô điểm thêm. Một món quà tuy đơn giản nhưng nhiêu đó cũng đủ làm một thiếu nữ như Saphir lay động, bỗng chốc tim cô đập rộn ràng liên hồi.

“Này! Tặng cậu đấy! Cậu thích nó mà, đúng chứ?”

“Làm sao mà cậu? Cái này là để cậu mua cho người bạn mà cậu tin tưởng với thân thích mà?”

“Cậu không phải sao?”

“Tôi...? Nhưng vì sao?”

“Tôi không biết, cứ coi đây là một món quà hữu nghị đi? Tôi biết nó là món quà không lớn và giá trị gì nhưng tôi vẫn muốn cậu nhận lấy nó, nếu cậu cảm thấy không thích thì tôi...”

“Không!” Saphir ngắt lời. “Tôi nhận. Dẫu sao đó cũng là quà của cậu. Thật lòng thì, tôi vô cùng cảm kích ấy Kiệt ạ. Lòng tốt của cậu khiến tôi cảm thấy tốt hơn lúc này...”

“Ơ...” Kiệt đỏ mặt, môi cậu khẽ mỉm cười. “Thật vui vì cậu thích nó, Saphir!”

“Tôi thích nó lắm, cảm ơn cậu nhé!”

Saphir nói một cách e thẹn, giọng cô lí nhí dần, cô cố tình đánh mắt ra chỗ khác để không nhìn trực tiếp cậu.

“Không có gì. Ồ! Chuyến xe của cậu đến rồi kìa, vậy là cậu phải đi rồi nhỉ...”

“Tôi phải đi rồi... tạm biệt nhé! Mai chúng ta sẽ gặp lại!”

“Tạm biệt Saphir! Về cẩn thận nhé!”

“Cậu cũng vậy!”

Cả hai tạm biệt nhau trong một trời đông lạnh giá. Nhìn chiếc xe máy khuất dần của Kiệt, Saphir vẫn đau đáu nhìn theo cho đến khi cô chẳng thể thấy được gì nữa mới chịu dừng. Ngồi trên xe, cô xoa nhẹ đôi bàn tay vào nhau rồi cầm lấy chiếc kẹp cài tóc hình đá quý mà Kiệt tặng. Cô nhìn chằm chằm vào nó một hồi lâu rồi cài nó lên tóc. Nó rất hợp với cô, màu xanh dương của chiếc kẹp tóc giống hệt với màu sắc trong đôi mắt của chính cô. Trái tim của Saphir bỗng nhiên đập loạn nhịp, cô bắt đầu cảm thấy như khó thở và khép mình về phía góc hàng ghế. Tựa đầu vào thành ghế rồi hướng mặt ra cửa sổ, qua tấm kính phản chiếu hình bóng mình, cô nhận ra rằng bờ má mình đã ửng đỏ từ lúc nào

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!