Ⅰ
Tháng 11 năm 2240. Thành Phố Hà Nội, Việt Nam.
Thời tiết đã dần rũ bỏ chiếc áo cũ của mùa thu và chuẩn bị khoác lên mình chiếc áo mùa đông. Đây cũng là khoảng thời gian cao trào của kỳ thi cuối kỳ một sắp tới và những cô cậu học trò trên cả nước đã bắt đầu tất bật trong việc ôn thi.
Không ngoại trừ Saphir.
Cô chán nản vì kỳ thi sắp tới, những suy nghĩ miên man trong đầu thể hiện rõ ràng rằng cô là một đứa không thích học. Vút như bay trong bộ đồ bó sát khơi gợi lên từng nét quyến rũ trên cơ thể của một người phụ nữ độ tuổi đôi mươi, dù không ai biết rằng “người phụ nữ” đó mới chỉ là một cô sinh viên mười bảy tuổi.
Saphir đang lái trên chiếc xe mô tô phân khối lớn mà cô lấy trộm được từ cha để đi phượt giữa đêm đông đã buốt lạnh. Có vẻ như năm nay gió mùa đông bắc xuống sớm hơn mọi khi.
Ngoải ra, việc lái xe phân khối lớn ở cái độ tuổi này là vi phạm pháp luật, nhưng ai quan tâm chứ? Cô chỉ đơn giản là không thèm nghĩ đến mà thôi vì những gì cô muốn bây giờ là rũ bỏ cái đoàn tàu tiêu cực đó ra khỏi đầu. Không phải do cô ghét trường học, bạn bè hay thầy cô mà chỉ là cô không có hứng thú với việc động vào sách vở cùng một số môn học mà thôi.
Giờ phải xõa trước, học sau. Người xưa luôn có câu “đừng để nước đến chân mới nhảy” nhưng có vẻ như Saphir muốn “nước qua đầu mới nhảy”, cô biết điều đó cơ mà bản thân cô vẫn muốn được trở nên ương bướng hơn một chút.
Và cô cứ phóng, phóng xe đi không biết điểm dừng là ở chốn nào.
Cho tới 3 giờ sáng. Saphir mới vác mặt về nhà.
Cô chẳng thèm thay đồ mà cứ vậy để cả cơ thể ngả xuống chiếc giường êm ấm rồi phủ chiếc chăn bông lên khắp cơ thể, bỗng chốc trông giống như một chú sâu to lớn. Cô nằm im để cảm nhận được thanh âm từ trái tim, nó đập đều mỗi nhịp, hòa vào không gian với tiếng kim đồng hồ tạo nên khúc ca ru ngủ, rồi trong sự thoải mái ấy mà dần dần mà chìm vào giấc ngủ.
Được một lúc, Saphir bỗng cảm thấy cơ thể vô cùng khó chịu, hay đúng hơn là tâm trí của cô như thể đang kêu gào. Cô thấy nhịp thở của mình dần trở nên nặng nề hơn và ý thức dần dần trở nên mê man. Rồi hàng loạt những “thứ” màu trắng lấp ló hiện ra tựa như thứ không thuộc về thế giới này xuất hiện, chúng nhòe, không rõ ràng và có vẻ như đang ôm mặt mà la hét. Kết thúc bằng việc thứ lao thẳng về phía cô, bỗng nhiên... Mọi thứ trở nên sáng dần.
Tuy vẫn còn đang mơ màng nhưng ý thức của cô cũng đã dần quay trở lại. Cô khẽ mở mắt ra và thứ đập thẳng vào mắt cô là mặt trần nhà trắng bóc, trán của cô vẫn còn lưu lại những giọt mồ hôi lạnh, lồng ngực thì đập thình thịch liên hồi và có thể nghe thấy rõ. Dường như trải nghiệm ban nãy quả thực rất đáng sợ.
Ngay sau đấy, Saphir dần nhận ra có vẻ như nó (trần nhà) đang nằm ở khoảng cách xa hơn bình thường, đột nhiên cô cảm nhận được một cơn đau nhẹ từ hông truyền lên não.
Hóa ra bản thân cô đã ngã ra khỏi giường từ lúc tỉnh dậy. Cô mệt mỏi ngồi dậy, cầm lấy chiếc điện thoại rồi bật nó lên, mới chỉ 4 giờ 15 phút sáng. Lúc này cô mới có thể tự nhận thức được rằng mình vừa bị bóng đè. Saphir biết tại sao mình lại bị như vậy nhưng cô đã đủ thời gian để hoàn hồn, cuối cùng cũng chỉ là đơn giản là mặc kệ mà leo lại lên giường.
Qua trải nghiệm vừa rồi thì nó y như một cơn ác mộng ngắn, Saphir thấy được nhiều thứ, nhưng cô lại chẳng thế hình dung ra cái mình nhìn thấy là thứ gì. Nó giống một con gì đó? Trắng bóc mà thoát ẩn thoát hiện như đang trêu ngươi cô. Saphir không biết, cô hoàn toàn không biết. Nhưng cơn buồn ngủ đã ngăn cản cô có thể nghĩ được gì hơn, và rồi...
Cơn mê man vụt tắt khi âm thanh từ chiếc chuông điện thoại quen thuộc dần vang lên lấp đầy căn phòng nhỏ. Cô biết đó là gì, nhưng cô chẳng mong rằng nó sẽ tới, vì điều đó có nghĩa rằng tới giờ phải thức dậy.
Saphir từ từ nhấc cái cơ thể rã rời vì cuộc chơi một mình đêm qua dậy. Tắt chuông điện thoại. Cô lả lết vào phòng tắm và làm những công việc bình thường mà ai cũng làm, đó là vệ sinh cá nhân.
“Lại là thứ hai à,” Saphir nghĩ. “Mình ghét thứ hai.”
Nỗi sợ ngày thứ hai chưa bao giờ phai nhòa, bởi nó là ngày mở màn cho một tuần mệt mỏi nữa bước tiếp.
“Thật khó chịu làm sao, ước gì được nghỉ năm ngày trong tuần nhỉ, như vậy thật tuyệt vời, đỡ mệt đi bao nhiêu.”
Thoát khỏi đống suy nghĩ đần độn đó. Saphir thay đồ và xuống dưới phòng khách. Điều có thể nhận ra được ngay khi vừa bước xuống lầu, đó chính là bầu không khí thật ảm đạm làm sao. Trong phòng khách thì thật là trống vắng, chắng có ai ở đó cả nhưng từ đâu lại vang vảng âm thanh như tiếng chiên rán. Tiến vào nhà bếp, cô thấy rõ hơn một người đang lắc lư cơ thể trên bộ tạp dề còn người còn lại thì đang gục mặt xuống bàn. Cô nghĩ họ có vẻ cũng cảm thấy giống cô, ghét cái ngày thứ hai chết tiệt này.
Nhưng mà vẫn thiếu vắng đi một điều gì đó, một ai đó... À phải rồi, là cha của cô không ở đây.
“Ông ấy đã không ở nhà cả tháng nay rồi... Mà cũng phải thôi, do công việc cả mà.”
Saphir tự an ủi bản thân rồi ngồi vào bàn ăn. Cô thầm liếc mắt nhìn anh chị của mình. Một người đang uể oải, nửa tỉnh nửa mơ, tay thì đang xúc lấy những thìa hạt trắng từ một cái lọ sẫm màu không nhãn rồi đổ thẳng vào cốc cà phê. Người còn lại thì vẫn đang chuẩn bị bữa sáng nhưng mà chắc đang quá tập trung vô món trứng chiên nên có vẻ như không nhận ra bản thân cô hiện diện ở bàn ăn.
Nhưng cũng chẳng mất quá nhiều thời gian để người kia nhanh chóng phá vỡ bầu không khí ảm đảm bằng một câu hỏi: “Saphir! Em xuống đây từ bao giờ thế?”
Người phụ nữ mặc tạp dề đó quay người lại, tay cầm trên tay chiếc chảo và có hai quả trứng rán ngon lành ở bên trong, dầu rán vẫn còn đang kêu lách tách cùng mùi hương lan tỏa khắp không gian.
Cô tên là Quarter G Venus, chị gái của Saphir.
Venus lúc này đã hoàn thành món ăn đầu tiên, cô tiến về phía Saphir, nhẹ nhàng đặt lên chiếc đĩa món khai vị rồi mỉm cười hiền hậu.
Venus là một người phụ nữ trẻ, cao khoảng hơn một mét sáu lăm. Các đường nét gợi cảm trên cơ thể cô đã phá vỡ đi những gì chiếc tạp dề đang cố che giấu ẩn trong lớp áo len không tay dày màu đen. Mái tóc dài có chút xoăn rất nhẹ màu đen, dần về phía đuôi tóc thì tông màu dần chuyển sang màu xanh dương rực rỡ. Venus có một đôi mắt xanh dương rất giống với đá xa-phia.
“Chị mới làm xong món trứng rán rồi này, chịu khó ăn tạm trong khi đợi chị nấu nốt bữa sáng nhé.”
“Vâng! Em cảm ơn chị yêu.”
Venus khẽ mỉm cười. Bất chợt cô quay sang phía bên cạnh mình chỉ để thấy thằng em mình đã ngủ gục từ khi nào trên bàn, bên cạnh là cốc cà phê, chiếc thìa và mặt bàn thì lấm tấm những hạt gì đấy màu trắng, cạnh đấy là một lọ đựng sẫm màu
Người đang ngủ gục ra đấy là một thành viên khác trong gia đình Saphir. Cậu ta tên là Emer, anh trai của Saphir và là em của Venus. Người lúc này vẫn còn đang mê sảng trên bàn ăn.
Bực mình, cô hét to “Emer!” để gọi thanh niên ngái ngủ này dậy.
Giật mình khỏi giấc ngủ. Emer ngơ ngác ngẩng đầu dậy khỏi bàn ăn chỉ để được nhận một cái nhéo tai từ phía Venus.
“Đau đau, dừng lại đi! Cái quái gì thế?” Emer kêu lên.
“Cái gì là cái gì? Sắp đi học rồi còn ngủ với chả gật, cả đêm qua em thức đêm chơi game đúng không?”
“Đâu... Em học mà.”
“Học? Chị lạ gì cái văn mẫu của em nữa, uống cốc cà phê ấy nhanh đi còn thay quần áo mà đến trường.”
“Không... Chị đâu phải mẹ của em.”
“Ừ! Không phải mẹ nhưng chị là chị! Ngưng cãi và uống đi còn tới trường!”
“Dạ vâng...”
“Y như mấy bà mẹ phụ huynh Châu Á vậy...” Emer nghĩ.
Emer càm ràm. Theo bản năng cầm cốc cà phê mà bản thân nghĩ là “bình thường” bên cạnh lên và nốc một hơi hết sạch. Để rồi bất ngờ phun hết đống chất lỏng đó sang một bên, cậu ho sặc sụa mà rên rỉ.
“Ọe! Cái gì thế này? Mặn chát!”
“Ha ha!”
Saphir ôm bụng cười khoái chí. Venus thấy vậy cầm cái lọ sẫm màu kia lên và cô nhận ra rằng đó là lọ muối.
“Emer! Em nhầm lọ đường với muối rồi. Em đã cho bao nhiêu thìa muối vào cốc cà phê thế?”
“Em không biết, chắc khoảng cỡ hai ba thìa gì đó?”
“Ha ha! Không! Emer ạ, anh đã đổ vào cốc cà phê kia gần mười thìa rồi.”
“Cái quái gì...?”
Emer tức đỏ mặt vì bị cười nhạo. Vùng vằng bốc tay nguyên miếng trứng rán ở trên đĩa mà chẳng sợ bị bẩn tay hay nóng rồi nhét tuột vô mồm, sau đấy nhanh chóng rửa tay và rời khỏi bàn ăn.
“Hầy... Một thằng nhóc cứng đầu...”
Venus buông ra lời nhận xét rồi quay trở lại với công việc của mình. Còn đối với Saphir, cô cảm thấy đã sảng khoái hơn và cô tin rằng điều này sẽ khiến cho một ngày thứ hai của cô trôi qua một cách tích cực.
Vậy mà vật vã mãi cả ba mới xong công đoạn chuẩn bị. Emer và Saphir đến trường còn Venus thì phải đi làm.
Khi tới trường, Saphir lết cơ thể mệt mỏi lên cầu thang, dường như mọi sự phấn chấn và hả hê ban nãy cùng toàn bộ năng lượng tích cực trong cô cứ như tiêu biến dần qua mỗi lần bước từng bước trên bậc cầu thang vậy.
Cuối cùng mới đến lớp, Saphir bực bội, cô tìm chỗ ngồi của mình và nhanh chóng gục mặt xuống bàn mà ngủ. Bỗng cô nhớ ra rằng hôm nay chỉ có học sáng và chiều được nghỉ, điều này đã an ủi và làm dịu đi sự buồn chán của trường học đối với cô đi nhường nào.
“Chắc chiều nên đi chơi đâu đó nhỉ?” Saphir nghĩ. “Hay là thôi ở nhà ngủ?”
Trong lúc vẫn còn đang đắn đo với quỹ thời gian rảnh nguyên chiều thì bỗng có một giọng nói quen thuộc cất lên. Saphir biết đó là giọng nói của ai. Cô tỉnh dậy sau câu nói rồi vô thức nhìn theo hướng phát ra câu nói ấy. Đáp án cho mọi thứ đều hướng về phía cô gái ngồi cạnh bàn của cô. Người bạn thân nhất của cô, Stelia Vania.
“Chào cậu Stelia...”
Saphir nói bằng giọng rệu rã.
“Chào! Sao trông cậu uể oải thế Saphir?”
“Thì... Cậu biết đấy, thứ hai mà.”
“À ừ. Bảo sao ai ai trong lớp cũng gục mặt xuống bàn. Trông họ giống như một đám rô-bốt được lập trình sẵn để cùng làm y hệt một công việc vậy.”
“Ừ! Và tớ cũng là một trong số đó...”
“Hầy!” Stelia thở dài một hơi rồi cô nói tiếp.
“Thế chiều cậu có kế hoạch gì chưa Saphir?”
“Tớ chưa, mà chắc là đi ngủ.”
Sau tất cả, Saphir quyết định lựa chọn việc đi ngủ.
“Hả? Nghe nhạt nhẽo vậy.”
“Thì ngoài ngủ ra còn biết đi đâu nữa chứ.”
“Hửm... Hay là đi đâu đó? Đi ăn, đi chơi? Cậu luôn thích những điều đó mà?”
“... Không đâu... trời lạnh lắm, và ăn nhiều thì tăng cân nữa, tớ cũng đang lười...”
“Thật là... tớ cứ nghĩ cậu muốn đi chơi công viên, đi mua sắm hay là đi câu cá cơ...”
Saphir im lặng trong khi đang đắn đo suy nghĩ, cuối cùng cô cũng đồng ý với ý kiến thứ ba của bạn mình.
“Dù bây giờ đang sắp sang mùa đông nhưng lâu rồi cũng chưa đi... Câu cá cũng được đấy dù tớ không chắc chắn rằng chúng ta sẽ câu được con nào.”
“Quan trọng là không ru rú trong nhà thôi. Chốt rồi đó nhé! Chiều chúng ta sẽ đi câu ở bãi giữa sông Hồng.”
“Ừ! Cứ chốt vậy đi, giờ tớ ngủ tiếp.”
“Ừm.”
Thời gian thấm thoát trôi đi, cuối cùng thì buổi học cũng đã kết thúc. Saphir chạy nhanh như chưa hề có điều gì cho thấy cô mệt mỏi cả, trái ngược hoàn toàn với lúc mới tới lớp hồi đầu giờ sáng. Cô phóng như bay về nhà, ăn uống, chuẩn bị đồ, nghỉ ngơi một lúc rồi đến chiều, cô cùng Stelia ra bãi giữa để câu cá đúng như lịch trình đề ra.
“Đáng lẽ mùa đông không nên câu cá mới phải... Tớ đã nghĩ cái gì vậy chứ?”
Saphir trông có vẻ không hưng phấn như người bạn của mình, cô tập trung nối dây cước vào móc câu trong khi không ngừng nghĩ rằng dù là bản thân đồng ý đi nhưng lại trông có vẻ không được cam lòng cho lắm.
“Ôi trời! Mùa nào câu mà chả được, cá chứ có phải gấu đâu mà không câu được.”
“Gấu ngủ đông và sống trên bờ mà...”
“Cậu có thể không rầu rĩ một lúc được không?”
“Rồi rồi.”
Hai người họ ngồi câu cá từ đầu giờ chiều đến lúc hoàng hôn, đúng thật là mùa đông câu thật khó, cả hai người chẳng câu được quá nhiều cá như họ muốn. Stelia vẫn rất hăng, cô ấy kiên nhẫn ngồi canh chiếc phao câu trong khi Saphir chán nản đã ngủ từ bao giờ, tay vẫn đang cầm chiếc cần câu không buông.
Stelia để ý thấy chiếc phao của bạn mình, nó bất động cũng phải cả tiếng rồi mà chẳng lấy đến một tí động tĩnh nào. Bực mình, cô gọi Saphir dậy mà rút cần lên để mà thu xếp đi về, dù sao cũng chẳng vui nữa nếu như Saphir cứ như vậy mãi.
Saphir nghe lời làm theo... Nhưng cô lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
“Chiếc cần... Sao nặng thế! Như kiểu mình đang câu một tảng đá vậy.”
Saphir bất ngờ, cô dùng sức cố gắng nhấc chiếc cần lên, Stelia thấy vậy cũng tiến tới hỗ trợ bạn mình.
“Nó bị mắc vào cái gì à? Sao nặng thế!”
“Tớ không biết, nó nặng quá, nhấc không nổi mất.”
“Cố lên, một chút nữa!”
“Hây a!”
Cả hai đồng thanh cũng là lúc chiếc cần được giật lên thành công. Nhưng đi cùng dây cước là kèm theo thứ mà nó đã mắc phải vụt bay lên trời trước đôi mắt kinh ngạc từ hai bạn trẻ, cả hai bừng tỉnh và vội vã né sang một bên trước khi nó rơi xuống chiếc ghế của Saphir và làm chiếc ghế nhựa biến dạng.
Hai người tò mò tiến lại gần vật thể lạ mà họ câu được. Bản thân hai người họ còn không thể hiểu tại sao một vật nặng đủ làm chiếc ghế nhựa biến dạng kia lại được cả hai kéo vút lên trời như vậy được. Nhưng câu hỏi đó nhanh chóng bị bỏ qua vì thứ trông như tảng đá kia rất đỗi kỳ lạ.
“Trông nó như là... một hòn đá? Không! Trông như mảnh vỡ của thiên thạch hay cái kén ấy, nó bị phủ đầy rong rêu và dường như đã nằm ở dưới đó một thời gian rồi, còn bị bám đầy ốc nữa chứ.”
Stelia sợ hãi lùi lại. Thế nhưng sự hiếu kì của Saphir chẳng coi thứ kia là cái gì đấy nguy hiểm, cô thử lấy tay chạm vào vật thể lạ và rồi nhận ra có một chỗ bị nứt vỡ tạo thành một cái rãnh nhỏ trên thứ này. Cô muốn gỡ nó ra xem bên trong có gì nên đã nhặt đại hòn đá sắc cạnh rồi cố gắng cậy, đập để cố gắng tách thứ này ra. Sau một hồi vật lộn, cuối cùng Saphir cũng đã tách được vật thể lạ ra làm hai, đôi bạn trẻ hóng hớt về thứ họ tìm được.
“Là một con cá trê...”
“Cá trê!”
Stelia thì nhăn mặt. Trái lại Saphir lại trông rất hưng phấn. Cô nhảy cẫng lên vì mừng rỡ khi thấy được một biến thể hiếm của loài cá này.
“Nhưng đúng là trông hơi lạ, sao nó lại màu óng ánh, phát sáng như kiểu vàng ấy!’
“Sao cũng được, giờ cũng đâu hiếm giống loài có màu phát sáng kiểu vậy. Dù sao thì tớ muốn nuôi con cá này!”
“Hả? Cậu định nuôi nó thật à?”
“Đúng thế. Tớ thích cá mà, đặc biệt là lũ có râu đáng yêu này.”
“À ừ, cậu nuôi đi.”
Saphir có một sở thích, cô rất thích nuôi cá cảnh, đặc biệt là những con thuộc họ cá da trơn, cứ thấy gì lạ là cô ấy lại đem về nuôi hết. Bảo sao số lượng hồ cá mà Saphir sở hữu cũng phải lên tới gần con số ba hoặc nhiều hơn. Nhưng mà người ta thì nuôi cá rồng, cá lóc hoặc các dòng cá thủy sinh... Thì Saphir lại đặc biệt mê cái bọn cá trê Châu Á, Châu Phi này. Nhà Saphir phải có những hai hồ chỉ nuôi những loài cá này và dường như vẫn không có dấu hiệu chịu dừng lại. Quả là một người có sở thích kì lạ.
“Saphir! Cậu không thấy lạ khi một con cá trê chui được vào trong đó hay sao?”
“Ồ! Chắc là nó đã chui được vào trong đó khi nó còn nhỏ thì sao? Nếu cậu không biết thì lũ cá bột chúng nó nhỏ lắm, và khả năng trườn bò của cái đám trê này thì cậu biết rồi đấy. Chắc nó coi cái kén hay cái gì gì đó ấy là nhà của nó rồi. Đêm ra ngoài kiếm ăn, ngày thì ngủ và trốn kẻ thù, dễ hiểu thôi mà. Cánh vết nứt ấy cũng không phải là quá hẹp.
“Cũng hợp lý. Thế tại sao trông nó lạ thế? Lại còn phát sáng và mắt trắng nữa, trông nó giống như một sinh vật ngoài hành tinh gì đó ấy!”
“Chắc một dòng giống mới hoặc loài ngoại nhập thôi, cậu biết mà? Như cái đám Serlamock ấy! Đôi khi họ có thể nuôi cá hay sinh vật ngoài hành tinh ở trái đất miễn chúng nó thích nghi được với môi trường nơi đây là ổn.”
“À ừ. Vậy cậu có định đặt tên cho nó không?”
Đặt tên cho cá... Đó là điều kì quặc mà Saphir hay làm.
“Hừm, A! Tớ nghĩ ra rồi!”
“Là?”
“Harru!”
“Harru?”
“Ừm, Harru!”
“Cũng được...”
“Ngươi nghe thấy chứ? Chú cá bé nhỏ. Từ giờ tao sẽ gọi mày là Harru! Và mày sẽ về nhà với tao.”
Saphir tỏ ra vô cùng thích thú với thú cưng mới của mình. Cả hai trở về nhà. Saphir vội vã chạy lên tầng thượng cũng là nơi cô nuôi cá, cô thực hiện các bước tiến trình như ngâm cá để ổn địng nhiệt độ, sau đó cô sát khuẩn chúng bằng thuốc chuyên dụng cho cá cảnh và đổ nước vô để cho thú cưng của mình có thể làm quen với môi trường nước mới, tránh bị sốc nước, cuối cùng, cô thả Harru vào hồ cùng các anh em cá trê khác.
“Mày sẽ thích nhà mới thôi Harru à! Nơi đây có rất nhiều những người bạn cá trê giống mày. Mong chúng mày có thể sống hòa thuận với nhau.”
Saphir vẫn ở đó, nhìn ngắm những chú cá trê béo tròn như những chú heo nước mà mình nuôi bơi lội tung tăng trong hồ, cô thích cái cách tụi nó ra “làm quen” với Harru, chưa hề gì mà tụi nhỏ đã bơi theo đàn cùng nhau rồi, cô cảm thấy chúng thật đáng yêu làm sao.
Ⅱ
Tại một chiếc tàu không gian ngoài vũ trụ. Trong căn phòng tối liên tục báo động những âm thanh inh ỏi cùng dòng chữ “Đã tìm thấy...” và “Tiến hành xác định mục tiêu...”
Hai dòng chữ này hiện ra làm người đàn ông trung niên trở nên vui mừng khôn siết. Ông đang hạnh phúc khó tả khi ông nhận ra rằng, ông đã thành công rồi.
“Tìm thấy rồi! Ta đã tìm thấy rồi! Chúng ta tìm thấy ngài ấy rồi! Ôi vui quá, mừng quá!”
Nghe thấy động tĩnh, một toán lính xông vào mở cửa chỉ thấy người chỉ huy của họ đang cười lớn trong sung sướng.
“Thưa ngài? Đã có chuyện gì mà khiến ngài vui tới vậy ạ?”
Người đàn ông giật mình bởi câu nói phát ra sau lưng mình. Ông lấy lại bình tĩnh và sự uy nghiêm vốn có mà nói.
“E hèm. Ta đã tìm thấy được Xephon. Thông báo cho toàn đội kháng chiến rằng chúng ta đã tìm thấy Xephon!”
“Tuyệt... Tuyệt vời quá! Vậy chúng sẽ...”
Cắt ngang lời của anh lính. Giọng nói điện tử vang lên.
“Đã xác định được vị trí của Xephon. Nằm ở hành tinh thứ ba trong Thái dương hệ, có tên là Trái Đất thuộc nền văn minh loài người. Tọa độ là...”
“Tốt! Tốt lắm máy tính, hãy gửi thông báo đến toàn đội đi, chúng ta sẽ tới đó. Từ vị trí này của chúng ta tới Trái đất là bao xa? Máy tính?”
“Phân tích dữ liệu.... Trái Đất cách vị trí hiện tại của chúng ta là năm mươi tám triệu năm ánh sáng! Sẽ mất cả năm để tới nơi!”
“Hả? Sao lâu thế, vậy nếu sử dụng ‘bước nhảy không gian’ thì sao?”
“Nếu sử dụng bước nhảy không gian sẽ chỉ cần tối đa một tháng rưỡi hoặc hai tháng để tới nơi thưa ngài!”
“Cũng được. Các ngươi!”
“Dạ!”
“Hãy kích hoạt hệ thống bước nhảy đi, chúng ta sẽ tới đó!”
“Nhưng mà chỉ huy ơi! Nếu sử dụng bây giờ thì chúng ta sẽ cạn nhiên liệu mất. Không đủ để di chuyển tới đó trong một tháng liền đâu ạ.” Người lính nói với tông giọng bộc lộ rõ sự rụt rè.
“Hả? Vừa mới tháng trước chẳng phải chúng ta đã nạp đủ nhiên liệu rồi, sao giờ lại không đủ?”
“Nhiên liệu của hành tinh Betaria không được chất lượng cho lắm. Động cơ tiêu thụ nhiều gấp mười lần so với nhiên liệu truyền thống.”
“Hừm! Thế hành tinh có năng lượng mà chúng ta cần gần nhất cách đây bao xa? Chúng ta sẽ tới đó nạp nhiên liệu mới. Mong là ở đó có dầu mỏ loại đậm đặc.”
“Dạ, hành tinh gần nhất có sự sống cách đây khoảng sáu trăm năm ánh sáng ở hướng ngược lại cơ ạ. Phi thuyền vẫn có thể đi tới đó.”
“Tốt thôi, cố gắng làm thật nhanh để tới đó sớm.”
“Thần có đề xuất, chúng ta có thể nhờ một đội khác tới đó trước thưa ngài.”
“Cậu nói sao chàng trai?”
“Dạ. Theo như thông tin mà thần vừa biết, đang có một đội của chúng ta ở gần Trái Đất và sẽ chỉ mất ba ngày để đến nơi thôi ạ, họ mới hồi đáp.”
“Tốt! Bảo họ chuẩn bị thật kĩ càng. Trong trường hợp xấu nhất, chúng ta sẽ phải đối đầu với cả một vị thần, tốt nhất là hãy cẩn trọng, truyền lệnh tới bọn họ.”
“Tuân lệnh!”
“Xephon... Chúng thần tìm thấy ngài rồi!”
0 Bình luận