Nhà thám hiểm bước ra khỏi khoang cứu hộ, bàn chân anh ta chạm xuống lớp đất ẩm tối màu phủ dày rêu và mùn mục. Nền đất ở đây có vẻ mềm hơn anh dự đoán, khiến đôi chân lún nhẹ dưới trọng lượng cơ thể, và mang theo một mùi ẩm mốc pha lẫn hương củi mục. Không khí trong rừng khá nặng, khiến mỗi nhịp thở của anh đều có cảm giác tựa như phải kèm theo một vài thứ vô hình, khác hẳn với quê nhà của anh.
Ánh sáng xuyên qua các tầng tán cây cao vút phía trên, vỡ ra thành những mảng màu cam nhạt và lam sẫm, rơi rải rác trên mặt đất thành những vệt sáng hỗn loạn. Những thân cây nơi đây không đứng thẳng và vươn cao cho hợp với cấu trúc rừng dày đặc thường có. Nhà thám hiểm nghĩ rằng có lẽ là do ánh sáng ở thế giới này mạnh hơn bình thường, dù sao trên trời cũng đang treo hai vầng Thái Dương. Vì vậy nên chúng hơi nghiêng và xoắn nhẹ, bề mặt được phủ lớp vỏ sần sùi với các đường vân phát quang mờ nhạt, chỉ hiện rõ khi ánh sáng chiếu đúng góc. Một vài sinh vật nhỏ lướt qua trong tầm nhìn ngoại biên, chuyển động nhanh đến mức khó xác định hình dạng, để lại sau lưng những dao động rất nhẹ trong thảm lá và bụi rậm.
Nhà thám hiểm kích hoạt thiết bị quét cầm tay, một chùm sáng không thể nhìn bằng mắt thường tỏa ra khắp mọi hướng. Thông tin được gửi thẳng vào chip sinh học gắn trên vỏ não khiến vô số ký hiệu hiện lên trong tầm nhìn, nhưng phần lớn đều được đánh dấu là “chưa xác định.” Hệ sinh thái này vận hành theo những quy luật mà kho dữ liệu của Liên Bang chưa từng ghi nhận. Điều đó khiến nhà thám hiểm vừa cảnh giác, vừa thích thú đến kỳ lạ. Một sự mâu thuẫn chỉ xuất hiện khi anh ta phát hiện thứ gì đó nguyên thủy và chưa bị khai phá.
Nhà thám hiểm lấy đi vài thứ nữa từ khoang cứu hộ của mình, nạp năng lượng cho bộ giáp để chuẩn bị cho hành trình tiếp theo. Mặc dù không còn lõi phản ứng để cung cấp năng lượng cho hệ thống, cục pin dự phòng lắp bên cạnh vẫn có thể chứa ít nguyên liệu cho vài giờ hoạt động. Anh ta không mặc giáp ngay mà để vào chế độ chờ, giữ nó như một lựa chọn cuối cùng cho những tình huống nguy hiểm thật sự.
Nhà thám hiểm thầm tiếc thương cho những gì đã mất, không còn con tàu, không còn nguồn tài nguyên ổn định, giờ đây gần hai kilogam Heli-III trong khoang thoát hiểm cũng trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Anh ta bắt buộc phải học cách tiết kiệm mà thôi.
Tận ba trăm gram Heli-III, đủ cho bộ giáp này chạy tới khi gỉ sét. Mất hết rồi…
Đóng lại khoang cứu sinh và bật chế độ ngụy trang, nhà thám hiểm dựa vào những bản ghi cuối cùng để xác nhận vị trí con tàu phát nổ, và bắt đầu hành trình đầu tiên của mình trên một thế giới xa lạ.
Hành trình đi đến vị trí con tàu không hề dài dặc buồn chán, thay vào đó nhà thám hiểm đã có những trải nghiệm đáng lưu tâm. Từng thân cây, từng bụi rậm, thậm chí đến từng quả dại, tấm lá đều đẹp đẽ và mới lạ. Anh ta như một đứa trẻ lạc vào khu rừng thần tiên, luôn luôn hiếu kỳ trước mọi thứ. Cứ cách vài bước chân, nhà thám hiểm lại đứng một lúc để xem xét những thứ anh ta vừa phát hiện, chụp ảnh, quét gen và lưu trữ. Đã không biết bao lần anh ta ngạc nhiên, vì mới chỉ đi được một quãng ngắn mà vài chi họ hàng mới của hệ sinh thái này lại được khám phá. Khiến nhà thám hiểm thầm nghĩ, rốt cuộc phải trải qua bao nhiêu kỷ nguyên tiến hóa và thay đổi, để hệ sinh thái này có thể đa dạng cả về hình thái và màu sắc đến như vậy.
Không những thực vật mà cả động vật cũng như thế. Nhà thám hiểm phát hiện quá nhiều sinh thể với nhiều hình dạng và sắc tố đến mức, anh ta chắc chắn rằng đã có vì sao rực rỡ nào đó từng giáng lâm nơi đây.
Nhà thám hiểm đã di chuyển trong cánh rừng này nhiều ngày, luôn trong trạng thái hưng phấn thu thập thông tin về mọi thứ anh ta thấy. Anh ta cũng phát hiện khá nhiều loại quả dại có thể ăn được, nhưng tất cả chúng đều cho ra cùng một câu, “phát hiện một số vật chất không xác định” khiến anh chùn tay. Đối với một nhà du hành giữa các vì sao, bất cứ thứ gì không thể xác minh trước, thì tốt nhất đừng đụng vào. Đó là lý do anh ta sống qua những ngày này bằng lương khô và nước đã lọc.
Trong lúc đang vắt vẻo trên một ngọn cây, nghiên cứu một sinh vật giống chim có bốn cánh và ba mắt thì một âm thanh giống như tiếng gầm đã kéo anh ra khỏi công việc của mình.
Cẩn thận trèo xuống, cúi thấp người và di chuyển về phía trước, qua khoảng một trăm mét và nép mình nhìn xuyên qua các bụi rậm, anh ta phát hiện một sinh vật to lớn. Một thứ trông như lai giữa sói và thứ gì đó mà anh không biết, vì chắc chắn không có con sói nào có sáu mắt như thế này. Toàn thân nó đen tuyền, với bốn chân dài mang những móng vuốt sắc nhọn. Đang hì hục cúi đầu ăn một sinh vật khác, anh nhận ra thứ bị nó ăn, vì hai ngày trước anh đã phát hiện một bầy như thế.
Nhà thám hiểm nghĩ rằng nó hẳn là một sinh vật săn mồi bậc cao, vì đây là con duy nhất anh phát hiện sau nhiều ngày xuyên rừng. Theo tiêu chí của đa số loài ăn thịt, đây hẳn là lãnh thổ của nó.
Nhà thám hiểm nghĩ rằng chỉ nên thu thập ít thông tin rồi rời đi, hạn chế phải gây ảnh hưởng đến sinh vật bản địa. Nhưng tựa như sự trêu đùa của mẹ thiên nhiên, khi anh vừa bật quét quang phổ, sinh vật kia lập tức ngẩng đầu lên nhìn xung quanh vài vòng, rồi hướng thẳng về phía anh và gầm gừ.
Đã không biết bao lần nhà thám hiểm phải ngạc nhiên vì hệ sinh thái nơi đây, nhưng chắc chắn không bằng sự kinh ngạc trước sinh vật đó. Vì nếu nhớ không lầm, anh đã khởi động hệ thống ngụy trang trên chiếc áo choàng trước khi tiếp cận. Đây là một thiết bị tàng hình mà nhà thám hiểm lấy từ khoang cứu hộ, nó có thể che giấu hoàn hảo cả âm thanh, mùi hương lẫn nhiệt độ phát ra, không thiếu động vật nhỏ đã bị nó lừa qua để anh tiếp cận. Nhưng lần này có lẽ đã vô dụng, vì sinh vật kia ngay lập tức phát hiện khi anh thậm chí còn không di chuyển.
Hay là do chuyển động của các hạt trong không khí? Nhà thám hiểm nghĩ đến giả thuyết này và thầm kinh hãi. Rốt cuộc sinh vật này đã sinh ra dưới vì sao nào, để nó sở hữu cơ chế sinh học đáng sợ như vậy.
Không có quá nhiều thời gian để suy nghĩ, sinh vật kia ngay lập tức gầm lên và lao về phía anh ta với tốc độ nhanh như tên bắn. Ngay trong khoảnh khắc đấy, anh kích hoạt con chip sinh học gắn trên vỏ não, tín hiệu lập tức truyền vào trung ương thần kinh và khắp cơ thể. Cưỡng ép tăng cao tốc độ phản xạ lên gấp đôi, thế giới xung quanh anh trong nháy mắt trở nên chậm lại. Khoảng cách là quá gần để rút súng hay khởi động bộ giáp, nhà thám hiểm lập tức đưa tay về eo trái, rút ra thanh hắc kiếm và ấn nút kích hoạt.
Sinh vật đã sắp chạm đến anh vào thời điểm cây kiếm vừa được cầm lên, gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi tanh hôi toả ra từ miệng nó. Anh ta lập tức xoay người, đẩy cơ thể sang một bên, vừa đúng lúc những móng vuốt sắc nhọn kia lướt qua mắt.
Nhà thám hiểm phản công, các cơ bắp của anh ta cong lên vì dồn lực, vung thanh kiếm quét ngang trong một đường chém thấp. Lưỡi kiếm rít lên khi xuyên qua không khí, lớp từ trường bao quanh nó rung mạnh trong khoảnh khắc vật chất dị thường bên trong bị kích hoạt.
Cú chém chạm vào thân mục tiêu, da thịt bị xé mở ngay lập tức đi kèm với dòng máu đen xối xả, nhưng đây chưa phải là tất cả. Từ phần lưỡi kiếm, một xung điện từ bùng phát tức thì ngay tại điểm tiếp xúc. Những tia năng lượng cỡ nanomet phóng thẳng vào hệ thần kinh, vượt qua hàng rào sinh học như thể chúng chưa từng tồn tại.
Mạng lưới nơ-ron bị cưỡng bức ngắt kết nối, tín hiệu vận động sụp đổ theo phản ứng dây chuyền từ vỏ não đến thân não, nhanh hơn cả một nhịp tim.
Sinh vật khựng lại giữa cú lao lên, cơ thể nó chếnh choáng và đổ sập xuống đất. Sự sống của nó đã biến mất trước cả khi dòng máu phun trào. Toàn bộ cơ chế điều khiển sinh học của nó đã bị tắt trong một phần nghìn giây.
Nhà thám hiểm không dừng lại, anh ta ổn định cơ thể, đưa thanh kiếm xoay ngược về tư thế thủ, sẵn sàng cho cú vung tiếp theo. Trường năng lượng trên lưỡi kiếm tiếp tục dao động không khí xung quanh.
Sau khi xác nhận sinh vật kia chết hẳn, nhà thám hiểm mới tắt vũ khí đi. Cuộc đụng độ đột xuất này khiến cậu kinh dị hơn là mệt mỏi, mặc dù cơ thể cậu chưa qua đợt cải tiến sinh học nào. Phần gen đã được chỉnh sửa vẫn cho nó một sức bền dai dẳng, đi kèm với khả năng phục hồi mạnh mẽ. Như việc cậu không hề cảm thấy mệt mỏi, sau nhiều ngày xuyên rừng liên tục.
“Biết thế này,” Nhà thám hiểm, hay Funny vừa thở phào vừa nói, “lần sau ít nhất là nên bỏ vào khoang cứu hộ một lá chắn nitơ.”
Lượng Nitơ ở đây không cao như quê hương cậu, nhưng chạy lá chắn thì dư sức. Mà bây giờ chắc gì đã có cơ hội, khiến cậu càng nghĩ càng thấy tiết.
Là một nhà du hành đơn độc, cậu luôn làm theo chủ nghĩa tránh đối đầu nếu không cần thiết. Cậu thích lén lút ghi chép, lưu trữ về các hệ sinh thái và thỉnh thoảng, trộm vài thứ rồi chuồn đi hơn là đánh nhau. Lối tư duy này khiến cậu có rất ít khả năng phải sử dụng hệ thống gia tốc phản xạ. Mặc dù đã năm mươi năm trôi qua từ khi cậu lắp đặt chip, cơ thể cậu vẫn chưa hề quen với việc” đột nhiên mạnh mẽ” này.
Đeo lại thanh hắc kiếm vào bên eo và cúi xuống quan sát kẻ xui xẻo này. Funny mới thấy rõ sinh vật này phải cao gấp đôi cậu, mỗi cái chân đều có các cơ bắp màu đen cứng cáp. Phần lồng ngực thô với phổi to cho phép khả năng bộc phát tức thì. Miệng có thể mở to như thùng phuy và móng vuốt dài ít nhất nửa mét. Một kẻ săn mồi bậc cao.
Khởi động quét toàn thân để nghiên cứu khả năng của nó, nhưng càng xem xét, cậu càng khó hiểu. Thứ này, hay sinh vật này, hoàn toàn không có khả năng hoặc bất kỳ bộ phận sinh học nào, cho phép nó cảm nhận sự rung động của các hạt trong không khí. Kết cấu cơ thể cho thấy, nó tìm kiếm nạn nhân của mình bằng thính giác, thị giác và mùi hương. Vậy thì tại sao, nó có thể phát hiện đúng vị trí của cậu ta, và tấn công một cách nhanh chóng như vậy.
Suy nghĩ một lúc lâu vẫn không thể lý giải, Funny chỉ đành lấy một ít máu và thịt của nó để bảo quản. Sau này nếu có cơ hội cậu ta sẽ tìm hiểu sâu, bây giờ nên tiếp tục hành trình của mình.
Trong lúc đi đường, cậu cho rằng, có lẽ là do vũ khí của mình đã phá hủy và triệt tiêu manh mối về khả năng của nó chăng?
Thanh kiếm của Funny không phải là một vũ khí bình thường, ít nhất thì phần lưỡi kiếm không phải. Phần kết cấu chỉ rộng một milimet tính từ rìa và kéo dài toàn bộ lưỡi kiếm kia được tạo ra từ vật chất khai thác trong đĩa bồi tụ của một hố đen đang quay. Nơi không-thời gian bị kéo giãn đến cực hạn và các liên kết nguyên tử bị ép vào trạng thái chưa từng tồn tại trong vũ trụ bình thường.
Bất cứ khi nào chạm đến sinh vật hữu cơ, lưỡi kiếm sẽ giải phóng một xung điện từ, bỏ qua mọi cơ chế phòng thủ và lao thẳng vào trung ương thần kinh, cưỡng ép tắt toàn bộ tín hiệu sống. Vì vậy cậu phải trang bị cho nó một cơ chế đóng mở, để tránh việc chưa đánh nhau thì người cầm đã chết. Và chỉ riêng một phần nhỏ darkore như vậy đã tiêu tốn hết mười năm tiền tiết kiệm của cậu ta.
Càng nghĩ càng thấy có khả năng, Funny quyết định sau này nên hạn chế sử dụng cây kiếm lên sinh vật bản địa thì hơn. Súng của cậu ta có thể tiêu diệt kẻ thù theo cách thông thường, hẳn sẽ để lại nhiều thứ để nghiên cứu.
Mặc dù chính cậu cũng không chắc sẽ để lại bao nhiêu….
Bởi vì vụ va chạm với sinh vật kỳ lạ, suốt hai ngày sau đó, Funny không còn dám tự tin như thế nữa. Sợ rằng sẽ có một con như vậy nhảy xổ ra từ bụi rậm, cậu luôn luôn cầm khẩu súng trên tay. Bao gồm cả khi đi ngủ. Lúc trước cậu thường băng rừng xuyên đêm, nhưng giờ cậu đã nhát hơn trước. May mắn là tấm áo choàng có tác dụng giữ nhiệt nên cậu không cần phải đốt lửa. Cứ leo lên một cành cây cao rồi ôm súng đi ngủ là được.
Cuối cùng sau một tuần ròng rã, Funny đã đến gần nơi con tàu phát nổ. Một vết nứt nhỏ chỉ bằng một gang tay nhưng sâu hun hút, như thể ai đó đã dùng một cây dao khổng lồ đâm mạnh xuống, chính được tạo ra bởi xung năng lượng kia đang ở trước mặt cậu.
Dựa theo các thông tin còn lưu lại, đi về phía trước tầm một cây số chính là tâm vụ nổ. Nhưng có lẽ cũng không cần phải tìm kiếm, vì từ vết nứt đến nơi đó căn bản không có rừng cây. Do ảnh hưởng từ vụ nổ, kể cả khi nó ở trên cao tận hai kilomet, mặt đất giờ chỉ là một màu xanh nhạt của cỏ và nâu của đất. Tạo thành một hình tròn trống trải ngay giữa cánh rừng, như thể một vết thương trên lá phổi của mẹ thiên nhiên.
Nhưng khiến Funny sững sờ không phải là vết nứt hay bãi cỏ, mà ở phía xa xa, lấp ló trong tầm mắt của cậu là một đống lửa trại?
Chắc chắc là không sai, cậu nhanh chóng chạy lại gần để xem xét. Nó thật sự là một đám lửa trại, một loại lửa trại nguyên thủy, được tạo thành bằng nhiều viên đá xám đen bao bọc khắp xunh quanh. Kể cả khi bên trong chỉ còn bụi đất, nhưng kết cấu như này không thể là tự nhiên.
Và không chỉ có một, nơi này có hàng đống lửa trại, lều vải, thậm chí là bàn ghế. Funny bước đi giữa nơi giống như một doanh trại này, các vết bụi bám cho thấy nó có lẽ đã bị bỏ hoang từ lâu. Nhưng cậu không quan tâm, tâm trí cậu đang ngập tràn trong nhiều suy nghĩ. Những thứ này đại diện cho nhiều thứ, những thứ mà cậu đã nghĩ có lẽ sẽ không bắt gặp
Thậm chí trong một cái lều trại đã rách bươm, cậu phát hiện một thứ trông như giấy nhám với chi chít ký hiệu.
“Lok, kiểm tra những thứ này.”
Với bản chất là một AI tổng quát, Lok có thể hiện diện ở khắp các thiết bị điện tử được trao quyền, Funny đã yêu cầu nó cải tiến lại thiết bị quét sinh trắc học, thêm vào các chức năng lưu trữ và phân tích để dễ dàng hỗ trợ cậu hơn. Kể cả khi máy chủ của nó đã tan nát cùng với con tàu, sử dụng chip trên khoang cứu hộ hoặc thiết bị quét sinh học cũng có thể thực hiện một phần chức năng.
“Theo cách phân bố các nét, từ và cách xuống dòng cho thấy khả năng đây là một loại chữ viết, tuy nhiên kho dữ liệu không có bất cứ ngôn ngữ đối xứng nào.”
“Là dấu tích của con người đúng không” Funny hỏi tiếp với vẻ mặt hưng phấn. Đây có lẽ là phát hiện khiến cậu vui vẻ nhất trong những ngày qua, tìm thấy một chút dấu tích của sự sống bậc cao.
“Không thể xác nhận có phải xuất phát từ con người, 95% những thứ này xuất phát từ một nền văn minh, và theo như phân tích môi trường xung quanh, có khả năng là một nền văn minh với trình độ phát triển thấp.
“Không quan trọng, chỉ cần nó chứng minh thế giới này sở hữu sinh vật có trí khôn là được.” Funny khoát tay trả lời, cậu cảm thấy vui mừng trước những gì mình đã thấy. Ngọn lửa chính là khởi đầu của sự phát triển. Chữ viết là cách thức để truyền lại kiến thức phát triển. Lều vải và bàn ghế đại diện khả năng sáng tạo. Chỉ cần những thứ này thôi cũng đã chứng minh cho nhiều điều.
Lúc trước Funny từng quyết định rằng, sẽ đi tìm lại lõi phản vật chất rồi nghiên cứu cách đóng tàu về nhà. Nhưng sâu trong thâm tâm, cậu thừa hiểu đây chỉ là cách đánh lừa tâm trí. Kể cả khi có bản thiết kế, chế một con tàu có thể du hành vũ trụ từ không gì cả tuyệt đối là viễn vông.
Giống như một người biết cách làm súng đạn, nhưng không có máy móc mà chỉ có thể làm bằng tay. Người đó có thể chế đạn bằng cách dập khuôn, đánh vỏ tới chế thuốc thủ công. Nhưng lấy đâu một khẩu súng để dùng số đạn đó? Lò xo, bộ đánh lửa, hệ truyền động. Những thứ phải được chế tạo bằng máy móc tinh vi để có thể sử dụng lâu dài.
Đóng tàu cũng vậy, xây một thân tàu có lẽ không khó. Nhưng khối kim loại ấy bay thế nào nếu không có động cơ? Xuyên qua các vì sao kiểu gì khi không thể warp drive? Và quan trọng nhất, nó lấy năng lượng từ lõi bằng cách nào nếu không có lò phản ứng? Những thứ không thể làm ra từ chỉ hai bàn tay
Nhưng phát hiện một nền văn minh thì khác, có thêm người tức là thêm cơ hội và khả năng. Cho dù nó chỉ từ 1% lên thành 2% thì cũng đã đủ để cậu thấy nhẹ lòng hơn một chút.
“Nơi này đã bỏ hoang từ lâu, có lẽ họ đã rời đi, có thể xác định phương hướng không.”
“Không tìm thấy dấu vết chỉ phương hướng thưa ngài.” Lok trả lời sau khi quét tổng quát toàn bộ doanh trại. “Tuy nhiên, trong những đoạn phim về khoảng thời gian trước khi tàu nổ, tôi phát hiện, tiến về phía trước khoảng năm kilomet sẽ có một con sông. Ngài có thể thử xuôi theo dòng nước để tìm kiếm.”
“Đúng rồi, còn đâu tìm kiếm văn minh tốt hơn cạnh các dòng sông chứ.” Funny đáp, giọng pha lẫn chút hứng khởi nhẹ. Mặc dù chưa chắc lắm về những gì mình sắp đối mặt, nhưng thử một chút thì cũng hơn không làm gì.
Cậu chuẩn bị một chút rồi tiếp tục lên đường. Bước chân không còn nặng nề như trước, nụ cười thoáng hiện trên môi. Mọi thứ chưa chắc đã ổn, nhưng có một điều chắc chắn rằng, cậu không hoàn toàn đơn độc trên thế giới này.
0 Bình luận