“.......”
“Khoang thoát hiểm sắp va chạm, hệ thống giảm xóc đã được khởi động.”
“.......”
“Khoang thoát hiểm đã tiếp đất an toàn, bắt đầu quá trình quét sinh học.”
“.......”
“Xác nhận tình trạng thuyền trưởng.”
Hôn mê sâu.
Không có tổn thương ngoài da hoặc nội bộ.
Không xác định được lý do hôn mê. Khởi động quá trình quét quang phổ.”
“.......”
“Các nơ-ron thần kinh hoạt động bình thường. Không có dấu hiệu tổn thương tâm trí.”
“.......”
“Biện pháp chữa trị kiến nghị: Không can thiệp. Giữ vững các chức năng duy trì sự sống. Để người dùng tự tỉnh lại.”
“.......”
“Bắt đầu quá trình quét môi trường.”
“.......”
“Môi trường: Rừng rậm.
Mức độ nguy hiểm: Thấp.
Hạ màn chắn xuống mức: I.
Kích hoạt hệ thống ngụy trang quang học.”
“.......”
“Theo Bộ Luật Cứu Hộ Khẩn Cấp, Điều Mười: Khi người dùng không có khả năng giao tiếp, toàn bộ hệ thống tiến vào tình trạng hoạt động thấp”
“.......”
“Năng lượng hệ thống: 98%
Thời gian duy trì ước tính: Một ngàn bốn trăm năm theo lịch chuẩn Liên Bang.”
“.......”
–––––
Funny cảm thấy cơ thể của mình như đang trôi nổi giữa biển khơi, nhẹ nhàng như thể lá khô bị cuốn đi bởi từng cơn sóng nước. Thân thể của cậu vừa trong suốt lại vừa hữu hình, như thể bị mắc kẹt giữa vách ngăn tồn tại. Không gian xung quanh cậu sâu thẳm, lấm tấm những đốm sáng từ phía xa xăm. Ý thức của cậu cuộn trào như các dòng chảy năng lượng nguyên thủy, lướt đi một cách vô tư trong cõi hư vô.
Rồi tốc độ tăng dần, khung cảnh xung quanh lao vút qua khi cậu chưa kịp nhìn kỹ. Từ những hạt sáng lẻ loi, chúng chuyển thành vô số tia sáng dài bay ngang qua cậu, như thể một đàn cá bạc đang đi xuyên qua người thợ lặn.
Vài hạt ánh sáng, vài đốm sáng, nhiều tia sáng, những chùm sáng. Để rồi một thứ gì đó to lớn, vĩ đại che lấp tầng mắt.
Một cái đĩa với những đường hoa văn xoay tròn, như thể những cánh tay xuất phát từ khối cầu trung tâm rồi lan dần ra phía ngoài, trên mỗi cánh tay và cả bản thân cái đĩa đều lấm tấm những đốm sáng nhiều màu, như một người họa sĩ đã vung vẩy cọ vẽ khắp nơi. Cậu tiếp tục rơi vào cái đĩa đấy khi ánh sáng giờ nhiều đến mức không thể xem kỹ, chúng làm lóa mắt cậu, bao phủ nó hoàn toàn bởi màu cầu vồng lấp lóe.
Cậu rơi mãi mà không biết đã qua bao lâu, một giờ? một ngày? Một năm? Một thiên niên kỷ? Hay chỉ mới một khoảnh khắc?. Không ai trả lời cậu và cậu cũng không mong câu trả lời. Kỳ lạ thay là ngoài cảm giác trôi nổi lao vút đi, cậu không cảm thấy gì cả. Không đau đớn, không mệt mỏi, không thắc mắc, không lo sợ. Chỉ đơn giản là chấp nhận.
Rồi tốc độ cậu chậm lại, trước mặt cậu giờ đây là hai thiên thể khổng lồ đang cuốn lấy nhau, luôn luôn xoay tròn trong một điệu nhảy từ thuở hồng hoang, mặc kệ những gì xung quanh nó. Trong đầu cậu đột nhiên hiện ra một hàng chữ khi cậu nhìn ngắm vũ điệu của chúng, “một hệ sao đôi” trong khi cậu không rõ nó là gì.
Rồi cậu tiếp tục bị cuốn đi, xuyên qua vành nhật hoa rực rỡ, băng qua khoảng không đang xoay tròn với lấm tấm tia sét, lao thẳng xuống một thứ trông như một khối đất màu lam lục. Cậu lướt qua bầu khí quyển, qua những tầng mây trắng, qua những khoảng trời xanh. Rớt thẳng xuống một khu rừng với phía xa là một ngọn núi kỳ lạ, vuông vức như thể bị ai đó chém ngang lưng. Lao qua những tán cây, những chiếc lá, qua những lớp rêu cho đến khi dừng lại trước một người. Người đó khoác lên mình một bộ giáp che kín thân, với những góc cạnh màu đen mạnh mẽ. Những đường dẫn màu xanh lam huyền bí chạy dọc khắp bộ giáp như thể chúng vốn dĩ được gắn kết với nhau từ khi tạo ra. Xung quanh bộ giáp là những đường ống nhỏ gắn khắp thân thể, kết nối với một thứ gì đó không hiểu được.
Mặc dù không biết đây là đâu và người này là ai, nhưng cậu cảm thấy một sự gắn kết, như thể phía trước chính là một phần của cậu, như thể cả hai là một. Rồi cậu đưa cánh tay màu trắng nhạt của mình ra, xuyên qua bộ giáp và chạm đến người bên trong. Trong một khoảng khắc ngắn ngủi, một lực hút mạnh mẽ khiến cậu không kịp phản ứng và bị kéo vào bên trong, vô số luồng thông tin giáng thẳng vào đầu cậu như búa tạ đập vào đe khiến cậu ngất đi.
–––––
Funny dần tỉnh lại từ cú sốc kia, mí mắt cậu rung nhẹ và mở lên một cách khó khăn, cơ thể cậu cứng đờ mệt mỏi, đi kèm với cái đầu chếnh choáng. Tất cả những gì đã diễn ra vừa nãy giờ đây lại chỉ còn là những bóng mờ trong ký ức, cậu không nhớ rõ mình đã trải qua những gì, chỉ mang máng cảm nhận hình như mình đã lơ lửng trong không gian một thời gian dài.
“Giấc mơ kỳ lạ,” cậu nghĩ thầm.
“...Lok…?” Funny lên tiếng, nhưng thứ âm thanh phát ra lại khàn khàn và thiếu lực đến kỳ lạ, như thể một người đã đi bộ rất lâu trên sa mạc và không uống một giọt nước nào.
“Hệ thống hỗ trợ tiến vào trạng thái hoạt động bình thường, xin chào thuyền trưởng.” Một âm thanh vang lên từ khắp mọi hướng, lạnh lẽo và khô khan như băng tuyết mùa đông.
Funny cảm giác thở phào khi nghe thấy âm thanh đó, vì điều đó cho thấy hiện tại cậu vẫn an toàn.
“Hỗ…trợ…” cậu tiếp tục lên tiếng một cách khó nhọc.
“Đã xác định yêu cầu. Đã xác định tình trạng cá nhân. Bắt đầu phóng ra hợp chất khôi phục chức năng. Dựa trên các vấn đề hiện tại, toàn bộ hợp chất sẽ được tiêm vào dưới dạng dung dịch.” Âm thanh ấy trả lời ngay lập tức.
Từ phía sau Funny, một dòng nước màu bạc men theo một số ống dẫn và dần tiến vào cơ thể, từng phần khó chịu và mệt mỏi tan biến mất khi dung dịch kia càng đi sâu. Cuối cùng, sức mạnh đã quay trở lại với cậu.
Thông qua đôi mắt dần phục hồi, cậu mới nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Một không gian vừa đủ cho một người nằm thẳng, được bao bọc bởi lớp kim loại màu trắng xám, với một tấm kính dày trước mặt. Cậu có thể nhìn thấy vô số sắc xanh đậm chồng lẫn lên nhau, với những đường nét mềm mại di chuyển chậm rãi theo từng cơn gió nhẹ mà cậu không cảm nhận được.
Tất cả chỉ có cảm giác ấm áp của kim loại khiến cậu nhận ra mình đang bị bao phủ trong một khối sắt màu đen tuyền, thứ vốn là bộ giáp của cậu.
“Tôi đang ở đâu,” câu hỏi bật ra theo cảm tính.
“Trong khoang cứu hộ T-3, hiện đã và chạm với bề mặt hành tinh. Môi trường rừng rậm. Sinh khối cao.” Lok ngay lập tức trả lời, thuật lại bằng những dòng thông tin đã cũ.
Cậu cố cử động tay, tuy nhiên bộ giáp uyển chuyển lúc trước giờ lại quá nặng nề, ngày cả một ngón tay đều không thể di chuyển khiến cậu cảm giác như bị khóa kín trong một cái lồng kim loại đen.
“Lok, chuyện gì xảy ra với áo giáp của tôi.” Funny lập tức hỏi, giọng pha lẫn chút hoảng loạn nhỏ.
“Vụ nổ xung năng lượng đã khiến khóa trạng thái Heli-III bị vỡ, hệ thống an toàn khẩn cấp được kích hoạt, toàn bộ khối lượng đã được xả ra ngoài.”
“Không thể nào,” cậu trả lời với giọng thiếu tự tin, “nếu bộ giáp bị hư thì hình dạng cố định đã mất.”
Hơn ai hết, Funny hiểu rõ thứ mình đã khoác lên người. Một lớp bảo vệ được tạo thành từ công nghệ nano, nếu không có năng lượng để giữ các cấu trúc trợ lực và trạng thái khóa, cả khối kim loại đáng lẽ đã tự giải thể từ lâu.
“Sau khi ngài tiến vào khoang thoát hiểm và bất tỉnh,” Lok tiếp lời, “tôi đã thi hành điều luật thứ năm trong Bộ Luật Cứu Hộ Khẩn Cấp, chia sẻ một phần năng lượng từ lõi khoang cho giáp trụ.”
“Ra vậy.” Cậu thở phào trước câu trả lời này, ít nhất mọi chuyện không quá tệ.
“Giải trừ trạng thái bảo vệ,” Funny ra lệnh, không muốn cảm nhận cảm giác bị giam kín này dù chỉ một giây nào nữa.
“Đã rõ” Âm thanh vừa dứt, các ống dẫn đang nối với bộ giáp lần lượt bung ra, khối kim loại bao phủ hoàn toàn cậu lập tức có những rung động kỳ lạ, như thế nó đang bắt đầu sống dậy. Từng phần sắt thép bắt đầu tự định hình, co rút lại và di chuyển dần về phía đai lưng của cậu chỉ trong vài giây, giống như những đàn kiến chạy vội về tổ.
Sau khi bộ giáp rút đi, Funny mới có thể cảm nhận rõ ràng được từng bộ phận trên cơ thể mình, vừa xoa cánh tay cậu vừa hỏi tiếp. “Khoang còn bao nhiêu năng lượng”
“Do hệ thống duy trì trạng thái hoạt động thấp, còn 97,85% thưa ngài.”
“Tôi đã ngất đi bao lâu rồi”
“Tính theo chu kỳ ngày và đêm của hành tinh này, ngài đã hôn mê qua tám trăm mười ngày.”
Hơn hai năm sao…Funny thầm nghĩ, một khoảng thời gian vừa đủ lâu để vài chuyện xảy ra, mặc dù nó chẳng là gì so với tuổi thọ của cậu.
“Con tàu thế nào rồi, ý tôi là tình trạng hiện tại của nó.”
“Đã bị hủy diệt thưa ngài, ít nhất 85% thân tàu đã bị nguyên tử hóa, những phần hư hại và vỡ nát còn lại đã bị sóng xung kích đẩy ra khắp nơi.”
“Lõi phản ứng thế nào” Funny hỏi tiếp với vẻ mặt lo lắng.
“99% khả năng vẫn an toàn, sức mạnh của vụ nổ không thể xuyên qua lớp bảo vệ. Tuy nhiên, tôi không có ghi chép về hướng rơi của nó.”
“An toàn là tốt rồi,” cậu thở dài, miễn lõi năng lượng vẫn còn nguyên vẹn thì tốt. Vì nếu một tấn phản vật chất kia phát nổ, không biết được thế giới này sẽ còn được bao nhiêu phần tồn tại.
Nhưng rất nhanh cậu lại lâm vào mê mang, mặc dù lõi còn nguyên vẹn nhưng tàu đã bị xóa sổ thì cậu thoát khỏi hành tinh này bằng cách nào đây? Đóng một con tàu mới ư, cậu có bản thiết kế nhưng mỗi nó thì làm được gì. Công nghệ không chỉ cần mỗi bản vẽ, nó phải đi kèm với nền tảng và tài nguyên, thứ mà cậu có lẽ sẽ sở hữu nếu con tàu chỉ bị hư hại nặng thay vì nổ tung thành hàng trăm mảnh như bây giờ.
Thu thập những mảnh vỡ và lắp ráp lại còn tàu? Chỉ có các vì sao mới biết chúng đang phân tán ở đâu, và với 15% kết cấu còn lại thì việc này cũng bất khả thi như đóng mới vậy.
Nếu thật sự cậu muốn quay về nhà, thì cậu phải chuẩn bị rất rất nhiều thứ, từ cơ sở vật chất, nguồn tài nguyên cho đến công nghệ. May mắn thay phần công nghệ đã có sẵn từ những bản thiết kế trong kho dữ liệu, và phần lõi vẫn còn nguyên thì cậu sẽ không lo về nguồn năng lượng.
Trong lúc cậu đang buồn chán suy nghĩ về tương lai, khối thủy tinh trước mắt lại có một chuyển động nhẹ. Từ bên phải nơi các bụi rậm màu cam vàng, một sinh vật nhỏ trông như sóc với hai đuôi nhảy ra. Nó chạm vào lớp kính ngay trước mắt cậu, dường như đang hoảng sợ vì khoảng trống bất ngờ dưới chân mình mà lập tức nhảy sang một bên. Cái đầu lúc lắc quay lại với vẻ hiếu kỳ nhẹ.
Funny cười nhạt vì hành động của sinh vật đó, và như thể nó giúp cậu tạm thời bỏ qua những vấn đề khó khăn kia.
“Môi trường của thế giới này thế nào.”
“Thông qua quá trình quét quang phổ, nồng độ Oxy trong khí quyển đạt mức 22%, không có hợp chất độc hại nào, hoàn toàn đủ khả năng duy trì sự sống phức tạp. Hệ sinh thái với nhiều cấu trúc sinh học đặc biệt không được ghi chép trong bất kỳ kho dữ liệu nào.”
“Chà… xem ra chúng ta vừa phát hiện một thế giới mới tinh, có dấu hiệu nào của sự sống bậc cao không.” Funny hỏi tiếp.
“Tạm thời chưa phát hiện, nhưng theo tính toán, có 70% khả năng tồn tại sự sống có trí khôn.”
Thú vị đấy, cậu nghĩ thầm. Đối với một nhà du hành vũ trụ, không gì cám dỗ hơn một thế giới nguyên thủy chưa được khám phá. Tràn đầy những điều chưa ai biết mà cũng chẳng ai hay. Có lẽ hành trình chu du trên thế giới này, vừa nghiên cứu hệ sinh thái của nó vừa thu thập các mảnh vỡ và tìm cách về nhà cũng không hẳn là quá tệ nhỉ?
“Có gì nguy hiểm xung quanh không.”
“Tạm thời chưa phát hiện, trong hai năm qua màn chắn chưa ghi nhận cuộc tấn công nào. Và không có sinh vật nào từng đi ngang qua có khả năng gây hại đến ngài.”
“Ừm được rồi,” Funny đáp lời và quyết định đi tìm kiếm phần lõi năng lượng trước, xem xét tình trạng của nó để định ra những kế hoạch tương lai. Cậu kiểm tra những gì mình có. Một thanh kiếm màu đen được đặt ngay bên cạnh, thứ vốn đã rơi ra khỏi móc khóa khi bộ giáp giải trừ trạng trái. Một thiết bị quét sinh trắc học cá nhân được đeo trên cổ tay, đi kèm với một chip sinh học được gắn trên vỏ não. Một vài thứ khác nằm ở ngăn phía dưới lưng, chỉ có thể lấy ra nếu cậu ngồi dậy.
“Quét hình xung quanh và mở cửa khoang,” Cậu ra lệnh, cầm lấy thanh hắc kiếm vào thế thủ. Thứ này không phải một vũ khí cận chiến bình thường, bất kỳ sinh vật gốc carbon nào dám tấn công cậu sẽ phải trả một cái giá rất đắt.
“Xác nhận.” Kèm theo âm thanh của Lok, cửa buồng thoát hiểm dần mở toang, tỏa ra từng làn khói nhẹ với âm thanh đều đều.
Và như vậy, sau hai năm vắng bóng, khi thế giới đã trải qua những biến động âm thầm bởi sự kiện tiếp xúc kia. Nhà thám hiểm bước ra khỏi khoang cứu hộ của mình, đặt chân lên một thế giới hoàn toàn xa lạ.
0 Bình luận