Thoát khỏi Omikayalan

CHƯƠNG 2: AIRY I / SINH TỒN

CHƯƠNG 2: AIRY I / SINH TỒN

Airy tưởng rằng cuộc đời của nàng đã chấm dứt từ khi nhảy xuống con sông giá lạnh kia. Nếu không mang trên vai gánh nặng của lời tiên tri, nàng đã ở lại để tử thủ cùng đồng tộc của mình.

Một tiếng chim hót chát chúa làm Airy giật bắn mình mà rút người lại.

River bật cười thành tiếng.

“Tôi nhớ khi nãy cô ăn nói hùng hổ lắm kia mà.” River vừa nói vừa dùng cái que dài trong tay đánh vào mấy bụi cỏ cao để đuổi rắn.

“Im đi…” Airy nói cứng.

Airy đang theo chân River vào sâu trong rừng để tìm một chút thức ăn lót dạ. Nhớ lại mấy tiếng trống bụng nhục nhã khi còn ở trên vách đá khiến nàng xấu hổ không thôi. Airy thở dài thườn thượt.

Gã trai này làm Airy thấy tò mò. River tỏa ra một mùi thơm dịu ngọt như cỏ non. Ở gần cậu ta làm tâm trí hoảng loạn của nàng trở nên bình tĩnh lạ kỳ. Airy đoán đám động vật cũng cảm thấy như vậy, nàng thấy mấy con chim cứ chao liệng trên đầu River như để dẫn đường cho cậu ta vậy.

Vượt qua đồng cỏ cao phiền nhiễu, Airy đến một bãi đất trống. Nàng thấy một cái cây rất to ở đây.

“Nói ra hơi kỳ lạ…” River cất lời trong khi chỉ tay lên mảnh vải ở tít trên ngọn cây, “Có vẻ như tôi rơi từ trên trời xuống…”

Airy nhìn theo hướng tay River rồi lại nhìn cái vạt áo rách của cậu ta.

“Ừ”, Airy gật đầu, “Kỳ quặc thật…”

River cười hề hề sượng trân để đáp lại. Cậu trai này thật sự là thuần khiết và đẹp đẽ đến mức Airy đã tự hỏi cậu ta đã sống thế nào trong từng ấy năm qua, giữa cái thế giới khắc nghiệt này. Nàng đoán River có thể là con cái thất lạc của một gia đình vương tôn quý tộc nào đó cũng không chừng.

Vài âm thanh xào xạc kỳ lạ phát ra từ cái bụi rậm gần đó. Mấy con goblin gớm ghiếc xuất hiện. Airy điếng người vì sợ hãi, vội rút đoản đao ra để phòng thân.

“River…” Airy run run nói, “Hãy chạy đi…”

“Sao phải chạy nhỉ?” River tròn mắt hỏi.

Airy như không tin vào mắt mình. River đang tỏ thái độ điềm nhiên như không. Nàng biết goblin là những sinh vật khủng khiếp. Chúng không chỉ có trí tuệ mà còn sở hữu khả năng cận chiến ghê gớm. Airy nghe nói từng có một mạo hiểm giả loài người bị đập vỡ sọ khi đối đầu trực tiếp với chúng.

“Ồ…” River reo lên như vừa nhận ra điều gì, “Là các ngươi ư…?”

“Gào…gào…” con dẫn đầu đáp lại lời của River.

Âm thanh trầm ồm khèn khẹt phát ra từ cái miệng răng nanh lổm chổm kia làm Airy rùng mình.

“Thật ư?” River cười híp cả mắt. Trông cậu ta vừa vui vẻ, vừa hứng khởi như vừa tìm ra được kho báu.

“Gào…” Con goblin gật đầu rồi chỉ tay về phía lùm cây như muốn dẫn đường.

Airy dụi mắt mấy lần. Nàng không hiểu chuyện gì vừa diễn ra.

“Này River.” Airy gọi với lại, “Cậu vừa nói chuyện với con goblin đó ư?”, giọng Airy run run.

“Ờ…” River nghiêng đầu nhìn Airy, đôi mắt lam ngọc to tròn như minh chứng cho sự bối rối.

“Cậu… Cậu hiểu chúng nói gì sao?”

“Airy không hiểu ư?”, River hỏi một cách ngây ngô.

Airy lắc đầu trong cơn bàng hoàng. Nàng chưa bao giờ thấy một con người nào mà không hoảng sợ trước ma vật chứ đừng nói là trò chuyện với chúng. River giao tiếp với goblin một cách tự nhiên như hơi thở, và điều đó thật sự là vượt ngoài tầm hiểu biết của một thợ săn như Airy.

Con goblin chợt xoay đầu lại nhìn Airy một cái khiến nàng khiếp vía. Cất vội mấy bước chân run rẩy ra sau lưng River, Airy bấu tay lên vai cậu ta để tìm kiếm một điểm tựa.

“Cậu, và chúng, đã nói gì vậy?”

“Bọn goblin nói rằng vừa phát hiện một cái xác lợn rừng chết vì cây đổ” River vui vẻ nói, “Chúng không thể ăn hết nên muốn chia sẻ với chúng ta…”

“Thật ư?” Airy phấn khích hỏi.

River bỗng thoáng vẻ kinh ngạc nhưng rất nhanh đã che miệng cười khúc khích.

“Cô hết sợ rồi nhỉ?” River hỏi bằng giọng trêu ghẹo.

“Im đi…” Airy lại nói cứng. Nàng khoanh tay ngoảnh mặt đi làm bộ giận dỗi.

“Ừm…” River gật đầu. Cậu ta ngồi xuống gần đám goblin, nói nhỏ “Phiền ngươi dẫn đường nhé…”

Con goblin mỉm cười rồi bắt đầu tiến bước. River nhẹ xoay mặt lại để nhìn nàng rồi khẽ gật đầu. Cậu ta đi ngay sau lũ ma vật, nàng thấy thế thì cũng đành lẽo đẽo theo sau.

Vượt qua hết lớp này đến lớp khác lá cây rừng, Airy cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cái không khí ẩm ướt khó chịu của mớ dây thường xuân kinh tởm kia. Thở dài một hơi đầy mỏi mệt, nàng tựa vai lên một cái cây to trong khi quan sát River và lũ goblin nói nói cười cười. Nàng đoán người ta sẽ ném nàng vào trại tâm thần nếu kể chuyện này cho ai đó khác nghe.

“Cô mệt đến vậy sao?” River hỏi, “Gắng gượng một chút nữa là đến rồi.”

“Không” Airy lắc đầu “Chỉ là…”

Chợt một âm thanh trầm ồm như tiếng thở khan của một con mèo lớn làm Airy sởn hết cả da gà. Nàng nhìn River thì cũng thấy sự hoang mang trên khuôn mặt thanh tú vốn ngây thơ và điềm tĩnh.

“Gào…Gao…” Con goblin nói gì đó với River, trông nó sợ hãi và hoảng loạn như con thú nhỏ đang bị truy đuổi bởi cặp nanh vô hình.

River nghe hết rồi bỗng dưng trưng ra vẻ mặt trầm ngâm khó tả.

“Sao vậy?” Airy hỏi.

“Có vẻ chúng ta cần một nơi an toàn để nghỉ chân đêm nay” River nói bằng giọng điệu đầy nghiêm trọng.

Airy nuốt nước bọt nghe rõ một tiếng ực.

“Ừm…” Nàng khẽ đáp.

Bọn goblin vẫn còn run rẩy sau chấn động vừa rồi, nhưng chỉ bằng vài lời động viên của River thì chúng đã tươi tỉnh trở lại. Chứng kiến cảnh tượng kỳ quặc đó làm Airy không biết nên cảm thấy thế nào nữa. Phần thấy thú vị vì trần đời chắc chỉ có mình nàng được tận mắt nhìn thấy, phần khác lại lo lắng vì quyền năng bí ẩn của cậu trai thuần khiết này.

Tiếp tục theo chân ba con goblin kia, Airy đi thêm một đoạn đường mòn nữa thì đến một cụm rừng thưa. Trước mặt nàng là cả một quần thể khế tươi tốt. Quả mộng chín vàng đầy trên cành cao, vô số quả rụng vương vãi chung quanh gốc cây sần sùi.

Đám goblin không nói dối. Ngay bên dưới một gốc khế to, có ba con lợn rừng đã chết vì bị cành cây gãy đè lên. River chạy xồng xộc đến gần, lũ goblin cũng thế. Airy đi chầm chậm chứ không hăng hái vì nàng đang rất mệt, mồi hôi từ lúc nào đã túa ra ướt hết cả lưng áo rồi.

Vài cơn gió thổi ngược chiều khiến bước chân của Airy thêm trĩu nặng. Thảm cỏ lưa thưa dưới đất thi thoảng lại quật vào bắp chân rồi cứa mấy đường lên nước da trắng phếu của nàng.

Airy đến nơi thì River đã lôi đầu ba con lợn kia ra khỏi khúc củi mục. Con nào con nấy to phải bằng nửa thân người của River. Airy nhìn vết máu loang đỏ thẫm quanh gốc cây. Nàng đoán mấy con lợn này chỉ vừa mới chết cách đây không lâu.

“May thật…” River nói.

“Ừ” Airy gật đầu.

“Airy biết làm thịt chúng không?”

“Tôi biết. Làng tôi sống bằng nghề thợ săn mà…”

River tròn mắt nhìn Airy đầy ngưỡng mộ.

“Thật ư?” River reo lên, “Vậy Airy dạy tôi với nhé…”, cậu chàng vừa hỏi vừa chớp mắt lia lịa ra vẻ cầu thị.

“Ờ…Ừ…” Airy ấp úng đáp, “Nhưng phải có một nguồn nước để rửa thịt…”

Con goblin kéo nhẹ vạt áo của River trong khi chỉ tay về phía xa. Airy nhìn theo thì thấy một con suối nhỏ.

“Chúng ta mang xác chúng đến đó đi”, Airy nói.

River gật đầu. Cậu ta thản nhiên túm giò hai con lợn rồi xách đi nhẹ tênh như thể hai cái bị thịt kia chỉ là mấy túi lông ngỗng. Airy đã chai sạn với sự bất ngờ nên cũng chỉ biết cười xòa. Nàng lôi xồng xộc con lợn còn lại - cũng chính là con nhỏ nhất trong tất cả. Airy đi được nửa đường thì River trở lại, cậu ta túm lấy con lợn rồi mỉm cười vui vẻ.

“Cứ để tôi…”, River nói.

“Quái vật…”

“Nặng như cô tôi vát còn được mà” River nói, “Mấy con lợn này chẳng là gì cả…”

“Ý cậu là tôi béo hơn cả lợn ư?” Airy gào lên.

“Ối dào…” River toe toét cười, “Cô nghĩ nhiều rồi.”

Airy tức muốn nổ phổi. Nàng bước đến phía sau lưng River rồi đấm nhẹ mấy cái lên lưng cậu ta như để xả giận.

“Im đi… Mau im đi…” Airy nói lẫy.

“Xin lỗi…xin lỗi…”, thanh âm trong trẻo của River bị mấy cái đấm tay nhẹ như gió của Airy làm cho méo mó.

Airy đến bên dòng suối. Ba con goblin đang chờ đợi ở đây. Dòng nước trong vắt thấy cả đám tảo lục xanh rì chen chút giữa những hòn đá cuội bên dưới. Airy nhìn về phía thượng nguồn thì thấy một cái hồ nhỏ, mấy cánh sen trắng khoe sắc trong nắng đục, vài đôi chuồn chuồn vo ve soi mình trên mặt gương phẳng lặng.

River ném con lợn nhỏ xuống suối nghe đùng một tiếng.

“Bắt đầu thôi” River nói.

Cậu ta rút thanh loan đao tuyệt đẹp bên hông ra. Dáng hình thanh đao cong vút, lưỡi kim loại toát lên thứ ánh sáng bạc sắc lẻm.

“Chờ…Chờ đã…” Airy hốt hoảng vội ngăn anh chàng ngốc nghếch kia lại.

“Sao thế?” River hỏi bằng giọng ngơ ngác.

“Ai lại dùng loan đao để mổ lợn thế?” Airy nói lớn “Mà cậu có biết dùng nó không vậy?”

“Yên tâm” River đáp chắc nịt, “Tôi có thể mất trí nhớ nhưng cách dùng loan đao thì không.”

Lần đầu tiên Airy thấy River khẳng định một điều gì đó một cách dõng dạt như thế. Ánh mắt tự tin đó cho thấy River không nói dối. Airy đoán đó cũng là quyền năng của River, tương tự khả năng giao tiếp với động vật của cậu ta.

“Thôi được rồi…” Airy thở dài nói. Nàng chỉ tay về phía cổ của con lợn, “Thông thường, người ta sẽ cắt một đường vào cổ để rút hết máu ra khỏi con lợn. Nhưng mấy con lợn này đã chết được một lúc lâu nên sẽ không thể cắt tiết nữa…”

“Vậy giờ phải làm thế nào?” River hỏi.

“Xẻ trực tiếp thôi”, Airy nói.

Airy bước xuống nước. Mấy vết cỏ cắt rên chân nàng bị nước suối làm cho đau rát như ong đốt. Airy nắm hai cái chi trước của con lợn và nhẹ nâng ngực của nó lên.

“Hãy mở lồng ngực của con lợn trước…” Airy nói “Cắt một đường từ ức đến rốn…”

River dùng một tay vịn vào phần nách của con lợn, tay còn lại cắt chầm chậm vào thịt của nó. Airy không khỏi kinh ngạc khi thấy sự vững vàng của nhát cắt. Tay cầm đao của River không chút dao động, vết rạch đi thẳng một đường trông vô cùng dứt khoát và gãy gọn. River buông tay khỏi nách con lợn, cả khoang bụng của nó bị tách làm đôi, nội tạng trào ra ào ào như lũ quét, cùng với đó là mùi thối khủng khiếp từ phần ruột bị vỡ.

Airy trụng con lợn xuống suối. Dòng nước thanh sạch rất nhanh đã cuốn chỗ máu đen ngòm cùng sú uế đi xa. Nhìn River nôn ọe khiến Airy không nhịn được cười.

“Ghê quá…” River càu nhàu.

“Vì cậu cắt ngọt quá đó,” Airy nói, “Lần sau nhớ đừng cắt phạm vào ổ ruột.”

“Ừm…” River gật đầu.

Airy hướng dẫn River cách phân loại nội tạng đỏ và nội tạng trắng. Đám goblin có vẻ thích chỗ nội tạng, chúng không thể rời mắt khỏi bàn tay của River khi cậu ta làm sạch mấy đoạn ruột tím tái. River giặt chỗ ruột nọ một lúc rồi đưa cho Airy xem.

“Thế nào” River hỏi.

Airy cầm lấy rồi lộn tới lộn lui để xem cả hai mặt. Đoạn ruột không còn tạp uế, lớp màn nhớt cũng được lột sạch một cách tỉ mỉ.

“Ừ…Sạch rồi đó…” Airy đáp, “Tôi không ăn đâu, nếu cậu cũng không ăn thì cho đáp goblin đi…”

River gật đầu rồi đưa đoạn ruột cho đám ma vật. Ba con goblin đón lấy và nhai nhòm nhoàm một cách ngoan ngoãn. Airy chỉ thấy ớn lạnh và khiếp hãi chứ không hề có chút dễ thương nào.

“Gào…gào…” Chúng vừa ăn vừa thé ra mấy âm thanh cao vút nghe rất vui vẻ.

“Vậy à…” River mỉm cười.

Airy rùng mình.

Sau một hồi hướng dẫn, Airy cũng đã dìu dắt River đến chặn cuối của bài học xẻ thịt. Airy trèo lên bờ, nàng dùng cái dao găm của mình để cắt một vài tàu lá chuối to bản rồi trải chúng ra bãi cỏ. River xẻ thịt xong thì sẽ đặt chúng ra đây.

Nắng đằng góc trời đã ngã vàng từ lúc nào. Mấy con goblin sau một bữa nội tạng no nê thì nằm dài ra bãi cỏ, phì phò say giấc. River và Airy đang kiểm tra lại chỗ thịt thu được. Nàng ước chừng có đến một tạ thịt nạc và rất nhiều mỡ. Nhìn số chiến lợi phẩm ngay gần bên mà Airy không kiềm được một hơi thở dài.

“Airy sao thế?” River vừa cọ rửa lưỡi đao vừa hỏi.

“Tôi đang nghĩ xem sẽ bảo quản chỗ thịt này thế nào”, Airy nói bằng giọng ảo não.

“Chúng hỏng nhanh lắm sao?”

“Đúng vậy” Airy nói, “Không có muối thì chỉ có thể ăn được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, đến ngày mai thì chúng sẽ hỏng hết.”

“Tiếc nhỉ?” River nói bằng giọng tiếc rẻ.

“Ừ…” Airy đáp.

Lũ ruồi nhặn đã đánh hơi được chỗ thịt. Tiếng vỗ cánh vo ve của chúng làm Airy sốt ruột. Nàng đứng dậy ngó nghiêng chung quanh để tìm một chỗ tạm trú, mặt trời sẽ sớm lặng mất và bóng tối thì không bao giờ mang đến cảm giác an toàn. Một hốc đen đằng vách núi bên kia cái hồ thu hút sự chú ý của Airy. Ngay lập tức, nàng quay người về phía bạn đồng hành.

“Này River” Airy gọi, “Cậu ở đây canh chừng, tôi đến cái hang đằng kia một chốc nhé…”

“Ồ…” River trầm trồ, “Được…Cô đi đi.”

Airy lội qua con suối đến bờ bên kia. Nàng bước lên bãi cỏ và vượt qua một đám cây cối um tùm. Trước mắt nàng lúc này là một khoảng đất rộng rãi ngay dưới chân vách đá cao ngút. Airy tiến đến cái hang nọ. Dây thường xuân đu mình từ trên cao xuống che phủ lối ra vào. Vén bức rèm phiền nhiễu qua một bên, Airy bước vào bên trong.

Cái hang này không giống một khe nứt tự nhiên mà giống như được ai đó khoét núi mà thành. Nó có nền đất bằng phẳng, mái vòm cao quá đầu và đủ chỗ cho vài người ngả lưng. Airy thấy vết mụi than và tàn tro vẫn còn vương lại ở trung tâm cái hang. Xem chừng nó đủ an toàn để trú qua đêm.

Airy trở về bên con suối.

Từ đằng xa, nàng đã thấy River và đám goblin bàn tàn điều gì đó rất sôi nổi. Trong một khoảnh khắc, Airy đã nghĩ chúng là những đứa trẻ bình thường chứ chẳng phải lũ ma vật gớm ghiết.

“Các người nói xấu gì tôi thế?” Airy vừa lội bì bỏm đến gần vừa hỏi.

“Một chuyện nghiêm trọng.” River đáp, hai cánh tay cơ bắp đầy đặn khoanh vào nhau.

“Ồ…” Airy thốt lên bằng giọng ngạc nhiên.

Bước lên bờ rồi ngồi xuống gần bên cuộc náo nhiệt, Airy vẩy nước lên tay để rửa đi nhựa cây nhớp nháp từ mấy sợi dây leo.

“Cô nhớ tiếng gầm khi nãy chứ?” River hỏi gãy gọn từng chữ.

“Đó là gì thế?”

“Một con hổ kỳ lạ” River đáp, cậu ta đưa mắt nhìn mấy con goblin bên cạnh “Những đứa trẻ này nói rằng con hổ đó bỗng dưng xuất hiện vào ngày hôm qua. Nó trông dữ dằn, mắt thì đỏ rực rất độc ác. Con hổ đó không tấn công ai cả, nó chỉ đi vòng quanh khu rừng này như để tìm kiếm điều gì. Đám goblin sợ hãi vì thứ chảy ra từ cơ thể con hổ, giống như làn khói đen.”

Nghe những thông tin đó khiến Airy sởn gai óc vì ớn lạnh. Nàng chỉ vừa mới trốn thoát khỏi thảm họa diệt tộc, bây giờ lại phải đối diện với một con hổ điên khùng không biết sẽ vồ đến lúc nào. Airy sợ hãi, tim bắt đầu loạn nhịp.

“Chạy, chạy thôi…” Airy bập bẹ, “Tôi, chưa muốn chết, tôi còn thù phải trả.”

“Chạy đi đâu bây giờ?” River bật cười trong lúc nói, “Và chạy có thoát nổi không?”

“Chúng ta chết là cái chắc…” Airy lẩm bẩm.

Nhìn ráng vàng đục ngầu đằng chân trời càng khiến Airy sợ hãi. Tim nàng đã nhảy lên cổ họng và cảm giác uất nghẹn này thật sự là khủng khiếp. Mạch máu trên thái dương căng cứng, còn tay chân thì nhũn ra chẳng còn tý sức lực nào.

“Chúng ta sẽ bẫy nó,” River nói bằng giọng cao ngạo.

“Bằng cách nào?” Airy nhẹ ngẩng mặt lên nhìn River, đôi mắt nàng trũng xuống trông vô cùng ảo não.

River cười nhe răng. Cái dung nhan tuyệt sắc của cậu ta đúng là dễ khiến lòng người xao động.

“Chẳng phải chúng ta có rất nhiều thịt hay sao?” River dừng lại, hướng mắt về dòng suối “Hổ rất nhạy với mùi máu, có thể nó đã mon men trên đường đến đây rồi.”

“Không thể nào!” Airy gào lên, nàng bấu hai tay vào vai River “Cậu bị điên hay sao thế?”

“Tôi cảm thấy mình thừa sức để hạ gục con hổ kia” River nói.

Airy ôm đầu run rẩy.

“Điên rồi, cậu điên rồi, River…” Airy nói thầm trong miệng.

Thời gian như dòng nước suối lạnh lẽo, cứ thế mà trôi tuột qua kẽ tay con người ta. Chẳng mấy chốc mà mặt trời đã lặng mất, khu rừng trở nên lạnh lẽo và u tịch đến gai người.

Airy ngồi trong hang với một đống lửa nhỏ để sưởi ấm. Ngó mắt qua đám dây thường xuân nhơn nhớt, nàng lặng lẽ quan sát River đang ôn luyện lại thế kiếm với thanh loan đao tuyệt sắc trên tay.

Giờ thì Airy đã tin rằng River không nói dối khi khẳng định bản thân biết sử dụng loan đao. Cái cách cậu ta nhảy múa dưới ánh trăng mờ ảo trông thật uyển chuyển và hút mắt. River chẳng khác gì một vũ công đang trình diễn điệu nhảy sắc màu hệt như lũ chim trống khi mời gọi bạn tình.

Sâu trong hang, ba con goblin đang ôm nhau ngủ. Chúng nằm trên một ít cỏ khô mà nàng đã trải sẵn. Nhớ lại cảnh tượng chúng ra sức làm việc khi trời còn chưa tắt nắng làm Airy thấy vừa tội vừa thương. Xem chừng một bữa thịt nướng của River là không đủ để đền đáp công sức mà những sinh vật bé nhỏ này đã bỏ ra. Nhưng điều đó không quá quan trọng đến mức có thể khiến Airy xao nhãn khỏi cái bẫy giữa bãi đất trống trước cửa hang.

Phần lớn chỗ thịt đều đã được sử dụng để làm mồi nhử. Airy không hiểu River đã nghĩ gì khi cho rằng dùng bẫy sập để bắt một con hổ là ý kiến hay. Nếu kế hoạch thất bại thì chỉ còn cách đánh nhau trực diện với con thú dữ hung bạo kia. Airy sẽ không bất ngờ nếu kịch bản tồi tệ đó xảy ra.

Chợt có gì đó như đang ập đến. Nó không ồn ào mà tĩnh lặng và tà ác đến mức lũ côn trùng cũng thôi không còn ngân nga tiếng hát nữa. Có lẽ chúng cũng sợ hãi tương tự Airy ngay lúc này. Nàng không dám thở mạnh, chỉ dám hít nhẹ mấy hơi để giữ cho bản thân được tỉnh táo. River đã đứng trước cửa hang từ lúc nào. Dưới ánh sáng xanh lam huyền ảo cùng với thanh loan đao sắc lẻm trên tay, cậu ta hiện lên như một vệ thần dũng mãnh.

Từ trong lùm cây u tối, một bóng đen chầm chậm bước ra. Chút ánh sáng yếu ớt từ vầng trăng khuyết và những đóm sao xa không thể soi rõ dung mạo của thứ đó. Airy chỉ có thể thấy dáng hình bốn chân cùng ba đốm sáng đỏ rực ở ngay phần đầu. Airy đoán đó là đôi mắt, nhưng còn thứ lấp lánh màu máu tươi ngay bên trên là gì thì nàng chẳng tài nào biết được.

Hiện thời, con thú kia và River đang đứng đối diện nhau. Ngay chính giữa họ là cái bẫy. Airy nhớ từng hỏi River rằng rủi con hổ không đói thì chẳng phải kế hoạch sẽ thất bại hay sao. River đã trả lời rằng nếu nó là một ác quỷ chỉ thích giết chốc thì sẽ chẳng nghĩ ngợi gì mà lao thẳng đến con mồi sống, cũng chính là cậu ta ngay lúc này. Câu trả lời nọ đã làm cho Airy không còn nghi ngờ gì nữa, River chính là một kẻ điên.

“River…”

Airy như không tin vào tai mình. Con hổ kia vừa cất tiếng gọi tên của River và nàng hoàn toàn có thể hiểu được. Chất giọng trầm đục và vang dội như vọng về từ điện ngục đó làm nàng thất kinh. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, cơ thể nàng cũng mềm nhũn hết cả. Cơn sợ hãi nguyên thủy đối với cái chết khiến Airy trở nên tê liệt.

“Chúng ta có biết nhau hay sao?” River hỏi, thanh đao chỉ thẳng về phía con thú.

“Không…” Con hổ đáp, giọng nó vẫn ồm ồm vô cùng ghê rợn, “Ta được lệnh truy sát ngươi…”

“Ai đã ra lệnh cho ngươi?” River hỏi, thái độ bình tĩnh và dũng cảm.

“Ta không được phép nói tên ngài ấy…” Con hổ trả lời, “Ngươi chỉ cần biết ngươi là cái gai cần phải bị loại bỏ…”

River thở dài một hơi.

Xem chừng cuộc đối thoại đến đây là kết thúc. Con hổ hạ thấp trọng tâm rồi phóng thẳng đến vị trí của River. Nó dường như biết trước sự hiện diện của cái bẫy mà bật nhảy lên cao. Trong lồng ngực Airy đang dâng trào một cảm xúc phức tạp, vừa như kinh hãi lại vừa như buồn cười. Đây rõ ràng là kịch bản tồi tệ nhất và nó diễn ra ngay khi con hổ chào sân. Nàng tự hỏi bản thân đã trông đợi vào điều gì vậy. Airy thầm khấn vái với nữ thần đất mẹ hãy che chở cho nàng và gã bạn đường ngốc nghếch ngoài kia.

River lách người để né tránh rồi lao như tên bắn về phía bãi đất trống cách xa cái hang. Con hổ tiếp đất, nó trượt dài vì quán tính quá mạnh. Cát bụi cũng vì thế mà bị cuốn tung lên hết cả.

River cầm thanh loan đao trên tay với một tư thế kỳ lạ: lưng thẳng, chân phải đặt trước, hông nhẹ nâng lên, tay cầm loan đao duỗi thoải mái xuống đất và hợp với phần chuôi một góc vuông hoàn hảo. Điệu bộ của River vững chắc và tự nhiên như hơi thở.

Con hổ chuyển hướng và lao thẳng đến vị trí River trong khi nhe cặp nhanh hung bạo của nó về phía trước. Airy lờ mờ thấy được vẻ mặt cau lại của con dã thú trông kinh khủng hệt như lũ quỷ tộc man rợ. Con hổ vồ River. Cậu ta tránh né bằng một cú xoay đầy điệu nghệ rồi dùng phần chuôi của thanh loan đao để thúc mạnh vào gáy đối thủ.

Con hổ gầm lên một tiếng đau đớn rồi dùng móng vuốt cào loạn xạ về phía River. Cậu ta lại né được bằng cách luồng người ra sau lưng con hổ. River lại dùng chuôi kiếm thụi mạnh vào bên sườn con dã thú. Con hổ nằm bẹp xuống nền đất, nó rên lên mấy âm thanh thê lương không giống nét dữ dằn khi nãy. Airy cảm nhận rõ nét sự thống khổ và bất lực trong những thanh âm kia.

Chợt River đứng khựng lại trong một khoảng ngắn. Cậu ta bật nhảy ra rất xa, cơ thể nhấp nhô như đang thở gấp vì lo lắng điều gì.

Con hổ lại đứng dậy. Nét mặt đau đớn tội nghiệp khi nãy đã bị thay thế bằng vẻ hung hăng và tàn bạo, và đôi mắt đỏ rực đó như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

Con hổ vồ đến River. Hàm răng sẫm màu của nó hướng thẳng vào cơ thể cậu ta. River lại bình tĩnh mà né được nhưng không hề phản công. Cậu ta chỉ đứng đó và nhìn trân trân con hổ.

Airy không hiểu chuyện gì đang diễn ra nhưng có vẻ River đang do dự. Nàng đoán chừng cậu trai thánh khiết này đang sợ việc làm tổn thương con hổ nên mới không phản đòn như vậy. Airy biết nếu cứ thế này thì mọi chuyện sẽ đi tông và tính mạng của nàng cũng sẽ không được bảo đảm. Đánh bạo một phen, nàng bước ra khỏi hang.

“River…” Airy nói lớn, “Có thứ gì đó ngay trên đầu con hổ, phá hủy nó xem sao!”

“Tôi cũng đang tìm cách đây này…” River đáp, mắt vẫn không rời mục tiêu.

Airy thật sự đau đầu với cái tính cách thiện lương kỳ quặc của cậu trai này. Nhưng nó không làm nàng thấy khó chịu. Airy định bụng sẽ bắt câu ta này trả đầy đủ ơn nghĩa sau vậy.

Con hổ vồ đến River. Cậu ta lại tránh đòn và giữ vị trí.

Airy đoán con hổ này chẳng quan tâm gì khác ngoài River nên mới hành xử cực đoan như thế. Một cơn gió thoảng qua mang theo hơi sương lạnh giá ập vào mặt Airy làm nàng thoáng rùng mình. Đưa mắt nhìn theo hướng gió thổi, Airy thấy mấy sợi thường xuân đánh đu nhè nhẹ trên cửa hang. Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu nàng.

Airy chạy thục mạng về phía cái hang. Nàng dùng cái dao găm của mình để cắt ra mấy sợi già chắc chắn, dài độ năm sải tay. Airy tết chúng thành một cái nút thắt. Thứ này sẽ xiết chặt nếu hai đầu dây bị kéo mạnh, một kỹ thuật được dòng tộc thợ săn của nàng truyền lại qua nhiều đời.

Airy nhìn về phía trận chiến. Cả River và con hổ đều đang thở gấp, có vẻ họ đã thấm mệt sau một lúc lâu chơi trò rượt đuổi. Nàng không tiếp cận River một cách cẩu thả mà kiên nhẫn chờ đợi.

Con hổ lại lao đến River. Cậu ta lại luồn ra sau lưng nó để tránh, vừa hay cùng hướng với Airy. Lập tức chớp lấy cơ hội, Airy lao như tên bắn về phía River.

“Cậu luồn cái nút này vào chân con hổ được chứ?” Airy hỏi dứt khoát trong khi đưa cái mối dây cho River xem.

“Chân sau được không?” River hỏi.

“Được” Airy gật đầu, “Khi đó, hãy kéo thật mạnh một đầu, tôi sẽ lo đầu còn lại. Con hổ sẽ ngã một lúc. Tranh thủ phá hủy viên ngọc.” Nàng nói một tràng cực kỳ gãy gọn và mạch lạc.

“Ừ” River đáp ngay.

Airy lại lũi vào bóng tối và chờ đợi.

River cầm theo cái nút thắt. Con hổ dường như không hề quan tâm đến trang bị mới trên tay River. Nó cứ như vậy mà nhảy đến. River vẫn né tránh một cách uyển chuyển. Ngay khoảnh khắc River hạ thấp trọng tâm để chồng cái nút vào cái chi trước của đối thủ, Airy biết thời cơ đã đến. Nàng lao vụt ra rồi nắm lấy một đầu dây và kéo mạnh. Nút thắt được xiết lại gần như là ngay lập tức vì sự trơn tuột của lớp vỏ thường xuân vốn nhớp nháp.

Con hổ bị kéo bất ngờ. Nó mất đà và chúi người về phía trước. River giậm chân để giữ sợi dây. Cậu ta vung một đòn cực lớn và giáng thẳng cú chém lên viên ngọc trên đầu con hổ.

Một tiếng thét kinh hồn phát ra, không phải từ miệng con hổ mà từ trán của nó. Hàng loạt lời lẽ chửi rủa khủng khiếp mà Airy không thể tả bằng lời liên tục trào ra từ viên ngọc. Con hổ cũng gào lên mấy tiếng đau đớn rồi gục hẳn ngay khi thứ tạo vật đáng nguyền rủa đó vỡ nát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!