Phong Sư Bí Thuật

Phần 3: lần gặp gỡ định mệnh

Phần 3: lần gặp gỡ định mệnh

Hân đã bắt đầu với chị Thuý như thế, Hân làm quen dần với các vị trí khác nhau cùng chị Thuý và các nhân viên khác trong kíp và chị cũng không nghĩ rằng Hân tiếp thu công việc rất nhanh, và còn chủ động học hỏi các kíp làm việc khác ngoài kíp chị Thuý, Hân luôn phụ giúp kể cả mọi người có nhờ hay là không, đặc biệt cô chưa hề tỏ vẻ mệt mỏi mà ngược lại nụ cười luôn nở trên môi.

Ngoài việc chủ động làm quen ra thì Hân còn phụ giúp những người lớn tuổi khi có thời gian rảnh như cô Hải vệ sinh, cô Lan phục vụ nhà hàng và đặc biệt là chú Tư an ninh, chú kể chuyện xưa rất hay nên mỗi lần Hân rảnh lại lân la gần chú nghe chú kể chuyện lại còn tranh thủ đấm bóp cho chú. Dần dà mọi người trong nhà ga bắt đầu quen với cô gái nhỏ nhắn nhưng luôn mang năng lượng tích cực mỗi ngày, họ đùa rằng nếu sáng ra mà không nghe tiếng Hân chào thì chắc ngày hôm đó mưa to bão lớn vì buồn quá..

Một ngày như mọi ngày, khi Hân đang kết thúc ca làm của mình bằng việc kiểm đếm giấy tờ chuyến bay thì chị Thuý gọi Hân vào thông báo là từ ngày mai Hân sẽ về đúng kíp của mình. Chị Thuý chúc mừng khi đưa cho Hân xem sơ qua bảng đánh giá thực tập và phản hồi của nhân viên, điểm tuyệt đối khiến Hân nhảy lên vì vui sướng.

Chị Thuý dặn dò thêm “ kíp 1 phục vụ khách doanh nhân và yếu nhân, thời gian qua em thấy đó, họ luôn đi lối riêng và chúng ta ít khi tiếp xúc trừ kíp 1 vì họ rất rất khó tính, đòi hỏi chuyên nghiệp cao, nên chị mong em sẽ mau hoà nhập và tập trung học hỏi các anh chị trong kíp như cách em đã thể hiện thời gian qua nhé, chúc em thành công”- Hân lí nhí cám ơn chị.

“Chắc mai chị gặp sếp chính luôn nhỉ? ổng hình dáng sao chị biết không ?” Nam vừa nói vừa bỏ con tôm to đùng vào miệng nhai. “ chị chưa gặp ảnh bao giờ mà chỉ nghe kể là ảnh khá là khó tính, kíp 1 ít nhân viên nhất trong các kíp và hơn 8 năm qua chưa có thêm nhân viên mới nào xuất hiện –Hân chống cằm suy tư- nhưng lạ là ít ai biết mặt ảnh lắm, ảnh chủ yếu làm việc với kíp trưởng chứ không nói chuyện với nhân viên”. Nam nuốt ực một cái xong bí hiểm liền “ không ai biết mặt- giọng Nam trở nên nhỏ dần- chắc hắn là một ma cô thứ thiệt”. “hả? ma cô??” Hân tròn mắt, Nam nhìn trước ngó sau xong ghé tai Hân “đúng rồi, chắc chắn hắn đã gây ra một tội ác tày trời xong trốn vô sân bay, tránh tai mắt thiên hạ” Hân cóc đầu Nam “ bớt cà rỡn đi, người vầy mà đi phục vụ yếu nhân ? em có nghĩ không dợ ?”- Hân biểu môi. Nam xoa xoa đầu xong nói “hoặc có thể anh ấy là điệp viên 007, được cài vô theo dõi….” , “thôi thôi” Hân bịt tai lại” em có thể stop được rồi”, Nam lay lay tay Hân nài nỉ “ nô nô , chị hãy nghe em, tin em đi”. Hai chị em cười khúc khích sau một ngày làm, Hân mong ngày hôm sau tới nhanh bởi vì sự tò mò Hân về người sếp của mình quá nhiều.

Và đúng như ước nguyện của Hân, và không những vậy còn hơn cả mong đợi đó là khi anh Phong xuất hiện— kíp trưởng mà cô mong mỏi muốn gặp nhất, đó chính là người đàn ông bí ẩn mà Hân gặp trong phòng phỏng vấn. Thấy Hân, anh mỉm cười nhẹ nói:

"Chào Hân, nghe tin kíp có người mới xinh xắn nhìn muốn cắn… à không, nhìn là thấy may mắn, may mắn đó nha. May mắn là có thêm người mới. may mắn quá đi đó mà haha? Thế là tôi tức tốc đi xe đò về gặp em liền mà ai ngờ giữa đường bể bánh, đúng là trong cái rủi có cái xui… hahaa  "

Sau câu nói đùa mà không cười nổi, hắn đằng hắng một câu rồi đứng dậy lại gần và giang cánh tay ra, bất giác Hân cũng đưa tay bắt lấy, một thoáng giật mình, bàn tay to săn chắc nhưng lại lạnh lẽo đến lạ thường. Và vẫn cảm giác cặp mắt sau kiếng đang vẫn xoi xét và quan sát, sau cái kiếng đen lạ lùng đó không biết hắn thấy gì vì sau đó có nở một nụ cười nhẹ “ thú vị, rất thú vị”- Sau câu nói kỳ lạ của hắn, Hân bất giác thu lại bàn tay, khi đó Hân mới thấy, hắn mặc một bộ đen kỳ lạ từ đầu đến chân, tay dài che tới cổ tay và chân, dưới cái nóng 40 độ Sài Gòn thì không phải vậy nóng quá hay sao ? – Hân tự hỏi.

"Tôi tên là Phong,-hắn nở nụ cười và bắt đầu- có thể chị Thuý đã nói qua nhưng tôi nay có dịp để giới thiệu trực tiếp với em, tôi hiện là kíp trưởng kíp 1 đội phục vụ hành khách Quốc Nội. Tôi là cán bộ trực tiếp của em cũng như sẽ là người phân công công việc chính. Xin chào mừng em đến với kíp 1 đội phục vụ hành khách." Xong bài phát biểu, tay hắn siết nhẹ và nở ra một nụ cười khoe hàm răng trắng sáng nhưng Hân giờ có biết gì nữa đâu? Tai ù mắt hoa và đang nghĩ “Đen như thế này chắc chỉ có chị Dậu mới cạnh tranh nổi”

Trời không mưa, không gió, cái nóng điêng sau tết Sài Gòn khiến không khí ngột ngạt khó tả. Nhưng kể cả nhà ga đang thổi máy lạnh phà phà 17 -18 độ cũng không thể khiến Hân phải run lên vài lần và da gà nổi rần rần khi đi cùng anh Phong. Ngày đầu ở kíp là đi cùng người mà Hân chưa hề có tý hảo cảm, người gì dị hợm, ăn mặc lạ lùng, tính cách tưng tửng.

Nhưng Hân phải công nhận là về công việc, hắn ta xử lý khác hẳn các kíp trưởng khác mà cô đã học trong 3 tháng qua. Ví như cách hắn di chuyển khi làm việc, dù Hân chỉ có việc đi theo để xem nhưng thật ra cô gần như là chạy theo bước chân của anh Phong. Nếu chị Thuý là người xử lý công việc nhanh gọn và hiệu quả thì hắn phải gấp đôi như thế, kèm thêm hai chữ “ chỉnh chu “. Hắn luôn tạo cho khách VIP một hình ảnh một người phục vụ tận tuỵ, nghe ít nhưng xử lý cảm giác như đọc được suy nghĩ của họ, trong số những người khách đó có những người gọi tên hắn như người quen.

Hắn quay lại phòng quản lý sau khi các chuyến bay cất cánh, khi Hân để ý các nhân viên tranh thủ ăn sáng nghỉ ngơi thì hắn lại kiểm tra sổ sách và các báo cáo từ nhân viên kíp trong 3 tháng hắn vắng mặt.

“anh không ăn gì sao ?? cũng hơn 7 giờ sáng rồi”-Hân lí nhí nhắc. “ ây dà chưa gì đã 7 giờ rồi, thôi em đi ăn sáng rồi tranh thủ nghỉ chút để 8 giờ chúng ta lại bắt đâu. Tôi dạo này đang đai ợt nên giảm cân không ăn hehee” hắn lại nhoẻn miệng cười, Hân dạ rồi cũng rời đi. Trước khi cửa phòng đóng lại, Hân vẫn thấy hắn đọc rồi viết ký các giấy tờ rất tập trung, điều đó khiến định kiến trong Hân dần với đi khá nhiều.

Sau buổi sáng bận rộn, Hân thất thểu cùng hắn về lại phòng đội riêng cho kíp 1, đó là 1 phòng khá nhỏ nằm gần hướng cửa lên tàu bay, bên trong tuy có vẻ nhỏ nhưng lại đầy đủ tiện nghi và sạch sẽ đến bất ngờ.

Bên trong đang có hai người đang ngồi cười nói rôm rả, Hân biết hai người này do sáng nay có làm cùng nhưng chưa có dịp hỏi tên. Thấy Phong cùng Hân vào, hai người đứng dậy chào, Phong gật đầu rồi hướng tay nói “ người cao to đẹp trai tên là Kiên, tuy đẹp nhưng ế vài năm qua. Còn người kia cũng là đẹp nhưng hơi bị hai phai tên là Diễn, anh Diễn thích gọi là chị hơn là anh” . sau màn giới thiệu khá là dìm hàng thì hai anh Kiên và Diễn chỉ cười to giơ tay chào lại Hân.

Anh Phong tiếp tục giới thiệu số lượng người trong kíp, kíp có 7 người bao gồm Hân, Kiên và Diễn thì kỳ cựu đã làm hơn 5 năm tại Kíp 1, thâm niên ở đây cao nhất là 10 và thấp nhất cũng là 4 năm. “Vì Kiên đẹp trai và có thâm niên nên sẽ tạm thay tôi tiếp tục hướng dẫn em chắc tầm 1 tháng tiếp theo với vị trí phụ việc quầy VIP, sau đó em sẽ được luân chuyển sang các vị trí khác" Phong cười cười nhìn Kiên bàn giao xong là rời đi ngay.

Anh Kiên cười nói: "Em có lẽ chưa quen với cách làm việc có hơi – Kiên cười cười lấy ngón tay quay quay trên đầu đầy ngụ ý- bù lại anh ấy có kinh nghiệm nhất, chuyên nghiệp nhất lại luôn quan tâm anh em trong kíp. Tưng tửng vậy đó mà đụng chuyện thử coi là biết ảnh ra sao liền”

“Anh ấy tuy hơi khó gần nhưng được cái hay khó chịu, tuy lạnh lùng nhưng được cái ít nói- anh Diễn tiếp lời- đôi khi hay nói ba xàm nhưng lại ít có duyên”. Lời pha trò của anh Diễn khiến ba người bật phá lên cười, giúp Hân cảm thấy gần gũi hơn với nhân viên kíp của mình.

"Thôi, tán dóc đủ rồi. Giờ mình sẽ bắt đầu công việc nha. Hiện tại đang làm chuyến Hà Nội và Hải Phòng. Vui lòng cầm bút ghi chép cẩn thận, vì tôi 'khó tánh' lắm đó, haha!" Kiên nháy mắt cười xoà khiến Hân đỏ mặt.

Và Hân cũng xong ngày đầu tiên với những người mà Hân sẽ gắn bó trong thời gian sắp tới. Ngoài Kiên và Diễn thì Hân còn làm quen với 4 người còn lại: Ngân, Trâm, Mi và Dung. Khác hẳn vẻ lạnh lùng của kíp trưởng, 4 người này quấn quýt, hướng dẫn Hân rất nhiệt tình. Hân thầm cảm ơn vì được làm việc với những con người ấm áp, dễ mến.

Những ngày tiếp theo, Kiên bắt đầu sắp xếp công việc chính cho Hân. Cô nhanh chóng hoà nhập, quen dần với áp lực hàng không. Trong những ngày chuyến bay trễ hay bị huỷ, Hân phải học cách chịu đựng những lời cay đắng, giận dữ từ những vị khách hàng mà cô phục vụ. Cô cũng học cách giảng hoà, thuyết phục hành khách. Dần dà, sự trưởng thành nhanh chóng của Hân khiến mọi người trong kíp đều thán phục.

Cuối tuần, Nam hẹn Hân đi ăn ốc, khuôn mặt rầu rĩ: "Từ ngày chế vô kíp là chế biến mất luôn, chả lo lắng cho người em đáng thương của chế một tí xíu nào, ché chạ thương em chạ êu iem …huuu!" Hân bật cười khi thấy Nam làm mặt nũng nịu

Nam xịu mặt: "Chế thích ghê, vô kíp toàn trai xinh gái đẹp. Em vô kíp toàn 'trưởng lão', chời ơi tiếp xúc với nước ngoài nên toàn ăn gì “ heo thì “ rồi uống nước ép rau, êu ơi, mở cái tủ lạnh ra là mùi tanh rau ép xộc lên óc, da gà nổi rần rần. Ngoài ra còn lạnh lùng hàn quốc nữa chứ, em cười nói là bị chê là miệng nổi lẹo hay sao nói nhiều, oa oa “

Hân cười khúc khích: "Trời ơi, kíp em là dân chuyên thâm niên không đó. Chị toàn được nghe mọi người khen họ còn được đào tạo bên nước ngoài luôn đó nghen. Sướng nhất em mới phải. Chị xui vô mùa mưa nên delay nhiều, áp lực gì mà tạo nên kim cương ? đúng ra là áp lực tạo ra huyết áp mới đúng" Sau câu đùa, cả hai phá lên cười lớn. Họ cười vui xả hết những áp lực công việc, bỏ lại sau lưng mọi lo toan. Giữa Sài Gòn phồn hoa, nơi "hoa cho người trên và lệ cho kẻ dưới," hai con người xa lạ gặp nhau lại có thể đồng điệu, chia sẻ đắng cay. Hân thầm cám ơn vì tại nơi xa lạ lại gặp được Nam, nhờ Nam mà cuộc sống bộn bề tại Sài thành có thể thở tốt được.

"Ấy chết!" Hân chợt giật mình. "Quên mất ngày mai phải đi sớm lắm, chị về nhé Nam"

Nam buồn thiu: "Mới 8h tối chị đã đòi về? Ngồi với em chút đi, xíu em đưa về cho đỡ tiền xe ôm không? Em còn nhiều khứa muốn nói xấu lắm."

Hân cười: "Thôi đi ông nội. Ở lại với ông mai ai dậy đi làm nổi? Thôi chị về nghen, em cũng về đi ha, bái bai!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!