Phần 1: Siêu Năng Đại Chiến.
Chương 5: Buổi huấn luyện thật khó hơn cả quân sự
0 Bình luận - Độ dài: 1,567 từ - Cập nhật:
【 Chào mừng bạn đã trở lại Siêu năng đại chiến, địa điểm: Giang Thành】 Diệp Vân Ca mở mắt, hiện lên là một khung cảnh quen thuộc mà cô biết. Đây xung quanh toàn bộ đều là các tòa nhà cao ốc, lại dưới chân là một khu vực điểm lưu. Phía trước một chút trung tâm của khu vực này, được đặt một viên pha lê khổng lồ màu xanh định dạng là trụ hồi sinh. "Khu spawn này coi bộ cũng lớn, quanh cái trụ này có 8 cái tế đàn bao bọc xung quanh, lại trông giống như một pháp trận." Diệp Vân Ca cảm thán một cái, song cô cũng không để ý cho lắm rời khỏi chỗ này để đi tới khu huấn luyện trước. Hiện tại cô vẫn chỉ có chơi một mình, bởi vì Ngân Khinh Vũ vốn định vào trong game hướng dẫn thì bị bắt đi học bổ túc cho tới khi thi thử qua môn mới được đụng vào bộ máy. Cho tới lúc đó Diệp Vân Ca mới biết để cho cô ấy không chơi lén thì đã bị tịch thu và niêm phong, vậy nên Ngân Khinh Vũ đã khóc lóc kể lể với cô một hồi khiến cho cô đau đầu vô cùng, cũng chỉ có thể thở dài an ủi vài câu. Còn hiện giờ, trong game này không người hướng dẫn nên thành phố này cô không hề quen biết chỗ đi, chỉ có thể mò mẫm tại bản đồ để trên bảng đặt tại gần trung tâm hồi sinh. Xem một lúc, cô biết được rằng mình đang ở cách khu huấn luyện khoảng 1 dặm đường, vì vậy đã bắt taxi cạnh đó. Vừa vào xe đi một lúc, vẫn trong đoạn đường cũ chiếc xe quay lại tại chỗ sau đó đá Diệp Vân Ca xuống. "Đã không có tiền còn đòi đi xe, phì!" Tên tài xế khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất sau đó phóng xe rời đi. Còn Diệp Vân Ca thì bị ném ra ngoài, mông bị đập xuống nền gạch nên cũng khá đau. "Game này còn có dòng tiền tệ riêng nữa chứ, thật sự là mô phỏng không khác gì ngoài đời mà." Xoa xoa vài cái, Diệp Vân Ca đứng dậy chỉ đành đi bộ tới đó. Nửa tiếng sau, cô nàng cuối cùng cũng đã tới khu trung tâm ấy. Trước đó cô cũng phải đặt một điểm lưu trước đó, tránh việc lần nữa spawn ngay tại trụ hồi sinh mà tốn thời gian tới đây. Sau khi đặt điểm lưu xong, Diệp Vân Ca bước vào nhà huấn luyện. Vừa vào bên trong đã lập tức thấy Trần Phương Mai đứng trước cửa mà đợi, chẳng nói chẳng rằng đã kéo cô đi tới sân tập. Ở đây sân tập khá lớn, rộng khoảng 300 mét vuông, chiều dài 600 mét, tha hồ vận động. Diệp Vân Ca cũng đã thay một bộ đồ thể thao để dễ dàng vận động, khởi động thân thể trước tiên để giãn cơ. Ngay lúc này, Trần Phương Mai đi tới, bên cạnh còn kéo theo một cái máy bắn bóng. "Trước khi vào tập luyện, tôi xin nhắc cô một điều rằng trong thời gian huấn luyện thì cô phải gọi tôi là giáo quan, và phải nghe theo xắp xếp của tôi, nghe rõ chưa?" "Rõ! Thưa giáo quan!" Diệp Vân Ca hô lớn, khí thế bừng bừng. "Tốt, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện bài đầu tiên, bài tập này sẽ tăng cường khả năng phản xạ, né tránh và quan sát của cô, hãy chuẩn bị đi!" Vừa nói, Trần Phương Mai hướng nòng súng về phía Diệp Vân Ca. Mà Diệp Vân Ca cũng lập tức phản ứng rồi vào thủ thế. Nhưng mà, đang lúc cô còn chờ vị giáo quan Trần Phương Mai kia hô lên thì một quả bóng bay tới, dù chỉ sượt qua gò má nhưng tốc độ nhanh đến nỗi phút chốc cô nàng cũng không phản ứng kịp làm cho cô ngơ ngác. Không để Diệp Vân Ca kịp thở, cỗ máy lại tiếp tục bắn ra những quả bóng liên tiếp tới chỗ cô nàng, tốc độ vô cùng nhanh. Đến lúc này cô mới hoàn hồn trở lại, cố gắng chật vật né tránh, vừa chăm chú quan sát quỹ đạo quả bóng bắn ra nhưng lại vô cùng khó khăn vì nòng của cái máy thuộc loại tỉa ra nhiều hướng, tức là không có quỹ đạo cố định mà chỉ dựa vào đường bóng sau khi phóng ra mà theo đó né tránh. Nhưng mà đây cũng không phải điều khiến cô bận tâm, việc bật công tắc mà không báo trước làm cho cô không kịp phản ứng khiến trong lòng Diệp Vân Ca không khỏi trong lòng than vãn một câu. Trần Phương Mai như đoán được ý của Diệp Vân Ca, liền nói, "Tôi đã báo trước rồi, luyện tập phản xạ, nếu đã là phản xạ thì phải tiếp ứng được bất ngờ được tung ra mọi lúc, vậy nên cô cũng không cần phải bực bội như thế." Diệp Vân Ca gật đầu như đã hiểu, lại chăm chú quan sát đường bóng mà né tránh. Sau một hồi né tránh, cuối cùng thì cỗ máy cũng đã ngừng bắn, Diệp Vân Ca cũng thở phào một cái lau mồ hôi trên trán. "Đợt 1 đã xong, hãy chuẩn bị cho đợt tiếp theo nào!" Âm thanh như loa phát oang oang khiến Diệp Vân Ca có chút sắc mặt âm trầm mất tự nhiên, con ngươi nhìn sang lại thấy Trần Phương Mai đã tháo cái đầu máy bắn bóng, xong lại lắp vào cái máy nhỏ hơn đủ để cô cầm vừa vặn trên tay, hình thành một khẩu súng trông như súng liên thanh cỡ lớn, bên dưới bộ máy lắp một cái hộp dài đựng những quả bóng bên trong như một băng đạn. Diệp Vân Ca nhìn vào khẩu súng trên tay đó, khuôn mặt biến sắc kinh hãi tột cùng khi Trần Phương Mai chĩa nòng về phía cô. Về nhận diện từ lần đầu gặp Trần Phương Mai tới hiện tại, Diệp Vân Ca đã rút ra một điều rằng cô ấy sẽ không nói trước mà hành động luôn một thể, vậy nên cô nàng đã lập tức nhấc mông lên mà chạy thục mạng. Quả không khỏi dự đoán, ngay lập tức nòng súng khởi động, Trần Phương Mai tay cầm khẩu súng hướng về phía Diệp Vân Ca đang chạy mà xả đạn… à không, là xả bóng. "Chờ đã! Để tôi thở cái đã chứ!" Diệp Vân Ca bị khẩu súng dí vào cố gắng chạy, nhưng còn chưa chạy xa thì bất chợt lỡ giẫm vào một trái bóng dưới chân lúc ban đầu né bóng, lập tức ngã nhào. Diệp Vân Ca bị ngã xong, thân thể đau nhức định đứng dậy trở lại thì đã thấy Trần Phương Mai ở ngay trước mặt, nòng súng lại chĩa về phía cô. Nòng súng kích hoạt, liên tiếp những quả bóng bắn lên người Diệp Vân Ca khiến cho cô nàng đau đớn kêu lên, thảm không nỡ nhìn. Sau một lúc, Trần Phương Mai dừng cỗ máy bắn bóng lại. "Đợt 2 dừng tại đây thôi." Dứt lời, Trần Phương Mai nâng khẩu súng, dựng lên bãi cỏ trên sân tập. Diệp Vân Ca lúc này mới thật sự thở phào, cơ thể và tinh thần thả lỏng liên tục nuốt lấy không khí, thèm khát vô cùng. Trần Phương Mai thấy cảnh này, chỉ khẽ lắc đầu rồi nói, "Về mặt sức mạnh, tốc độ và phản xạ thì cô cũng có chút hiểu biết đấy, nhưng còn thể lực và khả năng quan sát thì còn phải luyện tập nhiều, xem như lúc này đây chỉ mới có chút lát đã thở không ra hơi rồi, còn tới lúc chạy lại đạp trúng quả bóng dưới đất." Còn không phải do cô ép tôi đến mức còn không kịp suy nghĩ sao? Nghĩ là vậy, Diệp Vân Ca cũng không dám nói ra miệng mà chỉ im lặng uất ức chịu đựng. Trần Phương Mai cũng không quan tâm, quay người lại nói, "Nghỉ ngơi 5 phút sau đó tập luyện tiếp." Diệp Vân Ca nghe vậy như sét đánh ngang tai, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ sợ hãi, không muốn tập luyện tiếp. "Cái này còn đáng sợ hơn cả khi đi quân sự nữa!" Diệp Vân Ca ý nghĩ hiện lên, dù cho cô còn chưa từng tiếp xúc quân sự qua lần nào. "Nghe rõ chưa?" Trần Phương Mai không nhận được câu trả lời, sắc mặt âm trầm mở miệng. "Rõ, thưa giáo quan!" Diệp Vân Ca đáp. Dù rằng trong lòng có uất ức, nhưng hiện giờ cô cũng chỉ đành nhẫn nhịn mà thôi.
Tiếp sau đó, cô nàng lại trải qua thêm nhiều loại bài huấn luyện khác nhau với các cách thức cái nào cũng đáng sợ hơn cái nào. Điều này trực tiếp khiến cô gần như trầm cảm cho tới khi huấn luyện xong mà thoát game.
0 Bình luận