"Giờ chạy còn kịp không?"
Không nghĩ ngợi nhiều, Cô nàng vừa định quay đầu rời đi thì vai cô dường như có cảm giác như bị ai nắm lấy, vị kia vai u thịt bắp giữ cô nàng lại, sức lực mạnh vô cùng khiến cho Diệp Vân Ca không thể cử động nổi.
"Đi đâu mà vội mà vàng, cứ ở lại đây để tôi hướng dẫn tận tình cho."
Lời nói dịu nhẹ kèm thêm đôi môi mím lên xem như là đang cười, nhưng trong mắt của Diệp Vân Ca thì chả khác nào diêm vương giáng thế.
Và thế là, cô nàng chỉ đành khóc thầm trong lòng mà đi theo sau.
Một lát sau, Diệp Vân Ca tại trong phòng huấn luyện đối diện với người phụ nữ vạm vỡ vừa thay qua một bộ đồ thể thao bó sát càng tôn lên cơ bắp cuồn cuộn của ả, trên tay người đó cầm lên một bảng máy tính hiển hiện thông tin sơ bộ về Diệp Vân Ca.
"Ngươi tên Diệp Vân Ca, là một ngoại hành giả sao." Cô ấy mở lời.
"Sao cô lại biết thông tin về tôi?" Diệp Vân Ca thắc mắc, bởi lẽ từ lúc bước chận vào thành thì cô chưa từng quen ai cả.
"Những ai ở trong thành phố này đều có danh phận, cho dù có là từ bên ngoài vào. Khi cô vào trong thành phố chắc hẳn đã điền một phần thông tin vào trong máy rồi nhỉ?"
Diệp Vân Ca nhớ lại lúc ở cổng thành, lính gác kêu cô điền id vào trong bảng máy, liền biết rằng thông tin của cô cũng từ đó mà hiện ra.
"Giới thiệu một chút, tôi tên Trần Phương Mai, là huấn luyện viên sẽ giúp cô làm quen với cách chiến đấu trong thế giới này, hôm nay tôi sẽ kiểm tra năng lực của cô và đưa ra những phương pháp huấn luyện về sau."
Trần Phương Mai cất bảng máy tính đi, sau đó hướng ánh mắt lên trên tấm kính nơi có một vài nhân viên đo dữ liệu ở đó, hỏi "Chuẩn bị đầy đủ bộ kiểm tra chưa đấy?"
Bọn họ loay hoay một lúc, sau đó làm dấu hiệu "Đã ổn" lên trước mặt của Trần Phương Mai ra hiệu.
"Tốt."
Dứt lời, Trần Phương Mai bắt đầu tạo thế, lưng cúi thấp một chút hai tay đưa ra đằng trước hình dáng giống như một con thú săn mồi, "Sẵn sàng chưa?"
Diệp Vân Ca nghe vậy, thân thể cũng cử động tạo thành động tác thủ thế, hướng tới Trần Phương Mai hô lớn, "Đã sẵn sàng!"
Lời vừa dứt, một cỗ áp bức vô hình lan tỏa, bao trùm là xung quanh Trần Phương Mai lấy làm trung tâm bộc phát ra. Dựa vào cỗ áp bức này mà nói, những ai người mới có lẽ là đã bủn rủn hết tay chân, còn Diệp Vân Ca thì chỉ toát lên một lớp mồ hôi lạnh, chăm chú quan sát là chuẩn bị bất cứ lúc nào.
Tức thì Trần Phương Mai lao lên, thân thể nặng tựa ngàn cân áp xuống mà tốc độ thì nhanh đến kinh khủng.
Khí tức vô hình tỏa ra khiến Diệp Vân Ca cảm thấy nặng nề vô cùng, dường như là không thể cử động nổi.
Này Diệp Vân Ca trong tinh thần bộc phát, là không sợ hãi mà bắt đầu di chuyển. Thân thể nhảy sang bên hông, bàn tay nắm chặt vung ra hết thảy ba cú đấm vào xương sườn.
Cái này Trần Phương Mai thử nghiệm một chút thực lực tới áp chế, thế mà lại có thể thoát ra mà phản công cũng khiến cho cô ta nét mặt thoáng lên một chút ngạc nhiên.
Này tốc độ cô ấy thể hiện đã được xem là rất nhanh đối với đám tân binh thông thường, nói chung là đối phó một thoáng cũng không nghĩ tới chỉ có thể né tránh. Nhưng đây Diệp Vân Ca lại có thể phản công là điều vô cùng hiếm thấy.
Thiên tài đây rồi!
Một chút ý nghĩ thoáng qua kèm theo sự đau rát ở bên sườn, đây dường như lực đạo là vô cùng lớn, dễ dàng đánh nứt vỡ bức tường đá dễ như trở bàn tay.
Này thân thể của mình là cứng như sắt thép, ấy vậy mà vẫn có thể cảm nhận được cơn đau rõ ràng như thế, đây chính là sức lực của người mới sao?
Lời hỏi không hề có một lời giải đáp nào đưa ra, điều này càng làm cho Trần Phương Mai cảm thấy hưng phấn hơn mà thôi. Liền lại vào tư thế mà đánh tới, lần này không nương tay nữa mà sẽ nghiêm túc đối đãi.
Diệp Vân Ca cảm thấy nguy hiểm liền kề, không nán lại quá lâu cùng một chỗ tại cách xa Trần Phương Mai khoảng vài mét tạo khoảng cách, lại không nghĩ tới cô ả chỉ một cái chớp mắt đã ở ngay trước mặt.
Một cơn rùng mình đầy sợ hãi hiện lên, ý nghĩ chưa kịp tới não bộ truyền về thì bản năng của thân thể đã tự động giơ tay lên đón đỡ. Mà dù là vậy, chỉ với một cú quật ngang từ huấn luyện viên đã khiến cho thân thể cô nàng vang lên tiếng rạn xương.
Cả thân thể va vào bức tường phía trước mặt, dường như là rã rời lại dường như rất đau đớn mà khóe miệng chảy xuống từng giọt máu. Đây vẫn không phải kết thúc vì lực đạo va vào tường là cao nhất, nhưng Diệp Vân Ca lại dựa vào thân thể dẻo dai lật người mà giảm xuống lực tác động, bật ngược lại.
Đúng khoảng khắc này, Trần Phương Mai lao tới, cô ta tung ra cú đấm hung hãn như con trâu điên cuồng, một quyền oanh sát ngay trước mặt.
Diệp Vân Ca cúi người may mắn tránh được, quay lại móc chân kéo Trần Phương Mai ngã nhào.
Một lần lật ngược tình thế, hai tay cầm lấy cánh tay trái của Trần Phương Mai, dồn sức nâng lên xoay vòng một cái ném văng.
Kinh ngạc trước sức mạnh to lớn đó, Trần Phương Mai trên khuôn mặt thoáng nở ra một nụ cười khá quái, lại gần chạm đến mang tai là sự phấn khích tột cùng.
Trên không trung, cô xoay một vòng đáp đất an toàn, trên cơ thể ngoại trừ một vài chỗ có chút dấu vết do đòn tấn công của Diệp Vân Ca để lại thì dường như không hề bị thương mảy may một chút.
Diệp Vân Ca nhìn ra một thoáng nụ cười đó mà rùng mình, đây giống như một con mồi bị nhắm đến không có chút sức phản kháng.
Cho dù đã làm đến như thế vẫn không thể mảy may gây chút vết thương cho cô ta, thật đúng là quái vật.
Diệp Vân Ca một lần nữa thủ thế, đôi mắt dán chặt vào Trần Phương Mai quan sát cử động của cô ta, định rằng khi lần nữa tấn công tới sẽ có thể biết được mà né tránh.
"Được rồi, dừng ở đây thôi."
Đột ngột, một tiếng vỗ tay vang dội trong phòng, Trần Phương Mai nét mặt tươi cười nhìn Diệp Vân Ca có chút tán thưởng. Theo sau tiếng vỗ tay thì Diệp Vân Ca cũng dần thả lỏng cơ thể, không còn sự căng thẳng như ban nãy.
"Thật không ngờ rằng một tân binh lại có sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy, đây là lần đầu tôi gặp đấy, chắc hẳn cô đã sở hữu loại năng lực thuộc dạng siêu sức mạnh nhỉ?" Trần Phương Mai mở lời.
Diệp Vân Ca nghe vậy, gật đầu đáp, "Đúng vậy, theo tôi tìm hiểu thì năng lực của tôi có vẻ như là siêu sức mạnh, chính vì vậy nên mới có thể đối đầu trực diện với cô mà không bị yếu thế."
"Đây cũng chỉ là một cái khung để chống đỡ mà thôi, mấu chốt để có thể thực hiện các động tác đó hẳn là cô đã có một nền tảng nhất định, khi trước cô có từng tập võ?"
Diệp Vân Ca lắc đầu, "Tôi chưa từng tập võ hoặc có sự huấn luyện bài bản nào cả, lý do khiến cho cô tưởng rằng tôi có kinh nghiệm chắc hẳn là từ các trận chiến từ đường phố mà ra."
"Thì ra là thế, nếu vậy thì tôi sẽ phải chỉnh sửa lại phương pháp và lịch trình huấn luyện cho cô rồi."
Vừa nói, Trần Phương Mai cầm lên bảng máy ghi lại, sau đó nói: "Hôm nay tới đây thôi, ngày mai nếu rảnh thời gian thì sang đây bắt đầu tập luyện, tôi sẽ hướng dẫn tận tình cho cô."
Diệp Vân Ca gật đầu, sau đó niệm phần mục thông tin rồi nhấn thoát game.
---
Vừa tỉnh dậy, Diệp Vân Ca tháo chiếc mũ trên đầu ra, dậy người vận động các khớp xương để tránh bị cứng đơ và thoái hóa.
"Aaaa~, thật là mệt mỏi, giống như vừa trải qua một cuộc chiến cam go thật sự!"
Thân thể có chút kiệt quệ, cô nhìn lại đồng hồ thì phát hiện đã gần 6 giờ.
Diệp Vân Ca hoảng hốt, vừa mới đây bắt đầu chơi mà chưa gì đã trôi qua hơn 2 tiếng, điều này là một điều không ai ngờ tới.
Đúng lúc này, một giọng nói từ bên ngoài cửa phòng phát ra, "Vân Ca! Mày biết mấy giờ rồi không? Mau đi tắm đi!"
Âm thanh này không ai khác ngoài mẹ của Diệp Vân Ca khiến cho cô sợ hãi, liền là lập tức nghe theo.
"Con đi ngay đây."
Đúng lúc cô vừa xuống giường, đằng sau gáy truyền đến một cơn nhói buốt khiến cho cô lạnh sống lưng nhưng lại lập tức biến mất như chưa có gì, điều này khiến cho cô khó hiểu. Đến khi sờ lại sau gáy thì vẫn chả có gì đáng nghi, vì vậy cô đã bỏ qua nó mà bước ra khỏi phòng, lại không để ý đến phía chiếc mũ VR ở đằng sau cái mũ đột ngột xuất hiện một cái kim châm vô cùng nhỏ, nó như có như không sau khi đâm vào Diệp Vân Ca thì lập tức biến mất vào trong.
0 Bình luận