Tại thành phố đổ nát này, Diệp Vân Ca ung dung bước đi trên lộ tuyến đường dài tới điểm an toàn. Lại không để ý tới, đằng sau ẩn hiện một đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ đang nhìn chằm chằm vào cô nàng.
Đây một con quái vật biến dị rình rập, là sát thủ săn mồi trong tĩnh lặng. Và tại con quái vật ấy quan sát cô nàng trong một khoảng thời gian khá lâu đã không cảm thấy người đồng đội khác hay sự cảnh giác trong đó, vì vậy nó đã quyết định lao lên vồ dập.
Chớp mắt cái con quái vật đã tiến sát ngay bên cạnh, nhưng Diệp Vân Ca vẫn ung dung tự tại, lại dường như có thể nhìn thấy được đằng sau mà lách người sang nhẹ nhàng né qua cú vồ dập đó.
Đôi móng vuốt sắc bén vồ trượt, con quái vật đó cảm giác nguy cơ liền lùi lại vài mét, mà cũng theo đó Diệp Vân Ca nhìn rõ ràng được hình dáng của nó.
"Một con chó sói, quái vật đây sao?"
Diệp Vân Ca ánh mắt lướt qua một lượt đánh giá, con quái vật thân hình to lớn, bốn chân hai chi trước có đôi vuốt sắc nhọn dài gần 1 thước, cái đầu dạng sói lại quấn thêm một cái bờm quanh cổ.
Nó lại giữ khoảng cách một lúc, sau lại lần nữa lao tới hướng đôi móng vuốt tới trước mặt Diệp Vân Ca mà cào xuống.
Thấy vậy, cô nàng lập tức né tránh đi đôi móng vuốt đó, cánh tay khẽ động tung ra một quyền lên cơ thể con quái đó liền khiến cho vùng bụng của nó bị lõm đi một cái, lập tức đau đớn kêu lên.
Diệp Vân Ca không dừng lại, vẫn tiếp tục tung ra thêm vài cú đấm lên người nó.
Một lúc sau, con quái vật cơ thể đã trở nên tàn tạ, toàn thân trọng thương không thể di chuyển được, chỉ có thể rên lên vài tiếng yếu ớt.
Thấy vậy, cô nàng cũng không hành hạ tiếp mà xoay người đá một cái vào đầu khiến cho cái đầu bị đứt lìa mà bay lên không trung, con quái vật đã chết, thân thể nó mỗi điểm trên thân thể hiện ra từng dòng dữ liệu mà tan biến trong không khí.
Nhìn về những dòng dữ liệu trôi đi ấy, Diệp Vân Ca vẫn có chút không hài lòng, cơ thể thực hiện các động tác dường như vẫn chưa thật sự quen, lực đạo không tốt không thể phát huy hết. Cũng may đây cũng chỉ là con quái cấp thấp, vậy nên cô có thể dễ dàng đánh bại.
Hẳn là vì mình chưa thật sự làm quen với việc điều khiển bằng tâm trí trong tựa game này, về sau phải luyện tập một chút.
Nghĩ rồi, Diệp Vân Ca cũng không nghĩ nữa, lại tiếp tục đi tới điểm an toàn.
---
Qua gần một tiếng, cuối cùng cũng tới nơi, cô nàng nhìn lên cổng thành trước mắt rộng lớn cũng không khỏi cảm thấy choáng ngợp.
Đây thành phố gọi là Giang Thành, xung quanh được xây dựng bao bọc một lớp tường thành dày cộp bằng sắt thép, bên trên cổng thành đều có hai cái chòi quan sát.
Còn cổng thành phía trước to lớn, cao khoảng 8 mét, chiều rộng 10 mét, có thể đi qua 3 chiếc xe tải không vấn đề.
Phía bên ngoài thành này được dọn sạch trải dài qua một lớp cát, xa xa gần nửa dặm.
Đứng trước cổng thành, những chiếc xe tải và xe bán tải qua lại tấp nập, bên cạnh hai bên là đường đi dành cho người đi bộ.
Cô bước đi, đang định vào cổng thì phía trước lính gác chặn lại, "Khoan đã thưa cô! xin hãy xuất trình thẻ."
Diệp Vân Ca ngơ ngác, không hiểu lời tên đó nói, "Thẻ nào cơ?"
Tên lính gác nghe vậy liền hiểu ra, bèn hỏi: "Cô là người mới à?"
Diệp Vân Ca gật đầu.
"Ồ, vậy chắc hẳn là ngoại hành giả rồi."
"Ngoại hành giả?"
"Ngoại hành giả là ý chỉ những người mới vào trò chơi nhưng lại được đưa đến ngẫu nhiên bên ngoài. Kỳ thực chuyện này cũng không hiếm nhưng khá ít, hơn nữa chỉ cần bị tiêu diệt thì sẽ được đưa vào trong thành phố gần nhất làm điểm hồi sinh mới nên ít có ai tự đi bộ tới đây."
Diệp Vân Ca hiểu ra, nhưng nghe xong lại có chút bực bội, câu nói của tên lính đó chả khác nào nói với cô rằng thời gian cô đi bộ tới đây là vô nghĩa sao.
"Vậy thì tôi phải làm sao để vào thành phố?" Diệp Vân Ca hỏi.
"Cái này đơn giản, cô nhập id cùng tên của cô vào đây là được."
Vừa nói, hắn lôi ra một bảng máy đưa tới trước mặt cô.
Nhìn vào cái bảng này, Diệp Vân Ca lại cảm thán một cái, bày tỏ sự kinh ngạc trước những chi tiết trơn tru trong tựa game này.
Nhập xong, Diệp Vân Ca bước vào trong thành, lướt qua các khu nhà cao chọc trời và các ngôi nhà hai tầng lầu khác nhau.
Thành phố đô thị nhộn nhịp vô cùng, dường như đẹp đẽ lại có chút cảm giác tiên tiến hơn hiện thực.
Dạo quanh một vòng, Diệp Vân Ca để ý tới phía xa xa kia, khu trung tâm có một tòa cao chọc trời.
Từ tầm nhìn này sang thấy khá nhỏ, nhưng cách biệt vài chục dặm thì có thể nhận ra được sự hùng vĩ to lớn của nó.
"Hẳn đó là khu hiệp hội trụ sở, cai quản các phương diện của thành phố này."
Cô không hiểu rõ lắm về việc mà cái trụ sở đó có thể làm gì, nhưng mà cũng không phải chuyện của cô ấy.
Đến đây, cuối cùng dừng chân lại tại một tòa nhà, này là trụ sở nơi hướng dẫn các tân binh mới, và theo như lời của lính gác thì có khoảng 7 nơi như này ở 7 khu vực khác nhau trong thành phố.
Diệp Vân Ca bước vào, chân còn chưa kịp chạm vào thảm sàn nhà thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hét thất thanh.
Theo sau đó là một thanh niên trông có vẻ trai tráng, hắn ta khuôn mặt đẫm nước mắt vội vã chạy ra ngoài, âm thanh nức nở. Hắn chạy vội đến mức va vào vai Diệp Vân Ca, dường như không cảm thấy mà vượt qua cô ra ngoài cửa.
"Nơi này đáng sợ quá, đừng ép tôi nữa mà!"
Diệp Vân Ca nhìn thấy cảnh này, có chút lo lắng, quay đầu lại thì bị một người trong đó bước ra bắt gặp.
Một người phụ nữ vạm vỡ sừng sững bước ra, trên tay vác một cây dùi cui bằng thép, khuôn mặt hằm hằm đáng sợ.
"Ồ, lại người mới đến à?"
Âm thanh phát ra mang theo cảm giác lạnh sống lưng làm cho Diệp Vân Ca không rét mà run nuốt một ngụm nước bọt, thầm nghĩ rằng chuyến này dường như không ổn rồi.
0 Bình luận