Quyển 1: Demunculus

Chương 02

Chương 02

Lann Yuksam đang đứng rán trứng thì nghe thấy tiếng bước chân lộc xộc chạy xuống cầu thang, tiếp đến là tiếng Annie Minston gọi với từ lối vào bếp. 

“Em không ăn sáng đâu Lann à. Hôm nay em có hẹn với bạn.”

“Nè, em vẫn còn giận anh vụ của Meg à?”

“Không. Em biết anh không phải kiểu người đó mà.”

Giọng điệu của con bé liền mạch, không chút ngập ngừng, và điều đó khiến Lann phải quay người lại, nhưng tiếng cửa đóng rầm đã ngăn anh có thể nói thêm bất cứ điều gì. Anh quay lại chảo trứng đang rán dở, bên cạnh vẫn còn một quả chưa được dùng.

Bạn thân của con bé, Megan Lipper đã mất tích vào bốn ngày trước ngay tại trường trung học Liu Anderson khi con bé đến trường vào buổi tối. Theo lời kể của một trong số các bảo vệ túc trực ngày hôm đó, đèn phòng A401 vẫn sáng, nhưng khi ông ta lên kiểm tra thì chẳng có ai cả, dù trước đó đã thấy một cô nhóc chạy lên tầng đó.

Anh đã nói với con bé chẳng phải do bất cứ ác quỷ nào cả, và anh khăng khăng rằng là do gã bảo vệ đó đã ra tay với Megan. Anh gần như có đủ bằng chứng cho việc đó, nhưng con bé nhất quyết không tin. Hai ngày sau đó, gã bảo vệ mất tích. Và giờ anh là một gã nói dối.

Lann đặt đĩa thức ăn đơn giản lên chiếc bàn ăn ngay giữa căn bếp. Những tia nắng xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu rọi trên miếng thịt hun khói cháy sém. Tuần trước, mọi thứ hoàn hảo hơn thế này nhiều. Đó là hôm đầu tiên mà anh đảm nhận việc bếp núc khi cô Minston có được một công việc tại tiệm bánh Upper Cake, công việc bộn bề khiến bà luôn phải rời nhà lúc năm giờ sáng. Và anh phải thức dậy lúc sáu giờ, mặc tạp dề, tay cầm chảo. Annie đã cười rất tươi với món “trứng rụng rời”. Cho đến khi Megan biến mất.

Anh vừa mới cắt miếng thịt ra thì tiếng điện thoại vang lên. Là ông Johnathan – chủ của tòa soạn Felix Still Work.

“Xin chào.” Anh nói qua di động.

“Tôi biết hôm nay là chủ nhật. Nhưng tôi rất muốn gặp anh ở văn phòng đấy.”

Ông ta cúp máy ngay khi hết câu.

Anh có cảm giác giọng điệu của ông giống với Annie. Đó là ngữ điệu chung của những mối nguy thường trực ngụy trang dưới dạng một con cừu ngoan ngoãn, thân thiện. Và điều đó làm anh không thể nuốt nổi bất cứ thứ gì. Kể cả bữa sáng.

Sao ai cũng cố tỏ ra bình thường trong khi họ như thể sắp cho ai đó một trận vậy? Anh nghĩ, cất đĩa thức ăn vào tủ lạnh, uống một cốc nước mát lấy từ vòi bếp. Anh vén rèm cửa đón nhận những tia nắng ấm áp. Anh nghĩ tới việc làm lành với con bé, nhưng ý nghĩ đối diện với ông chủ tòa soạn đã làm lu mờ hết thảy.

Anh lên phòng, lấy chiếc túi đeo chéo, lưỡng lự một lúc, anh mới mang theo máy ảnh. Biết là không đi câu nhưng đâu có chắc là không đi ngang hồ nước. Los Angeles đâu có bình yên đến vậy. Anh ra chiếc Rebel 250 đỗ trước nhà, chiếc xe đời 2012 với lời mời chào ít hỏng vặt, cho đến khi nó bắt đầu kêu tẹt tẹt vào tháng trước (anh mất hơn nửa tháng lương để sửa). Lần này tiếng máy nổ im ru.

Lann đến tòa nhà B. Verlina lúc tám giờ, và gã bảo vệ tên Thomas lại nhếch mày nhìn anh. Chỉ mỗi anh. Việc đó diễn ra từ tháng ba năm ngoái, khi anh đến Felix để xin một chân phóng viên.  Gã ta luôn làm anh khó chịu mỗi buổi sáng. Nhất là vào thứ hai. Điều duy nhất anh có thể làm là cầu cho gã bị đuổi việc vào một sáng thứ hai. Chắc chắn phải như vậy. Anh lách qua gã, vào thang máy, bấm tầng mười ba.

Văn phòng của tờ báo Felix nằm ở bên phải thang máy, bên cạnh là phòng làm việc của hãng thời trang Ledust & Splust. Đôi khi Lann, hay cả tầng này đều có thể nghe tiếng thấy mắng mỏ thậm tệ của mụ Bel với cô gái tên Jane, hoặc Jany gì đấy. Việc đó diễn ra vào tháng trước cho đến tận bây giờ, có lẽ cô ấy mới chuyển đến đây. Anh vẫn luôn chầu trực trước thang máy mỗi khi văn phòng thời trang tắt đèn, nhưng mãi không thấy cô ấy đâu. Hôm nay, hãng thời trang tạm nghỉ. Không phải vì chủ nhật.

“Chào ông, hy vọng tôi không để ông đợi lâu.” Lann nói ngay khi gặp ông Johnathan tại văn phòng.

Ông ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng thênh thang, chả bù được cho cái thân gầy sụm của ông. Mặt ông lại nhăn nhó như bao lần khác. Miệng ông vẫn không khi nào ngưng nhả khói. Lann có thể thấy gói thuốc vừa hết còn nằm im lìm trong ngăn bàn mở hờ, nhưng trên túi ông đã thủ sẵn một gói khác chưa được mở ni lông. Chúng đều là của hãng Kent.

“Ôi trời! Tôi tưởng anh trốn mất rồi đấy.” Ông nói, dập điếu thuốc trên tay đi, lấy xấp bản thảo bên dưới chồng giấy báo của tờ Angel News ra. “Tôi không muốn vòng vo đâu. Nên hãy bắt đầu luôn nha.” Ông ném chúng lên bàn. “Cái quái gì đây hả? Lann Yuksam?”

“Đó là những gì tôi có cho… thứ hai.”

“Ồ! Vậy à?” Ông cười khúc khích. “Anh có nhớ tuần trước tôi đã nói gì với anh không?”

Lann khoanh hai tay lại nhìn ông. “Viết báo là khách quan.” Anh kéo dài từ cuối, mắt đảo lên xuống.

“Đúng rồi đó. Và giờ tôi nghĩ tôi ném anh lại với việc chụp choẹt linh tinh. Ít ra như vậy hiệu quả hơn việc lên tòa hòa giải với mấy tay thanh tra.” Ông xoa hai bên thái dương. “Thật sai lầm khi mang anh lên làm tay viết chính.”

“Ông cũng từng bảo tôi viết báo là cách ta phản ánh tiếng lòng của người dân mà?” Anh liếc nhìn xấp bản thảo. “Họ muốn được biết chuyện quái gì thật sự đang diễn ra ở đây. Mỗi ngày.”

“Tôi công nhận chuyện đó.” Ông nhìn sang mấy bài báo của tờ Angel News. “Nhưng tiếng lòng tập thể khác với tiếng lòng cá nhân. Anh không thể cứ rống bút lên mà quẹt mấy đường chỉ trích đến mấy gã mặc đồ xanh đậm, ngực đeo phù hiệu; hay mấy gã mặc suit với sơ mi sọc được.”

“Giả sử, thằng nhóc nhỏ nhà ông đi học bình thường thì trường nó buộc phải giăng dây vàng với hàng chữ ‘mấy ông cảnh đang bận việc’ sau khi đã có ba vụ mất tích nữa diễn ra. Trong khi vụ thứ nhất, thứ hai lại không!” Lann nhướng mày. “Nếu… nếu họ chịu làm ngay từ đầu thì thằng con nhà ông đã có thể đi học sau vài ngày. Và người thứ hai ổn, người thứ ba ổn.”

Lann không chờ ông đáp lại. Anh cúi mặt xuống, nói: “Nhưng có lẽ… tôi hiểu cho việc đó. Ở vụ của Megan, con nhóc đó bị tên bảo vệ giết đó là điều chắc chắn. Ở vụ tên bảo vệ, có lẽ đó là quả báo… có lẽ là do… quỷ. Vụ thứ ba chắc là cách để đám cảnh sát gôm hết thảy chúng lại và vo thành một trái bóng và đá sang cho Cục. Thế thì họ đỡ phải mất giấc trưa vì vụ của Megan…”

Và đó là lý do Annie đã không tin tôi.

Lann ngừng lại trước khi kịp thốt thêm bất cứ từ nào. Hai bờ môi khô khốc bậm chặt vào nhau. Anh ngước nhìn ông Johnathan nhưng khuôn mặt ông vẫn cứ nhăn nhó lại.

“Vì một suy diễn linh tính mà anh định cho cả tờ báo của tôi thành lá cải để nhấm nháp với bữa sáng à?” Ông ném ánh nhìn cương quyết xuyên qua cặp kính dày cộm của Lann.

“Đó… đó không phải là cảm tính, thưa ông. Đó là những gì tôi biết… gã bảo vệ bảo rằng thấy Megan lên tầng. Ai lại cho một đứa nhóc lên lớp vào giờ đó? Phòng A401 mở đèn, vậy ai mở cửa?”

“Anh không phải thám tử. Và cũng không phải là cảnh sát. Chỉ vì những ngữ nghĩa không trọn vẹn mà quy chụp. Vậy cũng được à?”

“Tôi là nhà báo điều tra. Vậy được chứ?”

Ông lắc đầu. “Không còn nữa đâu.” Ông lấy gói Kent ra khỏi túi áo, vứt bọc ni lông, rút một điếu, châm lửa. “Một là anh trở về bên ống kính máy ảnh và để cho Julian chỉ cho cách viết một bài báo khách quan là như thế nào. Hai… sao anh không thử qua mảng giải trí đấy. Ba là biến ra khỏi đây.”

Lann siết chặt phần dây đeo của chiếc túi đeo chéo.

“Tôi sẽ cân nhắc.”

“Tốt.”

Lann lái chiếc Rebel ra khỏi hầm đỗ xe, sau khi lên con dốc ở lối ra vào hầm. Anh cảm thấy có chút kì lạ ở phần tay ga, như thể khi anh vặn ga đến một đoạn nào đấy thì có tiếng bụp bụp vang lên. Anh dừng xe lại ở trước đường Larmor El. Tắt máy, đề lại, anh không lên số mà thử vặn ga trước, đều và chậm rãi. Tiếng động cơ vẫn như lúc sáng, anh vào số, rồ ga.

Lúc đó là tầm mười giờ, anh định về thẳng nhà và ăn nốt bữa sáng, nhưng khi đi ngang qua quán cà phê Little Blue vắng tanh trên đường Braves, anh quyết định dừng xe.

Anh bước vào quán và thấy chị Katelyn đang niềm nở vô cùng, khiến anh cảm thấy thật nhẹ nhõm, như thể vừa bỏ cả một túi đá nặng trịch ra khỏi đầu. Anh ngồi tại quầy, gọi một phần tacos gà và một ly nước ép cam.

“Hôm nay không định dắt con bé đi chơi à? Cậu trẻ?” Chị nói khi mang đĩa thức ăn ra. “Hay con bé lại giận rồi à.”

“Em cũng không chắc nữa.” Anh cầm chiếc tacos lên cắn một miếng, và uống một ngụm nước cam. “Em cứ có cảm giác như mọi thứ đều đang muốn chống lại em vậy.”

“Sao thế? Lại bị sếp mắng à?”

“Cũng không hẳn đâu chị. Chỉ là ông ấy quá… nhát cáy thôi.”

“Lại giống lần trước à?”

Lann gật đầu.

“Ôi trời, chị không giỏi việc nắm bắt người khác cho lắm đâu. Chị cũng không có sống trong đầu ai. Chị không chắc ông ấy thật sự nghĩ gì, hay cả em nữa. Chị chỉ biết em muốn cho mọi người thấy sự thật, nhưng có lẽ sự thật đó sẽ ảnh hưởng đến ông ấy đấy.”

“Ông ta chỉ sợ phải đối diện thôi. Chị à.”

“Cũng không hẳn đâu, Lann à.” Chị chống cằm, nhìn anh. “Chị nghĩ, ông ấy cũng giống em vậy.”

“Ôi, sao mà giống được. Người lấp, người xới. Khác hoàn toàn.”

“Không phải việc đó đâu.” Chị nở một nụ cười dịu dàng. “Hãy xem tòa soạn là gia đình của ông ấy. Và em biết đấy, ông ấy là người cha. Vậy nên ông ấy phải có trách nhiệm với gia đình mình. Chẳng phải em với hai mẹ con nhà Minston cũng vậy sao. Em đâu có muốn họ phải ra hầu tòa đâu. Phải không?”

“Không có đâu… Nhưng cũng hay đó, cảm ơn chị.”

Chị không đáp lại mà chỉ nhìn anh cười.

Khi Lann giở ví ra và đưa cho chị Kate mười đô la, anh cảm thấy rỗng túi nhưng vẫn hài lòng với những gì chị mang lại – món tacos thật sự ngon kinh khủng. Và giờ những gì anh còn lại là hai đô la.

Lann nổ máy, tiếng xe lại khục khặc một cách đáng ngờ. Anh mong đó chỉ là tiếng ho khan của “một lão già nua”, rồi mọi thứ sẽ lại đâu vào đấy. Nhưng khi Lann đánh chiếc xe ra đến đoạn giao nhau giữa đường Braves và Parton A thì tiếng máy tắt ngúm. Bánh xe ngừng lăn ngay giữa giao lộ không bóng người, mặt trời thì đã lên đến đỉnh và ánh nắng gay gắt làm anh vả cả mồ hôi hột. Anh dắt chiếc xe ra khỏi giao lộ, và cố thì thầm thương lượng với nó.

Rebel vẫn im bặt sau năm tiếng đề khằng khặc, Lann không muốn thử nữa vì giờ nó nghe như tiếng cười vào mặt vậy. Anh ngó nghiên, tìm một sự giúp đỡ nhưng những gì anh có là một tay vượt đèn đỏ; một ông cụ băng qua đường; và chẳng có lấy một ánh nhìn.

Anh lau mồ hôi trên trán, dắt chiếc xe “yêu quý” đi.

Có thể đã gần mười hai giờ trưa, và đầu anh như đang đội cả một gọn đuốc, nón bảo hiểm chẳng cản nổi ông trời. Anh ước gì mình mang theo áo khoác. Giờ mà sửa xe thì chẳng biết bao tiền. Họ có ghi nợ không nhỉ? Ôi trời, họ đâu phải cô Minston đâu. Anh gói mớ suy nghĩ đó lại, đặt hết chúng lên yên xe nóng rang, kéo chúng đi hết cả con đường Braves.

Mắt anh mờ, miệng thì khô khốc. Anh cảm tưởng rằng mình có thể ngã người xuống, để mặc cho ánh nắng mang anh đi đến nơi luyện ngục, ít ra ở đó không có Johnathan.

Tiếng kim loại đập vào nền gạch vỉa hè vang lộp cộp đã làm anh phải “tỉnh giấc”.

Lann đưa mắt quay vòng xung quanh. Và ở ngay bên kia đường đối diện, anh có thể thấy ba người vận suit đen với sơ mi sọc, đang đi bộ về hướng ngược lại. Một người đàn ông trong số bọn họ mang theo một đôi ủng kim loại.

Anh ngoái đầu nhìn theo kể cả khi họ đã lướt qua, rồi anh thấy một cô gái với mái tóc vàng tụt lại phía sau hai người đàn ông. Cô ấy đột nhiên ngừng lại, quay người về phía anh, nở một nụ cười thân thiện với bàn tay lắc lư. Đôi mắt cô ấy đỏ rực dưới ánh mặt trời chói chang.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!