Ein đến khách sạn Jetman Tall khi trời đã sáng hẳn. Nhưng kể cả khi như vậy, những khuôn mặt ngáy ngủ vẫn cứ bám lấy anh cho đến tận khi tay bảo vệ khách sạn đón tiếp anh bằng cái dụi mắt, ngáp dài.
Anh nhận phòng tại lễ tân, và không có thêm bất cứ yêu cầu nào khác. Anh lên phòng 404. Vứt đôi giày sắt ra khỏi đôi bàn chân lạnh ngắt, mềm nhũn; cởi áo sơ mi và ném nó lên chiếc giường trắng tinh. Anh đứng trước phòng tắm chỉ để nhận ra hành lý vẫn còn nằm trên chiếc Cadillac. Anh quay lại phòng ngủ, nằm đè lên chiếc áo sơ mi. Mắt dán chặt lên trần nhà, cánh quạt trần quay ù ù thật êm dịu.
Trong một lúc nào đó, những hơi gió mát lạnh mang anh về lại nơi căn hộ tồi tàn ở Edinburgh. Anh ước rằng mình chưa từng rời khỏi đó. Anh ước rằng anh đã từ chối lời mời của James Marterlie. Anh ước rằng mình… Anh thiếp đi, và tiếng quạt trần dần lặng đi, lặng đi.
Anh tỉnh dậy khi trời đã xế chiều, hay đúng ra là bị kéo dậy bởi cơn ác mộng về chiếc bàn ăn đó, về đôi mắt đỏ ngầu nhìn chăm chăm vào anh. Anh vẫn thường mơ về nó, và nó luôn là giấc mơ cuối cùng trước khi anh tỉnh dậy với tiếng chuông báo thức reng reng bên đầu giường. Nhưng đôi khi, nó vươn mình trở thành một loại báo thức thường trực lúc hai giờ sáng. Và thỉnh thoảng, nó sẽ vặn mình lại thành một loại cà phê cực mạnh sau bữa tối. Cuối cùng, nó tự co mình lại thành một cái thùng vô tuyến chiếu đi, chiếu lại trong đầu.
Anh lấy tay gạt đi mồ hôi nhễ nhại trên mặt. Có con nhện trên mu bàn tay anh, và khi cố văng nó ra khỏi người, anh nhận ra chẳng có gì ở đó cả.
Tiếng gõ cửa.
Lanie lại thình lình đứng sau cánh cửa khi anh mở nó ra. Trong thoáng chốc, anh như nhớ lại đêm hôm qua ở Edinburgh. Việc đó làm anh phải ngoái đầu lại căn phòng.
Cô ấy đưa cho anh chiếc vali, và còn bốn tiếng nữa trước khi anh ra sân bay.
Anh cầm lấy chiếc vali, suýt đánh rơi nó khi cố tránh bàn tay thon thả của cô. Lanie định giúp anh giữ nó lại, nhưng anh nhanh chóng giật nó ra khỏi tay cô. Anh không chủ ý làm điều đó.
Cô chào anh, rồi rời đi.
Cửa vẫn mở, anh vẫn đứng đó, nhưng không nhìn cô. Anh biết mình sẽ lại gặp cô, nên anh đã không chào lại.
Anh đóng cửa, quay lại căn phòng, giở vali ra và tận hưởng làn nước ấm áp dưới vòi sen. Anh ra khỏi phòng tắm với một chiếc quần đùi trắng, khăn tắm quàng trên cổ. Mắt thẫn thờ nhìn ra cửa sổ. Một gã trung niên sống ở căn hộ đối diện, đang cặm cúi với mấy chậu cây trên hàng rào ban công. Chẳng có ai ngoài gã. Nhưng cứ mỗi lần chớp mắt, bóng dáng một thằng nhóc với đôi mắt xanh lục bảo dần hiện ra bên cạnh, cùng gã ta đặt những chồi cây non vào chậu, xới đất lại với nụ cười hồn nhiên. Và khi anh nhìn lại gã đàn ông. Anh thấy cha mình.
Ein ro Jurlua mua một phần bánh kẹp thịt hun khói bên dưới khách sạn, rồi mới bước lên chiếc Cadillac. Lần này, anh ngồi ở hàng ghế sau.
0 Bình luận