Tập 01: Tiểu quốc Lạc Hà

Dẫn nhập: Đô thành chưa sống đã vội tàn

Dẫn nhập: Đô thành chưa sống đã vội tàn

+++ ????+++

Xa ngoài đại dương bao la, xuyên qua tầng lớp nhiều muôn vạn. Vươn đến biển bờ tràn sao sáng, vén hiện miền đất tựa kho tàng.

Muôn đời gìn giữ, không nhạt phai, vượt ngoài mọi giới hạn của trí tưởng tượng.

Kiệt tác của đế chế viễn cổ…

Dẫu thời gian có oằn mình van xin, Chiến Khu Bất Diệt vẫn chẳng lụi tàn. Là biểu tượng của kiêu hùng, thứ dị thường hơn tất thảy dị vật sống. Mang trên mình biết bao giai thoại ác tà thắt bện cùng thiện lương. Như một cuộc rượt chạy triền miên, gắng tìm một nơi lòng người quyến luyến.

Không tự do.

Không yêu thương.

===

Sống hiến mạng - Chết vùi hồn.

===

Đấy là tôn chỉ.

Kẻ sống sót là kim chỉ nam.

Giữ trọn thề nguyền đến ngày tàn mệnh số.

Ấy thế, này đây hiện tại…

Vầng dương thiêu cháy màn đêm dần lịm tắt.

Vầng trăng dẫn lối nát tan giữa vòm trời.

Trời cao nhuốm đỏ vầng mây tựa lửa cháy, đầm đìa mưa huyết trút xuống hệt khóc than.

Dẫm lên đóa hoa dần rữa còn vương lệ sương, bụi chồng chéo phủ mờ năm tháng, lại hít vào...

"…Hết rồi sao."

Tiếng gió mãi hoài réo rắt, những vết nứt nhiều không đếm xuể nơi thềm bục, lỗ hổng chi chít bủa quanh tường vây, cột trụ vỡ toác xuyên suốt các khu vực…

Một sàn đấu chạm đến giới hạn của hủy hoại.

Giữa khung cảnh tan nát, trong ngọn lửa điêu tàn, vững chãi hình bóng những cơ thể đồ sộ tựa cột trời. 

Quá đỗi to lớn, quá đỗi uy nghiêm, hệt như bức hoạ truyền thuyết hão huyền...

Ôi, khốn thay, những khởi nguồn độc nhất bất di.

Chân đạp mồ chôn, lưng tựa ngai vàng.

Ôi, khó thấu thay, thứ sức mạnh vô biên vô bì.

Lũ ác thú trong lốt đấng thánh.

Kiên cố như những bức tường nghênh ngang, khuất lấp tất cả.

Hiện thân biểu trưng của tột cùng căm phẫn, được sinh ra cùng xiềng xích gông cùm mang danh - thanh lọc thế giới.

"Ha…"

Sinh lực trong tim tựa hóa chất sục sôi, người tự hỏi…

Kết đẹp là cái kết ra sao?

Song người cũng rõ, chương cuối thiên truyện là phải buộc lòng đánh đổi.

Trong cuộc tử chiến, hoặc chúng hoặc ngươi.

Cuối cùng…

Xương gãy, sẹo đau.

Trông kìa, chung cuộc của cuộc đổ máu.

Người lặng thinh, ngẩng đầu buông lơi, mặc cho máu đỏ hoen mờ đôi mắt.

Tro tàn, tung bay. Tro tàn, nhảy múa. Tro tàn, rựa lửa.

Kẻ thù đồ sộ hòa vào lửa cháy trang nghiêm.

Dầu trên vai thế giới vạn cân, trụ chân vẫn ngoan cường thẳng đứng.

Trọn nghĩa vẹn tình.

Mọi chuyện bắt đầu sai từ đâu?

Người muốn được nghe, từ những sinh vật trước mắt…

"Đọa Thần..."

Danh tự tuôn ra, cùng tử thù tan biến.

Ngay từ đầu, có thể đây chỉ là một loại giải tỏa.

Nhưng thật lòng thì… không còn gì để cố cả. 

Dẫu cho đã chuẩn bị hoàn toàn.

Lòng người vẫn rối bời rằng cái hiện thực này có thật hay không?

Phần lớn khán giả tới đây đều là loài ăn cỏ.

Trong đó, một số ít… cũng có những kẻ ăn thịt.

Chỉ là…

Cách thế giới này vận hành lại xoay quanh một loại khán giả khác.

Loại mạnh thực thụ.

Người chơi.

Hôm nay đến đây, tận năm người.

Dù chẳng khác gì cây kim cái kiến trước đám quái khổng lồ, khí thế trải khắp trời che kín đất họ tỏa ra không giấu đi được cái đặc tính nguyên thủy của kẻ tự do tung hoành ngang dọc.

Họ đã thắng.

Thắng đậm.

Thắng…

"Tất cả."

Dưới hoàng kỳ lồng lộng, người cất tiếng âm vang.

"Kết. Thúc. Rồi."

Trống trải, ngấm tắt và liệt cứng.

Không chứa chút cao hứng, cũng chẳng có loại tâm sự riêng nào ẩn trong những câu chữ ngắt đoạn và ngắn ngủi. 

"Hội trưởng, đây dù sao cũng vẫn là món quà chia tay dành tặng cho những người đã gắn bó với thế giới này đến cùng. Vui lên mới phải lẽ chứ..."

Người vừa lên tiếng an ủi quyền chức chỉ dưới một, trên ba. Y chỉ đang cố làm tròn bổn phận, giữ chặt lấy cái mác tích cực, giả dối giữa cái không khí tàn cuộc này.

"Hội trưởng... cứ như vậy không tốt cho sức khỏe đâu."

Người nói thêm này cũng có ý tốt, nhưng sâu thẳm trong câu chữ lại như đang tự ám chỉ cả bản thân.

"…"

Với hai người còn lại, giữa nước trôi, lửa chồm và máu sôi... thật khó để lựa lời.

Năm con người, năm cá thể đến từ những chủng loài khác nhau...

Tại đây, ngay khoảnh khắc này.

Đã phá đảo, hoàn thiện một trăm phần trăm.

Vài giây ngắn ngủi theo sau...

Bầu trời trên cao ồn ã, xoay tròn những vòng hoa.

Vượt xa mộng tưởng, và tuyệt nhiên trên mọi lẽ thường

Khi tầng địa chất ồ ạt trào lửa, trước những cặp mắt không một lời thưa… tại trong hồn phách, tại trong cốt nhục - tiếng nứt vỡ dồn dập vang đến tận cùng đất trời.

"Mau rời khỏi đây thôi!"

Đô thành nay đã cùng đường tận lối

"Hội trưởng!"

Đô thành này chưa sống đã vội tàn.

"…"

Sự đồng nhất của hai người vốn im lặng như hồi chuông cảnh tỉnh, khắc nghiệt nhưng cũng rất thật thà.

Trịnh trọng cất giữ khoảnh khắc huyền ảo cuối cùng vào tim. Người hội trưởng không chần chừ hay cho phép bản thân cái quyền nấn ná, một cuộn giấy ma thuật từ tay hiện ra.

Như người bạn thân rất hiểu lòng mình nơi không gian đổ vỡ. Rời tay, cuộn giấy rơi vào nơi trống trải. Mở toang, hóa thành đường lối thoát hiểm nguy.

Trước màn nước mờ ảo dẫn đến an toàn...

- Cổng dịch chuyển Phòng Nghị Sự đã mở -

Trước dòng thông báo hiển thị…

Năm.

Rồi bốn.

Còn ba.

Cuối cùng, hai.

Và một.

"Hà…"

Người hội trưởng dù có đi hay không, điểm dừng cuối cùng cũng chẳng thay đổi.

Làm sao viết được chữ "Vô Minh" khi tương lai rẻ rúng vô tình?

Kẻ mộng giật mình ôm thực tại, đành cười nhạo báng mình vẽ văn.

"…Về thôi."

Trường đoạn chiến khu nay đã hết… thiên truyện chúng ta cứ thế, bước sang trang.

+++Dẫn nhập hoàn tất+++

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!