Tập 01: Tiểu quốc Lạc Hà
Chương 01: Miên viễn họa tô, cô thân cẩn biệt
1 Bình luận - Độ dài: 10,235 từ - Cập nhật:
Năm 7777 sau công nguyên, MMO-RPG hay còn được biết với cụm từ Massively Multiplayer Online Role Playing Game đã đạt được bước nhảy vọt vượt thời đại với sự ra đời của công nghệ thực tế ảo tiên tiến nhất - Siêu Tiềm Nhập.
Bằng cách sử dụng một dạng máy móc đặc biệt dưới dạng một chiếc mũ làm cầu nối cho phép người sử dụng kết nối vào mạng Nano, người dùng có thể trải nghiệm một thế giới ảo chân thật không khác gì đời thật.
Những trò chơi trực tuyến và ngoại tuyến trên máy vi tính, di động, và những thiết bị công nghệ tương tự dưới sức ảnh hưởng của Siêu Tiềm Nhập dần trở nên lỗi thời, bị thời đại bỏ lại phía sau và cuối cùng bị xóa sổ hoàn toàn khỏi tâm trí nhân loại.
Thay thế cho những món giải trí đã lỗi thời ấy không đâu khác chính là những tựa Game nhập vai trong mũ Siêu Tiềm Nhập - thứ đã trở thành sức hút mới đối với xã hội, một chiếc chìa khóa vô giá giúp nhân loại hiện thực hóa những trí tưởng tượng hoang đường nhất.
Ca ngợi Siêu Tiềm Nhập là phát minh đã thay đổi cả thế giới?
Chỉ mỗi vậy là không đủ.
Phải thần thánh hóa Siêu Tiềm Nhập, coi nó như một đấng toàn năng, người sẵn sàng đưa chúng ta đến thế giới khác chỉ qua một cái bấm nút.
Phải ở vào cái vị thế ấy mới đủ.
Ở thời đại mạng Nano bùng nổ, nổi bật nhất là Viễn Chinh Truyền Kỳ, một trò chơi trực tuyến mang phong cách MMO-RPG được phát triển và vận bởi cha đẻ của công nghệ Siêu Tiềm Nhập – Tập đoàn Yun Tal.
Sau màn ra mắt chính thức vào năm 7790, chỉ trong vỏn vẹn một năm - Viễn Chinh Truyền Kỳ đã trở thành trò chơi nhập vai trực tuyến nhiều người chơi tỏa sáng nhất.
Không chỉ cuỗm lấy vị trí đầu bảng xếp hạng những trò chơi nhập vai trực tuyến được yêu thích nhất thế giới, Viễn Chinh Truyền Kỳ còn sở hữu điểm số đánh giá chuyên môn cao ngất ngưỡng, độ nổi tiếng áp đảo cả người nổi tiếng trên mọi mặt trận truyền thông.
Viễn Chinh Truyền Kỳ hết như một hiện tượng, kẻ khổng lồ của lịch sử làng game.
Chưa dừng lại ở đó, số lượng người chơi khổng lồ của nó đã xô đổ mọi kỷ lục từng biết, Đông đảo đến mức có ví Viễn Chinh Truyền Kỳ như người đoàn kết thế giới cũng không phải là nói quá.
Viễn Chinh Truyền Kỳ thời điểm ấy không khác gì chúa trời của dòng game trực tuyến,.
Thật vậy.
Và cũng thật đáng tiếc khi vầng hào quang của vị chúa ấy không tồn tại được lâu.
Sau mười lăm năm hoạt động, như cái cách con người là sự sống. Bây giờ, chính con người cũng là cái chết của trò chơi.
Nếu thấy đau thương hãy nén nó xuống.
Nếu không, xin cứ ở yên như vậy.
Hãy để kết thúc trở thành khởi đầu. Khởi đầu cho sự ra đi của Viễn Chinh Truyền Kỳ, và cũng chính là khởi đầu cho câu chuyện của trò chơi ấy.
Không…
Phải là câu chuyện của họ, những người chơi cuối cùng của thế giới ấy mới đúng.
---
+++Ngân Quang Bảo Luỹ - Phòng Nghị Sự+++
Hễ có là ai, một khi đã bước vào Phòng Nghị Sự, sự uy nghiêm và vẻ đẹp siêu thực luôn đánh vào tiềm thức họ đầu tiên. Tỉ lệ ánh sáng tỏa xuống từ những chùm đèn pha lê trên trần nhà cao vút đã được canh chỉnh tỉ mỉ, giữ ở mức dịu nhẹ tối đa nhưng vẫn đạt được hiệu quả thoáng đãng cho đôi mắt.
Chiếm ngự vị trí trung tâm là chiếc bàn nghị sự hình bầu dục được chế tác từ gỗ hiếm ngàn tuổi. Chạy dọc theo mép bàn và len lỏi qua các thớ gỗ là những đường vân được khảm bằng vàng ròng tinh xảo. Trên mặt bàn bóng loáng có thể thấy được những đường vân vàng chìm, những đường vân này không được thiết kế theo tiêu chí phô trương chất liệu mà được làm theo chuẩn mực đan xen, bổ trợ cho các chi tiết khác.
Kết hợp với những họa tiết tinh tế khác, sự tương phản nhưng lại hài hòa chính là kết quả cuối cùng.
Một tạo vật khó có thể định ra một cái giá chuẩn.
Góp thêm phần trang trọng, quanh chiếc bàn đắt giá ấy là hai hàng ghế dành cho các thành viên hội đồng. Dù đồng điệu về kích thước và trông khiêm tốn hơn ghế chủ tọa về độ xa hoa, chúng vẫn là những món đồ xa xỉ tột bậc.
Nói đến ghế chủ tọa – thứ đặt trên một bệ cao hơn hẳn so với phần còn lại được xem như một lời khẳng định ngầm về sức nặng, cái uy và quyền hạn của người đứng đầu Ngân Quang Bảo Lũy.
Tâm điểm của hôm nay à chiếc bánh kem khổng lồ đặt trên bàn nghị sự. Với 15 chiếc nến đã được thắp sáng, trên mặt bánh ghi to và rõ:
===
Mừng sinh nhật Viễn Chinh Truyền Kỳ 15 tuổi.
===
Đúng lúc này, cánh cửa vốn bất động của Phòng Nghị Sự bỗng nhiên ì ầm cử động, chậm rãi tách ra.
Sảnh chờ cũng theo đó mà hiện hữu.
Không khó để thấy hư không vặn xoắn giữa sảnh chờ, tạo thành một vòng thông đạo không gian. Sau một lúc, một bóng người bước ra từ trong tâm xoáy.
Người đến không chỉ mang đôi mắt màu hổ phách toát lên sự thần bí khó dò mà còn có mái tóc màu cam cháy tự nhiên của dị tộc.
Đi kèm với nhan sắc như thần như tiên là áo choàng học giả với những đường vân điểm sắc vàng tinh xảo. Không rõ là vô ý hay cố tình, người đẹp vì lụa vẫn là câu nói chuẩn nhất ở đây khi vẻ đẹp mỹ nam còn được nâng thêm mấy tầng khí chất.
Nhưng chớ để vẻ ngoài đó đánh lừa.
Dưới lớp da thịt ấy là dòng máu của loài sinh vật huyền thoại, thứ có sức tấn công lẫn phòng thủ cực mạnh, sinh lực gần như vô hạn cùng với khả năng sử dụng vô số năng lực lẫn phép thuật đặc biệt.
Là đỉnh cao của chuỗi thức ăn, vương giả của bầu trời.
Một con Rồng.
Arthur S. Maxwell là tên của con Rồng đó trong hình dáng Nhân Loại.
"Mừng người trở về thưa gia chủ."
Hai âm giọng đồng thanh vang lên, đưa sự chú ý của Arthur về phía họ.
Hai bóng người đứng song song, một nam một nữ. Cả hai đang cúi đầu chào Arthur bằng một loại lễ tiết thể hiện thể sự cung kính đặc biệt dành riêng cho người có địa vị cao nhất Ngân Quang Bảo Lũy.
Walter C. Dollneaz...
Tên người đại quản gia của Ngân Quang Bảo Luỹ lướt qua tiềm thức Arthur.
Walter có mái tóc đen dài, được cột lại một cách gọn gàng. Vóc dáng anh cao gầy với làn da tuy có chút nhợt nhạt, đôi mắt toát lên tác phong của người nhanh nhạy kết hợp với chiếc kính một mắt cho người nhìn vào cái cảm giác người trước mặt không chỉ đáng tin mà còn rất được việc.
Lopez, à không. Penelope Mitchell…
Hầu gái trưởng, ngang quyền với Walter.
Sở hữu tất cả những chi tiết hớp hồn phái mạnh trên gương mặt như đôi mắt đen tuyền không đụng hàng, chiếc mũi thon gọn cân đối không lệch một li và đôi môi nhỏ nhắn gợi tình. Người có sắc như búp bê sống đã đành, dáng người mảnh mai dễ vỡ của cô khiến người nhìn vào không nỡ trách phạt mà chỉ muốn ôm ấp bảo vệ.
"..."
Nếu là thế giới thực, Arthur sẽ chẳng cần suy nghĩ mà đáp lại. Nhưng nơi này không phải là thế giới đó, và họ cũng không phải là người chơi.
NPC.
Còn được biết đến qua cụm từ Non-Player Character, chuyên chỉ những nhân vật được điều khiển bởi hệ thống trò chơi. Một loại trí tuệ nhân tạo chỉ hành động theo những gì đã được lập trình sẵn, không thể tồn tại thứ mà con người gọi là "cảm xúc", một cỗ máy vô hồn khoác lớp da người, không hơn không kém.
Arthur nhìn vào hai NPC vừa hành lễ với mình, im lặng thật lâu, cuối cùng khẽ gật đầu.
"Vất vả cho hai ngươi rồi."
Biết rõ hành động của mình là vô nghĩa, Arthur vẫn làm vậy. Làm vậy là để thể hiện cái tôn trọng tối thiểu, làm vậy cũng vì họ không phải là những NPC thông thường.
Khi tham gia Viễn Chinh Truyền Kỳ, người chơi chỉ cần tải về một loại công cụ thiết kế đặc biệt cho phép họ tạo ra một dạng NPC hỗ trợ chiến đấu. Nhiệm vụ của NPC này là giúp Người mới lên cấp dễ dàng và trung thành tuyệt đối với người tạo ra họ.
Mỗi người chơi chỉ được quyền có duy nhất một NPC độc quyền như thế.
Ngoài sở hữu mọi chức năng hệ thống giống như một người chơi thực sự, NPC độc quyền thậm chí còn có thể đạt ngưỡng sức mạnh không hề kém cạnh người chơi cấp cao nếu được đầu tư đến tận răng.
Vậy vấn đề ở đây là gì?
Trí Thông Minh Nhân Tạo.
Dù cho thiết lập gốc có tốt, có được người chơi hỗ trợ chăm chút, thêm thắt chi tiết tỉ mỉ hay cải tạo phong phú đến mấy. NPC độc quyền vẫn không thể vượt qua bài kiểm tra Trái Cấm như những cấu trúc thông minh ngoài đời thực.
Cũng vì giới hạn chí mạng đó, những NPC độc quyền tại những trận đánh về sau gần như không còn chỗ đứng trong lòng người chơi nữa.
Những NPC độc quyền đương thời, nói tránh nói giảm thì chỉ mang nhiệm vụ bảo vệ những vị trí quan trọng bên trong căn cứ của người chơi như một dạng trùm phụ.
Còn nói thẳng?
Làm nền trang trí cho đẹp thôi.
Dù sự thật mất lòng và thực dụng, kể cả nếu có cơ hội làm lại, Arthur vẫn sẽ lựa chọn như cũ.
NPC độc quyền trong mắt Arthur ngay từ những phút giây đầu tiên cho đến tận khoảnh khắc này chưa bao giờ là một loại công cụ.
Không có linh hồn thì đã sao? Họ không phải vẫn là người bạn đầu tiên, và cũng là người luôn luôn ở bên cạnh giúp đỡ người chơi đi lên trong suốt quãng thời gian họ trải nghiệm Viễn Chinh Truyền Kỳ ư?
Họ rẻ rúng đến thế sao?
Làm việc như phủ nhận sự tồn tại của họ… xin lỗi, Arthur không làm được.
Dời mắt đến cái bánh kem trong Phòng Nghị Sự, vẻ đăm chiêu trên mặt Arthur thoáng chốc chuyển hóa thành một tiếng thở dài.
Không bao lâu nữa - Máy chủ Viễn Chinh Truyền Kỳ sẽ chính thức ngắt kết nối. Chuyện này đồng nghĩa với mọi thứ mà cậu và bốn người đồng đội tạo dựng nên sắp biến mất mãi mãi.
Tâm trạng Arthur từ lúc trở về từ Chiến Khu Bất Diệt đã không tốt, chiếc bánh trên bàn còn mang ý nghĩa ăn mừng nữa. Chưa nói đến việc cắt bánh ra thưởng thức, nội việc thổi nến nói lời chúc mừng không thôi đã đủ khiến lòng Arthur nặng thêm.
"…Sao ngài hội trưởng của mô vẫn còn đứng đây thế?"
Một giọng nói khác, len lỏi luồn ra từ vòng xoáy.
"..."
Arthur không đáp, chỉ nhìn người bước ra từ trong vòng xoáy theo quán tính...
Nét lịch duyệt luôn là thứ không thể thiếu với người chơi thuộc chủng tộc Ma Cà Rồng. Từ trang sức đeo tai cho đến thiết kế trang phục, người nọ trông không khác gì một quý tộc tới từ thế kỷ 18.
Frantz Kruger.
Tên của người vừa tới, và gã cũng là một trong năm vị chủ nhân của Ngân Quang Bảo Lũy.
"Ài... im im hoài, chán hội trưởng quớ..."
"..."
Vẫn giữ lấy sự im lặng ban đầu... không đáp lại, nói chuẩn hơn là Arthur không biết mình nên trả lời thế nào cho phải.
"Chủ nhân Frantz, mừng ngài đã trở về."
Vẫn là câu nói và tư thế cung kính quen thuộc đối với những vị chủ nhân của Walter.
"Chào mừng người đã trở về thưa Chúa tể."
Khác hoàn toàn với Walter, lời nói lẫn hành động của Penelope cung kính còn hơn cả lúc cô hành lễ với Arthur.
"Chúa tể?"
Lông mày Arthur khẽ giật, người không nhịn được buột miệng...
"Hê~ làm gì bất ngờ thế? Trước lúc đi xử mấy con Đọa Thần ngài Frantz này chỉ đổi lại thiết lập của Penelope chút xíu thôi mà, nghe kêu hơn hẳn phỏng?"
"…Erm."
Nghe điêu không nhịn được, Arthur ho nhẹ, tiếp lời.
"Oai thì... không phủ nhận. Nhưng "chúa tể" thì có hơi..."
"───Bá Gia Trang chúng ta chỉ có một hội trưởng là ngài Arthur đây. Còn người biến Ngân Quang Bảo Lũy thành hiện thực vẫn là Frantz Kruger này, vậy thì có gì sai khi cha đẻ của nó đứng danh Chúa tể?"
"..."
Ý của Arthur không phải vậy, nhưng những gì Frantz nói cũng chẳng sai. Mà Frantz nói thì cũng đã nói rồi, Arthur cũng đành chịu, coi như mình cứng họng, không phản bác thêm gì.
Vang danh cũng được mười năm rồi...
Khi Viễn Chinh Truyền Kỳ vẫn còn ở thời kì đỉnh cao, hễ đã là người chơi, không ai là không đều biết đến cái tên hội Bá Gia Trang. Về mặt hình thức tổ chức, bọn họ không thật sự được xem như một bang hội thực thụ. Còn thực tế, rất khó mà phủ nhận đấy là một hội huyền thoại chỉ có vỏn vẹn năm người.
Dù số lượng thành viên bị liệt vào mức dưới tối thiểu, họ vẫn có thể hoàn thành những phó bản, nhiệm vụ chuỗi khó nhằn và những chuyến đột kích diệt trùm đòi hỏi phải có nhiều hội lớn liên kết với nhau mới có thể dọn được .
Song, thứ khiến Bá Gia Trang được nể trọng hơn những hội cùng qui mô còn là vì ai ai trong cái hội này cũng là người chơi đấu tay đôi kiêm kẻ săn giết người chơi ngoài bản đồ cực kì khét tiếng.
Nơi này cũng được hưởng không ít phần tiếng thơm...
Bảy năm trước, Ngân Quang Bảo Lũy vốn chỉ là một cung điện ẩn nằm bên dưới một hầm mộ tại Vô Thủy Hoang Nguyên - một trong những bản đồ sa mạc nguy hiểm bậc nhất Viễn Chinh Truyền Kỳ.
Nghĩ lại thì hai người đầu tiên phát hiện ra nơi này là khu vực của quái trùm cũng chỉ có mình và Frantz.
Kẻ Cộng Tử là tên của con quái đó, một thực thể cực mạnh, mạnh đến mức khiến cậu và Frantz mất ngủ vài ngày chỉ để đánh chết nó. Sau sự vụ đó, tuy bản thân cũng có đóng góp không nhỏ, Frantz vẫn mặc định là người đầu tiên đặt nền móng tạo nên Ngân Quang Bảo Luỹ .
Thế nên Arthur lúc này chỉ có thể cười trừ trước câu trả lời mang đầy tính "chính chủ" từ người cha đẻ của nơi này.
À mà đó là nếu cơ hội để cười đến với cậu ta thôi.
“Ê."
Không biết từ bao giờ đã có một người khác tới, đứng ngay sau Frantz.
"───Chú mày có thể hôi lải nhải và lượn sang một bên cho người khác đi được không? Ngáng đường nó vừa vừa phải phải thôi."
Lời lẽ không đơn giản kiểu châm chọc, mà là dạng có thù lâu năm.
"Chủ nhân Garret, mừng ngài đã trở lại."
Hai người NPC độc quyền vẫn theo thiết lập ban đầu, cung kính hành lễ với một trong những chủ nhân của nơi này.
Khoác trên mình một chiếc áo choàng có mũ trùm màu nâu bên ngoài, Garret trong bộ giáp phủ kín toàn thân trông hết sức dị biệt khi gã là người duy nhất ở đây che kín chân diện mục bằng mũ giáp, chỉ để trừ ra hai hốc mắt để nhìn.
Tuy toàn thân toàn là giáp nhưng cách Garret tiếp cận Frantz lại chẳng hề tạo ra một tiếng động nào. Khôngbiết là do thiết kế của bộ giáp vô cùng đặc biệt hay là do người dùng có kĩ thuật gì đó rất thâm hậu nữa.
"Chú em có bao giờ ăn đập vì bị nhầm như thằng ăn trộm chưa?"
Nguyên cái mặt cáu ghét của Frantz quay qua nhìn thẳng vào cặp mắt trắng dã như người chết ẩn sâu trong mũ giáp.
"Chỉ có loại người có mắt như mù là chú mày thôi."
Garret phản trả lại ngay, không chút nhân nhượng.
"───À ngon, kẻ mù này làm sao mà biết cái mũ dở hơi chú em đang đội là mốt của lũ cướp đường đâu hé!"
Giọng Frantz sặc mùi mỉa mai, hệt như tay giám khảo đang chê bai vai diễn hạng bét.
"Vâng vâng~ vẫn là ngài chủ nhà tinh mắt như chó ạ."
"Hơ, mới bị mấy con Đọa thần đập nhừ xương xong đã lại lên cơn khát đòn à?"
Frantz nghiến răng nghiến lợi hỏi.
"Ố ồ, không biết ai khát hơn ai à. Con trai thử đánh bố con xem nào?"
“Á à, láo nhỉ."
Lòng bàn tay Frantz tụ ra một luồng hắc khí...
"Thích chết sớm thì để ông đây tiễn cho một đoạn."
Còn chưa kịp động thủ, người Frantz vừa làm cho á khẩu – Arthur đã chen vào giữa.
"Ừm, Garret này..."
Giả nai tỏ ra ậm ừ, Arthur coi như không thấy Frantz đang giơ ngón giữa với Garret. Giờ mà để hai tên này đánh nhau thì cái sảnh này không sập cũng bay hơi. Chỉ còn lại chút thời gian ít ỏi, Arthur muốn tận dụng nó một cách tốt nhất có thể, liền hỏi:
"───Hai người kia đâu?"
Lái sang chủ đề khác là cách tốt nhất.
"Hai mẹ trẻ đấy à? Chắc cũng sắp quay lại rồi. A, vừa nhắc đến đã xuất hiện."
Theo tầm mắt của Garret, thêm hai người nữa bước ra từ thông đạo.
Đi đầu là cô gái có mái tóc bạch kim dài lệch một bên. Nàng khoác trên mình bộ trường y xếp ly màu trắng ngà – y phục đặc trưng của tầng lớp thượng đẳng thoát tục. Khí chất nàng toát ra có phần lãnh đạm, xa cách. Song, nhờ có sự thanh thoát và trang nhã trong từng cử động, sức hút của nàng không giảm mà còn mãnh liệt vô cùng.
Thật khiến người khó lòng rời mắt.
Người còn lại dù kém hơn, cô vẫn thuộc diện sở hữu vẻ đẹp chim sa cá lặn. Nhưng thay vì thu hút ánh nhìn chiêm ngưỡng, khí chất áp bức của kẻ đã sống trong chiến trận khốc liệt đem đến sự dè chừng và kiêng kị nhiều hơn.
"Chủ nhân Minet, mừng người trở lại."
"Chủ nhân Tinas, mừng người trở lại."
Minet đưa tay lên như một lời đáp lại, Tinas cũng gật đầu biểu lộ thái độ của mình.
Họ cũng như Arthur, biết rằng đối phương chỉ làm theo lệnh hệ thống. Nhưng thân là chủ, họ chọn đáp lại bằng hành động vì cho rằng cần phải làm như vậy.
Hoặc cũng có thể là tại quán tính.
Không quan trọng.
"Hà.. không nghĩ tới thoáng cái đã được mười lăm năm, thời gian đúng là tàn nhẫn."
Frantz nhìn vào Penelope, than thở bằng thứ giọng điệu trống rỗng.
"Đúng vậy, quãng thời gian qua thật sự là một quãng thời gian vui vẻ."
Mới rồi còn sắp đánh nhau tới nơi, Garret vậy mà lại y như Frantz, mang theo giọng điệu thiếu sức sống của gã áp lên Walter - NPC độc quyền của mình.
Hai tên này càng ngày càng khó đỡ thật...
Rung động trong lòng mà trái tim lại cảm thấy buồn giận cùng xót xa, vẫn chỉ là mỗi Arthur tự kìm lại bản thân không thốt ra thành tiếng.
"Ừm… hội trưởng, hệ thống vừa thông báo máy chủ sẽ đóng sớm hơn dự kiến. Bữa tiệc sinh nhật cuối cùng... chắc không kịp rồi."
Minet đứng sát bên thì thầm với âm lượng vừa đủ để Arthur và cô nghe được.
"Cái gì?"
Mặc cho Minet đã vặn loa rất nhỏ, Garret vẫn nghe không sót chữ nào.
"Ây."
Không chỉ Garrett giơ tay lên không trung như thể đang kiểm tra gì đó trên màn hình điều khiển của mình, ai cũng làm vậy trừ Minet.
"Chết dở thật!"
Xem thông báo qua bảng hệ thống xong, Garrett là người đầu tiên lên tiếng.
"Hài thật, mấy bố ở Yun Tal sợ tốn tiền điện hay gì? Chậc───[Cổng]."
Một cánh cổng dịch chuyển vừa to vừa đẹp kết nối với các khu vực khác hiện ra ngay trước mặt Frantz.
"Mô xin phép đưa người của mình về quay tí phim kỉ niệm trước, bái bai nha các tình yêu."
Nói xong là gã nắm tay Penelope kéo vào trong cánh cổng ngay lập tức.
"Đã vậy đây cũng xin phép"
Garret cũng vậy, mở cổng cổng dịch chuyển đẩy Walter vào theo.
"Này…"
Chuyện xảy ra nằm ngoài dự trù ban đầu và diễn biến quá nhanh, đến khi Arthur – người vẫn còn đang không tin vào dòng thông báo mà mình đang đọc nhận thức được tình hình và lên tiếng thì sảnh chờ chỉ còn lại đúng ba bóng người.
"Thời gian không còn nhiều nữa, tôi cũng phải tới Nguyệt Quang Uyển một chuyến, xin phép hai người."
Minet cũng vậy.
"Chờ chút đ-"
Chỉ thấy Tinas đặt tay lên vai Arthur, lắc đầu.
"Cô…"
Đã quá trễ rồi.
"…"
Minet ở đằng xa thấy, hiểu, và cũng không muốn Arthur thấy vẻ mặt nhăn nhó của mình.
"Hội trưởng…, không. Arthur, cảm ơn vì tất cả."
Những lời này khác nào lưới dao cạo cứa vào tim… Arthur mím môi, đôi tay vô thức nắm chặt.
"Mừng vì cô nghĩ vậy."
"Nhưng tôi nghĩ đã đến lúc mình..."
Arthur thở nhẹ, kìm nén cảm xúc trào lên trong lòng.
"Đi đi."
"…"
Trong thoáng chốc, Minet dường như muốn thốt lên điều gì đó, nhưng cô từ bỏ, và nói:
"Chúc hội trưởng mạnh khỏe."
"…"
Sau đó, trước khi cổng dịch chuyển của Minet đóng lại, âm thanh cuối cùng của Tinas vang vọng:
"───Hẹn gặp lại ở một nơi khác."
Cũng không biết Minet có nghe được không, Tinas vẫn mừng là mình đã nói ra những gì phải nói.
"Chết tiệt!"
Vai Arthur run rẩy, cậu còn chả nhớ mình vừa mở miệng thốt ra cái gì nữa cơ.
"Cần ngồi xuống không?"
Lúc hỏi, Tinas nghĩ tới bản thân mình, tâm trạng cô theo đó mà có chút u ám.
"Thật sự tôi chịu hết nổi rồi, aisss!"
"Tệ thế à?"
"Không, chỉ là… ừ. Chắc là tôi phải đi khám mất."
"Frantz không làm không công đâu."
"Hah, thật…"
Chỉ qua vài ba câu, Arthur vậy mà trông hòa hoãn hơn trước nhiều lắm.
"Mấy người kia chỉ không được may mắn khi phải làm ra quyết định khó khăn về cách dùng thời gian thôi. Đừng vì đám người ở Yun Tal mà để bụng người mình."
"Cô cũng vậy sao?"
"Đó là câu hỏi sao?"
"Haiz..."
Arthur phát ra một tiếng thở dài từ tận đáy lòng.
"…Tôi không giận họ."
Cậu chỉ có thể giận chính mình.
"Tôi biết."
Tinas mỉm cười, từ lúc ở chỗ Đọa Thần về, bây giờ cô mới thấy Arthur nói chuyện có sức sống.
"Sau khi tôi rời khỏi thì hội trưởng tính làm gì?"
Vậy ra Tinas cũng có dự tính của riêng mình.
"Tôi biết cô rất mệt, nhưng dù gì hôm nay cũng là ngày cuối, ở lại dùng bánh với tôi đi. Tôi nói vậy thì cô sẽ ở lại chứ?"
"Không."
"Vậy à."
"Ừ. Thật ra tôi không nghĩ việc chúc mừng sinh nhật nên tồn tại."
Lý do cho việc tổ chức tiệc mừng là để lưu giữ kỉ niệm, mồ hôi và công sức mọi người đã bỏ ra. Vì vậy, thấy tức giận là cảm xúc hiển nhiên của Arthur khi mà chính người cuối cùng ở lại với mình lại thốt ra lời đó…
"───Kể cả khi những người kia không bỏ đi, tôi không nghĩ mình có thể cùng mọi người khoác lên cái vẻ giả tạo, cười nói như mọi thứ vẫn ổn được."
Trên thực tế, những người vẫn còn bám trụ Viễn Chinh Truyền Kỳ, những người thật sự quý trọng trò chơi ấy đến tận giây phút này… không một ai có thể làm vậy.
"…Xin lỗi."
Cơn giận bùng lên đột ngột trong Arthur mới rồi trôi đi cũng đột ngột không kém.
"Là tôi thiển cận rồi."
"Người đứng đầu Bá Gia Trang mà thiển cận thì bọn tôi là cái gì? Hội trưởng không làm sai, chẳng qua con người… phức tạp lắm."
"..."
Quả là cách nói hiển nhiên, chỉ là Arthur không thể hi sinh thời gian quý báu của Tinas nữa.
"Sau khi rời khỏi thì cô tính làm gì?"
Arthur hỏi trong khi dùng cử chỉ gọi cổng dịch chuyển thay vì xài lệnh [Cổng] thông dụng.
"Tới lò rèn làm vài món vũ khí đến lúc máy chủ tắt, chắc vậy."
"Tôi rất muốn cô ở lại với tôi đến cuối giờ, nhưng… tôi mệt rồi."
Mệt phải giả vờ, mệt phải tỏ ra thấu hiểu, mệt phải gìn giữ chút giá trị cuối cùng của một hội trưởng, mệt phải…
"Ông đã gồng gánh quá đủ rồi, cũng đã đến lúc nghỉ ngơi đi thôi, hội trưởng Arthur ạ."
Từ bao giờ mà một câu nói lại có thể khiến người nhẹ lòng như thế?
"Với tư cách là hội viên của Bá Gia Trang, tôi – Tinas Hauff, thay mặt tất cả cảm ơn hội trưởng rất nhiều, vì đã duy trì nơi này, vì đã khiến cho Viễn Chinh Truyền Kỳ đã thú vị lại càng thêm vui. Thành thật cảm ơn hội trưởng."
"…"
Arthur không tính thốt ra lời khiêm tốn nào trước mặt Tinas. Người biết mình khiêm tốn chỉ là kẻ kiêu ngạo về sự khiêm tốn của mình rồi dùng nó làm vũ khí để đòi hỏi thêm thôi.
Một nụ cười thì sao?
Được đó.
"Cổng mở nãy giờ rồi kìa, đi đi."
Trong thoáng chốc, Tinas hệt như Minet, dường như muốn thốt lên điều gì đó, nhưng trước nụ cười mìm của Arthur, cô từ bỏ, và nói:
"Hội trưởng có nghĩ rằng trò này sẽ có phần hai không?"
"Mong là không."
"Không thành thật gì cả."
Dứt lời, Tinas đi vào cánh cổng Arthur mở ra cho mình.
"Chúc hội trưởng luôn mạnh khỏe."
Tinas quay lại cười với Arthur.
"Nếu có dịp, cả hội chúng ta nên gặp nhau ngoài đ-"
Cứ như thế, cánh cổng dịch chuyển đóng lại, biến mất cùng người cuối cùng trong bốn thành viên tại sảnh chờ hôm nay.
"Ngoài kia tôi không còn, cũng… chẳng có ai để chia sẻ cả."
Tất nhiên, lời bộc bạch của Arthur hoàn toàn không nhận được phản ứng nào. Tinas đã quay trở về nơi cô ở từ lâu.
"Haaaa."
Arthur nhắm mắt ngửa mặt lên trời hít một hơi thật sâu điều tiết tâm tình. Dù thật lòng mong muốn mọi người làm một bữa tiệc chúc mừng cuối cùng, sự trống trải lại là thứ được trả về cho không gian này.
Trống vắng cả về cảm xúc lẫn kí ức.
"…"
Arthur chuyển ánh mắt đến Phòng Nghị Sự, nơi mà cậu và bốn người hội viên mỗi lần đăng nhập đều xuất hiện.
"Gặp ngoài ư… ở đâu và khi nào cơ chứ?"
Arthur đã nghe những câu như thế nhiều lần lắm rồi. Nhưng sự thật là vì đủ mọi thứ lí do từ công việc cho đến vị trí địa lý, ngày đó chẳng bao giờ đến.
"Đùa với tôi thì cũng đừng đùa không đúng lúc như vậy chứ."
Chỉ còn chút nữa thôi, tất cả mọi thứ Arthur từng biết sẽ biến mất và cậu không thể làm gì để thay đổi nó cả...
Chắc cũng nên đi gặp… một lần cuối nhỉ...?
Chìm vào lời tự nhủ mà chỉ có bản thân hiểu, Arthur đến việc sử dụng lệnh [Cổng] để dịch chuyển cũng không nghĩ đến. Cậu chỉ ngoái đầu, bỏ lại cánh cổng mở toang của Phòng Nghị Sự lại phía sau... lặng lẽ bước đi trên con đường rộng thênh thang hướng về nơi ở của mình.
~~~
Tiếng bước chân của Arthur xuyên suốt đường hành lang tĩnh lặng không the thé như mọi khi, cũng không phải là loại thanh âm liên tục của sự gấp gáp.
Chậm rãi và tận hưởng.
Dọc hai bên hành lang là những bộ giáp sáng loáng. Tuy chỉ là vỏ rỗng trong tư thế đứng nghiêm, vóc dáng sừng sững của chúng trông hệt như những vệ binh thầm lặng, mang trên vai trọng trách bảo vệ nơi sâm nghiêm nhất.
Rồi thì Arthur cũng đi tới điểm cần đến.
Cánh cửa lớn trước mặt đặt hai bức tượng ngọc cao ba mét trong bộ dáng che đi những bộ phận nhạy cảm.
"Tỉ mỉ đến phát bệnh."
Đến ngay cả lông mi cũng rõ ràng từng sợi.
"Không biết sờ vào có cảm giác vừa ấm vừa trơn như người thật không nhỉ?"
Trong lúc Arthur đang băn khoăn về việc đó, hai bức tượng nặng nề vốn bất động ngay khi Arthur đi vào phạm vi nhận diện, hai mắt chúng liền phát sáng, ầm ầm cử động.
"Còn có tính năng này sao?"
Hỏi vậy là hoàn toàn có cơ sở.
Cho dù là Arthur cũng không có cách nào kiểm soát được mọi hoạt động của Ngân Quang Bảo Lũy. Phần lớn thời gian cậu đều dùng cổng dịch chuyển để đi lại trong khi những NPC độc quyền lại phải dùng đường bộ như bình thường. Hai bức tượng ngọc này phỏng chừng là phần trí tuệ nhân tạo còn làm dở được Minet ném đại vào đây. Dù sao thì không ai trong Bá Gia Trang có hứng thú với hội họa và mấy tác phẩm nghệ thuật có liên quan hơn được cô ấy cả.
Đến khi ánh sáng từ cặp mắt của hai bức tượng biến mất, chúng quay về chỗ cũ, tạo dáng che thân, trung trinh bất động.
Trước thềm cánh cổng mở toang, hiện hữu một vực thẳm đầy mây và sương, ngự trên trời cao đầy sao là một vầng trăng khuyết trôi nổi vô định.
Nơi này vốn nằm bên trong bảo lũy, không thể có chuyện xuất hiện bầu trời đầy sao hay mặt trăng được. Giải thích hợp lí nhất chỉ có thể là người tạo ra nơi này đã bỏ ra một số tiền vô cùng lớn để mở rộng dữ liệu thiết kế cho loại tạo tác phi thực.
"Chỗ mà Minet bảo dùng để thả hồn thư giãn này gọi là gì ấy nhỉ…"
Day day thái dương, Arthur rơi vào trầm tư trong khi nhấc bước chân tới trước.
"Hình như là… Nguyệt Quy Đạo Lộ thì phải."
Tưởng như người bước sắp rơi xuống vực thì không biết từ đâu dưới vực thẳm sâu tun hút đến đáy cũng không thấy bỗng bay lên vô số khối đá vuông với tốc độ chớp giật, tạo thành một cây cầu bằng đá trải dài chờ sẵn giữa hư không.
"Không biết Minet bỏ ra bao nhiêu thời gian để trang hoàng chỗ này nhỉ? Một tháng? Hai tháng? Hay… hm..."
Ngoài cây cầu, những cột đá hõm ngọn được gá chung với tay vịn của cầu đá cũng bắt đầu bừng lửa, soi sáng cho mỗi bước đi tiếp theo của Arthur.
Arthur tiếp tục đi tới.
Thực hiện việc vượt cầu được một lúc thì sương và mây bắt đầu tan dần. Khi tầm nhìn phía trước của Arthur trở nên rõ ràng cũng là lúc phế tích mái vòm hình bát úp lộ diện. Từ lối vào phế tích, Arthur mong đợi những cửa vòm không cánh, mở ra những lối hành lang hun hút dẫn sâu vào các phân khu khác nhau lần lượt hiện ra...
Lầm to.
"..."
Một mảng dày đặc các văn bản xuất hiện trước mặt Arthur, chiều dài chắc phải cỡ sử thi, loại khủng nhất. À mà nó còn dùng ngôn ngữ tổng hợp làm chủ đạo nữa…
Khổ thật...
Arthur tin rằng nếu đọc cái thứ này qua loa, để tìm đúng nơi mình cần tới thì nó sẽ đốt hết mớ thời gian ít ỏi còn lại.
"…Cô thiết kế cái chỗ này hay phá nó vậy Minet?"
Giờ tuyên bố mù chữ xong xài lệnh [Cổng] để đi thì ê mặt lắm. Nhưng như vậy không có nghĩa là không có cách để đi tiếp...
Maa, đã đến nước này rồi thì…
Arthur nhìn vào khoảng trống giữa đống ngôn ngữ tổng hợp… trong lòng cậu đang không ngừng cười nhạo cái ý tưởng mình vừa nảy ra, nhưng đôi bàn tay không tự chử được mà bóp vỡ kết cấu của văn bản.
[Nguyệt Quang Truyền Tống Trận]
Dù có lý do chính đáng là thời gian hạn hẹp, Arthur vẫn thật sự muốn tát vào mặt mình vài cái vì đã tự ý sửa Nguyệt Quy Đạo Lộ của Minet bằng quyền chủ hội mà chưa có sự cho phép.
Mà thôi.
Tầm này thì liêm sỉ gì nữa…
Máy chủ sắp đóng đến nơi rồi, phải nhanh chân lên thôi.
"[Nguyệt Quang Truyền Tống Trận]"
Dưới dòng lệnh mới, mặt trăng khuyết trên trời bỗng rung lên, trực tiếp chiếu quang vào đúng ngay chỗ Arthur đứng…
~~~
Arthur được truyền tống đến trước một cánh cổng khổng lồ bằng kim loại. Khác với mảng văn bản hiện hữu giữa hư không ở cuối Nguyệt Quy Đạo Lộ, chữ viết trên cổng không phải là những văn tự thông thường. Chúng không được khắc bằng đục hay dao, mà như được đốt cháy vào bằng hơi thở.
Chỉ cần là một người chơi, người đó sẽ biết thứ ngôn ngữ kì lạ này một cách mặc định.
Long ngữ.
Được biết đến như một loại sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy và uy quyền nhất. Nó không chỉ đơn thuần là ngôn ngữ giao tiếp của loài Rồng mà còn được ví như công cụ có thể thay đổi thực tại.
Duy chỉ có loài Rồng khắc lên loại long ngữ này hoặc những người nhận được sự cho phép của con Rồng đó mới có thể bước vào cửa. Ngoài hai điều trên, bất cứ ai muốn xâm nhập cần phải sở hữu một lượng kiến thức nhất định về xóa hoặc viết đè long ngữ, các đặc kĩ giải mã đặc biệt cũng là một lựa chọn.
Để có thể bảo vệ bản thân toàn vẹn, tốt nhất đừng vộc vào long ngữ. Cưỡng chế xông vào cứng đối cứng với thứ mình không hiểu thường không có kết cục tốt đẹp.
Và thêm một điều nữa.
***
"Đã là Rồng thì sẽ luôn luôn có kho báu của mình."
***
Giọng nói của một người cứ như vậy... vô thức xẹt qua đầu Arthur.
***
"Dĩ nhiên sẽ có những kẻ muốn rình trộm chúng lúc chủ nhân của nó vắng mặt. Vì vậy ngài hội trưởng hãy vui lòng dùng hết sở học của mình để viết cái đống long ngữ sau đây lên cánh cửa này đi~ éhéhé…"
***
Một ý kiến buồn cười nhất mà cậu từng được nghe, đương nhiên kẻ duy nhất đưa ra được loại ý kiến này chỉ có thể là hội phó của Ngân Quang Bảo Lũy – Frantz Kruger.
Tên Frantz đó... đúng là chúa lậm tình tiết mà…
Frantz ngoài đời là một tên rảnh rỗi mắc bệnh nghiện đọc tiểu thuyết.
Lúc đi công tác ở nước ngoài, Arthur đã từng tới nhà của Frantz chơi vài lần, và nếu phải miêu tả về nhà của gã, cậu có thể thản nhiên nói mọi ngóc ngách trong nhà của thằng cha này từ gầm tủ cho tới phòng vệ sinh, ở đâu cũng nhét vào cho được vài ba cuốn tiểu thuyết.
Cánh cửa mà cậu đang đứng nhìn này chỉ là một trong số vô vàn tác phẩm gã Frantz đó dựa theo bao cuốn tiểu thuyết ép cậu tạo ra.
"..."
Nhớ lại hồi mình trong ngoài tự thân vung tay múa bút lên cửa, thỉnh thoảng mệt người ra ngồi bên hiên ngắm trăng chẳng màn chuyện đại sự ngoài đời thực. Đôi lúc chán nản tìm nơi khô cằn nơi một giọt sữa mãi chẳng thể đông chỉ để ăn thịt kho tàu mang hương vị khó tả và... nhiều khi rảnh còn cùng Frantz tranh luận những vấn đề có thể nói là vô cùng vớ vẩn tới hàng giờ, thậm chí cả hai còn lôi cả ba người kia vào làm trọng tài xem ai đúng ai sai....
Nhưng nghĩ quanh co thì miệng Arthur phải nói cái gì đây?
Có ai nghe đâu...
Tất cả chỉ còn lại quá khứ...
Lòng Arthur chỉ mong những gì mình muốn nói được người hiểu mình nhắc đến, nhưng não lại tự bắt bản thân phải thâm trầm chẳng động tâm...
Chính Arthur ít nhiều cũng hiểu mình đang kẹt trong một thứ mâu thuẫn như vậy, chỉ là...
"Ha..."
Cậu vẫn cười một tiếng vui vẻ trên khuôn mặt u ám.
"Đau thật..."
Đến cuối cùng, Arthur vẫn chỉ có một mình, và chỉ một mình mình mà thôi.
"───Nhưng Tinas nói đúng, có lẽ năm người chúng ta nên gặp nhau một lần."
Arthur cẩn thận đặt tay lên cánh cổng khổng lồ... rồi đẩy nhẹ...
Không biết tên kia ngoài thay đổi thiết lập của Penelope ra thì có táy máy với các loại kiến trúc của mình hay mấy người kia không nữa…
Mặc dù long ngữ trên cánh cổng này là tác phẩm do chính tay cậu tạo ra, Frantz lại là người có kinh nghiệm, gã đồng thời còn là chủ sở hữu của những kĩ năng mã hóa cao cấp nhất. Việc "ai đó" thêm thắt vài thứ "nhỏ nhặt" chơi khăm cậu là chuyện vẫn thường hay xảy ra.
Thứ này mà nổ thì mai mình bắt máy bay sang bên đó thăm người luôn.
Arthur vẫn giữ vẻ cẩn trọng quan sát, cậu chỉ thở phào một hơi khi cánh cửa mở ra hoàn toàn.
Thứ đầu tiên đập vào mắt Arthur là một khu vườn được trang trí đơn giản, chú trọng yếu tố tĩnh tâm nên chỉ tập trung vào các màu nhạt. Cảnh sắc cũng được trải qua một vài sự chỉ điểm thêm từ nhiều nguồn tham khảo, tạo một nét chấm phá trong khung cảnh cô tịch, yên bình.
Lối đi nhỏ và thấp, khách đến không quen đường rành lối khi bước thì thường phải cúi đầu với vẻ cung kính, cẩn trọng để đi.
Arthur là chủ, tất nhiên biết cách di chuyển nhanh mà đầu vẫn ngước cao.
Đi được nửa đường thì Arthur đến trước một một trà thất, trước trà thất là một tiểu cảnh gồm một tảng đá lớn được khoét thành một cái chén đựng đầy nước từ cành tre rót xuống.
Arthur rửa tay trước khi vào nhà.
Bên trong được trải những tấm chiếu tre được sắp xếp thành hình vuông rất đẹp và trang nhã. Phông nền của nơi dùng trà xoay quanh bầu không khí lặng lẽ yên ả, không có màu sắc rực rỡ, chỉ có màu vàng nhạt của ánh sáng bên ngoài và màu tro của những bức tường làm bằng giấy, tạo nên một khung cảnh trơ trọi, đượm buồn.
Giữa trà thất là một bàn trà loại ngồi bệt làm bằng gỗ cỡ vừa, mang kiểu dáng thân thiện. Phía trên chiếc bàn đặt một bộ ấm tử sa nguyên khoáng đến từ bàn tay khéo léo của những người chơi thân là thợ làm ấm nổi tiếng vùng Nghi Hưng, Giang Tô.
Các món trà cụ, đồ trang trí bàn trà và trà thất kèm theo cũng giúp thiết kế một góc nhìn đậm chất trà đạo. Ngoài ra, những sản phẩm nghệ thuật Phật giáo trang trí xung quanh cũng góp phần đem lại sự an lạc và ấm áp trong tâm hồn người thưởng trà.
Cuối cùng và cũng không kém phần quan trọng, đặt xung quanh bàn trà là những tấm đệm ngồi với thiết kế truyền thống thập phần tinh tế khi chúng bổ sung rất tốt cho phong cách kiến trúc, không gian và những đồ vật khác.
Trong tất cả, thứ mà Arthur muốn thấy nhất ở đây chính là người con gái đang ngồi quỳ trên một tấm đệm.
Nàng mặc trên mình một bộ hòa phục đầy nhu mỹ và đạm nhã. Dù che đi một phần khuôn mặt diễm lệ bằng mạng sa, điều đó vô tình khiến vẻ đẹp của nàng thêm nét huyền bí khó dò.
Arthur mãi không bao giờ quên được nàng ta.
"Jin..."
NPC độc quyền do chính tay cậu ta tạo ra, người đảm nhiệm vai trò quản lý tài chính của toàn bộ Ngân Quang Bảo Lũy và đồng thời cũng là người canh giữ lối vào nơi nghỉ ngơi cuối cùng của cậu.
Arthur thu hẹp khoảng cách với Jin.
Tới đúng khoảng cách và đạt đủ điều kiện, Jin liền tiến hành một loại lễ tiết cổ xưa dành cho những cô gái đã lấy chồng với Arthur.
"Mừng ông xã trở về."
"Ặc!"
Arthur suýt tí nữa thì ngã ngửa vì đau tim.
Hơi mất mặt nhưng do không có ai ở đây là người chơi ngoài NPC độc quyền của mình nên Arthur không bị xấu hổ khi ổn định lại thân hình cho cân bằng...
Để nhớ lại xem...
Arthur triển khai dò và lục lại những dòng thiết lập thời trẻ trâu của mình. Và theo đó, thứ đầu tiên mà cậu ta muốn làm chính là muốn đi đầu vào lòng đất.
Mỗi khi thiết lập về phương diện tình cảm của Jin, Arthur thường nhớ tới những bộ phim Nhật Bản có các nữ nghệ giả trong trắng bị bán cho những ông chủ tàn ác, bị hành hạ và bức ép đủ các thể loại trên trời dưới đất.
Cậu của những ngày tháng đó rất khoái mấy cái thể loại phim như thế.
Song song với đó, vẫn có một số ông chủ tốt và Arthur tự chèn bản thân mình vào thành một ông chủ như vậy. Cũng vì lẽ đó, Arthur thiết lập Jin như một cô gái trong sáng bất hạnh nhưng may mắn gặp được một ông chủ "tốt" và đem lòng yêu chủ nhân của mình, một tình yêu bị ngăn cấm... nhưng cuối cùng thì cả hai vẫn đến được với nhau, nên duyên một đời.
Quả là một cái kết đầy mãn nguyện.
Quả là một lịch sử đen tối...
Nội ơi... con đã làm cái quái gì thế này...?
May mắn cho Arthur, Jin chỉ nói câu đó chỉ khi hai người chỉ ở riêng với nhau.
Bình thường Arthur luôn cùng những người khác tới đây, vì cậu không bao giờ đi một mình nên Jin chỉ nói những câu được thiết lập sẵn như Walter và Penelope. Nếu bốn người kia mà biết những gì cậu thiết lập cho Jin, Arthur có chết cũng không hết nhục.
Liệu đấy có phải là con người thật của mình hay...
Mà cũng chẳng còn thời gian để trả lời nữa.
Một tấm bảng hình chữ nhật có số thình lình hiện trước mặt Arthur khi cậu nghĩ về đồng hồ, thời gian hiện tại là 23:43’39.
"..."
Rất nhanh nữa thôi, Arthur sẽ bị cưỡng chế đăng xuất khỏi trò chơi.
"Thời gian trôi nhanh thật…"
Arthur phất tay, tấm bảng thời gian liền biến mất.
"Haa-"
Điều chỉnh tâm tình, đè nén tất cả những gì khiến thâm tâm xáo động, Arthur ngồi xuống.
"…Jin."
Dù đã nén toàn bộ cảm xúc hỗn loạn trong lòng bằng nụ cười gói gọn hồi ức, nhưng sao mở môi cậu lại thấy khó quá...
"Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt..."
Ai sống trên đời rồi cũng đều phải học tập được một điều gì đó, ai cũng đều có lý do cho những việc mình làm. Arthur biết rõ vì sao mình lại như vậy và đã chuẩn bị sẵn tinh thần, song trong lòng vẫn là một cái gì đó hoàng tàn không nguôi, đau thắt và nhức nhối…
"Ta sắp phải ngủ một giấc ngủ rất dài, có lẽ là vài năm hoặc có thể là vài trăm thậm chí vài ngàn năm."
Người lên tiếng biết rõ nhưng vẫn tự thuyết phục bản thân tự hỏi vì sao, vì sao mọi thứ lại thành ra như vậy?
"Có thể ta sẽ không bao giờ tỉnh lại, nhưng ta hi vọng em hãy chăm sóc bản thân mình thật tốt."
Vì sao, vì sao sự tình lại không thể vãn hồi....
"Ta thật lòng cảm tạ em đã gắn bó với ta trong suốt quãng thời gian này, ta thật sự mong em..."
Mỗi một trải nghiệm, từng phút từng giây, mỗi tháng mỗi năm, tất cả thăng trầm suốt mười lăm năm trời đều là minh chứng, được gói gọn cũng chỉ trong một những câu chữ ngắn ngủi này. Arthur băn khoăn liệu những lời này đến cùng là huyễn tưởng của chính mình hay bản thân đang cố tạo ra một loại ý nghĩa vô vị gì đó để lưu lại và tưởng nhớ...
"Em nhất định phải sống thật mạnh khỏe."
Góp nhặt chút thanh tỉnh, Arthur đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh... tất cả những gì Arthur biết cứ như biến mất trước cả khi thời gian hạn định điểm số.
"Bảo lũy này ta để lại cho em, từ nay trở đi em là người cao nhất, cao hơn cả ta nữa."
Khuôn mặt Jin vẫn không hề đổi sắc như mọi ngày, nào biết hay hiểu được cái kết thúc sắp buông xuống.
"Còn một điều nữa…"
Arthur biết những gì cậu đang nói chỉ là mình tự độc thoại, cậu ghét điều đó, chỉ là...
"Nếu có cơ hội gặp lại."
Sẽ không có đâu, cậu biết chứ, biết rằng cái ngày không xa ấy sẽ chẳng bao giờ đến.
"Dù có cách biệt phương trời..."
Arthur vẫn nói.
"Ta cũng sẽ tìm đến em..."
Nói vì cậu chưa hề xem cô hay bất cứ NPC độc quyền nào là những con rối vô cảm cả, họ là tất cả, là gia đình của Arthur S. Maxwell.
"Luôn luôn."
Hệt như đứa trẻ nỗ lực học lấy cách trưởng thành, vĩnh viễn không sợ hãi... Arthur đứng lên.
Giữ lấy bản tâm như trăng sáng... quay lưng cắt đi lưu luyến, Arthur thẳng tiến về phía trước... bỏ lại người bạn đầu tiên, để lại vết sẹo tàn khốc nhất cho người duy nhất luôn kề cạnh bên mình xuyên suốt chặng đường trải nghiệm Viễn Chinh Truyền Kỳ.
"…"
Thế nhưng... một thứ gì đó phi thường đã xảy ra.
Vào khoảnh khắc vị gia chủ của Ngân Quang Bảo Lũy chuyển mình cất bước...
Nàng, một NPC độc quyền... người trong hình dáng người phụ nữ ôn nhu dịu dàng vẫn luôn lạnh nhạt dõi theo người chủ nhân khuất bóng... dù gương mặt chẳng thể đổi nét... vẫn luôn trộm rơi lệ vì người....
~~~
Arthur men theo con đường sau trà thất, dừng lại khi đối diện với một cánh cửa bằng vàng nằm trơ trọi giữa đường.
Trên cánh cửa được khắc chằng chịt long ngữ, nhiều hơn cả cái cổng cậu mở ra trước đó.
Long ngữ đem so với cậu thì chỉ là thứ đơn giản, Arthur đặt đôi hai tay lên cánh cửa bằng vàng, bước tới trước. Cánh cổng bằng vàng lóe lên ánh sáng màu kim chói mắt và tắt ngay khi Arthur thu lực về như một kiểu xác nhận rồi từ từ mở ra.
Tựa chú chim du ngoạn trở về tổ, sự khẩn trương khi đẩy cửa của Arthur đã trở nên ôn hòa hơn khi cậu bước một chân vào trong căn phòng cực kì sang trọng được thiết kế theo phong cách hoàng gia Anh Quốc.
Arthur dừng lại ở bước thứ hai, quét mắt qua không gian nội thất nơi đặt những loại đồ đạc được làm từ vàng nguyên chất mang đến sự nguy nga, lộng lẫy và xa xỉ cho căn phòng...
Bóng hình nhộn nhịp, mệt mỏi nhưng vui của một "Arthur" đang sắp xếp từng món đồ đạc của chính mình vào phòng tiếp khách, phòng ngủ, phòng dành cho khách, phòng để trang phục, phòng bếp cùng nhiều phòng khác vô thức hiện lên...
"Cứ ngỡ là mãi mãi... hóa ra lại nhanh đến thế."
Người đứng trước phòng kia, bây giờ chỉ còn sự trống trải. Sự chờ mong thành quả cuối cùng những ngày hoàng kim đó sớm đã khô cứng lại từ lâu.
Arthur hướng tới phòng sách, nơi mà cậu ưng nhất.
Còn chưa đi đến những kệ sách thì một trong nhiều đốm sáng lung linh ngự ở trên cao căn phòng lướt xuống chỗ Arthur.
Chúng là loại tạo vật ma thuật dẫn đường mà một phòng sách cần phải có
Ánh đèn tinh thể lơ lửng trước đường đi của Arthur tạo ra sự rõ ràng, mạch lạc cũng như tự động mang đến ánh sáng cảm quan về sự rộng mở tiêu đề cho từng cuốn sách .
Bước đi giữa những kệ sách trải dài trong thư viện thu nhỏ có lối thiết kế cổ điển, hài hòa trong từng đường nét, tinh tế trong từng chi tiết do chính mình tạo ra. Arthur hướng đến cuối phòng, nơi duy nhất ở góc có khoảng trống và cũng là chỗ đặt một chiếc ghế được chạm trổ tinh xảo, nạm các loại ngọc quý, dát vàng, ốp bạc, và đủ những trang trí điêu khắc tinh vi.
Một kiệt tác nghệ thuật hoàn mỹ phô trương quyền lực được chính tay chủ nhà giấu đi.
Khi ngồi xuống, Arthur mở ra quyển sách có tên Kết Thúc Của Một Thời Đại được cậu lấy xuống từ trên kệ sách.
Chiếc lò sưởi phong cách tân cổ điển sang trọng, cổ kính - vật vốn nguội lạnh đối diện trước vị vua trên ngai như có linh tính, tạo ra ngọn lửa ma thuật với kích cỡ vừa đủ. Tuy ngọn lửa không lớn, nó lại có thể lan tỏa hơi ấm khắp không gian, sưởi ấm cả căn phòng.
Trên tay cuốn sách không dày cũng chẳng mỏng, Arthur mặt tĩnh như nước, tay lật chương cuối dịu dàng tựa gió xuân. Dù là nhảy vào đọc ngang, câu chữ ở chương cuối vẫn rất lay động, phảng phất bóng hình ai quên ai nhớ... khi biệt li thế giới này...
"..."
Tấm bảng hình chữ nhật của đồng hồ một lần nữa hiện lên khi Arthur nghĩ về nó.
23:59’01
Thời điểm mọi thứ kết thúc chỉ còn tính bằng giây… Arthur giữ chặt cuốn sách trong tay, đọc lên đoạn kết cuối cùng... trước ngọn lửa lay động...
"Cũng không thể dừng lại mãi..."
23:59’10
"Phải mau chóng bước đi thôi..."
23:59’16
"Chỉ thêm một bước nhỏ nhưng sao bước chân lại nặng trĩu..."
23:59’25
"Ta cùng bóng kia đều quay đầu..."
23:59’30
"Trước khi đi ta lại một lần nữa ngoái nhìn về phía cách đó không xa..."
23:59’45
"Thời đại hoang vắng chờ gió đến... "
23:59’55…
"Thật sự là rất vui khi có những người đồng đội sát cánh cạnh bên ta…"
Sách khép, dựa lưng, người đã nhắm mắt...
"Tự hỏi thế gian còn được bao nhiêu lần gặp gỡ giữa đời người?"
23:59’59
"[Ngủ] thôi..."
00:00’00
.
.
.
.
.
.
.
Song, ta cũng có điều phải nói.....
.
.
.
Cá thể sống sót không phải là những con mạnh nhất trong loài, cũng chẳng phải là thông minh nhất....
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Chúng đơn thuần chỉ là những con có thể thích nghi với những biến đổi, chỉ vậy thôi.
.
.
.
.
.
"...?"
Mở mắt, Arthur thì chỉ biết mình đang đứng tại một căn phòng lớn, khoảng gần hai mươi mét vuông.
Gì đây?
Càng bất ngờ hơn, Arthur phát hiện mình vẫn mang hình dạng nhân vật của mình trong Viễn Chinh Truyền Kỳ.
"Đây không phải là..."
Căn phòng này được không có gì nhiều ngoài giường ngủ và phòng vệ sinh cá nhân. Song, từng đường nét, từng món đồ vật, khung cảnh quen thuộc… không lẫn đi đâu được.
"Phòng mình?"
Bất ngờ còn chưa hết đâu.
Đó không phải là…
Arthur cuối cùng cũng để ý tới người đang nằm ngủ trên giường, đầu đội một loại mũ trông rất quen...
"Siêu Tiềm Nhập?"
Xác định nó là thứ gì vốn không quan trọng bằng việc ai là người đang đội nó.
"Là… mình sao?"
Mười phần mười người nằm đó chính là "Arthur", ai mà lại không biết bản thân mình trông như thế nào.
"Cái gì vậy trời?"
Lại nói, nếu Arthur đang đứng đây quan sát, vậy kẻ đang nằm kia là ai?
"Sao mình lại có thể thấy chính bản thân mình được...?"
Quá vô lí.
Còn không đợi Arthur kịp thốt ra thêm chữ nào, cơ thể trên giường bỗng nhiên rực sáng. Đầu tiên là những vết rạn nhỏ, không báo cũng chẳng kêu… cơ thể phát sáng bắt đầu vỡ ra với tốc độ cực nhanh. Những mảnh vỡ khi rơi ra không rơi xuống đệm mà bay lên, hóa thành vô số tia sáng li ti, tựa như những mảnh linh hồn… cứ thế lẳng lặng tiêu tántan biến dần vào hư vô.
Chứng kiến một màn giật gân như vậy, Arthur không thể không phát hoảng, chạy đến bên cơ thể của mình.
"Không… chuyện gì đang xảy ra!?"
Mặc cho Arthur có cố chộp lấy những đốm sáng thế nào đi nữa, cơ thể nằm trên giường vẫn tiếp tục tan vỡ...
"...Không. Không! Không!"
Có kêu la thế nào thì cũng vậy thôi…
"Dừng! Dừng lại ngay!!"
Có cố gắng ráp lại những mảnh vỡ như thế nào đi nữa...
"Làm ơn không…"
Cho đến khi đốm sáng cuối cùng vụt tắt, thời khắc tỉnh mộng cũng đến với Arthur...
"KHÔNG!!!"
Chỉ với một tiếng thét, vụ nổ gió xung kích cực mạnh lấy Arthur làm trung tâm phóng ra xung quanh, kéo theo những tiếng đổ vỡ đinh tai nhức óc.
…
…
…
…
"...?"
Không mất quá lâu để Arthur hoàn hồn lại...
"???"
Nơi này mới đó là phòng ngủ của cậu ở thế giới thực, giờ lại không phải.
Chỗ cậu đang đứng là một nơi đầy bụi với những kệ sách, bức tường, lò sưởi, tinh thể phát sáng… toàn bộ đã bị phá hủy.
Tuy tất cả chỉ còn là một đống đổ nát nhưng Arthur vẫn đủ tỉnh táo để có thể khẳng định đây chính là phòng sách, nơi mà cậu bước vào trạng thái [Ngủ] của hệ thống trước khi máy chủ ngắt kết nối.
"Cái quái g───?!"
Arthur giờ mới để ý trên tay đang giữ cuốn sách Kết Thúc Của Một Thời Đại do chính cậu chọn trước khi Viễn Chinh Truyền Kỳ đóng cửa.
"Không lẽ nhà phát hành...."
Mặc dù hình dạng cuốn sách không biết vì cái gì mà trông cũ kĩ như đồ ở bảo tàng nó vẫn đúng là thứ mà cậu cầm trước đó... Điều này lại càng khẳng định rằng cậu đang không ở thế giới thực, mà là thế giới trong trò chơi.
"───Tính giỡn mặt nhau sao?"
Giả thuyết bỗng nổi lên trong đầu Arthur càng lúc càng khiến cậu sợ hãi...
"[Đăng xuất]."
Arthur thử sử dụng lệnh ngắt kết nối não với mạng Nano của trò chơi, bình thường sẽ có một tấm bảng kĩ thuật số màu đen viền xanh xuất hiện cùng một hàng chữ hỏi cậu có muốn thoát hay không, nhưng ngạc nhiên là không có gì xảy ra khi câu lệnh được thốt ra.
"Chuyện quái gì..."
Arthur thử dùng vài lệnh thoát trò chơi khác và thử cả lệnh cũ thêm vài lần nữa, nhưng kết quả trước sau như một, chẳng có tấm bảng nào như vậy xuất hiện cả.
Càng hoảng thì càng phát hiện ra nhiều điều mới và hay khi cơ thể Arthur cảm nhận được mồ hôi lạnh khắp người đổ ra như suối.
Mồ hôi ư?
Chính bản thân Arthur cũng giật mình.
Kể cả có cập nhật và ứng dụng công nghệ đời mới và tiên tiến nhất cũng không có một đội phát triển nào trong trí nhớ của Arthur có thể làm một trò chơi thực tế ảo chi tiết đến mức này.
"───Không lẽ… Không, làm quái gì có khả năng này được?!"
Càng khiến cho chính bản thân Arthur trở nên kinh dị hơn nữa lại chính là giọng nói. Giọng Arthur bây giờ đã có sự thay đổi rất lớn khi trước đây giọng của cậu vào cái tuổi 39 rất tẻ nhạt và rè. Còn giọng bây giờ thì lại trở nên trẻ trung như trai đẹp tuổi 20, dễ nghe và êm hơn trước rất nhiều.
Giọng nam nghe như mấy soái ca này từ đâu ra?
Nhưng quan trọng hơn nữa...
Nếu… chỉ là nếu cơn ác mộng vừa rồi là sự thật, vậy đáng lẽ mình phải chết rồi chứ?
Arthur càng nghĩ càng căng thẳng, cậu đảo mắt nhìn khắp phòng sách vừa bị mình phá hủy trong vô thức, rồi lại dán mắt vào quyển sách Kết Thúc Của Một Thời Đại cậu đương cầm trên tay...
"───Tình trạng này không phải là y như những bộ tiểu thuyết của tên Frantz kia sao? Nhân vật chính bị kẹt trong thế giới trò chơi các kiểu?"
Nghe tào lao nhưng hiệu quả giúp Arthur từ cố gắng thở đến có thể dễ dàng hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại tâm tình… thật không hề qua loa.
Dù có là gì đi nữa, tình hình xung quanh vẫn cần được ưu tiên...
Arthur thả quyển sách trên tay xuống đất, cậu buộc bản thân phải thử cái gì đó khi quay sang một vị trí trống trải...
"[Cổng]."
Cánh cổng dịch chuyển dành riêng cho chủ sở hữu Ngân Quang Bảo Lũy được vẫn hoạt động tốt như mọi khi, nó xuất hiện khi lệnh.
"Hệ thống trò cchoi7 không cho đăng xuất vậy mà lệnh cần tới hệ thống lại hoạt động...? Cái khỉ gì..."
Sự vận hành bình thường vô lý này làm Arthur có chút sốc, buộc cậu phải day day ngón tay trước sống mũi như thói quen của một người không muốn nghĩ ngợi về một thứ gì đó quá tầm hiểu biết, tránh cho mình không bị đột quỵ.
"..."
Vỗ mặt, tự giúp bản thân sốc lại tinh thần và thực hiện các động tác chống huyết áp tăng cao. Arthur bước vào trong cánh cổng dịch chuyển với một suy nghĩ duy nhất...
Phải làm cho rõ chuyện này mới được.
+++Còn tiếp+++
1 Bình luận