Có lẽ vậy, văn chương 3 phần tác giả, 7 phần độc giả. Việc nhìn ra và rút ra được cái gì hoàn toàn dựa trên trải nghiệm của chính bản thân họ. Trong văn chương, mình tin rằng sự suy đoán đầy tính chủ quan của độc giả là thứ định hình nên trải nghiệm đọc của chính họ, từ đó ảnh hưởng lên việc họ có thấy một tác phẩm hay hay không - vì thế nó không nên bị ảnh hưởng bởi tư duy của bất kỳ người nào khác cho dù là tác giả. Có lẽ lần sau đọc lại, bạn sẽ rút ra thứ gì đó khác nữa, và đó chính là một trong những cái thú vị ở văn học - hay còn được xem như tính phổ quát. Cũng như cách triết gia Hegel chỉ giải thích những thứ tối thiểu cần thiết, và để cho con người ta tự nghiệm ra những thứ còn lại. Việc đưa ra một câu trả lời rõ ràng cho những thứ/sự vật/sự việc trừu tượng luôn làm mất đi cái hay của nó. Hãy để chúng luôn là một sự thống nhất chung về tâm trí ở hiện thời và cũng là sự tự liên hệ và tự phân biệt dựa trên trải nghiệm của chính bản thân. Đọc vui bạn nhé :>
Cuối cùng cũng có người chỉ ra sự trùng lập về khung cảnh mở đầu này. Trong sáng tạo nghệ thuật, ranh giới giữa đạo văn và vay mượn khuôn mẫu rất mong manh - vì vậy lúc viết xong mình rất phân vân không biết có nên đăng lên hay giữ lại trong kho lưu trữ để tự đọc không, thậm chí cũng phân vân không biết có nên dùng nó để đăng ký tham gia event không. Mình đã tham vọng khi viết về thể loại này, nhưng cuối cùng vẫn bám y nguyên vào cái sườn mở đầu của Kafka. Quả thật là một hành vi gian lận và trơ trẽn khi sử dụng 'văn mẫu' - nhưng suy cho cùng đã lỡ viết ra rồi, và mình cũng muốn chia sẻ cái ý tưởng cảm hứng đột xuất này với cộng đồng thay vì để nó phủ bụi mốc meo như con lợn bị nhốt trong hầm. Việc chia sẻ một thứ gì đó với người khác rất khó để cưỡng lại, dù thậm chí biết rằng món quà do chính bản thân làm ra chỉ là một thứ sản phẩm được đóng ra từ một khuôn mẫu phổ quát khác - một cái khuôn đã bị những người khác dùng đi dùng lại cả tỷ lần - thậm chí món quà này còn bám gần sát nửa-đầu-cái-ngoại-tại của cái khuôn. Sau khi rút kinh nghiệm, lần sau chắc hẳn mình sẽ vạch ra kế hoạch rạch ròi hơn để thoát khỏi hoàn toàn cái khuôn mẫu thay vì để cảm hứng từ nó chi phối hoàn toàn quá trình viết. Hi vọng nó không ảnh hưởng trải nghiệm đọc của bạn. Và cảm ơn vì đã đọc qua nhé :>
13 Bình luận
Có lẽ lần sau đọc lại, bạn sẽ rút ra thứ gì đó khác nữa, và đó chính là một trong những cái thú vị ở văn học - hay còn được xem như tính phổ quát. Cũng như cách triết gia Hegel chỉ giải thích những thứ tối thiểu cần thiết, và để cho con người ta tự nghiệm ra những thứ còn lại. Việc đưa ra một câu trả lời rõ ràng cho những thứ/sự vật/sự việc trừu tượng luôn làm mất đi cái hay của nó. Hãy để chúng luôn là một sự thống nhất chung về tâm trí ở hiện thời và cũng là sự tự liên hệ và tự phân biệt dựa trên trải nghiệm của chính bản thân.
Đọc vui bạn nhé :>
One morning, when Gregor Samsa woke from troubled dreams, he found himself transformed in his bed into a horrible peak
Sau khi rút kinh nghiệm, lần sau chắc hẳn mình sẽ vạch ra kế hoạch rạch ròi hơn để thoát khỏi hoàn toàn cái khuôn mẫu thay vì để cảm hứng từ nó chi phối hoàn toàn quá trình viết.
Hi vọng nó không ảnh hưởng trải nghiệm đọc của bạn. Và cảm ơn vì đã đọc qua nhé :>