Truyện sáng tác
Lần cuối
Số từ
4.457
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
2.488
Tóm tắt
Trong căn hầm tối dưới một ngôi chùa, có một đứa trẻ đang trốn chạy cuộc săn đuổi của bọn quái vật.
Xem thêm
-
25/12/2025
Xem thêm
16 Bình luận
Dù sao, trở lại với đánh giá công tâm. nhất quán từ đầu đến cuối để lại cho mị ấn tượng về giọng kể tự nhiên, không quá gồng hay quá giả trân, điều mà trong thời gian gần đây một số tác giả tại nền tảng khi cố gắng thử nghiệm ngôi kể mới thì sẽ rất dễ mắc phải. Việc người đọc không chỉ vào vai "được dẫn đi" mà còn có ấn tượng thông qua thể hiện các giác quan nghe - ngửi - chạm là một điểm cộng lớn, không cần phải nói rõ đối tượng này bị làm sao mà đặt khán giả vào hoàn cảnh của đối tượng đó mà tự hiểu, tự trải nghiệm. Đây là điều mà tác giả đã làm rất tốt thông qua văn phong giàu tính tả của mình. Tuy nhiên, một số điểm tồn tại sự lặp về cảm xúc và nhịp điệu có thể chỉ ra bởi motif nhiều đoạn đều xoay quanh “suỵt - im - tụi nó - sợ - đừng khóc”.
Một mặt khác, về những đối tượng mà ở đây là đại diện cho yếu tố kinh dị của truyện. Tuyến "quái vật" hơi bị nhập nhằng về vai trò và cách thể hiện. Nếu xét theo việc chúng là hình ảnh ẩn dụ cho con người thì lại chưa đủ rõ, chưa quá mạnh. Còn nếu suy nghĩ trên mặt chữ, thì chúng lại chưa đủ khác biệt và yếu tố ấn tượng để có thể thực sự là "quái vật". Và một lần nữa như mị đã nói,
thằng nào g...những hình ảnh body horror chỉ có giá trị khi xuất hiện lần đầu, càng thể hiện nhiều thì chúng càng mất giá.Tổng kết, một tác phẩm ăn điểm mạnh nhờ giọng văn riêng, kết đẹp và giá trị cảm xúc mạnh. Nhưng đâu đó vẫn còn có thể cải thiện và cần một sự biên tập chắc tay hơn. 8.8 bởi vì một lần nữa yếu tố kinh dị ở đây cũng chỉ là lót đường và nếu tác phẩm còn lại cũng thế thì mị sẽ không còn vui tính nữa đâu.
Vì sao à, vì nhân vật “tui” và cái đặc trưng của ngôi 2 đã khiến cho nhân vật chính không còn bị cô lập nữa mà luôn có một chỗ dựa.
Đỉnh điểm xung đột dù rằng có thể hiện sự tuyệt vọng, nhưng nhờ nhân vật “tui” lẫn ngôi 2 đã khiến cho độc giả có gì đó yên tâm hơn. Điểm rơi cuối truyện cũng nhằm mục đích là truyền tải cảm giác day dứt, tiếc thương chứ không phải ám ảnh kéo dài.
Phần mà mình cảm thấy rùng rợn nhất có lẽ chỉ có đoạn cả hai chọn ra ngoài và thật sự trở nên trơ trọi. Bởi vì sao? Bởi vì lúc đó là lúc mà chỗ dựa của “tui” đã bị tước bớt và cả hai đã có thể nhận sự đe dọa hữu hình nhất, sự mù tịt về thế giới xung quanh. Mình đã thật sự sợ việc cả 2 gặp phải kẻ địch, hoặc là tai nạn, hoặc là cái gì đó đẩy cả hai vào đường cùng. Nhưng mà thôi vậy, quả thật thì mình hơi trớ vì mọi thứ yên bình quá.
Chà, nói đi nói lại thì vẫn là việc bạn lựa chọn tình tiết quá êm, quá thiên hướng bi kịch thay vì kinh dị nhỉ?
Nếu để xét về kinh dị thì có lẽ mình đánh giá tác phẩm này không cao. Nhưng chắc chắn rồi, đây là một tác phẩm bi kịch rất tốt, và mình rất ấn tượng khi đọc nó. Với chỉ từng ấy dung lượng nhưng bạn đã truyền tải được một nội dung đầy đủ, hoàn thiện và mang màu sắc rất riêng, đây là điều mà một cây bút cứng cựa mới làm được.
Vậy nên dù thứ hạng tác phẩm này có ra sao thì mình tin rằng bạn vẫn là một tác giả rất có tố chất. Hãy tiếp tục nhé!
Đây chỉ là cảm nhận cá nhân của mình sau khi đọc tác phẩm này thôi chứ không phải đánh giá chính thức từ sự kiện.
Vậy nên là, hãy chờ Flame nhé. Biết đâu cậu ấy thích tác phẩm này theo mặt kinh dị thì sao.
p/s: cảm ơn chị Xám đã mang lại một one shot có một lối kể rất hay và thú vị ạ~~
Nhận xét tổng thể thì em thấy truyện này hay thật, đúng chất kinh dị. Nhịp truyện rất nhanh, cho dù đã có lồng thêm nhiều câu đệm để tả rồi. Nhưng nó vẫn không hãm nổi cái nhịp truyện tốc độ bàn thờ. Đọc mà cứ thấp thỏm mà không dứt mắt được. Quá hay!
Cái em buồn là plot twist đợt này không đỉnh lắm. Tại từ giữa truyện là em đã nghi "tui" không tồn tại rồi. Có cái không ngờ nó là thật và diễn ra không ngoài dự đoán của mình. Hơi tiếc thật. Để hỏi em tại sao thì... "Tui" quá thản nhiên. Đọc là biết chắc chắn không phải người bình thường rồi, với từ đầu em cũng biết chị thích plot twist rồi...
Còn điểm chê nữa là... truyện ngắn quá, nên viết dài thêm, he he. Cuối cùng, vẫn là lời cảm ơn dành cho chị Xám - tác giả nhé. (Mong là chị sẽ thích đánh giá "toàn nịnh" của một đứa có trình thưởng thức nghệ thuật kém)
Cái ngôi kể chỉ là cú rượt động lực để chị soạn nốt cái fic thôi chứ ban đầu chị cũng trăn trở để đi theo hướng nào cho phù hợp. Với fic này chị chủ động cho người đọc nhận ra sự phi thường của người dẫn "tui" để lí giải các hole logic, nên nó khá dễ đoán. Mục đích của chị cũng không phải twist mà là tính trọn vẹn của hành trình thoát khỏi nghịch cảnh hơn.
Dù sao thì rất quý em, lúc nào cũng để lại cho chị những bình luận tâm huyết á, thương nhiều!
Có thể là giơ cờ trắng xin hàng được rồi...
Cơ bản là tác phẩm của tác viết theo kiểu ngôi 1 nhưng cho người đọc trải nghiệm cảm giác ngôi 2, nhưng bản chất thì tác phẩm này vẫn là ngôi 1 thôi à.
Nếu tác muốn hướng đến ngôi 2 thì người dẫn truyện phải xưng "bạn, mày, ông, bà, anh, chị, cô, dì, chú, bác,..." nhé tác.