Lần cuối
Số từ
4.457
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
2.501

Tóm tắt

Trong căn hầm tối dưới một ngôi chùa, có một đứa trẻ đang trốn chạy cuộc săn đuổi của bọn quái vật.

Xem thêm
Nhóm dịch
Chú thích thêm

Vâng đây là lần viết tiếp vì bạn Tớ Hận Cậu bảo mình viết ngôi hai đi, ok mình viết!

Nói chứ.... hẹ hẹ tui cũng không biết nữa.

Thảo luận
Mục lục
  1. 01.Bồ có nghe tui nói gì hôn?
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
Có thể bạn quan tâm
Xem thêm
Tổng bình luận (40)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

16 Bình luận

Chà, trước hết thì mình thấy câu chuyện này mang tính bi kịch hơn là kinh dị.
Vì sao à, vì nhân vật “tui” và cái đặc trưng của ngôi 2 đã khiến cho nhân vật chính không còn bị cô lập nữa mà luôn có một chỗ dựa.
Đỉnh điểm xung đột dù rằng có thể hiện sự tuyệt vọng, nhưng nhờ nhân vật “tui” lẫn ngôi 2 đã khiến cho độc giả có gì đó yên tâm hơn. Điểm rơi cuối truyện cũng nhằm mục đích là truyền tải cảm giác day dứt, tiếc thương chứ không phải ám ảnh kéo dài.
Phần mà mình cảm thấy rùng rợn nhất có lẽ chỉ có đoạn cả hai chọn ra ngoài và thật sự trở nên trơ trọi. Bởi vì sao? Bởi vì lúc đó là lúc mà chỗ dựa của “tui” đã bị tước bớt và cả hai đã có thể nhận sự đe dọa hữu hình nhất, sự mù tịt về thế giới xung quanh. Mình đã thật sự sợ việc cả 2 gặp phải kẻ địch, hoặc là tai nạn, hoặc là cái gì đó đẩy cả hai vào đường cùng. Nhưng mà thôi vậy, quả thật thì mình hơi trớ vì mọi thứ yên bình quá.
Chà, nói đi nói lại thì vẫn là việc bạn lựa chọn tình tiết quá êm, quá thiên hướng bi kịch thay vì kinh dị nhỉ?
Nếu để xét về kinh dị thì có lẽ mình đánh giá tác phẩm này không cao. Nhưng chắc chắn rồi, đây là một tác phẩm bi kịch rất tốt, và mình rất ấn tượng khi đọc nó. Với chỉ từng ấy dung lượng nhưng bạn đã truyền tải được một nội dung đầy đủ, hoàn thiện và mang màu sắc rất riêng, đây là điều mà một cây bút cứng cựa mới làm được.
Vậy nên dù thứ hạng tác phẩm này có ra sao thì mình tin rằng bạn vẫn là một tác giả rất có tố chất. Hãy tiếp tục nhé!
yuru-camp-laid
Xem thêm
À quên mất.
Đây chỉ là cảm nhận cá nhân của mình sau khi đọc tác phẩm này thôi chứ không phải đánh giá chính thức từ sự kiện.
Vậy nên là, hãy chờ Flame nhé. Biết đâu cậu ấy thích tác phẩm này theo mặt kinh dị thì sao.
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
@The Harumu: Dạ mình rất biết ơn khi bạn mod đã dành thời gian đọc và nhận xét truyện của mình. Thực sự là mình rất vui và xúc động khi nhận được sự quan tâm và đón nhận của bạn ạ. Mình sẽ cải thiện thêm để sau này có những sản phẩm khác hoàn thiện và vượt trội hơn. Cảm ơn mod Harumu nhiều lắm!
Xem thêm
MOD
AUTHOR
TRANS
Nói một chút về quan điểm cá nhân trước thì mị cảm thấy thì bạn đây là một đối tượng khá là... lạc loài trong cái sự kiện nhỏ này. Lý do bởi nếu xét riêng về kỹ thuật, văn phong, v.v hay hình thức nói chung thì có thể nói bạn đây vượt trội hơn hẳn so với đại đa phần còn lại. Nhưng đến hiện giờ, ba tấc phẩm bạn tham gia và đây là cái thứ hai mà mị quyết định duyệt thì... lại có đôi phần nào đó lệch nhịp khỏi định hướng chính của sự kiện, là sự kinh dị. Và vốn dĩ từ đầu thì mị cũng có nói rằng "không giới hạn khái niệm kinh dị là gì" vậy nên cũng có thể tùy theo góc nhìn của mỗi người, mị cũng không phải kẻ duy nhất đánh giá. Tuy nhiên, nhân tiện vẫn đang về quan điểm cá nhân, đến tác phẩm thứ hai này thì mị vẫn chưa thực sự thấy được cái "kinh dị" mà mị đã mong chờ từ các tác phẩm khác nói chung, và bạn nói riêng - một thí sinh vô cùng nặng ký - và cũng là đối tượng mà mị cảm thấy đáng tiếc nhất.

Dù sao, trở lại với đánh giá công tâm. nhất quán từ đầu đến cuối để lại cho mị ấn tượng về giọng kể tự nhiên, không quá gồng hay quá giả trân, điều mà trong thời gian gần đây một số tác giả tại nền tảng khi cố gắng thử nghiệm ngôi kể mới thì sẽ rất dễ mắc phải. Việc người đọc không chỉ vào vai "được dẫn đi" mà còn có ấn tượng thông qua thể hiện các giác quan nghe - ngửi - chạm là một điểm cộng lớn, không cần phải nói rõ đối tượng này bị làm sao mà đặt khán giả vào hoàn cảnh của đối tượng đó mà tự hiểu, tự trải nghiệm. Đây là điều mà tác giả đã làm rất tốt thông qua văn phong giàu tính tả của mình. Tuy nhiên, một số điểm tồn tại sự lặp về cảm xúc và nhịp điệu có thể chỉ ra bởi motif nhiều đoạn đều xoay quanh “suỵt - im - tụi nó - sợ - đừng khóc”.
Xem thêm
MOD
AUTHOR
TRANS
Về mặt nội dung, tương tự như ở trên, không cần giải thích bối cảnh mang yếu tố lịch sử cụ thể, nhưng vẫn gợi được cảm nhận các yếu tố chiến tranh, thảm sát tàn bạo rất rõ, và có thể nói là người đọc hoàn toàn có thể không cần quá quan tâm đến việc bạn note về nguồn cảm hứng ở cuối truyện mà vẫn có thể tận hưởng trọn vẹn được, là một thành công đáng tự hào. Có cả cao trào đạo đức gây ám ảnh và có cả một cái kết không rơi vào bi lụy rẻ tiền, không khóc lóc, không lên gân, mà mang nhiều sức nặng, nỗi đau sát trực tiếp vào tim người đọc. Ở đây là một cú twis tuy không mới, nhưng thành công thông qua cách sử dụng.

Một mặt khác, về những đối tượng mà ở đây là đại diện cho yếu tố kinh dị của truyện. Tuyến "quái vật" hơi bị nhập nhằng về vai trò và cách thể hiện. Nếu xét theo việc chúng là hình ảnh ẩn dụ cho con người thì lại chưa đủ rõ, chưa quá mạnh. Còn nếu suy nghĩ trên mặt chữ, thì chúng lại chưa đủ khác biệt và yếu tố ấn tượng để có thể thực sự là "quái vật". Và một lần nữa như mị đã nói, thằng nào g... những hình ảnh body horror chỉ có giá trị khi xuất hiện lần đầu, càng thể hiện nhiều thì chúng càng mất giá.
Xem thêm
MOD
AUTHOR
TRANS
Cuối cùng, người kể chuyện ở đây là điểm sáng. Không đơn thuần là người tường thuật của ngôi kể, mà còn xa hơn thế là người dẫn đường không chỉ bên trong bối cảnh mà còn ở tâm trí người đọc. Là chất ký ức để khi cái kết đã qua rồi mà ta vẫn sẽ mang cảm xúc để nhớ về tác phẩm. Là linh hồn của truyện. Nhưng, một cái nhưng rất to là ở phía còn lại thì "bồ" lại là một lỗ hổng của tác giả, tác phẩm. Dù là đối tượng chính, là người trực tiếp trải qua những diễn biến nhưng lại chẳng thấy cá tính ở đâu cả. Sự gắn bó từ người đọc với "bồ" trớ trêu thay lại đến từ "tui" khi "tui" đã làm quá tốt, khiến sự gắn bó này dù có sâu sắc đến mấy cũng chỉ gắn ở mức nạn nhân không hơn không kém. Và, đáng tiếc thay đây cũng là điểm mà sức nặng bi kịch lấn át hoàn toàn những giá trị kinh dị nhạt nhòa phía trên.

Tổng kết, một tác phẩm ăn điểm mạnh nhờ giọng văn riêng, kết đẹp và giá trị cảm xúc mạnh. Nhưng đâu đó vẫn còn có thể cải thiện và cần một sự biên tập chắc tay hơn. 8.8 bởi vì một lần nữa yếu tố kinh dị ở đây cũng chỉ là lót đường và nếu tác phẩm còn lại cũng thế thì mị sẽ không còn vui tính nữa đâu.
meme-meo-cam-dao-13.jpg
Xem thêm
Xem thêm 3 trả lời
CHỦ THỚT
AUTHOR
Yay, artist Rượu Thủy Ngân mới hoàn thành bìa truyện cho mình, khoe hoy!
chi-chi-em-em.jpg
Xem thêm
AUTHOR
TRANS
Làm bộ truyện dài nx ik chụy 🥺
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
một fic Người giấy hoy là muốn sặc máu rồi em ơi 😭
Xem thêm
AUTHOR
TRANS
AI MASTER
Rốt cuộc là dùng cái gì để đi từ a tới b vậy😭
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Cà kheo á =))))))))))
Xem thêm
Nghiêm cấm Chuột Tu Tiên xoá truyện này
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
=)))) Tinker đang đòi pate mèo kìa
Xem thêm
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
Đọc xong truyện ngắn này em vừa cảm thấy vừa rợn người mà cũng day dứt làm sao.


p/s: cảm ơn chị Xám đã mang lại một one shot có một lối kể rất hay và thú vị ạ~~
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
Cảm ơn em Thịnh đã ủng hộ nhiều. Mấy đứa làm chị có động lực viết quá chừng kkkk
Xem thêm
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
@o0Grey0o: kinh dị gì đâu mà toàn làm người ta thấy bùn thui. Bắt đền chị á 😡🫵
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
Nay chị Xám đổi phong cách viết lạ quá, đọc không quen. Giọng văn đạc khàn chất miền Tây. Đã vậy, còn lần đầu thấy chị viết truyện kinh dị nữa chứ (em sẽ không nói là bộ trước đó không phải kinh dị đâu, chỉ là không giống lắm thôi). Có cái là cái này như ngôi 1 mà 😬

Nhận xét tổng thể thì em thấy truyện này hay thật, đúng chất kinh dị. Nhịp truyện rất nhanh, cho dù đã có lồng thêm nhiều câu đệm để tả rồi. Nhưng nó vẫn không hãm nổi cái nhịp truyện tốc độ bàn thờ. Đọc mà cứ thấp thỏm mà không dứt mắt được. Quá hay!

Cái em buồn là plot twist đợt này không đỉnh lắm. Tại từ giữa truyện là em đã nghi "tui" không tồn tại rồi. Có cái không ngờ nó là thật và diễn ra không ngoài dự đoán của mình. Hơi tiếc thật. Để hỏi em tại sao thì... "Tui" quá thản nhiên. Đọc là biết chắc chắn không phải người bình thường rồi, với từ đầu em cũng biết chị thích plot twist rồi...

Còn điểm chê nữa là... truyện ngắn quá, nên viết dài thêm, he he. Cuối cùng, vẫn là lời cảm ơn dành cho chị Xám - tác giả nhé. (Mong là chị sẽ thích đánh giá "toàn nịnh" của một đứa có trình thưởng thức nghệ thuật kém)
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
Cảm ơn Bican đã ghé qua fic, chị rất vui khi nhận được bình luận của em.
Cái ngôi kể chỉ là cú rượt động lực để chị soạn nốt cái fic thôi chứ ban đầu chị cũng trăn trở để đi theo hướng nào cho phù hợp. Với fic này chị chủ động cho người đọc nhận ra sự phi thường của người dẫn "tui" để lí giải các hole logic, nên nó khá dễ đoán. Mục đích của chị cũng không phải twist mà là tính trọn vẹn của hành trình thoát khỏi nghịch cảnh hơn.
Dù sao thì rất quý em, lúc nào cũng để lại cho chị những bình luận tâm huyết á, thương nhiều!
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
Bình luận đã bị xóa bởi o0Grey0o
Xem thêm 1 trả lời
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
4d7e197b03e8d2077185d80c5eac83b3.jpg
Có thể là giơ cờ trắng xin hàng được rồi...
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
ui không bồ ơi, chill thôi!
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
Bạn chắc chưa? 😜
Xem thêm
Bồ có nghe tui nói gì hôn?
@o0Grey0o: Tôi thấy tác chú thích ngôi 2 thấy lạ lạ nên vô đọc thử. Cơ mà dẫn truyện xưng "Tui" thì bất kể tác có cài cắm, thiết lập cái gì thì nó vẫn là ngôi 1 nhé.
Cơ bản là tác phẩm của tác viết theo kiểu ngôi 1 nhưng cho người đọc trải nghiệm cảm giác ngôi 2, nhưng bản chất thì tác phẩm này vẫn là ngôi 1 thôi à.
Nếu tác muốn hướng đến ngôi 2 thì người dẫn truyện phải xưng "bạn, mày, ông, bà, anh, chị, cô, dì, chú, bác,..." nhé tác.
Xem thêm
Xem thêm 11 trả lời