Khi các đệ tử mới đã nhận xong pháp danh, Phổ Trí gõ khánh một nhịp rồi thong thả rời khỏi đài sen. Huệ Tâm lúc này mới bước tới, dẫn Liêm và nhóm tăng sĩ trẻ đi về phía dãy phòng phía sau Đại Điện.
Tại đây, Huệ Tâm dừng lại trước một chồng vải lam được gấp gọn gàng, phẳng phiu. Huynh ấy lần lượt trao tận tay mỗi người một bộ tăng phục mới cùng đôi hài vải chắc chắn.
“Đây là y phục sơ cấp dành cho những đệ tử đã có pháp danh. Từ nay, các đệ phải giữ gìn thân thể sạch sẽ, y phục chỉnh tề, đó cũng là một cách tôn trọng con đường tu tập của mình.”
Đến lượt Liêm, Huệ Tâm trầm ngâm nhìn cậu một lát, rồi đưa bộ đồ kèm theo một cái gật đầu khích lệ. Liêm nhận lấy, cảm giác lớp vải thô nhưng đanh và chắc tay hơn hẳn bộ đồ tràng đang mặc. Khi ngón tay cậu chạm vào lớp vải, một thông tin mờ hiện ra.
- Vật phẩm: Tăng Phục Sơ Cấp
Thuộc tính: Thanh Tâm (Giảm 10% tốc độ tích lũy trạng thái "Căng thẳng") và Tịnh Khiết (Tự động làm sạch bụi bẩn nhỏ).
Ghi chú: Thân sạch thì tâm mới dễ tịnh.
Liêm liếc nhìn thấy dòng thuộc tính phía sau thì sáng mắt, trong lòng khấp khởi mừng thầm.
Cũng cũng đấy, tự động làm sạch thì đỡ phải giặt, hợp với mình.
Cậu vội vàng tìm chỗ thay bộ đồ mới. Luồng khí mát lạnh từ sợi vải thấm vào da thịt khiến Liêm khẽ thở hắt ra một hơi, tinh thần đang căng thẳng sau vụ "chạy deadline” năm phút bỗng dịu lại đôi chút.
Nhưng sự dễ chịu đó không kéo dài được lâu.
Ngay sau khi thay đồ xong, Huệ Tâm dẫn cả đám tân binh ra một cái sân lớn nằm phía sau dãy phòng ở. Huynh ấy phát cho mỗi người một cây chổi tre già, cán dài ngoằng và nặng trịch.
“Nhiệm vụ của các đệ hôm nay là dọn sạch lá cây rụng ở sân viện này. Các đệ tự phân chia khu vực, cố gắng làm cho xong trước giờ Ngọ. Quét một nhát chổi là một lần gột rửa tâm trần, chuyên tâm mà làm việc vào.”
Nói rồi Huệ Tâm khẽ liếc mắt nhìn Liêm đang ngó nghiêng phía sau. Ánh mắt của anh như ẩn chứa hàm ý gì đó, nhưng Liêm không hiểu, cũng không để tâm lắm.
Bóng dáng sư huynh vừa khuất sau dãy hành lang, bầu không khí trang nghiêm lập tức tan biến. Mấy cái đầu trọc đứng trong sân bắt đầu xì xào. Dù Tăng Sư kén người chơi, nhưng có vẻ như trong mười dặm tám thôn quanh đấy chỉ có mỗi Vô Niệm Tự là chùa lớn, nên trong sân lúc này cũng tập hợp được hơn hai mươi gã người mới.
Cả đám cứ đứng đấy lóng nga lóng ngóng mất một lúc, mãi cho đến khi một vài người đứng ra hội họp rồi phân chia địa bàn tại chỗ. Sau một hồi người qua kẻ lại, cuối cùng bọn họ quyết định dùng chiều dài của cán chổi đo tới đo lui một lượt, sau đó dùng vài viên đá phân chia ranh giới coi như chia ô cho từng người.
Liêm không tham gia vào nhóm người ấy, cậu chỉ đứng một góc đợi phân chia đến lượt mình. Vị trí của cậu là một khoảng hiên độ chừng hai mươi mét vuông trong góc bên phải, phía dưới một cây đa già.
Liêm nhìn khoảng sân được giao cho mình, khẽ thở phào. Dưới tán cây đa già này, không gian có vẻ mát mẻ hơn hẳn giữa sân nắng gắt. Cậu xắn tay áo, cầm chắc cán chổi tre nặng trịch, bắt đầu những nhát quét đầu tiên một cách đầy nghiêm túc.
Lẫn trong tiếng sột soạt từ đầu chổi ma sát với mặt sân là những âm thanh ting ting nho nhỏ, nhỏ đến mức nếu không để tâm thì Liêm cũng chẳng nhận ra được. Cậu ngẩng người, động tác trên tay dừng lại, ánh mắt bắt đầu nhìn quanh tìm nơi phát ra thứ âm thanh ấy.
Ngoại trừ tiếng gió thổi, tiếng sột soạt từ những người chơi khác đang quét sân, lâu lâu xen kẽ những lời thì thầm to nhỏ, tiếng ting vừa nãy im bặt như thể nó chỉ là ảo giác của chính cậu.
Chợt ở nơi khóe mắt Liêm nhấp nháy thứ gì đó, cậu nhìn sang thì thấy một thanh trạng thái mờ phía dưới chân dung của mình. Cậu nheo mắt lại, nhìn kỹ vào nó một lúc mới có thể đọc được thông tin trên đó.
Cấp độ: 1 (Tăng sĩ tập sự) Tiến trình: 2.1/20 Công đức.
2.1? Nãy giờ mình làm gì mà tăng thêm được bằng ấy nhỉ? Nhiệm vụ khi nãy hình như không thấy thưởng kinh nghiệm…
Cậu trầm ngâm tựa cằm lên cán chổi nghĩ ngợi, rồi chợt như nghĩ đến điều gì đó, Liêm lại cầm cây chổi lên, quẹt nhẹ vài đường lên mặt sân. Bên tai vẫn yên ắng, thanh trạng thái cũng không cộng thêm tí công đức nào.
Đương lúc Liêm thất vọng vì mọi chuyện không như tưởng tượng, cậu lại nhớ đến lời của Huệ Tâm khi nãy.
Mỗi một nhát chổi là một lần gột rửa tâm trần… Tức là phải thành tâm quét nhỉ?
Cộng thêm việc thanh trạng thái hiển thị là điểm “Công đức” thay vì “Kinh nghiệm” như những tựa game nhập vai thông thường, Liêm cũng lờ mờ đoán ra được cơ chế vận hành của con game này. Cậu nhắm mắt lại hít sâu một hơi, khi mở mắt ra thì cúi đầu chuyên tâm quét đi những phiến lá rơi trên mặt sân, được một lúc thì mới dừng lại.
Quả nhiên thanh trạng thái của cậu đã được cộng thêm không ít điểm công đức. Liêm mừng húm, khéo môi cũng không nhịn được mà vểnh lên như cái móc câu. Tự nhiên cái cậu thấy công việc quét sân này cũng được, cũng không đến nỗi nào. Động tác trên tay ngày càng điêu luyện, trong lòng khấp khởi khiến khóe môi cậu cũng bắt đầu ngâm nga.
Được một lúc thì cậu lại trầm ngâm, động tác trên tay cũng dần chậm lại.
Hai mươi điểm à? Tính ra là phải quét hai trăm nhát “thành tâm” mới lên được level 2.
Liêm lẩm bẩm tính toán, đôi mắt hơi nheo lại.
Cũng khoai đấy, nhưng thôi, vạn sự khởi đầu nan.
Sự phấn khởi của một kẻ ham mê tiền tài trỗi dậy. Liêm không còn thấy cây chổi nặng nữa, cậu quét như thể đang thực hiện một nghi thức thần thánh. Cứ mỗi chiếc lá đa khô rụng xuống, Liêm lại lao tới xử lý ngay như sợ ai đó cướp mất. Cậu nâng niu từng 0.1 điểm như nhặt từng đồng tiền lẻ ngoài đường.
“Tinh! Công đức +0.1” “Tinh! Công đức +0.1”
Mồ hôi nhễ nhại nhưng Liêm thấy rất thanh thản. Bộ tăng phục mới lúc này bắt đầu phát huy tác dụng, luồng khí mát lành từ thuộc tính “Thanh Tâm” lan tỏa giúp cậu giữ được sự tập trung kỳ lạ. Liêm bỗng cảm thấy cái nghề tăng sư này cũng có cái thú của nó, chẳng cần đánh đấm đổ máu, cứ bình lặng mà nhặt nhạnh EXP, cuộc sống thanh bình làm sao.
Tiến trình của Liêm nhích dần, 5.0, 10.0, rồi 15.0. Đến con số 15, đôi vai của Liêm đã bắt đầu mỏi nhừ, bàn tay hơi ưng ửng đỏ vì ma sát với cán tre già. Cậu dừng lại một chút, dùng vạt áo lau mồ hôi trên trán. Lúc bấy giờ cậu mới để ý đến khung cảnh trong sân viện đã bắt đầu thay đổi.
Khi giờ Ngọ đến gần, lượng khách thập phương đổ về phía sau dãy phòng thờ để vãn cảnh tăng đột biến. Tiếng cười nói xôn xao bắt đầu phá vỡ không gian tĩnh lặng của buổi sáng. Không gian vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội, những bước chân của khách hành hương dẫm lên những vạt lá Liêm vừa gom lại, khiến chúng tản mát khắp nơi. Mày Liêm hơi nhíu lại, khóe môi cũng khẽ giật giật, nhưng rồi cậu lại thôi.
Cậu tự nhủ thôi thì quét tiếp có thêm công đức tiếp, cậu đi tìm cái gì đó gom lại mang đi bỏ là được.
Nghĩ vậy cậu liền rời khỏi cái ô của mình, đi tìm cái bao đựng lá chẳng biết đã bị chuyền tay đến nơi nào.
Cái gã được phân ô bên cạnh cậu, Huệ Lực, lúc này cũng đã mướt mải mồ hôi. Nhìn sang thấy khoảng sân của Liêm đã gần như chuẩn bị quét xong, mắt gã lóe lên sự ghen tị. Gã bắt đầu quét một cách hấp tấp, và thay vì gom rác gọn lại một chỗ, gã lại dùng lực thật mạnh, hất văng những nắm lá khô sang phần sân của Liêm để "dọn chỗ" cho nhanh, không cần mất công gom rác vào bao.
Đến khi Liêm ôm cái bao rác quay lại, nhìn thấy địa bàn của mình đột nhiên có thêm một lượng lớn lá cây vương vãi bất thường. Cậu nhíu chặt mày nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại trước tên Huệ Lực bên cạnh. Hắn ta như cũng nhận ra ánh mắt của Liêm, động tác hất rác đã dừng lại, chỉ là hắn cũng không xoay người lại đối diện với cậu, giả vờ vô tội mà tiếp tục động tác quét lá bên khoảnh đất của mình.
Liêm dám chắc mười ngàn phần trăm chuyện này do cái tên đầu cá la hán bên cạnh gây ra, nhưng cậu không thể chứng minh. Ngón tay cậu siết chặt lấy cái bao vải trong tay, rồi cậu nhắm mắt lại, bắt đầu hít thở Lamaze. Vừa thở cậu vừa tự nhủ với bản thân rằng không sao đâu, nhiều rác thì nhiều công đức. Qua một lúc, cuối cùng Liêm cũng bình tĩnh lại. Cậu quay về khoảnh đất của bản thân, chuyên tâm muốn hoàn thành công việc cho xong.
Tên kia thấy Liêm không đả động gì thì có vẻ khá thích ý, hắn không nể nang gì nữa, động tác vung chổi trên tay đã ra chiều hơi quá trớn. Một chiếc lá... hai chiếc lá... rồi cả một vạt bụi bay thẳng vào đôi giày vải mới của Liêm.
Liêm khựng lại, con thú trong người cậu muốn nhào ra nhai đầu tên kia, nhưng rồi ánh mắt cậu lại rơi vào thanh công đức của bản thân. Nhìn thanh tiến trình đang dừng ở mức 18.5/20, chỉ còn 1.5 điểm nữa, tương đương với 15 nhát chổi thành tâm nữa thôi, là cậu sẽ thoát kiếp "Tân binh cấp 1".
Cậu hít một hơi thật sâu, nén cái cảm giác nóng hổi đang bốc lên ở cổ họng xuống, lại một lần nữa tự trấn an bản thân.
Bình tĩnh Liêm ơi, sắp chín rồi, medium well rồi, sắp welldone rồi. Một điều nhịn là chín điều lành... Cởi đồ tu rồi trùm bao bố nó sau, đừng để cái thằng đầu u này phá hỏng công sức nãy giờ.
Liêm cúi đầu, lẳng lặng quét luôn cả phần lá mà gã Huệ Lực vừa hất sang.
“Tinh! Nhẫn nhịn chịu đựng. Công đức +0.2”
Ồ, nhịn cũng có điểm!
Sự biết điều của hệ thống khiến cơn điên của Liêm hơi dịu lại. Cậu cúi đầu xuống thật thấp, chỉ chăm chăm vào mặt đất như một con robot dọn dẹp, cố tình lờ đi những tiếng xì xào xung quanh và cả bóng dáng của gã khách bụng phệ đang tiến lại gần khu vực của mình.
Đương lúc Liêm đang cúi người để khều một chiếc lá mắc kẹt trong rãnh đá, một cái bóng to lớn che khuất cả khoảng nắng trước mặt cậu.
“Phẹp…”
Một tiếng động nhầy nhụa vang lên ngay sát tai, có thứ gì đó vừa rơi ngay trước mặt cậu, Liêm trố mắt nhìn theo. Dưới sân, một bãi nước bọt lẫn với vỏ hạt hướng dương nát bét vừa được phun thẳng xuống, ngay trên chiếc lá mà cậu đang định nhặt. Mùi dầu mỡ nồng nặc xen lẫn mùi hôi miệng đặc quánh xộc thẳng vào mũi khiến Liêm lợm giọng.
Động tác quét tước của Liêm khẽ khựng lại, từ từ ngước mắt lên. Trước mặt cậu là một gã đàn ông bụng phệ, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bản, tay nắm một túi hạt hướng dương to tướng. Gã vừa nhai nhóp nhép đống hạt, vừa thản nhiên há miệng phun châu nhả ngọc như một cái máy tuốt lúa hỏng.
Liêm hít một hơi thật sâu, hai bàn tay nắm chặt cán chổi đến mức run nhẹ. Cậu nặn ra một nụ cười méo xệch, chắp tay lại, cố giữ giọng điệu hòa nhã nhất có thể.
“Thí chủ... làm ơn bỏ vỏ hạt vào hố rác phía đằng kia giúp bần tăng. Chỗ này bần tăng vừa quét xong ạ.”
Gã bụng phệ ngừng nhai, liếc nhìn Liêm từ đầu đến chân. Ánh mắt gã dừng lại ở bộ tăng phục màu lam thô sơ và cái pháp danh "Huệ Ngôn" còn mới cứng trên đầu Liêm. Gã hừ mũi một cái, đảo mắt trắng dã, rồi thản nhiên nhổ thêm một bãi ngay sát đôi hài của cậu.
“Gớm, chú em mới vào chùa à? Quét rác là việc của các chú, ta vào đây cúng dường bao nhiêu tiền bạc, cái sân này, cái viện kia, cơm cậu ăn, quần áo mà cậu đang mặc cũng từ tiền ta cúng vào đấy. Sống dưới mái chùa, ăn cơm bá tánh thì cũng phải biết điều góp công góp sức mà đáp lễ chứ? Đi tu không phải chịu khổ thì làm gì? Chẳng lẽ cậu đến đây để hưởng phước, nên nhả vài cái vỏ hạt cũng không được?”
Vừa nói hắn vừa dùng tay di di vào trán của Liêm, ép cậu lùi lại mấy bước suýt ngã. Giọng nói hắn oang oang, kéo theo không ít ánh mắt của vãng khách xung quanh nhìn qua.
Liêm siết chặt cán chổi trong tay, cúi thấp đầu lảng tránh những ánh mắt kia. Cậu biết rõ đối đầu với những kẻ thế này tất nhiên không thể nói lý với chúng, nhưng ương ngạnh phản kháng thì cũng không phải cách hay. Nhất là khi cậu còn đang là một tăng sư. Hít vào một hơi thật sâu, Liêm cố giữ mình thật bình tĩnh, nhỏ tiếng xin lỗi rồi tiếp tục động tác quét rác, hòng chấm dứt mọi chuyện tại đây.
Gã đàn ông kia thấy đối phương có vẻ không dám phản kháng thì cười khẩy, không chịu bỏ qua một cách dễ dàng. Hắn cố tình giẫm lên đống vỏ hạt hướng dương dưới chân, nghiền chúng nát vụn ra và dính chặt vào kẽ gạch. Liêm nhìn đống vụn nát bét đó, rồi nhìn thanh tiến trình gần đầy của mình, sau đó lại cố hít thở Lamaze.
Không đợi cậu kịp bình tĩnh, từ bên cạnh, gã Huệ Lực thấy Liêm đang gặp rắc rối thì không những không giúp, mà còn bồi thêm một cú. Hắn vung vẩy cán chổi tán loạn, hòng hất nốt chỗ rác còn lại sang chỗ bên cạnh. Theo lực tay của hắn, một làn bụi đất mù mịt cùng lá khô bay thẳng về phía Liêm và gã khách bụng phệ.
“Ui da, xin lỗi nha, gió to quá!”
Huệ Lực cười khì khì, vẻ mặt không chút hối lỗi nói vọng sang.
“Sẵn tiện chú em đang chuẩn bị hốt rác thì thôi, chịu khó hốt hộ anh ít lá đấy luôn nhé. Nắng bắt đầu lên rồi, chú nhanh tay coi chừng quá giờ ăn trưa bây giờ.”
Nói rồi hắn xoay người, vứt phẹp cái chổi tre xuống sân, đủng đỉnh bỏ đi như thế việc hắn vừa gây ra là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Lớp bụi đất bay tứ tung, bám đầy vào bộ tăng phục mới, luồn cả vào cổ họng khiến Liêm ho sặc sụa. Gã khách bụng phệ bị bụi bay vào mặt cũng bắt đầu nổi khùng, nhưng thay vì mắng Huệ Lực, gã lại quay sang trút giận lên kẻ nhỏ con và trông yếu thế hơn.
“Đấy! Nhìn xem! Quét tước cái kiểu gì từ sáng tới giờ mà vẫn còn bụi mù mịt thế này? Bọn bây có biết bộ đồ này của tao bao nhiêu tiền không? Đúng là cái bọn chỉ biết ăn bám cửa chùa, có tí việc cũng chẳng làm xong!”
Gã vừa chửi vừa giận dữ hất luôn cả túi hạt hướng dương còn lại xuống đất, rồi dùng chân đá văng chúng ra khắp nơi như để dằn mặt.
Liêm nhìn đống rác tan tác dưới chân, nhìn gã khách đang xỉa xói, rồi lại nhìn gã đồng môn đang cười đểu. Cậu từ từ buông một tay khỏi cán chổi, cảm giác như có sợi dây thần kinh nào đó trong đầu mình vừa "pực" một tiếng.
Cậu vứt phăng cây chổi tre xuống sàn kêu một cái chát, tiếng động chói tai như tiếng pháo lệnh khai chiến.
“Cái c** m* nhà chúng mày, mấy thằng chó đ*!”
Liêm gầm lên, tiếng hét xé toạc không gian tĩnh mịch của sân chùa. Cậu không nhịn nữa, mặc kệ cái hiệu ứng "Thanh Tâm" từ bộ đồ mới đang cố kéo giữ lý trí. Mọi vốn liếng ngôn từ tinh hoa nhất của một thằng chơi game chưa từng bị cấm chat trào ra như lũ cuốn.
“Nè cái thằng đầu heo kia! Mày ăn hạt độn thay cơm nên lớn lên mới trông không giống con người thế này à? Mày cúng được bao nhiêu đồng bạc lẻ mà đòi làm cha thiên hạ ở đây? Sống như mày ra đường sợ trời đánh nên đem vài cắt lẻ vô đấy hối lộ thiên lôi hả? Ăn ăn ăn, nhóp nha nhóp nhép riết nên nuốt lên cái nết của mày rồi à? Nhìn lại cái bụng mày đi, mỡ với ứt nó lấp hết lương tâm của mày rồi à? Miệng mồm mày thúi như vậy là do có ăn không có ẻ hả? Trừng trừng trừng? Mày trừng ai? Nói tiếng nữa tin tao xán cây chổi này lên đầu mày không?”
Gã béo tức đến mức nghẹn họng, mặt mày tái mét định há miệng thì Liêm đã vung chổi lên dọa đánh làm hắn kinh hãi rụt người lại. Sau đó cậu xoay ngoắt sang chỉa cán về phía gã Huệ Lực, không để một giây chết nào.
“Còn mày nữa, cái thằng đầu cá la hán kia! Tu như mày thì là tu hú chiếm chỗ, tầm gửi quấn thân à? Sống chó quen thân, mất dạy quen thói, thấy tao không nói thì mày tưởng bản thân thành công tiến hóa thành người rồi hả? Tưởng vai u thịt bắp thế nào, thiếu mỡ quá nên cơ nó chèn lên não rồi à? Cái đầu mày u như vậy là do nước mũi chui lên làm úng, hay sống chó quá nên bị người ta đập cho u lên vậy. Mày tự tin như vậy là ỷ có chi cục Thú y cấp cứu cho đúng không, mày mua bảo hiểm vật nuôi chưa? Ngon đứng lại đó, để bữa nay tao dạy mày một khóa học làm người.”
Nói rồi Liêm như phát điên, vác chổi lên rượt theo hai kẻ kia vụt tán loạn.
"Tinh! Tinh! Tinh!"
Âm thanh hệ thống bên tai vang lên tiếng cảnh báo liên hồi, bảng trạng thái trước mắt cậu cũng trở nên đỏ rực.
“Cảnh báo vi phạm giới luật: Khẩu nghiệp bùng nổ! Công đức trừ 1... trừ 5... trừ 10…”
“Nín cái mỏ lại! Trừ đi! Trừ hết cho tao!”
Liêm gào thẳng vào cái bảng thông báo ảo, nước miếng văng tung tóe.
“Ngoài trừ điểm ra mày làm được cái gì nữa, đánh tao à? Có ngon thì mày khóa acc tao luôn đi, xong rồi đền tiền vi phạm hợp đồng cho tao. Cái loại hệ thống rác rưởi chỉ biết bắt nạt người hiền lành! Để tao coi ai dám cản tao, bữa nay tất cả những con cá sẽ phải trả gió!”
Liêm hoàn toàn phát rồ, cậu không còn nghe thấy gì, không còn nhìn thấy gì ngoài sự căm phẫn. Cậu siết lấy cây chổi tre, cầm ngược cán chổi như cầm đại đao, hung hăng lao về phía gã Huệ Lực đang rúm ró sau cột nhà.
“Sao? Câm rồi à? Người to như con bò nhưng cầm tinh thỏ đế à? Hôm nay tao sẽ nhân danh ba trăm nghìn năm của Homo sapiens dạy cho mày biết thế nào là "lực" thực sự nhé, đồ súc sinh đội lốt người!”
Nói rồi Liêm vung cao cán chổi, gân xanh trên thái dương giật liên hồi, định nện một cú chí mạng vào cái đầu trọc của tên đồng môn hèn hạ.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát không quá lớn, nhưng vang rền như tiếng chuông đồng nổ ngay sát bên tai, chấn động đến tận tâm can. Liêm sững người, cánh tay đang vung cao bỗng chốc cứng đờ giữa không trung như bị một sợi dây vô hình trói chặt.
Cậu từ từ hạ tay xuống, cơn say máu đang bừng bừng bỗng chốc như bị dội một gáo nước đá lạnh toát. Lồng ngực Liêm phập phồng từ cơn vì giận dữ, mãi một lúc mới có thể bình tĩnh lại định hình tình huống.
Trước mắt cậu là một khung cảnh tan hoang. Gã bụng phệ khi nãy bị Liêm trùm cái bao rác vào đầu đánh túi bụi, đang nằm trốn phía sau một ngọn núi giả, rác rến bên trong bị cậu ném ra vung vẫy khắp sân viện, chẳng còn chút dáng vẻ của một ngôi chùa cổ thanh tịnh lúc ban đầu.
Liêm đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi run rẩy quay đầu lại. Cách cậu chỉ vài bước chân, Phổ Trí đứng đó từ bao giờ. Tà áo lam sẫm của ông không hề lay động, gương mặt tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ, nhưng đôi mắt thì sâu thẳm và toát ra một thứ uy áp khủng khiếp.
Nhìn thấy bóng dáng uy nghiêm của vị Giám tự, nỗi sợ hãi nguyên thủy và sự kính ngưỡng từ trong tiềm thức lập tức trỗi dậy, đè bẹp mọi cơn giận dữ. Cái mỏ vừa mới oanh tạc liên hồi bỗng chốc cứng đờ, khô khốc. Liêm hơi run tay, chiếc cán chổi tre tuột ra, rơi thượt xuống sàn đá phát ra một tiếng cộp trầm đục.
Cả sân chùa lúc này lặng ngắt như tờ. Gã khách bụng phệ nửa quỳ nửa bò, giữ nguyên cái bao trên đầu bò về phía Phổ Trí. Gã Huệ Lực thì bò lê bò lết ra xa, đầu cúi sát đất không dám thở mạnh.
Liêm đứng chôn chân tại chỗ, đôi môi vừa rồi còn thốt ra những lời độc địa giờ đây run rẩy không nói nên lời. Cơn hưng cảm qua đi, bây giờ trong Liêm chỉ còn lại cảm giác trống rỗng vô tận, cậu cúi gằm mặt, hai tay buông thõng bên cạnh, cả người rủ xuống như một cành cây héo úa.
Phổ Trí chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của ông trầm ổn trên nền đá như dẫm thẳng vào nội tâm đang hoảng loạn của Liêm. Ông nhìn bãi chiến trường vương vãi lá cây, nhìn bộ quần áo lấm lem bùn đất của Liêm, rồi cuối cùng dừng lại ở gương mặt đang trắng bệch vì hối hận của cậu.
“Cái này là do bọn họ…”
“Huệ Ngôn.”
Phổ Trí cắt ngang lời biện hộ yếu ớt của Liêm. Giọng ông trầm đặc, không nghe ra được vui buồn.
“Ta ban pháp danh để con dùng trí tuệ dẫn dắt lời nói, hay để con dùng nó làm vũ khí tấn công người khác? Con nói con bị ép, nhưng chính con mới là người tự cầm tù mình trong cơn giận dữ. Con nhìn xem, lời con vừa thốt ra là lời của một tăng sĩ, hay là lời của quỷ dữ nơi địa ngục?”
Liêm không dám ngẩng đầu, cổ họng nghẹn đắng.
“Con…”
Cậu ấp a ấp úng, rồi cuối cùng im bặt, chẳng còn tí bản lĩnh mồm năm miệng mười như vừa nãy.
“Tinh!"
Hệ thống vang lên một tiếng khô khốc, bảng thông tin màu đỏ cũng theo đó bật mở.
- Thông báo:
Công đức hiện tại: -250
Trạng thái: Tội đồ của Vô Niệm Tự
Phổ Trí nhìn Liêm một lúc lâu, tiếng thở dài của ông dường như còn nặng nề hơn cả lời trách mắng.
“Tâm con chưa tịnh, sân chùa này không chứa nổi cái "nghiệp" của con nữa rồi. Từ mai, cấm con bước chân ra khỏi khu biệt viện. Toàn bộ khu viện phía Tây sẽ là nơi cấm túc của con, con ở đó quét dọn rồi tự suy ngẫm đi. Khi nào chổi đi mà lòng không động, khi nào miệng con không còn phát ra những lời uế tạp, lúc đó hãy quay lại tìm ta.”
Nói rồi ông xoay người đi, tà áo lam sẫm lướt qua mặt đá tạo nên những thanh âm khô khốc, để lại mình Liêm đứng bất động giữa sân chùa.
Đám đông xung quanh bắt đầu tản ra. Gã khách bụng phệ vừa đứng dậy vừa chỉnh lại lớp áo lụa, không quên ném về phía Liêm một ánh nhìn đầy sự đắc thắng. Gã Huệ Lực thì cười khẩy, xách chổi đi lướt qua, cố tình dừng lại hếch cằm với cậu một cái như thể đang nói rằng cậu đáng đời.
Liêm không nhìn chúng, ánh mắt cậu rơi vào đôi giày vải sạch đẹp ban sáng, giờ đây bên trên dính đầy những vệt bùn đất nham nhở. Cậu ngồi bệt xuống, đưa tay định lau đi những vết bẩn ấy, nhưng rồi cánh tay khựng lại giữa không trung, run rẩy rồi thu hồi lại.
Một giọt nước mắt nóng hổi, không biết từ lúc nào, đã rơi xuống mặt đá xanh.
Liêm chẳng biết vì sao mình lại khóc, có thể là vì ấm ức, vì hệ thống không nói lý lẽ, vì Phổ Trí không nghe cậu giải thích, vì những kẻ xấu tính không bị trừng phạt. Nhưng chính cậu cũng biết vốn dĩ mọi chuyện đâu phải lúc nào cũng rạch ròi được.
Cậu nhìn chằm chằm vào con số“ -250" đang nhấp nháy.
“Đồ bỏ đi…”
Liêm thầm thì, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Chẳng rõ là nói về ai.
Qua một lúc, chẳng biết cậu đã nghĩ thông chuyện gì, hừ mũi một cái, cậu lồm cồm bò dậy, phủi phủi lớp bụi trên người một cách qua loa. Cậu với tay nhặt cây chổi tre lên, vác nó trên vai như vác một cây đao, dáng vẻ không giống một tăng sĩ đi chịu phạt mà giống một gã giang hồ bị đuổi khỏi địa bàn.
Liêm quay lưng lại với sự ồn ào của Đại Điện, hướng thẳng về phía Tây Viện, nơi những rặng tre già đang vẫy gọi trong bóng chiều tà. Cậu vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng, giọng điệu vừa dỗi hờn vừa pha chút không cam lòng.
“Tây Viện thì Tây Viện. Càng vắng càng tốt, đỡ phải nhìn mấy cái bản mặt hãm cành kia. Dăm ba đứa NPC, ngoài bắt thằng này quét sân chứ cũng có làm gì được nữa đâu. Mình cũng đâu phải đến đây để tu thật, tránh được cô hồn thì đỡ mắc công bị trừ công đức…”
Bóng lưng gầy guộc của gã tăng sư tập sự đổ dài trên con đường mòn dẫn vào khu viện hoang vắng. Trong cái dáng đi có phần liêu xiêu ấy, vẫn thấp thoáng một sự lì lợm của một kẻ cứng đầu cứng cổ từ trong xương cốt.
0 Bình luận