Tập 01

Chương 01

Chương 01

Chín giờ sáng, Trần Liêm, một cậu trai vừa tốt nghiệp được ba tháng, mở mắt nhìn trân trân vào cái trần nhà bằng cây của phòng trọ. Cậu nhìn đến khi mắt bắt đầu hơi mỏi, mới xoay người tắt cái báo thức đang réo inh ỏi, lồm cồm bò dậy.

Phòng trọ mười tám mét vuông của cậu có bốn món đồ chính. Một cái bàn học bằng gỗ với ba trong bốn chân đã hơi cà thọt được trưng dụng làm nơi để đồ, một cái sào phơi quần áo lẫn lộn giữa đồ khô và ướt bên cửa sổ, một cái quạt kêu e e tạch tạch tạch như thể sắp văng cánh quạt ra đến nơi, và một cái đệm ba phân trải thẳng xuống sàn nhà. Ngồi trên đệm là chủ nhân của bọn nó, một thằng con trai đang què chân trái sau vụ tai nạn giao thông vài ngày trước. 

Ba tháng nay, Liêm đã nộp tổng cộng mười bảy bộ hồ sơ xin việc. Mười lăm cái bị từ chối ngay trong ngày, hai cái còn lại nhận phản hồi “xem xét thêm”, nhưng xem xét hoài vẫn chẳng có hồi âm. 

Tất nhiên là Liêm không chịu nằm yên như thế suốt ba tháng. Kể từ hồi còn học năm hai thì cậu đã ra ngoài chạy xe ôm công nghệ để kiếm thêm chút ít. 

Sau khi ra trường Liêm lại có nhiều thời gian rảnh, cậu tính tận dụng lúc chờ phỏng vấn mà kiếm thêm ít việc làm, thì lại đụng trúng thời buổi suy thoái kinh tế. Chỗ quanh nhà hoặc là chỉ nhận sinh viên hoặc là đã đủ người, chỗ xa hơn thì lại lương thấp chẳng bỏ tiền xăng đi lại. Cứ như vậy mà Liêm bất đắc dĩ phải xem việc lái xe như công việc chính thức. 

Thời gian đầu thì mọi thứ vẫn ổn vì cậu vốn đã quen việc rồi, kiêm thêm mảng giao đồ ăn, thu nhập coi như cũng không tệ. Cho đến vài ngày trước, mùa mưa làm đường trơn trượt, kẹt xe mà khách thì cứ hối thúc mãi, cậu đành lách vào một con hẻm để đi đường tắt. Nào ngờ có con chó chạy ngang làm cậu mất lái, xòe một cái, chân trái của cậu lên bàn bó bột.

Những ngày nằm không ở nhà, nhiều lúc Liêm vắt tay lên trán, tự hỏi có phải do mình sống ác quá, tích nghiệp nhiều nên mới lận đận như thế này không? Cậu ngẫm thấy mình bất hạnh, thấy số mình sao mà nó hẩm hiu. Lướt tin thấy bạn bè khoe nhận việc này việc kia, đi du lịch chỗ đây chỗ đó. Tự nhiên cậu thấy đời sao nó bất công, thấy mình cũng tốt tính tử tế, cớ sao đường đời nó lại chông chênh thế không biết. 

Nhưng chỉ vừa quay lưng đi, cầm điện thoại lên là Liêm lại lên cơn hơn thua với người đời. Cái mỏ cậu hỗn mà không cần hồi chiêu, lì lợm láo toét đến mức ba người cũng chửi không lại. Ra ngoài thấy gái xinh thì con mắt cậu liếc thao láo. May mà bình thường cậu đội nón bảo hiểm rồi đeo kính với khẩu trang bịt mặt, dạo nay thì không như vậy, nhưng cậu đang què, nên bạn trai người ta chỉ trừng mắt dọa chứ không bẻ luôn cái chân còn lại. 

Mà không mỗi chuyện vừa láo vừa dê, Liêm còn tiểu nhân bẩn tính. Dãy trọ của cậu có mấy phòng để xe thông minh theo một cách rất riêng. Cả bãi đỗ xe rộng thênh thang nhưng bọn họ toàn để xe chắn ngang lối đi, xong còn cẩn thận mà khóa cổ xe lại. 

Liêm cay không? Cay chứ? Nhưng cậu dám chửi người ta không? Cũng không luôn. 

Nên cậu chỉ dám đêm đêm canh lúc không có ai thì giả vờ cúi cúi tìm đồ quanh đó, xong dùng đinh chèn dưới bánh xe người ta rồi chạy biến về phòng. Tại trong bãi có camera, nếu không chắc cậu xì hẳn bánh xe chứ không chỉ đâm rồi chạy như vậy. 

Ừ, chắc có lẽ do tâm mình ác thật. 

Lắm lúc Liêm nghĩ mình nên đi tu để giải nghiệp, hoặc ít ra là cũng đi làm từ thiện tích đức. Chứ năm số chín lọc thành viên ác quá, cậu sắp văng khỏi server rồi. Nhưng khi cậu điện thoại kể với mẹ chuyện này, bà liếc trắng mắt rồi chửi. Bà bảo: “Nghèo mà còn bày đặt làm phước. Cái nết cỡ mày chắc phải xây chùa thì phước mới đủ dùng con ạ.” 

Rồi bà chửi thêm chục câu, xong chuyển cho năm trăm ngàn. 

Liêm đang uất ức còn tính cãi mà nghe ting một cái, đột nhiên cậu lại thấy mẹ nói cũng đúng, thấy mình cũng tệ. Rồi chính cậu cũng đâu có bỏ được tham sân si thịt thà ngắm gái, nên rồi lại thôi. 

Cứ tưởng phải sống đời nghèo khổ như vậy cho đến khi chân lành rồi đi làm lại, thì đột nhiên cậu nhặt được món hời khác. Lúc đang lướt bản tin hóng drama như mọi ngày, cậu bất ngờ thấy một tiêu đề khiến bản thân phải đọc đi đọc lại ba lần: “TUYỂN NGƯỜI CHƠI GAME VR - TRẢ LƯƠNG CAO - KHÔNG YÊU CẦU KINH NGHIỆM.” 

Thoạt đầu Liêm tưởng lừa đảo, nhưng hồ sơ đính kèm lại cực kỳ đầy đủ. Hợp đồng rõ ràng, có hotline hỗ trợ, có địa chỉ công ty, có hẳn website với mã số thuế đàng hoàng, còn có tag đính kèm của chính phủ. Tất cả đều… hợp pháp một cách đáng ngờ. Đặc biệt nhất, họ đang tuyển người chơi trải nghiệm đợt ra mắt chính thức của tựa MMORPG đình đám “Thiên Đạo Luân Hồi Online”.

Game này rất hot dạo gần đây, cũng đang ngay đợt chuẩn bị mở bản chính thức. Rất nhiều streamer, rồi hot này hot kia lên video quảng bá khen lấy khen để, bên dưới cũng đều gắn kèm link tuyển dụng như bên trên, làm Liêm càng nhìn càng thấy uy tín.

Chắc bây giờ lừa đảo cũng không dám rầm rộ như vậy đâu nhỉ?

Liêm nghĩ vậy, nhưng rồi lại không có gan ứng tuyển. Cậu sợ này sợ kia, sợ bản thân bị lừa, sợ nhỡ mình có gì thì làm sao cha mẹ dưới quê sống nổi, sợ bị chích điện, sợ bị thả xuống biển làm mồi cho cá, sợ cha mẹ thương, vay tiền chuộc về mà mình thân tàn ma dại, sợ đủ chuyện. Nên rồi cậu lại tặc lưỡi lướt qua.

Mãi cho đến một buổi chiều cậu lên viện tái khám cái chân què. 

Hôm đấy cậu bắt một cuốc xe, áp hai mã giảm giá rồi mà vẫn còn tốn bốn mươi bảy ngàn để đến bệnh viện. Bây giờ Liêm mới thấy tiếc, thấy sao mà tiền xe nó mắc quá, thấy cảm thông cho mấy vị khách trước kia mà cậu hay rì rầm trong lòng rằng sao họ keo thế không biết. 

Rồi tài xế đến, là một ông chú đã ngoài năm mươi rất nhiệt tình, vừa đỡ cái thân què của cậu lên xe, vừa xuýt xoa hỏi cậu có đau không, dọc đường còn hỏi thăm đủ thứ. Chú ấy chỉ mấy cái mẹo dân gian cho mau lành, rồi lại hỏi thăm rằng cậu nhìn trẻ như vậy hẳn mới ra trường, đi làm xin việc có cực khổ không. Chú kể chú có cô con gái cũng trạc tuổi cậu, xinh với ngoan lắm nhưng lại vắng số. Covid tới cô theo người ta đi tình nguyện, rồi đi mãi không về với chú và cô nữa. 

Liêm nghe vậy thì lặng người. Cậu không biết phải nói gì cho phải. Có lẽ chú thấy cậu chùng xuống, nên chú lại lái sang chuyện khác, giọng điệu như cũng chẳng để tâm gì đâu.

Nhưng Liêm thì có. 

Tự nhiên cái hổ thẹn đâu đâu nó trào lên trong ngực cậu, không dám nói thật rằng mình cũng thất nghiệp đi chạy xe như chú. Cậu thấy thương cô gái mà đến chính cậu cũng chỉ vừa biết đến cô chỉ qua đôi lời kể. Thấy đời sao mà nó vô thường, đến những người lớn tuổi tốt tính như chú mà ở thời buổi này vẫn không thể có được cuộc sống ổn định, phải ra ngoài mưu sinh. Vậy mà cậu khi nãy còn tính toán vài đồng bạc lẻ với người ta. 

Rồi Liêm lại nghĩ đến cha mẹ mình. Cả đời họ có sung sướng gì đâu, cực khổ lo cho cậu ăn học, lo cho đến khi ra trường rồi mà cậu mãi vẫn chưa ổn định, vẫn chưa báo hiếu được điều gì mà chỉ khiến họ lo thêm. Càng nghĩ Liêm càng buồn, mắt cậu ươn ướt nhưng lại không dám khóc. Cậu là đàn ông con trai, khi không đang đi xe mà khóc rấm rức ra thì còn đáng mặt đàn ông gì nữa. Nên cậu ngoảnh mặt đi ậm ừ cả buổi. 

Xuống xe Liêm nhấn vội đánh giá năm sao rồi típ thêm mười ngàn. Xong thì chống nạng chạy biến chứ không dám nấn ná thêm dù chú ấy ngỏ ý sẽ đỡ cậu lên sảnh.

Rồi cậu té cái đụi đau điếng trước cổng bệnh viện. Nước mắt lại trào ra, quần áo đầy bùn đất, người xung quanh lại xúm đến giúp cậu đứng dậy rồi dìu vào trong. Nhưng thôi, ít ra bây giờ người ta nhìn mắt cậu ướt sẽ nghĩ cậu khóc vì đau, chứ không phải vì gì khác.

Tối đó về Liêm lại vắt tay lên trán mà nghĩ. Lẩn qua lẩn quẩn, rồi cậu lại điện cho mẹ. 

Cậu hỏi mẹ nay đi làm có về sớm không, hôm nay nhà ăn gì, dạo này cha với mẹ có khỏe không,... Những mẫu chuyện con con như mọi ngày vẫn vậy. Mẹ cũng trả lời như mọi ngày. Bà kể hôm nay đi chợ mua được ít rau rẻ, nói con vịt trong nhà đẻ mấy cái trứng hai lòng đỏ au ngon lắm, nói cây xoài trong vườn năm nay ra sai trái, nói thửa khoai tây hồi Tết về cậu đòi cha trồng nay nó ra củ rồi, nói để bà gom góp rồi gói hết lên cho mà ăn chứ đừng mua chi tốn kém. 

Rồi tự nhiên Liêm khóc. Cậu sợ mẹ nghe nên ậm ừ nói trời mưa nên phải ra lấy đồ đang phơi rồi cúp máy. Cả đêm đó Liêm cuộn người trong chăn khóc mãi, khóc tới khi gần sáng mới ngớt cơn.

Cậu ngồi dậy thẫn thơ trên giường. Vừa hỉ hỉ mũi để thông cái bên đang bị tắt vì khóc nhiều, vừa nhìn nhìn số dư tài khoản còn đúng bốn trăm mười hai nghìn đồng mà lại muốn khóc. Thoát khỏi giao diện ngân hàng, cậu nhấn đại vào một nền tảng bất kỳ để nguôi đi cơn yếu lòng, thì đập vào mắt vẫn là video quảng cáo về cái game “Thiên Đạo Luân Hồi Online”. Bên dưới dòng tiêu đề vẫn là cái link tuyển dụng được đóng khung trong hai biểu tượng cỏ bốn lá để làm nổi bật.

“Thôi, được ăn cả, ngã sang Cam.”

Cậu nhẩm vậy, rồi nhấn vào đường link của thông báo tuyển dụng. Sau một loạt thao tác khai báo thông tin cá nhân để đăng ký, cậu liếc nhìn thời gian, cũng gần năm giờ sáng. Liêm bò dậy tắt đèn rồi nằm xuống giường đắp chăn ngủ. 

Đợi cậu mở mắt ra lần nữa thì trời đã giữa trưa. Cậu hoàn toàn không có ý tỉnh dậy vào lúc đấy, cậu bị tiếng chuông điện thoại bên cạnh gọi dậy. Là một dãy số lạ mở đầu với ba số 028. Bình thường, mấy số kiểu này gọi đến thì cậu đã mặc định xem như là lừa đảo rồi chặn số ngay, nhưng nay kèm nhèm thế nào mà cậu lại bắt máy. Mà cũng may là cậu bắt máy, tại người gọi đến là trụ sở nghiên cứu thiệt, điện hẹn cậu hai giờ chiều qua bên họ ký hợp đồng.

Cái tự nhiên Liêm tỉnh ngủ hẳn. Cậu bò dậy, lết xác đi tắm vội, xong chỉ lau sơ người mà không thèm mặc quần áo, chạy vội ra ủi thẳng cái sơ mi cậu mua để chuẩn bị đi phỏng vấn mà mãi vẫn chưa được dùng. 

Sấy sơ mái tóc cho hơi ráo, chải chải một chút rồi nhìn mình trong gương. Liêm thấy mình ổn, trừ hai con mắt sưng như hai con ốc nhồi thì còn lại tổng thể vẫn sáng sủa đẹp trai. 

Chắc ăn ở không khiến con người ta dễ bị khùng. Tự nhiên hơi đâu nằm khóc cả tối để bây giờ con mắt sưng như đít chai.

Cậu chỉ khựng lại vài giây, rồi lại xỏ giày chống nạng đi ra ngoài bắt xe tới trụ sở. Vội vì sợ không kịp, tại cậu thức trễ quá. 

Trưa đó Liêm bắt được một anh tài điên vô cùng. Vừa lên xe, cậu chỉ bảo là mình đang hơi vội, vậy mà ảnh cười tít mắt, bảo: “Tin anh đi cu, tí nhớ bo.”

Rồi ảnh vít ga như chó tuột xích. Cả đoạn đường Liêm vừa ngồi sau xe của ảnh vừa niệm Phật. Mặt cậu tái mét, mấy chập tạt đầu xe tải, lách xe công làm cậu suýt ói, nhưng cậu không dám hó hé, sợ mình càu nhàu tí làm ảnh phân tâm là cả hai về với Chúa. 

Tới nơi rồi mà Liêm vẫn chưa tỉnh, phải đợi anh tài huých cho cái bảo tới rồi, cậu mới hoàn hồn, tí thì bước nhầm cái chân què xuống trước. Anh tài đỡ cậu xuống, xong thì đá lông nheo một cái, bảo: “Nhớ cho năm sao với thêm tí uống cà phê nha cu.”

Rồi ảnh lên xe hịn một phát, biến mất khỏi dòng người tấp nập. 

Liêm tần ngần đứng trên sảnh, mắt vẫn dõi theo làn khói xe đã tan từ lâu. Miệng cậu muốn chửi thề, tay cậu muốn cho một sao. Nhưng rồi lại thôi, nay rằm cậu ăn chay, nên vẫn cho năm sao, thêm năm ngàn tiền cà phê như đã hứa. 

Sàn nhà của sảnh viện nghiên cứu lát đá hoa cương màu be điểm xuyến với viền màu nâu nhạt. Mặt sàn được lau bóng loáng, nó vừa đẹp nó vừa sang, nó còn dễ trượt. Mấy lần Liêm suýt chụp ếch, cái cáng cũng trượt lên trượt xuống chẳng thể mượn lực. May mà phía trước có chú bảo vệ đỡ cho vào. 

Chú hỏi cậu đi ký hợp đồng tuyển dụng của sở nghiên cứu hay sao, xong chú dẫn thẳng vào thang máy, bấm số rồi đi ra ngoài. Chú bảo lên đó có người, người ta hướng dẫn tiếp cho.

Thang máy vừa mở, một chị tiếp tân đi ngang thấy chân Liêm bó bột cũng chủ động đến đỡ vào phòng chờ. Chị đưa bút với tờ khai lý lịch cho Liêm điền, kêu cậu ngồi yên đó chờ tới lượt. Rồi chị cầm tờ khai với căn cước của cậu đi làm thủ tục thay. 

Tại trên này cũng lát đá hoa cương y như dưới sảnh, khác là màu trắng trơn thôi.

Cậu ngồi trong phòng được một lúc, rồi cũng đến lượt vào làm thủ tục nhận việc. Quá trình cũng không có gì quan trọng, họ chỉ giới thiệu về cơ chế lương thưởng, về công việc mà cậu phải làm, phương pháp viết báo cáo gửi lại, giới thiệu thêm chút về game rồi dẫn cậu đi tạo nhân vật trước để liên kết thông tin.

Thao tác tạo nhân vật có thể làm trước trên PC như những game online thông thường, không cần phải đăng nhập từ buồng VR nên cũng tương đối nhanh. Trong game có khá nhiều class khác nhau, như Kiếm, Thương, Đao, Võ,... tương tự những tựa game tiên hiệp cùng loại. Liêm đã có tìm hiểu trên diễn đàn từ lâu.

Chắc không ai khi không lại đi đánh sư thầy đâu nhỉ?

Cậu nghe người ta nói lúc chơi game thì nó sẽ tích hợp cảm giác y như thật, bị đấm cũng đau như thực. Cậu cũng tìm hiểu về vai trò của class Tăng Sư, chủ yếu là tụng kinh cầu khấn, ở sau hỗ trợ chứ ít khi ra trận đánh đấm. Rất hợp với cậu. 

Sau khi cân nhắc tới lui một lượt, Liêm cũng thấy Tăng Sư ổn. 

Thôi thì tu ngoài đời không được thì tu trong game nó cũng vậy.

Tạo xong nhân vật rồi liên kết với hệ thống, cậu lững thững ra khỏi phòng trải nghiệm nộp lại con chip liên kết. Bên ngoài có chị lễ tân ban nãy đợi sẵn, chị dẫn cậu qua phòng khám sức khỏe. Họ chỉ đơn giản là ghi lại chiều cao cân nặng ban đầu, sau đó lấy ít máu ở đầu ngón tay cậu.

Liêm thấy kỳ, nên cũng hỏi, rằng bình thường lấy máu khám sức khỏe người ta lấy từ tĩnh mạch chứ, sao đàng này lại lấy từ đầu ngón tay mà còn có chút éc thế kia.

Chị lễ tân nghe vậy thì cười, vừa dùng khăn cồn sát trùng ngón tay cậu, vừa nói rằng sở nghiên cứu lấy máu để tích hợp vào buồng VR làm thông tin nhận diện thôi, không phải để khám sức khỏe.

Rồi chị dùng cây kim nhỏ chọt xuống. Liêm còn đang thắc mắc thì bị cơn đau đột ngột làm phân tâm, nên cũng đành thôi.

Mình cũng có phải ai quan trọng quá đâu mà sợ bị lộ thông tin rồi mã gene này kia. 

Có vẻ chị lễ tân thấy Liêm nhíu mày nên chị tìm chuyện nói để phân tán sự chú ý. Vừa nặn máu từ ngón tay cậu vào lọ, chị cười hỏi khi nãy cậu chọn dạng nhân vật gì rồi. Nghe được class cậu chọn thì chị ấy cười tít mắt. Chị bảo class này hiếm người chọn, nên thường tổng kết mỗi đợt sẽ được thêm năm phần trăm tiền bồi dưỡng thêm. Chị bảo cái này là tin nội bộ chị nói riêng cho cậu nghe thôi, đừng mang ra ngoài kể, tội chị. 

Liêm nghe vậy thì mừng húm, càng nghĩ càng thấy mình tính không sai tí nào.

Chưa đầy hai ngày sau, tức là hôm nay, chính là ngày theo như lời hẹn của sở nghiên cứu, họ sẽ gửi đến bộ công cụ chơi game. Nên hôm nay Liêm mới đặt báo thức dậy sớm thay vì ngủ cho đến khi tự tỉnh.

Xong cậu ngồi đợi từ chín giờ sáng tới gần ba giờ chiều, bên vận chuyển mới đem hàng tới.

Chờ bọn họ mang vào tận phòng, lắp đặt giúp xong rồi ra về, bây giờ Liêm mới có thời gian ngắm nghía nó. Một cái buồng VR mới toanh, hình dạng như một cái nhộng tằm màu xám bạc, chiếm hết hơn phân nửa diện tích căn phòng. Bây giờ thứ duy nhất trong phòng nhìn không nghèo chắc chắn là nó.

Liêm nhảy lò cò sang trái sang phải ngắm nghía nó một lúc, rồi cậu tặc lưỡi. Bây giờ cậu đang bị thương, hạn chế vận động nên không gian thế này tạm ổn vì dễ cho cậu di chuyển. Nhưng để làm việc lâu dài thì chắc phải chuyển đến một nơi rộng rãi hơn.

Thôi, đợi cuối tháng tổng kết xem được bao nhiêu rồi tính tiếp.

Cậu ngồi bịch xuống sàn, loay hoay với tờ giấy hướng dẫn một lúc. Trước hết là nối dây điện, rồi nhấn nút xanh này, tới nút đỏ nọ,... Hơi nhiều bước nhưng mỗi cái đều được đánh dấu kỹ càng, nên thoáng chốc cậu đã làm xong. Liêm cần đợi khoảng nửa tiếng để chờ buồng khởi động và tải đầy đủ thông tin. 

Tranh thủ thời gian chờ, cậu xoay người chống nạng đi ra ngoài tìm đồ ăn trước. Ban sáng Liêm cứ lo là mình vừa đi ăn thì bên chuyển phát đến rồi lại lúng túng, lần lữa mãi đến gần tối vẫn chưa có gì vào bụng.

Đợi đến khi cậu quay lại thì tiến trình cài đặt đã hoàn tất. Buồng VR đã tự động bung nắp phía trên lên, để lộ khoảng trống bên trong vừa đủ cho một người nằm vào. 

Liêm liếc nhìn thời gian trên điện thoại, hơn bảy giờ tối một chút. Vẫn đủ thời gian cho cậu vào game thăm thú trước khi yên giấc. 

Cậu loay hoay thay cái quần dài đang mặc thành một chiếc quần thun lửng thoải mái, tắt đèn để tiết kiệm điện, rồi mới lồm cồm bò vào bên trong buồng máy nằm thử. Cậu phải dịch tới dịch lui một lúc mới tìm được tư thế dễ chịu, bỗng buồng máy khẽ rung nhẹ một cái. Một luồng ánh sáng mỏng màu đỏ nhạt ở viền máy quét ngang qua người Liêm, chậm rãi từ đầu xuống chân. Cậu khẽ run, cảm giác lạnh lạnh như ai đó đưa đầu ngón tay chạm lướt qua làn da.

Ngay sau đó, một giọng nói trung tính vang lên.

“Xin hãy xác nhận danh tính người sử dụng.”

Liêm giật mình. Cậu nằm im, mắt đảo qua đảo lại trong bóng sáng lờ mờ, không biết phải đáp sao cho đúng. Cậu ngập ngừng vài giây, rồi nói đại. 

“Trần… Liêm.”

Không gian yên ắng trong khoảng hai giây, giọng nói máy móc ấy lại vang lên.

“Xác nhận danh tính thành công.”

Rồi nắp buồng từ từ đóng lại, đèn led ở viền cũng tắt ngấm. Xung quanh chìm hẳn vào bóng tối. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!