Tập 01

Chương 2.1

Chương 2.1

Bóng tối đặc quánh của buồng máy VR tan dần, nhường chỗ cho một luồng sáng vàng nhạt, thanh khiết. Liêm ngồi dậy, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường tre đơn sơ. Cậu đảo mắt nhìn quanh, ngắm nghía căn phòng nhỏ hẹp. Trần vác chéo những thanh xà ngang to và dày, vách tường gỗ lên nước nâu bóng loáng, thoang thoảng mùi gỗ già quyện với chút ẩm mốc thanh sạch đặc trưng của những ngôi chùa cổ. Bốn phía tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió lùa qua khe cửa gỗ. 

Liêm không vội vàng ngồi dậy ngay. Cậu rón rén cử động bắp chân trái, rồi dùng tay sờ nắn khắp cơ thể. Lớp trung y trắng thô nhám chạm vào da thịt mang đến một cảm giác thật đến rợn người. Cậu co chân, duỗi chân, rồi chậm rãi bước xuống sàn gỗ. 

Không đau. Không có cái cảm giác nặng nề từ lớp bột dày hay những cơn nhức nhối thấu xương mỗi khi cử động.

Liêm đi vòng quanh căn phòng một lượt, miệng không ngừng lẩm bẩm.

“Không đau thật à? Hay là nó chặn dây thần kinh cảm giác của mình rồi?”

Cậu thử nhún nhảy, co chân nhảy chân sáo, thậm chí là tung vài thế võ mèo quào mình học trên mạng để thử. Cảm giác vô cùng trơn mượt, phản hồi của cơ thể so với ý thức vô cùng tốt, còn tốt hơn ở đời thật. Vì ngoài đời cậu là một con lười chảy thây, mỗi ngày không nằm thì cũng ngồi. Nếu mà ở ngoài thực hành mấy động tác nhào lộn như nãy giờ, chắc chắn đã có ít nhất một khớp vai hoặc một cái đốt sống nào đó trật kêu răng rắc.

Thôi, cũng cũng, game năm chữ A nó khác.

Liêm lại dạo thêm một vòng nữa, lần này là thật sự chuyên tâm xem xét từng món đồ đặt trong phòng chứ không phải để nhào lộn như vừa rồi. Bên trong phòng có một cái bàn gỗ, bên trên đặt một cái gương đồng bát quái cùng cái hộc tủ nhỏ không biết đựng thứ gì, một ghế đẩu bốn chân, ngoài ra chỉ có thêm một tủ quần áo với chiếc giường tre cậu nằm khi nãy. Rất tối giản. 

Cậu tiến đến chiếc gương kia, trong lòng tò mò không biết nhân dạng hiện tại của mình trông như thế nào. Khi vừa nhìn vào, mặt gương bỗng lóe lên, hình ảnh bên trong không rõ ràng mà hơi nhập nhòe như bị out nét. Liêm nhíu mày thật chặt, tự hỏi có phải do mình cận hay game bị lag.

Bỗng trước mắt cậu hiển thị một bảng tùy chỉnh nhân dạng tối giản cùng dòng thông báo: "Chỉnh sửa không quá 20% so với thực tế". 

À, ra là tiết mục tạo nhân vật.

Liêm từng là một thằng nghiện game nhập vai, không “nhập vai” đến mức này thôi, nên cũng khá rành các thao tác chỉnh sửa. Cậu không chú ý đến vẻ ngoài của mình lắm, cũng không có nhu cầu làm "soái ca", nên 20% đối với cậu vẫn vừa đủ dùng.

Kéo nhẹ các thanh trượt, chỉnh cho đôi mắt bớt vẻ lờ đờ của kẻ thức đêm, sóng mũi cao hơn một tẹo để trông đạo mạo hơn và khuôn mặt đầy đặn hơn một chút. Cậu nghĩ, làm thầy tu thì mặt mũi phải trông phúc hậu thì người ta mới dễ có thiện cảm.

Khi chọn Class Tăng Sư, mái tóc của Liêm đã biến mất hoàn toàn. Cậu nhìn cái đầu trọc lốc của mình trong gương, đưa tay sờ sờ cái sọ nhẵn thín. Hệ thống cho phép chỉnh độ "tròn" của đầu, Liêm tỉ mỉ xoay tới xoay lui để đầu mình trông cân đối nhất, tránh việc bản thân nhìn như một quả trứng gà bị móp. Loay hoay mất một lúc, cuối cùng cậu cũng gật gù.

Con nhà ai mà đẹp trai thế không biết, hí hí hí.

Đang mải soi gương thì tiếng cộc cộc cộc khô khốc vang lên. Một giọng nói trầm ổn vọng qua vách cửa gỗ.

“Sư đệ, sao còn chưa khởi thân? Chuông đại hồng đã thỉnh hồi thứ ba rồi. Lễ khai môn sắp bắt đầu, nếu chậm trễ, Giám tự sư thúc sẽ không vui đâu.”

Cùng lúc đó, một bảng thông báo ảo tỏa ra ánh sáng xanh nhạt bỗng hiện ra, chắn ngang mặt gương đồng:

- Nhiệm vụ tân thủ: Lễ Khai Môn

Mục tiêu: Có mặt tại Sảnh Chính điện trong vòng 05:00 phút.

Phần thưởng: 1 Bộ đồ Tăng Sư sơ cấp, Pháp danh chính thức.

Hình phạt: Giảm 10 điểm thiện cảm với Sư thúc, có thể bị phạt gánh nước (Giảm thể lực).

Nhìn vào cái mốc "năm phút" đang đếm ngược và dòng chữ "phạt gánh nước", Liêm cảm thấy cái bắp chân vừa mới lành lặn của mình bỗng dưng run lẩy bẩy. 

Gánh nước? Với cái thân sinh viên cầm cái chảo chiên trứng còn thấy nặng này mà đi gánh nước thì khác gì hành xác.

Liêm cuống cuồng bật dậy, vơ lấy bộ áo tràng màu lam trong tủ gỗ cạnh giường rồi hối hả khoác ra ngoài lớp trung y trắng. Cậu vừa vật lộn với dải thắt lưng vải rắc rối, vừa lật đật mở cửa ra ngoài.

Cánh cửa gỗ vừa hé mở, đập vào mắt Liêm là một dáng người cao gầy, khoác bộ tăng phục màu lam sẫm được là phẳng phiu, đứng tĩnh tại như một gốc tùng già giữa hành lang. Phía trên đỉnh đầu người này, một dòng chữ màu trắng hiện ra mờ ảo nhưng đủ để Liêm đọc được. “NPC Huệ Tâm - Đệ tử truyền thừa đời thứ 37.”

Huệ Tâm có gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ nghiêm nghị quá tuổi, đôi mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Liêm khựng lại một nhịp, đôi mắt lén lút liếc từ trên xuống dưới đối phương, âm thầm đánh giá.

Ánh mắt người này lướt qua bộ dạng xộc xệch của Liêm, vạt áo tràng bên cao bên thấp, dải thắt lưng thì thắt nút nham nhở, đoạn thừa đoạn thiếu trông không khác gì một cái nùi giẻ quấn quanh hông. Huệ Tâm khẽ thở dài, bước lại gần. Đôi bàn tay thon dài giúp cậu nới lỏng cái nút thắt lộn xộn, rồi vòng tay ra sau lưng Liêm để siết lại dải thắt lưng cho thật ngay ngắn, phẳng phiu.

Có lẽ vì muốn sư đệ của mình phải thật chỉn chu trong buổi đại lễ đầu tiên, Huệ Tâm siết hơi mạnh tay. Cơn thắt đột ngột ép vào bụng khiến Liêm nghẹt thở, cậu theo phản xạ buột miệng.

“Á đ*… à…” 

Không gian bỗng chốc đông cứng. Vị sư huynh nhíu mày, ánh mắt nghiêm nghị nhìn cậu. Liêm tỉnh người, mặt tái mét, vội bịt chặt miệng rồi rối rít.

“Em... đệ xin lỗi sư huynh! Tại dây chặt quá làm đệ bị... liệu. Đệ không cố ý, để đệ sám hối, sám hối ngay!”

Vị sư huynh không nói gì thêm, chỉ chỉnh lại vạt áo cho Liêm rồi quay người đi trước. Liêm lủi thủi đi sau, vừa đi vừa không kiềm được mà tự vả nhẹ vào mồm mình mấy cái, lầm bầm.

“Cái mỏ hư này! Hư này! Đi tu tích đức mà mày cứ hở ra là chửi thề, tu vầy ai chứng…” 

Cậu nối bước theo sau sư huynh, ngoặt qua ngoặt lại mấy khúc quanh mà vẫn chưa đến nơi, cậu dần trở nên sốt ruột. Nhìn thời gian hiển thị trên màn hình đã vơi xuống hơn phân nửa, Liêm bắt đầu xoắn xuýt. Bước chân cậu nhấp nhổm như có lửa sau mông, hết nhìn trái lại ngó phải, nhưng cũng không dám bước nhanh hơn hay lên tiếng hối thúc Huệ Tâm. Nhìn cái dáng vẻ điềm nhiên, thanh thoát của vị sư huynh phía trước, Liêm rốt cuộc tặc lưỡi, mặc kệ mọi chuyện muốn ra sao thì ra. 

Thôi, người ta làm sư huynh không vội, mình vội cái gì. Xách mấy thùng nước thôi chứ có gì to tát đâu, coi như tập gym bù cho mấy năm trời ngồi máy tính.

Nghĩ vậy khiến Liêm an tâm hơn hẳn, đôi vai đang gồng lên nãy giờ cuối cùng cũng được thả lỏng. Bấy giờ cậu mới có lòng dạ mà ngó nghiêng xung quanh. 

Ngôi chùa này rộng đến mức đáng kinh ngạc, những cột gỗ lim to lớn sẫm màu, loang loáng những vệt vàng kim dưới ánh nắng sớm. Gió từ thung lũng thổi thốc qua dãy hành lang dài hẹp, mang theo mùi ngọc lan thanh khiết và tiếng chuông đồng thỉnh thoảng ngân lên xa xăm.

Trong lúc mải mê nhìn ngắm xung quanh, ánh mắt Liêm vô tình rơi vào gáy của người đi trước. Dưới ánh sáng vàng nhạt, cậu nhớ lại ba cái chấm tròn màu xám đều tăm tắp trên đỉnh đầu nhẵn thín của Huệ Tâm. Liêm tò mò nheo mắt lại, rồi lén lút đưa tay lên sờ sờ cái đầu trọc lốc, trống trơn của mình mà tự lầm bầm.

“Mấy cái chấm đó là cái gì nhỉ? Nhìn như hình xăm, hay là miếng dán trang trí cho mấy người làm thâm niên ta? Không biết có phải skin trả phí không mà hồi nãy chẳng thấy trong mục chỉnh sửa…”

Cậu lầm bà lầm bầm xong lại tự gật gù, lòng thầm nghĩ không có mấy cái đó trên đầu cũng tốt, trông nhẵn nhụi thế này cho nhẹ đầu. 

Liêm đâu có biết, cái sự "nhẹ đầu" này chỉ là tạm thời, và những "miếng dán trang trí" kia chính là khởi đầu cho một chuỗi những cơn đau thấu trời xanh mỗi khi cậu muốn thăng cấp sau này.

Mải mê với những suy nghĩ vẩn vơ, Liêm suýt chút nữa là đâm sầm vào lưng Huệ Tâm phía trước. Chẳng biết từ bao giờ mà cả hai đã dừng bước trước một cánh cửa gỗ cao lớn. Tiếng kẽo kẹt từ cánh cửa lớn khô khốc, rửa sạch những vết lơ ngơ còn sót lại trên mặt cậu. 

Cánh cửa mở ra, để lộ trước mặt hai người dãy hành lang dài để tiến vào Đại Điện. Không gian ở đây rộng thênh thang, những cây cột trụ to lớn trạm tổ họa tiết hoa sen tinh xảo. Quẩn quanh trong gian phòng là làn khói trầm nghi ngút màu xám trắng. Giữa điện, bức tượng Phật bằng đồng cao sừng sững, ánh mắt Ngài từ bi nhưng đầy quyền uy, như đang soi thấu mọi ngóc ngách trong tâm can những kẻ đứng dưới chân Ngài.

Liêm nhìn quanh, thấy hàng chục tăng sĩ trẻ khác đã đứng thành những hàng dài tăm tắp, tất cả đều bất động, hơi thở nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. Cái không khí đặc quánh sự trang nghiêm và áp lực vô hình từ hàng trăm con mắt khiến đôi chân Liêm bỗng chốc ríu lại. Cậu vô thức thu vai, bước chân khẽ khàng như sợ mình sẽ làm kinh động đến một vị thần linh nào đó.

Đến vị trí của mình, Liêm vội vàng quỳ xuống theo sự chỉ dẫn của Huệ Tâm. Cậu không chỉ quỳ đơn thuần, mà vô thức phủ phục, trán chạm sát xuống mặt đá lạnh ngắt, lưng còng xuống như muốn thu mình lại nhỏ nhất có thể. 

Trong lòng Liêm vốn luôn có một góc dành cho tín ngưỡng. Gia đình cậu mấy đời đều thờ Phật, từ nhỏ cậu đã quen với mùi khói hương quẩn quanh trong những ngày lễ quan trọng. Dù ra đời có bạt mạng, có láo toét đến đâu, cái nỗi sợ nguyên thủy trước Đấng linh thiêng vẫn luôn âm ỉ chảy trong máu của cậu. 

Đứng trước những cột gỗ lim khổng lồ và bức tượng Phật uy nghi này, Liêm nhất thời không thể phân rõ đây là thực hay ảo. Cái cảm giác tội lỗi về những cái sai đâu đâu mà mọi ngày cậu xem là vụn vặt bỗng chốc phình đại lên, đè nặng xuống gáy khiến cậu không dám thở mạnh. Cậu thấy mình như một đứa trẻ hư bị bắt quả tang trước cửa điện, vừa hổ thẹn, vừa sợ hãi một sự trừng phạt siêu nhiên nào đó sẽ giáng xuống đầu.

Trong cái tĩnh lặng đến gai người ấy, bên tai Liêm chỉ còn vang dội tiếng tim thình thịch của chính mình. Cậu liếc mắt, “00:10”... Thanh đếm ngược màu đỏ đã dừng lại ở con số chỉ còn tính bằng giây, tim Liêm như treo ngược lên tận cổ họng. Cậu không dám ngẩng đầu, khóe mắt chỉ liếc thấy đôi hài vải của Huệ Tâm đứng bên cạnh.

Đột nhiên, tiếng gõ khánh vang lên một nhịp khô khốc, xé toạc không gian trầm mặc. Một giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực từ trên đài cao truyền xuống:

“Huệ Tâm, đưa sư đệ con lên đây.”

Trước mắt cậu, dòng chữ “Nhiệm vụ: Lễ Khai Môn - Hoàn thành” hiện ra nhạt nhòa rồi biến mất. Liêm thấy tim mình nảy lên một cái, vừa nhẹ nhõm vì thoát án gánh nước, vừa run rẩy trước giọng nói quyền uy kia.  Chợt cậu cảm nhận được một bàn tay ấm áp đặt lên vai mình, giọng Huệ Tâm thì thầm chỉ vừa đủ cho hai người nghe được truyền tới.

"Đừng sợ, đi theo huynh."

Liêm lóng ngóng đứng dậy, đôi chân hơi tê cứng khiến bước đi có phần loạng choạng như hồi còn bó bột. Cậu không dám nhìn thẳng, chỉ cúi đầu dõi theo gót chân của Huệ Tâm đang lướt đi phía trước. Cho đến khi Huệ Tâm dừng bước và quỳ xuống, Liêm cũng vội vàng làm theo.

Lúc này, tò mò xen lẫn căng thẳng, Liêm khẽ liếc mắt nhìn lên phía đôi chân đang xếp bằng trên đài sen gỗ. Ngay lập tức, một dòng chữ màu trắng mờ ảo hiện ra trong tầm nhìn của cậu, tương tự như thứ cậu đã nhìn thấy trên đầu sư huynh lúc nãy. “NPC Phổ Trí Thiền sư - Giám tự Vô Niệm Tự (Truyền thừa đời thứ 36)”

Trên đài cao, Phổ Trí ngồi tĩnh tại, đôi mắt nhắm hờ nhưng khi Liêm vừa quỳ xuống, ông khẽ mở mắt. Cái nhìn đó như soi thấu vào tận căn cốt của cậu. Giọng Sư thúc vang rền như tiếng khánh đồng.

“Con đã bước chân qua cổng Vô Niệm Tự, tức là đã có duyên với chúng ta. Cùng khóa đệ tử này với con có Huệ Tâm, Huệ Trí... tất cả đều lấy chữ Huệ làm đầu, lấy trí tuệ làm gốc để soi sáng con đường tu tập.” 

Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khóe môi của Liêm. 

“Nhưng ta nhìn thấy căn cơ của con... thiện ác đan xen, đặc biệt là cái "khẩu" này, nếu không quản cho tốt sẽ là tai họa khôn lường. Ta mong con lấy chữ Huệ để dẫn dắt lời nói, dùng cái tâm sáng để phát ngôn. Từ nay, pháp danh của con là Huệ Ngôn. Mong con nói lời hay ý đẹp, dùng ngôn từ để độ người, thay vì làm khổ người khổ ta.”

Nghe đến chữ "Ngôn", đôi vai Liêm khẽ run lên. Cậu không ngẩng đầu, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Cậu hít một hơi thật sâu, dập đầu thật thấp xuống sàn đá lạnh ngắt, giọng đáp lí nhí.

“Con... Huệ Ngôn, xin nhận giáo hối.”

Vừa dứt lời, một bảng thông báo hệ thống màu xanh nhạt hiện ra ở góc tầm mắt.

“Huệ Ngôn - Công đức: 0 - Hiệu ứng: Khẩu nghiệp +1 (Giảm 25% Công đức nhận được).”

Liêm nhìn chằm chằm vào dòng chữ đỏ đó, mím chặt môi. Khi đứng dậy bước lùi lại về hàng, cậu vô thức đưa mu bàn tay quệt ngang miệng một cái dứt khoát, như đang chùi đi những lời dơ bẩn từ cái miệng mình mà ra. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!