Tập 01: Quỷ Đồng Tiền
Chương 02: Cô nói xem! Tại sao lại như vậy?
0 Bình luận - Độ dài: 2,279 từ - Cập nhật:
Mặc cho trời đã tối, mặc cho tiếng ồn ào thảo luận của mọi người, Bạch Yên vẫn im lặng phân tích và phán đoán sự sai lệch của thời gian là vì sao.
Mọi khả năng, từ việc hắn quên mất một ký ức nào đó, cho đến việc Chu Hoài Ngọc lừa mọi người. Nhưng liệu có khả thi không? Động cơ của hắn là gì?
Nếu như Châu Thị vì sợ hãi có thể nói dối để tăng tính nguy hiểm, ép mọi người về, thì Hoài Ngọc có động cơ gì? Hơn nữa, từ lúc bước vào làng, hắn cũng chẳng tỏ ra sợ hãi là mấy.
Cho đến lúc đi về cũng vậy. Bạch Yên vò đầu, nét mặt nhăn lại. Đến nỗi chữ "SỢ" dường như khắc trên mặt hắn, nhưng nỗi sợ không phải đến từ quỷ dị, mà đến từ thứ sai lệch đến mức trừu tượng như thế này.
Bạch Yên lẩm bẩm:
"Không thể nào... Bọn họ cũng thật sự không nhận ra sự thay đổi khủng khiếp này... Tại sao? Rốt cuộc tôi đã bỏ sót chi tiết nào? Tại sao..."
Hắn cứ run rẩy ở đó lẩm bẩm, giống như người thật sự bị điên. Mọi người cũng chẳng để ý, với những người đã trải qua một lần mộng, chuyện này họ ít nhiều đã chứng kiến.
Nhưng cô gái nhút nhát Châu Thị này, cũng là người chưa từng trải qua Mộng Quỷ lần nào, nên ít nhiều có vài thứ không hiểu. Cô lên tiếng:
"Mọi người này, chúng ta có nên xem xét tình trạng của Bạch Yên không?"
Tiếng ồn ào trước đó im bặt. Tức Hà là người đầu tiên lên tiếng, giọng điệu thờ ơ đến mức làm người khác lạnh lòng:
"Tại sao? Nhìn tình trạng của hắn, e là tinh thần đã sụp đổ rồi."
"Khó cứu."
Bốn người kia cũng gật đầu tỏ ý. Châu Thị lúc này mới tỏ ra chút lanh lợi, cô nói:
"Nhưng mà Bạch Yên cũng là pháp y, mỗi ngày đều đối mặt với xác chết. Cái gì có thể làm một pháp y sụp đổ chứ?"
Không gian lại rơi vào im lặng, sự im lặng này còn mang theo sự khinh bỉ, hoặc tò mò.
Tức Hà cười lớn, phá vỡ sự im lặng buồn cười này, cũng làm những kẻ tò mò mong chờ, những kẻ khinh bỉ nhắm mắt tận hưởng. Tức Hà nhẹ giọng nói, mang theo chế giễu:
"Cô cũng thông minh lên rồi nhỉ? Nhưng lại quá tin người rồi. Cô có chắc hắn nói thật không?"
"Cô cũng đừng hỏi tại sao hắn nói dối. Hắn cũng là một kẻ có não. Cô chắc biết lòng tin trong Mộng Quỷ quan trọng thế nào. Tôi nói tới đây, cô nên tự hiểu nhỉ?" Nhã Bạch tiếp lời, ánh mắt sâu thẳm, nụ cười nhếch lên, Nhã Bạch đối với người phụ nữ thật sự có chút khinh bỉ.
Châu Thị sững người. Thông qua lời Nhã Bạch lúc đầu, cô đương nhiên biết lòng tin trong đây quan trọng thế nào.
Có được uy tín và lòng tin vững chắc,gần như đã có thêm một mạng, lợi ích nhất là có người thay mình tìm manh mối. Bạch Yên nói mình là pháp y cũng không phải không có lý do. Châu Thị cười gượng:
"Tôi xin lỗi..." Châu Thị cúi mặt, không nói gì thêm. Cô biết thái độ của mình hôm nay đã biến cô thành một kẻ ngu ngốc, không đem lại giá trị gì.
"Hôm nay tới đây thôi, trời cũng tối rồi. Mọi người về phòng đi. Còn tên này thì để tôi xử lý, dù gì tôi cũng là bác sĩ." Nhã Bạch lên tiếng.
Châu Thị lại lên tiếng, giọng ngày càng lưỡng lự, mất tự tin, nhưng rõ nhất chính là sự sợ hãi:
"Thế quỷ dị? Tối nó có đến tìm chúng ta không?".
"Cô cứ yên tâm, ngày đầu Mộng Quỷ bị áp chế tuyệt đối, không làm hại hay làm gì được chúng ta hết. Trừ khi ta phạm phải quy tắc."
Triệu Sơn từ tốn giải thích. Phải nói, Triệu Sơn dễ gần hơn vợ hắn nhiều.
Với những người đã từng vượt qua mộng, đây là quy tắc họ nắm rõ nhất. Nó giúp ích rất nhiều cho việc tìm manh mối hay đường sống.
"Nếu không còn gì thì mọi người về phòng được rồi chứ?". Giọng Nhã Bạch đầy mất kiên nhẫn.
Là người dẫn đầu duy nhất, tiếng nói của cô có uy quyền. Đám người lần lượt quay về phòng mình. Trong căn phòng ăn giờ chỉ còn lại Triệu Sơn, Bạch Yên và Nhã Bạch.
Nhã Bạch liếc mắt, có chút khó hiểu nhìn về phía Triệu Sơn.
"Không cần giúp đâu, em tự lo được. Anh cứ về đi."
Hắn là người hiểu vợ mình nhất, cũng tin tưởng vợ mình nhất. Chính vì thế, hắn yên tâm quay về phòng.
Bức tường vàng cũ kỹ. Trên trần chỉ có một bóng đèn với ánh sáng vàng yếu ớt. Cửa sổ phủ một lớp bụi dày. Bên ngoài, sương mù dày đặc, chẳng thấy ánh trăng đâu, chỉ có thứ ánh sáng hư ảo chiếu xuyên qua làn sương, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo khó tả.
Nhã Bạch kéo ghế, ngồi xuống đối diện Bạch Yên. Giọng cô lạnh lùng vang lên:
"Cậu là người thông minh mà,cũng thấy rồi nhỉ? Thời gian có sự sai lệch."
Vừa dứt lời, Bạch Yên trợn mắt. Hắn như tìm thấy thứ ánh sáng còn ấm áp hơn cả ánh đèn kia.
Câu nói này đã kiểm chứng rất nhiều điều cho hắn... Hắn không hề bị xóa đi ký ức. Bạch Yên thầm nghĩ:
"Vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?Mình không bị mất ký ức, cũng chắc chắn Hoài Ngọc không có vấn đề gì... Thế thì tại sao?"
Bạch Yên im lặng, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Ánh mắt đầy hoài nghi của hắn hướng về Nhã Bạch.
"Tại sao?"
Nhã Bạch khẽ cười, nụ cười không rõ ràng lắm. Cô chống cằm, suy nghĩ một lúc rồi nói.
"Có lẽ lúc nãy cậu đang hoang mang, không để ý lời tôi nhỉ?". Nhã Bạch thở dài, rồi tiếp tục.
"Cũng không sao, vẫn còn một số điều cần phải nói. Vểnh tai lên nghe cho rõ, và ghi nhớ kỹ vào."
"Theo quy tắc Mộng Quỷ, ngày đầu tiên, quỷ dị hoàn toàn bị áp chế, không thể tấn công hay hù dọa chúng ta."
"Quan trọng nhất, cái nhà trọ này là do Mộng Quỷ sắp xếp, vì vậy có thể hiểu là nó không liên quan đến nơi này. Nhưng điều này cũng tùy lúc, không phải lúc nào cũng vậy."
"Nói tới đây chắc cậu cũng hiểu rồi. Nói xem cậu thấy thế nào. Tôi cũng đang suy nghĩ về vấn đề này."
"Cô nói xem, quỷ dị có thể can thiệp vào thời gian không?" Bạch Yên tò mò hỏi, khuôn mặt kiên định.
Như thể đây là một phép thử, để kiểm tra xem liệu nó có đúng như hắn nghĩ hay không. Nhã Bạch ngẫm nghĩ một chút, rồi nhẹ giọng nói.
"Có."
"Haha... Thật là không ngờ." Bạch Yên bật cười lớn. Hắn không ngờ rằng quỷ dị lại đáng sợ hơn những gì hắn tưởng tượng.
"Nếu cô khẳng định như vậy, thì theo tôi nghĩ, quỷ dị có thể thay đổi dòng thời gian. Và dòng thời gian ở đây chính là 'sau bi kịch' và 'trước bi kịch' nào đó khiến tất cả dân làng đều chết"
"Mà vì sao tôi có khẳng định hai dòng thời gian sau bi kịch và trước bi kịch là sự vắng mặt của dân làng, và nhiệm vụ cửa chữ máu cho thấy chúng ta đang ở thời gian sau một bi kịch nào đó".
"Vì xuất hiện sai lệch từ nhà trọ nên theo một cách hiểu nào đó thì còn dòng thời gian nữa. Mà tôi có thể tạm khẳng định là thời gian trước bi kịch, thêm nữa nếu chịu tư duy một xíu cũng có thể phán đoán được".
Nhã Bạch im lặng lắng nghe, rồi gật đầu nói.
"Tôi cũng nghĩ giống cậu. Chắc hẳn quỷ dị đã ảnh hưởng đến dòng thời gian, và vì quy tắc của Mộng Quỷ nên đã xuất hiện lỗ hổng. Thời gian bị lệch là ba tiếng. Cho nên khả năng xuất hai dòng thời gian là rất lớn"
Cô liếc nhìn Bạch Yên, nhận thấy hắn cũng đang nhìn mình. Nhã Bạch khẽ mỉm cười, một nụ cười rất tinh ranh.
Bạch Yên lại cười. Hắn cười về một điều gì đó, một thứ mà cả hai đều hiểu.
"Vậy theo cô, dòng thời gian thực... đúng hơn là 'thời gian sau thảm họa', chính là dòng thời gian vào sáng nay?"
Nhã Bạch lại suy nghĩ. Cô nói:
"Có lẽ vậy. Nhưng khoảng thời gian trễ ba tiếng này sinh ra do quy tắc Mộng Quỷ. Ngày mai chắc sẽ đồng bộ trở lại, nhưng cũng sẽ sinh ra một cơ chế mới."
"Cậu xem, thời gian sẽ chuyển đổi vào lúc nào? Thời gian nào là 'trước thảm họa', thời gian nào là 'sau thảm họa'?" Nhã Bạch nhắm mắt, dường như cũng đang tính toán, đồng thời chờ đợi câu trả lời của Bạch Yên.
Qua một khoảng lặng, Bạch Yên nói:
"Không rõ, nhưng có thể kiểm chứng..." Chưa đợi hắn nói xong, Nhã Bạch đã cướp lời, nói tiếp:
"Xem ngày mai có dân làng hay không là sẽ rõ. Vấn đề tiếp theo là thời điểm chuyển đổi."
Bạch Yên lại cười, giọng điệu bình thản: "Ừ. Nếu đúng vậy, chắc chắn cả làng đã biến thành ma. Cô nói xem, liệu quỷ dị mà lần này chúng ta phải giải quyết có phải chính là những dân làng này không?"
Nhã Bạch lại thở dài. Biểu hiện của cô cho thấy nếu đúng như vậy thì vấn đề thật sự rất đau đầu. Nhã Bạch nghĩ thầm, bọn họ chỉ có sáu người, so với cả một làng gần hai mươi mấy hộ gia đình thì chắc chắn là bất lợi.
"Không rõ nữa. Nhưng chắc chắn sẽ có cách, chỉ là chúng ta chưa nhìn ra thôi." Nhã Bạch nói.
"Vậy cô nói xem, tại sao bọn họ lại không nhận ra? Chẳng phải quỷ dị không thể ảnh hưởng hay hù dọa chúng ta sao?" Bạch Yên hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Chẳng phải ảnh hưởng này rất yếu còn gì? Nếu không, chúng ta đều bị ảnh hưởng rồi. Riêng tôi với cậu không sao chính là vì chúng ta cảnh giác cao, cảnh giác với cả đồng đội." Giọng Nhã Bạch thản nhiên, như thể đã chắc chắn một điều. Cô ta tiếp tục nói:
"Còn lý do vì sao bị ảnh hưởng à...Có lẽ chúng ta đã kích hoạt quy tắc tử vong rồi."
Nhã Bạch nói tới đây, Bạch Yên lập tức cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, hắn rùng mình một cái, lạnh nhạt nói:
"Mộng Quỷ khó sống thật..."
"Haha...Cũng đừng lo lắng. Tình trạng hiện tại cho thấy đây là một cái chết từ từ, cứ cảnh giác và tập trung cao độ, hẳn là không sao." Nhã Bạch đáp, giọng có chút thích thú.
"Không đúng... Nếu nói vậy thì không phải bọn họ không nhận ra, mà là đang bị đồng hóa!"
"Cô nói chúng ta kích hoạt quy tắc tử vong, không nói vì sao kích hoạt thì cũng quá rõ rồi. Quy tắc tử vong đến từ quỷ dị, mà dân làng là quỷ dị, vậy thì quy tắc tử vong này chỉ có thể đến từ chúng. Nhưng quỷ dị thật sự có thể làm chúng ta không nhận ra sự thay đổi sao?"
"Thế thì từ 'tử vong' có chút thừa thãi. Chỉ có thể nói, bọn họ đang vì lý do nào đó mà quên đi bản thân. Mà lý do lớn nhất chính là hoàn toàn nhập vai, thậm chí là... trở thành dân làng." Gương mặt Bạch Yên tối lại, giọng hắn đầy lo lắng.
"Hở, cậu làm gì mà giật nảy lên thế? Chẳng phải quá rõ rồi sao. Còn quy tắc tử vong à, có thể chúng ta đã kích hoạt nó ngay lúc bước vào làng." Nhã Bạch có chút bất ngờ nói.
Bạch Yên càng lạnh mặt. Điều hắn không ngờ là Nhã Bạch đã suy đoán hết tất cả, và còn châm chọc hơn khi nói đó là điều "quá rõ". Thật sự làm Bạch Yên cảm thấy bị sỉ nhục. Hắn gượng gạo ngồi lại xuống ghế, nói:
"Được rồi, được rồi. Là cô cao siêu."
Nhã Bạch lại cười. Nụ cười đầy thích thú này càng khiến Bạch Yên cảm thấy khó chịu, giống như cô ta đã đạt được một mục đích nào đó.
"Được rồi, nghiêm túc thôi. Ngày mai cậu định làm gì?" Nhã Bạch trở lại với chất giọng lạnh lùng.
"Có lẽ là hoàn thành phỏng vấn thật nhanh rồi rời đi. Nhưng chắc chắn không đơn giản thế đâu, ý chính vẫn là quan sát." Bạch Yên nghiêm giọng đáp.
"Tôi đã nói rồi, cậu đúng là một người thông minh." Nhã Bạch khẽ nói, trên gương mặt cô ánh lên một vẻ tự tin khó tả.
0 Bình luận