Bạch Yên mở mắt, trần nhà là lớp gạch men cũ kỹ, ảm đạm, phảng phất mùi mốc meo từ những chiếc cửa sắt cũ.
Hắn yên lặng nằm trên giường, đầu óc hơi choáng váng, mệt mỏi cảm nhận mọi thứ xung quanh.
Căn phòng được sơn màu vàng đã bong tróc, bàn ghế đều in dấu tích năm tháng. Ngay cả chiếc giường hắn nằm cũng không ngoại lệ.
Ga giường nhăn nhúm, những vết đen không rõ nguyên nhân dính trên đó. Bạch Yên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Hắn cẩn thận quan sát căn phòng, dường như chẳng có gì bất thường. Bạch Yên tự hỏi:
"Đây là đâu...? Tại sao tôi lại ở đây? Chẳng phải...".
Chưa kịp để hắn nhớ lại, một cơn đau đầu bất chợt ập tới khiến hắn nhăn mặt. Cơn đau như có búa đang gõ vào đầu.
Dường như có một thế lực nào đó đang ngăn cản hắn hồi tưởng.
Bỗng nhiên, trên bức tường vàng cũ kỹ kia xuất hiện những dòng chữ máu hiện ra từ hư không.
Máu đen kịt, như bị điều khiển, chảy thành từng chữ hiện rõ trên tường.
Bạch Yên vô thức thốt lên:
【Nhiệm vụ: Sống sót năm ngày trong làng Châu Linh, tìm ra sự thật về nơi này】
Qua một thoáng sững sờ, Bạch Yên nhìn những dòng máu trước mắt với cảm giác kinh dị khó tả. Một nỗi sợ hãi tột cùng trước những điều không biết.
Bạch Yên nhanh chóng tiến về phía bức tường có chữ máu, nhưng chúng như có ý thức, lập tức biến mất.
Hắn lẩm bẩm trong đầu những dòng chữ vừa rồi, suy nghĩ:
"Sống sót, sống sót... Rốt cuộc phải tránh cái gì mà phải sống sót? Tôi thật không tin có nguy hiểm nào có thể chạm đến bản thân tôi!".
Chỉ trong chốc lát, Bạch Yên đã lấy lại bình tĩnh. Hắn thận trọng bước ra khỏi phòng, trong đầu đầy câu hỏi.
Nhanh chóng, Bạch Yên bước ra sảnh chính.
"Xem ra tới trễ rồi". Bạch Yên nói nhỏ.
Trước mặt hắn là một nhóm năm người đang tụ tập, họ đang thảo luận điều gì đó. Chỉ nghe loáng thoáng:
"Các người mộng mấy?".
Bạch Yên thoáng ngờ vực, sau đó lên tiếng:
"Xin hỏi các vị, đây là nơi nào? Có vẻ như các vị biết điều gì đó".
Một người phụ nữ giọng kiêu ngạo nói:
"Lại một tân binh à, có lẽ hơi phiền phức".
Nói xong, cô ta vỗ tay tập hợp mọi người, giọng mang theo uy quyền:
"Lần này nhóm chúng ta có sáu người, có hai tân binh. Bốn người mộng một, xem ra phó bản lần này không khó".
"Trước hết, tôi nói với đám tân binh các người Nơi đây là Mộng Quỷ, nơi tồn tại của các quỷ dị với oán niệm cực kỳ kinh khủng".
"Chắc các người đã thấy dòng chữ máu đó rồi, chỉ cần làm theo nó là các người sẽ chắc chắn sống nhưng tôi phải nói một điều:"
"Mọi thứ chưa bao giờ đơn giản như vậy!".
Nghe xong, Bạch Yên nhíu mày. Hắn cũng biết năm ngày tuyệt đối không đơn giản, nhưng không ngờ thứ mọi người phải trốn tránh lại chính là quỷ dị.
Giọng người phụ nữ đó càng kiên định:
"Quỷ dị giết người theo quy tắc, chỉ cần biết quy tắc sẽ sống. Nhưng càng về sau, quỷ dị càng không theo quy tắc, trừ khi các người giải được oán niệm trong hắn, chính là giải mã sự thật tại nơi này, hoàn thành mong ước của hắn".
"Đương nhiên, những lời tôi nói với tân binh các người không phải nghĩa vụ gì, mà là mong các người ngoan ngoãn, đừng phá phách rước họa vào chúng ta".
Người phụ nữ đột nhiên nhẹ giọng, có chút hòa đồng:
"Được rồi, để thuận tiện thì chúng ta nên tự giới thiệu. Tôi trước"
"Tôi tên là Ngô Nhã Bạch, một bác sĩ".
Giọng người đàn ông trung niên bên cạnh Nhã Bạch vang lên:
"Tôi tên Triệu Sơn, bác sĩ, còn là chồng của người phụ nữ này".
"Haha..."
"Vậy đến tôi, tôi tên Tức Hà, sinh viên".
Kế tiếp là Châu Thị, một kế toán. Chu Hoài Ngọc, một sinh viên.
Cuối cùng là Bạch Yên.
"Tôi là Bạch Yên, pháp y".
Như một bản nhạc có giai điệu, tiết tấu, người lãnh đạo cũng đứng ra:
"Vậy tân binh, hai người tên Bạch Yên và Châu Thị à...".
Chu Hoài Ngọc lập tức lên tiếng:
"Được rồi, tôi nói trước. Theo quan sát của tôi thì chúng ta có lẽ là phóng viên hoặc đại loại thế".
Lúc này Bạch Yên mới để ý trong sảnh chính khách sạn có một túi đồ. Bên ngoài là máy quay, máy ghi âm... các vật dụng dùng để phỏng vấn. Hơn nữa, trên từng món đồ đều có kèm tên từng người, không khó để nhận ra họ là phóng viên, còn biết họ thuộc vị trí nào.
Hoài Ngọc lại lên tiếng, cho đến giờ hắn là người sôi nổi nhất:
"Các người nghĩ lại xem. Nhiệm vụ của chúng ta là sống sót năm ngày, nhưng những món đồ ở đây có lẽ nói lên rằng chúng tôi đến đây là để phỏng vấn".
"Thông thường, Mộng Quỷ sẽ đưa ra nhiệm vụ liên quan đến khát vọng hoặc quá trình của nhân vật mà chúng ta đóng vai. Nếu chúng ta là phóng viên, thì nhiệm vụ phải là hoàn thành phỏng vấn tình hình hay gì đó trong làng Châu Linh."
Nhã Bạch tiếp lời:
"Mặc dù chúng ta đều là mộng một, nhưng kiến thức có chút khác biệt. Tôi cũng không trách cậu, dù sao kiến thức cũng không thể bù đắp qua vài lần tham gia Mộng Quỷ".
"Đúng là chữ máu luôn đưa ra nhiệm vụ liên quan đến nhân vật chúng ta đóng vai, nhưng cái quan trọng hơn hết chính là đường sống của chúng ta. Nhiệm vụ phải sống năm ngày".
"Chữ máu không sai, chỉ là nó không đầy đủ. Đường sống không chỉ có một, có rất nhiều đường sống, và đây hoàn toàn là thứ chúng ta tự tìm ra".
"Còn đường sống mà chữ máu đưa ra, lại chính là đường sống tồi tệ nhất. Bảo chúng ta sống năm ngày? Tôi có thể chắc chắn là không thể. Quỷ dị càng về sau càng mạnh, có lẽ đến ngày thứ năm nó đã không kiêng nể gì nữa rồi".
"Cho nên chúng ta phải tìm đường sống khác. Theo tôi suy đoán, có lẽ chúng ta phải hoàn thành cuộc phỏng vấn, rời khỏi làng Châu Linh cũng là một đường sống".
Bạch Yên im lặng từ nãy, bây giờ mới lên tiếng. Hắn hỏi:
"Đường sống có sai không?".
Nhã Bạch cười lớn, cô ta nói:
"Cậu cũng thông minh. Đường sống có thể sai, hoàn toàn dựa vào suy luận. Còn việc giải mã sự thật chính là phần suy luận để tìm ra đường sống đúng nhất!".
Bạch Yên lại lên tiếng hỏi:
"Các người bảo phỏng vấn để sống? Nhưng chúng ta phỏng vấn cái gì, chủ đề gì?".
Nhã Bạch nhếch miệng: "Cậu có vẻ là người thích hỏi nhỉ.
"Cậu có thấy cái túi sách kia không?"
Bạch Yên liền hiểu, lập tức im lặng. Hắn cảm nhận một sự áp đảo mơ hồ nào đó đang bao trùm.
Mọi người nhanh chóng lục lọi chiếc túi sách, cuối cùng phát hiện ra một tập tài liệu. Tiêu đề tài liệu là Ký sự phỏng vấn làng Châu Linh.
Sau một lúc đọc từng trang, Tức Hà lên tiếng:
"Thấy rồi!"
Cô đưa ra một tập giấy, sau đó nói:
"Chúng ta đến đây để phỏng vấn về tình hình kinh tế trong làng, chủ yếu là sinh hoạt, tiền bạc hay công việc có ổn định hay không".
"Vậy thì đi thôi". Nhã Bạch lên tiếng.
Sau mười năm phút, bọn họ cuối cùng cũng đến được làng Châu Linh.
Vừa đặt chân vào, liền có một loại cảm giác lạnh lẽo lạ thường, không khí cũng quỷ dị không kém.
Hoài Ngọc nhíu mày, hắn nói:
"Tại sao lại không có ai vậy? Bây giờ là chín giờ sáng, đáng lẽ làng phải nhộn nhịp lắm chứ. Ít nhất cũng phải thấy vài người chứ đằng này...".
Nhã Bạch cùng mọi người nhíu mày, cảm thấy điều không ổn.
Châu Thị, cô gái tân binh có chút nhút nhát, lên tiếng:
"Sao em luôn có cảm giác bất an vậy? Làng này có thật sự vào được không?".
Bọn họ không mấy quan tâm câu nói của Châu Thị, chỉ thận trọng từng bước tiến vào làng. Thật sự, ngôi làng vắng tanh, không một tiếng người, tựa như một ngôi làng ma.
"Các nhà xung quanh đều đóng cửa, kéo rèm. Thật sự có chút quỷ dị". Hoài Ngọc lo lắng nói.
Triệu Sơn lúc này mới lên tiếng:
"Thật sự có chút quỷ dị, các người có thấy lạ không?".
"Điểm lạ thì quá nhiều, nhìn thôi cũng thấy bất thường. Anh nói điểm lạ gì?". Nhã Bạch hỏi lại.
"Tất cả nhà đều đóng cửa, kéo rèm. Cho dù là tất cả đi vắng hết thì cũng không nên như thế này. Hơn nữa, chúng ta đến phỏng vấn, chắc chắn đã có lịch hẹn, không nên như thế này. Trừ khi..."
"Trừ khi, bọn chúng đang ở trong nhà lặng lẽ quan sát chúng ta, hay có lẽ... chúng sợ ánh sáng...".
Triệu Sơn nói tới đây, tất cả đều hít vào một hơi khí lạnh, tay chân bất giác cũng run lên.
"Hay là chúng ta rút lui! Nơi này không an toàn". Châu Thị lên tiếng. Cô cảm thấy sợ hãi, nhưng càng sợ đi một mình, nên muốn mọi người cùng về.
Lúc này, Nhã Bạch đang do dự. Cô tự nhiên đảm nhiệm tư cách lãnh đạo, ít nhiều cũng phải có trách nhiệm với họ. Nếu không, ngày mai sẽ không còn ai đứng phía trước cô nữa!
"Rút! Chúng ta về tìm kiếm manh mối cái đã. Chỗ này để ngày mai tính, không nên ở lâu!". Nhã Bạch dứt khoát nói.
Về tới trọ, Bạch Yên để ý phòng trọ này có chút kỳ quái: lầu hai là nhà ăn, còn lầu một lại là phòng ngủ. Nếu theo thông thường, lầu một phải là nhà ăn, còn lầu hai mới là phòng ngủ.
Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều đến thế, tự nhiên cứ bỏ qua. Quan trọng bây giờ là làm sao hoàn thành cuộc phỏng vấn.
"Mọi người đi ăn đã, cũng trưa rồi..."
Vừa dứt câu, Bạch Yên lập tức mặt lạnh đi mấy phần. Hắn nhìn đồng hồ trên tay hiển thị: mười hai giờ bốn mươi ba phút.
Suy nghĩ của Bạch Yên lẩm bẩm chỉ ba chữ: "KHÔNG THỂ NÀO!!"
"Làm sao có thể? Từ trọ đến làng cũng chỉ mười lăm phút. Lúc đi là tám giờ bốn mươi lăm, tới nơi khoảng chín giờ. Ở lại một lúc không quá năm phút rồi chạy về đây..."
"Đáng ra cũng phải chín giờ ba mươi, tại sao lại thành mười hai giờ bốn mươi ba?!"
Bạch Yên ánh mắt cẩn trọng liếc nhìn năm người phía trước, trong lòng càng hoảng loạn.
"Không đúng... Bọn họ lại không có phản ứng gì? Chẳng phải lúc nãy Hoài Ngọc nói 'bây giờ chín giờ sáng' sao? Tại sao... Hay ký ức của bản thân mình có vấn đề...".
Bạch Yên hít một hơi khí lạnh, tay chân tự giác run run lên. Hắn cẩn trọng bước vào nhà ăn. Nhìn đĩa cơm trứng kèm đùi gà cũng không khiến hắn động đũa.
"Không thể nào..."
Bỗng lúc này, Hoài Ngọc vỗ vai Bạch Yên, hắn nói:
"Anh không khỏe à? Sao mồ hôi nhiều vậy. Chỉ đi có một khoảng thế mà?"
"Anh yếu thật đó. Nè? Không trả lời tôi à?"
Nhã Bạch giọng có chút bình thản nói, có lẽ chuyện này đối với cô ta đã thành chuyện thường ngày:
"Kệ hắn đi, có lẽ tâm lý đã bị đả kích".
Nghe xong, Hoài Ngọc chỉ thở dài, nói:
"Chỉ mới một ngày vậy mà..."
Nhưng hiểu rõ hơn ai hết, Bạch Yên bây giờ vẫn đang sợ hãi, nhưng hắn vẫn đang tính toán về khoảng thời gian đó, dù bản thân đang sợ hãi đến mức không kìm được.
0 Bình luận