Đêm không trăng và không mây

I.

I.

Cũng như mỗi tối rảnh rang hiếm có vào mỗi thứ bảy cuối tuần, hắn ngồi tư lự ngoài ban công với cái ghế nhựa dựa lưng và một chiếc điện thoại con con trên tay. Chốc chốc, ngón cái hắn lại lướt nhẹ lên cái màn hình hình chữ nhật đặt gọn gàng trong tay mình. Cũng như mọi khi, hắn lại đọc truyện ngắn “Mờ nhạt” của Starry, trong một tuyển tập truyện ngắn không quá nổi, có tên là “Những kẻ tầm thường”, từ một tác giả ẩn danh trên một nền tảng đăng truyện tự sáng tác trên mạng.

 Hắn đã đọc hết cả thảy mười một tập truyện ngắn trong đó, và đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần; hắn chăm chú đọc từng câu, từng chữ, chậm rãi nhưng chắc chắn, nghiền ngẫm và suy tưởng thật lâu, chìm đắm và trôi theo dòng chảy của câu chuyện, quên đi hết tất cả mọi thứ xung quanh mình. Cảm tưởng như giữa hắn và tuyển tập truyện ngắn ấy có một mối liên hệ sâu sắc nào đó với nhau, dường như là còn có một tâm thế “tôn thờ” với nó vậy.

Hắn còn nhớ, lần đầu tiên hắn vào đọc thử và cả những lúc mà tâm trạng hắn trở nên tồi tệ, nước mắt hắn đã rơi. Thậm chí là còn kêu lên những tiếng thút thít nữa.

 Điều ấy chẳng có gì đáng để bày ra với vợ con hay bạn bè hắn đâu, hắn cũng đã trên ba mươi rồi mà. Hẳn là Nietzsche nếu như ngồi ngay bên cạnh hắn chắc chắn sẽ rất thích thú với điều ấy cho mà xem. Chắc chắn là thế...

Còn nếu là Starry ngồi ngay bên cạnh hắn thì sao nhỉ? Có lẽ hắn sẽ… cũng không biết phải phản ứng làm sao nữa. Điều đó đối với hắn vượt ngoài sức tưởng tượng. Hay nói theo cách khác, đến cả việc tưởng tượng, hắn ta còn không dám.

Sau khi đọc xong truyện ngắn “Mờ nhạt”, hắn dựa lưng vào ghế, đầu hơi ngước lên, nhắm mắt và khẽ hít thở thật sâu. Như tiếng vọng âm dần lịm đi khi một bản nhạc cổ điển cất lên giai điệu cuối cùng, và cũng như dư vị còn sót lại của một món ăn ngon tuyệt hảo, ít nhất là đối với hắn. Cần phải có thời gian để trái tim hắn làm chủ được chính mình. Bởi trước đó, “Mờ nhạt” không chỉ chạm đến, mà còn ôm chặt lấy trái tim hắn mất rồi. 

Không biết là bao lâu sau, hắn mới từ từ mở mắt ra. Xen giữa hiên nhà và mấy tòa chung cư cao ngút, hắn lại thấy đâu đó có một vài vì sao nhỏ lấp lánh, trên một khoảng trời trong vắt không một gợn mây.

Đã lâu lắm rồi, hắn mới được nhìn thấy lại chúng. Có lẽ là hơn một năm, trước cả khi hắn lần đầu đọc những mẩu truyện ngắn của Starry.

Nhìn lại màn hình điện thoại, hắn thấy cũng đã khá khuya rồi. Mười một giờ bốn mươi ba phút. Vợ con hắn thì nằm trong phòng nghịch điện thoại cho chán chê rồi lăn ra ngủ ngon lành từ khi nào. Mọi ánh đèn trong căn hộ, kể cả đèn ban công đều đã tắt. Chỉ còn những đốm sáng vàng, trắng, đỏ li ti từ những căn nhà nhỏ và xe cộ bên dưới mặt đất kia, hắt lên dáng hình một người đàn ông đang dựa tay vào lan can thơ thẩn ngước lên một vùng không gian xa xăm nào đó. Một vùng không gian dường như mờ nhạt, dường như là không hề tồn tại.

Làn gió nhẹ và se lạnh từ đâu đó bỗng thoảng qua ban công, mơn man trên làn da hắn một cách thật êm dịu. Có lẽ nó thấy lạ nên tò mò muốn ghé lại một chút.

“Nhiều lúc, tôi chỉ muốn được đặt chân tới những vì sao lấp lánh đằng xa kia, những mong được nằm ngủ trên một hành tinh xa xôi nào đó, chỉ cần ngủ thôi, phải, tôi sẽ ngủ một giấc chiêm bao thật dài, thật dài… Quên đi hết tất cả những sự buồn phiền và nhọc nhằn ở thế giới ngoài kia… chỉ còn lại một màu hài hòa và dịu dàng của bóng tối trước mắt…"

Một đoạn trong “Mờ nhạt” chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Lòng hắn chợt dấy lên một sự xúc động kỳ lạ. Những vì sao nhỏ chợt nhòe đi trong mắt hắn, và chúng như thể được phóng to ra một chút vậy. 

Như thể… chúng đã lại gần Trái Đất một chút.

Chúng đang mời gọi hắn. Đúng vậy. Có lẽ trong đôi mắt của Starry cũng thấy được cảnh tượng ấy. 

“Những vì sao dù cho nhỏ bé, yếu ớt, vẫn cố gắng tồn tại và tiếp tục tỏa sáng, len qua khung cửa sổ nhỏ giữa một khu phức hợp chật chội, vượt lên trên tất cả những ánh đèn hơi natri và đèn LED chói chang kia mà vươn tới đôi mắt của một bóng hình cô độc. Đến cuối cùng, những vì sao ấy đã chiếu rọi tâm hồn tôi.”

Đúng thế! Quả nhiên, hắn cần phải nhìn rõ những vì sao hơn! Những vì sao mà Starry cũng đã từng thấy, thậm chí là đang ngắm nhìn, ở cùng trên một hành tinh mang tên Trái Đất này. 

Đưa tay dụi dụi mắt, hắn quay đầu vào nhà, lấy tạm một chiếc áo khoác gió vắt ở ghế sô pha và mở cửa căn hộ, rảo bước trong dãy hành lang vắng ngắt, chỉ có đèn huỳnh quang vàng mờ lặng lẽ chiếu xuống. 

Giống như là một thế giới khác vậy.

Vì chung cư mà muốn lên cao hơn thì không thể đi thang máy lên trên nếu không có thẻ được cấp. Thế là từ tầng 22, hắn bước từng bước một trên những bậc cầu thang bằng bê tông xám xịt lạnh lẽo lên tầng 28. Vì không quen, thi thoảng hắn lại giật mình quay ra sau vì nghe thấy tiếng bước chân của một ai đó, rồi khẽ thở phào vì nhận ra đó chỉ là vọng âm do mình tự tạo ra. Dù biết thế, nhưng hắn vẫn giật mình quay lại mấy lần hệt như lần đầu tiên. 

Tuy còn sợ, nhưng hắn vẫn quyết tâm bước tiếp. Vì như trong “Mờ nhạt”, nhân vật “tôi” đã luôn luôn mơ về một đêm, một đêm không trăng và không mây, rằng bản thân sẽ được đi tới một nơi mà không hề tồn tại bất cứ một ánh sáng nhân tạo nào cả, để với đôi mắt của mình, “tôi” sẽ được chiêm ngưỡng dải Ngân Hà tráng lệ, kỳ vĩ trên bầu trời bao la, bát ngát đến vô ngần ấy.

Và hắn thì chưa bao giờ được nhìn thấy dải Ngân Hà bằng mắt thường bao giờ cả.

Sau khi leo sáu tầng thang bộ, cuối cùng hắn cũng đã tới một cánh cửa kim loại màu xám. Không chút do dự, hắn mở cửa đi ra ngoài. Ngay lập tức, những cơn gió buốt lạnh thốc vào người hắn, làm hắn run lên một chặp. Thật khác hẳn với cái mơn man êm dịu của làn gió khi hắn còn đứng ngoài ban công nhà mình. Hắn thầm nhủ thật may vì đã mặc lấy chiếc áo khoác gió vào người, nếu không có khi hắn còn không trụ nổi quá mười giây mất.

Rảo bước nhanh về phía trước một lúc, cho tới khi ở giữa sân thượng, hắn mới dừng lại và chậm rãi hít một hơi thật sâu. Hắn ngước nhìn lên bầu trời.

Thật đáng thất vọng.

Dù trên tầng thượng, xung quanh chỉ có ánh đèn đỏ lấp ló từ đỉnh của các tòa cao ốc và chung cư, hắn vẫn không thấy dải Ngân Hà đâu cả. Chỉ có những đốm sao nhỏ yếu ớt chiếu sáng trên bầu trời xám đen, giống như phản chiếu lại thứ ánh sáng nào đó hắt lên từ bên dưới. Không phải là thứ bóng tối dịu dàng và hài hòa ấy.

Bước nhanh tới phía bức tường cao ngoài rìa sân thượng, hắn nhón chân nhìn xuống dưới. 

Một bầu trời đầy sao chói chang rực rỡ. Rực rỡ đến mức làm hắn thấy chói mắt và nhíu mày lại. Một thứ ánh sáng lạnh lùng và xa lạ. Hay theo một cái nhìn khác, chúng như thể là một đại dương ngăn cách giữa hắn và thứ mà hắn đang tìm kiếm vậy.

Có vẻ như… phần đẹp nhất ẩn giấu trên bầu trời bao la kia đã bị che khuất mất bởi chúng rồi.

Thứ hắn đang tìm kiếm… là ở phía bên kia đại dương… Vượt qua cả ranh giới mập mờ ánh sáng giữa góc trời và biển cả…

Và hắn lại thầm mơ về dải Ngân Hà đã từng tồn tại trong mắt Starry thuở ấy.

Mặc kệ những tiếng bước chân rầm rầm theo sau, hắn chạy một mạch xuống cầu thang bộ, đầu không ngoảnh lại mà chỉ đăm đăm nhìn về phía trước. Lần theo từng tầng một, cuối cùng hắn cũng thoát ra khỏi cái nơi bí bách và ngột ngạt ấy. Mặc kệ cả nỗi lo lắng khi đi trên dãy hành lang mờ đục màu vàng của đèn huỳnh quang. Hắn đi tới căn hộ của mình, quẹt thẻ rồi mở cửa đi vào. 

Mọi thứ vẫn y như lúc hắn mới rời đi. Phòng khách im lìm, và cửa ở ban công cuối nhà vẫn mở toang. Gió thoang thoảng lùa vào, làm lay động những tấm rèm bên góc nhà chưa kéo ra, vốn dùng để che phủ đi bầu trời phía trước. Rồi hắn chợt nhớ ra rằng chiếc chìa khóa ô tô được cất trong tủ đầu giường, là căn phòng nhỏ nơi hai vợ con hắn đang ôm nhau ngủ. 

Khẽ mở hé cửa, hắn rón rén đi vào trong phòng. Cũng với một động tác thật thận trọng và chậm rãi, hắn kéo ngăn kéo để chiếc chìa khóa ô tô ra. Lần tay một lúc, hắn cũng lấy được chiếc chìa khóa và lại rón rén rời khỏi phòng. Mọi thứ nhanh và thuận lợi đến mức hắn còn không kịp nhận ra mình đã xỏ lại dép từ lúc nào.

Lại mở cửa căn hộ và bước trên dãy hành lang mờ vàng quen thuộc, hắn đi vào trong thang máy và bấm xuống tầng để xe.

Tiếng thang máy ù ù đều đặn khi nó bắt đầu di chuyển. Vì đứng im một chỗ không có gì làm, nên theo theo thói quen, hắn mở màn hình điện thoại lên. Không giờ ba mươi hai phút. Thật kỳ lạ… Có vẻ như hắn vẫn không cảm thấy buồn ngủ chút nào cả. 

Bỗng nhiên, hắn lại giật mình cúi gằm mặt xuống. Trong trường nhìn của mình, hắn thấy tấm gương lớn lạnh lùng phản chiếu bóng hình hắn. Đôi chân của hắn. Không biết là vì sao, nhưng lúc cửa thang máy bắt đầu mở ra, hắn chỉ cúi mặt xuống và chỉ ngước lên duy nhất một lần khi bấm phím xuống tầng. Thường thì hắn đâu có sợ như thế. Có lẽ là lần này vì hắn chỉ có một mình, lại còn là đêm khuya nữa. Hắn đi đâu thì cũng hay đi với vợ con mà.

Nhắc mới nhớ, hình như trong lúc lấy chìa khóa ô tô, hắn có liếc nhìn về phía vợ con hắn một cái. Vợ hắn đang ôm con hắn ngủ say trong lòng mình, con hắn mới chỉ có ba tuổi. Chỉ có tiếng thở đều của hai mẹ con vang lên nhè nhẹ trong không gian. Trong nơi đây cũng thật là ấm áp biết mấy. Không có cơn gió đêm se lạnh nào từ ban công lùa vào cả.

Thật yên bình. Thật hạnh phúc biết bao…

Và trong cái khoảnh khắc ấy, hình như hắn đã muốn nằm lên chiếc giường ấm áp kia mà ôm cả hai ngủ một giấc đến trưa cho rồi.

Không được! Vì hôm nay là một đêm không trăng và không mây! Một đêm mà phải hội tụ rất nhiều yếu tố mới tạo thành, chứ không dễ gì mà có được! Một đêm hoàn hảo để ngắm sao, một đêm hoàn hảo để cho dải Ngân Hà được hiện diện!

Hơn ai hết, từ tận sâu trong đáy lòng mình, hắn muốn hiểu thấu được Starry. 

Vì ngay cả sự cô đơn cũng có vẻ đẹp tuyệt mỹ của riêng nó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!