Bước vào trong bãi để xe, hắn rảo bước thật nhanh, những vẫn cố gắng để bản thân trông tự nhiên và điềm tĩnh nhất có thể. Hắn không hiểu sao mình lại hành xử như vậy, mặc dù xung quanh không có một ai cả. Chỉ có những chiếc xe im lìm, lặng ngắt xếp đặt thẳng hàng thẳng lối, phản chiếu thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn LED cũng im lìm không kém. Và cũng không có âm thanh nào phát ra ngoài tiếng cộc cộc nhanh và đều đặn từ đôi chân của hắn vang vọng khắp căn hầm bê tông rộng lớn như thể vô tận này.
Có lẽ là do xung quanh đều có camera dõi theo hắn chăng? Thế thì cảm giác của hắn bây giờ cũng chẳng khác gì một tên tội phạm đang trốn chạy khỏi hiện trường vụ án là mấy.
Thế thì việc gì mà hắn phải rảo bước thật nhanh như vậy nhỉ? Cứ thong thả đi như bình thường thì chẳng phải là hơn hay sao?
Hắn không nghĩ gì sâu thêm để lý giải cho hành động của bản thân nữa. Tiếng vọng âm trong hầm để xe càng lúc càng nhanh và dồn dập hơn.
Bãi đậu xe này… thực sự là vô tận, phải không?
Quái thật, tại sao bấy giờ hắn mới nhận ra kia chứ. Hắn… không nhớ nổi xe của mình đang đậu ở chỗ nào nữa.
Hình như… chỗ nào cũng như chỗ nào cả.
Vẫn giữ một thái độ thản nhiên, ít nhất là trong con mắt của camera an ninh, hắn đi dọc theo hết các hàng lối để xe từ nơi cửa cầu thang máy trở đi. Đến khoảng mười lăm phút sau, hắn không còn giữ được sự bình tĩnh nữa mà bắt đầu chạy. Hít thở mạnh làm hắn nhận ra cổ họng đã khát khô từ lúc nào. Hắn đã chạy lên chạy xuống cả sáu tầng thang bộ mà không uống một giọt nước nào cả. Cơn khát mỗi lúc một dai dẳng, và tiếng bước chạy càng lúc càng gấp gáp, loạn nhịp, tuyệt vọng chống lại với những ý nghĩ buông xuôi và tầm thường mà hắn đã dứt khoát rời bỏ.
Một sự thực là nếu như hắn không tìm thấy chiếc xe của mình, thì coi như hắn chẳng thể đi đâu được nữa cả.
Thậm chí là sẽ không bao giờ đến được phía bên kia đại dương thêm một lần nào nữa.
…
Nhưng may thay, sau khoảng mười lăm phút nữa chạy khắp bãi đậu xe tìm kiếm, hắn cuối cùng cũng đã tìm thấy chiếc xe của mình. Vẫn là chiếc xe hơi gia đình bảy chỗ mà hắn thường dùng để đi làm, chở con tới trường, và đôi khi là chở vợ con vào những hôm nghỉ lễ ấy. Những tiếng nói cười ríu rít, và cả những tiếng thở nhẹ nhàng mỗi khi ngủ say của vợ con hắn dường như vẫn còn để lại dư âm trong đó, làm hắn phải chần chừ mãi mới chịu lấy chìa khóa mở cửa xe rồi đi vào.
Đã đâm lao thì phải theo lao thôi. Vì hắn đã tự cam kết như thế, và bản thân cũng đã tới tận đây rồi kia mà.
Đóng cửa xe lại, đưa tay đề máy lên, và gió từ máy điều hòa cũng bắt đầu thổi nhè nhẹ, hắn mới dựa lưng vào ghế và thở một hơi dài nhẹ nhõm. Hắn chẳng hiểu sao mình lại tự nhiên thở dài như thế. Có lẽ vì hắn hơi mệt vì phải nãy giờ phải chạy qua chạy lại chăng. Chắc chỉ có đơn giản là thế thôi.
Nhưng mà dù sao đi nữa, thì bây giờ hắn cũng đã chuẩn bị xong mọi thứ để đi tới nơi đó rồi. Xăng trong xe còn đầy. Điện thoại còn pin và vẫn còn nước trong chai ở cửa để xe. Áo khoác gió cũng đã mặc sẵn trên người, kéo kín tới tận cổ.
Tất cả hành trang chỉ cần có thế.
Sau khi lấy chai nước để ở cửa xe và uống một ngụm lớn, hắn gạt cần số, lùi xe và đạp ga một cách thuần thục trong khi xoay vô lăng hướng về lối ra bên ngoài; hắn đã nhìn thấy nó đồng thời với lúc hắn tìm thấy chiếc xe của mình.
Vậy là nó ở tận cuối lối ra cơ, sau khi hắn tìm gần hết cả bãi đậu xe này. Thế mà có lúc, hắn cứ tưởng rằng mình đang ở trong mơ kia chứ.
Cảnh vật tĩnh lặng phía trước bắt đầu lùi nhanh về phía sau hắn. Ánh đèn LED trắng xóa trên trần lướt qua mắt hắn từng dải sáng một. Ở gần cuối lối ra, hắn thấy một chốt bảo vệ, có một bóng áo xanh lặng lẽ ngồi đó; và phía sau, đó là ánh sáng vàng của đèn đường chiếu sáng, báo hiệu rằng hắn sắp ra khỏi chốn quen thuộc này và tiến tới một thế giới lạ lẫm mà hắn chưa bao giờ được trải nghiệm tới.
Đại dương với màu sắc rực rỡ của ánh sáng nhân tạo.
Kể từ lúc này, chuyến hành trình mới thực sự được bắt đầu.
Và cũng kể từ bây giờ, hắn đã hoàn toàn được tự do.
Lao ra ngoài đường lớn, hắn thấy mình như rợn ngợp với khung cảnh trước mắt. Con đường vắng tanh, không một bóng xe nào đi qua cả. Chỉ có ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống nền đường lặng ngắt, xung quanh tuyệt nhiên không có vật gì là đang chuyển động.
Có vẻ như… những ánh đèn thực sự không quá rực rỡ đến mức chói mắt như hắn thấy khi ở trên tầng thượng kia. Một màu vàng tẻ nhạt của đèn hơi natri, đèn pha ô tô của hắn, và… đèn đỏ chiếu hậu ở sau xe. Hết. Không còn màu sắc nào nữa cả. Có thể vẫn có xe cộ đi ở phía xa… hay là không nhỉ, hắn cũng không rõ lắm, lúc vừa nhìn thấy toàn bộ quang cảnh thành phố thì hắn cũng đồng thời nheo mắt lại và lùi ra sau rồi. Chắc vì lúc ngẩng đầu lên ngắm sao, đôi mắt hắn đã quen hẳn với bóng tối.
Cảnh vật vẫn chậm rãi lướt qua. Chỉ có tiếng động cơ rì rầm đều đều. Mọi thứ im ắng đến bất an.
Cứ mấy lần như thế, hắn tính mở đài hay nhạc nhẽo gì đó để ồn ào một chút, nhưng rồi lại thôi. Con đường này dường như không còn là con đường mà hắn thường hay đi nữa. Khu đô thị này quá rộng, và các kiến trúc khi không có con người cùng hiện diện, hắn dần nhận ra: Nơi này, những tòa chung cư, đèn đường, cây cối, điểm dừng xe buýt, mặt đường,... đã lộ ra một nét đặc biệt nào đó, một bản chất nguyên sơ mà hắn chưa từng thấy ở nó, hay đúng hơn là thực sự để ý tới nó. Một bản chất nguyên sơ chỉ xuất hiện mỗi khi màn đêm buông xuống. Phải là đêm khuya, thật khuya vào. Khuya tới độ không một ai còn thức nữa.
Có lẽ hắn cũng giống như thế…
Hắn lặng đi một lúc rồi mới hoàn hồn lại. Hắn tự thấy bất ngờ vì suy nghĩ này của mình. Mới nghe thì việc so sánh bản thân với những thứ vô tri vô giác kia thật vô nghĩa làm sao. Thế nhưng, chưa kịp ngẫm lại gì thêm, những suy nghĩ khác lạ đột nhiên tràn vào trong đầu hắn, làm hắn suýt tông vào cái cột đèn đường khi xoay vô lăng rẽ hướng.
Đôi lúc, ngồi lái xe, nhìn đăm đăm vào những căn chung cư giống hệt nhau và các ngã rẽ trước mặt, hắn nghĩ rằng mình đang bị lạc ở một thế giới khác, trong một cái mê cung với bối cảnh vô cùng quen thuộc. Hắn còn nhớ, người bảo vệ ở chốt dưới tầng để xe kia hình như chỉ là cái áo màu xanh treo trên ghế thì phải. Hắn không để ý lắm, chắc chỉ là đang thay ca, đi vệ sinh hay gặp vấn đề linh tinh gì đó thôi.
Và còn nữa, hắn nghĩ. Có thể lắm chứ. Hắn cũng đã từng nghĩ tới trường hợp này rồi.
Rằng hắn đang mơ.
…
Theo trí nhớ còn sót lại của mình, hắn cố gắng rẽ ra ngoài đường lớn. Trái trái phải trái gì đó… chắc thế. Mỗi khi tới ngã tư, hắn lại bất giác chạy chậm lại một chút, mở to mắt nhìn kỹ càng xung quanh và cố ghi nhớ đoạn đường mình vừa đi trước đó. Chuyện hắn phải chạy hết cái tầng hầm gửi xe rộng như không có lối thoát ấy đã làm hắn sợ lắm rồi. Lỡ như bị lạc rồi đi mãi tới lúc cạn xăng thì mặt trời chắc cũng mọc lên từ đời nào mất.
Vậy nhưng, mọi thứ mà hắn lo lắng từ nãy đến giờ có vẻ như đều là vô ích rồi.
Sau nhiều lần rẽ đúng đường, hắn đã thành công chạy tới đường lớn, thoát ra khỏi khu đô thị san sát toàn là những tòa chung cư giống y hệt nhau. Vẫn không có một chiếc xe nào chạy trên đường cả. Nhưng không sao hết. Ánh đèn đường giờ đã sáng hơn(và cũng chói mắt hơn), trong tầm mắt hắn bắt đầu xuất hiện những cửa hiệu, những quán cà phê quen thuộc mà hắn vẫn thường nhìn thấy. Nếu đi trên đường lớn này một đoạn nữa là hắn sẽ có thể ra tới ngoại ô, thậm chí là có thể ra tận bờ biển ở đó. Ngoài các dãy đồi núi cách đây cả trăm cây số ra, hắn nghĩ nơi đó sẽ hoàn toàn có thể khả thi. Hơn nữa, hắn cũng không thích phải đi lên cao, vì nếu nhìn xuống phía dưới thì vẫn sẽ thấy chúng thôi.
Tiếp tục một mình lái xe trên con đường lặng thinh, hắn cứ đi, đi mãi, cho đến khi ánh đèn đường dần thưa đi, cung đường cũng dần hẹp lại. Hắn không sợ bị lạc nữa; trước kia hắn cũng từng chở vợ con qua nơi đây, chỉ lướt qua thôi, trong khi cả nhà về quê ngoại vào dịp đầu năm mới. Cái dải biển ngút ngát và hoang sơ gần cạnh đường quốc lộ mới trông thật tráng lệ làm sao. Sắc xanh biếc trải dài bao la đến tận đường chân trời, sóng biển dập dìu và bãi cát vàng được phủ đầy nắng ấm. Lúc đó, hắn thậm chí còn mở hết cửa kính ra mặc cho gió biển đầy hơi muối lùa vào khắp trong khoang xe, làm cho con hắn reo lên vì phấn khích.
Nhưng đó lại là ban ngày, một thời điểm không hề phù hợp để ngắm sao. Hắn muốn được đi thăm lại nơi đó vào ban đêm. Chỉ một mình thôi. Tất nhiên, phải là một đêm thật khuya, một đêm không trăng và không mây nữa.
Và nếu có thể… mà thôi. Chắc chỉ có mơ thì mới gặp được nổi.
Không, kể cả dù cho có là mơ, hắn cũng sẽ bật dậy ngay lập tức. Hắn không thể chịu nổi chuyện đó đâu, dù cho có là tưởng tượng đi chăng nữa.
Thế thì tại sao… hắn lại nghĩ tới cái khả năng viển vông đó nhỉ? Chẳng lẽ… hắn đang hy vọng điều đó sẽ xảy ra chăng?
“Không hiểu sao, những ngôi sao nhỏ ấy hình như đang mời gọi tôi. Và bỗng tôi nhận ra, trong cả cuộc đời mình, bản thân chưa từng thấy dải Ngân Hà bao giờ cả.
Hình như ở gần nơi tôi sống, độ vài chục cây gì đấy, là bờ biển. Nơi đó không chói sáng như khung cảnh trên ô cửa sổ nhà tôi kia. Dù rằng bây giờ cũng khá khuya rồi, tầm nửa đêm gì đó, nhưng tôi vẫn muốn đi. Có lẽ… nếu đi tới được nơi ấy, tôi sẽ có thể được bay lên một hành tinh hành tinh tùy thích mà ngủ một giấc chiêm bao thật dài…
Hoặc, giả như tôi không thể bay lên đó hay hái một ít mang về được, thì ít nhất, chỉ được ngắm nhìn nó thôi cũng đã làm tôi cảm thấy mãn nguyện rồi.
Ít nhất thì… đó là những gì mà tôi có thể nghĩ tới vào lúc này.”
Hắn lại nhớ tới những gì mà "tôi" đã từng tâm sự với độc giả trong "Mờ nhạt".
Cái khả năng viển vông đó… chính là việc hắn, dù chỉ là một phần triệu, sẽ có thể gặp mặt trực tiếp với Starry.
4 Bình luận
“Không hiểu sao, những ngôi sao nhỏ ấy hình như đang mời gọi tôi. Và bỗng tôi nhận ra, trong cả cuộc đời mình, bản thân chưa từng thấy dải Ngân Hà bao giờ cả.
Hình như ở gần nơi tôi sống, độ vài chục cây gì đấy, là bờ biển. Nơi đó không chói sáng như khung cảnh trên ô cửa sổ nhà tôi kia. Dù rằng bây giờ cũng khá khuya rồi, tầm nửa đêm gì đó, nhưng tôi vẫn muốn đi. Có lẽ… nếu đi tới được nơi ấy, tôi sẽ có thể được bay lên một hành tinh hành tinh tùy thích mà ngủ một giấc chiêm bao thật dài…
Hoặc, giả như tôi không thể bay lên đó hay hái một ít mang về được, thì ít nhất, chỉ được ngắm nhìn nó thôi cũng đã làm tôi cảm thấy mãn nguyện rồi.
Ít nhất thì… đó là những gì mà tôi có thể nghĩ tới vào lúc này.”
165 từ cho MỘT ĐOẠN thoại ? Real duh ?
Chung quy thì lỗi tường chữ ở Chương 01 không được đem qua Chương 02 cũng mừng rồi. Còn nội dung thì vẫn thẩm được, khá hợp với cái tiêu chuẩn
thiên biến vạn hóacủa mình 🐧Tác nên dùng giọng văn để người đọc có cái nhìn rõ hơn chứ đừng trích thẳng như vậy.