Tắt máy rồi mở cửa xe ra, hắn bước xuống bờ biển. Gió từ đâu tới thốc thẳng vào mặt hắn, lạnh ngắt.
Hắn dụi dụi mắt rồi ngó nhìn xung quanh. Chợt hắn mở to mắt kinh ngạc. Cả một bầu trời đầy sao lung linh rực rỡ. Và trong cõi bao la ấy, theo đôi mắt dần quen với bóng tối, nó dần hiện ra rõ ràng hơn. Một cảnh sắc tuyệt đẹp mà dù cho có mơ, hắn cũng chưa bao giờ có thể tưởng tượng tới.
Dải Ngân Hà.
Một dải ánh sáng trắng bạc mờ mờ vắt qua bầu trời, tỏa ra hơi lạnh và cái nhìn buốt giá, lộng lẫy đến mê hoặc.
Cùng lúc đó, hắn còn nghe tiếng sóng biển miết qua bờ cát, rồi lại trườn về và vỡ tung những bọt trắng xóa tan ra thành hư vô.
Ngửa cổ ngắm nhìn trời đêm một lúc, hắn còn thơ thẩn tưởng tượng ra những chòm sao mà mình tự nối nó lại với nhau. Vốn dĩ hắn chả biết gì nhiều về thiên văn. Nhưng dù thế, hắn vẫn muốn níu lại khung cảnh này một lúc nữa. Hắn muốn ghi dấu lại hình ảnh này trong lòng mình. Và hắn thấy lòng mình lâng lâng khi nhìn nó. Ai mà lại không cảm thấy ấn tượng với bầu trời đêm trong vắt đầy sao kia cơ chứ? Chỉ là có điểm này, khiến cho hắn cứ nhìn chúng mãi không thôi, có lúc còn xoay người về phía ngược lại để nhìn thấy những ánh sao hiện diện khắp nơi trên bầu trời và thu hết vào tầm mắt.
Có lẽ, hắn hy vọng thế, rằng cả trong hàng triệu, hàng tỷ ngôi sao lung linh trên cõi trời xa xăm, cao ngút ngát, vời vợi kia, hắn sẽ có thể, dù chỉ một vài ngôi sao thôi. Hắn sẽ thấy những vì sao nhỏ bé, đã vượt qua mọi thứ ánh sáng nhân tạo chói chang mà vươn tới một bóng hình cô độc.
Là những ngôi sao mà trong đôi mắt của Starry đã từng thấy.
Lặng đi một quãng dài. Hắn chỉ thơ thẩn vậy thôi, chẳng nghĩ gì nhiều nữa cả. Hắn tự nhiên thấy lòng mình buồn rười rượi mà không rõ nguyên do. Tưởng như rằng hắn đang thả hồn và ngụp lặn trên dòng sông trắng bạc mờ ảo ấy. Hắn dạo chơi từ hành tinh này đến hành tinh khác và kết nối chúng với nhau bằng những hình thù do mình tưởng tượng lấy.
Và cứ mãi như thế, cho tới khi hắn thấy hơi mệt, vậy là hắn nhẹ nhàng đáp xuống một hành tinh xa lạ không tên nào đó. Hoặc giả như nếu có thì hắn cũng chẳng biết, cũng chẳng mấy quan tâm. Ở đây hắn muốn nối các chòm sao với nhau thành hình nào hay đặt tên bất kỳ một hành tinh trên trời là gì thì là tùy ở hắn chứ. Vả lại, hắn cũng không muốn nghĩ nhiều cho mệt đầu.
Một lúc sau, hắn bỗng dưng ngáp một hơi dài rồi lim dim. Tự nhiên hắn ngáp, thế thôi. Từ khi nào không rõ, mọi thứ cứ tối dần đi đằng sau mí mắt khẽ khàng khép lại.
Tiếng gió và biển rì rào bên tai nãy giờ làm hắn nhận ra rằng giờ bản thân lại thấy buồn ngủ quá. Chắc cái buồn rười rượi ấy còn có thêm cả buồn ngủ góp vào nữa. Trước cả khi hắn kịp nhận ra thì cơn buồn ngủ đã xâm chiếm hắn từ lúc nào rồi. Nhưng vẫn có điều gì đó khiến hắn do dự chưa muốn trở về nhà. Khung cảnh này tuy là đẹp thật, hắn cũng không cảm thấy sợ hãi gì nữa, thế nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy có điều gì đó thiếu vắng. Một nét cọ cuối cùng để có thể hoàn thiện nốt bức tranh còn đang dang dở này.
Nếu cứ để như thế này, và nếu hắn chỉ có một mình như thế này, thì hắn sẽ ngủ gục lúc nào không hay mất…
Hồn hắn vẫn đậu trên cái hành tinh xa lạ không tên đó. Đất cát dưới chân thật là êm ái, và biển bóng tối bao trùm trên kia mới thật dịu dàng và hài hòa làm sao…
Tiếng bước chân từ đâu đó xa xa vọng lại. Hắn giật mình nhìn xung quanh, và đôi mắt hắn mở to nhìn về hướng phát ra âm thanh ấy. Từ mơ màng lên tận sông Ngân, hắn lập tức về lại mặt đất với một phản ứng mãnh liệt chưa từng có trước đây. Vốn dĩ, ngay từ lúc mới đặt chân xuống bờ biển này, hắn đã thất vọng từ lâu rồi.
Thế nhưng, ngay lúc này đây, dù chỉ là một phần triệu…
Bóng hình ấy càng lúc càng bước về gần biển hơn. Cho tới khi nhận ra người ấy đã bước xa tới mức mực nước gần chạm đầu gối rồi, hắn mới vội vã chạy về phía ấy.
Đáng lẽ ra, hắn đã phải bật dậy ngay lập tức rồi.
Khi sắp chạy tới gần, định bụng kéo người ấy về lại bãi biển, hắn mới thấy đó là một cô gái. Khi thấy cô quay sang nhìn hắn, hắn mới giật mình khựng lại. Đó là một cô gái với một thân hình mảnh mai đang mặc một cái áo hoodie quá cỡ, chắc là cô còn khá trẻ, có lẽ chỉ mới đôi mươi gì đấy. Mái tóc dài ngang vai tung bay theo từng ngọn gió lướt qua.
Và khi cô đưa tay vén tóc, dưới hàng triệu, hàng tỷ ngôi sao và các hành tinh chiếu rọi lên khuôn mặt ấy; và đặc biệt là đôi mắt, đôi mắt ấy, hắn đã không khỏi xúc động. Giá như cô ấy có thể quay mặt sang nhìn đối diện với anh dù chỉ là một chút! Một đôi mắt với vẻ ngạc nhiên hiện ra rõ ràng, nhưng ẩn sau chúng, hắn vẫn cảm nhận thấy. Một đôi mắt đượm buồn nhưng khô khốc, hơi khép mi lại như thể đang lim dim buồn ngủ.
Sóng từ ngoài xa đổ tới, lao ùm vào bắp chân hắn(cả cô gái ấy), và ngay sau đó, bọt biển cũng tan vỡ lách tách ra trên da hắn, lạnh buốt.
“Anh làm gì ở đây vậy?” Cô gái cất lời hỏi.
Anh ngơ ra mấy giây rồi mới giật mình trả lời. Từ tối giờ anh mới gặp người lạ nên không biết phải phản ứng ra làm sao. Nhìn kĩ hơn một chút thì quả nhiên cô gái này mới chỉ ngoài đôi mươi thật. Hay là còn trẻ hơn thế, anh cũng không chắc nữa. Chỉ là… khoảnh khắc lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt của cô vẫn còn khiến anh chưa kịp bình tĩnh lại và cũng chưa kịp tự hỏi mình tại sao lại cảm thấy như thế.
“Tôi phải hỏi cô mới đúng chứ. Có biết là nguy hiểm lắm không?”
Đáp lại thái độ lạnh lùng đang cố bày ra như một người đàn ông trưởng thành của hắn, cô chỉ cười hì hì nói rằng chỉ muốn thử xem nước biển về đêm lạnh thế nào thôi, chứ không có ý gì khác. Rồi cô thong thả đi lên bờ và xỏ chiếc dép cá sấu ngộ nghĩnh màu xanh lá cây của mình vào, để lại hắn đứng ngây ra vì tưởng cô định làm mấy chuyện dại dột. Chắc đôi mắt mà hắn thấy chỉ là buồn ngủ hay là muốn ngâm chân bằng nước biển cho đỡ chán mà thôi.
Mong là vậy.
“Này, tại sao anh lại tới đây vậy? Tôi muốn có người nói chuyện cùng cho đỡ chán ấy mà.”
“Tự nhiên tôi muốn ngắm sao. Vì hôm nay là một đêm không trăng và không mây. Chỉ có thế thôi.”
Hắn vẫn còn nghi ngờ về khả năng viển vông kia. Hình như cô chỉ đi bộ tới đây thôi. Hắn không thấy xe của cô ở đâu cả. Thế thì chắc là cô ấy hay tới đây thường xuyên lắm. Mọi thứ xảy ra ở đây hoàn toàn có thể chỉ là trùng hợp.
Nghĩ vậy, hắn thấy yên tâm hơn hẳn. Cho cả cô gái trẻ ấy và hắn.
Cô vén tay áo khoác ra nhìn chiếc đồng hồ điện tử nhỏ xinh một lúc rồi ngẩng lên mỉm cười với anh.
“Ừm… Chắc tôi cũng thế. Tôi không ngủ được nên ra đây chơi. Chỉ có thế thôi. Mà xem chừng lý do cho việc chúng ta tới đây vào hơn hai giờ sáng nghe có vẻ đơn giản quá nhỉ?”
Hắn không đáp lại, chỉ chậm rãi bước ra khỏi biển, mặc kệ ống quần ướt sũng và đôi dép đầy cát mà tiến lại gần cô.
Quả nhiên cô cũng đang giấu hắn một điều gì đó.
“Anh có thường hay đi tới đây không?” Cô gái hỏi, sau khi hắn đứng cạnh một hồi lâu.
“Không. Đây là lần đầu tiên.” Hắn đáp lại cụt ngủn.
“Thế à… Cảm ơn anh nhé.”
Hắn quay lại, thấy cô vẫn mỉm cười, đôi mắt lặng im nhìn về phía biển khơi.
“Tại sao lại cảm ơn tôi? Hay là vì…”
Hắn suýt thì nói ra, nhưng cuối cùng cũng kịp nín lại.
“Vì đã nói chuyện với cô hả?”
“...Ừm.”
Cả hai lại im lặng. Chỉ khác là hắn có hơi liếc nhìn về phía cô. Hắn muốn quay sang nói chuyện tiếp, và cũng muốn quan sát cô lâu hơn một chút, nhưng thấy cô không nhìn về phía hắn nữa nên đành thôi.
Sóng biển vẫn rì rào. Và gió vẫn thổi, lạnh buốt. Gió luồn qua mái tóc cô làm nó tung bay nhè nhẹ, nhiều lần lại thấp thoáng che khuất đi ánh nhìn đăm đăm ấy, tựa hồ đang nhìn về một vùng không gian xa xăm nào đó. Một vùng không gian dường như mờ nhạt, dường như không hề tồn tại.
Hắn thấy bản thân mình có một mối liên kết sâu sắc nào đó đối với cô. Đây tuyệt nhiên không phải là tình yêu, càng không phải là thứ tình yêu sét đánh. Chỉ là hắn hơi tò mò và muốn trò chuyện với cô một chút. Cho đỡ buồn ngủ thôi ấy mà. Có thể hai người sau đó sẽ tìm được một điểm chung nào đấy. Có thể là về các cuốn tiểu thuyết hay tuyển tập truyện ngắn chẳng hạn. Còn cái khả năng kia thì bỏ đi. Mọi thứ bây giờ đều chỉ là sự trùng hợp mà thôi.
Ít nhất thì… đó là những gì mà hắn có thể nghĩ tới vào lúc này.
…
“Mà này, anh có hay đọc tiểu thuyết không?” Cô gái quay sang hỏi hắn, sau khi che miệng ngáp một hơi dài.
“Có. Và cả tuyển tập truyện ngắn nữa.”
“Thật vậy sao? Tôi cứ nghĩ là không có ai thích đọc các tuyển tập truyện ngắn ngoài tôi nên mới hỏi như thế chứ. Trước khi đi ngủ thì tôi toàn đọc một mẩu truyện ngắn, tất nhiên là chủ đề nhẹ nhàng rồi, như thế thì ta sẽ dễ đi vào giấc ngủ hơn, và trước khi ngủ cũng có thể thả hồn theo câu chuyện ấy. Nếu ta may mắn thì còn có thể mơ thấy chính mình trong câu chuyện ấy nữa…”
Cô hào hứng nói liên tục nãy giờ rồi mới ngượng nghịu che miệng lại.
Thấy thế, hắn bật cười nhẹ rồi nói với cô.
“Không sao đâu. Tôi cũng hay như vậy lắm.”
Hai cặp mắt ấy lại bắt gặp nhau. Phía sau làn tóc mái ấy, phản chiếu bởi muôn vàn ánh sao lấp lánh kỳ ảo, trông đôi mắt cô mới thật xinh đẹp làm sao…
Rồi như có mồi lửa, hắn buông lời nói.
“Mà tôi có biết một tuyển tập truyện ngắn này, dù không quá nổi, nhưng mà đọc cũng hay lắm. Để tôi giới thiệu cho cô một truyện ngắn này trước nhé.”
Dù vẫn còn hơi nghi ngờ về cái sự trùng hợp mà hắn đang nghĩ này, thế nhưng, dẫu cho dù tương lai sau đó có ra sao đi nữa, thì ít nhất, hắn sẽ không bao giờ hối hận khi chạy xuống mặt biển lạnh buốt ngập đến gần cả đầu gối để gặp được cô.
Dù đã từng yêu, từng say đắm trước một người con gái, hắn bây giờ cũng không chắc chắn cảm giác này của mình là gì nữa.
…
“Hay quá…”
Cô gái đưa tay lau nước mắt chảy ra, nói với anh bằng một giọng khàn khàn sụt sịt.
Hắn run lên và thấy bối rối vì không biết phải nói gì với cô nữa. Thực sự, cô còn chảy nước mắt nhiều hơn cả hắn khi đọc nó. Con gái thì có thể khóc thoải mái được nhỉ, chứ không cố nén lại như hắn, dù lúc hắn khóc xung quanh chẳng hề có một ai.
“Thực sự ‘Mờ nhạt’ là một truyện ngắn tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ được đọc một truyện ngắn mà khiến tôi xúc động nhiều thế này trước đây. Nhân vật chính trong truyện làm tôi thấy thực sự được xây dựng nội tâm rất tốt, rất chân thật. Cứ như thể tác giả đang kể lại câu chuyện của mình ấy nhỉ?”
“Chưa bao giờ… sao?”
“Ừm. Giá như tôi có thể đọc nó sớm hơn thì tốt biết mấy. Cảm ơn anh đã giới thiệu cho tôi nha.”
Cô đưa tay dụi dụi mắt rồi mỉm cười đưa trả điện thoại cho anh. Rất tự nhiên, anh cũng nhận lấy, nhưng ánh mắt bây giờ lại cúi gằm nhìn xuống đôi chân của mình. Một đôi chân gờn gợn cát và ống quần vẫn còn ướt sũng.
“Oáp… thôi, tôi về nhé. Khi nào chúng mình gặp lại nhau ở đây lần nữa, tôi sẽ cho anh xem thêm nhiều hơn về mấy truyện ngắn mà tôi hay đọc. Còn giờ thì tôi quên mang điện thoại rồi, và cũng thấy buồn ngủ nữa. Bai bai.”
“À… ừ.”
Hắn giật mình ngẩng lên rồi gật đầu đáp lại cái vẫy tay tạm biệt của cô. Cô gái trẻ đó, với đôi dép cá sấu ngộ nghĩnh màu xanh lá cây của mình thong thả đi bộ qua bãi cát, băng qua đường quốc lộ rồi biến mất. Chắc là nhà cô ở gần đó thật.
Khẽ thở một hơi dài, hắn quay về chiếc xe hơi gia đình bảy chỗ thân thuộc của mình.
Đoạn kết của “Mờ nhạt” vẫn còn vang vọng lại trong tâm trí hắn. Đó là khi nhân vật “tôi” đã đi tới bờ biển rồi, và cho tới lúc được nhìn thấy bầu trời đầy sao cùng với dải Ngân Hà tráng lệ, “tôi” đã khóc và tủi thân suy nghĩ về những cái khó khăn, cô đơn và nhọc nhằn trong đời mình và sau đó mơ màng, thơ thẩn đến một hành tinh xa lạ nào đó rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Câu chuyện cứ kết thúc với việc “tôi” đi vào giấc ngủ với một dấu chấm kết truyện duy nhất.
Hắn đổ sạch nước từ cái chai nhựa lấy từ cửa xe để rửa chân cho sạch cát, rồi theo như thói quen, hắn bước lên xe, đề máy và lùi xe, rồi băng băng trên đường trở về nhà. Đường sá vẫn không có ai đi lại.
Cho đến khi hắn kịp nhận ra, thì hắn đã nằm trên giường từ khi nào.
“Này anh, sao nay anh dậy muộn thế? Lại thức đêm lướt điện thoại hả? Gần trưa rồi đây này. Thế thì làm sao mà noi gương cho con được đây?”
“Con nó… đâu rồi?” Hắn lồm cồm ngồi dậy, mắt ti hí nhìn vợ mình đang chống hông trước cửa phòng ngủ. Ánh sáng tràn ngập khắp căn phòng, khắp mọi nơi.
“Nó đi học từ lâu rồi. Mà giờ nó gần về rồi đấy. Trường hôm nay chỉ học buổi sáng thôi. Tí nữa anh thay đồ rồi đi đón nó đi.”
Nói rồi vợ hắn đi tới gần hắn và hôn nhẹ vào trán hắn một cái.
“Nhờ anh đó, chồng em.”
Thế là không cách nào lười biếng được, hắn thay đồ rồi xuống tầng hầm đi lấy xe đón con, vì sắp ăn trưa rồi nên cũng không ăn sáng làm gì nữa.
Vẫn là chiếc xe đó. Nó vẫn đậu nguyên ở chỗ gần lối ra ấy và không thay đổi gì cả.
Lái chiếc xe qua chốt bảo vệ, hắn thấy nhân viên bảo vệ áo xanh lầm lì quen thuộc đã ngồi ở đấy; và khi hắn ra ngoài đường, xung quanh đều tấp nập xe qua lại. Có cả những người đi bộ trên vỉa hè, và cả những quán bách hóa quen thuộc đã mở cửa đón khách.
Trong khi chạy xe băng băng trên đường, hắn mới thầm nghĩ tới chuyện hồi nãy. Đã lâu lắm rồi, có lẽ là kể từ lúc mới cưới, vợ hắn mới có cử chỉ âu yếm với hắn đến như vậy. Làm hắn sau đó cứ tần ngần nhìn vợ hắn mãi rồi mới lê người ra khỏi giường khi vợ hắn khúc khích nhìn hắn cười. Và sau khi cười chán chê, vợ hắn mới nói rằng hắn cứ như là còn đang mơ ngủ chưa chịu dậy vậy, bộ nay tình cảm một chút nên không tin vào mắt mình hả?
Chắc là những gì xảy ra tối qua, nơi mà đường nào cũng như đường nào cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi. Một giấc mơ dài và sống động nhất mà hắn từng được trải nghiệm tới. Cũng đâu phải không có khả năng là khi ta đọc xong một tập truyện ngắn trước khi đi ngủ là ta có thể mơ được sống trong chính câu chuyện ấy đâu kia chứ.
Thế thì chẳng phải… hắn đã xúc động trước một người không có thật, mà là do trí tưởng tượng tự tạo ra sao?
Đi được một lúc, hắn đã tới một trường mầm non tư thục; đó là nơi mà con hắn đang học. Cố quên đi giấc mơ dài hôm qua, hắn vươn vai uể oải ngáp một hơi dài mệt mỏi, hắn nhận ra mình đang khát. Thò tay lấy chai nước từ cửa xe, hắn mới bàng hoàng nhận ra rằng:
Chai nước đã cạn sạch.
Và có những hạt cát; giờ hắn mới nhìn xuống, còn lợn gợn dưới thảm xe của hắn.
Và, có những giọt nước chảy từ khóe mắt hắn xuống, thấm đẫm những hạt cát khô khốc trên sàn xe.
"Ủa... tại sao mình lại..."
Hắn vội vàng cúi người xuống rồi đưa tay dụi dụi mắt, cố không để cho ai thấy khuôn mặt của mình.
Nhưng nước mắt hắn cứ tuôn, tuôn ra mãi.
Hắn thầm cười khẽ một tiếng. Hắn biết rằng mọi chuyện đêm qua không phải là mơ...
Rồi bỗng, nụ cười tắt lịm. Hắn nhận ra một điều mà lúc đó, hắn đã chưa hề nghĩ tới.
Phải chăng… cô ấy đã nói dối?
(Hết)
1 Bình luận