Vol 1

Chương 03. Bài kiểm tra

Chương 03. Bài kiểm tra

Nửa đêm, khu quản lý.

Trong căn phòng nhỏ nằm sâu phía sau khu quản lý học viện. Giáo sư Velius ngồi một mình trước bàn đá,  đèn mana xanh nhạt hắt bóng ông lên tường, nhòe và đổ dài. Đó là thứ ánh sáng lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của những gì ông đang xem xét.

Trước mặt ông là cả chồng hồ sơ của các thí sinh. Velius đã làm công việc này suốt ba mươi năm, nhưng lại có một cái tên đã phá vỡ sự cân bằng của ông.

Ông lật qua từng tập hồ sơ, đối chiếu thông số của Aelric với hồ sơ kiểm tra nguyên tố ban đầu:

“Không nguyên tố… không xác định… Cường độ đầu ra cao…”  Ông đặt hai tờ hồ sơ cạnh nhau, một ngọn gió rất nhẹ thoảng qua từ khe cửa khiến mép giấy rung lên xào xạc.

Velius hiểu, đây là dấu hiệu của Biến Dị Huyết Quản, một cấu trúc mana không bình thường. Mana của Aelric mạnh đến kinh ngạc, nhưng lại không thể hiện được ra cấu trúc của nguyên tố.

“Có lẽ ta cần phải quan sát thêm rồi!” Ông lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp như tiếng đá nghiến.

Velius cất hồ sơ của Aelric lên chồng ưu tiên. Cậu đã trở thành một hiện tượng cần được theo dõi.

Sáng hôm sau tại sân đấu.

Khi mặt trời còn chưa lên hết khỏi đường chân trời, thí sinh đã tập trung đông nghịt quanh khu sân luyện chiến phía đông. Không khí mang một mùi đặc trưng của đất ẩm, thép mài và mana cháy, một mùi vị chiến trường thu nhỏ.

“Tất cả im lặng.” Giọng sang sảng của giáo sư Thorne vang lên. Ông đứng trên bục, cơ bắp săn chắc.

“Quy tắc bài thi này rất đơn giản. Các em chỉ cần chạm được vào áo giáp của ta một lần là đậu. Khi ta chạm vào các em thì tức là đấu tập kết thúc.”

Thorne mỉm cười nheo mắt đầy thử thách.

“Ta sẽ chiến đấu như ta chiến đấu với một kẻ thù thực sự. Đến gần được ta, nghĩa là các em có thể sống sót ít nhất ba nhịp trước một ma thú cấp thấp.”

Ông khoanh tay, lùi lại vài bước, tạo khoảng trống.

“Yên tâm! Dù ta có nghiêm túc cũng sẽ không dùng hết sức đâu. Nên là không cần lo lắng về vấn đề bị thương.”

Ardan Crowell

Thí sinh đầu tiên trong nhóm ưu tú bước ra là Ardan Crowell. Hắn là tinh hoa của một gia tộc chuyên về ma pháp ám sát, nơi độc thuật được tôn vinh.

Ngay khi tiếng bắt đầu vang lên, Thorne không lao vào mà lùi lại một bước rưỡi, tạo khoảng cách tối ưu để sử dụng ma pháp.

Hắn chỉ nhấc một tay lên, các đầu ngón tay run nhẹ. Một làn hơi mỏng màu xám xanh tỏa ra từ cổ tay, lan xuống mặt đất như sương sớm gặp gió lạnh.

Chỉ trong vài nhịp thở, sân đấu bị bao phủ bởi một tầng sương mù thấp, đặc quánh hơn sương tự nhiên, bám vào mắt và da người xem như những sợi tơ lạnh buốt.

Thorne không hề ngạc nhiên. Ông chỉ lùi một bước, tập trung cảm nhận.

Ồ, hơi sương? Không phải.Đây là dạng biến thể của thủy ma pháp. Và được pha trộn thêm độc chuyên dụng của nhà Crowell.  Thorne nhận xét.

Giọng ông vang lên từ đâu đó trong làn sương.

“Một thứ ma pháp rất đặc biệt nhỉ?”

Bóng người Ardan luồn vào trong sương, biến mất như hòa tan vào trong đó. Và rồi *xoẹt* một tiếng.

Một vệt dao mỏng hình thành từ sương mù lao thẳng đến hông Thorne, sắc bén và lạnh lẽo. Ông nghiêng người né, nhưng mũi dao sương vẫn lướt qua đủ gần để lại một đường cắt trên áo choàng của ông, tiếng rách rất nhẹ.

Ông bật cười khẽ, tiếng cười đầy sự thích thú.

“Tinh tế đấy! Rất khó lường.”

Làn sương lập tức co lại, rồi xoay vòng bao vây Thorne. Một đòn tấn công tinh thần nhẹ kèm theo hơi lạnh lùa vào sau gáy ông, khiến Thorne phải lắc đầu nhẹ để xua đi.

Ông nhắm mắt một nhịp, lắng nghe nhịp tim, nhịp thở, và dòng chảy mana bên trong làn sương.

Ông giậm chân xuống đất. *Uỳnh*uỳnh*

Mạch mana của ông bật mở, rung lên như tiếng chuông đồng *boong*. Và một luồng xung lực mana mạnh mẽ phả ra khỏi cơ thể Thorne, cuốn thốc lớp sương lên cao.

Làn sương dày đặc bị đẩy văng ra toán loạn, xé toạc thành những mảng mỏng.

Một bóng người xuất hiện ngay sau lưng ông. Ardan bật người lên như một lưỡi dao thoát vỏ, cố gắng thực hiện cú chạm cuối cùng khi lớp phòng thủ bị xé toạc.

“Bắt được rồi.” Thorne nói, giọng dứt khoát.

Bàn tay ông chộp lấy cổ tay Ardan, dừng toàn bộ động tác của hắn chỉ bằng một lực đơn giản nhưng tuyệt đối. Sương mù tan biến gần hết, trả lại bầu không khí lạnh nhưng rõ ràng.

Thorne buông ra, nhưng ánh mắt ông sắc lại, hệt như nhìn vào một bài toán thú vị.

“Nguy hiểm. Kỹ thuật ẩn thân xuất sắc. Nhưng vẫn chưa đủ nhanh. Dù sao trò cũng đã làm tốt.”

Ardan cúi đầu, không phản bác, không khó chịu. Gương mặt hắn không biểu lộ gì, nhưng đôi mắt giấu sau tóc sáng lên thứ ánh nhìn dữ dội của kẻ đã ghi nhớ thất bại.

Thorne quay sang ban giám khảo, giọng ông vang to:

“Ardan Crowell vượt qua.”

Nghe đến đó, đám quý tộc rì rầm, vài người nuốt khan. Không chỉ vì Ardan vượt qua, mà vì phong cách chiến đấu có phần u tối của hắn. Hệt như một con thú săn đang ẩn nấp rình rập nhìn con mồi vậy.

Lyria Mardale

Lyria Mardale là người kế tiếp. Cô bước vào sân với vẻ bình thản lạnh lẽo, là hiện thân của sự tinh tế quý phái.

Cô bước ra giữa sân, đôi mắt xanh dương của cô ánh lên sự bình tĩnh đến lạnh lẽo. Cô không lao vào tấn công ngay. Thay vào đó, cô cúi nhẹ người xuống, đặt lòng bàn tay lên mặt đất.

Một trụ băng mảnh như lưỡi dao bật lên từ dưới đất, đâm thẳng vào vị trí Thorne đang đứng. Thorne không hề né. Ông chỉ vung tay, chém thẳng vào trụ băng.

*Choang* trụ băng vỡ nát thành hàng chục mảnh.

Nhưng ngay chính khoảnh khắc ấy, Lyria đã chuyển động.

Cô tạo một lớp băng mỏng dưới bàn chân mình và trượt đi nhẹ như gió lướt trên mặt hồ. Cô nghiêng người, trượt vòng sang bên trái Thorne với một cú lướt mềm mại nhưng nhanh đến khó tin.

Một trụ băng thứ hai trồi lên từ dưới đất, lần này từ phía sau, tạo áp lực buộc Thorne phải xoay người đỡ. Ông gạt nó sang, vẫn ung dung như đang tập luyện với một đứa trẻ.

“Chính là lúc này.”

Mục tiêu của Lyria là nhắm vào khoảnh khắc ông chuyển trọng tâm.

Khi Thorne hất cột băng vỡ sang một bên, những mảnh băng nhỏ li ti tạt vào tay áo ông, dù không gây thương tích, nhưng cũng đủ để tạo một điểm mù thoáng qua. Lyria lướt vào trong khoảng trống ấy, mũi chân chạm lớp băng tự tạo dưới chân để tăng tốc, tay vung ra con dao găm băng vừa mới tạo ra.

Cô vòng ra sau lưng Thorne, động tác nhanh đến mức gió rít một tiếng nhẹ. Lưỡi dao chỉ cách gáy Thorne một đốt ngón tay.

Rồi hình bóng trước mắt cô đợt nhiên nhòa đi rồi biến mất.

Một bàn tay thô ráp đặt lên vai cô trước khi cô kịp chạm vào ông.

Không mạnh. Không thô bạo. Chỉ chính xác đến mức khiến cô không thể tiếp tục được nữa.

“Khá hơn ta tưởng,” Thorne nói, giọng không mang vẻ chê bai hay giễu cợt, chỉ là một nhận xét thuần túy.

“Tính toán chuẩn, thời điểm tốt, và biết cách dùng ma pháp thay đổi môi trường để bù cho tốc độ.”

Lyria thở nhẹ một hơi, hạ dao găm xuống.

“Nếu là chiến trường thật, tôi vẫn không đủ nhanh.” Cô nói, hơi cúi đầu.

“Đúng,” Thorne đáp thẳng. “Nhưng với tuổi như trò, vậy là quá tốt rồi. Thứ còn thiếu là kinh nghiệm. Vượt qua.”

Lyria rời khỏi sân, vẻ mặt không tự mãn mà cũng không thất vọng, chỉ là sự điềm tĩnh của người biết rõ con đường mình còn rất dài.

Sau phần thi của Lyria, vài thí sinh khác lần lượt bước ra. Không thuộc dòng dõi lớn, họ không được khán đài chờ đón bằng ánh mắt thích thú. Chỉ là những cái nhìn lướt qua, đôi khi xen chút thương hại.

Thí sinh tiếp theo là một cậu bé cao gầy, run đến mức bàn tay không thể giữ chắc cây gậy gỗ.

Vừa nghe tiếng bắt đầu, cậu lao lên một cách vụng về, chân trượt trên mặt đất. Thorne nhẹ xoay người, đặt ngón tay lên vai cậu, nhẹ đến mức như chạm vào cỏ non.

“Không đạt.”

Cậu cúi gằm mặt, vai run lên, cố che đi ánh mắt đang ngấn nước.

Một cô gái khác bước vào, cố giữ vẻ bình tĩnh. Cô sử dụng ma pháp gió, nhưng luồng gió yếu đến mức chỉ làm bụi đất xoay nhẹ dưới chân.

Thorne không cần đợi cô đến gần. Ông chỉ bước sang bên nửa nhịp, một chuyển động đơn giản, khiến đòn tấn công của cô rơi vào khoảng không. Khi cô cố ra đòn thứ hai, ông đã chạm vào cổ tay cô trước khi cô kịp nhận ra.

“Không đạt.”

Cô thở dài rồi cúi đầu rời sân.

Thí sinh đông, và lượng người bị loại cũng nhiều đến mức hàng ghế phía sau bắt đầu im lặng. Sự im lặng nặng nề của những giấc mơ đang rơi xuống nền đá lạnh lẽo.

Những người vượt qua thì ít. Còn những người rời khỏi sân với bước chân nặng nề thì nhiều gấp đôi.

Caius Valenhardt

Caius bước vào sân đấu với dáng tự tin thường thấy, bóng của hắn trải dài dưới ánh nắng buổi sớm như một vệt mực kéo căng trên mặt đất. Khán đài im phăng phắc. Chỉ cần hắn nâng tay, dân quý tộc đã chăm chú theo dõi, chỉ cần hắn bước một bước, những người khác căng thẳng nuốt nước bọt.

Thorne đứng phía đối diện, hai tay chắp sau lưng.

“Caius Valenhardt.” ông nói. “Bắt đầu khi cậu sẵn sàng.”

Caius không đáp. Hắn hít vào một hơi chậm, tập trung vào bóng dưới chân mình. Trong một khoảnh khắc, bóng của hắn… chuyển động.

Không phải rung nhẹ, không phải chập chờn. Mà là chuyển động như một sinh vật sống.

Một cánh tay đen sì, được kéo thẳng từ chính cái bóng của Caius, bật ra khỏi mặt đất và quét ngang như một cú đánh bất ngờ.

Thorne hơi nghiêng người sang trái, cú quét lướt sượt qua đầu áo ông, để lại một đường cắt sắc vào lớp bụi trên mặt đất.

Không khí trên khán đài rung lên với âm thanh ồ nhẹ.

Caius tiếp tục tạo thêm một nhịp tấn công. Bóng của hắn trồi lên một lần nữa, lần này tách thành hai đường nhọn như những thanh kiếm mảnh. Hắn giật tay, hai đường bóng đâm từ dưới lên theo góc chéo, nhắm vào hai bên hông của Thorne.

Thorne vẫn không né gấp. Ông đặt một bước nhẹ sang phải, tay phải đưa ra như gạt gió. Một vòng xoáy mana mỏng hình thành quanh bàn tay ông, chạm vào hai mũi bóng.

*Tách*

Âm thanh như kim loại bị bẻ nhẹ. Hai mũi bóng bị bẻ cong và tản ra, tan trở về vệt đen dưới chân Caius.

Ánh mắt Caius lóe lên một chút sự khó chịu. Không phải ai cũng chặn được đòn của hắn dễ dàng như vậy.

Hắn đổi cách tấn công. Bóng dưới chân rung lên, kéo dài về phía trước như một vệt roi. Caius lao theo sau, bước chân nhẹ nhưng nhanh đến mức sóng bụi bật lên phía sau. Vệt bóng đột ngột dựng đứng, hiện thành một cánh tay to bản hơn trước và chụp thẳng vào tay Thorne như muốn khóa khớp.

Thorne xoay cổ tay, nhẹ như gạt một tấm màn. Lực của ông không mạnh, nhưng chính xác đến tuyệt đối. Nét gạt ấy không đánh bật cái bóng, mà làm thay đổi hướng di chuyển của ma pháp, khiến cái bóng trong tích tắc bị ép vào mép bàn chân Caius.

Chỉ một khuyết điểm nhỏ. Thorne bước vào khoảng trống ấy ngay lập tức.

Một bàn tay ông đặt lên vai Caius, nhẹ đến mức không gây đau, nhưng đủ để chặn toàn bộ đà di chuyển của cậu ta.

“Chạm rồi.”

Giọng ông vang lên rõ ràng giữa sự tĩnh lặng đột ngột này.

Caius cứng người. Bóng dưới chân hắn run nhẹ, rồi xẹp xuống trở lại hình dáng bình thường.

“Điều khiển bóng là ma pháp nguy hiểm đấy.” ông nói.

“Cậu đã sử dụng nó rất tốt ở độ tuổi này. Ta có thể thấy một chút phong thái của ngài Valenhardt trên người cậu.”

Caius nghiến nhẹ răng khi nghe những lời đó. Dù hắn tự nhận thức bản thân nằm ở vị trí thượng đẳng so với đại đa số, nhưng hắn không thích việc bị so sánh với ông nội của mình.

Từ khán đài, vài quý tộc vẫn reo lên cổ vũ Caius.

Trong khi đó, Aelric đứng giữa đám thí sinh, âm thầm quan sát. Đây là lần đầu cậu thấy ma pháp của bóng được điều khiển sống động như vậy. Cậu cũng dàn nhận thức khoảng cách giữa mình với nhưng thiên tài trước mắt này.

Nó không chỉ nằm ở kỹ thuật, kiến thức, mà còn thứ gì đó khác nữa. Thứ gì đó mà cậu chưa chạm tới.

“Aelric” Giọng nói vang vọng của Thorne đánh thức Aelric khỏi dùng suy nghĩ.

Aelric

Aelric bước vào sân trong ánh nhìn hơi hiếu kỳ của đám đông. Không ai mong đợi nhiều ở cậu. Không ma pháp, không danh tiếng, không huấn luyện bài bản.

Thorne, với phong thái điềm tĩnh của một giáo sư già dặn, đứng giữa sân. Ánh mắt của ông bình thản nhưng sắc lịm.

“Chuẩn bị.” Giọng ông như cắt đôi không khí.

Aelric chùng thấp người, tư thế phòng thủ bản năng hơn là kỹ thuật.

Bất ngờ Thorne lao lên trước, tốc độ vừa phải, rõ ràng là ông nghiêm túc hơn hẳn khi đánh với nhóm quý tộc. Đòn gạt đầu tiên quét ngang hông.

Aelric giật mình, xoay người né sang trái nhưng lại chậm nửa nhịp.

“Thầy ấy tấn công trước ư??”

Thorne không chờ đợi Aelric như những học viên khác, bởi ngay trước buổi kiểm tra, Velius đã tìm đến ông.

Ông nói nhỏ, nhưng trong giọng nói có đôi chút trọng lượng hơn bình thường:

“Thorne. Ta muốn cậu thử ép Aelric đến giới hạn. Thằng bé đó có gì đó khác thường. Kết quả hôm qua vẫn chưa đủ để ta kết luận.”

Thorne hơi nhướng mày.

“Ý ngài là muốn kiểm tra lại cường độ của nó?”

“Không.” Velius lắc đầu. “Là kiểm tra phản ứng của nó. Có một số người… chỉ bộc lộ bản chất thật khi bị dồn đến giới hạn.”

Thorne im lặng một lúc, rồi gật nhẹ đầu.

“Hiểu rồi.”

Khi bước ra sân, Thorne nhìn qua hàng thí sinh. Ánh mắt ông dừng lại trên Aelric lâu hơn một nhịp. Có một chút hiếu kỳ, là một dạng quan sát nghiêm khắc, như thể ông đang tìm kiếm một thứ gì đó ẩn sâu bên dưới cơ thể gầy gò đó.

Và vì thế, khi đến lượt Aelric, Thorne không còn giữ phong thái “ở thế phòng thủ chờ học viên chủ động xông” như những trận trước.

Ông bước tới trước, hạ thấp trọng tâm, chuyển sang tấn công trước.

*Bốp*

Cú đánh chạm nhẹ vào sườn cậu. Không đau lắm, nhưng đủ để cảnh báo: nếu đây là chiến trường thật thì cậu đã mất mạng rồi.

Đám đông xì xầm.

“Thằng này yếu vãi.”

“Không phép thuật thì đánh kiểu gì?”

Thorne không cho cậu thời gian. Một cú đâm thẳng vào ngực. Aelric dồn người né sang phải. Lần này cậu né được, chỉ vừa đủ.

Nhưng thầy lại xoay cổ tay, biến cú đâm thành cú móc xuống.

Aelric không kịp phản ứng.

*Bốp* Lại chạm một điểm nữa.

Cậu nghiến răng. Mồ hôi rịn trên trán, hơi thở bắt đầu dồn dập. Cơ thể của cậu dù đã quen với lao động, nhưng lại chưa kịp thích nghi với kiểu chiến đấu tốc độ cao như thế này.

Thorne tiếp tục áp sát.

“Aelric.” Ông nói nhỏ đủ cho cậu nghe. “Nếu cứ thế này, trò sẽ bị loại!”

Aelric siết chặt nắm đấm.

Rồi ngay khoảnh khắc đó, khi nắm đấm kia lao đến, có cái gì đó nở rộ bên trong cơ thể cậu. Bên tai cậu vang vọng lên một giọng nói kì lạ như được cất lên ở nơi sâu xa nào đó.

“Đành giúp tên nhóc nhà mi một chút vậy.”

Một cảm giác nóng nhẹ chạy dọc sống lưng, rồi lan xuống chân như dòng điện mảnh. Hơi thở cậu đột nhiên ổn định hơn. Nhịp tim thì dần đổi tiết tấu. Mọi chuyển động của Thorne cứ như đang trở nên rõ hơn một chút.

Thứ này không giống với ma pháp. Cứ như thể là có thứ gì đó đang chạy trong cơ thể cậu vậy.

Aelric cảm giác bàn chân mình bám đất hơn. Vai nhẹ đi. Tầm nhìn rộng ra nửa nhịp.

Khi Thorne vung tay thêm lần nữa, Aelric nghiêng đầu. Chỉ một chút, nhưng đủ để cú đánh lướt qua sát tai.

Đám đông im bặt.

“Hửm?” Thorne nhếch mày.

Ông tăng tốc. Lần này nhanh thật, nhanh hơn hẳn lúc đánh với đám quý tộc.

Loạt nắm đấm rơi xuống như muốn khóa toàn thân cậu.

Aelric không nhìn rõ quỹ đạo nhưng cơ thể cậu tự phản ứng. Cậu xoay người, bàn chân quét sát mặt đất, tránh cú đánh trong gang tấc. Một động tác quá mượt mà để được coi là ngẫu nhiên.

Đến ngay cả cậu cũng bất ngờ: Vừa rồi… là mình ư?

Thorne tiếp tục ép. Cậu tiếp tục né. Không hoàn hảo, vẫn chậm nửa nhịp, vẫn lảo đảo vài lần, nhưng mỗi lần suýt bị chạm thì cơ thể cậu lại tự sửa hướng di chuyển. Như thể có ai đó đang điều khiển động tác của cậu.

Đến khi Thorne dồn cậu vào mép sân, định kết thúc trận đấu thì một điều bất ngờ xảy đến.

Aelric bật người sang phải, xoay vai né cú quét ngang và đưa tay chạm nhẹ vào cạnh ngực áo của ông.

Sân tập nổ tung tiếng xôn xao.

“Hắn chạm được!??”

“Không dùng ma pháp luôn!”

“Vãi cả lúa!”

Thorne lùi lại, đưa mắt nhìn Aelric thật kỹ.

“Cậu vừa làm gì?” Giọng ông tràn đầy sự tò mò.

Aelric thở gấp, lắc đầu: “Em… không biết. Cơ thể tự làm vậy.”

Thorne nhìn cậu lâu một nhịp, rồi phá lên cười. Một nụ cười hiếm hoi.

“Không biết mà làm được đến thế, cậu đúng là kỳ lạ hơn ta tưởng.”

Ông đưa tay tuyên bố:

“Vượt qua.”

Aelric cúi đầu, tim vẫn đập mạnh. Luồng mana mờ nhạt trong cơ thể dần lắng xuống, tan vào hư vô như chưa từng tồn tại.

Khi buổi kiểm tra kết thúc, Aelric một mình đứng dựa cạnh bức tường. Cậu mải suy ngẫm về những thứ xảy ra ban nãy đến nỗi không để ý đến động tĩnh xung quanh.

Từ xa, trên một nền đá cao, Velius khoanh tay. Ông đã theo dõi toàn bộ trận đấu của Aelric mà không bỏ sót một nhịp chuyển động nào.

Thorne bước đến cạnh ông, vẫn còn cảm giác ngứa ngáy ở các đầu ngón tay vì lần cuối cùng suýt chạm trúng Aelric nhưng lại bị hụt mất. Ông nghiêng đầu hỏi:

“Vậy kết quả thế nào?”

Velius không trả lời ngay. Một lúc lâu sau, ông mới nói: “Chưa đủ để kết luận.”

Thorne ngạc nhiên.

“Ý ngài là sao? Cậu ta phản ứng như là cơ thể và giác quan được cường hóa. Tôi thậm chí còn tăng tốc độ tấn công mà vẫn không chạm được.”

Velius khẽ hừ một tiếng, không phải vì khó chịu mà vì đang cân nhắc.

“Nó không giống kỹ năng cường hóa lắm. Cũng không phải phản xạ của người từng luyện chiến đấu luôn. Một đứa trẻ từ cái nơi hẻo lánh nào đó thì đào đâu ra thứ đó chứ?.”

Thorne nhìn sang Aelric, lúc này cậu đã rời sân, đứng tựa vào tường đá để điều hòa hơi thở.

“Vậy…” ông hỏi tiếp. “Cậu ta được nhận chứ?”

Velius cuối cùng cũng rời mắt khỏi Aelric. Ánh mắt ông sắc lại, như thể vừa đưa ra quyết định cuối cùng:

“Việc đó phụ thuộc vào Hội đồng xét tuyển. Nhưng…”

Ông khẽ nghiêng đầu, giọng hạ xuống thấp đến mức chỉ Thorne nghe được:

“Ta sẽ ghi nhận cậu ta vào danh sách đề cử. Nếu được thông qua thì cậu ta sẽ ở lại.”

“Ngài quan tâm đến cậu bé thế sao?” Thorne hơi nhướn mày.

“Không hẳn.” Velius đáp, hoàn toàn lạnh lùng. “Chỉ là nếu may mắn, chúng ta có thể có thêm được một thiên tài.”

Ông quay đi, áo choàng đen nhẹ phẩy qua nền đá.

“Còn nếu không…” Velius tiếp lời. “Thì chỉ là một kẻ vô dụng bị loại bỏ sau vài tuần. Không thiệt hại gì cả.”

Thorne nhìn theo bóng lưng Velius, rồi lại nhìn Aelric lần cuối, người vừa thoát khỏi tay mình một cách kỳ lạ.

“Hy vọng cậu đủ may mắn, nhóc con!.” ông lẩm bẩm.

Gió buổi chiều thổi qua sân tập, cuốn theo những hạt bụi bay lơ lửng.

Ở phía xa, Aelric cuối cùng cũng đứng thẳng dậy, lau mồ hôi, và bước về phía khu trại tạm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!