Vol 1

Chương 01: Kẻ mộng mơ

Chương 01: Kẻ mộng mơ

Bình minh phủ lên Valharion không phải bằng ánh dương rực rỡ, mà bằng một lớp sương sáng lẫn khói bạc, thứ ánh sáng đặc quánh của kim loại nung còn chưa nguội. Cả không gian như một lò rèn khổng lồ, nơi mọi thứ đều được đúc nên từ sắt thép và tham vọng.

Aelric đặt bước chân đầu tiên lên đại lộ ngoại thành, con đường mà cậu từng nghe kể không biết bao nhiêu lần, một huyền thoại được dệt từ đá và bụi đường.

Đại lộ rộng đến mức có thể cho ba đoàn quân hành qua cùng lúc, như một sợi dây thừng bện bằng đá kéo về phía trung tâm quyền lực.

Những phiến đá lát đường lớn bằng nửa thân người, mặt đá đã được thời gian và hàng vạn bước chân mài đến bóng loáng như gương, phản chiếu những khuôn mặt vội vã. Sương sớm bám trên bề mặt đá, khi ánh mặt trời khắc nghiệt chiếu xuống tạo thành hàng loạt vệt sáng li ti, lấp lánh như bụi kim loại vừa được sinh ra bay lơ lửng trong không khí.

Không khí nơi đây nồng mùi thép lạnh và âm thanh của hàng ngàn con người đang sinh tồn. Từ những xưởng rèn phía xa, tiếng búa đập *thình thịch* vọng lại, lan trong gió. Đó không phải chỉ là âm thanh, mà là nhịp tim cuồng nhiệt của Đế quốc đang ngày đêm tự củng cố sức mạnh.

Trên cao, tiếng hô lớn và dứt khoát của đội trưởng đoàn quân canh phòng trên tường thành vang xuống. Giọng họ sắc lạnh như kim loại:

“Tất cả vào vị trí! Thay ca!”

Một chu kỳ canh phòng mới lại bắt đầu.

Từ những đoàn quân đang đổi ca, tiếng giáp sắt và đinh thép va vào nhau lách cách không ngừng, như một bản giao hưởng quân sự không lời. Và dưới đất, từ những ống dẫn mana khổng lồ chìm dưới mặt đường, một hơi nóng nhè nhẹ, vô hình phả lên liên tục, đây là bằng chứng rằng sức mạnh ma thuật của Đế quốc vẫn đang cuộn chảy không nghỉ.

Aelric đi giữa dòng người đông như mắc cửi, một dòng sông hối hả chảy ngược về phía trước.

Phía bên trái là đoàn thương nhân. Nối đuôi nhau là những chiếc xe gỗ ọp ẹp, thở dốc chất đầy thùng hàng, và tiếng chửi thề khàn đặc của những người kéo xe lẫn vào tiếng mặc cả nhanh như cắt.

“Hai đồng năm hào cho lô da ma thú này! Nhanh lên, tôi còn phải vào cổng trước giữa trưa!”

Tiếng mặc cả ồn ào, chen chúc nhau tranh giành vị trí. Các thương nhân liên tục quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt họ rạng rỡ ánh kim từ những đồng vàng bạc.

Phía bên phải là những người dân thường, những người phụ nữ gánh nước, vai oằn dưới sức nặng của ngày mới, họ vừa đi vừa thì thầm dặn dò con cái:

“Con phải nhớ mua đủ gạo, đừng để bị lừa đấy!”

Những người thợ trẻ khiêng dụng cụ rèn, bước chân vội vã như sợ thời gian trôi tuột đi mất, khuôn mặt căng thẳng vì công việc.

Và giữa tất cả, Aelric nhận ra những người mang cùng một ngọn lửa trong ngực mình, những thiếu niên mặc đồ gọn nhẹ.

Họ liếc nhìn nhau với sự e dè ngầm hiểu, ánh mắt thăm dò và đầy căng thẳng. Mỗi người tự giữ lấy hy vọng nhỏ bé của bản thân, không ai dám phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn.

Khi Aelric vượt qua khúc cua cuối cùng của đại lộ, toàn bộ cổng học viện hiện ra trước mắt cậu. Không chỉ lớn, mà là áp đảo.

Bức tường thép đen cao sừng sững, như sườn của một con thú khổng lồ đã ngủ vùi vạn năm trong lòng đất. Trên mặt tường, vô số đường rãnh mana chạy men theo như những mạch máu phát sáng xanh lam. Ánh sáng ma thuật ấy di chuyển nhịp nhàng, như thể bức tường đang hít thở, đang sống.

Hai pho tượng khổng lồ đứng hai bên cổng, được đúc từ thứ hợp kim đen bóng, trông chúng đầy lạnh lùng và bất tử. Đôi mắt của tượng phát ra ánh sáng nhàn nhạt, đủ để bất kỳ ai nhìn vào cảm giác như bị theo dõi từng ý nghĩ, từng hơi thở.

Aelric phải hít sâu một lần nữa, tự trấn an bản thân:

[Sẽ ổn thôi! Bình tĩnh lại, mày làm được mà Ael!]

Trong sân trước cổng đã đông nghịt người. Dòng người tự chia làm hai bên rất rõ ràng, một ranh giới vô hình nhưng sắc lẹm hơn cả lưỡi kiếm.

Khu quý tộc dưới mái che bạc, không khí phảng phất mùi hương liệu đắt tiền. Các thiếu niên quý tộc lãnh đạm giữ khoảng cách, họ trao đổi với nhau bằng những lời châm biếm nhẹ nhàng về trang phục của người khác, như một trò chơi giải trí vô vị trước khi thi.

Khu dân thường dưới nắng gắt, chen nhau giữ lấy từng tấc đất. Mùi mồ hôi, bụi đường và tiếng xì xào lo âu hòa vào nhau thành một bản nhạc hỗn loạn của sự bấp bênh.

Những bậc cha mẹ, dù không được phép vào, vẫn cố rướn người qua hàng rào.

Khuôn mặt họ dán chặt vào bóng dáng con mình, tay liên tục đưa lên miệng thầm khấn nguyện.

“Cố lên, con trai! Cả đời chúng ta phụ thuộc vào cơ hội này!”

Tiếng người mẹ nghẹn ngào vọng lại.

Aelric bước vào hàng dân thường, nơi cậu thuộc về. Có lẽ là do hồi hộp, tay cậu hơi run khiến tờ giấy ghi số thứ tự tuột ra và rơi mất.

Cậu cúi xuống nhặt tờ giấy vừa bị gió thổi lệch khỏi tay mình. Đó là khoảnh khắc định mệnh chọn lựa. Cậu nghe tiếng bước chân đều, mạnh, và tự tin đến mức gần như ngang ngược từ phía sau.

Aelric đứng thẳng, đúng lúc vai cậu chạm vào một bức tường băng. Một va chạm nhẹ, nhưng không khí xung quanh đông cứng lại ngay tức khắc.

Hai người hầu hai bên lập tức vung tay chặn lại, nhanh như cắt, báo hiệu một ranh giới vừa bị xâm phạm.

Từ khu Quý Tộc, vài tiếng cười khúc khích vang lên, mang theo sự thích thú bệnh hoạn. Những người xung quanh lập tức quay đi, cố gắng tỏ vẻ như không thấy gì, sợ bị vạ lây.

Trước mặt cậu là một tên quý tộc. Mái tóc bạch kim của hắn phản chiếu nắng như một vệt dao mỏng và sắc lạnh. Đồng phục đen ôm sát người, viền bạc sáng tinh tế. Aelric chưa kịp thở một hơi trọn vẹn, chưa kịp thốt ra lời xin lỗi, thì hắn đã cất tiếng trước. Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng sắc như mũi giáo đâm thẳng vào tự trọng:

“Dân quê nên học cách cúi đầu khi đi gần người bề trên.”

Không phải quát tháo, chỉ là một câu nói ra như một sự thật hiển nhiên, một quy tắc không thể chối cãi. Cái chạm tay nhẹ nhàng của người hầu đẩy Aelric sang một bên, không cần dùng sức, nhưng đủ để cậu cảm thấy mình là một vật cản tầm thường.

Đoàn thị vệ bước tiếp, người hầu giương dù, và tên quý tộc rời đi.

Ngay khi hắn khuất bóng, tiếng xì xào lập tức bùng lên, to hơn, vội vã hơn, từ hàng dân thường:

“Xong rồi. Chạm vào Valenhardt là tự ký giấy chết.”

Một cậu trai lắc đầu thở dài, khuôn mặt in hằn nỗi bất lực.

“Tên đó số đen thật. Chắc chắn sẽ bị loại ở bài thi tiếp theo thôi.”

Aelric siết chặt tờ giấy trong tay. Ngực cậu nặng như bị ai đấm thẳng vào, cảm giác nhục nhã như một ngọn lửa lạnh thiêu đốt cả lòng kiêu hãnh cuối cùng.

“Không phải cúi đầu.” Lời cha vang vọng. “Sức mạnh là để bảo vệ.”

Cậu hít vào, chậm rãi, buộc bản thân phải giữ vững đôi chân.

Sân thi bên trong rộng như một đấu trường nhỏ. Đá xanh ghép thành sàn, mỗi phiến đá tỏa hơi lạnh dù nắng đã lên cao.

Trung tâm sân thi đặt một cột đá trong suốt cao gấp đôi một người trưởng thành, được gọi là Thạch Trụ Nguyên Tố. Bên trong nó, những sợi mana mảnh như tơ bạc xoáy chậm, tạo cảm giác như đang nhìn vào một trái tim đang ngủ.

Giám khảo đứng phía trước, giọng vang lên rõ ràng:

“Từng thí sinh bước lên, đặt tay vào thạch trụ. Nó sẽ thay đổi màu sắc dựa theo nguyên tố của các ngươi.”

Người đầu tiên đặt tay lên, Thạch trụ lập tức đổi màu đỏ rực, rồi bùng lên như lửa sống. Vài tiếng “ồ” vang lên, và khu quý tộc vỗ tay thán phục.

Người thứ hai: xanh lục, mượt mà như nước chảy.

Người thứ ba: trắng bạc, ánh sáng run nhẹ như cơn gió.

Cứ thế, từng người bước lên. Mỗi màu sắc bùng nổ là một kỳ vọng mới, một sự ưu ái vô hình của vận mệnh.

Rồi đến lượt Aelric.

Cậu đặt tay lên mặt đá lạnh, lòng bàn tay run nhẹ vì hồi hộp. Một khoảnh khắc tĩnh lặng phủ xuống. Aelric nhắm mắt, cố cảm nhận bất kỳ chuyển động nào trong thạch trụ.

Thạch trụ tỏa ra thứ ánh sáng nhè nhẹ.

Một giây… Hai giây… Ba giây. Không có gì xảy ra cả.

Thạch trụ vẫn trong suốt như nước.

Một tiếng xì khẽ bật lên từ nhóm quý tộc đầy châm biếm:

“Không có nguyên tố? Thật à?”

Một đứa khác bật cười:

“Thằng này xui thật. Không chỉ là dân đen, mà giờ nó còn chả có nguyên tố chứ. Haha cười chết mất!”

Giám khảo nhíu mày, gõ nhẹ lên thạch trụ để kiểm tra. Không có chút phản ứng nào. Không có màu sắc. Không có ánh sáng. Như thể Aelric chưa từng đặt tay lên.

Ông ta ghi lại điều gì đó trên bảng, giọng hờ hững:

“Không xác định được hệ.”

Câu ấy rơi xuống như một nhát dao cùn, không sắc bén nhưng nặng nề, ấn sâu vào lòng tự trọng của Aelric. Cậu rụt tay lại, lòng bàn tay lạnh buốt. Không khí xung quanh như trở nên đặc quánh lại.

Aelric nhìn vào cột đá một giây nữa, như muốn hỏi nó “Tại sao?”, nhưng thạch trụ trong suốt chỉ im lặng, một sự im lặng tàn nhẫn.

Ở phía xa, Caius khoanh tay đứng dựa vào một cột đá, khóe môi nhếch nhẹ. Không phải mỉa mai… mà là một nụ cười của kẻ biết trước kết quả.

Va phải ánh mắt đó, Aelric siết chặt nắm tay.

Không nguyên tố. Không ưu thế. Không nền tảng.

Nhưng trong ngực cậu, một điều gì đó khác đang đập mạnh hơn cả mana.

Cậu hít một hơi, lùi lại khỏi hàng, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự lạnh lẽo, dù trái tim thì đang run lên như muốn vỡ.

Bài kiểm tra thứ hai là né tránh. Vô số mũi tên gỗ được bắn ra từ các cơ cấu tự động, rít lên vù vù trong không khí.

Aelric phải dựa vào sự nhanh nhẹn tự nhiên của mình, nhưng những cú né của cậu vụng về và thiếu sự chính xác của người được huấn luyện bài bản. Một mũi tên sượt qua tay cậu; vết thương nhỏ, nhưng đủ để cảm giác bỏng rát lan tỏa trên da.

Khi đến bài kiểm tra nhảy tăng cường bằng mana, Aelric lùi lại vài bước, cố nhớ lại cách những người trước làm. Cậu tập trung. Bước chạy bắt đầu. Và một viên sỏi nhỏ, rất nhỏ, bay vào bắp chân phải cậu.

Không phải ngẫu nhiên. Một thiếu niên quý tộc gần đó hạ chân xuống đúng lúc như vừa đá thứ gì đó. Nụ cười nhếch mép.

Caius đứng xa, khoanh tay quan sát.

Aelric chệch nhịp. Cậu vẫn nhảy được, nhưng tiếp đất lệch. Đầu gối va mạnh vào sàn đá lạnh, khiến cậu khẽ kêu lên một tiếng lạnh lẽo.

Tiếng cười bật lên vang vọng từ khu quý tộc:

“Ngay cả nhảy cũng không xong!”

Một người đàn ông quý tộc đứng tuổi nhếch môi, khinh miệt nói to:

“Đúng là dân đen. Thể chất yếu kém!”

Aelric cắn chặt răng. Cơn đau thể xác không bằng cơn đau tinh thần. Cậu cảm thấy ánh mắt của hàng trăm người dán vào mình. Những ánh mắt như những mũi dao câm lặng rạch vào lòng tự tôn.

“Sức mạnh không phải để khoe với kẻ yếu.” Lời cha vang lên như một sự cứu rỗi tâm trí cậu lúc này.

Cậu đứng dậy, không nhìn ai, không thanh minh.

Bài kiểm tra cuối cùng là chém bia tập.

Bia tập cao bằng thân người, mặt gỗ đã bị chém đến xơ xác. Aelric nhặt thanh kiếm gỗ của học viện. Đây là cơ hội để cậu thể hiện điều duy nhất cậu có: Ý chí được rèn giũa từ cha cậu.

Cậu hít một hơi sâu, đưa kiếm lên.

Thanh kiếm gỗ va *cộp* một tiếng vào bia tập, tạo ra một vết chém sâu hơn những gì người ta nghĩ. Nhưng tiếng kiếm loảng xoảng của những thí sinh quý tộc sử dụng kiếm thật bên cạnh đã át đi thành quả nhỏ bé của cậu.

Khi mặt trời đổ bóng dài, kéo theo hình dáng cô độc của Aelric trải qua sân thi, cậu ngồi xuống bậc đá phía cuối. Toàn thân ê ẩm, tay chân run rẩy. Hầu hết thí sinh đã rời đi. Ánh hoàng hôn nhuốm màu máu lên những phiến đá lạnh.

Lòng tự trọng của cậu bị cào nát, nhưng ý chí vẫn còn.

Xa xa, Caius vẫn đứng giữa nhóm quý tộc khác, áo choàng bạc bay nhè nhẹ. Hắn không cười, không nói gì, chỉ nhìn qua như nhìn một thứ tầm thường và sớm quên.

Aelric nắm lấy vòng tay len em gái tặng. Mồ hôi trên thái dương chảy xuống gò má, lạnh đi trong gió. Cậu nhắm mắt, cố tái tạo lại hơi ấm của ngôi nhà cũ, mùi khói bếp và vòng tay cha.

“Con không cần trở thành anh hùng của thế giới. Con chỉ cần là bức tường vững chắc cho những người con yêu thương.”

Cậu mở mắt. Đôi mắt không còn sự ngây thơ của thôn quê, mà ánh lên một ngọn lửa lạnh được tôi luyện từ sự nhục nhã.

“Ngày đầu không tốt… nhưng mình chưa kết thúc. Mình phải vượt qua.”

Cậu đứng dậy. Thân hình nhỏ bé và đơn độc, nhưng bóng đổ của cậu lại dài và cứng cỏi trên nền đá học viện.

Cậu ngẩng đầu nhìn cổng thép đồ sộ của học viện. Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn bụi đường lên. Trong lớp bụi đó, Aelric bước về phía trước. Dù mệt, dù nhục nhã, dù bất lợi trăm đường, nhưng đôi mắt vẫn không mất đi ánh sáng kiên định từ làng quê nghèo đã đưa cậu đến đây.

Hôm nay là ngày tuyển sinh. Và cậu chưa từng mơ một giấc mơ dễ dàng. Cậu chỉ mơ giữ trọn vẹn một lời hứa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!