Điều khoản 1: Hãy đánh cược

Chương 6: Cuộc trò chuyện đáng giá

Chương 6: Cuộc trò chuyện đáng giá

Cánh cửa phòng bật mở. Nhóm Gravion hớt hải chạy vào.

"Có chuyện gì thế? Tôi đang định đến gặp ngài thì nghe thấ..."

Rồi cậu thấy cái xác trên sàn. Mắt cậu mở to, mặt ngơ ngác. Cậu không kiềm được mà quay qua hỏi Mantinus bằng ngôn ngữ ma vật:

"Ch-chuyện này là sao? Tôi cần một lời giải thích!"

"Ta? Giải thích? Ngươi nghĩ ai mới là kẻ cần phải giải thích rõ ràng ở đây hả?"  

"Ý ngài... là sao?"

Mantinus búng tay. Một ngọn lửa nhỏ bùng lên trên mặt người hầu nữ xấu số, thiêu cháy lớp da của cô ta.

"Rốt cuộc ngài đang làm cái quái gì vậy?" - Gravion hỏi.

Tên trùm hầm ngục không đáp. Hắn chỉ im lặng, đợi một chút rồi khiến ngọn lửa tắt phụt. Khuôn mặt người hầu nữ lúc này đã hoàn toàn khác. Nó nhiều sẹo, thô kệch, chứ không hề trắng trẻo xinh đẹp như ban đầu. Cảnh tượng làm Gravion trơ mặt ra trong thoáng chốc, nhưng cũng chỉ mất vài giây để bộ óc nhanh nhạy của cậu hiểu được phần nào sự việc. 

"Cô ta... là sát thủ? Ngài Mantinus, tôi..." - Cậu lắp bắp.

"Yên tâm, ta đã xem qua ký ức của ả rồi nên biết rõ rằng ngươi trong sạch. Ả không đủ tự tin hạ sát ngươi giữa ban ngày nên muốn thôi miên ta để moi thông tin trước. Mà nếu không có ta thì chắc tối nay ngươi cũng chẳng giữ nổi cái mạng của mình đâu." 

Nói rồi Mantinus đưa tách cà phê lên, hớp thêm ngụm nữa. 

"Chuyện này..." - Gravion ngập ngừng.

Bỗng Janet cúi người thật thấp, lớn tiếng xen ngang:

"Là lỗi của tôi! Tuy tôi không hiểu thứ ngôn ngữ hai người đang nói, nhưng cũng đã phần nào nắm bắt được tình hình. Việc để người lạ xâm nhập hoàn toàn là lỗi do tôi. Tôi xin nhận mọi trách nhiệm, thưa hoàng tử điện hạ."

"Janet..."

"Mong hoàng tử điện hạ chuyển lời tới quý ngài kia, rằng tôi thành thật vô cùng xin lỗi ngài ấy."

Gravion quay qua nhìn Janet. Cậu lộ rõ vẻ lúng túng, khó xử khi không nỡ lên tiếng trách mắng cận thần trước mặt nhiều người. Và cậu cũng chẳng nói được lời nào ra hồn với Mantinus. Ánh mắt tên trùm hầm ngục Surlivent lúc này cũng chuyển hướng sang Janet. Những gì cô nói hắn đều nghe hiểu hết. 

Và lại một lần nữa, hắn dễ dãi với Gravion mà cho qua mọi thứ:

"Tạm gác qua chuyện đó đi. Tinh thể ma lực nguyên thủy đâu?"

"Đây thưa ngài." - Gravion dè dặt đáp.

Cậu đưa ra một viên tinh thể hình thoi sáng loáng ánh kim. Mantinus rời bàn làm việc, bước tới và nhận lấy nó từ tay cậu. Hắn cầm viên tinh thể lên, nhìn sơ qua một thoáng, trước khi bóp vỡ nó. Một thứ vật chất màu trắng tinh khiết trông như sương mai thoát ra. Rồi nó bị hấp thụ vào tay Mantinus, xuyên qua lớp giáp đen bóng đang ngụy trang thành tay người.

"Ngài thấy thế nào?" - Gravion hỏi.

"Đúng là ma lực nguyên thủy. Ổn đấy, cả về lượng lẫn chất. Còn nữa..."

Mantinus hạ tay xuống, chuyển sang dùng tiếng Atheria để đối thoại với Gravion:

"Từ giờ hãy nói chuyện bằng ngôn ngữ của vương quốc này đi."

"Ngài biết sao?" - Chàng hoàng tử trẻ cũng theo ý hắn.

"Tất nhiên, loài người các ngươi từ rất lâu đã có câu "nhập gia tùy tục" mà. Giờ thì ta có việc phải đi một chốc. Nhớ "dọn dẹp" cho cẩn thận vào đấy."

Nói xong, hắn cùng Lin từ tốn bước ra cửa. Cả hai chuẩn bị rời khỏi cái căn phòng ngột ngạt này để đi dạo phố theo kế hoạch ban đầu. Gravion thấy vậy thì nuốt nước bọt, nén sự e dè để lớn tiếng gọi:

"Khoan đã, ngài còn thấy thêm gì trong ký ức của ả sát thủ kia? Ai đã cử ả đến? Có thể cho tôi biết được chứ?"

"Chẳng có lý do gì để ta làm vậy cả." - Mantinus đáp lạnh tanh, thậm chí còn không thèm quay đầu lại.

"Ngài Mantinus!"

Chàng hoàng tử trẻ gọi với theo, nhưng vô dụng, Mantinus và Lin đã đi khuất tự bao giờ. 

Hai ma vật bọn họ rảo bước trên hành lang rộng rãi. Vẫn thứ khí chất quyền uy đấy, dù bối cảnh xung quanh đã mang nhiều nét hiện đại hơn, nó tuyệt nhiên không thay đổi. Những bức tường nhiều hoa văn bên phải, vài ngọn đèn cầu kỳ trên trần nhà tít cao, cùng mặt tường kính bên trái cho phép ánh sáng mặc sức chiếu rọi. Tất cả chúng càng làm tăng thêm độ thanh lịch của cặp ma vật.

Mantinus vén tay áo lên, để lộ một ấn ký lạ. Hắn dùng ma lực kích hoạt ấn ký đó, khiến nó sáng lên nhè nhẹ. 

"Elou, có việc cho ngươi làm đây." - Hắn nói.

Chẳng mất quá hai giây để đầu bên kia lên tiếng phản hồi:

"Thuộc hạ Elou, sẵn sàng nhận lệnh."

"Trước hết thì muốn hỏi một chuyện. Nếu ta nhớ không nhầm thì ngươi khá rành ngôn ngữ vùng đất này mà nhỉ?"

"Vâng. Để thuận tiện cho việc thám thính tình hình trên mặt đất, thuộc hạ đã học từ cô Lytherine về ngôn ngữ của nhiều chủng tộc, quốc gia trong vài trăm năm qua."

"Tốt. Ta cần ngươi đi điều tra về những thứ như ma vật lạ, nô lệ, đấu giá trong thành phố. Thêm nữa là cả tin tức về ngai vàng và tể tướng của vương quốc này. Thi hành ngay."

"Thuộc hạ đã rõ. Thông tin chủ nhân cần chắc chắn có trước nửa đêm."

Mantinus ngắt liên lạc, quay qua hỏi Lin:

"Ngươi có thể phán đoán vị trí mùi ma vật mà ngươi đã đề cập lúc trên xe chứ?"

"Có hai chỗ thưa ngài. Một mùi nhẹ ở khá gần, khoảng hai dặm về phía Bắc. Một còn lại ở rất xa, chỉ thoang thoảng nên tôi không xác định được, nhưng khả năng cao là vẫn nằm trong phạm vi thành phố."

"Vậy thì đi thôi. Tới giờ dạo phố rồi."

Tiếp đó cả hai rời dinh thự bằng cổng chính. Tới chỗ cái cổng, họ bị chặn lại hỏi chuyện bởi lính gác. Để tránh rắc rối, Mantinus giải quyết hai người lính bằng ma pháp tâm trí, khiến họ ngớ người ra trong thoáng chốc. Rồi hắn tự mình mở cổng, cùng Lin bước ra ngoài một cách dễ dàng.

Sau khi đi thêm một đoạn dài, ra khỏi hẳn khuôn viên dinh thự, hai ma vật mới lần nữa được thấy phố xá loài người. Mantinus vừa để hai tay ra sau và thong dong bước đi, vừa liên tục đảo mắt thưởng ngoạn. Từ cảnh vật, âm thanh đến kiến trúc, con người, Mantinus liên tục nạp những hình ảnh mới đó vào cái đầu ba mươi ngàn năm tuổi của mình, nhâm nhi chúng. 

So với thành thị ở Surlivent, nơi đây mang nhiều nét hiện đại hơn. Những con đường thẳng, rộng, lát đá phẳng với bố cục cân đối giúp từng bước chân cảm thấy thoải mái. Những ngôi nhà - đa phần là bốn, năm tầng - nằm san sát nhau, trông rất đều và quy củ. Cư dân xử sự vô cùng văn minh qua lời nói, cử chỉ, hành vi.

"Đúng là đã thay đổi nhiều thật." - Mantinus nói, miệng cười nhẹ.

Lin thì chỉ im lặng theo sau tên trùm chứ không có vẻ gì là hứng thú với cảnh vật. Chợt, cô dừng bước.

"Khoan đã, ngài Mantis."

"Hửm?"

"Mùi ma vật vừa tách ra làm hai. Một mùi khá nồng vẫn ở chỗ cũ, và một mùi nhẹ hơn thì đang di chuyển ra xa chúng ta, tốc độ khá chậm."

"Thế thì khẩn trương chút vậy."

Ngay khi Mantinus vừa dứt lời, xuất hiện dưới chân hắn và Lin là hai vòng tròn ma pháp nhỏ. Một làn ma lực đen như khói tỏa ra và bao quanh mỗi ma vật, làm cả hai trở nên mờ ảo như những bóng ma. Giờ họ có thể lướt nhanh qua hàng chục đôi mắt của những người đi đường mà chẳng bị chú ý.

"Trái."

"Trái."

Lin tích cực lên tiếng chỉ đường mỗi khi gặp ngã rẽ.

"Phải."

"Trái."

Nhờ vào thứ phép tăng tốc kỳ dị của tên trùm hầm ngục và những chỉ dẫn chính xác của cô thư ký, chẳng mất quá nhiều thời gian để họ tiếp cận gần hơn với mùi ma vật. 

Lin lần nữa đưa ra chỉ dẫn:

"Mùi nhẹ vừa dừng lại thưa ngài. Nó chỉ còn cách hai con hẻm nữa. Và có những tiếng động báo hiệu một cuộc ẩu đả đang xảy ra."

"Lạ nhỉ, ta chẳng cảm nhận được dòng chảy ma lực hay sát ý nào."

Mantinus và Lin ngày càng gần hơn với mục tiêu. Rồi khi cả hai vừa tiến vào con hẻm nơi có mùi ma vật, đập vào mắt họ lại là một cảnh tượng chẳng có gì đặc sắc. Chỉ là vài ba tên côn đồ hung hăng đang đánh đập một cậu thanh niên trẻ gầy gò, có mái tóc dài rối bời và lối ăn mặc bẩn thỉu, rách rưới. 

Trước cơn mưa đòn túi bụi đang liên tục giáng xuống, cậu thanh niên ấy chỉ biết nằm co ro dưới đất, hai tay ôm đầu chống đỡ và cổ họng phát ra những tiếng nức nở yếu ớt.

"Mùi ma vật phát ra từ kẻ đang nằm đó, thưa ngài." - Lin nói.

"Ừm."

Để xem xem, có gì thú vị không đây.

Nghĩ vậy, Mantinus giải trừ ma pháp rồi chậm rãi bước tới gần đám côn đồ.

"Hả? Mày là thằng già nào?" - Một tên trong số chúng quay qua nói.

Mấy đứa khác cũng bắt đầu chuyển sự chú ý sang Mantinus. Hắn thì chẳng nói chẳng rằng mà thi triển ngay một ma pháp nho nhỏ. Trên đầu mỗi tên côn đồ hiện ra một vòng tròn ma pháp. Mantinus búng tay. Đầu óc đám kia đột nhiên mụ mị hẳn. Đôi mắt chúng trở nên vô hồn, sáng màu xanh đen. Từng đứa một cứ thế lơ ngơ rời đi như mấy con xác sống.

Lúc này, cậu thanh niên gầy gò kia mới dám ngẩng đầu lên nhìn. Mặt cậu lộ rõ khó hiểu trước những gì vừa thấy. Cậu quay sang nhìn Mantinus rồi luốn cuốn ngồi dậy. Cậu định chuồn vội, nhưng ngay lập tức bị những sợi xích đen ngòm khóa chặt hai chân, không nhúc nhích nổi.

Trong lúc cậu thanh niên vẫn đang hoảng hốt, Mantinus tiến đến và nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai đang run rẩy của cậu. Hắn trấn an cậu:

"Bình tĩnh nào nhóc, ta không có ý định làm hại cậu đâu."

"Ngài... ngài cần gì? Tôi... tôi..." - Cậu thanh niên ấp úng.

"Đấy là thái độ của cậu với ân nhân vừa cứu mình sao? Mà thôi bỏ đi. Cậu có liên hệ gì với ma vật?"

Nghe hai chữ "ma vật", cậu thanh niên giật mình sợ hãi, mặt mày tái mét. 

"Hả? Ngài... Tôi..." 

"Cứ bình tĩnh trả lời. Ta sẽ không làm hại cậu đâu."

"Không... tôi.. tôi không biết... không biết gì hết!"

"Này!" - Mantinus lên giọng - "Do tâm trạng ta đang tốt nên mới cho cậu cơ hội. Không có cậu thì ta vẫn còn vô số cách khác để đạt được mục đích của mình. Vậy nên đừng cố nói dối, nếu không thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc đấy." 

Ánh mắt "người" của tên trùm găm thẳng vào tâm trí cậu thanh niên, nhấn chìm cậu trong cái uy của hắn. Những sợi xích bóng tối thì ngày càng siết chặt hơn. Sợ xanh cả mặt, cậu thanh niên đành bất lực khai ra sự tình:

"T-tôi có... có nuôi vài con ma vật. Ừm... Chuyện là, tôi mua chúng từ, cái chỗ... cái chỗ mà buôn nô lệ ấy. Tôi mua chúng ở những buổi đấu giá nô lệ ngầm, mục đích là để nghiên cứu. Ch-chỉ vậy thôi, tôi chưa có hại ai hết. Xin ngài đừng bắt tôi!"

"Bình tĩnh, mục đích ta đến đây không phải để bắt cậu."

Mantinus xóa bỏ những sợi xích đang trói lấy cậu thanh niên, rồi tiếp lời:

"Thú thực thì ta là một khách ngoại quốc và cũng có chút hứng thú với ma vật. Cậu có thể cho ta xem đám ma vật mà cậu đang nuôi không?"

"Ngài... thật sự là một người đam mê ma vật chứ không phải quân hoàng gia?"

"Đúng vậy. Nghĩ đi, nếu thực sự muốn bắt cậu thì ta có cần phải tốn thời gian trò chuyện ôn hòa thế này không hả?"

"Thế làm sao ngài biết tôi có liên hệ với ma vật?"

"Qua vài người giới thiệu ấy mà. Cậu không cần biết nhiều đâu. Cứ dẫn ta đến xem đám ma vật cậu nuôi là được."

Nghe tới đó, cơ mặt cậu thanh niên cũng dãn ra được đôi chút, nhưng giọng điệu vẫn còn khá đề phòng:

"Vậy mời ngài theo tôi."

"Ta là Mantinus, tên cậu là gì?"

"Là Nero ạ."

Mantinus và Lin theo chân cậu thanh niên Nero băng qua một con hẻm hôi hám đầy chuột bọ, rác rến. Tới một căn chòi nhỏ cũ kỹ nằm hiu quạnh nơi cuối đường, cạnh bức tường thành, Nero mở cửa bước vào trong. Cặp ma vật tất nhiên cũng chẳng ngần ngại mà theo sát cậu ta. Tiếng bản lề kêu lên kẽo kẹt đến nao cả lòng.

Căn chòi chẳng có gì nhiều ngoài một chiếc giường nhỏ phải, cạnh cửa ra vào, một cái tủ nhỏ ở góc trong bên trái và một cái bàn nhỏ. Đồ đạc, rác rến vứt lung tung. Mạng nhện, bụi bậm đóng thành từng lớp dày cộm khắp các ngỏ ngách. 

Nero cầm lấy ngọn đèn xách tay ở đầu giường. Sau đó cậu tiến tới một khoảng trống gần chân giường, dùng đèn soi một chốc rồi thò tay vào túi móc ra một chiếc chìa khóa. Cậu dùng nó mở cánh cửa nhỏ trên sàn. Một bậc thang dài dẫn xuống lòng đất hiện ra. Cậu cẩn thận bước xuống. Mantinus và Lin cũng theo ngay đằng sau. 

Khi họ đặt chân xuống nấc thang cuối cùng, chào đón họ là những tiếng gào rú điên cuồng, tiếng kim loại va đập, tiếng da thịt chà xát vào song sắt. Chúng xuất phát từ trong bóng tối đen kịt của căn hầm.

Nero ấn tay vào một vòng tròn ma pháp trên bức tường bên cạnh, lập tức những ngọn đèn ma pháp được bật lên. Cảnh tượng kỳ quái dần bị thứ ánh sáng vàng lập lòe vạch trần. Rất nhiều ma vật đang bị nhốt ở đây, trong những cái lồng sắt tại căn hầm rộng khủng khiếp này. Gần đó có một cái bàn với rất nhiều giấy tờ ghi chép. 

"Ngài... thực sự sẽ không bắt tôi chứ?" - Nero hỏi.

"Tất nhiên."

Mantinus bắt đầu ngó sơ qua những cái chuồng nhốt ma vật. Hắn bước đi, liên tục nhìn phải, nhìn trái. Ở đây thì thượng vàng hạ cám cũng tạm gọi là đủ cả. Từ những loài cấp thấp như goblin, slime tới đám khá mạnh như minotaur, harpy, rồng đất cỡ nhỏ. Tất cả chúng đều bị trói buộc bằng dấu ấn nô lệ. 

Tất nhiên, tối đa chỉ ở mức "vàng" chứ không tới mức quý hiếm gì lắm. Nhưng như vậy cũng đã khá đủ cho cái kế hoạch vừa nảy sinh trong đầu Mantinus vài phút trước.

Như này là tiến hành  được rồi nhỉ? Mà... chắc vẫn nên chuẩn bị kỹ càng thêm chút nữa. Dù gì cũng còn nhiều thứ còn làm rõ, hiện cũng chưa phải thời cơ tốt. - Hắn nghĩ.

Sau đó hắn quay sang Nero, im lặng nhìn cậu một chốc như đang phán đoán điều gì. Rồi hắn lân la bắt chuyện:

"Cậu biết tại sao lũ Orc rất mạnh không?"

"Cái này... do chỉ ba trên mười phần cơ thể chúng là mỡ, chủ yếu còn lại là cơ bắp."

"Khá chuẩn đấy."

Mantinus bước tới một chuồng nọ nhốt Minotaur.

"Vậy cậu nghĩ tại sao đám này lại điên lên khi thấy áo choàng đỏ?"

"Không đâu, chúng nhắm đến những vật thể chuyển động, chính chuyển động của áo choàng đã làm chúng điên lên. Vậy nên khi chiến đấu với chúng, người Đỡ Đòn mới phải di chuyển liên tục để thu hút sự chú ý."

Sau vài câu trò chuyện trúng ngay sở thích, cảm xúc trên gương mặt cậu thanh niên lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Cậu ta trở nên hào hứng bất thường, miệng thì liên tục xổ ra những tràng dài lý thuyết. Khoảng cách của cậu ta với Mantinus, về cả hai mặt vật lý lẫn tâm lý, dần thu hẹp. Cả hai giờ đã có thể thoải mái đứng cạnh nhau trước một cái chuồng nào đấy và luyên thuyên về một con ma vật nào đấy.

"Tuyệt! Tuyệt quá! Lần đầu tôi thực sự gặp được một người thực sự có cùng đam mê đấy. Đám quý tộc kia chỉ thèm chơi chứ chẳng có tí kiến thức nào." - Nero nói, mắt sáng rực.

"Nếu được thì ta cũng muốn tham gia cái buổi đấu giá nô lệ ma vật mà cậu nhắc đến. Không biết lần kế đến là khi nào, ở đâu?"

Vừa nói, Mantinus vừa bí mật dùng ấn ký công dân để kết nối với Elou. Hắn điều chỉnh ma lực để khiến âm lượng ở mức khá nhỏ, chỉ đủ nghe loáng thoáng. Đầu bên kia ngay khi nghe thấy tiếng nói chuyện nhưng không phải nói với mình thì liền nắm bắt tình hình, chỉ giữ kết nối chứ không hồi đáp.

Nero thì vẫn mải mê tiếp tục cuộc trò chuyện:

"Cái đó thì tôi chịu. Phải mua vé xong thì mới biết thời gian, địa điểm. Nhưng tôi đã tiêu hết sạch cả gia tài cha mẹ để lại vào đám này rồi, chỉ còn đúng một mẩu đất cho thuê đem lại vừa đủ thu nhập nuôi đám này. Cũng may, nhờ có ngài chứ không ban nãy tôi đã bị lũ côn đồ cướp sạch rồi."

"Ta cũng vui vì đã giúp được cậu."

"Rồi mua vé xong còn phải ký một hợp đồng ma pháp để khóa mõm khách hàng nữa. Dù vậy tôi vẫn muốn đi." 

Nói rồi Nero thở dài chán nản.

"Buổi đấu giá sắp tới cậu không đi thì sẽ tốt hơn đấy."

"Ý ngài là sao?"

Mantinus hắng giọng một tiếng rồi trở lại vấn đề chính:

"Không có gì. Nếu thế thì cậu đã từng tham gia nhiều buổi rồi, đúng không? Cậu nói với ta thế này, không sợ bị trừng phạt bởi hợp đồng à?"

"Nếu chỉ là giới thiệu về buổi đấu giá thôi thì chẳng sao cả, còn giúp bên thương hội kiếm thêm khách hàng ấy chứ. Miễn đừng để lộ thời gian và địa điểm diễn ra là được. Ngài muốn đi à? Tôi có thể chỉ chỗ mua vé gần nhất. Mà giá vé rất đắt đấy nhé."

"Thế thì còn gì bằng."

Đằng nào thì thuộc hạ ta cũng chẳng bỏ tiền ra mua. - Mantinus nghĩ thầm.

Như thể gặp được tri kỷ, Nero không ngần ngại tuồn hết những thông tin chi tiết về cách thức tham gia buổi đấu giá nô lệ cho Mantinus, từ người trung gian, cho đến mật mã giao dịch. Và tất nhiên, Elou thông qua ấn ký ma vật cũng không bỏ sót chữ nào. Khi đã đủ thông tin, kết nối bị Elou ngắt. Còn Mantinus và Nero thì cứ thế ngồi ở chiếc bàn gần đó, trò chuyện đủ thứ về ma vật đến quên cả thời gian.

Lúc Mantinus cùng Lin quay về dinh thự của Gravion thì trời cũng đã khá khuya. Họ về thẳng phòng mình, chẳng buồn ghé qua gặp cậu hoàng tử, người ắt hẳn đang ôm cái đầu rối nùi sau mớ lùm xùm ban trưa. 

Mantinus bước vào phòng trước. Hắn thấy trên hai chiếc bàn làm việc của mình và Lin khi này có vài mâm đồ ăn. Chúng được đậy cẩn thận bằng những chiếc nắp thiếc hình vòm. Ở trong góc phòng, Elou đang đứng đợi.

"Xin lỗi nhé, nay ta vừa tìm được món đồ chơi khá thú vị." - Mantinus nói.

"Không vấn đề, thưa chủ nhân."

Mantinus và Lin, mỗi người ngồi vào bàn làm việc của mình, bắt đầu thưởng thức bữa tối muộn. Hắn dùng dao nĩa cắt thịt một cách rất sang trọng. Còn Lin thì khác. Cô đưa tay phải lại gần những dĩa thức ăn. Bỗng tay cô biến dạng kinh dị, mở toạc ra như một cái miệng đầy răng nhọn. Vài xúc tu nhỏ thò ra kéo thức ăn vào. Rồi tay cô đóng lại, trở về hình dạng cánh tay thanh mảnh, trắng trẻo mọi khi.

"Ăn vội thế? Tên hoàng tử ấy đã chu đáo vậy rồi, mà ngươi nỡ ăn kiểu đó." - Mantinus giở giọng càm ràm.

"Như thế vẫn tốt hơn bỏ phí. Tôi không có nhiều thời gian rảnh như ngài. Ngài cứ từ từ mà thưởng thức."

Nói rồi Lin dẹp đống đĩa, nĩa, dao qua một bên. Cô lục trong hộc bàn ra vài tờ giấy, chấm tí mực. Ấn ký công dân sau gáy cô sáng lên, kết nối tới các bộ phận hành chính ở Surlivent. Cô lại bắt đầu vùi mình vào công việc. 

Mantinus thấy vậy thì không phiền cô nữa. Trước khi tiếp tục thưởng thức bữa tối, hắn nói với Elou:

"Báo cáo đi." 

"Vâng."

Với nghiệp vụ xuất sắc của bản thân cùng những thông tin đáng giá từ cuộc trò chuyện giữa Mantinus và Nero, Elou mang về một màn báo cáo vô cùng chi tiết. Anh không chỉ xác nhận rằng những gì cậu thanh niên nghiện ma vật kia nói đều đúng, mà còn mang về thêm nhiều thứ hữu ích khác:

"Đây là năm chiếc vé vào cửa buổi đấu giá mà thuộc hạ thu thập được, trên đó có ghi rõ thời gian và địa điểm diễn ra buổi đấu giá tiếp theo. Ngoài ra thì còn có bảng danh sách món hàng, danh sách những vị khách đặc biệt. Để tránh rút dây động rừng, thuộc hạ chỉ chép lại chứ không đem về bản gốc."

Mantinus tạm buôn dao nĩa để cầm lấy và xem qua những thứ Elou đưa. Sự tập trung của hắn chủ yếu dồn vào mấy tấm vé.

"Đâu cần đem về nhiều vậy đâu. Hừm... Thời điểm diễn ra là vào tối ba ngày sau... Lin, nhờ ngươi sắp xếp lịch trình nhé."

"Đã rõ." - Lin đáp.

Mantinus để mấy đống tài liệu qua một bên. Vừa thưởng thức nốt phần còn lại của bữa tối, hắn vừa tiếp tục bàn chuyện với Elou:

"Về danh sách những món hàng. Chúng ta sẽ tham gia buổi đấu giá, vậy nên không cần xem trước làm gì cho mất vui. Còn gì khác đáng chú ý không?"

"Thuộc hạ cũng đã xem qua nơi sẽ diễn ra đấu giá, từ đó tìm hiểu được một chút về hệ thống và phương thức hoạt động của tổ chức đứng sau buổi đấu giá. Chỉ tiếc rằng đám lâu la cũng không biết thêm thông tin nào quá giá trị. Và..."

Mantinus dùng nĩa ghim lấy mẩu thịt bò cuối cùng trên dĩa, chăm chú lắng nghe từng câu từng chữ Elou nói.

"Thuộc hạ cũng đã tìm hiểu được vài thông tin mà tên nhị hoàng tử Gravion Kelthar kia vẫn chưa hé nửa lời."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!